Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 33 + 34

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 33

Biểu tình trên mặt không lộ ra là vui hay giận, ánh mắt mới vừa rồi còn nhu hòa lập tức lạnh xuống, Tần Thanh Miểu dùng ngữ khí đạm đạm nói, "Muốn thì nói, nói cũng tốt, không nói cũng tốt, đều là gạt người".
Người kia vừa nói xong câu trước thì ngượng ngùng cúi đầu, nhưng lại không tưởng đến Tần Thanh Miểu có thể nói ra lời như vậy, Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy thân mình cứng đờ, sau đó trong ngực lại có cảm giác quặn đau, ngẩng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, vẻ mặt khổ sở, "Em... không lừa chị..."

Tần Thanh Miểu không có hứng thú nói tiếp, đi thẳng đến giá sách lật sách ra xem, ngữ điệu đạm đạm, "Mau viết câu đối xuân đi".
Ánh mắt mới vừa rồi còn lấp lánh như sao lập tức ảm đạm không có ánh sáng, Cố Úc Diễm cúi đầu, hít sâu hai hơi, nhấc bút lông ở trên giấy viết mấy chữ. Tần Thanh Miểu dựa giá xem sách, ngẫu nhiên ngẩng đầu liếc mắt người đang đứng ở kia viết thoăn thoắt, nhịn không được thở dài một tiếng trong lòng.
Bất tri bất giác hai giờ trôi qua, của thư phòng bị đẩy nhẹ ra, ông ngoại Cố Úc Diễm vuốt cằm thong thả bước đến, khi đối diện Tần Thanh Miểu thì gật đầu, sau đó đi đến bên người Cố Úc Diễm nhìn nàng viết chữ, sau một lát, giơ mi lên, "Nha đầu, đem tất cả vứt hết đi".
Tần Thanh Miểu đang cầm sách trên tay sửng sốt, nhìn người kia nghe lời gật đầu, ngoan ngoãn đem mười tờ giấy ở trên bàn thật vất vả viết vứt vào thùng rác, bỗng dưng một trận đau lòng.
Đây chính là Cố Úc Diễm viết trong hai giờ mới viết ra a....
"Không nhớ rõ ông ngoại đã nói cái gì với con sao?". Ông ngoại nhìn động tác dứt khoát của Cố Úc Diễm, lại sờ sờ cằm, "Thời điểm viết chữ, không được không chuyên tâm, không được nghĩ đến cái gì... Con nhìn xem con đang viết cái gì? Có thể chấp nhận được sao?"
Cúi đầu nghe ông ngoại giáo huấn, Cố Úc Diễm im lặng, Tần Thanh Miểu đứng ở bên cạnh nhìn nàng như vậy, biết là sau khi mình nói những lời kia với Cố Úc Diễm thì thần sắc ảm đạm, trong lòng tê rần.
Là vì... lời của cô, mới ảnh hưởng nàng sao?
"Ông ngoại, thực xin lỗi". Thành thật nhận lỗi, Cố Úc Diễm đối với trạng thái của mình khi đang viết chữ biết rất rõ.
Trong đầu lặp đi lặp lại câu nói của Tần Thanh Miểu, thậm chí không ngừng hiện lên một màn Tần Thanh Miểu nói cô là bạn gái anh, cảm thấy rất phiền rất phiền, mà trạng thái phiền toái như vậy, làm cho nàng có tư tưởng không muốn cầm bút viết, nhưng Tần Thanh Miểu đang ở ngay bên cạnh, còn đang chờ nàng viết câu đối xuân.... Còn nữa, Tần Thanh Miểu hẳn là không muốn nói chuyện cùng nàng đi.
Cho nên đành phải miễn cưỡng mình nhấc bút tiếp tục viết xuống, bất tri bất giác càng viết càng nhanh, cho nên chữ cũng không còn vẻ khí khái như bình thường.
"Viết một lần nữa, viết đến khi ông ngoại hài lòng mới đi ngủ". Ông lão ở phương diện này rất nghiêm khác với Cố Úc Diễm phụng phịu nói xong, Cố Úc Diễm gật gật đầu, ông lão thấy thế mới xoay người, nhìn thấy Tần Thanh Miểu cầm sách đứng ở đó, hơi do dự, "Nha đầu, trước mang Tần tiểu thư đi nghỉ ngơi, cũng không còn sớm.... Chờ Tần tiểu thư nghỉ ngơi, nên viết bao nhiêu, viết như thế nào, tự mình suy nghĩ".
"Đã biết, ông ngoại". Buông bút lông, Cố Úc Diễm đi đến trước mặt Tần Thanh Miểu, cúi đầu, "Để em đưa chị đi nghỉ ngơi".
Ông ngoại Cố úc Diễm thấy thế mới hài lòng gật đầu, xoay người về phòng của mình.
"Em lát nữa còn muốn lại đây viết?", Mãi cho đến khi ông ngoại đi mới nói, Tần Thanh Miểu một bước cũng chưa bước, nhìn Cố Úc Diễm, "Hiện tại là chín giờ hơn, em còn muốn viết đến khi nào?"
"Viết đến khi khôi phục trạng thái bình thường nha...". Cố Úc Diễm vẫn cúi đầu, thanh âm có chút xuống, "Ông ngoại ở phương tiện đọc sách viết chữ rất nghiêm khắc, nếu làm không xong, ngày mai nhất định sẽ bị ông đánh"
Đánh? Nay là thế kỉ gì a....
Tần Thanh Miểu mím môi, nhìn người kia nãy giờ cũng chưa nhìn mình một cái, trong lòng bỗng dưng một trận phiền toái, "Nếu muốn khôi phục trạng thái trước kia, có phải hay không thật lâu?"
Nàng không có viết bút lông, chính là vừa mới liếc Cố Úc Diễm viết vài lần xem tốt lắm, nhưng Cố Úc Diễm, cả ông ngoại nữa, đều không chút do dự vứt hết.... Còn muốn viết hơn nữa..chẳng lẽ tâm tình có thể điều chỉnh nhanh như vậy sao?
"Ngô, em bình tĩnh lại thì tốt rồi".
"Vậy em mau bình tĩnh đi". Tần Thanh Miểu ôm ngực, "Viết xong nói sau".
"Ách, không còn sớm nha". Lấy điện thoại nhìn nhìn thời gian, Cố Úc Diễm có chút nóng nảy, "Chị không phải... nếu không có ra ngoài xa giao thì đều ngủ trước mười một giờ sao? Hiện tại tắm rửa một cái, trong chốc lát cũng liền..."
Lời còn chưa dứt, môi liền bị một bàn tay nhẹ nhàng chạm vào, người kia từng bước đi đến trước mặt, vẻ mặt lạnh nhạt, "Lại muốn quản chị sao?"
"Em không phải... em... em...". Cố Úc Diễm nhất thời cứng họng, một hồi lâu mới lắp ba lắp bắp, "Chính là cảm thấy... chị nên nghỉ ngơi, một ngày hôm nay cũng mệt mỏi rồi..."
Nàng từ giữa trưa từ bệnh viện trở về chỗ Tần Thanh Miểu, lúc ấy thoạt nhìn Tần Thanh Miểu vừa mới trở về không lâu....Đi công tác mệt chết đi, nàng cũng không nghỉ ngơi mà cùng mình trở về quê, ngồi trên xe ba giờ, đặc biệt khi đến đường quốc lộ chưa sửa nên có chút xóc nảy...

Nghĩ đến lúc đó, ánh mắt nhìn Tần Thanh Miểu hiện lên vài phần thương tiếc, nhưng lại không rối rắm lời nói của Tần Thanh Miểu., nhẹ nhàng kéo tay nàng, "Để em đưa chị trở về phòng".
"Em không muốn nhìn mặt chị?". Mặc nàng lôi kéo tay, không có rút ra, cũng không nắm trở lại, Tần Thanh Miểu vẫn là vẻ mặt không gợn sóng nhìn thẳng Cố Úc Diễm, lời vừa nói ra làm Cố Úc Diễm một trận kêu oan trong lòng, biểu tình bất đắc dĩ, "Em không có..."
"Vậy em vội vã đuổi chị về phòng làm cái gì?"
"Em..."
"Nếu không phải vậy thì đi viết chữ của em đi, chị tiếp tục đọc sách". Lạnh lùng bỏ lại một câu rồi trực tiếp ngồi vào ghế tiếp tuc đọc sách, ngay cả nhìn cũng không thèm liếc Cố Úc Diễm một cái, hành động của Tần Thanh Miểu như vậy làm Cố Úc Diễm từng đợt buồn bực, chỉ có thể bất đắc dĩ xoay người đến bàn học, nhấc bút lông tiếp tục viết chữ.
Nhưng mà, tâm tình thật sự làm cho người ta khó có thể khống chế, viết vài từ thì nhịn không được vò vò rồi vứt vào thùng rác bên cạnh, ngực Cố Úc Diễm phập phồng, mày nhăn gắt gao, Tần Thanh Miểu đọc sách ở bên cạnh đã sớm đem hành động của nàng để vào mắt, thở dài, đứng dậy trực tiếp đi đến bên người nàng, nhìn mắt nàng có chút mê hoặc, nâng cằm Cố Úc Diễm trực tiếp hôn xuống.
Người bị hôn kia hoàn toàn theo thói quen nhắm mắt lại hùa theo nụ hôn, nhưng Tần Thanh Miểu cũng không có xâm nhập nhiều hơn, điểm nhẹ hai cái, liền thối lui, "Như vậy, nhiều không?"
Người kia tim đập gia tốc, cả mặt đỏ lên nhìn cô, con người đen láy lộ vẻ chưa đủ, đi nhanh tới phía trước định kéo cô vào lòng, Tần Thanh Miểu nhíu mi, tựa hồ sớm đã đoán trước hành động của nàng nên né qua một bên, "Viết chữ của em đi".
"Thêm một chút nữa đi". Đi theo nàng, đem nàng ôm vào lòng, Cố Úc Diễm định hôn lên, tay Tần Thanh Miểu liền đặt lên môi nàng, "Viết xong.... nói sau".
"Không cần...". Có thể hoàn toàn bị khiêu khích làm cho xúc động làm sao nguyện ý, đầu di chuyển lại gần, Tần Thanh Miểu trực tiếp nắm cái mũi nàng, đè thấp thanh âm, "Lỡ như ông bà ngoại tiến vào đây thì làm sao bây giờ?"
Nếu để cho hai ông bà thấy cháu gái bọn họ đang cùng với một nữ nhân hôn môi... kích động như vậy, cũng thật sự quá lớn.
Đô đô miệng, cũng biết là Tần Thanh Miểu nói đúng, tay buông thắt lưng nàng, , vừa tính trở về bàn, lại lập tức dừng lại, "Chị nói viết xong cho em hôn nga?"
Khóe miệng run rẩy hai cái, Tần Thanh Miểu nhìn bộ dáng chờ mong của Cố Úc Diễm, há mồm, trong lúc nhất thời không biết nói gì cho phải, sau một lúc lâu, đi thẳng đến ghế dựa, "Tùy em".
Vừa nói xong, liền cầm sách mở ra, không hề để ý tới Cố Úc Diễm.
Mà người kia sau khi đi đến bàn học thì nhìn thấy lỗ tai nàng ửng đỏ như mong đợi, ngây ngốc cười cười, nhấc bút lông, lấy lại bình tĩnh, lúc này toàn bộ lực chú ý đều thực sự phóng tới chữ.
Lại một giờ trôi qua, cửa thư phòng lại bị đẩy ra, bà ngoại Cố Úc Diễm hai tay bưng cái mâm, trên đó là hai chén canh, Tần Thanh Miểu thấy thế liền vội vàng buông sách đón lấy, "Bà ngoại, để cho con".
"Ôi chao... được rồi con". Bà ngoại cười tít mắt, để Tần Thanh Miểu bưng mâm đến trên bàn, lại nhìn về phía Cố Úc Diễm, "Nha đầu a, bà ngoại hâm canh, con cùng Tần tiểu thư mau lại đây uống a, đừng viết nữa, ta đã mắng ông ngoại của con rồi".
"Bà ngoại...". Buông bút lông, Cố Úc Diễm lắc lắc tay, đi tới, lè lưỡi, "Bà mắng ông ngoại a?"
"Đương nhiên". Bà ngoại một bộ dáng không hài lòng, "Con vừa mới trở về liền bức con như vậy làm cái gì, còn hại Tần tiểu thư không thể nghỉ ngơi, không mắng ông ấy thì mắng ai?"
"Bà ngoại...". Cố Úc Diễm bĩu môi, "Là con không đúng, không chuyên tâm viết chữ".
"Được rồi, được rồi, đến đây, mau đem canh uống rồi về phòng nghỉ ngơi a, đừng viết nữa biết không?", bà ngoại sờ sờ đầu nàng, lại quay đầu nói với Tần Thanh Miểu, "Tần tiểu thư cũng vậy, đều đã trễ thế này, uống xong canh cho ấm mình rồi trở về phòng tắm rửa một cái, nghỉ ngơi đi".
"Dạ.... cảm ơn bà ngoại".
Hai người ở thư phòng uống xong canh bà ngoại đem đến, Cố Úc Diễm thu thập vài thứ rồi rửa sạch đồ đạc, trở về thư phòng đem bàn dọn dẹp, xong rồi mới cùng Tần Thanh Miểu trở về phòng, mới đi vào đóng cửa lại, liền trực tiếp kéo Tần Thanh Miểu vào lòng mình.
Không hề có chút phòng bị liền bị kéo vào lòng nên nhảy dựng lên, sau đó liền bị hôn, tay để ở bả vai Cố Úc Diễm, đôi mắt chợt lóe qua một tia ngượng ngùng, lập tức lại hóa thành căm giận, "Em thật sự là.... càng ngày càng làm càn".
"Em thích chị". Cố Úc Diễm ở bên tai cô nói nhẹ nhàng, sau đó lại hôn lên môi cô, thanh âm thì thào, "Không phải nói dối..."
Thật sự.... không phải nói dối.
------------------------------------------
Lời của editor: thấy tác giả hình như miêu tả Tần Thanh Miểu hơi bị nhiều từ lạnh, làm mình cũng thấy Tần Thanh Miểu lạnh quá trời luôn.

Chương 34


"Được lắm". Thở hồng hộc đẩy Cố Úc Diễm ra, Tần Thanh Miểu lùi về sau một bước, ngực phập phồng lợi hại, "Đủ rồi".
Người kia cũng là hai má phiếm hồng nhìn Tần Thanh Miểu, nhịn không được tiến về trước, Tần Thanh Miểu cảnh giác liếc mắt một cái, "Không được đến đây".
Là nàng quá mức phóng túng cho người này rồi sao? Quả nhiên là càng ngày càng làm càn.
"Em...". Có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, Cố Úc Diễm ngây ngốc cười cười, "Em vào phòng tắm pha nước ấm cho chị tắm rửa".
Từ trong phòng đến phòng tắm điều chỉnh nước ấm, Cố Úc Diễm kéo tay áo lên, cho vào nước thử rồi nhếch miệng ngây ngô cười.
Thời điểm cùng một chỗ với Tần Thanh Miểu, cảm xúc luôn là không nhịn được mà nổi lên gấp nhiều lần, mỗi khi cô đối với mình ôn nhu một chút, liền không nhịn được mà vui vẻ, lại muốn ôm cô vào lòng.
Bất quá.... Tần Thanh Miểu hình như là vẫn không tin nàng?
Nghĩ đến bộ dáng lạnh xuống của Tần Thanh Miểu lúc nãy, khuôn mặt tươi cười của Cố Úc Diễm dần dần biến mất, tay một chút cũng không khuấy nước, có chút thất thần nhìn cái vòi đang chảy nước, thanh âm thì thào, "Anh...là vì anh.... cho nên chị ấy mới không tin em sao?"
Thật sự nàng rất muốn biết thực sự lúc đó Tần Thanh Miểu và anh đã xảy ra chuyện gì, nếu biết, nàng có thể đoán trúng một chút tâm tư Tần Thanh Miểu, làm cho cô tin tưởng mình thật thích nàng, lời nói cả đời lúc trước, cũng không phải là thuận miệng nói.
Nhưng.... nàng không thể nào chạy tới hỏi Tần Thanh Miểu a.
"Lãng phí nước như vậy, cẩn thận bị ông ngoại em đánh". Đang ngẩn người, của phòng tắm phía sau truyền đến thanh âm lạnh lùng trong trẻo, tay Cố Úc Diễm run lên, quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu ôm ngực dựa của ở bên cạnh, vội vàng thử nước, đứng dậy, "Được rồi, nơi này.... đơn sơ, không có bồn tắm lớn cũng không có dục phách (mình chịu), chị tắm rửa nhanh lên nha, đừng để bị cảm".
" ....Ừ". Tần Thanh Miểu nhìn bộ dáng nàng đang thật sự dặn dò mình, thật giống như đang dặn dò đưa trẻ, không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, lại cười không nổi, chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu, nhìn nàng gãi đầu nói đến cách dùng nước ấm kiểu cũ, đôi mắt càng phát ra ôn nhu.
"Được rồi... chị tắm rửa đi, em đi ra ngoài". Đến khi chắc chắn đã dặn dò xong, Cố Úc Diễm rất tự giác ra khỏi phòng tắm, khi trở lại phòng mình, bày chăn hảo xong thì lại ngồi ở bên cạnh ngẩn người.
Tình huống trong nhà cho đến khi anh đi làm đã cải thiện nhiều...bà ngoại và nàng giống nhau, mùa thu mặc dù lạnh nhưng thật ra tốt lắm, một khi thời tiết trở lạnh thì rất sợ lạnh, cho nên ca ca lúc đó bỏ tiền để trang bị cho phòng nàng và bà ngoại cái máy điều hòa, còn bị ông ngoại mắng một chút.
Ngô.... đêm nay phòng nàng để cho Tần Thanh Miểu ngủ, nữ nhân kia có thể sẽ đá chắn, nếu không có điều hòa, đến lúc đó cô bị cảm lạnh thì làm sao bây giờ?

Ngơ ngác ngồi ở kia suy nghĩ một hồi lâu, đứng dậy mở tủ quần áo, ôm theo ra giường và chăn tính đi ra ngoài. Nhưng còn chưa đi tới của, Tần Thanh Miểu từ bên ngoài đẩy cửa vào, hiển nhiên là vì đường đi từ phòng tắm đến phòng làm cho nàng lạnh, vừa vào phòng liền nhẹ nàng thở ra.
Nhìn thấy nàng như vậy, Cố Úc Diễm vội vàng đem chăn ném qua một bên, cầm tay nàng, ôm tay nàng trong lòng bàn tay mình, mày nhăn lại gắt gao.
Tay bị một bàn tay không ấm áp hơn mình bao nhiêu ôm lấy, Tần Thanh Miểu cúi đầu nhìn nàng nhăn mày, bộ dáng hận không thể làm cho tay mình ấm nhanh lên, rút tay ra, phủ lên hàng mi của nàng, "Vào đây rồi nên không lạnh nữa".
" ...Ừ". Cố Úc Diễm gật gật đầu, nhìn mắt nàng còn đọng lại giọt nước, cầm lấy máy sấy tóc vừa đi mượn đưa cho nàng, "Sấy tóc đi, đừng để bị cảm".
"À....em nói câu này nhiều lần rồi". Tiếp nhận máy sấy trong tay nàng, ngồi vào trước gương, Tần Thanh Miểu có chút buồn cười, "Mới lúc nãy, em cũng đã nói câu đừng để bị cảm rồi".
"Ách....", vò đầu, ngây ngốc cười, Cố Úc Diễm không nói gì thêm, lại ôm chăn tính đi ra ngoài, Tần Thanh Miểu nhìn động tác của nàng qua gương, hơi hơi sửng sốt, lập tức như nhớ tới chuyện gì, "Phòng của anh ấy có điều hòa sao?"
Tay đang muốn mở của ra dừng lại, chớp chớp mắt, "Có..."
"Chị ghét nhất là bị người khác lừa gạt". Tắt máy sấy, trong phòng lập tức an tĩnh lại, thanh âm Tần Thanh Miểu lạnh xuống, xoay người chằm chằm Cố Úc Diễm, vẻ mặt cũng lạnh lùng thêm vài phần, "Rốt cuộc có hay không?"
"....Không có". Vừa nghe câu ấy trong lòng chợt lạnh, Cố Úc Diễm ngoan ngoãn buông chăn trong tay, "Em ở phòng bà ngoại".
"Vậy em muốn đi phòng khác ngủ?". Tóc nửa vương ở trên vai, Tần Thanh Miểu đứng dậy, đi đến trước mặt nàng, nghe như là câu hỏi, nhưng thực chất là câu khẳng định.
"Ừ....phòng này cho chị ngủ". Cố Úc Diễm gật gật đầu, vẻ mặt đứng đắn, "Chị sẽ đá chăn, buổi tối ngủ ở phòng này, sẽ không...."
Đang nói, một đôi tay hơi lạnh chạm vào cổ mình, Cố Úc Diễm nhanh chóng đỏ mặt, nhìn người gần trong gang tấc, "Sao... làm sao vậy?"
"Chị đồng ý cho em đến phòng của anh ta sao?", hai má dán vào nhau, tiếng nói Tần Thanh Miểu nhu hòa như giọt nước, "Em là muốn cách xa chị một chút?"
"Em... không phải....", tim đập lợi hại, vội vàng cúi đầu không dám nhìn vẻ mặt Tần Thanh Miểu cười như không cười, tầm mắt đảo đến vạt áo ngủ lộ ra một mảng da thịt tuyết trắng bị kiềm hãm, cổ họng không hiểu sao có chút khát.
Còn có câu nói kia... Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy đầu óc nóng lên, cái mũi cũng nóng lên, vội vàng nâng tay sờ mũi, may mắn, không có chảy máu mũi.
Tần Thanh Miểu không để ý, vẫn duy trì bộ dáng ôm lấy cổ nàng, "Vậy vì sao?"
"Em... em...". Thật sự nhịn không được nên giãy khỏi lòng nàng, thối lui về sau, gắt gao che mũi, hai má đỏ bừng, xoay người vội chạy ra ngoài, "Em đi tắm rửa!".
Bị động tác của nàng làm cho kinh ngạc, nhìn thân ảnh chật vật chạy đi đến một lúc sau mới hồi phục tinh thần, Tần Thanh Miểu "phì" cười một tiếng, đôi mắt lưu chuyển đến lay động lòng người, chỉ tiếc người kia vội vàng bịt mũi chạy đi không thấy được màn này.
Đợi đến lúc Cố Úc Diễm rón rén trở về, Tần Thanh Miểu đã sớm đắp chăn bán nằm ở đầu giường, trong tay còn cầm quyển tiểu thuyết đặt ở đầu tủ, thấy nàng tiếng vào, quơ quơ quyển sách trong tay, "Em thích xem cái này?"
"Ừ... thỉnh thoảng có xem". Ánh mắt do dự nhìn chăn bị mình đặt ở bên cạnh, Cố Úc Diễm có chút không yên lòng đáp, lo lắng rốt cuộc có nên đến phòng anh ngủ không.
"Thư phòng cũng có mấy loại sách này". Tần Thanh Miểu bỏ sách xuống, đạm đạm nhìn nàng một cái.
"Có... có". Gật gật đầu, Cố Úc Diễm đi tới phía trước, lại dừng lại, tựa hồ có chút rối rắm, Tần Thanh Miểu nhíu mi, "Còn không lại đây".
"Ờ...". Nghe cô nói như vậy, tim vốn đã đập nhanh nay lại còn nhanh hơn, Cố Úc Diễm ngoan ngoãn đi tới phía trước hai bước, đến bên gường thì dừng lại, nơm nớp lo sợ ngồi xuống, bộ dáng kia, làm cho Tần Thanh Miểu trên mặt vẫn duy trì thanh đạm nhịn không được cười khẽ, bỏ sách trong tay đến bên giường, nằm xuống, "Chị sẽ không ăn em".
Trừng mắt nhìn, giúp cô đắp hảo chăn, nghĩ nghĩ, sờ sờ cái điều khiển từ xa bên cạnh, điều chỉnh độ ấm, sau đó mới sờ sờ tay Tần Thanh Miểu ở trong chăn, "Như vậy có lạnh không?"
"Không lạnh". Lắc đầu, thu lại ý cười trên mặt, vẻ mặt còn thật sự, "Đã khuya, ngủ đi".
"Được...". Nằm xuống theo, kéo cái chăn lúc nãy tính ôm ra ngoài, hơi do dự, lại xốc lên, đắp cho Tần Thanh Miểu thật tốt, rồi mới đem chính mình đi vào trong chăn cùng cô, nghiêng người cách cái chăn ôm lấy Tần Thanh Miểu, đem đầu chôn ở trên chăn không dám nhìn cô.
"Em muốn giết chị chết sao?". Bị một cái chăn bao vây như vậy cũng thực bất đắc dĩ rồi, mà Cố Úc Diễm cư nhiên còn đắp thêm cho cô một cái chăn rồi ôm cô như vậy, Tần Thanh Miểu vừa tức giận lại vừa cảm động, "Mau bỏ ra".
"Không được, chị sẽ đá chăn". Chốt đèn ngủ ở không xa, Cố Úc Diễm một tay vẫn để trên người Tần Thanh Miểu, tay kia thì với qua tắt đèn, một lần nữa ôm lấy Tần Thanh Miểu, "Em đang ngủ, cái gì cũng đều nghe không được".
"Em...". Tần Thanh Miểu không nói gì, trong phòng một mảnh yên tĩnh, mà người kia đang ôm cô rõ ràng hít thở dồn dập, hiển nhiên là khẩn trương cực.
Nữ nhân cả người bị bao lấy để mặc nàng ôm, nghe tiếng hít thở dồn dập kia, sau một lát, khóe môi nở rộ ra một nụ cười ấm áp, cảm giác ấm áp thế này, rốt cuộc dần dần chìm vào giấc ngủ.
Nửa giờ sau, Cố Úc Diễm vẫn giả bộ ngủ lén lút mở mắt ra, tay ở trong chăn hoạt động một chút, thấy Tần Thanh Miểu không nhúc nhích, ngồi thẳng dậy, phủ lên mặt cô, một cái hôn dừng lại trên da thịt bóng loáng, sau đó nhờ vào ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào mà tìm được môi Tần Thanh Miểu, nhẹ nhàng mà hôn một cái, "Ngủ ngon, Miểu Miểu".
"Ngủ ngon, cả gan làm loạn tên". Người kia từ từ nhắm hai mắt thản nhiên nói.
"....", Cố Úc Diễm ra một trận mồ hôi lạnh, yên lặng nhìn nữ nhân từ từ nhắm hai mắt, thấy cô không mắng mình, thế này mới nhẹ nhàng thở ra nằm xuống, cách cái chăn gắt gao ôm cơ thể Tần Thanh Miểu, ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna