Google.com.vn Đọc truyện Online

23/06/2018

Thật ra thì em rất trong sáng - Chương 100 + 101 (Phiên ngoại)

Đăng bởi Ngân Giang | 23/06/2018 | 0 nhận xét
Chương 100: Phiên ngoại - Dẫn vợ về nhà [1]

“Ba mẹ, con về rồi!” Dạ Ngưng vẻ mặt hưng phấn, tay trái xách theo chai rượu ba mình thích uống, tay phải thì xách thịt bò mẹ thích ăn, Vũ Hàm ở ngay bên cạnh, trên tay cũng đầy đồ, mỉm cười nhìn Dạ Ngưng.

Cửa bị mở ra, còn không để Dạ Ngưng đặt đồ xuống, mẹ Dạ đã nhào tới: “Ngưng Ngưng!”

Trong nháy mắt nước mắt giàn dụa, mẹ Dạ vừa khóc vừa nhìn Dạ Ngưng đến chớp mắt cũng không chớp một cái, ba Dạ ở một bên cũng hốc mắt đỏ bừng, nhìn chằm chằm Dạ Ngưng bao nhiêu cũng không thấy đủ, Dạ Ngưng được đãi ngộ cấp độ quốc bảo khiến cho có chút lúng túng, hôn rồi lại hôn lên khuôn mặt già nua của mẹ, rồi đẩy bà ra, đặt mọi thứ trong tay xuống phòng khách, xoay người kéo tay Tiếu Vũ Hàm: “Mẹ, để con giới thiệu với mẹ, đây là Vũ Hàm.”

“Hai bác mạnh khỏe.” Tiếu Vũ Hàm hơi hơi cười, mẹ Dạ lau khô nước mắt, nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm đánh giá một phen, nhãn tình sáng ngời, thật khá.

Vũ Hàm khoác một chiếc áo gió màu xanh biển nhạt, bên hông đeo một chiếc thắt lưng rộng màu trắng bạc, đường cong bó sát hiển lộ dáng người yểu điệu, lớp trang điểm nhàn nhạt khiến cho cô tăng điểm thêm không ít. Dạ Ngưng thấy mẹ già nhìn chằm chằm Vũ Hàm không rời mắt, trong lòng không khỏi vui vẻ, không hổ là mẹ mình, thẩm mỹ cũng giống nhau.

“Vào đi, mau vào.” Mẹ Dạ cười ha ha lôi kéo tay Vũ Hàm đi vào, Dạ Ngưng rất ít khi đưa bạn bè về nhà, những người mà được dẫn về thì khẳng định đều đáng tin cậy.

Tiếu Vũ Hàm bị mẹ Dạ kéo đến sô pha, nhìn thấy mặt mẹ Dạ lóe lên hào quang đầy tò mò, Vũ Hàm có chút bất lực nhìn về phía Dạ Ngưng, Dạ Ngưng nhún vai, nhìn ba già: “Ba, con mua cá đó, hai chúng ta vào xử lí một chút đi.”

“……”

Tuy là đau lòng vợ yêu, nhưng mà Dạ Ngưng rất hiểu tính tình mẹ mình, thường là bạn bè nàng thì nhất định phải hỏi đủ thứ chuyện, nếu không để bà hỏi thì sẽ khó chịu đến mấy ngày. Vũ Hàm, đành ủy khuất cô rồi.

Vũ Hàm ngồi ở sô pha có chút co quắp nhìn mẹ Dạ, nếu bà hỏi trực tiếp thì còn may, nhưng mà chưa nói được một lời hai mắt đã tỏa sáng nhìn mình chằm chằm như thế, thực sự đủ dọa người.

“Vũ Hàm à, trước kia cháu là giáo sư của Dạ Ngưng nhỉ.”

“Vâng, đúng vậy.” Tiếu Vũ Hàm gật đầu đáp lời, trong mắt hiện lên một tia ngạc nhiên.

Mẹ Dạ gật gật đầu, nhìn chằm chằm Vũ Hàm từ trên xuống dưới một phen, cười nói: “Bạn bè Ngưng Ngưng quen biết, cứ người sau lại đẹp hơn người trước.”

Tiếu Vũ Hàm nghe xong hơi ngẩn ra, theo bản năng hỏi: “Thật ạ?”

Mẹ Dạ dùng sức gật đầu: “Đúng vậy, trước kia lúc còn học trung học nó suốt ngày dẫn về nhà mấy cô bé xinh xắn, rồi khi lên Đại học thì toàn đưa mấy đàn chị gì đó về gặp bác, mà mỗi người đều vóc dáng xinh đẹp, nhưng mà hôm này nhìn lại thì thế nào cũng không bằng cháu nha.” Trong mắt mẹ Dạ hiện lên một tia giảo hoạt.

Ánh mắt Tiếu Vũ Hàm hơi tối sầm lại, gật đầu: “Vâng, Dạ Ngưng rất nổi tiếng.”

Bảo sao hôm nay thế nào mà một chút nàng cũng không khẩn trương, hóa ra là vốn có thói quen dẫn con gái về nhà.

“Đúng vậy, đặc biệt nổi tiếng với phái nữ.” Mẹ Dạ cười không ngừng, mà trong lòng đã sớm vui vẻ đến nở hoa rồi, con bé nhà mình là cái loại gì bà có thể không biết chắc? Từ nhỏ đến lớn chỉ cần là con trai thì con bé đều xưng huynh gọi đệ hết cả, nhưng thật ra bạn bè là nữ thì lại một người so với một người xinh đẹp hơn.

Ngày đó khi Dạ Ngưng vào Đại học năm thứ nhất, khi mẹ Dạ quét dọn phòng đã không nhịn được lòng hiếu kỳ mà lật xem nhật kí của nàng, kết quả là thiếu chút nữa thì té xỉu ngay tại chỗ, sau lại vẫn là ba Dạ áp chế việc này xuống, kiên nhẫn giảng với bà nói cái gì mà việc đồng tính luyến ái này nọ không thể trách con trẻ, đều là do nhiễm sắc thể của cha mẹ gây nên, lúc ấy mẹ Dạ đã từng hoài nghi không biết ba Dạ có khuynh hướng gay hay không, tuy rằng không chấp nhận được, nhưng cũng vẫn không nói ra. Thẳng cho đến tận một năm trước, mỗi ngày mẹ Dạ đều nhìn thấy Dạ Ngưng ôm tấm ảnh chụp mà rơi nước mắt, trong lòng đau xót không thôi, cảm thấy ở phương diện tình cảm con mình đã đủ khổ sở rồi, chỉ cần đứa con vui vẻ thì bậc làm cha mẹ cũng không tất yếu phải khiến nàng khó xử thêm nữa.

Mẹ Dạ đã lén nhìn qua tấm ảnh chụp, cô gái trong ảnh rất được, dáng vẻ có chút lạnh lùng, nhưng mà nụ cười ngượng ngùng khi gối đầu lên vai Dạ Ngưng rất có cảm giác của một cô gái bé nhỏ. Hôm nay Vũ Hàm đến mẹ Dạ liền nhận ra ngay, bà đã sớm thông qua các loại cách thức để góp nhặt tài liệu về Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng đến với cô thì chính bà cũng coi như yên tâm. Nhưng mà mẹ Dạ đối với hành động vì tình yêu mà vứt bỏ ba mẹ già dứt khoát bỏ trốn về phía đông bắc quả thực khó có thể chấp nhận được, hôm nay thật vất vả mới dẫn vợ đến, vừa lúc quang minh chính đại đá đểu một chút, để cho Vũ Hàm về nhà dạy dỗ nàng.

Mẹ Dạ bên này suy nghĩ có chút méo mó vặn vẹo, Dạ Ngưng bên kia lại bám vào khung cửa vụng trộm nhìn bên ngoài, thấy bộ dáng mẹ già chậm rãi nói chuyện, liền nở nụ cười: “Ba, nhìn mẹ con kìa, với ai cũng đều có thể trò chuyện như vậy, nếu mà không ưa thì đã chẳng thèm để ý rồi.”

Ba Dạ lúng túng cười, đúng vậy, con dâu mà, có thể không trò chuyện được chắc, có lẽ còn đang nói xấu con đó, vậy mà dĩ nhiên con còn cười được, đứa con gái ngốc này, sao về điểm ấy lại không giống mình chút nào thế chứ.

“Ba, lát nữa xào rau cho ít dầu thôi nhé, Vũ Hàm không thích ăn. Đúng rồi, con có mua gạo thơm, tí nữa nấu cơm bỏ vào một chút, cô ấy thích ăn.”

“Ừ, được rồi.” Ba Dạ gật đầu đáp lời, thở dài đảo thức ăn, haiz, xem ra con gái mình cũng là thuộc loại bị vợ quản nghiêm mà, thế này thì sao có thể yên tâm được đây.

Cha con song kiếm hợp bích, mất hơn nửa giờ, thức ăn tỏa mùi thơm, hai người bưng đồ ăn lên, mở ra một chai rượu, hương rượu mê người, vài người liền vừa nói vừa cười đi tới.

“Vũ Hàm à, bác nghe Mộng Điệp nói cháu cũng đi Cáp Nhĩ Tân làm việc?”

Vũ Hàm cười gật đầu: “Vâng, rất gần với công ty của Dạ Ngưng.”

“Miệng lão Đại sao lại rộng như vậy chứ?” Dạ Ngưng có phần không vui, việc này có thể tùy tiện nói được sao? Với sức tưởng tượng của mẹ nàng, một khi đề cập tới mà sơ xuất thì thể nào cũng sẽ đoán ra được quan hệ của nàng và Vũ Hàm, đến lúc đó không tức đến bị cao huyết áp mới là lạ.

“A, con gái mình đúng thật là có phúc, đến chỗ nào cũng đều có mỹ nữ hỗ trợ, so với khi ba nó còn trẻ thì giỏi hơn nhiều.”

Dạ Ngưng vừa ăn cá nghe thế thiếu chút nữa liền bị sặc, che miệng ho không ngừng, Tiếu Vũ Hàm vội rót li nước đưa cho nàng uống, xong rồi giận dữ lườm nàng một cái, em sợ cái gì, việc gì mà nhát gan như thế?

Dạ Ngưng vô tội chớp mắt, Vũ Hàm, sao mà cứ có cảm giác như thể ba mẹ biết cái gì đó thế nhỉ?
Tiếu Vũ Hàm lại trừng mắt với nàng, buổi sáng là ai thề thốt nói không cần lo lắng, giờ lại sợ cái gì?


Dạ Ngưng lại tiếp tục vô tội chớp mắt, xong rồi, tâm điện cảm ứng không đủ dùng, Vũ Hàm, cái trừng mắt này của cô là ý gì đây?

Mẹ Dạ vừa ăn thịt bò vừa cười tủm tỉm nhìn hai người “tương tác”, ít nhiều cũng yên tâm. Xem ra trăm năm sau cho dù bà không ở đây thì Dạ Ngưng cũng có người quản. Ba Dạ ở bên thực vô tội, ông ai cũng chưa đắc tội mà, sao lửa đạn cứ nhắm hướng mình mà bắn vậy?

“Cơm nước xong chúng ta chơi đấu địa chủ đi, lâu lắm rồi cả nhà chúng ta không chơi.” Còn chưa cơm nước xong mẹ Dạ đã bắt đầu ra điều kiện.

Dạ Ngưng nhìn nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm gật đầu cười cười: “Được.”

“Trước tiên phải nói rõ nha, hiện tượng giấu bài trộm bài một khi phát hiện ra sẽ nghiêm trị không tha.” Dạ Ngưng dùng ánh mắt liếc mẹ Dạ, mẹ Dạ căm tức lườm nàng, con bé này, như thế nào lại cứ tóm chặt bím tóc người ta không buông* như thế, lần trước lúc trộm bài nó mới vài tuổi thôi mà, đã qua hơn mười năm rồi, thế mà vẫn còn thù dai như vậy sao?

(*ý là nhắm vào điểm yếu)

Con cũng không tin mẹ, Dạ Ngưng hừ một tiếng, năm đó nàng nhỏ như vậy, tay cũng không đủ để bắt bài, mẹ già dĩ nhiên lại bắt đầu giở đủ trò đổ thừa, từ đó về sau Dạ Ngưng sinh ra bóng ma tâm lý đối với mẹ Dạ, nói gì cũng không chịu chơi bài với bà, nếu hôm nay không phải Vũ Hàm đồng ý thì nàng đã không chơi rồi.

Nhớ tới việc chơi bài, mẹ Dạ cũng không thể nào yên ổn ăn cơm, mà Vũ Hàm vẫn như thế, ăn mấy miếng liền no, Dạ Ngưng ăn lang thôn hổ yến cũng rất mau, nhưng thật ra đáng thương cho ba Dạ, một bác già tay run rẩy cầm đũa, dưới cái nhìn chăm chú tập thể của ba người mà nuốt vội một chén cơm.

Tráo bài xong, mọi người lại chơi tiếp, nói thật, trình độ của ba mẹ Dạ quả thực không ra làm sao cả, chỉ qua chốc lát là Dạ Ngưng liền thắng được một túi đầy tiền, ngáp một cái: “Mẹ, đừng chơi nữa, con mệt rồi.”

“Không được!” Mẹ Dạ thua đến đỏ mắt, nói gì cũng muốn tiếp tục.

Dạ Ngưng bĩu môi, gật đầu: “Được rồi, vậy ba người chơi đi, con ở bên cạnh nhìn.”

“Không chơi thì biến đi, chẳng cần ở lại đâu! Vũ Hàm đừng để ý đến nó, chúng ta tiếp tục chơi đi.” Mẹ Dạ quát lên, Tiếu Vũ Hàm nhìn bộ dáng tức giận của mẹ Dạ mà cười trộm, thật sự giống như đúc cùng một khuôn với Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng không chơi bài thì cũng chẳng nhàn rỗi, gối lên đùi Tiếu Vũ Hàm, ngửa đầu nhìn cô.

Mới đầu Tiếu Vũ Hàm còn có thể chuyên tâm chơi bài, sau đó ánh mắt Dạ Ngưng lại càng ngày càng nóng bỏng, càng lúc càng lớn mật. Lén trừng mắt với nàng cũng vô dụng, mặt Tiếu Vũ Hàm dần dần đỏ lên.

Em thành thật chút coi! Ba mẹ đều ở đây đó!

Dạ Ngưng cũng mặc kệ, cười nhìn khuôn mặt đỏ bừng hờn giận của Tiếu Vũ Hàm mà tâm tình tốt vô cùng, lén liếc ba mẹ một cái, hai người đều đau khổ cúi đầu nhìn chằm chằm bài của mình, Dạ Ngưng ho một tiếng, dựa đầu vào bụng Tiếu Vũ Hàm, không có ý tốt nhìn cô.

Em làm cái gì thế hả?!

Mặt Tiếu Vũ Hàm đỏ lên, nếu không dùng bài che mặt thì có lẽ ba mẹ Dạ đã sớm phát hiện ra rồi.

Dạ Ngưng không tiếng động cười xấu xa, vươn hai tay, ôm lấy eo cô.

Thân mình cứng đờ, Tiếu Vũ Hàm cắn môi dưới, cúi đầu hung tợn trừng mắt với Dạ Ngưng.

Sáng hôm nay là ai thề thốt nói từ nay về sau không bắt nạt tôi, sẽ ngoan ngoãn nghe lời tôi nói, đến bây giờ liền thay đổi? Tay đang làm cái gì thế hả?

Dạ Ngưng coi như còn ngoan, ôm eo Tiếu Vũ Hàm, lầm bầm: “Con mệt quá, mọi người cứ chơi đi, con muốn ngủ một giấc.”

“Cái con bé này ngủ thì ngủ đi, cứ như con bọ hung quấn quít lấy Vũ Hàm để làm gì?”

“Mẹ, mẹ có thể văn nhã chút không?”

“Không thể!” Mẹ Dạ trừng mắt với Dạ Ngưng, chơi bài một lát như vậy lòng của bà đã sớm bị Vũ Hàm chiếm trọn, một cô gái xinh đẹp lại có hiểu biết như vậy biết tìm chỗ nào chứ, biết dỗ bà vui vẻ, cố ý thua tiền cho mình, đâu giống như con nhãi con nhà mình, chỉ biết chọc tức bà!

“Aish, con nó mệt thì cứ ngủ đi, Ngưng Ngưng, đợi lát nữa ba đi lấy cho con cái chăn.”

Dạ Ngưng cảm kích nhìn ba Dạ, ba, thực ngưu, ba quá lợi hại mà, như thế nào lại biết giờ con đang cần che dấu?!

Tiếu Vũ Hàm có khổ mà nói không nên lời, không thể ở trước mặt ba mẹ Dạ mà chà đạp Dạ Ngưng hay đẩy nàng ra, lại không thể nói thẳng ra lời, chỉ có thể cắn môi uy hiếp nhìn Dạ Ngưng, mà Dạ Ngưng lại làm bộ như không thấy, đón lấy cái chăn từ ba Dạ, cười đến híp cả mắt.

“Ngủ thôi.” Vui sướng kêu một câu, Dạ Ngưng bò tới trên đùi Tiếu Vũ Hàm, đắp chăn lên, cười xấu xa một tiếng, Dạ Ngưng bắt đầu hành động, chỉ là một chút liền khiến cho mặt Tiếu Vũ Hàm đỏ toàn bộ.

_Hết chương 100_
===================

Chương 101: Dẫn vợ về nhà [2]
Kỳ thật Dạ Ngưng cũng không làm động tác gì ở mức nên hạn chế, chỉ là lấy tay vuốt ve đùi Tiếu Vũ Hàm, chuyển động có tiết tấu từ trên xuống dưới. Cúi đầu, Tiếu Vũ Hàm cắn môi nhìn chằm chằm chỗ chăn phồng to kia, Dạ Ngưng…Em, sao em có thể làm như vậy.

Dạ Ngưng gối lên đùi Tiếu Vũ Hàm, vui vẻ miễn bàn, trong không gian nhỏ hẹp, hương chanh trên người Tiếu Vũ Hàm lại ngửi càng thơm, thoải mái đến mức khiến nàng không biết đường nào mà lần, miệng ngân nga hát, động tác trên tay không ngừng.

Đúng vậy, Vũ Hàm, chúng ta đã ước pháp tam chương là ở bên ngoài không thể làm loạn, em cũng đâu đùa giỡn linh tinh gì với cô đâu, người ta chẳng qua là đang mát xa cho cô thôi mà.

Thế này thật khổ cho Tiếu Vũ Hàm, cắn môi cố nhẫn nhịn động tác của người ở bên dưới, mà trên mặt vẫn còn phải giả vờ một vẻ vân đạm phong khinh. Mẹ Dạ chăm chú chơi bài, một chút khác thường cũng chưa nhìn ra, mà ba Dạ thì không như thế, kỳ quái nhìn Vũ Hàm.

Đây là làm sao v? Sao vẻ mặt lại rối rắm như thế?

Đến khi bàn tay không an phận kia tiếp tục hành động, Tiếu Vũ Hàm liền hít sâu một hơi, một tay cầm bài, một tay khác thì nhằm thẳng cái mông cong lên kia, hung hăng nhéo xuống.

Dùng hết khí lực toàn thân mà nhéo, Dạ Ngưng bị đau đến lông tóc đều dựng ngược lên……

Nhìn cái chăn đang không ngừng run rẩy kia, ba Dạ liền hiểu được, cắn chặt răng, đồng tình liếc nhìn Vũ Hàm.

Con nhóc này, sao lại “dâm” đến như vậy chứ, là học từ ai!

“Dạ Ngưng, Dạ Ngưng, con đứng lên đi vào phòng ngủ ngay!” Ba Dạ ở một bên làm ầm lên, mẹ Dạ đang vui vẻ vì thắng thế, liền nhíu mày: “Ông già làm gì thế, con nó đang ngủ đừng có gọi.”

“Nó đang ngủ? Nó có thể ngủ sao? Còn không phải là đang chiếm tiện nghi của Vũ Hàm chắc!”

“……”

“……”

Xong rồi, nói lỡ miệng, ba Dạ lúng túng nhìn nhìn Tiếu Vũ Hàm đang nhìn mình chằm chằm cùng Dạ Ngưng đầu tóc rối tinh chui từ trong chăn ra.

“Ba, ba đây là có ý gì?” Dạ Ngưng nhíu nhíu mày, nghi hoặc nhìn ba già cùng mẹ già, đây rốt cuộc là đã biết hay không biết đây?

Vũ Hàm kéo Dạ Ngưng, lắc lắc đầu với nàng.

Mẹ Dạ cũng có chút lúng túng, bà còn chưa đùa giỡn đủ mà, cảm giác như vật thật tốt, hai người lén lút, còn có thể thỉnh thoảng dùng Vũ Hàm bắt nạt Dạ Ngưng. Nghĩ nghĩ, mẹ Dạ ho một tiếng, trừng mắt với ba Dạ: “Sao mà ông nói ai cũng đều cứ như thể giống mình vậy?”

Mặt ba Dạ lập tức liền đỏ lên, không thể tin được nhìn mẹ Dạ, cái gì chứ, ông đã từng làm chuyện xấu xa như vậy khi nào chứ.

“Ai ui.” Dạ Ngưng ở một bên cười nghiêng ngửa, ngã lên đùi Vũ Hàm, không có ý tốt nhìn mẹ Dạ: “Mẹ, nói như vậy thì năm đó ba ăn không ít ‘đậu hũ’ của mẹ sao?”

“……”

“Dạ Ngưng!” Tiếu Vũ Hàm đỏ mặt nhìn Dạ Ngưng, đồ ngu ngốc này! Không đánh đã khai!

Giờ thì tốt rồi, người ta đã chính mồm thừa nhận, mẹ Dạ có muốn giấu cũng không giấu được, nhìn bộ dáng hoảng sợ của Dạ Ngưng, mẹ Dạ liền lập tức từ nỗi tiếc nuối ban đầu chuyển thể thành diễn kịch, vung tay đập mạnh xấp bài lên bàn, mẹ Dạ nhíu mày nhìn Dạ Ngưng: “Thế là thế nào?! Con và Vũ Hàm là quan hệ gì hả?”

Tiếu Vũ Hàm không nói gì, cắn cắn môi cúi đầu, Dạ Ngưng nhìn mà đau lòng, ngồi thẳng dậy, nắm lấy tay cô. Mặc kệ, dù sao cũng sẽ có ngày này, nói sớm hay nói muộn thì cũng đều là chết cả, căn bản cũng không muốn để cho Vũ Hàm chịu ủy khuất.

“Mẹ, con thích cô ấy.”

“Con có biết con đang nói cái gì không?” Mẹ Dạ che miệng lại, kích động nhìn Dạ Ngưng. Ba Dạ ở một bên thu dọn bài, bất đắc dĩ thở dài, Dạ Ngưng a, con kiên nhẫn một chút đi, mẹ con năm đó là “Đóa hoa thiên hậu” của chúng ta đó, kĩ xảo diễn xuất tuyệt đối khỏi cần bàn.

“Mẹ, trước tiên mẹ đừng kích động vội, hãy nghe con nói đã.”

“Nói? Mày còn có cái gì để nói, mày coi ba mẹ là cái gì hả, tao mười tháng mang nặng đẻ đau mày dễ dàng lắm sao? Mày lại đối xử với tao như thế?”

“Không phải ba nói con sinh non sao?”

“……”

“Tức chết tôi, ông nó, nó làm tôi tức chết mất!” Mẹ Dạ tức đến nỗi mặt đỏ bừng vỗ vỗ ngực. Tiếu Vũ Hàm trợn mắt liếc Dạ Ngưng một cái.

Dạ Ngưng thở dài, buông tay Vũ Hàm ra, tiến lên ôm lấy mẹ: “Mẹ, được rồi mà, mẹ đừng nổi giận nữa, trước kia không phải mẹ đã nói sao, chẳng cần giàu sang phú quý, chỉ hy vọng về sau con có thể thực lòng vui vẻ, con ở bên Vũ Hàm thực sự rất hạnh phúc mà.”

“Nhưng nàng là nữ mà!”

“Nữ thì làm sao ạ, mẹ ơi, thời đại xã hội tiến bộ phát triển, sau này toàn thế giới đều sẽ thừa nhận hôn nhân đồng tính mà.”

“Còn cháu gái mẹ thì sao?!”

Dạ Ngưng nhìn vẻ mặt tối sầm của mẹ già: “Mẹ, đừng nói là con thích phụ nữ, cho dù là đàn ông thì đời này mẹ cũng không thể có cháu gái đâu, cháu gái ngoại á, thôi cho con xin.”

“Không được, mẹ thích trẻ con!” Mẹ Dạ la hét, đây cũng là vấn đề vẫn khiến bà bận tâm, già rồi già thêm mà cũng vẫn chưa có người làm bạn, nuôi chó gì đó, bà không thích, sẽ rụng lông đầy ra, nuôi trẻ con thì tốt hơn, khi khóc sẽ khiến cho ông già chăm sóc, khi cười a a có thể chơi đùa thì bà sẽ đến dỗ.

“Con và Vũ Hàm sẽ không nhận con nuôi.” Dạ Ngưng vẻ mặt nghiêm túc, quay đầu nhìn nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm mẹ Dạ có chút đăm chiêu. Làm gì thế? Vũ Hàm, cho em một ánh mắt yêu thương an ủi em đi chứ, cô cứ nhìn chằm chằm khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà già để làm gì?

“Vậy hai đứa sinh cho mẹ một đứa đi, không sinh mẹ sẽ không đồng ý!” Từ sau khi biết Dạ Ngưng thích con gái, mẹ Dạ quan tâm không ít tới tin tức về phương diện này, hai người phụ nữ mà muốn có con thì cũng không phải không thể, chỉ là giải phẫu hơi phiền toái, khi sinh ra cũng chỉ có thể là con gái thôi. Nhưng chẳng cần biết đó là con gái hay con trai, chỉ cần là con cháu nhà mình thì nhìn thấy cũng đều thoải mái trong lòng, nếu không nhân cơ hội này mà áp chế hai đứa một phen, về sau làm sao có thể có chuyện tốt đó được.

“Con không sinh, sinh xong ngực sẽ bị sệ xuống như mẹ, bụng nhìn khó coi lắm.” Dạ Ngưng bắt đầu lằng nhằng, chỉ là ba Dạ đang ăn táo thiếu chút nữa thì sặc.

Mẹ Dạ trong nháy mắt liền xù lông, mắt đỏ hồng trừng ba Dạ: “Ông già, ông nói với con bé?! Tốt, ông dĩ nhiên lại ghét bỏ tôi.”

“Không phải, không phải tôi……”

“Con nói là nói sự thật mà, mẹ trách ba làm chi.”

“Mày!!!”

“Con làm sao chứ?”
“Dạ Ngưng!” Tiếu Vũ Hàm nhíu mày, lớn tiếng hô Dạ Ngưng dừng lại. Như thế nào mà càng nói lại càng lệch chủ đề vậy, tới chuyện sinh con rồi biến thành thế này.


“Dì à.” Vũ Hàm hạ giọng nhẹ nhàng, nhìn mẹ Dạ: “Dì yên tâm, con sẽ đối xử thật tốt với Dạ Ngưng.”

“Hai đứa ở bên nhau mới bao lâu chứ.”

“Ai ui, mẹ, chuyện này mẹ cũng không biết đâu, năm đó Vũ Hàm đã bị phong thái của con gái mẹ làm cho mê đắm, đã sớm quỳ gối dưới váy thạch lựu (1) của con rồi, thầm mến đã nhiều năm, vài ngày trước mới có thể ôm được mỹ nhân về.”

Mẹ Dạ không thể tin nổi nhìn Tiếu Vũ Hàm, Vũ Hàm tức giận liếc Dạ Ngưng một cái, nhưng cũng không phủ nhận.

“Được rồi mà.” Dạ Ngưng tiến lên, cánh tay phải vòng lên ôm cổ mẹ Dạ: “Mẹ, còn không phải ít nhiều là do mẹ và ba sinh con ra xinh đẹp như vậy nên mới làm cho Vũ Hàm động lòng phàm sao, mẹ xem xem nếu không phải như thế thì người như Vũ Hàm sẽ thầm mến con, sẽ coi trọng con trước sao?”

“Ừ, điều này cũng đúng.”

“……”

Giờ đến phiên Dạ Ngưng đen mặt, nàng chỉ là tùy tiện khiêm tốn mà không ngờ mẹ lại đúng là rất thành thực.

“Vậy thì mẹ còn phân vân cái gì?”

“Haiz, hai đứa dù sao cũng là con gái mà, người ngoài sẽ nói thế nào đây.”

“Con gái thì làm sao chứ, hiện tại gái lỡ thì cũng không nhiều lắm, mẹ cứ nói với người khác là ánh mắt con cao, không có người vừa ý, hoặc là nói rõ ràng một chút con bị vô sinh, nhưng mà thế thì không tiện cho lắm.”

“Mày cái đồ tiểu vương bát cao tử (2)!” Mẹ Dạ nổi giận, vô sinh? Ngay cả cái này cũng nghĩ ra được?!

Tiếu Vũ Hàm kéo Dạ Ngưng một phen, Dạ Ngưng bĩu môi, buông mẹ Dạ ra, đi đến bên cạnh Vũ Hàm, vòng tay ôm lấy eo cô, đem mặt úp vào ngực Vũ Hàm.

“Dù sao bọn con cũng không thể chia tách, nếu mẹ muốn bọn con rời xa nhau, con thà tình nguyện cùng Vũ Hàm hóa thành bươm bướm, làm Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài.”

Mặt Vũ Hàm hơi ửng hồng, cúi đầu nhéo nhéo mặt Dạ Ngưng, nhẹ giọng nói: “Không được nói bậy, mẹ còn chưa nói gì mà, phải không?”

“Ai ui, mẹ, mẹ nghe xem tiếng ‘mẹ’ này Vũ Hàm gọi nghe thật êm tai quá đi.” Dạ Ngưng tóm được nhược điểm liền khoa trương kêu, mặt Tiếu Vũ Hàm liền đỏ lên, liều mạng véo mặt Dạ Ngưng.

“Ai ui, mẹ, mưu sát chồng.” Dạ Ngưng vui vẻ cười nằm trên đùi Tiếu Vũ Hàm, Vũ Hàm không có biện pháp, ngượng ngùng nhìn hai ông bà già đứng trợn mắt há hốc mồm ở một bên.

“Haiz.” Mẹ Dạ thở dài, lắc lắc đầu: “Chuyện của người trẻ tuổi, mấy ông già bà cả này cũng không quản được, ở bên nhau cũng có thể, nhưng về sau mẹ và ba muốn có ba điều quy định.”

“Ba điều? Chỉ cần để cho bọn con ở bên nhau, ba mươi điều cũng có thể!” Dạ Ngưng hưng phấn, hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm mẹ Dạ. Không ngờ, thật không ngờ, mẹ nàng dĩ nhiên lại sáng suốt như vậy, nhanh như thế đã nghĩ thông rồi!

Tiếu Vũ Hàm nhìn mẹ Dạ không nói gì, khóe môi khẽ nhếch.

“Thứ nhất, về sau lễ mừng năm mới hay tất niên có bận rộn thế nào thì hai đứa cũng phải đúng hạn về nhà.”

“Vâng.” Vũ Hàm và Dạ Ngưng cùng nhau gật đầu, vốn hẳn là nên như vậy. Cha mẹ Vũ Hàm đã mất, nơi này chính là nhà của cô. Lễ mừng năm mới và tất niên mà không trở về nhà, vậy thì ăn không khí à?

“Thứ hai, về sau khi nói chuyện người quyết định cuối cùng vẫn là mẹ, không thể cưới vợ rồi quên mẹ.”

“……” Dạ Ngưng trợn mắt nhìn, lúng túng nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm nhìn nàng, cười như không cười.

“E hèm, mẹ nói nghiêm túc mà, hai đứa nháy mắt đưa tình với nhau cái gì!” Mẹ Dạ có phần không vui.

Dạ Ngưng cùng Vũ Hàm cười cười, gật ầu: “Vâng, phải ạ.”

“Điều thứ ba à, về sau mua nhà thì phải mua ở gần khu này của ba mẹ.”

“Không có tiền, mẹ, mẹ đi mà mua.” Dạ Ngưng nhe răng đáp trả, mua nhà ở gần chỗ mẹ, để bị mẹ bắt nạt cả đời à?

“Mày nói cái gì?” Mẹ Dạ trợn tròn mắt trừng Dạ Ngưng, Dạ Ngưng không vui, nhíu mày lại bị Tiếu Vũ Hàm giữ chặt lại: “Được mà, dì.”

“Nhìn xem, vẫn là Vũ Hàm nghe lời.” Mẹ Dạ vừa lòng gật đầu, Dạ Ngưng không phục, ở một bên quyệt miệng. Ba Dạ thì một mình cô đơn ngồi kia, tựa hồ như ai cũng không đem hắn để trong lòng.

“Còn có bác à, con cũng sẽ không quên bác.” Tiếu Vũ Hàm nhìn ba Dạ cười cười.

Ba Dạ lập tức tinh thần tỉnh táo, cười ha ha hỏi: “Còn không gọi ‘ba’?”

Lập tức đỏ mặt, Tiếu Vũ Hàm ngượng ngùng nghiêng đầu, nhìn hai ông bà cười tủm tỉm nhìn mình: “Ba mẹ.”

“Ừ.” Mẹ Dạ ở một bên vui đến miệng cười toe toét, Dạ Ngưng ở bên cạnh có chút nghi hoặc, năng lực chấp nhận cũng quá tốt đi.

“Mẹ.” Tiếu Vũ Hàm nhìn mẹ Dạ nói, mẹ Dạ gật đầu: “Chuyện gì?”

Tiếu Vũ Hàm nhìn vào mắt bà, cười cười, hỏi: “Rốt cuộc là mẹ phát hiện ra con và Dạ Ngưng ở bên nhau từ khi nào vậy?”
_Hết chương 101_
—————————
(1) Váy hồng [石榴裙] ~ Vốn từ Hán việt là “thạch lựu quần”:

Theo chú thích của bản Hí tặng Triệu sứ quân mỹ nhân [戲贈趙使君美人] trên ThiVien.net thì “thạch lựu quần” là “quần màu hoa lựu“. Ở bài thơ Như ý nương [如意娘] thì “thạch lựu quần” được Phạm Thị Hảo dịch thẳng ra là “quần hồng”. Còn trong bản dịch Hồng Lâu Mộng của Vũ Bội Hoàng, Nguyễn Doãn Địch, Nguyễn Thọ thì “thạch lựu quần” trong “hàm tương vân túy miên thược dược nhân  ngốc hương lăng tình giải thạch lưu quần” [憨湘云醉眠芍药茵  呆香菱情解石榴裙] được dịch ra là “tấm quần hồng lăng”.

Nhưng từ “quần” [裙] theo QuickTranslator thì chính là “váy” hoặc “vật giống cái váy” nên mình quyết định tạm edit ra là “váy hồng” để cho nó… dễ hình dung. Trong những dòng dưới đây, từ “thạch lựu hồng” sẽ được thay thế bằng từ “váy hồng”.

Lại nói về váy hồng thì vào thời Đường, váy hồng là loại trang phục mà những người con gái còn trẻ rất ưa thích. Váy này mang màu hồng của thạch lựu, không nhiễm màu khách, thường khiến người con gái mặc nó xinh đẹp động lòng người. (theo Baidu)
(2) vương bát cao tử: đại loại là “khốn kiếp”
=================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna