Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 21 + 22

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 21

"Cái này, đi thử đi". Lời nói không nửa điểm độ ấm, làm người ta nghe chẳng phân biệt được biểu tình, động tác lưu loát, bộ dáng Tần Thanh Miểu như vậy, chỉ làm cho Cố Úc Diễm bên cạnh xem mà ngơ ngác.
Thấy nàng không có phản ứng, Tần Thanh Miểu nhăn mi, làm như bất mãn, ngữ khí tăng thêm vài phần, "Còn không đi!"
"A... Được...". Tiếp nhận chiếc áo lông trong tay nàng, Cố Úc Diễm ngoan ngoãn vào phòng thay quần áo, trong mắt không khỏi hiện lên một chút mê hoặc.
Nguyên lai là lúc tản bộ ở ngã tư đường, bất tri bất giác đi qua các cửa hiệu buôn bán ở trên đường, sau đó Tần Thanh Miểu liền kéo nàng vào đây.
Kết quả.... cư nhiên giúp nàng chọn lựa quần áo?
Nhức đầu, cởi áo khoác, đem áo lông phủ lên áo sơ mi trên người, lại đẩy cửa mà ra, nhìn thấy trong tay Tần Thanh Miểu cầm vài món quần áo, thấy chính mình ra, động tác nhíu mi thường ngày lại xuất hiện, nhẹ nhàng bước lại đây, đưa quần áo phóng lên tay nàng, sau đó mặt không chút thay đổi giúp nàng chỉnh hảo áo lông, đem cổ áo sơ mi sửa lại.
Trong tay cầm vài kiện quần áo, nữ nhân lạnh lùng trước mặt thì ra vẻ còn thật sự vì chính mình sửa áo, khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Úc Diễm không tự chủ được mà chậm rãi đỏ lên.
Sau khi sửa xong, vuốt vài cái lên bả vai, lui ra sau đánh giá trong chốc lát, đúng lúc chạm vào tầm mắt của Cố úc Diễm, Tần Thanh Miểu lập tức ngây ngẩn cả người, mày hơi giật giật, đang định nhìn kỹ, Cố Úc Diễm lại tránh ánh mắt nàng, gãi đầu, "Ngô...rất kỳ quái sao?"
Vì cái gì dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng, là cảm thấy nàng mặc quần áo này trông khó coi sao?
Cũng đúng nga...nếu như là anh, mặc quần áo này hẳn là trông rất đẹp mắt, cơ thể của nàng cùng anh làm sao giống nhau được?
Cảm xúc nhất thời xuống thấp, Cố Úc Diễm cúi đầu, trong tay còn đang cầm quần áo Tần Thanh Miểu chọn, đang có chút hối hận nghĩ, Tần Thanh Miểu lại mở miệng, "Đem áo lông cởi ra, rồi thử tất cả quần áo này"
"Nga...". Vẫn cúi đầu không nhìn Tần Thanh Miểu, ôm quần áo xoay người vào phòng, mỗi lần thay áo đều ra ngoài cho Tần Thanh Miểu nhìn một cái, tầm mắt lại không dám dừng trên người Tần Thanh Miểu.
Quần áo này kỳ thực là muốn mua cho anh.
Không muốn nghĩ như vậy, nhưng rồi lại không nhịn được mà nghĩ như vậy, mãi cho đến khi Tần Thanh Miểu nói nhân viên của hàng thanh toán hết số quần áo đó, Cố Úc Diễm mới có chút mơ hồ phát hiện, trong tay đã có mười gói to.
"Ách...". Căn bản có chút không hiểu theo nàng đi ra khỏi gian hàng, nhìn đến nữ nhân vẫn luôn nhanh hơn nửa bước so với mình, Cố Úc Diễm có chút ngượng ngùng, "Thiệt nhiều...."
"Ừ, đủ cho em dùng trong cả mùa đông". Tần Thanh Miểu thản nhiên nói xong, ôm cánh tay nhìn đằng trước, dừng một chút, lại nói, "Em vừa mới suy nghĩ cái gì?"
"À?"
Dừng bước, hai tay thả ra, Tần Thanh Miểu vẫn nhìn thẳng phía trước, "Quên đi".
"Hả?". Cố Úc Diễm khó hiểu, đuổi kịp, hỏi một tiếng, thấy nàng không thèm nhắc lại, cũng không nhiều lời nữa.
Như vậy cũng tốt, nàng cũng không muốn nói cho Tần Thanh Miểu mình suy nghĩ cái gì.
Chính là mới đi hai bước, Tần Thanh Miểu lại dừng bước, Cố Úc Diễm cũng dừng lại theo, thấy nàng nhíu mi nhìn mình chằm chằm, không khỏi có chút ngây người.
Đèn đường ở đây không phải cái loại màu trắng tiết kiệm năng lượng, mà lại có chút mờ nhạt, mà mờ nhạt này lại làm cho người kia mang theo chút khí tức ấm áp, vẫn là giày cao gót cùng quần tây áo sơ mi, phụ kiện bên ngoài ra vẻ một đại nữ nhân, nhưng thoạt nhìn cảm giác lại không giống.
"Đưa đây". Tay đưa ra, cằm hất lên, Tần Thanh Miểu lạnh lùng nói.
Chớp chớp mắt, ngay sau đó nhờ ánh mắt Tần Thanh Miểu mà hiểu được ý nàng, Cố Úc Diễm nhếch miệng, "Tôi cầm được rồi, không nặng".
"Đưa đây". Vẫn hai chữ ngắn gọn, Tần Thanh Miểu nhìn nàng, vẻ mặt không có biểu gì.
"Thật sự không..." Còn muốn nói cái gì, lại bị một chứ đánh gãy, Có Úc Diễm rất bất đắc dĩ.
"Một". Mặt không chút thay đổi mà nói.
Có ý tứ gì? Cố Úc Diễm nghĩ vò dầu, nhưng bởi vì hai tay hai túi to mà không thực hiện động tác.

"Hai". Chữ thứ hai tự đi ra, người không hiểu rốt cục cũng hiểu, bất đắc dĩ nhìn Tần Thanh Miểu, đem mấy cái gói to ở tay phải chuyển qua tay trái, chỉ chừa một gói to đưa cho Tần Thanh Miểu, "Đây"
Khóe mắt kéo lên, tầm mắt hướng lên trên, cùng Cố Úc Diễm đối diện một lát, môi bạc khẽ mở, "Ba".
Vừa dứt lời, liền xoay người chạy lấy người.
" ...", Cố Úc Diễm quay lên nhìn thân ảnh gầy yếu kia chạy càng lúc càng nhanh, vội vàng chạy chậm đuổi kịp, "Tôi lấy động a" ( hông hiểu gì hết, kiến thức có hạn)
"Ừ". Ngữ khí không cảm xúc
"Thật sự lấy động"
"Ân". Vẫn là như vậy
"....Thật là ngạo kiều (mặt ngoài kiêu ngạo, bên trong xấu hổ) a". Người nào đó không biết sống chết nói.
Ngừng cước bộ, quay đầu hí mắt nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm, ngữ khí Tần Thanh Miểu băng hàn lộ ra một chút nghi hoặc, "Ngạo kiều?"
"A.... khụ khụ..." Ý thức được mình vừa nói sai, vội vàng ho khan hai tiếng, "Kiêu ngạo, kiêu ngạo, tôi là nói kiêu ngạo..."
Ngạo kiều cái gì, vẫn là trong khoảng thời gian đọc tiểu thuyết bách hợp mà vụng trộm xem được...H ơn nữa, quả thật cảm thấy đối khi cử chỉ Tần Thanh Miểu có chút ngạo kiều, nhưng ý tưởng này, nàng làm sao dám để Tần Thanh Miểu biết.
"Kiêu ngạo?". Lập lại từ này, có chút hồ nghi đánh giá vẻ mặt bất an của người kia, một lát sau, xoay người đi về phía trước, "Em có thể trở về trường".
"...." Cố Úc Diễm không nói gì.
Nhắm mắt theo tòa băng sơn, thời điểm đi ngang qua một gian hàng bán đồ lưu niệm, ánh mắt nhanh chóng bị thứ đồ đặt trong tủ kính hấp dẫn, "Thật đáng yêu".
Người kia sớm đã chậm cước bộ theo tầm mắt của nàng nhìn qua, nhìn thấy trong tủ kính một chú gấu bông ngượng ngùng híp mắt lại, khóe miệng run rẩy hai cái.
Cùng người kia.... thật là giống.
Nghĩ như thế, nhưng Tần Thanh Miểu lại không nói, quét mắt nhìn người đang ngơ ngác một cái, cười nhạo một tiếng, "Tiểu hài tử".
Há hốc miệng, quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm đối vời lời nói của nàng thực bất mãn, "Làm gì mà tiểu hài tử, ngay cả người lớn cũng có thể chơi".
"Ngây thơ". Liếc nàng một cái, ngữ khí làm như khinh thường.
" ...". Cố Úc Diễm nhất thời có cảm giác bi đát, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ lên, hồi lâu sau, "Này... không phải như vậy!"
"Phải không?". Tần Thanh Miểu ngữ khí bình thản mở miệng, "Còn không phải là tiểu hài tử".
".... Không phải a, cái này gọi là gấu tưởng niệm...." Nhức đầu, vẻ mặt thật sự giải thích, Cố Úc Diễm một lần nữa dùng ánh mắt giống như có thể ngay lập tức phóng tới ngực con gấu kia, trong lúc nhất thời có chút thì thào, "Tôi nhất định sẽ nghĩ đến chị..."
Ôm ngực chờ nàng nói chuyện, lại nghe thấy lời như vậy, Tần Thanh Miểu ngẩn ra, ngưng mắt nhìn Cố Úc Diễm một lát, khôi phục bộ dáng tự nhiên, xoay người từng bước đi về phía trước, "Xem ra em tỉnh rượu rồi, vậy trở về lái xe đi".
Hồi phục tinh thần, ý thức được mình vừa nói cái gì, Cố úc Diễm lập tức cảm thấy có chút quẫn bách đứng lên, lại đuổi theo bước chân Tần Thanh Miểu, không dám nhiều lời nữa, "Ừ".
Nếu còn tiếp tục nói, nhất định Tần Thanh Miểu sẽ phát hiện ra tình cảm của nàng.
Lại tản bộ về phía nhà hàng, Cố Úc Diễm ngồi ở ghế điều khiển, nghĩ đến khi ngồi bên người Tần Thanh Miểu, mình ngay cả trong cuộc thi đều bảo trì bình tĩnh lại cư nhiên có chút khẩn trương.
Lại liếc nàng một cái, trên mặt lộ vẻ khẩn trương, Tần Thanh Miểu vẫn không nói chuyện, mà là ôm cánh tay dựa vào cửa kính xe nhắm mắt nghỉ ngơi.
Vụng trộm nhìn Tần Thanh Miểu, nghĩ cô chắc đã mệt mỏi, Cố Úc Diễm cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại, thở sâu rồi khởi động xe, đem xe ra khỏi bãi đỗ. Sau khi đi được một đoạn thì cảm thấy tâm tình bình phục, dư quang liếc nhìn bộ dáng Tần Thanh Miểu từ từ nhắm mắt. Cố Úc Diễm chậm rãi đem xe ngừng sang một bên, cởi áo khoác ra đắp lên người cô, đem nhiệt độ chỉnh lên cao, mới tiếp tục lái xe.
Hơi hơi mở mắt nhìn người đang chăm chú lái xe, Tần Thanh Miểu lại một lần nữa nhắm lại đôi con người trong trẻo, nhẹ tay miết nhẹ một góc của áo khoác.

Chương 22

Ngày kế tiếp là thứ năm, nhưng Cố Úc Diễm không ở chỗ của Tần Thanh Miểu, mà là mười giờ trực tiếp chạy đến bữa tiệc ở X thị, cùng các lớp học sinh hội họp.
So với kiểu liên hoan này, Cố Úc Diễm vẫn thích đứng ở thư phòng Tần Thanh Miểu, xem sách, ngẫu nhiên vụng trộm ngẩng đầu nhìn người đang chuyên tâm xem văn kiện, sau khi thỏa mãn thì cúi đầu tiếp tục đọc sách, giữa trưa thì cùng đi ăn cơm, tuy nói rằng chỉ có mình đơn phương yêu mến, nhưng vẫn rất vui vẻ.
"Tiểu Diễm". Nguyễn Minh Kỳ từ thật xa đã thấy Cố Úc Diễm lại đây, vội vàng chạy ra đón, biểu tình thoạt nhìn có chút lo lắng, "Cô ta... đồng ý?"
"Ừ". Gật gật đầu, Cố Úc Diễm cười cười, "Cậu đừng nghĩ chị ấy quá đáng như thế, chị ấy tốt lắm".
Nói xong, ngữ khí vẫn bình thản, nhưng ánh mắt nhịn không được mà ôn nhu vài phần, mà tư thái như vậy dừng ở trong mắt Nguyễn Minh Kỳ, làm cho nàng hơi nghi hoặc, ánh mắt nhìn Cố Úc Diễm có chút cổ quái.
"Cậu nhìn mình như vậy làm gì?". Khuôn mặt bối rối đối với Tần Thanh Miểu lúc này lại xuất hiện, Cố Úc Diễm cười cười, tránh được ánh mắt tìm kiếm của Nguyễn Minh Kỳ, vốn muốn kéo cánh tay nàng, nhưng trong đầu lại chợt lóe ra lời nói của Tần Thanh Miểu, "Chúng ta qua đó đi".
Không xem nhẹ động tác của Cố Úc Diễm, trong mắt Nguyễn Minh Kỳ lộ ra một tia kinh ngạc nhỏ nhoi, vốn muốn nắm tay bạn tốt, nhưng cũng không làm nhiều động tác nữa.
Lục tục chạy đến đám người đứng ở kia, học sinh các lớp đã đến đông đủ, bạn ký túc xá của Cố Úc Diễm thấy nàng cùng Nguyễn Minh Kỳ đứng chung một chỗ, liền hướng nàng đi đến.
Đó là những người trước kia châm chọc khiêu khích Cố Úc Diễm, nhìn thấy nàng thì không khỏi có chút xấu hổ.
Đại học Pháp viện X thực hành chế độ tuyển khóa, mấy lão sư cùng khoa, cho nên có mấy đệ tử là do mấy lão sư này giới thiệu, vì thế một người ở ký túc xá cũng không nhất định phải đến, thời gian đi học cũng không cố định, mà Cố Úc Diễm đều là buổi tối ra ngoài tự học hoặc là chỉ nghe những giờ học mình hứng thú, thường thường mười giờ tối mới trở về ký túc xá tắm rửa một cái rồi ngủ, nến cũng không thường xuyên ở cùng một chỗ với nữ sinh kia.
Lúc này, bởi vì Tết nguyên đán sắp đến, mà cũng sắp thi cuối kỳ, cán bộ lớp liền quyết định trước nguyên đán tổ chức liên hoan, nên mấy người cũng tụ tập lại.
Gặp bộ dáng xấu hổ của nữ sinh kia, Cố Úc Diễm cũng không để ý, đạm đạm cười, gật gật đầu, "Các cậu đến đây, chúng ta vào thôi".
"Được, chúng ta ngồi cùng nhau đi, còn có mấy bạn ở ký túc xá của Minh kỳ, ngồi một bàn luôn đi". Vừa nói xong, bạn cùng phòng Nguyễn Minh Kỳ cùng lại đây, đoàn người chia nhóm đi vào, tìm vị trí ngồi xuống, liền có người muốn đi ăn.
"Mọi người đi trước đi, mình giúp các cậu giữ túi". Lúc tám giờ hơn có ăn cháo, hiện tại chỉ hơn mười giờ một chút, Cố Úc Diễm một chút đói khát cũng không có, đối với mấy người khác nói vài câu, lại theo thói quên huých tay Nguyễn Minh Kỳ, "Giúp mình lấy chén nước chanh là ok"
"Được". Ném một cái xem thường, biết lời này nhất định sẽ tác động đến mấy người xung quanh, làm cho nàng hơi ngượng ngùng, Nguyễn Minh Kỳ đứng lên, "Chúng ta đi thôi, đi ăn".
Có nàng đi đầu, mấy người khác cũng đi theo, đối với Cố Úc Diễm gật đầu một cái, chỉ có một người lưu lại, cũng là bạn ký túc xá của Cố Úc Diễm.
"Sao cậu không đi?", đối với người với người khác dễ dàng bất mãn mà nói nói năng lỗ mãng kỳ thực cũng không có bao nhiêu chán ghét, "Mình nhìn qua, chung quanh đều là bạn học của chúng ta, kỳ thật cũng thật hoàn hảo".
"Mình...mình....", người nọ ấp úng, "mình" mấy lần, ấn tay vào bắp tay Cố Úc Diễm để nàng ngẩng đầu, mới nhắm lại hai mắt, "Mình là muốn nói, chuyện trước đây, thực xin lỗi".
"Ách?". Hơi hơi sửng sốt, mới hiểu được, Cố Úc Diễm lắc đầu, "Không có gì".
Kỳ thật, nàng nói cũng không sai, nàng quả thật là đang bị bao nuôi.
Tuy nói rằng bị bao nuôi nghe qua thật hèn mọn, nhưng giờ phút này trong lòng nàng đó là hy vọng duy nhất để duy trì quan hệ, bởi vì nếu không có quan hệ như vậy, nàng không biết đến khi nào mời có thể được xuất hiện trước mặt Tần Thanh Miểu
"Tóm lại là mình không đúng, mình không nên nói như vậy với cậu". Nữ sinh kia nói xong, nghĩ nghĩ, lại nói, "Nhưng mình vẫn chưa nói gì về cậu với những người khác".
Nghe nàng nói vậy, Cố Úc Diễm lại sửng sốt, lập tức nhìn nữ sinh tên gọi Thiệu Vân Phỉ một cái, gật gật đầu, "Ừ".
"Mình thật sự không có, cậu có thể hỏi cho rõ". Thiệu Vân Phỉ thấy nàng như thế, tưởng nàng không tin, lại bổ sung một câu.
"Mình tin cậu". Cố Úc Diễm lại cười cười, ánh mắt cũng không nhìn nàng, "Không có gì".
Lúc trước nàng chưa hiểu được vì cái gì Tần Thanh Miểu lại lôi kéo nàng đi ăn tin ăn cơm, nhưng sau này, nguyên bản luật học viện đồn rằng nàng tìm được bạn trai, hoặc là bị bao dưỡng, tất cả đều biến mất, tất cả mọi người đều biết rằng nàng có một tỷ tỷ rất hiền.
Nghĩ đến Tần Thanh Miểu, ánh mắt lại nhu nhu, Cố Úc Diễm di chuyển tầm mắt, nhìn di động của mình mà bắt đầu ngây ngốc.
Buổi sáng nấu cháo đặt lên bàn, múc cho Tần Thanh Miểu một chén, lại nghe nữ nhân kia trước sau như một lãnh đạm thờ ơ, "Em sẽ không vì một cái tiệc đứng mà không tiền đồ tính không ăn bữa sáng rồi đi đến nơi đó ăn mãnh liệt ư?"
Chợt nghe một câu nói thật dài không có chỗ tạm dừng, Cố Úc Diễm nhìn Tần Thanh Miểu mà tròng mắt cơ hồ muốn rơi ra, bộ dáng như thấy quỷ lọt vào mắt Tần Thanh Miểu, chậm rãi lấy một ít hạt dưa muối bỏ vào trong bát, "Tự lo cho mình đi".
Cố Úc Diễm chỉ biết ngốc hồ hồ nhìn nữ nhân lãnh đạm kia ăn sáng, ngay cả chính nàng cũng không biết, khuôn mặt của mình đang tươi cười đến cực ngốc.
"Còn không ngồi xuống?", Ngữ khí cường thế, Tần Thanh Miểu đầu cũng không nâng, mà Cố Úc Diễm ngoan ngoàn ngồi xuống, múc một bát cháo, "Không có a, trước giúp chị múc thôi".
"Ừ"
"Tiểu Diễm, nước chanh của cậu". Đem nước chanh đưa tới trước mặt Cố Úc Diễm, nhìn bạn tốt lại đang ngẩn người, khóe miệng còn lộ ra nụ cười nhợt nhạt, Nguyễn Minh Kỳ trong lòng lại càng thêm nghi hoặc, thói quen quơ quơ tay trước mặt nàng, đem người nọ gọi về, "A...cám ơn".
"Này, ăn đi". Đem vài món thức ăn để ra trước, Nguyễn Minh Kỳ đứng dậy, "Mình lại kia lấy tiếp, mấy thứ kia cậu đều có thể ăn".
"Được"
Vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy hình thức liên hoan như vậy, hơn mười người ở đây có vẻ hưng phấn cực, ăn cơm từ mười giờ sáng đến hai giờ chiều vẫn chưa chấm dứt, còn có người chậm rãi ăn bánh ngọt, vẻ mặt hưởng thụ uống cà phê.
Nhìn thời gian, muốn trở về gặp Tần Thanh Miểu, lại không biết mở miệng thế nào, chung quy chỉ có thể ở trong lòng mà sâu kín thở dài, tiếp tục uống nước chanh.
Động tác không ngừng nhìn lên tường, Nguyễn Minh Kỳ lưu ý đến, đang muốn hỏi Cố Úc Diễm có phải Tần Thanh Miểu giới hạn thời gian của nàng hay không, di động Cố Úc Diễm lại rung lên.
Nhìn đến đèn bào hiệu, sau đó nghe được lời nói lạnh lùng kia, lại nhịn không được lộ ra nụ cười ngây ngô, "Ừ...còn đang ăn....có mang theo chìa khóa....được..."
Bỏ điện thoại vào túi, Cố Úc Diễm lại bắt đầu ngẩn người, sau đó sốt ruột muốn về
Tần Thanh Miểu nói nàng buổi chiều có việc tới....
Đợi cho hơn ba giờ, một đám như lang như hổ mới rời khỏi nhà hàng, thống nhất bắt xe bus trở về.
"Mình đi...", Cố Úc Diễm định nói với Nguyễn Minh Kỳ mình đến chỗ Tần Thanh Miểu, lại ý thức được còn mấy người chờ xung quanh, lại thay đổi lời muốn nói, "Mình đến chỗ chị, mọi người trở về trước đi".
"Ừ, vậy cậu chú ý an toàn".
Nhìn các nàng lên xe trở về trường học, Cố Úc Diễm mới nắm túi xách đi về hướng khác, không nhanh không chậm, hưởng thụ ánh sáng mặt trời, bỗng thấy Tần Thanh Miểu cũng giống như ánh sáng này.
Rõ ràng là lạnh lùng như vậy, lại làm cho người ta cảm thấy trong lòng thỏa mãn nhưng mang theo lo lắng....
Một đường đi chậm đến nhà Tần Thanh Miểu, lên lầu mở cửa phòng, thời điểm đổi giày thì nhìn qua một lượt, dép lê Tần Thanh Miểu im lặng nằm ở nơi đó, Cố Úc Diễm nhịn không được mà thở dài
Cứ như vậy thì điên mất thôi, nàng hận không thể mỗi khắc đều nhìn thấy Tần Thanh Miểu a... Nguyên lai thích một người chính là như vậy, khó trách lúc trước anh vì Liên tỷ tỷ cố ý ở lại X thị.
Có chút rối rắm nghĩ, gục đầu ủ rũ vào phòng của mình, vừa nhấc đầu, lại giật mình đứng tại chỗ.
Trên giường, chỉ nhìn thấy chú gấu thật to mang vẻ mặt hơi ngượng ngùng, không phải là giống như thứ mà hôm qua nàng cùng Tần Thanh Miểu nhìn thấy sao, như thế nào lại ở đây?

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna