Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 19 + 20

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 19

Ngượng ngùng cười cười, Cố Úc Diễm nhức đầu, vẻ mặt ngây ngốc làm cho Tần Thanh Miểu nhìn không được có chút bất đắc dĩ lắc đầu, "Ăn no chưa?"
"Rồi..." Nhìn thức ăn còn lại trên bàn, Cố Úc Diễm có chút do dự, Tần Thanh Miểu trực tiếp đứng lên, "Đi thôi".
"Được...." Tuy rằng cảm thấy có chút lãng phí, nhưng không dám phản kháng Tần Thanh Miểu, hơn nữa cũng đã thấy no, Cố Úc Diễm ngoan ngoãn đuổi theo cước bộ Tần Thanh Miểu, hai người đi ở trên đường, làm cho nàng có loại cảm giác mình chính là tiểu người hầu của Tần Thanh Miểu.

Vì sao Tần Thanh Miểu hôm nay lại đến? Ngô.... Là vừa mới trở về sao? Vừa mới trở về thì khí huyết liền dâng trào, còn có, tại sao lại chấp nhận ăn ở căn tin a?
"Nhanh lên". Ngay tại thời điểm Cố Úc Diễm miên man suy nghĩ, ngữ điệu bình tĩnh của Tần Thanh Miểu vang lên làm cho mình đuổi kịp nàng, sau đó hơi nghiêng đầu, hơi hơi mị hí mắt, "Em lại đi làm thêm?"
Cơ hồ theo bản năng lập tức dùng sức lắc đầu, giống như là cái trống bỏi lắc lắc, vẻ mặt Cố Úc Diễm vô tội.
"Như vậy..." Dừng lại cước bộ, Tần Thanh Miểu ôm ngực, "Vì cái gì tiền ở trong thẻ vẫn còn nguyên?"
"Di?". Cố Úc Diễm sửng sốt, con ngươi đen bóng tràn ngập mê hoặc.
"Vẫn là nói..." Nhìn chằm chằm người trước mặt đang mở to mắt ngốc nghếch nhìn mình một lát, Tần Thanh Miểu ngừng nói, lại quay người đi về phía trước.
"Ôi chao..." Vẻ mặt không hiểu đuổi theo nàng, mãi cho đến dưới lầu ký túc xá của mình, nhìn bước chân Tần Thanh Miểu dừng lại, Cố Úc Diễm cũng ngừng lại.
Cằm khẽ nhếch ý bảo nàng trở về ký túc xá đi, mặt Tần Thanh Miểu không chút thay đổi làm cho Cố úc Diễm linh hồn táng đảm đứng lên, "Hơ... chị vừa muốn nói cái gì a?"
"Không có gì". Tần Thanh Miểu lạnh nhạt nói xong, cầm chìa khóa mở cửa xe, "Trừ bỏ bữa trưa, buổi tối tôi sẽ tìm em ăn cơm, có việc gì thì gọi cho tôi"
"Ách?"
"Tôi đi đây". Hoàn toàn không để ý tới Cô Úc Diễm đang tràn ngập nghi hoặc, Tần Thanh Miểu ngồi vào trong xe, đem cửa xe đóng lại, chậm rãi khởi động xe, mà Cố Úc Diễm vẫn ngơ ngác nhìn ở nơi nào.
"Tiểu Diễm". Sau khi cùng bạn cùng , phòng ăn cơm xong, trở về ký túc xá thì Nguyễn Minh Kỳ vừa lúc nhìn thấy bộ dáng nàng ngây ngốc đứng ở đó, đi qua vài bước, quơ quơ tay trước mặt nàng, "Làm sao vậy?"
"Không ...". Cố úc Diễm lắc đầu, tầm mắt vẫn nhìn chiếc xe vì dòng người đông nghịt mà châm rãi di chuyển.
Nguyễn Minh Kỳ đặt tay lên vai nàng, theo tầm mắt của nàng nhìn qua, đang muốn nói cái gì, đã thấy chiếc xe kia ngừng lại.
Sau đó thì di động của Cố Úc Diễm vang lên.
Bắt máy, chưa kịp nói chuyện liền nghe thấy thanh âm lạnh lùng kia, cùng với ngữ khí mới nãy không có gì khác nhau, lại làm cho Cố Úc Diễm có loại cảm giác lo sợ bất an, "Lại đây".
Nữ nhân lạnh băng kia sau khi phun ra hai chữ liền treo điện thoại, Cố Úc Diễm nhức đầu, cũng không kịp cùng Nguyễn Minh Kỳ giải thích cái gì, vội vàng chạy lại chiếc Porche trắng.
Còn chưa tới liền nhìn thấy cửa ghế phụ mở ra, lại ngẩn ngơ, tự giác đi qua vài bước, lên xe, đóng cửa lại, một loạt động tác vừa làm xong, lại bị một lực đạo mạnh mẽ đặt ở trên xe.
"Người kia là ai?" Cửa kính hai bên đều đóng, bên ngoài nhìn vào cũng không biết trong xe xảy ra chuyện gì, Tần Thanh Miểu nhíu mày, tay lại một lần nữa xoa cằm Cố Úc Diễm, ngón tay di chuyển trên đó.
"Ách...". Người tựa vào cửa xe chỉ thấy tim mình nhanh chóng đập mạnh, nhìn thấy vẻ mặt không phân rõ được là vui hay giận của nữ nhân phía trước, có chút lắp bắp, "Tôi... bạn của tôi a, chị.... không phải đã gặp qua sao?"
Nhấc đôi mi thanh tú, tựa hồ nhớ lại chính mình đã từng gặp qua Nguyễn Minh Kỳ, trầm mặc một lát, tay nắm cằm Cố Úc Diễm hơi dùng sức, "Tôi mặc kệ cô ta là ai, cũng không quản còn có ai, vô luận cùng với bất luận kẻ nào cũng phải duy trì khoảng cách".
"...." Cố Úc Diễm vừa rồi có chút không hiểu vì sao cô dừng xe, thì ra là nhìn thấy động tác thân mật của nàng và Nguyễn Minh Kỳ.
"Tôi nói rồi, em là người của tôi". Vẻ mặt lạnh lùng, lời nói lạnh băng, làm cho Cố Úc Diễm có loại cảm giác thấy nữ nhân trước mặt thật giống như tiểu hài tử có dục vọng chiếm giữ rất mạnh, không khỏi lộ ra nụ cười, thoáng cái cúi đầu, "Minh Kỳ là nữ, ôi chao..."
Nàng thật sự không muốn tự mình đa tình, nhưng là... vì cái gì luôn cảm thấy Tàn Thanh Miểu ghen tị?
"Hừ..." Tay đang nắm cằm nàng bỗng nhiên buông ra, Tần Thanh Miểu ngồi trở lại, cùng không thèm liếc mắt đến người còn dựa vào cửa xe, "Tôi cũng là nữ nhân".
"Ách..." Cố úc Diễm vô phương phản bác, nhức đầu, có chút khó xử, "Hình như là nga..."
"Xuống xe". Tần Thanh Miểu bỗng nhiên nói.
"..." Cố Úc Diễm liếc một cái xem thường.
"Có ý kiến?"
"Không..." Ngoan ngoãn mở cửa xuống xe, chuẩn bị đóng cửa xe thì phất tay với Tần Thanh Miểu, "Chú ý an toàn".
Sau đó đóng của xe lại, ở trong lòng tức giận nữ nhân này thật đáng sơ. Chính là có tức giận thì tức giận, thời điểm Cố Úc Diễm trở về ký túc xá, trên mặt vẫn mang theo nụ cười ngây ngốc.
Tuy nói rằng, vẫn là tự mình đa tình, nhưng nghĩ đến Tần Thanh Miểu đối với mình có dục vọng chiếm hữu, vẫn là nhịn không được muốn cười.
"Tiểu Diễm?". Nguyễn Minh Kỳ nhìn Cố Úc Diễm chạy qua chiếc xe kia, chốc sau lại ngốc hồ hồ một mình trở lại, mà sau đó chiếc xe trắng cũng rời đi, có chút không hiểu, nhìn đến bạn tốt rốt cục cũng trở lại, vội vàng lại đón, "Vậy là làm sao?"
"Không.." Tuy nói Nguyễn Minh Kỳ là bạn tốt cùng nhau lớn lên, Cố Úc Diễm tạm thời vẫn chưa muốn nói cho nàng việc mình thích Tần Thanh Miểu.
Rối rắm cũng tốt, mừng thầm cũng tốt, vẫn biết nàng là một nữ nhân mà lại đi thích một nữ nhân trong mắt người khác sẽ không được chấp nhận, nhưng trước mắt nàng cũng chỉ là ở trong giai đoạn thầm mến.
Là thầm mến đi?
Tần Thanh Miểu căn bản sẽ không có khả năng biết được tình cảm của nàng, cũng không có khả năng thích nàng.
Thời tiết càng lúc càng lạnh, trước kia Tàn Thanh Miểu có bảo Cố úc Diễm đi học lái xe, sau khi trở về trường học Cố Úc Diễm liền lập tức chạy tới chỗ học tỷ vừa lấy bằng cách đây vài ngày, nghe học tỷ giới thiệu giáo viên huấn luyện liền bắt đầu đăng ký học lái xe.
"Tôi... Cái kia..." Giữa trưa hôm nay, Cố Úc Diễm ăn cơm trưa, nhưng không giống mọi ngày trở về phòng ngủ trưa, mà là gãi đầu nhìn Tần Thanh Miểu không biết nói thế nào.
"Như thế nào?" Tần Thanh Miểu vừa định đứng dậy trở về phòng thì nhìn thấy bộ dáng này của nàng, dừng lại động tác, "Có việc?"
"Ừ... tôi buổi chiều kiểm tra lý thuyết..." Cố Úc Diễm nhỏ giọng nói xong, vẻ mặt sợ hãi, "Cho nên buổi chiều phải đi ra ngoài..."
"Vẻ mặt này của em là có ý gì?" Tay chống lên bàn, Tần Thanh Miểu dùng thanh âm đạm đạm bình thường mở miệng, "Tôi khi nào nói em không được đi ra ngoài?"
"Ách..." Lại gãi gãi đầu, vẻ mặt Cố úc Diễm lộ vẻ yếu đuối, "Là nga...."
Liếc nàng một cái, cất bước đi về phòng mình, đến cửa bỗng dừng lại, không xoay người nhìn Cố Úc Diễm, ngữ điệu vẫn như trước, "Mấy giờ?"
"Ngô, giáo viên huấn luyện nói hai giờ đến".
"Ừ." Gật đầu, Tần Thanh Miểu trực tiếp vào phòng, "Chờ ở đó".
"Được..." Tuy rằng không biết Tần Thanh Miểu bảo mình đứng ở đây làm gì, bất quá vẫn thực ngoan ngoãn đứng ở kia, mãi cho đến khi Tần Thanh Miểu ra, mới nháy mắt, quần áo ở nhà đã đổi thành một thân tây trang, "Ngô? Chị muốn đi ra ngoài sao?"
"Tôi đưa em đến đó". Mặt Tần Thanh Miểu không chút thay đổi nói xong, "Đúng lúc buổi chiều cũng không có bận gì".
"À... không cần làm thế, tôi tự mình đi..." Cố Úc Diễm nhất thời thụ sủng nhược kinh (được ân sủng mà có cảm giác sợ hãi), trong lòng thực vui vẻ, nhưng lại không muốn phiền toái Tần Thanh Miểu, thời điểm đứng ở kia rối rắm, Tần Thanh Miểu lại mở miệng, "Đi đổi giày".
"Ách". Còn đang suy nghĩ nên nói chuyện với người trước mặt như thế nào nhất thời cảm thấy bị nghẹn, sau đó nhìn động tác của Tần Thanh Miểu đến cạnh cửa thay giày cao gót, đành phải ngượng ngùng đi qua thay giày.
"Em sẽ không đến ngay cả lý thuyết cũng không thể vượt qua được đi?" Đổi tốt giày thì đứng thẳng thân mình, nghe Tần Thanh Miểu nói như thế, Cố Úc Diễm nhất thời có chút quýnh, vội vàng lắc đầu, "Sẽ không, sẽ không".
"Ừ".
Hai người đi ra ngoài, nguyên bản là Cố úc Diễm phải đến trường tìm thầy huấn luyện, Tần Thanh Miểu cũng đưa nàng tới nơi, nhưng không có rời đi, mà là cùng với thầy giáo của Cố Úc Diễm, sau đó liền cùng với anh ta nói mấy câu, lại đem Cố Úc Diễm đưa đi mất.
Mãi cho đến khi ngồi vào trong xe, Cố Úc Diễm mới lấy lại tinh thần lộ ra vẻ buồn bực, "Không kiểm tra cùng thầy giáo cũng được ư?"
"Em có thể xuống xe". Tần Thanh Miểu đang muốn khởi động xe thì ngừng động tác, không nhìn Cố Úc Diễm mà nhìn thẳng phía trước, dũng ngữ điệu không có nửa điểm cảm xúc nói chuyện, làm cho Cố Úc Diễm nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng.
Có vẻ....như là muốn sinh khí?
Vẫn là không nên nói nữa thì tốt hơn.

Chương 20

Ngọn đèn trong nhà hàng thoạt nhìn có vẻ ái muội, âm nhạc tao nhã vang lên mang theo hơi thở lãng mạn, trên bàn bày biện mang phong cách Châu Âu cổ có thêm ngọn nến, ánh lửa từ ngọn nến phát ra làm cho nữ tử ngồi một bên ngây ngốc nhìn, biểu tình có chút dại ra.
Vài người phục vụ bừng đồ ăn lên, động tác cẩn thận thuần thục để xuống, sau đó thì lễ phép cúi chào hai người rồi lui ra.
"Ách..," Nhìn thấy trên bàn đồ ăn Pháp được bày ra mà mình chưa bao giờ nếm qua, âm nhạc nhẹ nhàng truyền đến tai, Cố Úc Diễm nhức đầu, không rõ cho nên nhìn nữ nhân ngồi đối diện, trong mắt lộ vẻ mê hoặc
Không trang điểm cầu kỳ nhưng vẫn là nữ nhân đẹp nhất nhà hàng, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì tư thái trong trẻo nhưng lạnh lùng, thấy Cố Úc Diễm ngơ ngác nhìn mình, đôi mắt chợt lóe, một bên nâng tay giữ ly rượu, đối với Cố Úc Diễm khẽ nhếch cằm.
Tuy nói không rõ vì cái gì Tần Thanh Miểu đưa mình đến đây ăn cơm, cùng đã quen với thần thái của Tần Thanh Miểu, cũng như hiểu được nàng đã làm gì cho mình, cũng bưng ly rượu lên, nhìn Tần Than MIểu khẽ nhấp rượu, tiếp theo liền nghe được thanh âm đạm đạm, "Chúc mừng lấy được bằng lái".
Tầm mắt nguyên bản đang nhìn ly rượu đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Tần Thanh Miểu, trong lòng kích động, miệng ngây ngốc nở nụ cười, "Ân".
Bất tri bất giác, đã hơn một tháng trôi qua, lần trước phần lý thuyết đơn giản mà thông qua sau đó thì cũng thoải mái qua, Cố Úc Diễm thực thuận lợi lấy bằng lái.
Kỳ thật cho dù trước đây nàng có biết lái xe, dựa theo trình tự mà nói chỉ sợ dù có tài năng thì cũng đến hai tháng mới lấy được a.
Nhấp một ngụm rượu, tửu lượng vốn không tốt nên khuôn mặt nhỏ nhắn rất nhanh đã hổng một mảnh, Cố Úc Diễm vụng trộm liếc Tần Thanh Miểu một cái, trái tim liền đập với tần suất thật nhanh.
Khi đó, Tần Thanh Miểu đưa nàng đi thi, nàng vốn tưởng là như vậy...nhưng chỉ là như thế nàng cũng cảm thấy thỏa mãn. Mà sau khi nàng từ trường thi đi ra, nhìn thấy Tần Thanh Miểu cùng vẻ mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng ôm cánh tay dựa vào cửa xe, mà bên cạnh là mấy nam nhân phụ trách cuộc thi thường thường dùng ánh mắt lấy lòng liếc nhìn Tần Thanh Miểu.
Cho nên... Lúc ấy trừ bỏ chờ nàng ở bên ngoài, nữ nhân này...còn làm cái gì nữa ư?
"Em là uống rượu nên mặt đỏ, hay là đang loạn tưởng đến cái gi?" Khi Cố Úc Diễm đang nghĩ đến ngày đó, Tần Thanh Miểu lại nhấp một ngụm rượu, mày liễu hạ xuống đôi mắt như ánh trăng ôn nhu, làm cho Cố Úc Diễm cảm thấy hô hấp có chút khó khăn
Sớm đã thành thói quen với ánh mắt này của Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu cũng không để ý, nhíu mày, tay nhẹ nhàng gõ trán nàng, "Tiểu quỷ".
Đột nhiên trừng lớn mắt, khuôn mặt nguyên bản bởi vì uống rượu vốn đã đỏ nay lại càng nóng hơn, Cố Úc Diễm phục hồi tinh thần, vội vàng cầm chén rượu uống một ngụm để làm mình tỉnh táo lại, nhưng một chút hiệu quả cũng không có, ngược lại làm cho mặt nàng lại càng thêm đỏ.
"Tôi... tôi không có.... loạn tưởng". Lắp bắp nói xong, cúi đầu không dám nhìn Tần Thanh Miểu, cần cổ trắng nõn cũng hồng lên, Cố Úc Diễm khẩn trương lấy tay chà xát vào quần bò, "Tôi... tôi uống rượu nên đỏ mặt"
Lời này nhưng thật ra lại nói thật, sau khi lên đại học, vô luận là tụ hội làm việc hay là liên hoan trong ngành, tựa hồ mọi người đều đã uống một ít rượu, riêng Cố Úc Diễm lúc đó chỉ uống một ngụm bia, mặt liền hồng một mảnh, làm cho người ta không dám để nàng uống nhiều thêm lần nữa.
"A..." Không biết bắt đầu từ khi nào, càng ngày càng thích xem bộ dáng của người khi đối mặt với chính mình thì lộ ra bộ dáng không biết làm sao này, Tần Thanh Miểu tâm tình sung sướng, ánh mắt nhu hòa, "Ăn nhanh đi"
"Ừ..." Gật gật đầu, tim vẫn như trước đập rất nhanh, Cố Úc Diễm vụng trộm liếc nhìn Tần Thanh MIểu một cái, không tưởng đến người nọ tựa như biết mình nhìn nàng nên nhìn mình, nhất thời một trận ngượng ngùng, vội vàng cúi đầu cầm dao nĩa ra vẻ thật sự đang ăn.
Trong mắt lại có một chút ý cười hiện lên, Tần Thanh Miểu bưng một ly rượu, đem chất lỏng màu hồng bên trong uống, lại cầm bình rượu rót thêm một ly.
Ngay từ đầu là muốn che giấu trạng thái túng quẫn của mình mà ra vẻ thực sự ăn, nhưng sau lại bị đồ ăn Pháp này hấp dẫn, Cố Úc Diễm cúi đầu thực sự ăn, dư quang của mắt lại không nhịn được mà trộm ngắm nhìn Tần Thanh Miểu, sau vài lần, nhịn không được mà nhăn mi.
Buông dao nĩa, lấy khăn tay bên cạnh xoa xoa, đôi mắt Cố Úc Diễm lóe sáng nhìn Tần Thanh Miểu, bộ dáng nghiêm túc kia làm Tần Thanh Miểu có chút nghi hoặc, "Như thế nào?"
"Năm ly rồi". Cố Úc Diễm nhìn chất lỏng bên trong bình rượu chẳng còn lại bao nhiêu kia, "Nếu uống tiếp, sẽ say",
Khóe môi cong lên, Tần Thanh Miểu liếc nàng một cái, rõ ràng chính là ánh nhìn bình thường, nhưng giữa khung cảnh này lại có vẻ mị ý mười phần, Cố úc Diễm lại cảm thấy hô hấp bị kìm hãm.
"Em xem bộ dáng tôi giống như là đang say rượu sao?" Tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, tựa hồ là để chứng mình cho lời nói của mình, Tần Thanh Miểu cười như không cười, "Lá gan của em thật sự là càng lúc càng lớn".
Trừng mắt nhìn, đôi mắt lộ vẻ vô tội, Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy tai mình có thể nghe được thanh âm của tiếng tim đập rất nhanh, làm nàng nói không ra lời.
Lắc đầu, đối với bộ dang ngơ ngác của nàng vừa bất đắc dĩ lại vừa buồn cười, Tần Thanh Miểu lại uống một ngụm rượu trong ly, "Bấy nhiêu đây rượu đối với tôi không tính là gì cả".
Thấy nàng như thế, Cố Úc Diễm hạ ánh mắt, ngoan ngoãn cầm lấy dao nĩa tiếp tục sự nghiệp ăn uống của mình, không cần phải nhiều lời nữa, sau đó đem ly rượu chỉ còn một nửa ở bên cạnh uống một ngụm, đầu liền cảm thấy có chút mơ hồ đứng lên.
Sau đó lại tiếp tục ngồi xuống.... làm cho Tần Thanh Miểu phát hiện nàng đối với nàng có loại tình cảm khác thường này, rất không tốt.
Ngay từ đầu khi phát hiện chính mình động tâm thì kinh ngạc vô thố, sau đó lại giãy giụa rối rắm, sau đó lại thuận theo tình cảm, thậm chí là sa vào cảm giác khoái hoạt bên trong, Cố Úc Diễm cảm thấy một trận trầm luân.
Nàng thích hết thảy của Tần Thanh Miểu, cho dù là ánh mắt lạnh lùng, cho dù là thanh âm không có một nửa độ ấm, cho dù... đem nàng xem như là thế thân của ca ca.
Nếu tóc dài thì sẽ đi cắt, vẫn mặc lại quần áo trung tính mà Tần Thanh Miểu mua cho, ngay cả ngẫu nhiên cảm thấy bi ai, khi nghĩ đến ánh mắt ôn nhu của Tần Thanh Miểu, tâm liền cảm thấy ngọt ngào.
Nhưng là thời điểm Tần Thanh Miểu đem ánh mắt ôn nhu kia nhìn nàng, nàng liền cảm thấy kỳ thật là nàng đang nhìn ca ca ở bên trong.... mỗi khi như thế, Cố Úc Diễm liền bị mâu thuẫn giữa suy nghĩ, lý trí và nhận thức của mình mà tâm bị xé rách đến đau đớn.
Chính là, cam tâm tình nguyện, không nề hà gì cả.
"Ăn xong rồi?". Một bình rượu kia đã thấy đáy, mà Cố Úc Diễm thời điểm miên mang suy nghĩ cũng đã đem thức ăn ăn xong rồi, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì bộ dáng lạnh nhạt tự nhiên, làm cho người ta có chút không nhận ra là nàng đã uống gần hết một bình rượu.
"Ân". Tâm tình có chút xuống, lúc sau cơ hồ ăn cũng chẳng biết vị, Cố Úc Diễm buông dao nĩa, gật gật đầu.
"Vậy đi thôi". Đứng dậy, mặc áo khoác vào tính tiền, Tần Thanh Miểu thản nhiên nói xong, Cố úc Diễm ngoan ngoãn đuổi theo cước bộ của nàng, đợi cho đến khi ra ngoài, gió lạnh thổi qua, nhìn động tác mở của xe của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm lập tức thanh tỉnh, "Không thể".
"Ân?", động tác mở cửa xe dừng lại, Tần Thanh Miểu giương mắt nhìn nàng, chờ nàng nói hết lời.
"Chị uống rượu". Theo như Cố Úc Diễm nhận thức, một bình rượu, nhiều lắm, cho dù tựu lượng có cao đến ức nào, lần trước uống hết một bình cũng có chút say.
"Vậy em lái". Tần Thanh Miểu cũng không nói thêm gì, ngược lại dịch bước sang bên, ý bảo Cố Úc Diễm đi lên.
Biểu tình chớp mắt có chút xấu hổ, Cố Úc Diễm nhìn Tần Thanh Miểu, hồi lâu sau, lắc đầu.
Nhíu mi, nhìn chằm chằm nàng, Tần Thanh Miểu khẽ mở môi, thanh âm lộ ra băng lãnh, "Làm thế nào lấy được bằng lái?"
Là do người phụ trách thả cửa? Kỳ hạn lấy bằng của nàng rõ ràng rút ngắn lại, giúp đỡ loại này hình như có chút nguy hiểm a? Còn nữa, Cố Úc Diễm cư nhiên không dám lái xe thật như vậy?
"Ách, tôi sẽ lái xe". Cố Úc Diễm vội vàng giải thích, sau đó lại gục đầu xuống, thanh âm nhỏ dần, có chút ủy khuất "Nhưng có cảm giác hơi say, nên không dám lái".
Say?
Ở miệng nuốt chữ này, suy nghĩ cẩn thận lại nhịn không được ném cái xem thường, đóng cửa xe, "Đi thôi"
"Đi?" Ngẩng đầu ngây ngốc nhìn nàng, có điều không rõ.
"Đi một chút". Tẩn Thanh Miểu nói xong, dẫn đầu đi lên phía trước, Cố Úc Diễm sửng sốt phía sau, vổi vàng đuổi kịp, sau đó hai người liền tại nơi phồn hoa buôn bán trên đường mà chậm rãi đi tới.
Trên lối đi hiện ánh sáng xanh của đèn, Cố Úc Diễm hơi do dự, bình ổn hô hấp, đánh bạo, tay cầm lấy tay Tần Thanh Miểu.
Tay run lên, quay đầu nhìn Cố Úc Diễm thấy bộ dáng nàng không dám nhìn mình mà nhìn thẳng phía trước, ánh mắt Tần Thanh Miểu nhu nhu, cũng để nàng nắm, không có tránh ra, cũng không nắm lại.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna