Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 27 + 28

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 27

Bữa cơm này thực sự là rất im lặng.
Cố Úc Diễm vẫn đang đắm chìm trong chuyện tình của anh, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì bộ dáng lạnh như băng không nhiều lời, mà người ngay thường thích nói chuyện nhất là Đường Vận giờ phút này dùng ánh mắt đăm chiêu nhìn hai người.
Trước là đưa Đường Vận trở về, sau đó hai người cùng nhau trở về chỗ của Tần Thanh Miểu, sau khi đổi giày đi vào phòng khách, Cố Úc Diễm lại mở miệng, "Tôi vừa mới suy nghĩ, anh quả thật không có đưa cho tôi cái gì, cũng không nói với tôi điều gì".
Dừng một chút, lại tiếp tục nói, "Trước khi anh ấy gặp chuyện không may, lần cuối cùng chúng tôi gặp mặt, là trước ngay cuối tuần, anh nói sắp có bộ phim điện ảnh mới, thoạt nhìn là loại tôi thích, đến lúc đó đưa tôi đi xem..."

Lẳng lặng đứng ở đó nghe Cố Úc Diễm nói, Tần Thanh Miểu không một lời, mặt âm trầm như nước.
Mà Cố Úc Diễm nhìn cô như vậy, trong lòng lại bắt đầu không yên, "Tôi là... tôi là nói thật, chị tin tưởng tôi".
Giương mắt, cao thấp đánh giá nàng một hồi lâu, Tần Thanh Miểu bỗng nhiên xoay người hướng về phòng mình, chỉ chừa lại một mình nàng ngơ ngác đứng ở nới đó.
Mãi cho đến cửa phòng, người đã muốn mở cửa ra lại đột ngọt dừng cước bộ, thanh âm lãnh đạm, "Ngày mai tôi phải đi công tác, khoảng một tuần, em muốn đi đâu thì đi đi".
Nói xong, đi thẳng vào, khép cửa lại.
Yên lặng đứng ở nơi đó, trong đầu trì độn lặp lại lời nói của Tần Thanh Miểu, thẳng đến khi hồi phục tinh thần lại mới ý thức được nàng vừa đề cập qua vấn đề gì, đi qua vài bước đến trước cửa phòng Tần Thanh Miểu, nâng tay gõ cửa.
Trong phòng hồi lâu cũng không có động tĩnh gì, ngay tại lúc Cố úc Diễm ủ rũ tính về phòng mình, cửa phục rốt cục mở ra, Tần Thanh Miểu đã thay đổi áo ngủ, khuôn mặt tinh xảo giờ phút này mệt mỏi hơn ban ngày, "Lại làm sao vậy?"
"Ngô... tôi muốn nói, những điều tôi nói là sự thật". Vừa nhìn thấy nàng như thế thì không tự chủ được mà đau lòng, nhịn không được bước tới phía trước, gắt gao khắc chế cảm giác muốn đem người kia ôm vào trong lòng, Cố Úc Diễm nho nhỏ giải thích, "Chị tin tưởng tôi".
"Nếu chỉ có mấy lời vô nghĩa này, em có thể đi ngủ". Tần Thanh Miểu lạnh lùng nói, nâng tay tính đóng cửa.
"Tôi... tôi là nói thật... không phải vô nghĩa..." . Người vẫn bất an không yên lập tức nóng nảy, vội vàng muốn kéo tay áo nàng, Tần Thanh Miểu dự đoán được nên lui về sau một bước, nhíu mi, "Trở về phòng đi".
"Tôi.. tôi.."
"Không nên lại chọc tôi sinh khí". Nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn rối rắm, Tần Thanh Miểu bỗng dưng nhớ tới một chuyện, ngực hơi hơi đau, mệt mỏi trong mắt rõ ràng, ngữ khí tuy rằng vẫn đạm đạm, nhưng Cố Úc Diễm lại từ trong đó nghe ra bất đắc dĩ cùng thở dài.
Khổ sở lui về sau vài bước, trong lòng có điểm ủy khuất, còn lại là đau lòng người trước mặt này, nhưng xúc động ngày kia cũng không còn bóng dáng, Cố Úc Diễm lui lại mấy bước, "Được... tôi không làm phiền chị nữa... chị mau nghỉ ngơi đi".
Tần Thanh Miểu nhìn nàng một cái thật sâu rồi tính đóng cửa, nhưng lại bị lời nói của Cố Úc Diễm làm cho dừng lại.
"Đúng rồi! Cái kia... tôi... tôi sẽ ở tại chỗ này... ở tại chỗ này chờ... chờ... chờ chị trở về...". Lời nói lắp bắp còn chưa xong, cửa đã một lần nữa bị khép lại, Cố Úc Diễm quay đầu trở về phòng mình, đem mình quăng lên giường, kéo chăn qua trùm hẳn lên đầu, sau đó không nhúc nhích nữa.
Tần Thanh Miểu ở trong phòng, một mình một người lạnh nhạt đứng ôm ngực dựa vào tường, trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ,
Di động trên bàn vang lên, đem ánh mắt mê ly trở về, Tần Thanh Miểu bắt điện thoại, "Vận Vận"
Nắm di động nghe bạn tốt nói không sót một chữ, nàng thở dài, "Mình tin tưởng em ấy... Ừ, mình biết, chuyện này ngay mai mình sẽ qua đó xử lí".
Đưa điện thoại để lại trên bàn, Tần Thanh Miểu có chút mệt mỏi ngồi xuống, nhớ đến vẻ mặt hoang mang vội vàng muốn giải thích của Cố Úc Diễm, ánh mắt nhu hòa vài phần.
Chính là bởi vì từ đầu đã đoán được như thế... cho nên, mới không tính hỏi a.
Ban đêm, Cố Úc Diễm ở trên giường lăn qua lộn lại, mãi cho đến gần sáng mới ngủ. Mà Tần Thanh Miểu sau khi uống mấy viên an thân thì ngủ mất.
Sáng hôm sau, nữ nhân sau khi thay giày cao gót thì tính ra ngoài, nhưng do dự một lúc thì lại đi đến trước phòng Cố Úc Diễm, nhẹ nhàng mở cửa đi vào, cúi đầu nhìn người đang ôm gấu bông ngủ say, ánh mắt ôn nhu, nhưng cũng rất mau lại giãy giụa.
Đầu ngón tay vô thức chạm vào trán người đang ngủ say, sau đó vì nàng đắp hảo chăn, nhẹ nhàng đi ra ngoài, một lần nữa đóng cửa lại.
Cố Úc Diễm ngủ đến trưa mới tỉnh, khi tỉnh lại phản ứng đầu tiên là chạy ra ngoài, cũng không để ý đến việc giữa mùa đông nên đi chân trần trên sàn rất khó chịu, đợi cho đến khi từ phòng Tần Thanh Miểu đến thư phòng, ngay cả phòng bếp cũng dạo qua một vòng, mới trở về phòng ôm lấy gấu bông dại mặt ra.
Khoảng một tuần... rốt cuộc là trước, hay sau?
Liền ngơ ngác như vậy ngồi ở trên giường, trong đầu cũng không biết suy nghĩ cái gì, sau một giờ, di động rung lên mới đem tinh thần trở về. Sau khi nghe được bên kia nói vài câu, nhanh chóng xuống giường thay đổi quần áo rồi đi ra ngoài, không lãng phí thời gian đi đến thẳng bệnh viện.
Ở phòng bệnh, Nguyễn Minh Kỳ đang cầm khăn mặt lau lau cho người đang nằm, nghe được thanh âm đẩy cửa cùng tiếng thở hồng hộc của bạn tốt tiến vào, nhịn không được liếc cái xem thường, "Tiểu Diễm, cậu gần đây làm sao vậy a, cả ngày mất hồn mất vía".
"Ách, mình ngủ dậy trễ". Cố Úc Diễm ngượng ngùng trả lời, tầm mắt dừng ở mặt Mục Hề Liên trên giường bệnh, trong lòng không khỏi một trận áy náy.
Tuy nói Nguyễn Minh Kỳ và Mục Hề Liên đã biết nhau ngay từ rất nhỏ, vừa vặn lại là tỷ tỷ cạnh nhà nàng, cho tới nay người được thương yêu nhất vẫn là nàng nha. Lần này Mục Hề Liên nằm ở đây, nàng lại không thể chiếu cố nàng như thế, đều là Nguyễn Minh Kỳ làm... Nay thậm chí nàng còn cảm thấy Tần Thanh Miểu lại trọng yếu hơn so với Mục Hề Liên.
Càng nghĩ càng áy náy, Cố Úc Diễm tiến lên từng bước nắm lấy cái khăn Nguyễn Minh Kỳ đang giúp Mục Hề Liên lau mặt, ánh mắt Nguyễn Minh Kỳ chợt lóe lên, "Mình làm được một nửa rồi, cậu cũng đừng làm phiền".
Ngượng ngùng cười cười, Cố Úc Diễm lại cảm ơn Nguyễn Minh Kỳ, "Minh Kỳ, cảm ơn cậu".
"Cảm ơn cái gì..." , Nguyễn Minh Kỳ liếc nàng một cái, "Mình là chăm sóc Liên tỷ tỷ, cũng không phải cậu".
Nói xong, lại tiếp tục nói, "Hơn nữa, chúng ta cùng phụ trách, mình chỉ làm mấy việc vụn vặt này, còn cậu..."
Nguyễn Minh Kỳ chân chờ, nghĩ đến chuyện Cố Úc Diễm bị bao nuôi cũng không phải chuyện dễ chịu gì, cũng không biết nói sao.
Ngược lại Cố Úc Diễm, tại một khắc này, đối mặt với bằng hữu cùng mình lớn lên từ nhỏ, mà trên giường là người mà ngoài ca ca thì nàng ấy chính là người hiểu rõ mình nhất — Mục Hề Liên, cũng không muốn một mình chịu áp lực nữa.
"Minh Kỳ, mình có chuyện muốn nói với cậu". Hai tay ở hai bên người nắm thành quyền, Cố Úc Diễm hít một hơi thật sâu nói.
"Ừ, cậu nói đi". Đem khăn lông đưa tới bồn nước ấm vắt vắt vài cái, Nguyễn Minh Kỳ không chú ý đến Cố Úc Diễm giờ phút này đang rất khẩn trương, vẫn tiếp tục chà lau thân mình Mục Hề Liên.
"Mình... mình". Không biết bạn tốt sẽ cảm thấy thế nào sau khi biết chuyện mình thích nữ nhân, Cố Úc Diễm trong đầu một trận khẩn trương, ngực bị đè nặng, "Mình thích Tần Thanh Miểu".
"Hả... Cái gì?", Hãy còn đang lau cánh tay Mục Hề Liên tùy ý ừ một tiếng, ngay lập tức quay đầu, vẻ mặt khiếp sợ, "Cậu nói ai?"
"Tần Thanh Miểu". Câu đầu tiên nói ra miệng, thì câu sau cũng dễ dàng nói, Cố Úc Diễm nhìn thẳng hảo bằng hữu của mình, tuy rằng nói đột ngột như vậy tim như muốn nhảy ra cổ họng, lại vẫn tiếp tục nói, "Chính là... chính là chị ấy... cậu có biết, là người bao nuôi mình".
"Mình đương nhiên biết là bao...". Bỏ khăn mặt vào bồn, tuy rằng kinh ngạc muốn vội vã ép hỏi Cố Úc Diễm, nhưng Nguyễn Minh Kỳ vẫn cẩn thận đắp hảo chăn cho Mục Hề Liên, rồi mới hướng về phía Cố Úc Diễm đi hai bước, đang nói một nửa lại sửa miệng, "Mình biết Tần Thanh Miểu là người phụ trách thuốc men cho Liên tỷ tỷ, .... nhưng mà Tiểu Diễm, chị ta là nữ nhân a!"
Lời vừa nói ra miệng, trong đầu Nguyễn Minh Kỳ rất nhanh hiện ra hành vi kỳ quái của Cố Úc Diễm trong khoảng thời gian này, trong mắt xẹt qua một tia giật mình.
"Tiểu Diễm, không phải là cậu đã thích chị ta từ rất lâu về trước đấy chứ?"
Hai người đều không chú ý vào lúc này, trên giường, lông mi của người đang nhắm mắt từ từ run rẩy, sau đó lại không có động tĩnh gì nữa

Chương 28

"Đúng vậy". Cố Úc Diễm cũng không phủ nhận, nhìn nhau trong chốc lát, vò vò tóc, "Mình cũng thực tò mò, nguyên lai thích một người lại có thể nhanh như vậy... bất quá, chị ấy ôn nhu mị lực như thế, mình thích chị ấy, cũng là điều bình thường đi".
"Nhưng..." Nghe nàng nói như vậy, Nguyễn Minh Kỳ nhất thời không biết chống đỡ như thế nào, lại qua một lúc lâu mới nói, "Nhưng hai người đều là nữ nhân a".
"Đúng vậy....", Cố Úc Diễm thở dài, đi đến bên giường bệnh, cúi đầu nhìn Mục Hề Liên, âm thanh có chút thấp, "Cho dù... thôi bỏ đi, người chị ấy thích là anh của mình, cũng không phải mình".
Ngay từ đầu, bởi vì anh, nàng mới có có hội biết được Tần Thanh Miểu, thậm chí cùng Tần Thanh Miểu có quan hệ như vậy.
Nguyên lai tưởng rằng thầm mến chính là thầm mến, hai người đều là nữ nhân, nàng cũng không có nửa điểm cơ hội. Chính là ngày gặp lại, thái độ của Tần Thanh Miểu đối với nàng ngoài lạnh trong nóng làm cho nàng nhịn không được mà động tâm..... rồi đến khi tay chân thân mật tiếp xúc làm cho nàng từ trước đến nay vẫn chưa hiểu, giờ mới hiểu được cái gì gọi là "Tình. Dục".
Nàng đối với Tần Thanh Miểu mà có tâm tư không nên có, cho nên ngày hôm qua thiếu chút nữa đã thổ lộ, kỳ thật là do cơ thể phản ứng đầu tiên, mà lý trí trong đầu cũng chẳng thể khắc chế được.
Nếu hiện tại cho nàng thổ lộ, nàng nhất định không dám.
"Tiểu Diễm, có khả năng không phải là cậu thích chị ta đâu". Đi qua lôi kéo cánh tay Cố Úc Diễm, Nguyễn Minh Kỳ nhíu đôi mi thanh tú, hai tròng mắt nhìn Cố Úc Diễm lộ vẻ lo lắng, "Nhiều năm như vậy, mình cho tới bây giờ cũng chưa thấy cậu thích ai, có khả năng là cậu đã hiểu lầm cảm giác của mình, cậu..."
"Không có, Minh Kỳ". Cố Úc Diễm nhìn nàng, vẻ mặt nghiêm nghị, ngữ khí nói ra miệng chắc chắn, "Mình thích chị ấy, mình biết rất rõ".
Thấy cậu ấy như thế, Nguyễn Minh Kỳ cũng không thể nói gì hơn, chỉ thở dài, không nhiều lời nữa.
Mà Cố Úc Diễm đứng ở bên cạnh, nhìn sườn mặt Nguyễn Minh Kỳ, giờ phút này có chút không yên, "Mình Kỳ.... cậu có cảm thấy mình.... mình rất kỳ quái không? Cư nhiên lại thích nữ nhân..."
Lắc đầu, Nguyễn Minh Kỳ vẫn không nói gì, đi đến bên kia bưng bồn nước tiến vào phòng vệ sinh đổ, lại bỏ thêm chút nước ấm vào, lại đi ra, đang lúc Cố Úc Diễm khẩn trương lại tiếp tục lau thân mình Mục Hề Liên.
"Minh Kỳ".
"Tiểu Diễm, kỳ thật cậu không cần như vậy". Động tác trên tay Nguyễn Minh Kỳ mềm nhẹ, Cố Úc Diễm ở bên cạnh nhìn, chỉ cảm thấy nếu đổi lại là mình, tuyệt đối sẽ không cẩn thận được như Nguyễn Minh Kỳ, trong lòng lại một trận cảm kích bạn tốt. Mà Nguyễn Minh Kỳ lúc này lại mở miệng, nói một nửa, dừng một chút, lại tiếp tục nói, "Cậu là Cố úc Diễm, là bạn của mình, như vậy là đủ".
"Cảm ơn cậu, Minh Kỳ". Nghe được Nguyễn Minh Kỳ nói như vậy, Cố Úc Diễm nhất thời có cảm giác nhẹ nhàng thở ra, vẫn chần chờ, hỏi thử, "Cậu.... thật sự sẽ không cảm thấy mình thích... thích chị ấy...rất kỳ quái sao?"
Thấy nàng vẫn không yên như vậy, Nguyễn Minh Kỳ không khỏi có chút bất đắc dĩ, "Tiễu Diễm, cậu hiện tại như thế nào lại trở nến thiếu tự tin như vậy? Trước kia cậu không như thế".
"A.... mình.... mình có sao?"
"Có", Nguyễn Minh Kỳ nhìn chằm chằm nàng, "Mình là bạn tốt của cậu a, tử nhỏ đến lớn có khi nào lại ghét bỏ hay lừa cậu?"
"Không có nha... cản ơn cậu, Minh Kỳ".
"Cậu là đứa ngốc a". Nguyễn Minh Kỳ bình tĩnh nói, liền tiếp tục động tác trên tay, thẳng đến khi đem đồng phục bệnh viện mặc tốt cho Mục Hề Liên, đắp lại chăn, đem bồn nước đã nguội để vào phòng vệ sinh, buông tay áo, "Tiểu Diễm, mình nghe nói trường học còn xét điểm thực tập xã hội nữa, nên cậu không cần đến thường xuyên đâu"
"Di?", Bởi vì Nguyễn Minh Kỳ đối với chuyện mình thích Tần Thanh Miểu mà có thái độ thoải mái nên có chút kinh ngạc, sau đó liền từ trên ghế đứng lên, "Minh Kỳ..."
"Phương diện này, cậu không bằng mình". Thấy nàng muốn nói cái gì, Nguyễn Minh Kỳ trực tiếp đánh gãy lời nàng, "Cho tới nay đều là mình chiếu cố Liên tỷ tỷ, đổi lại là cậu, mình thật có chút lo lắng.... Mà Tần Thanh Miểu, hẳn là sẽ không nguyện ý cho cậu chiếu cố Liên tỷ tỷ đi?"
Nghe Nguyễn Minh Kỳ nói như vậy, Cố Úc Diễm nhất thời không biết nói sao cho tốt, nghĩ đến ngày hôm qua Tần Thanh Miểu bỗng dưng tức giận bởi vì mình nói ở lại để chiếu cố Liên tỷ tỷ, trong lòng không biết là ngọt hay khổ, biểu tình cũng thật là phức tạp. Sau một hồi trầm ngâm thì nhẹ nhàng gật đầu, "Kia..... vẫn là làm phiền cậu".
"Suốt ngày nói lời khách sáo này với mình cũng không thấy mệt a". Nguyễn Minh Kỳ trắng mắt liếc nàng một cái, đi tới lôi kéo nàng ngồi vào ghế, chính mình cũng ngồi vào cái ghế bên cạnh, hỏi, "Tiểu Diễm, cậu thích người kia.... chị ta, biết không?"
Nhíu đôi mi thanh tú, ánh mắt có chút mê mang, Cố Úc Diễm lắc đầu, "Mình cũng không biết... bất quá, người chị ấy thích là anh mình".
Ngay từ đầu, cũng bởi vì giống với ca ca nên mới bị bao nuôi, nhưng nàng chưa nói qua với Nguyễn Minh Kỳ, không phải là không muốn cho nàng biết, mà là khi đó cảm thấy, nàng căn bản không muốn phá hỏng tự tôn của mình, nên không muốn nói.
"Anh Cố?". Biểu tình trên mặt sửng sốt, Nguyễn Minh Kỳ lập tức nắm tay người đang cúi đầu ảm đạm, có chút cổ quái nhíu mày, cao thấp đánh giá Cố Úc Diễm, sau đó liền hiểu ra.
"Chị ta đem cậu trở thành anh cậu?"
Vấn đề này vừa được nhắc tới, tuy nói ăn dấm chua ( ghen) với ca ca đã mất thật sự không có tiền đồ, hơn nữa thực vô lương tâm, Cố Úc Diễm cảm thấy trước mũi ê ẩm, lồng ngực một trận rầu rĩ, "Ừ".
Nguyễn Minh Kỳ lập tức kết luận được, rất lâu sau đó, phát ra một tiếng thở dài.
Thời gian nghỉ đông của sinh viên nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không ngắn, ít nhất so với bậc trung học bảy ngày, cấp ba hơn mười ngày, thì một tháng xem như rất dài.
X đại học lúc này đã nghỉ. Chính là ngày nghỉ vừa qua được vài ngày, tết âm lịch liền có vẻ đã ở rất gần.
Giống như trước đây khi vẫn còn Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm mỗi ngày lại ở đó chờ nữ nhân kia trở về, mỗi ngày trừ bỏ buổi sáng đi tập thể dục, sau đó đến bệnh viện tán gẫu với Nguyễn Minh Kỳ một lát, muốn chăm sóc Mục Hề Liên thì lại bị đẩy ra, trở về thì chỉ có thể vào thư phòng ngồi chỗ Tần Thanh Miểu thường xuyên ngồi, xem sách một chút thì ngẩn người, sau đó bất tri bất giác đi vào giấc ngủ.
Mà ở dưới quê, bà ngoại đã vài lần điện thoại hỏi nàng khi nào về nhà, lại bị nàng lấy các loại lý do mà thoái thác, đồng thời trong lòng nổi lên cảm giác bất hiếu, cảm giác chờ đợi Tần Thanh Miểu trở về làm cho tâm tình nàng càng trở nên khó chịu.
"Tiểu Diễm a, dì Mục của con ngày mai đến chăm sóc Tiểu Liên, con an bài một chút, mau trở về a". Bất tri bất giác đã nhiều tuần trôi qua, thời gian nghỉ lễ đã đi qua khoảng một phần ba, bà ngoại Cố Úc Diễm lại một lần nữa gọi điện thoại thúc giục cháu gái yêu nhất của mình, "Qua vài ngày nữa là tết âm lịch, sao con còn chưa trở về?"
Tuy rằng Cố Úc Diễm và Nguyễn Minh Kỳ nói không quay về là do ở trường có chuyện, nhưng bà ngoại của nàng lại cho rằng, nàng là do chiếu cố Mục Hề Liên nên mới ở lại X thị không chịu trở về. Mà mẹ Mục Hề Liên cũng nghĩ thế, liền quyết định đến đây chăm sóc Mục Hề Liên, để cho Cố Úc Diễm về nhà.
"Con....", Cố Úc Diễm há miệng thở dốc, rõ ràng nghe được giọng nói tưởng niệm của người già, trong lòng khó chịu, lại nghĩ đến Tần Thanh Miểu đã đi mất nhiều tuần, không có một cuộc điện thoại, cũng không có nửa điểm tin tức, trong lòng lại một trận ủy khuất.
Nàng không có chăm sóc Liên tỷ tỷ, cũng không có trở về bồi bà ngoại già nua, đều là vì...đều là vì nàng, nhưng nàng....
Cái mũi đau xót, thanh âm có vài phần khác thường, Cố Úc Diễm cảm thấy cổ họng bị cái gì làm cho nghẹn lại, hồi lâu sau, thở ra một hơi, "Bà ngoại, ngay mai dì Mục đến đây, con sẽ trở về".
"Ôi chao, được". Bà ngoại Cố Úc Diễm ở bên kia nghe nàng đáp ứng, thanh âm liền trở nên cao hứng, "Mau trở về a, ông ngoại của con a, lão chỉ trông chờ con về bồi hắn chơi cờ thôi".
"Dạ!". Hấp cái mũi, Cố Úc Diễm dùng sức gật đầu.
Kỳ thật ông ngoại thích nhất là anh bồi ông chơi cờ, nhưng nay anh đã mất, nên người bồi ông ngoại chơi cờ phải là nàng mới đúng.
Hành vi của nàng mấy ngày nay, có lẽ...
Tất cả đều là sai lầm,
Bao gồm cả việc thích người không nên thích.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna