Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 29 + 30

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 29

Ở bệnh viện, mẹ Mục Hề Liên đang ngồi bên cạnh giường bệnh, nhìn nữ nhi nhắm chặt mắt trên giường đã mấy tháng, thở dài ra một tiếng.
"Dì". Nhận được điện thoại của Nguyễn Minh Kỳ thì Cố Úc Diễm vội vàng chạy tới, mở cửa ra nhìn nữ nhân đơn bạc ngồi cạnh giường, vội vàng đi qua, "Bà ngoại nói dì..."
Nghe được thanh âm Cố Úc Diễm thì vội vàng nâng tay lau khóe mắt, mẹ Mục Hề Liên đứng lên, Nguyễn Minh Kỳ bên cạnh vẻ mặt xấu hổ, "Tiểu Diễm..."
Dì Mục vừa mới khóc.... nàng cũng không biết nên khuyên như thế nào, trong lòng thầm nghĩ gọi cho Cố Úc Diễm mau lại đây.
"Dì....", nhìn khóe mắt mẹ Mục Hề Liên còn đọng lại nước, Cố Úc Diễm ngẩn người, lập tức cắn môi dưới, "Liên tỷ tỷ sẽ tỉnh..."
"Dì biết". Khóe miệng miễn cưỡng cười cười, mẹ Mục Hề Liên nhìn Cố Úc Diễm ,đứng dậy sờ đầu nàng, "Tiểu Diễm thật gầy a, trong khoảng thời gian này thật vất vả cho con".
"À...Không vất vả". Vừa nghe nàng nói như vậy, Cố Úc Diễm nhất thời chột dạ bất an, vội vàng nói, "Là Minh Kỳ chiếu cố Liên tỷ tỷ, con cũng không có làm gì...."
"Hài tử ngốc, Minh Kỳ nói với dì cả rồi". Mẹ Mục Hề Liên cũng không để Cố Úc Diễm nói hết lời, lôi kéo tay Cố Úc Diễm để chi nàng ngồi xuống, "Tiền thuốc men của Tiểu Liên đều là do con ra ngoài làm công kiếm được phải không, con đứa nhỏ này, như thế nào lại không nói với dì, dì tuy rằng không có tiền, nhưng làm mấy việc vặt thì cũng có thể...."
"Ách". Thời điểm nghe nhắc đến Nguyễn Minh Kỳ, Cố Úc Diễm đầu tiên là giật mình, theo bản năng quay về phía Nguyễn Minh kỳ thì nhận được cái nháy mắt của nàng, lại nghe được mẹ Mục Hề Liên nói tiếp, mới nhẹ nhàng thởi ra, lập tức cong khóe miệng, "Thân thể dì không tốt... không nên làm thế".
"Con đứa nhỏ này...". Thấy nàng như thế, biết được tính cách của nàng nên cũng không nói gì nữa, chỉ thở dài, nghiêng đầu nhìn nữ nhi nằm ở đầu giường, sầu bi trong mắt làm cho Nguyễn Minh Kỳ đứng ở bên cạnh mặt cũng tối sầm lại, cũng nhìn Mục Hề Liên, cũng thở dài.
Hai tiếng thở dài này làm cho không khí phòng bệnh càng trở nên trầm trọng, ba người không nói gì, hồi lâu sau, mẹ Mục Hề Liên mới mở miệng, "Chút nữa dì quên, Tiểu Diễm a, ông bà ngoại của con suốt ngày nghĩ chờ con trở về, Minh Kỳ cũng thế, ba mẹ con cũng thúc giục, hai đưa mau mau trở về đi".
"Dì Mục...". Lúc bà ngoại gọi đến quả thật Cố Úc Diễm định sẽ chờ dì Mục đến đây rồi trờ về, nhưng đến lúc này nàng lại cảm thấy lo lắng, dù sao thân thể của mẹ Mục Hề Liên cũng không tốt lắm, lỡ như xảy ra chuyện gì, nên tuyệt đối không thể đùa giỡn được.
Nguyễn Minh Kỳ tự nhiên nhận ra Cố Úc Diễm đang nghĩ gì, cũng có chút lo lắng, nhìn nhìn nữ tử nằm trên giường bệnh, nhịn không được nhăn mi, "Tiểu Diễm, nếu không..."
"Hai đứa mau trở về đi, đừng xem dì như một kẻ vô dụng như vậy chứ". Mẹ Mục Hề Liên ra vẻ nghiêm túc nói, "Trở về đi, nếu không trở thì sẽ hết năm mất, đi mau a..."
Liếc nhau, nghe giọng nói nghiêm khắc đó, Cố Úc Diễm và Nguyễn Minh Kỳ chân chờ trong chốc lát, gật gật đầu, sau đó liền bị dì Mục đuổi đi.
Hai người ra khỏi bệnh viện mà biểu tình bất đắc dĩ, đợi cho đến khi ra cửa, Nguyễn Minh Kỳ dừng bước, "Tiểu Diễm, chị ta... còn chưa trở về?"
Mấy ngày nay, Cố Úc Diễm mỗi ngày đều chạy đến bệnh viện, ngồi ở chỗ kia ngốc hồ hồ mà ngẩn người, quả nhiên làm cho nàng đoán được có chuyện gì mà xúc động.
"Ừ". Cố Úc Diễm gật gật đầu, nhìn người xe lui tời ngã tư đường, "Quên đi, chúng ta thu thập đồ đạc, tối nay lên xe trở về đi".
"Được".
Đi bộ được một đoạn thì cả hai chia nhau ra lên xe bus.

Đến nhà Tần Thanh Miểu, mở cửa đi vào, sau đó thì nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc mà ngừng bước, mà hướng đó... chính là phòng của mình, Cố Úc Diễm lập tức giật mình đứng tại chỗ.
Người kia theo thói quen ôm ngực liếc nhìn nàng một cái, mặt không chút thay đổi trên dưới đánh giá nàng, rồi lại hướng trở về thư phòng, mà nàng nguyên bản còn ngơ ngác đứng đó lại bước tới từng bước, lại dừng lại, "Ách...chị đã trở lại a..."
"Ừ". Tần Thanh Miểu bình thản đáp, cũng không dừng bước, "Đổi giày rồi lại đây".
"Được...." Nghe lời nhanh chóng thay giày, Cố Úc Diễm vào thư phòng, Tần Thanh Miểu đã ngồi sau bàn, thấy nàng tiến vào, buông văn kiện trong tay, nâng mi, quần áo trên người làm cho Cố Úc Diễm có chút ngây người, cũng hiểu được nàng mới trở về không lâu.
"Di vật của anh em ở đâu?". Không khí im lặng trong thư phòng bị Tần Thanh Miểu phá vỡ, vẫn là tiếng nói trong trẻo lạnh lùng, nhưng Cố Úc Diễm tựa hồ thấy không giống trước kia, nhưng nghĩ đến vấn đề này, nhịn không được trong lòng đau đau, "Chắc là ông bà ngoại đang giữ".
"Như vậy...". Khẽ gật đầu, Tần Thanh Miểu tựa hồ lo lắng cái gì, một tay chống cằm, một tay vuốt nhẹ mặt bàn, lại gõ gõ "cốp cốp", làm cho tầm Cố Úc Diễm cũng nhảy lên theo, ngay tại lúc nàng đã muốn ngừng thở, nữ nhân vẫn trầm tư kia rốt cục mở miệng, "Tôi có thể cùng với em trở về một chuyến không?"
Cố Úc Diễm lập tức hóa đá.
Mày nhíu lại, thấy nàng một hồi lâu cũng không nói lời nào, Tần Thanh Miểu cúi đầu nhìn chằm chằm mặt bàn, lại sau một lúc, "Quên đi, cũng không..."
"Có thể!". Cố Úc Diễm sau khi phục hồi tinh thần thì lập tức gật đầu, nhìn người ngồi ở bàn làm việc có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, có chút ngượng ngùng, "Vừa lúc nãy có chút ngây người, cảm thấy ngữ khí không giống chị".
Biểu tình thay đổi, rốt cục Tần Thanh Miểu cũng nở nụ cười, đứng dậy đi đến trước mặt nàng, "Lần trước, ở giữa sườn núi, em muốn nói với tôi cái gì?"
"Hả?", chớp chớp mắt, nhìn người đứng ở trước mặt mình cũng có chiều cao không sai biệt lắm, Cố Úc Diễm bỗng dưng lại thấy tim đập nhanh, ngữ điệu vừa mới trấn định xuống lại bây giờ lại có chút mơ hồ, lắp bắp, "Tôi...tôi tôi... tôi lần trước...."
"Ừ?", cười cười, tay Tần Thanh Miểu nâng cằm nàng, "Thẹn thùng?"
"Tôi tôi tôi....tôi...." Thiếu chút nữa đã cắn lưỡi, trợn mắt nhìn nữ nhân có chút mĩ hoặc phía trước, miệng há rộng, nửa ngày vẫn chưa nói ra một câu đầy đủ, sau đó lại bị hôn lên.
Lui về sau vài bước, đầu óc trống rỗng nhưng cũng không quên đỡ lấy eo nhỏ của người đang chủ động hôn mình, Cố Úc Diễm cảm giác chạm mạnh vào tường mà nhịn không được hít một ngụm khí lạnh, người kia mở khớp hàm rồi đưa lưỡi trực tiếp đi vào dò xét rồi ôm lấy lưỡi của mình dây dưa, thân mình lập tức muốn chảy ra thành một mảnh.
"Cho em một cơ hội nữa, lần trước, em muốn nói cái gì?". Hôn đến khi hai người có chút không thở nổi mới chấm dứt, tựa đầu vào vai Cố Úc Diễm, môi dán lỗ tai khéo léo, tiếng nói khàn khàn làm cho người đang bị đặt trên tường ánh mắt dần mê ly.
"Không muốn nói sao?". Hồi lâu sau vẫn chưa nghe câu trả lời nên dần dần buông tay, đang muốn đứng dậy, kẻ ngốc kia lại một lần nữa ôm cô vào lòng, sau đó ngữ điệu mang theo một chút dứt khoát, "Em thích chị!"
Bị ôm vào cỗ mềm mại ấm áo kia, Tần Thanh Miểu run lên, đến khi nghe người nọ nói, lông mi run rẩy một hồi, tay một lần nữa vòng lên cổ nàng, "Thực ngoan".
Hai chữ kia vừa ra khỏi miệng, người sau khi cố lấy dũng khí thổ lộ liền đỏ mặt thành một mảnh, sau đó lại bị hôn.
Nhiệt độ trong thư phòng dần tăng cao, hai thân thể tiếp xúc nhau vuốt ve, hôn môi ngẫu nhiên làm cho người ta dần dần không khống chế cảm xúc được.
Ngay tại lúc Cố Úc Diễm khắc chế không được mà đưa tay vào vạt áo sơ mi của Tần Thanh Miểu thì bị đẩy ra, người đang bám vào cổ nàng lui ra, hơi thở như lửa nóng nhất thời biến mất, Cố Úc Diễm thở phì phò, nhìn người kia đang sửa lại quần áo, trong mắt xẹt qua một tia không tự tin và nghi hoặc.
Cứ như vậy... Tần Thanh Miểu bỗng nhiên... giống như là thay đổi tính cách?

Chương 30

Ngồi ở ghế sau mềm mại, Nguyễn Minh Kỳ cảm thấy không khí trong xe làm cho người ta cảm thấy không được tự nhiên.... tuy nói đây là lần đầu tiên được ngồi trong xe này, nhưng nàng cũng không muốn ngồi.
Ngắm người người ở trước thường xuyên nghiêng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, ngồi ở sau nhịn không được xem thường một cái, thầm mắng cái tên kia đúng là trọng sắc khinh bạn.
Hỗn đãn a, cư nhiên để nàng ngồi ở sau, sau đó bộ dáng mê gái chạy tới ngồi bên cạnh nữ nhân kia... Cố Úc Diễm trọng sắc khinh bạn, đáng giận.
Nghiến răng nghiến lợi trừng mắt người ngồi ở ghế phụ, nhưng dường như nàng chẳng nhận thấy mình đang tức giận, biểu tình Nguyễn Minh Kỳ rất buồn bực, mà thấy bộ dáng nàng ngẫu nhiên lại đảo mắt nhìn Tần Thanh Miểu, có chút buồn cười.
Về phần người thường bị lén lút nhìn kia thì cảm thấy nàng ý hệt tiểu hài tử...
Liếc mắt nhìn Cố Úc Diễm đang nhìn mình chằm chằm, Tần Thanh Miểu ở trong lòng âm thầm thở dài một trận, đem xe dừng ở trạm nghỉ, "Còn một đoạn đường nữa, nghỉ ngơi chút đi".
"Ừ!", Cố Úc Diễm dùng sức gật đầu, Nguyễn Minh Kỳ ở sau nhìn thấy lại không muốn để vào mắt, mở cửa xe, "Tôi muốn đi vệ sinh".
Thật không nên đáp ứng Cố Úc Diễm cùng nhau ngồi xe Tần Thanh Miểu để về nhà, nên đi tàu mới đúng, cho dù thời gian có chút loạn, nhưng cũng hơn là ngồi ngu ngốc ở đây, huống chi... nàng tự mình hiểu rõ, nàng quả thật là một cái bóng đèn.
Thấy Nguyễn Minh Kỳ xuống xe, Tần Thanh Miểu thả tay lái, ôm ngực dựa vào ghế, nghiêng đầu nhìn Cố Úc Diễm, điều mi, "Được lắm!"
"Ách". Cố Úc Diễm lập tức cương thân mình, hơn nửa ngày mới cười cười, "Ừ..."
Còn ừ... Tần Thanh Miểu nâng tay xoa mũi, không nhịn được liếc cái xem thường, sau đó nhắm mắt lại dưỡng thần.
Người ở bên cạnh nhìn thấy, bộ dáng nàng giống nhứ mệt sắp chết, đau lòng, thật cẩn thận nâng tay, nhẹ nhàng cầm cánh tay phải của Tần Thanh Miểu, "Ngô..."
Mở mắt ra, nhìn cái vẻ yếu đuối trước mặt, lại cảm giác độ ấm không xác định được ở mu bàn tay, Tần Thanh Miểu thở dài, "Làm sao vậy?"
"Lát nữa, để em lái". Vẫn là thanh âm yếu ớt, nhưng ngữ khí lại không hề yếu đuối, nhìn ánh mắt cùng bộ dáng chân thật của nàng, Tần Thanh Miểu ngưng mắt nhìn một lát, nhẹ nhàng gật gật đầu.
"Em... để em xuống xe đi qua bên kia..". Không yên lòng sợ nàng đổi ý nên lập tức mở cửa xuống xe, lại bị người kia một phen giữ lại, một lần nữa bị ấn về ghế phụ, không khỏi sửng sốt, "Ách, như thế nào..."
"Đổi vị trí ngay trên xe". Thản nhiên nói xong thì thân mình cũng tự ý đi qua, Cố Úc Diễm sợ nàng té, vội vàng nâng người đỡ nàng, hai người ở trong này dây dưa, không gian trong xe vốn không lớn, nên nửa người Tần Thanh Miểu trực tiếp ngồi lên Cố Úc Diễm.
Nguyên bản đang đỡ lấy Tần Thanh Miểu mà khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Úc Diễm lại đỏ lên, nhìn chằm chằm nữ nhân đang nhíu mi lại một lát, trong lòng động, nhịn không được hôn một cái ngay tại sườn mặt cô.
"Em....", cảm thấy cánh hoa mềm mại trên mặt sau đó nhanh chóng rời ra, Tần Thanh Miểu có chút kinh ngạc nhìn thiên hạ gần ngay bên mình, thấy sắc mặt nàng đỏ đến không ra dạng gì, quay đầu ra ngoài của xe cũng không dám nhìn mình, khóe môi nhịn không được cong lên, "Dám hôn chị mà lại không dám nhìn chị?"
Nghe nàng nói như vậy mới sợ hãi quay đầu nhìn cô, cằm lập tức bị ôm lấy, sau đó môi bị cô hôn xuống, Cố Úc Diễm chớp mắt, nhìn người kia đã muốn nhắm mắt lại, cũng ngoan ngoãn nhắm mắt lại hùa theo nụ hôn cùng cô.
Đến lúc Nguyễn Minh Kỳ trở lại xe, liền cảm thấy không khí trong xe thật sự là quá mức kỳ quái.....
Bạn tốt của nàng đang ngồi vào ghế điều khiển còn chưa tính, nhưng lỗ tai hồng thành như vậy là vì cái gì?
Hồ nghi nhìn nhìn hai người phía trước, nhìn thấy Cố Úc Diễm nghiêng đầu nhìn mắt Tần Thanh Miểu, sau đó cởi áo khoác lên người cô, tiếp theo điều chỉnh nhiệt độ trong xe cho ấm lên.
Tiểu Diễm.... hóa ra... .cũng có thời điểm cẩn thận như vậy sao?
Yên lặng nhìn một màn này, Nguyễn Minh Kỳ hồi lâu cũng chưa hồi phục tinh thần, đợi cho đến khi lấy lại tinh thần, xe đã lại một lần nữa ở trên đường cao tốc, mà Cố Úc Diễm lái xe nhìn thẳng phía trước, một bộ dạng chuyên chú, không giống như lúc nãy thường xuyên quay đầu nhìn người bên cạnh.
Nhà của Cố Úc Diễm ở một tiểu thị trấn nhỏ bên trong X thị, thời điểm một chiếc Porche trắng đến đây, người vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần mở mắt ra, xuyên qua cửa kính nhìn ra bên ngoài.
Xe dừng lại ở một cái sân lớn, ba người xuống xe, từ trong sân đi ra là một nữ nhân ước chừng năm mấy tuổi, hơi có chút kinh ngạc nhìn chiếc xe trắng, thời điểm nhìn thấy Nguyễn Minh Kỳ, trên mặt lộ ra tươi cười, "Tiểu Kỳ".
"Mẹ". Trên mặt Nguyễn Minh Kỳ vui vẻ, chạy chầm chậm qua chỗ nàng, giữ cánh tay nàng, "Mẹ tại sao lại ở chỗ Tiểu Diễm a?"
"Không phải là sắp sang năm mới sao, mẹ qua đây giúp hai ông bà quét tước nhà cửa". Nguyễn mẹ nói xong, nhìn Cố Úc Diễm, hơi sửng sốt một chút, tựa hồ bởi vì bộ dáng Cố Úc Diễm mà bị dọa mất hồn.
"Chào dì". Biết rõ kinh ngạc trong mắt nàng, Cố Úc Diễm lễ phép kêu một câu, lại nhìn Tần Thanh Miểu bên cạnh, trong lúc nhất thời không biết nên giới thiệu thế nào.
"Chào dì". Người nãy giờ vẫn duy trì trầm mặc bây giờ bỗng nhiên mở miệng, theo Cố Úc Diễm kêu một câu, làm người bên cạnh kinh ngạc quay đầu nhìn cô, nhưng khuôn mặt kia vẫn như trước, chẳng có một tia gợn sóng nào.
"Được....được....", Thời điểm Nguyễn mẹ nhìn Tần Thanh Miểu lại sửng sốt, ánh mắt rõ ràng có vẻ buồn bực, nhưng lại nghe Tần Thanh Miểu kêu như vậy, cũng cười đáp, "Là bạn của Tiểu Diễm a, vậy thì nhanh vào nhà ngồi".
Nguyễn Minh Kỳ ở bên cạnh đối với tình huống này rất bất đắc dĩ, thấy mẹ nói như vậy, vội vàng nắm thật chặt cánh tay nàng, "Được rồi, Tiểu Diễm, các người mau vào nhà thôi... mẹ, con đói bụng".
"Mau mau vào nhà, mẹ nấu cơm cho ăn". Lực chú ý của Nguyễn mẹ quả nhiên lập tức bị dời đi, "Tiểu Diễm a, các con cũng nhanh vào nhà đi thôi, ông bà ngoại lúc nào cũng nhớ con".
"Dạ". Cố Úc Diễm gật đầu đáp, nhìn Nguyễn mẹ bị Nguyễn Minh Kỳ kéo ra xa, mới quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu, "Chúng ta đi vào?"
"Ừ". Tần Thanh Miểu gật đầu, đi lên phía trước hai bước, lại dừng lại "Đến bây giờ em vẫn còn cảm thấy chị thực đáng sợ?"
"A?", nguyên bản đang đi tới, bỗng nhiên nàng xoay người lại hỏi mình như vậy, Cố Úc Diễm giật mình, đợi cho đến khi hiểu được, nhức đầu, "Không phải đáng sợ..."
"Vậy thì vì cái gì mỗi lần đều lui đầu lui chân như vậy?" Đôi mi thanh tú nhướng lên, hiển nhiên đối với điều này đã băn khoăn từ lâu, mắt đẹp lộ ra tia mê hoặc, lời nói vẫn bình đạm thản nhiên, "Không phải là cảm thấy chị đáng sợ sao?"
"Em chỉ là... khẩn trương mà thôi...". Hôn môi nhiều lần, như thế nào lại cảm thấy đáng sợ, mà nếu cảm thấy đáng sợ, thì phỏng chừng cả môi cũng chẳng dám hôn.
Đương nhiên là Cố Úc Diễm không dám nói với Tần Thanh Miểu điểu này, sợ cô khi thì ngạo kiều, khi thì lạnh như băng, nữ nhân vui giận thất thường này không thể bị chọc được, nếu không muốn mình đến lúc đó bị đóng băng a. 

Mãy liễu giương lên, hai tay hoàn ngực nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm, tựa hồ muốn xác định những lời này là thật hay giả, một lát sau, Tần Thanh Miểu trực tiếp xoay người đi vào nhà, "Đến nhà em mà để chị đi trước không phải rất kỳ quái sao?"
Thực nhanh chóng hiểu được ý tứ cô, Cố Úc Diễm đuổi theo, ngượng ngùng cười cười, lập tức quay đầu nhìn chung quanh, xác định không có người, mới dám cầm tay Tần Thanh Miểu, khóe miệng cong lên lộ vẻ thỏa mãn.
Cho dù cảm thấy Tần Thanh Miểu có vẻ kỳ quái... nhưng là, có thể quang minh chính đại biểu lộ tình yêu của mình ra bên ngoài mà không sợ đối phương hờn giận, thậm chí có thể cùng cô mười ngón tay cùng một chỗ như vậy...
Như vậy cũng thực là thỏa mãn rồi.
Dư quang ánh mắt liếc đến vẻ mặt ngốc hề hề tươi cười, Cố Úc Diễm không thể nhìn được, khóe miệng Tần Thanh Miểu cũng lộ ra một nụ cười đạm đạm đầy sủng nịch.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna