Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 13 + 14

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 13

Không lâu sau khi Đương Vận rời đi, Tần Thanh Miểu cũng cầm túi xách đi ra ngoài.
Thời điểm ở trên xe liền quét mắt nhìn đồng hồ, bất quá đã bốn giờ chiều. Tần Thanh Miểu nhíu mi, hơi do dự, cuối cùng cũng không gọi điện thoại hỏi Cố Úc Diễm ở đâu.
Về nhà, đổi giày, đang định trở về phòng mình, bỗng nhiên đảo mắt đến đôi giày màu nâu trắng của người nào đó ở trên. Cau mày, xoay người nhìn cửa phòng Cố Úc Diễm mở rộng, Tần Thanh Miểu nhìn bốn phía, lại nhìn đến phòng khách ở kia lộ ra một cái chân ở trên cái ghế dài, tức giận xem thường.
Rõ ràng là ở phòng khách, vậy mà khi nghe thanh âm mở cửa của nàng lại cư nhiên mà dám không có phản ứng gì. Cho nên nói, thật là...
Đi thẳng đến ghế dài, quả nhiên nhìn thấy một người nằm lệch trên sô pha với bộ dáng khẽ nhếch miệng ngủ say, Tần Thanh Miểu nhấp hé miệng, ánh mắt cũng không tức giận mà lại nhìn chằm chằm nàng một lát, xoay người trở về phòng lấy cái chắn đắp cho người ngủ trên sô pha.
Tóc xõa ra hai bên tai, Tần Thanh Miểu nâng tay đem mấy sợi tóc nghịch ngợm vén ra sau, tiếp theo giúp Cố Úc Diễm đắp hảo chăn, đứng bên nàng hồi lâu, miệng có chút giống như thở dài.
Cứ tưởng rằng cô đối xử với Cố Úc Diễm như vậy, Cố Úc Diễm sẽ chán ghét cô mới đúng, vì cái gì thời gian qua lâu như vậy, cô với nàng lại ngày càng tỏ vẻ săn sóc? Rất nhiều việc, cho dù là lúc trước Cố Úc Sâm cũng không làm được, vì cái gì bị chính mình ép buộc cắt hết tóc, còn bắt mặc những thứ quần áo mà mà nữ hài tử chưa bao giờ mặc qua, không những không phản kháng, ngược lại làm luôn làm cho cô ngẫu nhiên sẽ cảm thấy trong lòng ấm áp.
Tay khẽ vuốt lên khuôn mặt người đang ngủ say, đầu ngón tay đi xuống một chút mãi cho đến cánh hoa mềm mại kia, Tần Thanh Miểu khẽ cắn môi dưới, trong đầu chợt lóe ra hình ảnh mình cắn hai cánh hoa mềm mại ấy, đôi mắt nhìn Cố Úc Diễm lại nhiều hơn điều gì.
"Anh..." Người vẫn duy trì bộ dáng ngủ say nhưng lúc này lại phát ra mấy tiếng vô nghĩa, cánh hoa khẽ nhếch lên, ngón tay Tần Thanh Miểu cũng chạm được một chút ấm ướt.
Vẻ mặt cứng đờ, tay làm như vừa đụng cái gì đó không thể sờ vội vàng rụt trở về, Tần Thanh Miểu hơi lung lay cúi đầu, đứng dậy, lập tức xoay người đi đến phòng ngủ, cũng không nghe được Cố Úc Diễm lại thì thào một câu vô nghĩa, "Tần... Thanh... Miểu..."
Tỉnh lại thì trời cũng đã tối, ngoài cửa sổ còn sót lại rất ít ánh chiều tà, làm Cố Úc Diễm tỉnh lại trong nháy mắt có chút thất thần, ngồi yên hồi lâu mới ý thức được hóa ra là mình vừa ngủ ở phòng khách.
Nhức đầu đứng lên, chăn trên người rơi xuống, Cố Úc Diễm chớp chớp mắt, nhặt chăn lên, trong mũi tựa hồ như ngửi được hương khí đạm đạm được truyền đến từ chăn, mà hương khí này...
Là nước hương nước hoa độc nhất của Tần Thanh Miểu, mùi thơm thanh đạm, sẽ không làm cho người ta cảm thấy quá nồng, lại làm cho người ta không nhịn được mà muốn ngửi nhiều hơn.
Cho nên.... đây là của cô cấp cho a?
Tay rất nhanh giữ chặt chăn, tiếp theo đem chiếc chăn mỏng manh kia xếp chỉnh tề, ôm ở trước ngực hướng đến phòng Tần Thanh Miểu.
Thời điểm tính gõ cửa, lại bởi vì một cơn gió nhẹ, làm cho cánh cửa vốn không khóa mở ra chút ít. Cố Úc Diễm đứng ở cửa có chút vô thố nhìn vào, liền thấy cửa sổ cách giường Tần Thanh Miểu không xa mở toang, cửa ban công cũng không đóng.
"Ngô...". Chần chờ vài giây, liền rón ra rón rén đi vào, đem chăn để bên cạnh ghế sô pha, tiếp theo là cố gắng không phát ra nửa thanh âm đi đến ban công đem cửa thủy tinh đóng lại, suy nghĩ một lúc cũng đem rèm kéo lại.
Làm xong, cũng đem của sổ đóng lại luôn, Cố Úc Diễm mới quay người nhìn thân mình mỏng manh của nữ nhân đang ngủ trên giường.
Mặc váy ngủ, tóc dài quăn rối tung trên vai và lưng, còn có vài sợi không thành thật che khuất gương mặt giai nhân, một bàn tay gối bên dưới đầu, tay còn lại thì lộ ở ngoài chăn...
Lại chần chờ vài giây, Cố Úc Diễm bình ổn hô hấp đi qua, đầu tiên là nhẹ nhàng đem cánh tay trắng nõn tinh xảo kia bỏ vào trong chăn, lại đem chăn kéo phủ lên bả vai bị lộ ra ngoài, ngừng trong chốc lát, tay nhẹ nhàng đem mấy sợi tóc che khuất mặt Tần Thanh Miểu đẩy ra, lộ ra khuôn mặt cực đẹp mà nhàn tĩnh của người đang ngủ say.
Đã nói Tần Thanh Miểu thực sự là rất tốt... trước kia luôn cảm thấy chị Liên là tốt nhất, hiện tại cảm thấy, Tần Thanh Miểu so với chị Liên còn muốn đẹp hơn nhiều lần.
Cũng không biết ngơ ngác nhìn bao lâu, khi lấy lại tinh thần, Cố Úc Diễm bỗng nhiên thấy mặt nóng lên, vội vàng đứng dậy ra vẻ vô tội xoa xoa cái mũi, xoay người tính rời đi, trong đầu thì tính toán có nên xuống mua điểm tâm chiều hay không, hay là trực tiếp làm thì tốt hơn.
Đến cạnh cửa, đi ra ngoài, xoay người vừa muốn đóng cửa phòng, lại phát hiện cái chăn mà chính mình vừa hảo hảo đắp kín xong bây giờ trực tiếp bị đá sang bên cạnh, Cố Úc Diễm nhất thời trừng lớn mắt.
Tần.. Thanh... Miểu đá chăn?
Giống như phát hiện một đại lục mới, Cố Úc Diễm hé cái miệng anh đào nhỏ nhắn thành hình chữ o, chờ ý thức được chuyện gì, trực tiếp mở cửa đi vào, đắp hảo chăn vừa bị đá.
Chính là đi chưa tới hai bước, chăn lại bị đá văng ra, Cố Úc Diễm không thể không một lần nữa sửa lại chăn, sau đó đứng bất động bên cạnh, chờ đến lúc Tần Thanh Miểu đá chăn, hàng mi trở nên rối rắm.
Đây là tình huống gì a? Ngày thường là nữ nhân bình tĩnh lạnh nhạt, thế mà khi ngủ lại đá chăn... loại chuyện này kể từ lúc mười tuổi trở về sau nàng đã không hề làm a.
Chính là... nếu thường xuyên đá chăn như vậy, Tần Thanh Miểu thực dễ dàng nhiễm bệnh a?
Nhức đầu, kéo ghế bên cạnh ngồi xuống, sau đó liền lấy tay đè lại chăn không cho người kia trong lúc mơ ngủ lại có cơ hội đá văng ra, mà tư thế như vậy liền giống như một nửa thân mình đè lên trên Tần Thanh Miểu.
"Chờ cô tỉnh, nhất định phải chạy mau". Lầm bầm làu bàu nói, Cố Úc Diễm vẫn duy trì tư thế như vậy, cũng là bởi vì tư thế quá mức gian nan, mà cơn buồn ngủ lúc này vẫn chưa hoàn toàn bị xua tan, cư nhiên cũng chầm chậm ghé vào bên giường Tần Thanh Miểu ngủ mất, mà một tay khi đó vẫn duy trì tư thế đè nặng góc chăn, tay kia thì trực tiếp khoát lên trên người Tần Thanh Miểu.
Hô hấp đều đều gần trong gang tấc truyền đến, làm cho Tần Thanh Miểu vừa mới ngủ say lại mở mắt, dừng ở người đang ngủ kia, có chút dở khóc dở cười, mà tận sâu trong đáy lòng lập tức bị cái gì kích thích.
"Ngu ngốc này..."
Không phải chờ cô tỉnh dậy thì chạy nhanh sao? Như thế nào liền ngủ mất?
Ngưng mắt ghé vào người ở trước mình, khóe môi bất giác giơ lên, đôi mắt ngày thường lạnh lùng mà giờ phút này lại nhiều hơn vài phần ôn nhu, sau một lúc lâu, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì bộ dáng như vậy mà ngủ mất.
Ở thời điểm Cố Úc Diễm vén vài sợi tóc cô đã muốn tỉnh, bị người kia ngơ ngác nhìn nhìn làm cô không biết có nên trợn mắt hay không, đơn giản cũng từ từ nhắm hai mắt. Tùy ý xoay người đem chăn ném sang một bên, lại không nghĩ tới người kia đã đi ra cửa rồi mà lại vì muốn đắp tốt chăn cho cô liền quay trở lại.
Có đôi khi không biết Cố Úc Diễm tốt hay không nữa, ngày thường thoạt nhìn có chút giống như là sợ cô, lại ngẫu nhiên dùng ánh mắt ngốc hồ hồ nhìn chằm chằm cô đến muốn mù luôn, lại bỗng nhiên toát lên lời quan tâm, sau đó thì khuôn mặt nhỏ nhắn lại nhanh chóng đỏ lên...
Vừa cảm giác hoàn toàn chìm vào im lặng, chuông của vang lên hồi lâu mới đem hai người đang say giấc đánh thức.
Thời điểm Cố Úc Diễm ngồi dậy, có chút hốt hoảng không biết chuyện gì, Tần Thanh Miểu nhìn nàng nâng tay xoa cái miệng nhỏ nhắn đang chu lên, khó có được phát ra âm thanh cười khẽ, nâng tay nhéo nhẹ hai má phì ra trên khuôn mặt thoạt nhìn có chút trẻ con.
Chuông cửa lại vang lên không ngừng, tiếp theo là điện thoại ở đầu giường của Tần Thanh Miểu cũng rung lên.
Tay cầm di động, mà nữ nhân tâm tình không tệ nên khóe môi cong lên căn bản cũng không mất đi, làm cho Cố Úc Diễm dần dần tỉnh táo lại xem có chút ngây người.
"Ừ, ở nhà... vừa tỉnh ngủ... Ừ", nói vài từ ngắn gọn xong, đưa điện thoại ném tới bên cạnh, chuyển đầu nhìn đến người ngồi kia ngốc ngốc đang nhìn mình, Tần Thanh Miểu nâng mi, chuyển thân mình đến gần nàng, thẳng đến khi hai người sắp dính nhau, mới nâng nhẹ tay nắm cái mũi Cố Úc Diễm, ánh mắt cười như không cười, "Còn muốn tôi đi mở cửa sao?"
"A...". Người nào đó đang túng quẫn liền phục hồi tinh thần, lại lộ ra sắc hồng phi thường, vội vàng đứng lên lùi về sau hai bước lại nghiêng ngả lảo đảo bốn năm bước, đến khi thân mình tựa vào tủ quần áo phía sau mới có thể đứng vững, lập tức dùng bộ dáng ruồi bọ thường ngày cúi thấp đầu đi ra ngoài, "Tôi... tôi đi mở cửa"
Người càng hối nàng nàng càng phạm lỗi, Cố Úc Diễm đại loạn, đầu liền trực tiếp tông vào cửa phòng, phát ra âm thanh "Rầm" rất to.
"Ui". Theo bản năng liền phát ra một tiếng rên, tiếp theo xoa đầu mở cửa đi ra ngoài, chỉ nghe thấy tiếng cười "Xì" phía sau, Cố Úc Diễm cảm thấy mặt mình nóng đến nỗi có thể luộc được trứng chim.
Vừa mới.... cái cảm giác loạn này, là chuyện gì xảy ra?

Chương 14

Cửa vừa mở thì liền hiện ra một nữ nhân ăn mặc trang điểm xinh đẹp và đôi mắt quyến rũ, Cố Úc Diễm nghiêng người để nàng tiến vào, sau đó đóng cửa lại. Xoay người liền thấy nữ nhân kia vừa đổi giày vừa dùng ánh mắt kì quái đánh giá mình, theo bản năng lùi về sau vài bước.
Ở trong phòng thay đổi quần áo mặc ở nhà rộng thùng thình, Tần Thanh Miểu đi ra thì thấy bộ dáng hai người như vậy, mày giương lên, "Tại sao lại đến đây?"
"Mới tỉnh ngủ nên nhàm chán". Tầm mắt từ người Cố Úc Diễm rời đi, nghiêng đầu nhìn nữ nhân đang ôm ngực tựa cửa phòng ngủ, lộ ra nụ cười điên đảo chúng sinh, "Không chào đón mình sao Thanh Miểu?"
"À..." Quả nhiên hôm này tâm tình Tần Thanh Miểu không hề tệ, giờ phút này cũng chỉ nhún nhún vai, "Hoan nghênh".
"Thanh Miểu thật tốt". Bộ dáng nữ nhân cười nhã nhặn thành thục dày dạn vừa rồi bỗng nhiên biến thành tiểu nữ sinh, thanh âm còn mang theo ý nũng nịu, làm Cố Úc Diễm nhịn không được rùng mình một cái, trong bụng phát ra một tiếng bất mãn.
Chung quanh lập tức an tĩnh lại, Cố Úc Diễm có chút xấu hổ nhìn Tần Thanh Miểu, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, thấy đôi mắt nàng lộ ý cười, có chút sợ hãi vội vàng cúi đầu, không biết phải làm sao.
"Muốn ăn cái gì?" Vuốt vuốt mái tóc dài, Tần Thanh Miểu vừa đi về hướng phòng khách vừa nói, "Tôi nói người ta đem lại đây".
"À..." Cố Úc Diễm há mồm, đang muốn nói cái gì, nữ nhân bên cạnh trực tiếp đi qua ôm lấy cánh tay Tần Thanh Miểu, tiếp tục thanh âm nhão nhoẹt kia, "Thanh Miểu, người ta cũng chưa có ăn cơm chiều a~"
Cười như không cười liếc nàng một cái, thanh âm Tần Thanh Miểu bình tĩnh, "Đường Vận, cậu muốn đi tiếp khách?"
Ném cái xem thường, vừa mới thân mật ôm cánh tay nàng liền lui ra sau vài bước, thanh âm lộ vẻ oán giận. "Thật là, một chút phong tình cũng không có..."
Nói xong, bay qua chỗ Cố Úc Diễm với vẻ mặt vô tội, đôi mắt vừa chuyển, trực tiếp ở ngay trước mặt ngàng, "Cô bé, nhớ rõ tôi không?"
" ....", Cố Úc Diễm lập tức hết chỗ nói, nhìn mặt Đường Vận và mình chỉ cách vài mét, giật giật miệng, nhưng không có nói chuyện.
"Chẳng lẽ cô không nhớ rõ người ta sao?" Giống như tiểu cô nương mà bĩu môi, đôi mắt trong suốt xinh đẹp hơi ẩm ướt, Đường Vận làm bộ dáng như sắp khóc, làm Cố Úc Diễm không biết phải làm sao, "Ách...nhớ rõ..."
"Thật vậy sao?". Vẫn là thanh âm õng ẽo, còn mang theo vài phần chờ mong.
"Ừ....cô ngày đó ở bệnh viện... ách ....cùng Thanh... Thanh Miểu và chị..." Nói xong liền không dám nhìn Tần Thanh Miểu, đơn giản là lần đầu ở trước mặt Tần Thanh Miểu mà xưng hô như vậy với nàng.
Chính là Đường Vận vẫn không muốn buông tha nàng, bộ dáng tiểu nữ sinh kia cũng biến mất, ngược lại tay chống thắt lưng tựa hồ có chút sinh khí, "Cô.... kêu là Thanh Miểu, sau đó lại gọi tôi là chị? Tôi già như vậy sao!!!"
Chớp mắt, sợ hãi nhìn Đường Vận, rồi lại nhìn Tần Thanh Miểu, ánh mắt cầu cứu cũng vô tội làm Tần Thanh Miểu có chút mỉm cười, nhưng vẫn giúp nàng, "Được rồi, Vận Vận, không cần khi dễ cô ấy".
Tay vỗ vỗ đầu Cố Úc Diễm, có chút không tin nhìn hành động thân thiết của hai người, Đường Vận thấy Tần Thanh Miểu nhìn mình mỉm cười, trong mắt lại có một tia cảm xúc sâu xa, không khỏi ngẩn người, lập tức mỉm cười, "Được rồi, không khi dễ đứa nhỏ nhà cậu"
....Đứa nhỏ...?
Cố Úc Diễm thân là đương sự trừng lớn mắt, tiếp theo mím mím môi, không thèm chấp nữ nhân kỳ quái, mà nhìn về phía Tần Thanh Miểu, "Hay là để tôi nấu cháo?"
"Ừ". Tần Thanh Miểu đáp, "Đi thôi"
"Ừ!"
Nhìn Cố Úc Diễm bộ dáng như chạy trốn về phía phòng bếp, Đường Vận thả lỏng thân mình ngồi trên sô pha, dựa vào tay ghế, "Đùa giỡn tiểu hài từ thật tốt?"
Hơi nâng lên khóe miệng, Tần Thanh Miểu cũng ôm ngực ngồi ở sô pha, tay tùy ý cầm điều khiển mở ti vi, từ chối cho ý kiến.
Nhìn bộ dáng lạnh nhạt của bạn tốt, Đường Vận lắc đầu, ở trong lòng âm thầm hít hai tiếng, cảm thấy sự tỉnh xảy ra không giống lời nói trước đây của Tần Thanh Miểu.
Ước chừng khoảng nửa giờ sau, Cố Úc Diễm rốt cục chuẩn bị xong. Kéo tay áo múc hai chén cháo, muốn kêu Tần Thanh Miểu ăn cơm, nhưng lại không biết nên mở miệng thế nào.
Vừa mới kêu một tiếng "Thanh Miểu", nàng cũng không dám lặp lại lần nữa.
Hơi do dự, hướng tới phòng khách đi đến, khóe mắt Đường Vận liếc qua, lại đối với nàng lộ ra nụ cười tràn đầy ngọt ngào.
Lưng chợt lạnh, Cố Úc Diễm miễn cưỡng cười cười, trong lòng chỉ cảm thấy tò mò nữ nhân kì quái này, ngay sau đó cũng nhìn đến Tần Thanh Miểu cũng đang xoay đầu nhìn nàng, cặp mắt đẹp không hề gợn sóng, "Xong rồi?".
"Ừ, được rồi". Nhức đầu, cảm thấy đêm này hình như Tần Thanh Miểu hình như có ý gì đó không tốt, ấp úng, "Còn rất nóng.... ngô... bất quá cũng có thể ăn..."
"Ừ".
Nhìn Tần Thanh Miểu và Đường Vận đi vào nhà ăn, Cố Úc Diễm cũng chạy tới múc một chén cháo tới ngồi bên cạnh im lặng ăn, nhưng thật ra Đường Vận nhìn thấy bát cháo liền lộ dáng vẻ suy sụp, "Thanh Miểu, như thế nào lại là cháo trứng thịt muối?"
Liếc nàng một cái, Tần Thanh Miểu vẫn dùng loại thanh âm bình tĩnh, "So với mình làm thì ăn ngon hơn nhiều".
Cố Úc Diễm đang vùi đầu ăn nghe vậy liền sửng sốt. Ti0ếp theo đó là ngẩng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, không tưởng nữ nhân luôn rất lạnh nhạt kia cũng đang nhìn mình, mà ánh mắt kia.... không lạnh lùng như ngày thường, ôn nhuận làm cho lòng Cố Úc Diễm rung động một chút, ngốc hồ hồ nhìn Tần Thanh Miểu đến đui mù.
"Ôi yêu, hai người các người có cần phải làm như vậy hay không a...." Đem cảnh tượng kia vào trong mắt, Đường Vận thốt lên, "Này ẩn ẩn đưa tình, gee..." Nói xong còn làm động tác phát run.
Giơ lên đôi mi đẹp, Tần Thanh Miểu chuyển tầm mắt, nhìn Đường Vận, ngữ điệu nhàn nhàn, "Đường phó tổng xem ra là thực tưởng nhớ đến những tháng ngày quan hệ xã hội trước kia"
"Khụ... cháo này thoạt nhìn không tệ!" Đường Vận tỏ vẻ ho khan một chút, cầm lấy một thìa đưa vào miệng, lập tức hai mắt tỏa sáng, "Thanh Miểu, thật sự so với cậu làm thì ngon hơn nhiều."
Lúc này Tần Thanh Miểu chưa nói cái gì, Cố Úc Diễm lại nhịn không được "Không... không có đâu"
Khuôn mặt nhỏ bé kia nổi lên một tầng phấn hồng, hai bên lỗ tai cũng hồng toàn bộ, tay nhỏ bé nắm thìa, cúi đầu phát ra thanh âm "Ăn thực ngon..."
Tuy là lời nói không đầu không đuôi, nhưng Tần Thanh Miểu, hay là Đường Vận, tất nhiên là vừa nghe liền hiểu được đây là lời phản bác ý đối với kiến vừa rồi của Đường Vận.
Có chút kinh ngạc nhìn cái người đang cúi đầu kia, thấy nàng xấu hổ với bộ dáng hận không thể nhanh chạy trốn, trong mắt Tần Thanh Miểu xẹt qua một chút ý cười, khóe môi nâng cao, độ cong kia thể hiện ôn nhu khó thấy được.
Sau khi ăn xong Cố Úc Diễm thu bát đến phòng bếp rửa sạch, mà Tần Thanh Miểu với Đường Vận thì ngồi ở phòng khách uống trà nói chuyện phiếm.
"Thanh Miểu, cô ta biết không?"
Đường Vận từ đầu cho tới bây giờ không một khắc đúng đắn, bây giờ lại là một bộ dáng nghiêm túc, Tần Thanh Miểu cầm chén trà trong tay, đem nước trong chén nhỏ uống cạn, nhìn hoa văn tinh xảo trên chén, ngón trỏ vuốt ve bề mặt, "Cái gì?"
"Chuyện của anh cô ta"
"À...." Buông chén trà, động tác thuần thục tao nhã đổ bọt trà, Tần Thanh Miểu cũng không nhìn nàng, "Biết thì làm sao, nếu chưa biết thì làm sao".
Ngữ khí dửng dưng như vậy, làm cho hàng mi đẹp của Đường Vận nổi lên, sau đó không nhiều lời nữa.
Sau khi rửa sạch bát thì Cố Úc Diễm nhìn hai người bên ngoài, không dám quấy rầy, vào thư phòng tùy ý cầm cuốn sách đọc dở một nửa lên, mà một câu cũng xem không vào, chỉ cảm thấy nới lồng ngực trái tim nảy lên với tần suất khác thường.
Hôm nay Tần Thanh Miểu không giống với thường ngày...
Xem sách không được, liền đem để qua một bên, ghé vào trên bàn, kinh ngạc nghĩ đến sự việc xảy ra sau khi mình tỉnh dậy, cũng với ánh mắt lạnh lùng của nữ nhân kia, trong lòng một mảnh ngọt ngào, làm cho nàng có chút bối rối đứng lên.
Vì cái gì bỗng nhiên như thế?
Ngọt ngào cái gì, ấm áp cái gì, cảm xúc như thế nên xuất hiện sao?
Khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn hiện lên đầy nét bi ai, Cố Úc Diễm cứ như vậy mà ngẩn người, miên man suy nghĩ, sau đó nằn úp sấp xuống bàn, cư nhiên cứ như vậy mà ngủ mất.
Người này... là thần ngủ sao?
Tần Thanh Miểu từ bên ngoài tiến vào, mắt ghé vào người đang ngủ say trên bàn, hơi có chút buồn cười nghĩ, lập tức xoay trở về phòng cầm chiếc chăn buổi chiều Cố Úc Diễm đắp, nhẹ nhàng phủ lên để không kinh động người kia.
Đường Vận đứng ở cửa phòng, nhìn động tác Tần Thanh Miểu, đôi mi nhẹ nhàng nổi lên.
Tần Thanh Miểu ôn nhu như vậy, thật sự đã lâu không thấy... còn có.... Khóe môi cong lên đầy sủng nịch kia,
Cô có nên ngăn cản không?.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna