Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 15 + 16

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 15

"Có máy tính không?", Buổi sáng thứ sáu, sau khi hai người dùng bữa sáng, đều ngồi ở phòng khách, Tần Thanh Miểu xem tin tức, Cố Úc Diễm cũng xem, nhưng không có lọt được vào mắt, ngay cả tin tức đã xong cũng không chú ý, vẫn là thanh âm bình tĩnh kia đem nàng gọi về.
Nghiêng đầu nhìn Tàn Thanh Miểu, nữ nhân kia đang dựa trên sô pha, tay đẹp trắng nõn cầm điều khiển tùy ý bấm, thật giống như người vừa hỏi kia không phải nàng.
"Có..." Cho dù như thế, Cố Úc Diễm vẫn thực ngoan ngoãn gật đầu, "Ở ký túc xá".
Trước đây có nhiều lần như vậy, nàng còn ngây ngốc tưởng mình nghe lầm, sau đó liền bị người nào đó ném đến một tia xem thường lạnh băng.
"Lần sau đem lại đây". Đem điều khiển để sang bên cạnh, Tần Thanh Miểu thản nhiên nói xong, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm ti vi, mà Cố Úc Diễm nghe được từ TV truyền đến một âm thanh quen thuộc, không khỏi ngẩn người, quay đầu lại, lập tức trừng lớn mắt.
Mèo... mèo và chuột?
Vẫn duy trì bộ dáng trợn mắt há mồm quay đầu lại nhìn Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm không tin được nữ nhân này cùng với phim hoạt hình chút liên hệ nào.
Chính là ngay sau đó, Tần Thanh Miểu lại đứng lên. Hướng thư phòng mà bước, "Quả nhiên là thứ mà tiểu hài từ xem"
A?
Ý thức được lời nói có hàm ý khác, Cố Úc Diễm ngơ ngác nhìn nữ nhân sau khi để lại một câu xem thường liền rời đi, quay đầu xem con chuột đùa giỡn con mèo, ngay sau đó liền hiểu được ý tứ trong lời nói của Tần Thanh Miểu.
Bĩu môi đứng lên, lấy điều thiển tắt TV, đuổi theo bước chân Tần Thanh Miểu, mãi cho đến khi vào thư phòng, nữ nhân lạnh như băng rốt cuộc xoay người nhìn nàng, đối diện với đôi mắt nghi vấn của nàng.
"Đều xem qua". Cố Úc Diễm có chút ngượng ngùng nói, "Cái kia".
Một tiếng cười nhạo, sau đó liền ngồi vào ghế lật văn kiện xem, Tần Thanh Miểu không ngẩng đầu nhìn Có Úc Diễm, "Muốn xem sách thì xem đi, còn muốn ngủ thì trở về phòng".
Nhắc tới chuyện này, Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Úc Diễm lại càng đỏ,
Tối hôm qua cứ nhiên lại ngủ mất, ghé vào vị trí thường ngồi của Tần Thanh Miểu...v ừa tỉnh ngủ thì cảm thấy trên người có thêm cái chăn, chính là nơi bình thường vẫn xem sách, Tần Thanh Miểu ngòi ở ghế kia lạnh nhạt xem văn kiện, còn mình thì xem sách.
"Trư"( lợn, heo, mình không muốn để hai từ này, nên để nguyên). Mơ hồ thấy nữ nhân kia liếc mình một cái, cúi đầu đọc sách thì nghe nàng phun ra hai từ kia, Cố Úc Diễm cảm thấy mặt càng nóng lợi hại.
Mà nay, nghe thấy lời của Tần Thanh Miểu...Cố Úc Diễm quả nhiên có loại cảm giác xấu hổ vô cùng.
Ngượng ngùng cầm quyển sách đêm qua lật lật, cúi đầu, lại nghe thấy thanh âm lạnh nhạt kia vang lên, "Em thích Như Liễu? ( mình bịa, nói chung cũng không ảnh hưởng gì mạch truyện)
"Ngô..." Buông sách, méo mó đầu, Cố Úc Diễm suy nghĩ, "Cũng xem như là thích...đi..."
"Nói mau"
"Do...do..." Bỗng nhiên bị hỏi như vậy, Cố Úc Diễm có chút không biết trả lời như thế nào, thật vất vả trong đầu nghĩ lí do, lại nhìn đến Tần Thanh Miểu một tay xoa cằm một tay nắm bút nhìn mình, vì thế càng trở nên ấp úng, hòi lâu sau mới nói, "Bởi vì nàng là mĩ nữ".
Đáp án như vậy làm nàng ngẩn ra, cây bút quay trong tay cũng ngừng lại, Tần Thanh Miểu nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm, thẳng đến khi người nọ cúi đầu không dám nhìn nàng, mới "Phì" cười một tiếng, sau đó lại làm cho người ta không phân biệt được cảm xúc nói, "Không có tiền đồ".
Đầu lại càng cúi thấp chỉ hận không chui xuống đất ngay lập tức, Cố Úc Diễm ở trong lòng âm thầm mắng chính mình ngu ngốc, cho dù "Hiệp cốt nhu tràng" (ôn nhu nghĩa hiệp), hay "Ngoài mềm trong cứng", cái gì cũng không nói, lại đi nói "Bởi vì nàng là mĩ nữ", thật sự là dọa chết người....
Lắc đầu, Tần Thanh Miểu ngồi thẳng thân mình, thu hồi cảm xúc cúi đầu một lần nữa xem văn kiện, "Tính cách như thế này, vì sao lại đi học luật?"
Bộ dáng mềm nhũn thế này, vô luận là luật sư hay là quan tòa, hay là kiểm sát trưởng, đều thực không thích hợp đi.
"Ngô...", nhức đầu, đưa tay khép sách để sang bên cạnh, Cố Úc Diễm lúc này không biết nên nói cài gì, chính là xoa xoa tay, "Trước kia còn ở nông thôn, thường xuyên nhìn thấy người trong thôn bị người ngoại khi dễ... Giống như căn nhà lớn ở đầu thôn, con ông ta ở thành phố làm công, khổ sở một năm, kết quả một phần tiền cũng không lấy được.."
Nói đến chuyện này, cảm xúc không khỏi có chút xuống thấp, Cố Úc Diễm vẫn cúi đầu, "Sau đó, ông ấy cũng vì con mà đi lấy tiền lương, cũng với vài người bạn tốt đi đến đó, kết quả bị đánh chết... mà lão bản kia cũng chỉ bồi thường một chút tiền..."
Nữ nhân đang xem văn kiện sớm đã ngừng động tác, giờ phút này chính là nhìn Cố Úc Diễm, nghe nàng nói đến chuyện có vẻ như thực là chuyện bình thường, nhất thời không nói gì.
"Sau đó liền muốn học luật, không phải nói pháp luật có thể bảo hộ công dân sao..." Cảm thấy không khí vì chính mình mà xuống thấp, Cố Úc Diễm nghiêng nghiêng đầu, rồi ngẩng đầu nhếch miệng
"À... Ừ" Tần Thanh Miểu nhìn bộ dáng ngây ngốc của nàng, không hề keo kiệt nụ cười trên mặt, nhẹ nhàng cười cười, liền làm cho Cố Úc Diễm có chút si ngốc choáng vàng.
Thấy nàng sững sờ nhìn mình, Tần Thanh Miểu cũng không để ý, thu lại nụ cười, liếc nàng một cái, cúi đầu xem văn kiện.
Cứ như thế, một buổi sang trôi qua, Tần Thanh Miểu xử lý vài phân văn kiện, nhưng thật ra có Cố Úc Diễm, ngẫu nhiên cúi đầu xem sách, còn lại đại đa số thời gian là nhịn không được ngẩng đầu ngốc ngốc nhìn bộ dáng làm việc của Tần Thanh Miểu, nhìn từ sáng sớm đến giờ, cư nhiên đọc không hết 10 trang sách.
Đem văn kiện trên bàn hảo hảo sửa xong, sau đó cười như không cười nhìn người đang nhìn chính mình đến xuất thần kia, trong lòng quyết định khi dễ một chút, Tần Thanh Miễu khó có được dùng thanh âm mềm mại thêm chút đáng yêu, "Đẹp lắm sao?"
Hai má nóng lên, lại không thấy người ta cố ý chọc nàng, Cố Úc Diễm ngốc nghếch nhìn xuống dưới.
"Thích?"
Lại gật gật đầu, hai má càng nóng.
"À..." Lúc này Tần Thanh Miểu thật sảng khoái tươi cười, đứng dậy đi đên trước mặt Cố Úc Diễm, nâng tay gõ nhẹ trán nàng, "Trở về phòng thay quần áo đi, đi ra ngoài ăn cơm".
"Ách?" Lấy lại tinh thần nhìn nữ nhân ôm ngực đứng trước mặt mình, lập tức ý thức được chính mình vừa mới làm chuyện ngu ngốc gì, bỗng dưng trừng lớn mắt, trong nháy mắt sắc hồng lan từ cổ lên tới đỉnh đầu, đứng lên muốn đi ra ngoài, lại trực tiếp va vào lòng Tần Thanh Miểu, làm cho người đang cười khẽ kia hét lên một tiếng kinh hãi, vội càng lấy tay đỡ lấy thắt lưng nàng.
Sau khi đứng vững thân mình thì thấy tay người nào đó vẫn còn ở thắt lưng mình, Tần Thanh Miểu nhịn không được liếc cái xem thường, thanh âm hạ xuống, "Còn không đi thay quần ao?"
"Ờ... tôi đi thay quần áo". Tay lùi về, cũng không dám nhìn Tần Miểu nữa chạy ra khỏi thư phòng, bộ dáng hốt hoảng, làm cho nữ nhân vừa rồi còn tức giận nhịn không được nhẹ nhàng nở nụ cười.
Quả nhiên là ngu ngốc a...
Sau khi thay quần áo thì đi ra cửa, ngồi vào trên xe, Cố Úc Diễm vẫn không dám nhìn Tần Thanh Miểu.
"Bình thường không phải thích nhìn lén lắm sao?" Người đang lái xe kia không định buông tha cho kẻ dám chạm vào mình, không chớp mặt nhìn thẳng, động tác trên tay thuần thục, lời nói nhẹ nhàng bâng quơ, "Cái mũi đều sắp đụng tới cửa rồi kia"
Rụt lui đầu, liếc mắt nhìn Tần Thanh Miểu một cái, lại quay đầu, không dám nói gì. Trong xe lập tức trở nên có chút im lặng, Tần Thanh Miểu cũng không định bật nhạc gì, không khí trong xe ngày càng quỷ dị, mà Cố Úc Diễm rốt cục nhịn không được lén lút nhìn Tần Thanh Miểu
Sau khi đỗ xe xong, người ngay từ đầu luôn nhìn ngoài cửa sổ đánh bạo quay lại thẳng tắp nhìn Tần Thanh Miểu.
Cảm thấy hai ngày này không giống nhau... Có Úc Diễm cảm thấy mình thật trì độn, nhưng khi bên cạnh người này cảm xúc lại biến hóa, chính mình lập tức không thể hiểu được, nhưng vẫn ẩn ẩn cảm giác được.
Một đường theo Tần Thanh Miểu vào nhà hàng, tiếp theo ý thức được cái gì mà nhìn nhìn bốn phía, sau đó liền trực tiếp nhìn quần bò mình đang mặc, lại nhìn Tần Thanh Miểu, lại phát hiện khuôn mặt luôn lạnh lùng mang theo ý trêu tức tươi cười, "Không phải lại đang ngẩn người chứ?"
"Tôi..." Nhìn quanh bốn phía đều là những người ăn mặc chỉnh tề, tây trang giầy da, còn có lễ phục, mặc áo sơ mi cũng quần bò giống nàng, hình như không có.
"Tốt lắm, ngồi xuống đi". Vẻ mặt không có biểu tình gì, Tần Thanh Miểu cũng không tiếp tục khi dễ nàng nữa. Nhưng Cố Úc Diễm cũng không có nghe lời nàng ngồi xuống, mà lại chạy đến bên Tần Thanh Miểu giúp nàng kéo ghế ra, xong thì nhếch miệng ngây ngô cười.
Đây là ở môn học tự chọn của nàng lão sư đã nói, tuy chỉ là nam đối với nữ, bất quá tình huống như vậy...
Ngô, nàng nghĩ đến vị trí của mình, cũng đúng đi...

Chương 16

Giơ lên đôi mày liễu, nhìn nàng vài giây, sau đó khóe môi hơi cong lên, nhìn Cố Úc Diễm cũng đi vào chỗ ngồi đối diện, Tần Thanh Miểu lắc đầu, cầm thực đơn, "Muốn ăn cái gì?"
Con ngươi đen trong cặp mắt sáng ngời lập tức tràn ngập tò mò, Cố Úc Diễm nhìn xung quanh bốn phía, lại nghe được Tần Thanh Miểu nói, "Cái gì cũng được".
Ném một cái xem thường qua, lại trầm ngâm một lát, Tần Thanh Miểu cầm thực đơn, nheo mắt lại, "Vậy thì ba phần thịt bò "
Ngay sau đó, quả nhiên kẻ ngốc hồ kia lùi đầu, trừng lớn mắt nhìn chính mình, hiển nhiên là bị dọa.
"Ân...ba phần ? Vậy.... tôi hỏi một chút có hay không loại một phần". Khóe miệng tươi cười có chút ác ý, đầu ngón tay ở trên thực đơn nhẹ nhàng vuốt phẳng vài cái, mà cái người vốn là nữ nhân băng lãnh cư nhiên đùa giỡn chính mình đến nghiện.
Cố Úc Diễm căn bản không thể phân rõ Tần Thanh Miểu nói thật hay giả, dù sao thân là bị cô bao nuôi, thì mọi thời điểm quyền quyết định là ở cô, hơn nữa... Nữ nhân này không phải là thường xuyên vui buồn thất thường sao? Một giây trước còn dùng cái ngữ khí khi dễ người này để nói chuyện, một giây tiếp theo nói không chừng liền cắn nát môi người ta.
Người phục vụ đã sớm đứng chờ bên cạnh, Tần Thanh Miểu nhìn vẻ mặt vố thố của Cố Úc Diễm cùng bộ dáng muốn nói lại không dám cự tuyệt mình, lập tức tâm tình xấu đi, ý cười ẩn ẩn trong mắt cũng biến mất.
Tùy ý chọn món gì đó, nhìn phục vụ lui ra, Tần Thanh Miểu nhìn bộ dáng Cố Úc Diễm bắt đầu ngẩn người, không rõ chính mình giờ phút này rốt cuộc ảo não vì cái gì, đơn giản đứng dậy hướng về buồng vệ sinh.
Vì thế Cố Úc Diễm một mình ngồi ở đây, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn tràn ngập mê hoặc, nhìn Tần Thanh Miểu đi xa, lại nhận thấy nàng giống như lại sinh khí.
Đang nghĩ đến có phải hay không mình đã làm phiền đến Tần Thanh Miểu, nguyên bản tại vị trí Tần Thanh Miểu lại xuất hiện một nam nhân, còn đánh giá chính mình.
Nhăn mi lại, Cố Úc Diễm muốn làm cho đối phương đứng lên, lại nghe người nọ mở miệng, trên khuôn mặt lộ ra một chút xem thường, "Cố Úc Sâm là gì của cô?"
Ở nơi này bỗng nhiên nghe được tên anh, Cố Úc Diễm giống như bị điện giật nhìn nam nhân kia, nửa ngày cũng chưa hồi phục tinh thần.
"Này. Tôi đang nói chuyện với cô" Nam nhân thấy nàng không đáp, dường như hơi tức giận, "Có nghe thấy không?"
Phục hồi tinh thần, nghe được lời nói không lễ phép của nam nhân, Cố Úc Diễm không kiêu ngạo không siểm nịnh, "Là anh tôi, xin hỏi anh..."
"Quả nhiên cùng tên thô thiển kia có quan hệ". Nghe Cố Úc Diễm trả lời, nam nhân khinh khi nở nụ cười, "Quả nhiên đều là người từ nông thôn đến, Cố Úc Sâm là cái dạng gì, thì cô cũng..."
"Ào" một tiếng đánh gãy lời nói của nam nhân, hành động vô cùng bình thản, nam nhân vừa mới tràn đầy khinh miệt kia trên người đầy rượu, mà người động thủ, cũng tức giận đến phát run nhìn Cố Úc Diễm.
Ngơ ngác ngửa đầu nhìn Tần Thanh Miểu trong tay mang theo ly rượu cao cao, Cố Úc Diễm trong nháy mắt có chút ngây dại.
Nam nhân bị hất rượu cũng lập tức ngây người, sinh khí đứng lên, nhìn đến vẻ mặt lạnh lùng của nữ nhân kia, sắc mặt thay đổi nhanh chóng, "Tần Thanh Miểu".
"Anh có thể cút", Đem ly rượu thả lại trên bàn, Tần Thanh Miểu thản nhiên nói xong, sau đó quay người đối diện người phục vụ nói, "Đưa một bình rượu như thế đến nơi của hai vị tiểu thư kia, nói là tôi mời."
Hai người ngồi bàn đối diện cách vách liếc nhìn nhau, người tóc nhắn nhẹ nhàng cười, "Không cần, tôi nghĩ ly rượu kia thực thích hợp đối với vị tiểu thư đã cống hiến sức lực này".
Nói xong, lại nhếch miệng nhìn người mặc áo sơ mi quần tây nhìn có vẻ thực giỏi giang xinh đẹp ngồi ở đối diện, rộ nụ cười sáng lạn, "Đúng không, học tỷ".
Nữ nhân kia oán trách liếc nàng một cái, mới quay sang Tần Thanh Miểu nói, "Không cần để ý".
Hơi hơi sửng sốt, tiếp theo nhẹ nhàng gật đầu, Tần Thanh Miểu nhìn nàng, "Cảm ơn"
"Ừ... không có gì"
Nam nhân kia sớm đã tức giận đến xám ngắt mặt, lại nhìn Tần Thanh Miểu cư nhiên cũng mấy người cách vách nói mấy lời vô nghĩa, sinh khí, lại không dám làm gì Tần Thanh Miểu, mà người bốn phía cũng đang nhìn hắn, chỉ có thể oán hận trừng mắt liếc Cố Úc Diễm đang ngồi một cái, bước đi nhanh như bay.
Thấy bóng dáng nam nhân kia dần biến mất, Tần Thanh Miểu nói người phục vụ đổi một cái ghế khác mới ngồi xuống, nhìn người đối diện kia đang kinh ngạc nhìn mình, lạnh lùng phun ra vài từ, "Lần sau đừng có ngốc như vậy nữa".
Cúi đầu, hai ngón tay có chút bối rồi quấn vào nhau, biểu tình Cố Úc Diễm thoạt nhìn có chút khổ sở, cũng không dám nhìn Tần Thanh Miểu, sau một lúc, thanh âm có chút run run, "Anh tôi... trước kia..."
Nói được một ít, rốt cuộc không nói được nữa, hô hấp Cố Úc Diễm có chút dồn dập, hai tay nắm chặt thành quyền, rất lâu sau đó cũng chưa ngẩng đầu, cũng không phát ra một thanh âm nào.
"Con người vốn không hoàn mỹ". Lúc này phục vụ đưa thịt và rượu đến, Tần Thanh Miểu cầm lấy ly uống rượu, vẻ mặt có chút ảm đạm, bất qua lại rất nhanh khôi phục sự lãnh đạm, "Sẽ có vài người nói em cái gì đó.... Em nên cảm thấy may mắn khi bị đề cập đến xuất thân, mà không phải là nhân phẩm, năng lực hay là gì khác."
Tuy rằng biểu tình Tần Thanh Miểu trước sau như một mà lạnh lùng, ngữ khí cũng không có cảm xúc gì, nhưng Cố Úc Diễm cảm thấy cô đang an ủi mình, đầu nâng lên, nhìn về phía Tần Thanh Miểu, trong lòng một trận rung động.
"Ăn cơm đi". Tâm tình tốt từ ngày hôm qua đến giờ liền trở thành hư không, Tần Thanh Miểu lãnh nghiêm mặt, cầm lấy dao nĩa cắt thịt.
Cúi đầu nhìn miếng thịt bò trước mặt, Cố Úc Diễm lại nhịn không được liếc nhìn Tần Thanh Miểu một cái, cái loại cảm giác khác thường lại bắt đầu rục rịch trong đầu, làm cho nàng có chút mê mang.
Cảm giác ấy cho đến bây giờ vẫn chưa thấy qua.
Hai nữ nhân cách vách tựa hồ đã dùng xong, đối với hai nữ nhân này, Tần Thanh Miểu vẫn cảm thấy có vài phần hảo cảm, thấy các nàng đứng dậy, liền đi qua, đến lúc đối diện thì nhẹ nhàng gật đầu.
Mà người vừa mới bị lời nói của nam nhân kia làm hạ cảm xúc, thế nên không chú ý đến cuộc nói chuyện của Tần Thanh Miểu cùng hai nữ nhân kia, Cố Úc Diễm tò mò ngẩng đầu nhìn các nàng.
Mỹ nhân tóc ngắn mang theo vẻ đẹp trung tính lại có điểm hiên ngang tà khí, mà người tóc dài thì mang vẻ đạm đạm, làm cho nàng cảm thấy cùng Tần Thanh Miểu có điểm giống, nhưng lại có chút bất đồng.
Ngô, hẳn là bởi vì thời điểm ánh mắt nhìn nữ nhân tóc ngắn kia đều rất ôn nhu a...
Nhức đầu, nhìn hai người rời đi, tầm mắt lại đảo đến ngón áp út đều đeo nhẫn trên tay hai người, Cố Úc Diễm chớp chớp mắt, lại tiếp tục nhìn miếng thịt bò của mình, cảm thấy có chút không cam lòng nói thầm.
Thoạt nhìn rất trẻ tuổi... cư nhiên đã kết hôn...
"Lần sau, nhìn thấy Vệ Minh Khiêm, không cần để ý tới". Tần Thanh Miểu vẫn không nói gì giờ phút này lại mở miệng, mà lời nói lại làm cho Cố Úc Diễm có chút ngây người, lập tức ý thức được lời nàng rằng "Vệ Minh Khiêm" là chỉ ai.
Chính là như vậy, Cố Úc Diễm ý thức được, Tần Thanh Miểu lộ ra khuôn mặt băng lãnh cùng hơi thở băng hàn trực tiếp hất rượu vào Vệ Minh Khiêm, tự hồ cũng bởi vì lời nói của Vệ Minh Khiêm mà sinh khí.
Cho nên... nàng có thể phẫn nộ như vậy tất cả cũng vì ca ca.
Nghĩ đến điểu này, Cố Úc Diễm liền thấy có chút cảm động, Tần Thanh Miểu đối với chỉ duy nhất ca ca mà bảo hộ.
Nhưng ngoài cảm động, lại không hiểu trái tim có chút không thích hợp, ê ẩm, rầu rĩ.
Không biết đây là cảm giác gì, cũng không tiếp tục theo đuổi vì sao có cảm giác này, Cố Úc Diễm nhìn xuống dưới, sau đó mở miệng, vẻ mặt thật sự nghiêm túc, "Cảm ơn chị".
Những lời này, nàng luôn muốn nói với Tần Thanh Miểu, nhưng vẫn không nói nên lời. Nhưng hôm nay, nàng cảm thấy phải nói, cho dù không phải vì chính mình, cũng là thay anh trai nói một câu.
Động tác cắt thịt dừng một chút, Tần Thanh Miểu không ngẩng đầu nhìn nàng mà tiếp tục động tác trên tay, Cố Úc Diễm thấy thế, vốn tưởng rằng nàng không để ý đến mình, thật lâu sau bỗng nhiên nghe được thanh âm lạnh như băng kia, "Em là người của tôi, muốn khi dễ, tự nhiên cũng chỉ có thể để một mình tôi khi dễ".
Những lời này, lại làm cho Cố Úc Diễm lâm vào trạng thái dại ra.
Khuôn mặt nhỏ nhắn không hiểu từ đâu một trận nóng bỏng truyền đến, Cố Úc Diễm thẳng tắp nhìn Tần Thanh Miểu, đầu óc tựa hồ ngưng hoạt động. Mãi cho đến khi Tần Thanh Miểu nguyên bản không để ý đến nàng nhưng thật sự chịu không nổi cái loại ánh mắt này liền ngẩng đầu trừng nàng, lúc này mức vội vàng cúi đâu. "Nga".
Mà trái tim nguyên bản đang đập vững vàng giờ lại nhảy với tần suất cao. Cảm giác rầu rĩ phía trước, cũng không tồn tại được lâu.
Ăn cơm xong, hai người ngồi trên xe, Tần Thanh Miểu vẫn chưa lái xe về nhà mà lại hướng ra ngoại ô, chạy đến tòa nhà trên đoạn quốc lộ cao nhất, dừng lại mở cửa xe đi xuống,
Đã là tháng mười một, ngay cả X thị ở phía nam cũng rất lạnh, mà giờ này cũng đã chiều, ở đây trên núi, gió vẫn lớn hơn một ít.
Tuy rằng không biết vì sao Tần Thanh Miểu lái xe đến đây, Cố Úc Diễm ngồi ở ghế phụ do dự một hồi, cũng đi theo mở cửa xe, đứng phía sau Tần Thanh Miểu mà nhìn thân ảnh quá mức mảnh khảnh kia hồi lâu, cởi áo khoác ra.
Nhưng vừa mới đi vài bước, liền nghe được nữ nhân đang ôm ngực kia bỗng nhiên mở miệng, không hề có cảm xúc, "Mặc trở về".
Một tay còn cầm áo khác, một tay vò đầu, Cố Úc Diễm nhất thời dừng bước, nhưng cũng không nghe lời mặc áo khoác.
"Lại không nghe lời sao?". Tần Thanh Miểu không xoay người nhìn nàng, lại liệu đến động tác của nàng, "Mặc vào"
"Ngô..."
Lưu loát xoay người, đi đến trước mặt Cố Úc Diễm, cũng không thèm liếc tới áo khoác trên tay nàng, tay Tần Thanh Miểu nhấc cằm của nàng lên, ánh mắt mị mị, khóe môi có chút tà mị cong lên, "Thực nghĩ mình là nam nhân?"
" ..." Cố Úc Diễm nhất thời không nói gì.
Không ấn lẽ thường ra bài nữ nhân, hỉ nộ vô thường nữ nhân cái gì...... Quả nhiên là...... Thực làm cho người ta bất đắc dĩ a.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna