Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 25 + 26

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 25

Động tác trên tay nhẹ nhàng cởi đai an toàn của Cố Úc Diễm, tiếp theo đem nàng đặt lên cửa kính xe, khóe miệng cười một chút, nhưng trong mắt không có nửa điểm cười, "Quả nhiên càng lúc lá gan em càng lớn".
Đối với một màn như vậy sớm đã thành thói quen, người bị ép kề sát cửa xe chỉ thấy cổ họng có chút khát, cảm giác người nào đó gần trong gang tấc, hạ mắt xuồng không dám cùng nàng đối diện, sợ rằng sẽ tiết lộ cảm giác của mình.
"Không dám nhìn tôi?", trào phúng nói xong, tay hoàn toàn theo bản năng nâng cằm Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu nhìn chằm chằm mắt nàng, có thể nhìn đến cả lông mi của nàng đang nhẹ nhàng rung động.
Không lắc đầu cũng không gật đầu, Cố Úc Diễm vẫn duy trì bộ dáng đó, thanh âm nhỏ xíu, "Tôi không có..."
"Không có?", Ngữ điệu nâng lên, ẩn ẩn hàm chứa tức giận, "Không dám nhìn tôi? Lá gan không lớn? Hay là không có...."
Tần Thanh Miểu dừng một chút, cuối cùng vẫn không nói hết lời, đầu ngón tay nắm cằm Cố Úc Diễm hơi dùng sức, mày nhíu lại.
Bị nắm cằm nhưng rõ ràng cảm nhận được lực đạo yếu hơn rất nhiều so với trước kia, không khỏi lén lút giương mắt nhìn khuôn mặt giận giữ của nữ nhân một chút, lại cảm thấy Tần Thanh Miểu vẫn làm động lòng người như vậy.
"Hừ....". Hừ nhẹ một tiếng rồi thả tay quay lại ghế điều khiển, Tần Thanh Miểu ôm ngực dựa lưng vào ghế, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không khí trong xe lập tức trở nên có chút quỷ dị, Cố Úc Diễm cúi đầu một lát, lại ngẩng đầu nhìn người có chút không được tự nhiên đang nhìn ra ngoài cửa sổ, cắn cắn môi, "Ngô..."
Thân mình Tần Thanh Miểu giật giật, nhưng không có quay đầu nhìn nàng.
Trái tim nhảy lên với tần suất rất nhanh, Cố Úc Diễm chần chờ trong chốc lát, tạy nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo của cô, "Không cần sinh khí...."
"Ai nói cho em tôi sinh khí". Tần Thanh Miểu mím môi, cũng không thèm nhìn nàng, cố ý dùng thanh âm lạnh băng nói.
Đánh bạo đưa tay về phía trước, cuối cùng dừng ở trên cánh tay Tần Thanh Miểu, vừa chạm được da thịt non mềm bóng loáng kia, Cố Úc Diễm lại run lên một cái, mà Tần Thanh Miểu cũng quay đầu dùng ánh mắt lạnh lẽo kia nhìn chằm chằm nàng.
"Không... bằng không.... chị cắn tôi một chút?". Khuôn mặt nhỏ nhắn khi nói ra lời này lại dần dần đỏ lên, Cố Úc Diễm lại cúi đầu, tay vẫn đặt trên mu bàn tay của Tần Thanh Miểu, "Chị.... chị không tức giận, nhưng cắn một chút cũng...."
Còn chưa dứt lời thì lại một lần nữa bị ấn lên trên xe, yếu đuối nhìn nàng một cái, ngoan ngoãn nhắm mắt ngửa đầu chờ bị cắn, nhưng không nhìn thấy trong ánh mắt người kia chợt lóe lên một tia phức tạp.
"Hừ.... em nghĩ thật là hay". Ngữ khí Tần Thanh Miểu có chút khinh thường, nhìn ánh mắt Cố Úc Diễm ôn nhu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng từ từ nhắm lại hai mắt, bộ dáng chờ bị hôn, cổ họng giật giật, đưa thân mình ngồi thẳng lại, nhưng Cố Úc Diễm vẫn giữ tay cô.
Nhíu mi, đang muốn trách cứ, người đang gay gắt lôi kéo tay nàng lại mở mắt ra, sau đó ngồi thẳng thân mình, khoảng cách nhỏ hẹp chỉ chừa ra khe hở của hai người phát ra một tia ái muội.
Có chút kinh ngạc nhìn ánh mắt không chút nào né tránh của Cố Úc Diễm, bên trong người tim đập nhanh hơn một ít, Tần Thanh Miểu giật giật môi, nhưng không phát ra thanh âm nào.
Hô hấp hơi dồn dập, tay cầm bàn tay non mềm, hơi hơi dùng một chút lực kéo vào trong lòng mình, khi hai thân thể tiếp hợp, Cố Úc Diễm trực tiếp hôn lên, Tần Thanh Miểu kinh ngạc trừng lớn mắt.
Thân mình từ từ dựa vào cửa xe, Cố Úc Diễm từ từ nhắm hai mắt, ngây ngốc lấy lưỡi liếm nhẹ cánh hoa mềm mại, tham nhập một chút, bởi vì người nào đó đóng chặt khớp hàm mà có chút lo lắng hàm hồ "ô ô" hai tiếng.
Mà người trên nửa thân người đều ghé vào lòng nàng, sau khi kinh ngạc, trong mắt rất nhanh xẹt qua một chút ngượng ngùng, lại lập tức nghi hoặc.... nhưng cũng khó có thể che dấu nhu tình như nước.
Cố Úc Diễm cố gắng thăm dò cuối cùng cũng mở được khớp hàm mà đưa cái lưỡi mềm mại tiến vào, cảm giác được có gì đó mềm mềm bên trong, Tần Thanh Miểu ở trong lòng âm thầm hít hai tiếng, nhắm mắt lại, không hề trốn tránh cũng dây dưa cùng một chỗ với vật vừa xâm nhập kia.
Nguyên lai cảm giác chủ động là như thế này...
Đến khi không thể hô hấp nổi mới dừng lại rụt lui đầu thở hổn hển lấy không khí, lại nhìn thấy khuôn mặt tinh xảo của nữ nhân đang nằm trên người lộ ra mảng hồng, thoạt nhìn so với bình thường càng thêm quyến rũ, tâm kêu một cái, lại lần nữa hôn lên.

Không khí xấu hổ quái dị trong xe sớm đã trở nên ái muội kiều diễm, Cố Úc Diễm gắt gao ôm Tần Thanh Miểu, chỉ cảm thấy thân thể nóng như lửa đốt.
Một cái rồi một cái hôn cũng chưa chờ bình ổn hô hấp lại hạ xuống, thẳng đến khi Tần Thanh Miểu không thể nhịn được nữa, mới ở thời điểm nàng tiếp tục chạm môi can đảm cắn nát cánh hoa kia.
"Ô...", dục hỏa trong cơ thể đang tăng vọt bỗng cảm thấy đau đớn, mùi máu tươi quen thuộc lập tức tràn ra, mà nửa thân người đang ghé vào nàng cũng tách ra, Cố Úc Diễm mở mắt ra, đáng thương nhìn Tần Thanh Miểu, tay đang nắm ống tay áo nàng không muốn buông ra.
Thở gấp hai ba cái để thu lấy không khí, Tần Thanh Miểu liếc nàng một cái, nhìn đôi mắt chứa nước cùng cánh môi sưng đỏ đi vào mắt Cố Úc Diễm, mở miệng nói chuyện, giọng nói có chút khàn khàn, "Em không phải là bảo tôi cắn sao?"
Cho dù trừng như vậy thì cũng rất mê người, Tần Thanh Miểu có chút tức giận, trong lòng lại có chút mê hoặc, nhận thấy được ống tay áo của mình vẫn bị nắm gắt gao, nhíu mi, "Còn không buông tay!"
"Nga...", Ngoan ngoãn thả tay ra, nhìn cô ngồi ở ghế điều khiển, Cố Úc Diễm ngồi thẳng thân mình, đối mặt với ánh mắt hồ nghi của Tần Thanh Miểu, trái tim ngưng đập, nhắm mắt lại, nghĩ rằng thổ lộ, "Tôi... tôi..."
"Vận Vận, chuyện gì?", Lúc này Tần Thanh Miểu lại cầm di động đưa lên tai, thanh âm đạm mạc nói xong, lập tức "Ừ" một tiếng cắt đứt điện thoại, bỏ di động xuống, cũng không thèm liếc Cố Úc Diễm một cái, "Xuống xe".
"Tôi...", Vô tội nhìn nữ nhân lập tức lạnh như băng kia, tim Cố Úc Diễm đập lời hại, muốn nói tiếp, nhưng đối mặt với nữ nhân lạnh lẽo thế này, cũng không dám nói thêm gì nữa, chỉ có thể há há miệng, "Ở đây là sườn núi".
Mím môi, xuyên thấu qua kính chiếu hậu liếc nàng một cái, Tần Thanh Miểu rất bình tĩnh phun ra hai chữ, "Trừng phạt".
Cố Úc Diễm lập tức cứng họng không trả lời được, vò đầu một lát, mở cửa xe đi xuống, đóng cửa xe lại, lại do dự, gõ gõ cửa xe.
Người trong xe đã muốn rời khỏi liền đem của kính kéo xuống, ngữ khí có chút không kiền nhẫn, "Lại làm sao vậy?"
"Chú ý an toàn"
"....", Nhìn nàng một cái thật sâu, Tần Thanh Miểu không nói gì, trực tiếp kéo cửa xe lên, đem xe khởi động, rất nhanh liền rời khỏi
Đứng ở giữa sườn núi nhìn chiếc xe màu trắng dần dần đi xa, có chút ủy khuất vò vò góc áo, đá bay một viên đá nhỏ nằm trên quốc lộ sườn núi.
Để có dũng khí thêm lần nữa, không biết là đến khi nào.
Đường Vận kia sao lại đúng thời điểm này mà gọi điện a... trong lòng Cố Úc Diễm đối với Đường Vận tràn ngập oán niệm.
Mất một giờ để đến nhà ga công cộng gần nhất, giữa mùa đông nên gió lạnh thổi qua nhà ga, đứng ở sân ga nhịn không được nhìn về chỗ cũ, sau đó nhịn không được mà mặt nổi lên một tầng hồng
Hương vị như vậy, Cố Úc Diễm ý thức được cái gì, ửng đỏ trên mặt lập tức hạ xuống, gương mặt trắng nõn lộ ra chút tái nhợt.
Di động lúc ấy đặt ở trước cửa thủy tinh, tựa hồ không có phát ra âm thanh, ngay cả một chút rung động cũng không có... lúc ấy thật sự là có điện thoại gọi đến sao?
Có chút thất thần nhớ lại rốt cuộc di động Tần Thanh Miểu có phát ra âm thanh hay không, trong óc một mảnh trống rỗng, Cố Úc Diễm càng nghĩ càng hoảng hốt, cuối cùng có chút tuyệt vọng.
Nếu như....Lúc ấy Đường Vận căn bản không hề gọi điện thoại cho Tần Thanh Miểu, mà Tần Thanh Miểu bỗng dưng có hành động như vậy, nhất định là muốn làm cho nàng không thể nói ra câu kia đi?
Sau đó bỗng nhiên đuổi nàng xuống xe, ngay cả nhìn cũng không nguyện ý liếc nàng một cái, cũng là bởi vì thật sự không muốn nhìn thấy nàng, mà không phải cái gọi là "trừng phạt"?
Trong đầu từng đợt lạnh lẽo, Cố Úc Diễm vô hồn nhìn xe công cộng từ xa tiến lại, bên cạnh cũng có một vài người cũng muốn lên xe, tìm một vị trí ngồi xuống, sau đó nhìn dãy núi dần dần xa, nhắm mắt lại dựa vào lưng ghế, thói quen lấy tay trùm lấy mắt.
Cái mũi hơi nghẹt, ánh mắt cảm giác hơi đau, hảo khổ sở.

Chương 26

Không biết đã qua bao lâu, xe cũng đã dừng lại mấy lần, nhưng Cố Úc Diễm vẫn duy trì tư thế như vậy, trong lòng hoang mang rối loạn, muốn trở về, nhưng lại sợ hãi đối mặt với Tần Thanh Miểu lạnh lùng, thậm chí mang theo ánh mắt chán ghét.
Trước đây tuy vẫn luôn là mọt bộ dáng đạm mạc lạnh lùng, nhưng Cố Úc Diễm vẫn cảm thấy nới đáy mắt nàng có chưa ôn nhu, cho nên mới ngẫu nhiên đánh bạo nói một chút nhưng thứ không nên nói.
"Bạn nhỏ, đến rồi". Đang có chút mơ hồ, huyệt thái dương bất ngờ đau đến lợi hại, bả vai bỗng nhiên bị vỗ vỗ, Cố Úc Diễm mở mắt ra, chống lại ánh mắt thiện ý trước mặt, lại nhìn chung quanh phát hiện xe bus đã dừng ở trạm, cảm ơn người nọ, vội vàng đứng dậy xuống xe.
Xuống xe liền phát hiện nơi này thật xa lạ, Cố Úc Diễm xoa xoa huyệt thái dương, mình cư nhiên lên xe bus đi từ trạm đầu phía đông đến trạm cuối phía tây, một trận bất đắc dĩ.
Không nghĩ lại tiếp tục ngồi xe bus, đại khái nhìn tên trạm, đi bộ, dọc theo con đường bên ngã tư mà đi, thẳng đến khi sắc trời đã tối.
Vô thức đưa tay sờ túi quân bò, một cước đá bay viên đá, đầu ngón tay vừa chạm được di động liền cảm thấy sự rung động, Cố Úc Diễm vội vàng lấy ra, có chút không yên nhìn màn hình, thật cẩn thận đưa đến bên tai, "Alo..."
"Em ở đâu?", Ngữ khí lạnh như băng, ẩn ẩn còn mang theo chút tức giận, thanh âm như vậy làm cho đáy lòng Cố Úc Diễm chợt lạnh.
Nhìn nhìn chung quanh cố gắng tìm dấu hiệu, rốt cuộc nhìn thấy mấy chữ "Khoa học kỹ thuật quán" thật to, đang muốn mở miệng, thanh âm lạnh lẽo bên kia lại vang lên, "Ở đâu?"
"Ở khoa học kỹ thuật quán". Vừa nghe liền biết Tần Thanh Miểu lại sinh khí, Cố Úc Diễm vội vàng đáp, "Tôi là đang suy nghĩ mình đang ở đâu..."
Điệm thoại bên kia lại một trận trầm mặc.
Hồi lâu sau, lâu đến mức Cố Úc Diễm nghĩ rằng mình có thể bị loại không tiếng động này gây áp lực đến không chịu nổi, Tần Thanh Miểu rốt cuộc mở miệng, tiếng nói cũng dịu đi một chút, "Tại sao lại ở đó?"
"Là trạm xe cuối..." Nghe được ngữ khí của nàng như vậy, Cố Úc Diễm cảm thấy thân mình nhất thời buông lỏng, mới phát hiện lưng mình cư nhiên có chút ướt, không khỏi một trận cười khổ.
" ...". Tần Thanh Miểu tựa hồ hết chỗ nói rồi, một lát sau, Cố Úc Diễm loáng thoáng nghe được một tiếng giống như thở dài, lại lập tức trở về ngữ khí đạm đạm, "Ở cửa khoa học kỹ thuật quán chờ".
Không đợi mình nói thì điện thoại lại bị cắt đứt, Cố Úc Diễm cúi đầu nhìn di động, trái tim lại bắt đầu đập nhanh, sau đó nhìn về hướng nội thành, đợi Tần Thanh Miểu lại đây.
Bóng đêm dần bao trùm, gió thổi ở vùng ngoại ô làm Cố Úc Diễm nhịn không được hắt xì một cái. Nâng tay xoa xoa cái mũi, thời điểm buông tay thì nhìn thấy chiếc Porche trắng từ xa tiến lại chỗ mình. Cố Úc Diễm tiến tới hai bước, cảm thấy mắt có chút chói, liền đi qua bên lấy tay xoa xoa mắt, mở ra cửa ghế phụ thì lập tức đứng ngây người.
"Tiểu bằng hữu, vị trí này là của tôi", Đèn xe hạ xuống, Đường Vận cười gian xảo nhìn nàng, Cố Úc Diễm rõ ràng nên cảm thấy đáng sợ, nhưng giờ phút này lại một trận nhảy nhót.
Nguyên lai thật sự... lúc nãy Đường Vận thật sự gọi điện thoại cho Tần Thanh Miểu.
Miệng ngốc hồ hồ cười, lại nhìn nữ nhân đang ngồi ở ghế điều khiển, không nhịn được trở nên hưng phấn, hai tròng mắt Cố Úc Diễm trở sáng gắt gao nhìn chằm chằm bộ dáng Tần Thanh Miểu. Làm cho Đường Vận vừa có chút buồn cười, lại có chút buồn bực.
"Lên xe". Nữ nhân kia không bị ảnh hưởng nói, ngữ khí tuyệt không hề ôn nhu, Cố Úc Diễm dùng sức gật rồi đóng cửa xe, chạy đến vị trí phía sau, sau đó nhìn chằm chằm lỗ tai và sườn mặt Tần Thanh Miểu mà cười ngây ngô.
Xuyên thấu qua kính chiếu hậu nhìn biểu hiện ngốc ngốc của người nào đó, khóe miệng Tần Thanh Miểu run rẩy hai cái, chuyển khai tầm mắt trực tiếp không xem cái người một bộ ngu ngốc kia nữa, đáy lòng cũng không hiểu nổi lên một trận ôn nhu.
Dọc theo đường đi, Cố Úc Diễm đều ngồi ở sau thẳng tắp nhìn chằm chằm TầnThanh Miểu ngây ngô cười, ngay cả Đường Vận quay đầu nhìn nàng cũng không hề ý thức được.
"Tiểu bằng hữu, trên lỗ tai Thanh Miểu có gắn hoa sao?". Sau khi xuống xe, nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm vài giây, một tia giải hoạt xẹt qua mắt, Đường Vận mở miệng nói, "Em cả một đường đều nhìn cậu ấy  à".
Bên tai hơi nóng lên, Cố Úc Diễm có chút mất tự nhiên mà đảo đảo góc áo, chống lại ánh mắt không gợn sóng của Tần Thanh Miểu, "Tôi... không..."
"Vào thôi". Người đang trở thành đề tài bàn tán căn bản không để ý tới hai người mà vào thẳng nhà hàng Thái trước mặt, Cố Úc Diễm vội vàng đuổi theo bước chân cô, Đường Vận hơi chậm lại, nhìn hai thân ảnh vui vẻ hợp nhau trước mặt, một tiếng thở dài sâu kín phát ra.
Sau khi vào nhà hàng, Cố Úc Diễm tò mò nhìn bài trí xung quanh, đợi cho sau khi ngồi xuống, tầm mắt vẫn nhìn một tượng voi cách đó không xa
"Voi là biểu tượng của Thái". Liếc nàng một cái, Tần Thanh Miểu phát ra câu nói lạnh lùng trong trẻo, sau đó cũng không để ý tới nàng nữa mà chuyên tâm gọi món ăn.
Lại lần nữa phóng ánh mắt đến người Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm chớp chớp mắt, độ cong ở khóe môi không có biện pháp áp chế đi.
"Buổi chiều Thanh Miểu ở cùng một chỗ với em?",Đường Vận ở bên cạnh đè thấp thanh âm hỏi Cố Úc Diễm, Cố Úc Diễm sửng sốt, nhanh chóng nhìn nàng một cái, hơi do dự, lắc đầu
"Đứa trẻ này thật là cảnh giác ~", Một tay để trên bả vai Cố Úc Diễm, Đường Vận cười tủm tỉm, một tay xoa bóp khuôn mặt mềm mại, "Chị cũng không có ăn em, em cảnh giác như vậy làm cái gì?"
Lắc đầu, ngậm miệng không nói một lời nào, Cố Úc Diễm mặc kệ nàng chà đạp mặt mình, ánh mắt trộm ngắm Tần Thanh Miểu, thấy nàng sau khi kêu đồ ăn thì ngẩng đầu, vội vàng dời tầm mắt.
Nhưng động tác của nàng cũng không tránh khỏi ánh mắt Tần Thanh Miểu, mắt nhìn Đương Vận thân thiết dán lên người Cố Úc Diễm, mày Tần Thanh Miểu nhíu chặt lại, đem thực đơn đưa cho Đường Vận, "Vận Vận, cậu muốn ăn cái gì?"
"Không phải đều kêu cả rồi sao?", lấy tay cầm thực đơn, Đường Vận mỉm cười, nhìn Tần Thanh Miểu trong mắt không có nửa điểm cười, "Cậu để ý như vậy ư?"
Tần Thanh Miểu đối diện với nàng vài giây, từ chối cho ý kiến đứng dậy, "Mình đi một lát".
Nhìn Tần Thanh Miểu đi về hường phòng vệ sinh, Cố Úc Diễm nhức đầu, đang muốn tiếp tục đánh giá nơi mà mình chưa bao giờ tới trước đây, Đường vận lại lập tức chụp lấy vai nàng, "Tiểu bằng hữu, chị hỏi em vài vấn đề".
"Ách, tôi không biết". Cố Úc Diễm cho là Đường Vận muốn hỏi chuyện tình gì của Tần Thanh Miểu, cho nên không hề nghĩ ngợi trả lời, cũng không để ý đến vẻ mặt nghiêm nghị của Đường Vận, "Tôi hỏi em, anh em lúc còn sống có đưa cho em cái gì không ?"
Giật mình, nhìn nữ nhân vẻ mặt quyến rũ tươi cười lúc trước giờ phút này trở nên nghiêm túc, đáy lòng Cố úc Diễm trầm xuống, lại nhìn hướng Tần Thanh Miểu vừa mới đi, Đường Vận lại mở miệng, "Thanh Miểu cũng muốn biết, chẳng qua là cậu ấy không hỏi em mà thôi".
"Vì cái gì?". Lập tức hỏi như thế, tay Cố Úc Diễm đặt trên đùi nắm thành quyền, cau mày, "Còn có, chị nói cái gì đó, là cái gì?"
"Vì cái gì?". Khóe môi Đường Vận ngoéo một cái, vẻ mặt tươi cười trào phúng, làm cho Có úc Diễm có chút mơ hồ, "Tâm tư của Thanh Miểu làm sao mà tôi biết, chỉ biết cậu ấy không muốn hỏi em.... Về phần cái kia, tôi cũng không biết là cái gì, có lẽ là chìa khóa, cũng có thể là một quyển vở, cũng có thể là cái gì đó, ai biết được".
Cắn môi, nhớ lại đoạn thời gian trước khi anh xảy ra chuyện, trong đầu Cố Úc Diễm cảm thấy phi thường bối rối, càng suy nghĩ, lại càng không biết chuyện gì đã xảy ra trước đây.
Trực tiếp cầm li nước trà ở trước mặt uống một ngụm, nước trà còn nóng vừa vào miệng liền khiến nàng muốn hít một ngụm khí lạnh, thói quen lấy tay quạt quạt cái lưỡi, lại dừng ở mắt Tần Thanh Miểu vừa mới đi tới, làm nàng nhịn không được mà nhíu mi, "Tại sao em không biết cẩn thận một chút?"
"Tôi...", Cố Úc Diễm há miệng thở dốc, chung quy cũng không nói gì, mà một lần nữa cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình đến xuất thần.
Anh trước đây thực không đưa cái gì cho nàng... Kỳ thật từ nhỏ đến lớn, anh tuy rằng thương nàng, nhưng rất nhiều chuyện đều không để cho nàng biết. Anh chỉ nói thân là anh cả đương nhiên phải bảo vệ tốt cho em gái,.... cho nên rất nhiều chuyện cũng không nói cho nàng.
Ngược lại càng quen thân với Liên tỷ tỷ, bởi vì chị ấy nàng và anh cùng tuổi.... đặc biệt hơn bọn họ lại cùng công tác ở thành phố, mà nàng một mình ở trường đọc sách, đại đa số thời gian là anh cùng Liên tỷ tỷ đưa nàng đi chơi, còn chuyện công việc, chưa bao giờ đề cập tới.
"Được rồi, tiểu bằng hữu...", Đường Vận nhẹ nhàng cười, có chút vô ý liếc mắt đến bên cạnh Cố Úc Diễm một cái, khôi phục tiếng nói nhu hòa trước kia.
Nghiêng đầu nhìn nhìn Dường Vận, lại ngẩng đầu nhìn Tần Thanh Miểu còn đứng, Cố Úc Diễm trong lòng rất mê hoặc, mà Tần Thanh Miểu nhìn vào mắt nàng, một cái chớp mắt liền hiểu được cái gì, muốn nói cái gì, nhưng cũng không nói, mà là ngồi xuống, cũng nâng chén trà lên uống một ngụm, tư thế tao nhã đó, hiển nhiên Cố Úc Diễm không thể so bì được.
Đường Vận nhìn hai người bên cạnh như thế, âm thầm ở trong lòng hít hai tiếng.
Tiểu hài từ này quá dễ dàng cho Tần Thanh Miểu nhìn thấu đi, mới có động tác như vậy, phỏng chừng Tần Thanh Miểu đã có thể đoán được nàng vừa mới hỏi cái gì. Nhưng Tần Thanh Miểu không nói. Mà hành động im lặng như vậy, dựa theo thói quen che chở Cố Úc Diễm của Tần Thanh Miểu, tuỵêt nhiên không thể làm như thế.
Cho nên nói... hai người này trong lúc đó đã xảy ra chuyện gì chăng?
Đêm nay Tần Thanh Miểu hẹn nàng ăn cơm, sau đó lại gọi điện hỏi Cố Úc Diễm ở đâu, cũng là bởi vì hai người trong lúc đó đã xảy ra sự tình gì.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna