Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

29/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 3 + 4

Đăng bởi Ngân Giang | 29/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 3


Sau khi tan học, Cố Úc Diễm từ phòng học đi ra, cầm trong tay sách giáo khoa luật dân sự cùng điều lệ pháp luật, một đường đi dọc theo hành lang, vẻ mặt vẫn là thập phần hoảng hốt.

Từ ngày anh gặp chuyện đến nay cũng đã một tháng, chung quy nàng cũng không thể giấu ông bà ngoại cùng dì Mục nữa, ngày anh được đem đi hỏa táng, nhìn ông bà ngoại tuổi đã lớn nước mắt lưng tròng, thế mà chính mình lại không có một giọt nước mắt.

Có lẽ là vì... ở những ngày trước khi hỏa táng anh, nước mắt sớm đã chảy khô rồi.

Tro cốt của anh được ông bà ngoại đem về nhà, mà dì Mục...

Khi nhìn đến Mục Hề Liên nhắm chặt hai mắt nằm trên giường bệnh thì lập tức ngất xỉu, Cố Úc Diễm lại hoảng hốt.

"Tiểu Liên, tiểu Liên... sẽ không tỉnh lại nữa sao?"

"Sẽ không, dì, chị Liên rất nhanh thì sẽ tỉnh lại"

"Thật không?"

"Thật!"

"Nhưng.... nhưng là..."

"Dì, yên tâm đi, hết thảy mọi việc đều có cháu ở đây."
......
Mặc dù cái chết của anh đã qua một tháng nhưng những chuyện đã xảy ra vẫn còn hiện rõ ràng trong trí nhớ, trong đầu Cố Úc Diễm cực kỳ hỗn loạn, vừa ngẩng đầu, liền thấy cách đó không xa một chiếc Porsche trắng đang đậu, đứng bên cạnh là một cô gái, tựa hồ dưới ánh nắng mặt trời thoạt nhìn cô gái cũng không có vẻ lạnh lùng như ở trong phòng xác ngày ấy.

Trong lòng Cố Úc Diễm một mảng đông lạnh nhìn Tần Thanh Miểu, không chút do dự liền đi đến chỗ cô, mãi cho đến trước mặt cô thì dừng lại, đứng ở đó chờ cô nói chuyện.

"Lên xe đi". Tần Thanh Miểu liếc mắt một cái, trực tiếp mở cửa xe ngồi vào ghế điều khiển.

Sửng sốt vài giây, có chút chần chờ không biết nên ngồi ở ghế phụ hay là ngồi ở phía sau, Cố Úc Diễm đứng bên ngoài, vẻ mặt do dự.

Cửa ghế phụ bỗng nhiên mở ra, sau đó liền truyền đến thanh âm lạnh như băng không hề mang theo một chút cảm tình nào, "Đi lên".

Ngồi vào trong xe, đóng cửa xe, mang dây an toàn vào, Cố Úc Diễm không hỏi Tần Thanh Miểu muốn làm gì, chỉ là im lặng ngồi ở ghế phụ, nhìn cô khởi động xe rời khỏi trường học.

Xe ngừng lại ở một tiểu khu thập phần cao cấp, theo Tần Thanh Miểu xuống xe, mãi cho đến lúc Tần Thanh Miểu mở cửa phòng đi vào, Cố Úc Diễm có chút câu nệ đứng ở cửa, trong lòng một trận không yên.

"Vào đi". Liếc mắt đến người mang vẻ mặt rối rắm đứng ở cửa, giọng điệu Tần Thanh Miểu thay đổi trở nên lạnh lùng, khẩu khí như vậy, nghe thấy cực kỳ giống như mệnh lệnh.

Biết tình trạng hiện tại của chính mình, càng biết sinh mạng của Mục Hề Liên hiện giờ đang nằm trong tay cô gái lạnh lùng này, Cố Úc Diễm không chút phản kháng nghe lời đi vào, cầm dép lê thay, quay lại đóng cửa phòng, đi theo Tần Thanh Miểu vào phòng khách, nhìn cô ngồi xuống, chính mình đứng ở bên cạnh không biết có nên ngồi hay không.

"Ngồi đi". Tần Thanh miểu nhìn thấy sự khủng hoảng không thể kìm nén của nàng nhưng lại vẫn cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh, trong mắt cô xẹt qua một tia cảm xúc không rõ, thanh âm lại như trước giống nhau khiến cho người ta không có một chút cảm tình.

Sau khi ngồi xuống, lưng thẳng tắp, cho dù đang ngồi nhưng toàn thân vẫn như trước căng thẳng, Cố Úc Diễm đặt hai tay lên đùi nắm chặt thành quyền, nhìn Tần Thanh Miểu, bình ổn hô hấp chờ cô nói chuyện.
Trừ bỏ ngày đó ở bệnh viện, sau khi trả xong tiền viện phí của Mục Hề Liên, một tháng qua Tần Thanh Miểu đều không có liên lạc với nàng, cho dù ngày mà anh được hỏa táng, cô cũng chỉ đứng ở bên cạnh lạnh lùng nhìn, không hề cùng nàng nói qua một câu.

Vậy mà hôm qua lại gọi điện cho nàng, Tần Thanh Miểu bảo nàng đem thời khóa biểu gửi đến một cái mail, sau đó không nói thêm gì nữa liền cúp điện thoại.

Mấy ngày nay, Cố Úc Diễm rất muốn biết Tần Thanh Miểu rốt cuộc muốn làm gì, nhưng là, hành động của chị ta thật sự quá mức quỷ dị làm cho người khác khó mà phỏng đoán được, nàng nghĩ tới nghĩ lui, cho dù nghĩ như thế nào cũng không thể hiểu rõ chị ta muốn cái gì.

Ngược lại là cái hôn ở phòng xác ngày hôm đó thật sự khiến cho nàng hoảng sợ.

Vì cái gì chị ta lại nói muốn nàng? Nếu nói Tần Thanh Miểu thích con gái.... cho dù vẻ mặt vẫn lạnh như băng như vậy, nàng vẫn có thể nhận thấy được trên thực tế Tần Thanh Miểu rất để ý đến anh trai nàng.

Cũng vì vậy nên ngay cả hành vi được cho là lợi dụng người khác lúc gặp khó khăn của Tần Thanh Miểu, cũng không khơi dậy nổi quá nhiều chán ghét trong lòng nàng đối với Tần Thanh Miểu, chính là cảm thấy thật sự không rõ chị ta muốn làm gì.

"Đây là chìa khóa". Đem một chùm chìa khóa ném lên bàn, Tần Thanh Miểu dùng thanh âm đạm đạm bình thường nói, "Về sau mỗi chiều thứ năm thì lại đây, sáng hôm sau tôi sẽ đưa em về lại trường học."

"...... Được." Cố Úc Diễm ngẩng đầu nhìn cô, khuôn mặt xinh đẹp của Tần Thanh Miểu khiến cho người khác không nhịn được mà động tâm, vẻ mặt lại lạnh như băng không biểu lộ gì thật khiến người khác lạnh cả sống lưng, nhưng lại vẫn muốn nhìn. Nhìn nhìn, Cố Úc Diễm liền có chút thất thần, nàng thủy chung vẫn không rõ rốt cuộc Tần Thanh Miểu muốn làm gì.

"Buổi chiều em có tiết học không?". Ngay lúc trong đầu Cố Úc Diễm đang loạn thất bát tao mà ngẩn người, Tần Thanh Miểu lại mở miệng, "Có tiết học không?"

"A... không...". Hồi thần lại vội vàng trả lời cô, lập tức vì những lời nói vừa rồi của cô mà khó hiểu.

Cho dù cô đã biết thời khóa biểu của nàng....nhưng vẫn lo lắng nàng sẽ có tiết học bất ngờ. Kỳ thật Tần Thanh Miểu, hẳn là không lạnh lùng giống như vẻ bề ngoài.

"Ừm". Tần Thanh Miểu gật đầu, đứng lên, trước ánh mắt khó hiểu của Cố Úc Diễm xoay người hướng một cái phòng đi đến, lập tức lại dừng lại, "Điều khiển từ xa ở trên bàn, muốn xem TV thì xem đi"

Lăng lăng nhìn người sau khi nói xong thì trực tiếp đi vào gian phòng kia, Cố Úc Diễm vẫn duy trì bộ dáng nhìn chăm chăm cửa phòng, sau một lúc lâu, bởi vì cổ có chút mỗi mới rụt đầu trở lại, một mình một người ngồi trên sô pha, đánh giá căn phòng.

Căn phòng ở tầng cao nhất, sát bên cửa sổ có một cây đàn dương cầm, bài trí bên trong vừa nhìn đã có thể sáng tỏ, làm cho người ta thấy đơn giản nhưng lại không mất sự cầu kỳ, liền giống như... cô gái lạnh như băng kia.

"Anh...". Cúi đầu, trong tay nắm di động, trên màn hình là ảnh chụp chung của chính mình cùng anh trai Cố Úc Sâm còn có Mục Hề Liên, nàng đứng chính giữa hai người, vẻ mặt tươi cười sáng lạn. Cố Úc Diễm nhìn nhìn liền thất thần.

Tần Thanh Miểu một mình ôm ngực đứng ở ban công, buổi sáng màu thu ánh mặt trời sáng lạn, cũng không thể làm cho lòng cô ấm áp.

"Đây là em gái anh sao? Thoạt nhìn rất giống anh nha."

"Ừm, đúng vậy, tiểu Diễm rất giống anh"


"A...Tính cách cũng giống nhau sao?"


"Tiểu Diễm rất đơn thuần"


"Vậy ý anh là anh không đơn thuần sao? Úc Sâm"


"Ha ha..."
...
"Thanh Miểu, anh là thật sự rất thích em, không giống như bọn họ nói"


"Ừm, em tin tưởng anh".


....
"Người kia là ai?"


"À, là một người bạn".


"Phải không?"


"Ừ"
.....
"Theo những gì điều tra được, dựa theo tình huống lúc đó thì người gặp nguy hiểm hơn phải là người ngồi ở ghế phụ..."


Theo chuyển động của dấu vết bánh xe, người điểu khiển xe, hẳn là cố ý làm như thế, vì muốn bảo vệ cho người ngồi ở ghế phụ".
...


Cúi đầu, mở ra bàn tay nãy giờ vẫn nắm chặt, nhìn trong lòng bàn tay chiếc nhẫn cũng không thực đáng giá, khóe môi Tần Thanh Miểu lộ ra một nụ cười lạnh, xoay người, nhìn tư liệu trên bàn làm việc,vẻ tươi cười của cô càng phát ra trào phúng.

Cố Úc Sâm......

Đi đến bên cạnh bàn, đem tất cả tư liệu, cùng với chiếc nhẫn trong tay cất hết vào tủ sắt, Tần Thanh Miểu vuốt vuốt tóc, khôi phục lại vẻ mặt không gợn sóng, không sợ hãi.

Tại phòng khách, Cố Úc Diễm như trước ngẩn người nhìn màn hình di động, mỗi lần màn hình tối dần, nàng lại nhấn vào bàn phím cho ánh đèn kia lần nữa sáng lên.

Anh đi rồi, chị Liên vẫn chưa tỉnh lại....Hiện tại chỉ còn lại một mình nàng...

Di động trong tay bỗng bị một bàn tay lấy đi, Cố Úc Diễm cả kinh, ngẩng đầu, Tần Thanh Miểu cầm di động, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm màn hình di động.

"Ách..." Định há mồm, lại không biết gọi cô là gì, cũng không biết cô muốn làm cái gì, trong lúc nhất thời Cố Úc Diễm chỉ ngơ ngác nhìn cô.

"Ba!" Di động bị ném lên trên bàn, phát ra âm thanh làm cho thân mình Cố Úc Diễm run rẩy lấy lại tinh thần, lại nhìn Tần Thanh Miểu, liền phát hiện khuôn mặt vốn đã lạnh như băng kia nay còn thêm âm trầm vài phần.

"Xóa"

"Cái gì... cái gì?" Cố Úc Diễm có chút không thể lý giải được nhìn cô, vẻ mặt không hiểu.

"Xóa" Khuôn mặt âm trầm rất nhanh biến mất, lại một lần nữa khôi phục vẻ mặt lạnh lùng Tần Thanh Miểu lập lại một lần nữa chữ kia, nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm, loại khí thế này làm cho Cố Úc Diễm khó có thể bình thản mà ngồi được, nhưng lại không cam lòng xóa đi ký ức tốt đẹp của chính mình, nàng liền chỉ ngồi ở đó, không muốn đi lấy di động vẫn đang đặt trên bàn.

Hừ lạnh một tiếng, nâng tay, nắm lấy cằm Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu nhíu nhíu đôi mi thanh tú, ngữ khí không buông tha nói tiếp, "Tôi bảo em xóa".

"Nhưng...". Cằm bị nắm, cái tay kia nhìn thập phần tinh tế, lại dùng toàn bộ khí lực nắm lấy cằm của nàng khiến nàng phải nhăn mi lại. Cố Úc Diễm gian nan há mồm muốn nói gì, Tần Thanh Miểu lại trực tiếp đẩy nàng dựa vào sô pha, còn chưa kịp hoàn hồn, Tần Thanh Miểu đã khóa hai tay nàng ở sô pha, "Không nghe lời phải không?"

"Tôi..."

"Hừ..."

Chỉ nghe một tiếng hừ lạnh, Cố Úc Diễm liền cảm thấy một mảnh mềm mại chạm vào môi mình, ngay sau đó môi nàng tê rần, một cỗ mùi máu tươi lan tràn ở miệng.

Chương 4

Ngồi tại một đại sảnh mỹ lệ, xuyên qua gương, chết lặng nhìn động tác lưu loát của nhà tạo mẫu tóc, mỗi một lần cây kéo hạ xuống đều làm cho chính mình đau khổ, nhìn đến mái tóc dài đến bả vai được mình bảo dưỡng lâu nay, dần ít đi, Cố Úc Diễm nhắm mắt lại, đau đớn trên môi nhắc nhở nàng sự tình xảy ra cách đây không lâu.

"Em phải nhớ kỹ, ba năm kế tiếp, em chính là người của tôi". Tần Thanh Miểu cắn nát môi nàng, sau đó liền buông tay nắm ở cằm nàng ra, dùng ngữ khí lạnh lẽo ra lệnh.

Di động bị để ở trên bàn, nhưng cô cũng không bức Cố Úc Diễm xóa đi tấm hình nữa, cô đứng lên, đem nếp nhăn trên áo sơ mi phủi thẳng, sau đó liền mang theo nàng còn đang hoảng hốt ra ngoài đi ăn cơm... Ăn cơm xong, liền đem nàng đến tiệm làm tóc này.

Nàng ngồi ở chỗ này, nhìn Tần Thanh Miểu cầm trên tay cuốn sách về các mẫu tóc, cùng với nhà tạo mẫu nói cái gì, sau đó không thèm nhìn tới nàng một cái, liền rời đi.

"Xong rồi, em mở mắt ra xem đi". Bên tai là âm thanh ẻo lả mang theo ngữ khí lấy lòng, Cố Úc Diễm mở mắt ra, chớp mắt một cái nhìn chính mình ở trong gương, toàn thân cứng ngắc.

Cơ bản là mái tóc dài có thể cột thành đuôi ngựa đều bị cắt ngắn đi, hiện tại người trong gương... thay vì là Cố Úc Diễm nàng, thì lại là... Lại là anh nàng.

Ngay lúc đó thì Tần Thanh Miểu từ bên ngoài bước vào, trong tay xách theo mấy túi to, nhà tạo mẫu tóc vừa thấy cô đến liền lập tức lấy lòng, "Tần tiểu thư, cô xem, như thế này có được không?"

Đi đến phía sau Cố Úc Diễm, nhìn chằm chằm thần sắc Cố Úc Diễm ở trong gương hồi lâu, tay nhẹ nhàng phủi nước còn lưu lại ở trên người Cố Úc Diễm, trong mắt Tần Thanh Miểu lóe ra một tia quang mang không biết tên, khóe môi mím một cái, tựa hồ rất là hài lòng, "Tốt lắm".

"Được, như vậy, xin mời vị tiểu thư này qua bên kia gội đầu". Gặp Tần Thanh Miểu nói như thế, vẻ mặt nhà tạo mẫu tóc lập tức tươi cười sáng lạn, rất ân cần nói với Cố Úc Diễm, sau đó để cho cô gái trẻ tuổi đang đứng bên cạnh dẫn nàng đi gội đầu.

Đem mấy cái túi to đặt lên trên ghế, Tần Thanh Miểu ôm ngực, đứng bên cạnh nhìn Cố Úc Diễm, tùy ý nhà tạo mẫu tóc thổi tóc cho nàng, lạnh lùng cười cười, cầm lấy di động đang rung ra ngoài tiếp chuyện.

Xuyên qua gương nhìn cô, Cố Úc Diễmkhông bỏ sót bất kỳ động tác nào của Tần Thanh Miểu, nhìn cô ra ngoài, sau đó lại quay lại nhìn chính mình trong gương, tại một khắc này Cố Úc Diễm rốt cuộc đã hiểu.

Người quan trọng của Tần Thanh Miểu.... không phải nàng, mà là anh.

Chính là bởi vì... khuôn mặt của nàng và anh rất giống nhau.

Trở lại chỗ ở của Tần Thanh Miểu, bị Tần Thanh Miểu ra lệnh thay một bộ y phục đơn giản mà hào phóng, áo sơ mi trắng cùng một cái quần bò, Cố Úc Diễm ở trong phòng vệ sinh nhìn chằm chằm chính mình qua gương một lúc lâu, cảm thấy thật xa lạ, lộ ra một chút cười khổ.

Nhưng mà, nghi hoặc vẫn tràn ngập trong đầu lâu nay, lúc này rốt cuộc mới an ổn mà buông xuống.

Một tháng này, vấn đề phức tạp mà nàng vẫn luôn suy nghĩ rốt cuộc đã có đáp án.

Lấy điện thoại từ trong túi ra, nhìn tấm hình trên màn hình, đối với hành vi trước đó của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm liền có thể lý giải được nguyên nhân.

Cho nên.... Là vì không muốn nhìn thấy anh cùng chị Liên thân mật, mới có thể bỗng nhiên phát hỏa?

Từ trong phòng vệ sinh đi ra, Cố Úc Diễm đứng ở trước mặt Tần Thanh Miểu, nhìn người kia sau khi thay đổi quần áo mặc ở nhà, đang ngồi trên sô pha đánh giá chính mình, trong lòng không hiểu phát ra một trận sợ hãi.

Chân mày Tần Thanh Miểu chân hơi nhếch lên, chìn chằm chằm Cố Úc Diễm hồi lâu, cuối cùng dừng ở ngực nàng, lộ ra một tia cười nhạo hiếm thấy, "Không nghĩ tới thật nhỏ".

Thông minh như Cố Úc Diễm, tự nhiên biết Tần Thanh Miểu nói lời này là có ý gì, không khỏi có chút xấu hổ.

Nàng chính là... chính là như vậy thì sao? Cúp A thì làm sao?

Trước khi chuyển đến nơi anh công tác, lúc trước nàng ở dưới nông thôn, là ông bà ngoại nuôi nàng, chỉ có thể vào ngày nghỉ thì nàng mới cùng anh còn có chị Liên lên thị trấn làm công... ăn uống không đủ dinh dưỡng... phát triển như vậy cũng bình thường thôi mà.

Trong đầu nàng suy nghĩ như thế, thế nhưng thực tế người đang nằm ở bệnh viện Mục Hề Liên hoàn toàn không có "sân bay" giống như nàng, Cố Úc Diễm căm giận nhìn Tần Thanh Miểu, nàng cực kỳ bất mãn, thân là một cô gái tôn nghiêm của mình lại bị người ta cười nhạo.

"Lại đây" Thu lại nụ cười trào phúng trên mặt, Tần Thanh Miểu thản nhiên nói.

Miệng giật giật, vết thương bị cắn trên miệng ẩn ẩn còn cảm thấy đau, trong lòng đối với Tần Thanh Miểu vẫn còn sợ hãi, Cố Úc Diễm hoạt động bước chân, có chút không dám tới gần.

"Lại đây". Lập lại một lần, thanh âm thản nhiên, nghe không ra sự thiếu kiên nhẫn. Mà Cố Úc Diễm, cũng không dám kéo dài thời gian nữa, chính là chạy nhanh đi qua, đến trước người Tần Thanh Miểu, còn chưa kịp làm động tác tiếp theo, đã bị người đang ngồi kia lập tức đẩy ngã lên sô pha. Lập tức, cằm lại bị nắm.

Hơi chút có chút vô thố nhìn nữ nhân bên trên, ngực Cố Úc Diễm đập gia tốc, nháy mắt trong đầu nghĩ đến... cô nói muốn nàng, như vậy chuyên kia.... cũng muốn làm sao?

"Về sau, một tháng chỉ cho phép đến bệnh viện một lần". Một tay nắm cằm Cố Úc Diễm, một tay kia nhẹ vỗ về hai má nàng, thanh âm Tần Thanh Miểu có vẻ bá đạo cực, "Biết chưa?"

"Tôi..." Đối với hành vi Tần Thanh Miểu ba lần bốn lượt nắm cằm mình, Cố Úc Diễm quả nhiên cảm thấy cực kỳ buồn bực, cằm bị bóp rất đau, nói chuyện cũng khó khăn, chính là nhíu nhíu mày: "Tôi..."

"Không đồng ý?" Lông mi nhướng lên, tay đang nắm cằm Cố Úc Diễm lại dùng sức một chút, âm điệu đề cao, trong âm thanh Tần Thanh Miểu lộ ra lửa giận.

"Không..." Mày Cố Úc Diễm lại càng nhăn, quay đầu ý đồ muốn hoát khỏi tay Tần Thanh Miểu.

Nhìn bàn tay trống không, Tần Thanh Miểu nhìn xuống Cố Úc Diễm, trên người lộ ra hơi thở lạnh lùng.

"Biết". Áp lực trên cằm lập tức biến mất, Cố Úc Diễm giật giật miệng, lại nhìn đến bộ dáng Tần Thanh Miểu, nhịn không được xem thường, cố gắng làm cho ngữ khí mình không giống như đang tức gận, "Tôi biết"

Lại nhíu mày, hiển nhiên đối với việc Cố Úc Diễm trực tiếp đáp ứng lời nói của mình, cô có chút không tin tưởng, thân mình Tần Thanh Miểu phủ càng thấp, "Em bỏ được sao?"

"Minh Kỳ nhất định sẽ giúp tôi chăm sóc tốt cho chị Liên, huống chi dì Mục vẫn còn đang ở đây". Cố Úc Diễm cúi đầu, xoay mạnh đầu sang nơi khác không nghĩ nhìn thấy vẻ mặt đầy áp bách của chị ta: "Chị không phải nói ba năm này tôi phải nghe lời chị sao?"

"Tôi hỏi em, bỏ được sao?" Tần Thanh Miểu lạnh lùng cười, đôi mắt lộ ra tia sắc bén, "Em bỏ được không nhìn tới Mục Hề Liên?"

Đáp ứng nhanh như vậy, sau lưng cô nhất định sẽ làm chút gì đó, ai mà có thể biết được?

Lòng người quá khó lường.

"Đây không phải là vấn đề có bỏ được hay không". Đối với việc Tần Thanh Miểu như vậy chấp nhất việc rối rắm này, Cố Úc Diễm thật sự có chút bất đắc dĩ, quay đầu nhìn thẳng cô, vẻ mặt thật nghiêm túc: "Đây là vấn đề về nghĩa vụ cùng trách nhiệm... Nếu chúng ta đã ký kết khế ước với mối quan hệ như vậy, thì tôi phải gánh vác trách nhiệm, đó cũng là nghĩa vụ của tôi".

Lông mi thật dài rung động, Tần Thanh Miểu nhìn thiên hạ đang bị chính mình đặt dưới thân, trong nháy mắt bỗng nhiên ý thức được người dưới thân mình là Cố Úc Diễm, không phải là Cố Úc Sâm.

Cố Úc Sâm không có đôi mắt trong suốt như thế, càng không hề có cái loại ngữ khí có thể khiến người khác an tâm mà đi tín nhiệm... còn có... thần thái như vậy.

"Ngây thơ". Ngồi dậy, miệng lạnh lùng phun ra hai chữ, cái khí thế bức người khi nãy lập tức biến mất, Tần Thanh Miểu đứng lên, liếc mắt nhìn người đang có chút ngẩn ngơ kia: "Đứng lên".

"A... ừ..." Cố Úc Diễm đáp, tiếp theo tay chân liền có chút luống cuống đứng lên, không nghĩ tới động tác quá nhanh, ngược lại bàn chân lập tức đụng sô pha đằng trước, sau đó đau đến hít một ngụm lãnh khí lùi lại té ngã lên sô pha, bộ dáng chổng vó, làm cho đôi mắt lạnh của Tần Thanh Miểu thiếu chút nữa không nhịn được cười, môi lại nhấp nháy.

"Ui.... Đau quá...." Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, Cố Úc Diễm sờ sờ đầu, chạm được mái tóc ngắn của mình, động tác trên tay đình trệ một chút, tiếp theo vụng trộm ngắm nhìn Tần Thanh Miểu, thấy cô ôm ngực lạnh lùng nhìn chính mình, vội vàng lần nữa đứng lên thật nhanh, động tác có vẻ có chút ngã trái ngã phải.

Quay đầu, Cố Úc Diễm có chút xem thường chính mình, Tần Thanh Miểu trực tiếp bước chân về hướng phòng mình, cũng không thèm liếc mắt nhìn đến Cố Úc Diễm một cái: "Lại đây".

"Được...." Vội vàng đáp lời, sau đó sờ sờ mắt cá chân vừa bị đụng, nhanh chóng đuổi theo Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm vẻ mặt đau khổ, ở trong lòng thầm mắng chính mình như thế nào lại để xuất hiện tình huống như vậy, thật quá ngu ngốc.

Tần Thanh Miểu đi ở đằng trước nghe được âm thanh phía sau, nhịn không được lắc đầu.

Ngay tại thời điểm này... cô nhất định có thể xác định người phía sau mình chỉ có thể là Cố Úc Diễm, mà không phải Cố Úc Sâm.

Tướng mạo giống nhau...người.... chung quy vẫn bất đồng. Huống chi, nói thật, Cố Úc Diễm so với Cố Úc Sâm, hơn vài phần làm cho người ta thấy thoải mái sạch sẽ, chính là loại khí chất tinh khiết này.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna