Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 17 + 18

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 17

Ngón tay nâng cằm Cố Úc Diễm, đôi mắt sắc bén của Tần Thanh Miểu nhìn nàng, đầu ngón tay cũng không nhịn được mà tại phần da thịt bóng loáng kia nhẹ nhàng di chuyển.
"Tôi thấy nơi này thật lạnh". Hồi lâu sau, Cố Úc Diễm không có trả lời vần đề của Tần Thanh Miểu, vẻ mặc nghiêm túc, "Cho nên chị mặc vào đi".
Dừng ở nàng một lát, ánh mắt dần dần có chút thay đổi, Tần Thanh Miểu bỗng nhiên xoay người, "Tôi không lạnh"

"Tay chị rõ ràng rất lạnh". Cố Úc Diễm không do dự phản bác, trong tay vẫn cầm áo khoác, thanh âm bướng bỉnh, làm cho Tần Thanh Miểu có chút không biết chống đỡ thế nào, vì thế áo khoác kia trực tiếp khoác lên vai nàng.
Cảm giác được Cố Úc Diễm sau khi vì mình phủ thêm quần áo thì trang phục không còn chỉnh tề, Tần Thanh Miểu chỉ cảm thấy trong lòng nổi lên tư vị không thể phân rõ. Vòng vo thân mình, nhìn đến khuôn mặt nàng hiện lên bộ dáng cười tươi cong cong khóe môi, đáy lòng giống như bị cái gì kích thích.
Thấy Tần Thanh Miểu cuối cùng không lay chuyển được mình khoác thêm áo, Cố Úc Diễm hơi chút đắc ý cười, không tưởng tượng được nữ nhân kia bỗng nhiên xoay người nhìn mình, vội vàng thu lại nụ cười trên mặt, nhưng cũng đã không kịp.
"Cố Úc Diễm?" Lông mi thật dài hơi rung động, Tần Thanh Miểu ngưng mắt nhìn biểu tình người kia có chút vặn vẹo, thanh âm nhẹ nhàng nỉ non kêu tên nàng.
"Hử?" Vốn tưởng rằng sẽ mắng mình, nhưng thanh âm lại mềm nhẹ như vậy, Cố Úc Diễm không khỏi có chút kỳ quái, theo bản năng méo mó đầu, "Cái gì?"
Tần Thanh Miểu không nói nữa, lẳng lặng nhìn nàng, cảm xúc trong mắt làm cho Cố Úc Diễm không phân biệt được.
Tần Thanh Miểu không nói lời nào, Cố Úc Diễm lại chịu không nổi khi bị nhìn như vậy, cảm giác hoang mang rối loạn trong lòng làm nàng nhịn không được bước đến, chần chờ nâng tay hươ hươ trước mặt nữ nhân đang nhìn mình, "Chị không sao chứ?"
Lấy lại tinh thần, Tần Thanh Miểu liếc nàng một cái, chuyển tầm mắt, nhìn phong cảnh phía dưới, môi bạc khẽ mở, "Em không chán ghét tôi sao?"
Vấn đề này đã để ở trong lòng lâu lắm.
"À không, vì cái gì lại chán ghét?". Người kia không rõ.
"Tôi bức em như vậy, chẳng lẽ không chán ghét sao?". Ôm ngực, đầu ngón tay chạm vào áo khoác ở trên người mình, sau đó nhịn không được vuốt ve vài cái, Tần Thanh Miểu khôi phục giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, "Nếu như chán ghét, cứ việc nói thẳng".
Vò đầu, đối với lời nói của Tần Thanh Miểu thật sự khó có thể lý giải, lại cảm thấy đứng có chút mỏi, mà bên cạnh có một khối đá, Cố Úc Diễm trực tiếp ngồi xuống, ngửa đầu nhìn thân ảnh người kia, "Chị bức tôi làm gì? Cắt tóc thay đổi quần áo sao? Chỉ là ngay từ đầu có chút không quen, hiện tại cảm thấy như thế này thật tiện lợi... Hay là chuyện một tháng một lần đến chỗ Liên tỷ tỷ? Chúng ta đã nói rồi, đây là nghĩa vụ... kỳ thực hợp đồng ký kết này vốn xuất phát từ sự tự nguyện của hai bên, đương sự đã đồng ý, chúng ta ai cũng không vi phạm hợp đồng, tôi vì cái gì lại chán ghét chị?"
Nhẹ nhàng nhíu mày, nghiêng đầu nhìn người đang ngồi trên tảng đá đang ngửa đầu nhìn mình với vẻ mặt không mang theo chút giả dối, cắn cắn môi, nhưng không nói gì.
Lần này Cố Úc Diễm không có tránh đi ánh nhìn thẳng tắp của nàng, ngược lại không chút nào tránh né cùng nàng đối diện, "Hơn nữa... tôi cảm thấy, chị đối với tôi rất tốt..."
Nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn nhịn không được liền đỏ lên, Cố Úc Diễm cào cào mái tóc không nhìn Tần Thanh Miểu, ho khan một tiếng, cảm thấy có chút xấu hổ.
Nữ nhân ôm cánh tay đứng đấy nhìn một phen động tác của nàng, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở bên tai hồng thấu, biểu tình có chút ngạc nhiên, lập tức lại có chút mỉm cười.
Thu hồi tầm mắt, sau một tiếng thở dài, một có gió mạnh thổi qua, mà Cố Úc Diễm cũng không bỏ qua, nhịn xuống xấu hổ mà nhìn trộm, người kia đứng ở nơi đó, một đầu tóc quăn dài bị gió thổi qua có chút rối loạn, ngón tay tinh xảo khẽ giữ áo khoác trên người, thoạt nhìn, tựa hồ so với ngày thường có điểm gì đó khác.
Cố Úc Diễm nghe được trái tim mình truyền đến thanh âm chưa từng có, "oàng" một tiếng, có cái gì làm nhiễu đi sự bình tĩnh hơn hai mươi năm qua.
"Mục Hề Liên như thế nào rồi?". Ngay tại thời điểm Cố Úc Diễm đang ngẩn người nhìn chằm chằm Tần Thanh Miểu, Tần Thanh Miểu bỗng nhiên mở miệng hỏi, thanh âm vẫn lạnh lùng.
Đứng lên vỗ vỗ mông, tâm tình vừa mới lên lại lập tức xuống, Cố Úc Diễm đá bay một viên đá dưới chân, "Vẫn chưa tỉnh".
"... Em có thể đi xem cô ta nhiều hơn".
Lời này vừa nói ra, Cố Úc Diễm có chút kinh ngạc nhìn Tần Thanh Miểu.
"Muốn đi vài lần đều có thể... trừ thời gian đến nhà tôi". Cảm giác được tầm mắt của Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu vẫn không nhìn nàng, thản nhiên nói xong, "Muốn mặc quần áo gì thì cứ mặc, muốn để tóc dài thì cứ để".
Có một số việc, có lẽ đi theo suốt cả một đời người, nhưng cũng có thể, trong nháy mắt, liền nghĩ thông suốt.
Trừng mắt nhìn, đối với sự chuyển biến của Tần Thanh Miểu có chút ứng phó không nổi, Cố Úc Diễm vẫn duy trì tư thế ngốc lăng nhìn Tần Thanh Miểu, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
"Còn có". Thanh âm như trước lãnh đạm, "Không cần tự mình đa tình".
"Ách..." Lúc này Cố Úc Diễm nhưng rất nhanh liền hiểu được, không khỏi có chút bối rối, "Ừ.."
Cũng không biết là qua bao lâu, Tần Thanh Miểu vẫn đứng ở nới đó mở miệng, "Cố Úc Sâm và Mục Hề Liên có quan hệ gì?"
Biểu tình lập tức trở nên quái dị, Cố Úc Diễm nghiêng đầu, nhìn sườn mặt Tần Thanh Miểu, khổng biết nên nói cái gì mới tốt.
Nàng còn nhớ rõ lúc trước Tần Thanh Miểu có nói, cô là bạn gái của anh.... nhưng anh lại chưa bao giờ nhắc đến Tần Thanh Miểu với nàng.
Cùng Tần Thanh Miểu chung một khoảng thời gian, Cố Úc Diễm biết nữ nhân bề ngoài lạnh lùng ngày kỳ thật có chút kiêu ngạo, căn bản khinh thường nhưng người lừa gạt. Nhưng... nếu như Tần Thanh Miểu nói không sai, đó là anh...
Nghĩ đến ánh mắt của anh dành cho Mục Hề Liên lúc còn sống, Cố Úc Diễm nhíu nhíu mày, ẩn ẩn có chút bất an.
Nàng không nghĩ là sẽ hoài nghi anh nàng, nhưng là... nhưng là Tần Thanh Miểu...
"Thanh mai trúc mã hai nhỏ vô tư?" Cổ Úc Diễm không nói lời nào, Tần Thanh Miểu cũng không có bức ép, nhưng lại không nhúc nhích, thật giống như là thì thào tự nói, thanh âm mang theo cảm xúc không biết tên, bộ dáng kia, làm Cố Úc Diễm cảm thấy đau lòng.
Nhắm mắt lại, thở sâu rồi mở mắt ra, trong mắt khôi phục bộ dáng không gợn sóng như ngày thường, Tần Thanh Miểu lập tức xoay người trở về xe. "Trở về thôi"
Nhưng Cố Úc Diễm không nhúc nhích, đứng ở đó kinh ngạc nhìn bóng dáng Tần Thanh Miểu, bước từng bước, lại dừng lại, cố lấy dũng khí, "Anh làm chuyện có lỗi với chị sao?"
Dừng động tác mở xe, Tần Thanh Miểu không quay đầu lại, "Lên xe"
"Trước đây, chị không biết sự tồn tại của Liên tỷ tỷ, phải không?" Cố Úc Diễm cố gắng nói, hai tay cầm thành quyền, trong lòng bàn tay có chút đau, "Cho nên anh lừa chị, phải không?"
Hai cái "phải không" làm cho cái tay đang vịn lên cửa xe có chút run rẩy, vẫn không để ý đến nàng, "Có nghe thấy không, lại đây".
Há há miệng, sợ chọc Tần Thanh Miểu sinh khí, Cố Úc Diễm bước từng bước nhỏ đến bên người Tần Thanh Miểu, há miệng thở dốc, đang muốn nói chuyện, đã thấy người vẫn đứng yên ở đó bỗng nhiên đem cửa xe đóng lại, tiếp theo, còn chưa kịp phản ứng, chính mình liền bị đặt ở trước cửa xe.
"Em thật sự là càng ngày càng không nhe lời". Tần Thanh Miểu nhíu mày, thói quen tay nắm lấy cằm Cố Úc Diễm, "Cần tôi hảo hảo dạy lại một chút sao?"
Nháy mắt mấy cái, cũng đã quen động tác Tần Thanh Miểu bóp cằm mình, hơn nữa lúc này cằm cũng không đau như trước, hiển nhiên là nữ nhân nắm cằm mình không có dùng sức, nhưng Cố Úc Diễm vẫn nói chuyện có chút khó khăn, bất quá so với trước kia có thứ tự hơn. "Tôi... nào có không... nghe lời..."
"Tôi gọi em mấy lần" Mị hí mắt, Tần Thanh Miểu kéo gần khoảng cách với Cố Úc Diễm, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng trầm thấp thêm vài lần, ngón tay khẽ vuốt cánh hoa của Cố Úc Diễm, đôi mắt cũng thâm thúy vài phần, "Tôi vừa mới nói cái gì?"
Đôi mắt chớp chớp, Cố Úc Diễm cố gắng làm cho vẻ mặt mình trở nên vô tội, "Lại đây".
Mím môi, đối với việc Cố Úc Diễm dám nói như vậy hiển nhiên rất bất mãn, Tần Thanh Miểu lại càng sát gần thêm, tầm mắt từ đôi mắt Cố Úc Diễm dời xuống, cuối cùng dừng ở nơi cảm xúc của ngón cái truyền đến, là phía trên cánh môi, mày liễu giương lên, trực tiếp hôn lên.
Theo bản năng nhắm mắt lại, chờ mùi máu tươi và đau đớn ngay sau đó, Cố Úc Diễm lập tức căng thẳng thân mình.
Chính là, đau đớn chờ sẵn lại không có, mà mùi máu tươi, cũng không có.
Cảm giác được có một cái gì mềm mềm đẩy ra môi mình mà dò xét đi vào, thân mình Cố Úc Diễm run lên, mở mắt, muốn nói chuyện, khớp hàm vừa mở ra, liền bị thứ mềm mềm kia xâm nhập.
Khuôn mặt tinh xảo kia gần trong gang tấc, lông mi thật dài nhắm lại, Cố Úc Diễm nhìn Tần Thanh Miểu như thế, vài giây sau, cũng nhắm mắt theo.
Nguyên lai âm thanh "oành" trước kia, là thanh âm làm cho tâm trở nên trầm luân.

Chương 18

"Ai..."
"Ngô..."
"Ân..."
"Bốp..."
"Đau quá... Minh Kỳ cậu làm gì vậy a..." Ở trong phòng tự học, Cố Úc Diễm nguyên bản nằm dài trên bàn lập tức ngồi thẳng mình dậy, ôm đầu, đè thấp thanh âm hỏi người bên cạnh.
"Là do toàn bộ những thanh âm cậu phát ra từ sáng đến giờ a". Nguyễn Minh Kỳ cũng đè thấp thanh âm, "Các loại âm thanh này, nghe thật muốn chết đi cho xong".
"Ách?" Cố Úc Diễm ngẩn người, lập rức lộ ra một chút cười khổ, lại thở dài một tiếng, cầm lấy sách vở, "Hôm nay mình không có tâm trạng nghe giảng, về ký túc xá trước, cậu ở lại tiếp tục đi".
Nguyễn Minh Kỳ ngẩn ra, nhìn Cố Úc Diễm một hồi lâu, nhẹ nhàng gật gật đầu, "Ừ, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho mình".
Đói với nàng lộ ra nụ cười, Cố Úc Diễm đứng lên, ra khỏi phòng học.
Kỳ thật không có tâm trạng học không chỉ có hôm nay.
Thời điểm Tần Thanh Miểu đi công tác, đi ba tuần... trước khi đi đánh cho nàng một cuộc điện thoại nói nàng cuối tuần không cần đến, sau đó liền ngắt máy, cũng không nói thêm cái gi nữa.
Nhưng trong lòng Cố Úc Diễm, lại hy vọng Tần Thanh Miểu có thể nói thêm cái gì, ngay cả khi, nàng biết chính mình không có tư cách chờ mong như thế.
Nàng cư nhiên lại đối với một nữ nhân mà động tâm, mà nữ nhân kia lại còn là người thích anh đã qua đời của nàng.
Trở về ký túc xá, đem sách đặt lên bàn, Cố Úc Diễm lẳng lặng ngu ngốc ngồi ở đấy, trong đầu nghĩ đến ánh sáng mặt trời buổi chiều kia, khi mà nàng cùng Tần Thanh Miểu ở đỉnh núi vùng ngoại ô...
Khuôn mặt tinh xảo kia gần trong gang tấc, kia lông mi thật dài run rẩy, còn có kia bởi vì gió thổi qua mà làm vài lọn tóc bay bay... và cả nụ hôn nóng rực kia, làm cho tâm của mình nóng rực lên.
Nàng hai mươi năm sống trên đời, cũng chưa từng trải qua cảm giác thích một người mà tâm rung động... nhưng, ngay tại một khắc kia, nàng quả thật tin rằng mình thích Tần Thanh Miểu, là nữ nhân bao nuôi nàng.
Sau khi kết thúc nụ hôn, nhưng cái khỏa nóng mãnh liệt ở trong lòng vẫn còn hừng hực, nàng có chút không thở được ngây ngốc nhìn Tần Thanh Miểu, một câu cũng không nói được.
"Trở về thôi". Tựa hồ như chỉ có mình nàng kích động... Tần Thanh Miểu thật bình tĩnh, hảo bình tĩnh, biểu tình không gợn sóng, thật giống như không phải là người mới làm nàng đến mức không thể thở nổi kia.
Như du hồn nghe lời ngồi vào trong xe, nhìn Tần Thanh Miểu vẫn lạnh lùng như trước thản nhiên lái xe, mãi cho đến khi ngày đó trôi qua, nàng vẫn chưa thể nào hoàn hồn.
Không phải là chưa từng nghĩ tới Tần Thanh Miểu là nữ nhân mà mình không nên thích, không phải chưa bao giờ nghĩ rằng nên tránh đi... nhưng, nàng căn bản là không thể tránh được không phải sao?
Sau khi trở về trường cơ hồ mỗi đêm đều mất ngủ nằm ở trên giường nhớ lại nụ hôn kích tình ngày đó... có kích động, rung động, lại có lo lắng, sợ hãi.
Thẳng đến khi ba tuần sau Tần Thanh Miểu gọi đến, nghe thanh âm lạnh lùng quen thuộc, mới ý thức được, nguyên lai chính mình đã nhớ nàng nhiều lắm.
Người kia... nữ nhân kia, là thích anh... Hôn nàng, cũng là bởi vì nàng lớn lên giống anh a.
Nghĩ đến đó làm cho nàng ban đêm nằm ngửa ở trên giường nhịn không được muốn rơi nước mắt, cầm lấy ảnh chụp anh trong di động nhìn hồi lâu, rốt cuộc nhìn không được mà khóc.
"Như thế nào lại có suy nghĩ này?" Phòng ký túc xá chỉ có một mình Cố Úc Diễm, nàng lẳng lặng ngồi, biểu tình trên mặt có chút quái dị, tiếp theo là lầm bầm làu bàu một tiếng bất đắc dĩ, đứng lên duỗi lưng để tỉnh người lại, "Thanh thiếu niên lần đầu tiên yêu say đắm như vậy vừa có chút trở tay không kịp, lại vừa lo được lo mất".
Miệng nhớ kỹ lời nói của bà ngoại, nghĩ đến khi còn học trung học ca ca nói cho mình cùng bà ngoại thích Liên tỷ tỷ, Cố Úc Diễm rốt cục lộ ra nụ cười, giây tiếp theo, ánh mắt liền ảm đạm.
Tùy tay để lên trên bàn liền cảm nhận di động rung lên, quơ quơ đầu, đưa tay qua lấy, giây tiếp theo thân mình liền cứng ngắc.
Biểu tình phức tạp nhìn chằm chằm hồi lâu, đến khi tiếng chuông vang lên lần thứ ba, "Tôi vừa... tôi vừa.. vừa mới từ buồng vệ sinh ra..."
Phía bên kia điện thoại chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng, làm cho nội tâm Cố Úc Diễm bị lay động mãnh liệt.
"À". Sau một lúc lâu, bên kia tốt cục lại có thanh âm, "Em ở đâu?"
"Ở ký túc xá". Vội vội vàng vàng đáp, sợ mình lại làm cho cô sinh khí.
"Ừ". Nữ nhân kia lạnh băng đáp, tiếp theo nói một câu làm Cố Úc Diễm kinh hãi nhảy dựng lên, "Mau xuống dưới".
"A.... a a?". Kinh ngạc hoảng sợ chạy tới hành lang ký túc xá, quả nhiên nhìn thấy dưới lầu chiếc Porche trắng, Cố Úc Diễm nhất thời bủn rủn tay chân, "A tôi... tôi tôi tôi đi xuống..."
"Ừ." Vẫn là thanh âm đạm mạc, tiếp theo điện thoại bị cắt đứt chỉ còn tiếng bíp bíp. Cố Úc Diễm vội vàng cầm chìa khóa mở cửa, một đường chạy xuống dưới lầu, theo cửa lớn của ký túc xá chạy chậm đến trước xe.
"Tiểu Diễm". Ngay tại thời điểm Cố Úc Diễm lo lắng có nên mở cửa xe ngồi vào hay không, phía trước liền truyền đến tiếng kêu, vừa quay đầu, liền gặp ngay ba người bạn cùng phòng cầm sách đi tới.
"Cậu đây là...." . Người đi ở giữa yên lặng liếc nhìn chiếc xe một cái, lại nhìn Cố Úc Diễm, nữ sinh bên cạnh hừ một tiếng, "Dọa người".
Sắc mặt nhất thời có chút xấu hổ, Cố Úc Diễm đối diện màn này có chút không biết phải làm sao, mà ký túc xá càng về trưa lại càng nhiều người hơn, ai đi qua cũng liếc mắt về chiếc xe một cái.
Ngay lúc đó cửa xe mở ra, làm những người nhìn trộm một phen cả kinh, lập tức kinh diễm.
Ánh mắt đảo qua mấy người đứng ở trước Cố Úc Diễm, đôi mắt chợt lóe, Tần Thanh Miểu sau khi xuống xe liền tùy ý đặt tay lên cửa, "Làm sao vậy?"
Người vừa mới đối với Cố úc Diễm nói "Dọa người" nhất thời biểu tình cứng đờ, nhìn Tần Thanh Miểu, trừng lớn mắt, "Nữ?"
Mày liễu giương lên, Tần Thanh Miểu quét ánh mắt qua ba người biểu tình kinh ngạc kia một cái, liền hiểu rõ, ngay sau đó, nâng tay nhẹ xoa đầu Cố Úc Diễm, khóe miệng lộ ra một chút nụ cười đạm đạm, "Còn muốn chị phải chờ bao lâu?"
Chị....Chị ..... Chị?
Vẫn là lần đầu tiêng được nhìn trực diện bộ dáng nhu hòa như vậy của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm biểu tình thay đổi, tiếp theo mới ý thức được vấn đề, "A...a tôi tôi.... tốt lắm"
"Ừ". Tần Thanh Miểu nhẹ nhàng gật đầu, kéo tay Cố úc Diễm, "Đi thôi".
"Được...." Ngây ngốc đáp lại, đi theo Tần Thanh MIểu vài bước, có chút mơ hồ rốt cục tỉnh lại, "Ôi chao! Không đúng, đi đâu?"
"Căn tin". Ý cười vừa rồi sớm đã biến mất, tay vẫn lôi kéo tay Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu nhìn thẳng phía trước, không nhìn đến một đường có rất nhiều ánh mắt, mãi cho đến căn tin, thời điểm bước vào liền nhíu mi.
Lúc này, học sinh năm ba năm bốn cũng đã tan học, các cửa sổ căn tin đều có một hàng dài người.
Mặc dù có chút buồn bực thân là tổng giám đốc Tần thị, ngự tỷ đại nhân xinh đẹp hôm nay như thế nào lại đến căn tin ăn cơm, Cố Úc Diễm vẫn thực là ngoan chạy tới cầm theo đũa cùng thìa tìm vị tri tốt, "Chị....chị ngồi đi, tôi đi ăn cơm".
Lại liếc một cái, Tần Thanh MIểu nhìn nàng một lát, "Đi đi"
"Ừ..."
Chạy tới quầy đồ ăn, nhiều năm qua dường thành thói quen tiết kiệm làm cho Cố Úc Diễm lúc chọn đồ ăn hơi do dự, lại nghĩ đến Tần Thanh Miểu, lấy thêm vài món ăn mặn, sau đó mới bưng qua, liếc mắt một cái liền nhìn thấy người ngồi ở kia mặt không chút thay đổi.
Tần Thanh Miểu khí chất thực sự là rất xuất chúng, cho dù thân mình vô cùng đơn giản áo sơ mi tây trang, vẫn làm cho nàng trở thành tâm điểm chú ý của căn tin, mà Cố Úc Diễm lại có cảm giác nữ vương bệ hạ giá lâm vô cùng quỷ dị.
Đem khay đồ ăn bỏ xuống, đặt đồ ăn lên bàn, hết thảy xong xuôi mới ngồi xuống đối diện Tần Thanh Miểu, nhếch miệng, "Tốt lắm".
"Ân".
Tần Thanh Miểu khẩu vị vốn không tốt, đồ ăn căn tin lại không hợp khẩu vị của nàng, ăn mấy đũa liền buông xuống. Cố Úc Diễm rối rắm nhăn mi, "Chị không ăn sao?"
"Ân". Đối với những người nhìn lén xung quanh xem như không thấy, Tần Thanh Miểu vẫn lạnh lùng đáp lời.
"....". Kỳ thật rất muốn nói rằng ăn như vậy sẽ rất dễ đói, nhưng nghĩ đến hẳn là Tần Thanh Miểu hẳn là không thích đồ ăn ở đây, Cố Úc Diễm liền không nói thêm gì mà cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
"Buổi sáng em chỉ có ba, bốn tiết?". Ngay tại thời điểm Cố Úc Diễm đem đồ ăn ăn hơn phân nửa, Tần Thanh Miểu mở miệng.
Không rõ vì sao lại hỏi mình như vậy, khóe miệng còn dính cơm ngẩng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, vẻ mặt ngốc ngốc gật đầu.
"Về sau, giữa trưa theo tôi ăn cơm". Tầm mắt dừng ở khóe miệng Có Úc Diễm,Tần Thanh Miểu gắt gao nhìn chằm chằm mấy hột cơm kia, nâng ngón tay chỉ vào người không có chút ý tứ kia, ý bảo nàng lấy cơm ra.
Trực tiếp nhe răng nuốt hết mấy hột cơm, Cố Úc Diễm đang nghĩ lời nói của Tần Thanh Miểu, cảm thấy ánh mắt sắc bén người kia nhìn mình, không khỏi nhìn lại.
Tần Thanh Miểu trầm giọng, "Về sau không được như vậy".
"Di?" Cố Úc Diễm có chút không hiểu, sau đó hiểu được cái gì, xoát một cái đỏ mặt, ngượng ngùng thè lưỡi.
Có hơi chút giật mình, lại có chút cao hứng.
Về sau trưa nào cũng đều có thể nhìn thấy Tần Thanh Miểu?

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna