Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 35 + 36

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 35

Sáng sớm hôm sau, Cố Úc Diễm tỉnh lại, phát hiện hai tay mình vẫn gắt gao vòng quanh thân mình Tần Thanh Miểu, nhưng... vốn dĩ là bao vây cái chăn trên người Tần Thanh Miểu thì nay trực tiếp khoác lên người nàng, phía trên hai người còn có cái chăn tối hôm qua đắp thêm.... mà tay nàng, trực tiếp ôm lên cơ thể kia.
Cánh tay cảm giác được rõ ràng hai luồng mềm mại của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm cũng không biết mình bị làm sao, dùng sức nuốt nước miếng, thẳng tắp nhìn người đang ngủ say, mắt cũng không nháy một cái.

"Nhìn đủ chưa". Cũng không biết là qua bao lâu, Tần Thanh Miểu vẫn không nhúc nhích đột nhiên mở miệng, "Nhìn đủ rồi thì đứng lên".
"A....". Sợ tới mức cả người rụt lui về sau, sau đó là một cỗ gió lạnh thổi vào ổ chăn, Tần Thanh Miểu mở mắt ra, giương mi, "Em như thế nào mà ngốc như vậy".
"Ách.... thực xin lỗi". Người kia cũng đồng dạng bị gió thổi rùng mình, sau đó vội vàng dịch qua ôm lấy Tần Thanh Miểu, vẻ mặt Cố Úc Diễm ngượng ngùng.
"Ân hừ, để chị ngồi dậy". Tần Thanh Miểu không thèm liếc nàng một cái, thân người tránh khỏi vòng tay nàng xuống giường, từ trong túi sách tìm được bàn chải đánh răng và khăn mặt, vuốt vuốt tóc tính đi vào phòng tắm, người còn đang ngẩn người ở trên giường vội vàng đi chân không lấy áo khoác bên cạnh khoác lên người cô, "Sẽ cảm lạnh".
Không để ý liếc nàng một cái, níu lấy áo ở trên vai, Tần Thanh Miểu bước đi, mãi cho đến ra ngoài cửa, mới nói, "Có người, nếu sợ lạnh, sẽ không ở kia cậy mạnh".
Rõ ràng điều hòa mở chế độ ấm, nửa đêm còn hướng vào trong chăn cô mà chui, sau đó gắt gao ôm người cô cọ, hại cô nửa đêm bị đánh thức.
"Hả?". Cố Úc Diễm ngẩn người, đang muốn nói cái gì, Tần Thang Miểu đã muốn bước ra ngoài, "Mặc quần áo và giày vào".
Cửa bị đóng lại, nhìn cửa, người còn đang ngẩn người nữa đầu, tiếp theo thân mình hắt xì một cái rồi run lên, bàn chân cũng cảm giác lạnh lẽo, vội vàng thay quần áo.
Thời điểm hai người rửa mặt xong, bà ngoại sớm cũng đã làm xong bữa sáng, thấy hai người đi ra, lộ ra nụ cười tươi, "Bà ngoại nấu cháo cho các con đây".
"Bà ngoại, con thèm cháo cháo bà làm lắm". Phản ứng đầu tiên là kéo ghế dựa đến bên người Tần Thanh Miểu, sau đó lập tức vào phòng bếp múc hai chén cháo lại đây, Cố Úc Diễm vừa ngồi vào chỗ của mình, ông ngoại sau khi cầm khăn lau miệng thì nói, "Tối hôm qua viết chữ ra sao?"
"Ngô, viết một ít, ở trong thư phòng". Cố Úc Diễm vội vàng đáp, bà ngoại ở bên cạnh có chút bất mãn, "Để cho nha đầu yên tâm ăn cháo không được sao?"
"Tôi đây là muốn tốt cho nó". Ở trước mặt bạn của cháu gái bị lão bà trách cứ, ông lão nghiêm mặt, "Học như đi thuyền ngược nước, không tiến ắt sẽ lùi".
"Được, được, được, đạo lý của ông hay hơn nhiều". Vừa nghe ông ngoại nói như vậy, bà ngoại Cố Úc Diễm có chút tức giận, "Bảo sao lão Cố chẳng để ý ông" 

Lão Cố?
Tần Thanh Miểu đang im lặng ăn cháo có chút nghi hoặc liếc Cố Úc Diễm một cái, Cố Úc Diễm cười, đè thấp thanh âm, "Lão Cố là ông nội em".
"Ừ". Tần Thanh Miểu gật đầu tỏ vẻ hiểu được, tiếp theo nhìn đến ông ngoại như đứa trẻ thổi râu trừng mắt, "Ai muốn cùng ông già kia nói chuyện a!"
"Thiết..... Lão Cố tính tình thật là hảo, ông nhìn ông xem, thối tính tình...."
"Tính tình này của tôi thì làm sao!". Ông ngoại tiếp tục trừng mắt, bộ dáng rất không phục, "So với ông lão ngay cả tên đứa nhỏ cũng đặt không xong thì được rồi!"
"Phốc...". Theo thói quen nhìn ông bà ngoại đấu võ mồm trực tiếp phun ra một ngụm cháo, ho khan vội vàng lấy khăn lau miệng, "Khụ khụ....ông bà ngoại, hai người đừng có hại cá ở trong chậu nha...."
Tần Thanh Miểu ở bên cạnh nhìn khuôn mặt nàng đỏ lên, vừa ho khan vừa liếc mắt lén lút nhìn mình, có chút buồn cười, tâm trạng đi lên.
Tên đứa nhỏ? Hình như là có liền quan đến Cố Úc Diễm? Úc Diễm....Là lời tiên đoán sao? Hay là một câu châm ngôn?
Ăn sáng xong, bởi vì buổi chiều Tần Thanh Miểu rời khỏi, tâm tình Cố Úc Diễm có chút không cam lòng không muốn dắt tần Thanh Miểu lại phòng Cố Úc Sâm, thời điểm đẩy cửa ra thì tràn đầy phức tạp.
Vừa mở cửa ra liền nhịn không được mà nhớ đến anh.... từ trước đã biết Tần Thanh Miểu và nàng thường xuyên sẽ gặp những cảm giác xấu hổ thể này, nhưng cũng không muốn lặp lại tình huống này.
Thấy Cố Úc Diễm đứng ở cửa không đi vào, Tần Thanh Miểu cũng đồng dạng tâm tình phức tạp nhịn không được nắm nhẹ tay nàng, chỉ cảm thấy như vậy mới có thể an tâm một ít.
Nghiêng đầu miễn cưỡng cười cười, lôi kéo Tần Thanh Miểu đi vào, sau đó đóng cửa lại, Cố Úc Diễm nắm thật chặt bàn tay chủ động cầm tay mình, "Di vật của anh đều ở trong này".
"Ừ". Tần Thanh Miểu đánh giá phòng, phản ứng đầu tiên là phòng này không có cái sáng sủa như phòng Cố Úc Diễm, tuy nói bố trí ngắn gọn giống nhau, nhưng khi đặt chính mình ở trong đó, liền không tự tại bằng Cố Úc Diễm bên kia.
Rút tay ra khỏi tay Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu bắt đầu muốn tim gì đó ở trong căn phòng này.
Cố Úc Diễm đứng bên cạnh nhìn động tác của cô, chần chờ mở miệng, "Muốn tìm cái gì? Em có thể giúp chị tìm xem..."
"Chị cũng không chắc....". Tần Thanh Miểu nhíu mi, "Có thể là một cái chìa khóa, chìa khóa két sắt".
"Được, để em tìm phụ".
Hai người trong căn phòng không tính là lớn tìm kiếm, ước chừng ba giờ sau, phòng ở cơ hồ đã bị lật lên một lần, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
"Có lẽ... chị đoán sai rồi". Tần Thanh Miểu trói chặt mi, suy tư về cái gì, Cố Úc Diễm cũng gắt gao nhăn mi, nhìn mắt cô lộ ra lo lắng, trong đầu chợt lóe lên tia sáng, trực tiếp xoay người đến đầu tủ quẩn áo, dùng hết khí lực kéo tủ ra ngoài, Tần Thanh Miểu kinh ngạc, ánh mắt chờ mong nhìn người kia sờ sờ phía sau tủ quần áo, quả nhiên từ sau đó lấy ra một chiếc chìa khóa nho nhỏ lóe lên ngân quang.

"A....". Dù là trong lòng mong chờ, nhưng một khắc nhìn thấy chiếc chìa khóa kia, Tần Thanh Miểu bước nhanh qua lấy chìa khóa, nhìn một lát, "Hẳn là cái chìa khóa này".
"Ừ...". Cố Úc Diễm bĩu môi, "Anh cư nhiên đặt ở đó... trước đây chúng em mỗi lần vụng trộm mẹ mua đồ chơi đều giấu ở đó".
Lấy được chìa khóa thì gánh nặng trong lòng cũng đi mất, nghe Cố Úc Diễm nói vậy, Tần Thanh Miểu gật gật đầu, đem chìa khóa cất vào, nhìn nàng, "Cảm ơn".
"A... chị nói cái gì vậy a, em..... em....". Cố Úc Diễm đỏ mặt lên, "Lại.... lại không có gì.... hơn nữa.... hơn nữa em nguyện ý...."
"Ừ....". Tần Thanh Miểu cười nhẹ, lại quét qua một lần căn phòng, ánh mắt ảm đạm.
Ba giờ qua, cô cùng Cố Úc Diễm ở trong này xem qua một lần.... đồ đạc của Cố Úc Sâm cô đều thấy, bên trong, liên quan đến Cố Úc Diễm, liên quan đến Mục Hề liên.... nhưng là tuyệt nhiên không dính líu đến cô.
Thấy Tần Thanh Miểu nhìn tấm ảnh anh, mình và Liên tỷ tỷ ở trên bàn đến xuất thân, Cố Úc Diễm nhịn không được trong lòng đau xót, trực tiếp đi qua kéo cô vào lòng mình.
Nữ nhân còn đang thất thần bị nàng lôi kéo liền phục hồi tinh thần lại, nhìn thấy ánh mắt đau lòng của Cố Úc Diễm mà lòng run lên, để mặc nàng ôm, không nói gì, cũng không có động tác gì.
"Không cần không vui...", Ở bên tai nàng đè thấp thanh âm nỉ non, Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy trong lòng mình có trăm vị, "Em sẽ đau lòng..."
Thân mình nhịn không được mà nắm lấy góc áo sơ mi của Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu hạ mí mắt, môi hơi rung động, thối lui, thần sắc lạnh nhạt, "Không cần đoán lung tung suy nghĩ của chị".
Đối với thái độ không tự nhiên như vậy rất bất đắc dĩ, Cố Úc Diễm không nói, lôi kéo Tần Thanh Miểu ra khỏi phòng anh, trở về phòng mình thì một lần nữa ôm chặt cô, "Kia.... em muốn ôm chị, có thể chứ?"
Người bị ôm gắt gao xem thường một cái.
Có thể chứ? Nàng không phải đang ôm sao? Còn hỏi có thể chứ....
Tâm tình vì chuyện vừa rồi mà có chút ảm đạm, Tần Thanh Miểu cũng không nói chuyện, để mặc nàng ôm đến ngồi ở trên giường, nhắm mắt tựa vào lòng nàng, không để hai mắt mình tiết lộ nhiều cảm xúc.
"Miểu Miểu, em nói chị nghe nha, ông ngoại trước kia thích nhất cùng ông nội cãi nhau...." . Cố Úc Diễm tùy tiện tìm đề tài để dời lực chú ý của nàng, "Ông ngoại hay nói ông nội là đồ chân đất không có văn hóa, ông nội sẽ nói ông ngoại là xú (xấu) lão đầu nghèo kiết xác, cứng nhắc".
"Ừ". Từ từ nhắm hai mắt, Tần Thanh Miểu nhắm mắt nhẹ nhàng lên tiếng, "Vậy ông nội em đâu?"
"Qua đời...". Thở dài, Cố Úc Diễm hai mà dán hai má Tần Thanh Miểu, tay vẫn quanh thân thể nhu nhược không xương, "Ông ngoại tuy mạnh miệng ra vẻ khinh thường ông nội, kỳ thật hằng năm tiết thanh minh đều đến trước mộ ông nội uống rượu."
"Ừ"
" ....Miểu Miểu"
"Ừ?"
"Chị nhất định phải đi chiều này sao? Ngày mai được không?"
" ....Không được, sáng mai ở công ty có hội nghị".
"Ờ...."
Nghe được câu nói ngắn gọn nhưng ngữ khí rõ ràng không tình nguyện, Tần Thanh Miểu mở mắt ra, hơi nghiêng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn buồn bực, đáy lòng lập tức nhu hòa, rồi lại nhớ đến cái gì, "Đúng rồi, vừa lúc nãy ông bà ngoại có đề cập nói tên gì, em phản ứng đến như vậy là làm sao?"
Vừa nghe Tần Thanh Miểu nói đến đề tài này, mặt Cố Úc Diễm lập tức suy sụp, tội nghiệp, "Không nói được không?"
Nhíu mi, Tần Thanh Miểu nhìn chằm chằm nàng một lát, Nhắm mắt lại, "Tùy em".
Cố Úc Diễm bất đắc dĩ nhìn cô, một hồi lâu mới lí nhí, "Ông nội tin vào thần linh.... ông ngoại nói ông ấy mê tín, bất quá khi em cùng anh được sinh ra, ông nội liền đến hỏi thầy tướng số sinh thời điểm đó thì tên gì mới thích hợp, ông ngoại không chịu".
"Ừ".
"Ông nội không đọc nhiều sách, cho nên.... thầy tướng số nói, anh sinh trúng giờ mộc, ông nội liền tính cho anh cái tên Cố Mộc...."
"Phì...". Tần Thanh Miểu mở mắt ra, nhịn không được cười ra tiếng, (chả biết có gì mắc cười nữa)
"Mẹ cũng không đồng ý, cảm thấy Cố Mộc quá khó nghe, còn ba ba thì ở giữa tên anh bỏ thêm họ mẹ, cũng chính Úc". Cố Úc Diễm thần sắc khổ sở, "Sau đó ông ngoại trở về, vẫn là cảm thấy Cố Úc Mộc khó nghe, liền đem Mộc đổi thành Sâm".
"Ừ". Tần Thanh Miểu gật đầu, chờ nàng nói tiếp.
"Thời điểm em sinh ra thì thầy bói nói em trúng giờ hỏa... ông nội tiếp thụ lời chỉ dạy, không muốn bị cười nhạo vô văn hóa, liền trực tiếp sử dụng hai chữ Cố Úc của anh, sau đó...". Cố Úc Diễm rối rắm, nhìn Tần Thanh Miểu, cái miệng nhỏ nhắn không biết nói gì.


Chính là Tần Thanh Miểu cư nhiên ở trong lòng cười đến run rẩy cả người, lần đầu không khắc chế cảm xúc của mình, vẻ mặt vui vẻ.

Cho nên....Cố Úc Diễm nguyên lai, thiếu chút nữa bị gọi là Cố Úc Hỏa. Cố Úc Hỏa....phì....

Càng nghĩ càng buồn cười, Tần Thanh Miểu nằm ở bả vài Cố Úc Diễm, cơ hồ ngay cả nước mắt đều chảy ra. Cố Úc Diễm cúi đầu nhìn bộ dáng của nàng, sửng sốt trong chốc lát, ngây ngốc nở nụ cười.


Chương 36

Sau khi ăn cơm trưa, Tần Thanh Miểu lễ phép nói lời từ biệt với ông bà ngoại Cố Úc Diễm, ánh mắt lưu luyến không muốn rời Cố gia, thời điểm khởi động xe, nhìn thấy bộ dạng Cố Úc Diễm ngốc hồ hồ đứng ở kia, trong lòng không nhịn được nhuyễn xuống, hạ cửa kính xuống hướng tới nàng ngoắc ngoắc ngón tay.
Đôi mắt vừa mới ảm đạm lập tức sáng lên, Cố Úc Diễm chạy chậm qua, theo ý tứ Tần Thanh Miểu mở cửa ghế phụ ngồi vào, vẻ mặt ngoan ngoãn nhìn nàng, chờ nàng nói chuyện.
Tay ở trên mặt nàng nhẹ nhàng vuốt, thấy dáng vẻ đáng yêu của nàng, khóe môi Tần Thanh Miểu nổi lên nụ cười đạm đạm, "Ở lại bồi ông bà ngoại tốt đi".
"....Ừ". Có chút mất mát, bất quá cũng biết mình nên bồi ông bà ngoại một thời gian, Cố Úc Diễm gật gật đầu, ánh mắt trong suốt tiếp tục nhìn Tần Thanh Miểu, Tần Thanh Miểu ý cười càng đậm, "Chị cho phép em có việc có thể gọi điện thoại cho chị".
"Có việc?". Lăng lăng lặp lại hai chữ này, nhìn vẻ mặt mang ý cười của Tần Thanh Miểu sau một lúc lâu, Cố Úc Diễm dùng sức gật đầu, "Được".
"Ừ, đi xuống đi". Tay ở trên mặt nàng nhẹ nhàng nheo nhéo khuôn mặt mềm mại, Tần Thanh Miểu thu nụ cười, "Đừng đứng ngốc ở nới đó".
"Ô....". Cố Úc Diễm suy sụp, chu chu cái miệng nhỏ nhắn, nhưng vẻ mặt Tần Thanh Miểu kiên quyết nói cho nàng biết nàng tuyệt đối phải đi về, chỉ có thể lại gật gật đầu, thời điểm xoay người tính xuống xe, lại dừng lại, xoay đầu nhìn Tần Thanh Miểu nhanh chóng hôn lên mặt cô một ngụm, "Miểu Miểu, chú ý an toàn".
Đối với từ xưng hô "Miểu Miểu" này kỳ thật có chút dở khóc dở cười, nhưng thời điểm cánh hoa mềm mại kia chạm vào mặt mình, lại cảm giác tim đập nhanh này lại xuất hiện, nghe lời nói của nàng, lại nhịn không được lộ ra nụ cười tươi, Tần Thanh Miểu liếc nàng một cái, "Được rồi, mau vào đi".
"Ừ....". Cố Úc Diễm cũng không dây dưa nữa, xuống xe đi về phía của nhà hướng cô phất tay, Tần Thanh Miểu ở trong xe qua kính chiếu hậu nhìn cô một cái thật sâu, cũng không chút do dự khởi động xe rời đi.
Đang đi về nhà thì nghe được thanh âm xe rời đi, dừng lại cước bộ, quay đầu nhìn thân ảnh chiếc xe trắng quen thuộc dần đi xa, ủ rũ mở ra cửa, cất bước vào thư phòng viết chữ.
Như thế, ngay giữa thời điểm Cố Úc Diễm buồn bực, tết âm lịch rốt cục cũng đến.
Tết âm lịch năm nay đối với Cố Úc Diễm mà nói thực gian nan, đương nhiên, không phải chỉ vì từ khi phát hiện mình thích Tần Thanh Miểu rồi sau đó luôn khắc chế không được cái loại tình cảm nhớ nhung này... Năm nay đối với nàng khó khăn nhất, là thiếu mất Cố Úc Sâm và Mục Hề Liên.
Lễ mừng năm mới vừa rồi, trong nhà Mục Hề Liên chỉ còn hai mẹ mẹ con, cho nên đêm Thất Tịch, các nàng đều sẽ đến Cố gia ăn một bữa cơm đoàn viên.
Cha mẹ Cố Úc Diễm mất sớm, ông nội vài năm sau cũng ra đi, trong nhà ngoài nàng chỉ còn ông bà ngoại và anh, thân là người nhỏ tuổi nhất Cố gia, nên đều được nâng niu trong lòng bàn tay, mỗi năm đến thời điểm mừng năm mới, Cố Úc Sâm và Mục Hề Liên đều mang nàng đi chơi khắp nới, tiền mừng tuổi cũng sẽ dùng toàn bộ mua đồ ăn vặt cho nàng... 

Đêm Thất Tịch, ông bà ngoại đều ngồi ở phòng khách, bà ngoại và nàng cùng nhau bày một vòng tròn lớn bàn đồ ăn, nhưng ba người một chút cũng không có khẩu vị.
Thiếu đi ba người, mà trong ba người này, một đã qua đời, một còn đang bất tỉnh nhân sự ở bệnh viện.... cảnh tượng như vậy, so với năm vừa rồi, tự nhiên làm cho người ta buồn không thôi.
"Ông bà ngoại, ăn cơm đi". Nghĩ đến mấy ngày trước còn miễn cưỡng tươi cười ở trước mặt ông ba ngoại nói chuyện mà hôm nay ngay cả miễn cưỡng cũng chẳng cười được, Cố Úc Diễm nặng nề trong lòng, gắp hai chân gà ở trên bàn để vào bát hai người, "Chân gà này ăn ngon lắm".
"Ha ha....". Hai vị lão nhân biết được không thể làm vẻ mặt đau khổ như vậy, thấy Cố Úc Diễm như thế, cũng miên cưỡng tươi cười, đều gắp đồ ăn đến bát Cố Úc Diễm, "Tiểu Diễm cũng ăn đi, ăn nhiều một chút con đang ở thời kỳ phát triển".
"Dạ...". Đáp một tiếng rồi cúi đầu dùng bữa, đương nhiên là không có mùi vị gì, nhưng không muốn để hai người lo lắng, Cố Úc Diễm cố gắng đem đồ ăn này ăn, muốn tìm kiếm đề tài để cho không khí đỡ hơn, nhưng cái gì cũng nói không ra miệng.
Như thế nào làm cho không khí đỡ hơn được đây?. Đồng dạng căn phòng, đồng dạng một bàn tròn lớn, cũng đồng dạng đồ ăn, đồng dạng đêm Thất Tịch....nhưng lại thiếu đi ba người, trong đó có một người không có khả năng trở về nữa.
Cố Úc Diễm vẫn biết chuyện anh ra đi khiến ông bà ngoại phải chịu đả kích lớn thế nào, giờ phút này muốn làm bọn họ vui vẻ, cũng không nên biết cái gì cho tốt.
Vì thế bữa cơm tối này rất nhanh chóng đã xong, đầu tiên là ông ngoại Cố Úc Diễm muốn đi xem lễ mừng xuân, bà ngoại tuy rằng vẫn còn ngồi đó nhưng cũng không động bát nữa. Hiếu thuận như Cố Úc Diễm, làm sao mà nguyện ý miễn cưỡng lão nhân được, cũng chỉ đứng dậy đưa bà ngoại trở về phòng nghỉ ngươi, một mình thu thập chén bát trên bàn.
Đem chén bát thu xong, rồi đem đến phòng bếp rửa, thời điểm đi ra khỏi phòng bếp, Cố Úc Diễm đơn giản đứng dựa vào cây cột trong sân mà bắt đầu đứng ngốc ở đó.
Năm vừa rồi.... tuyệt đối không im lặng lạnh lùng thế này, bởi vì ăn cơm tất niên, nên anh còn có thể mua pháo hoa, sau đó bọn họ ba người đứng ở trong sân, còn có Nguyễn Minh Kỳ, ăn cơm xong cũng sẽ lại đây cùng nhau chơi.
Nhưng hôm nay....
"Vút....oàng....."
"Vút vút.....oành....oành...."
Không biết từ nơi nào truyền đến âm thanh bạo liệt làm cho người đang ngẩn người lập tức tỉnh dậy, vừa nhấc đầu liền nhìn thấy pháo hoa cách đó không xa nở rộ trên bầu trời đêm, Cố Úc Diễm bình tĩnh đứng ở nơi đó, cái mũi đau xót, nước mắt liền trượt xuống dưới.
Phản ứng đầu tiên là nhìn phòng của ông bà ngoại, xác định bọn họ không có đi ra, sau đó vội vàng nâng tay lau nước mắt, nhưng nước mắt cũng không chịu khống chế mà chảy ra ngoài, hai mắt sớm đã đỏ bừng, nước mắt ngày càng nhiều, thẳng đến khi không thể khống chế được mà nghẹn ngào thấp giọng nấc lên. 

Ngay một khắc này di động ở trong túi đột ngột vang lên, người kia còn đang nghẹn ngào hít hít cái mũi, lau nước mắt, lấy điện thoại ra tính bắt lên, lại nhìn thấy màn hình sáng lên tên nàng thì ngừng lại, ủy khuất hít hít mũi, bắt máy.
Đầu bên kia cũng không có thanh âm gì, cô chỉ có thể nghe được hô hấp vững vàng quen thuộc, nhưng mà tâm vừa mới khổ sở thậm chí đau đớn, giờ khắc này tựa hồ tốt lên một ít.
"Em làm sao vậy?". Giao thừa vốn là không khí náo nhiệt nhưng cũng không làm cho nữ nhân nguyên bản lạnh đạm kia náo nhiệt theo, thanh âm lạnh lùng trong trẻo như trước, làm cho Cố Úc Diễm cảm thấy Tần Thanh Miểu cũng đang đứng trong sân này cùng nàng.
"Em...". Lại hít hít cái mũi bởi vì nhớ anh và Mục Hề Liên nên khóc, giờ nói chuyện liền phát hiện thanh âm có chút khàn khàn, còn mang theo một chút khóc nức nở, chần chờ, không nói tiếp.
"Em khóc?". Cho dù chỉ nói một chữ, nhưng mẫn cảm trí tuệ như Tần Thanh Miểu, thực nhanh chóng nhận ra có gì không đúng trong giọng nói của nàng, "Làm sao vậy?"
"....Không có gì....". Xoa xoa mắt, xoa mũi, không biết từ lúc nào thì bắt đầu bài xích ở trước mặt Tần Thanh Miểu nói chuyên của anh, biết rõ Tần Thanh Miểu không ở đây, nhưng vẫn ngây ngốc lắc đầu.
Điện thoại bên kia lại không có nửa điểm thanh âm nào, Cố Úc Diễm trong lòng hoảng hốt, sợ Tần Thanh Miểu sinh khí, vội vàng nói, "Thật sự không có gì, chị đừng sinh khí...."
Người kia lo lắng vội vàng giải thích, lại bị nữ nhân lạnh lùng đáng gãy, ngữ khí ôn nhu khó có được, "Chị không sinh khí".
Trừng mắt, trong đầu hiện lên cặp mắt sáng của Tần Thanh Miểu, nước mắt vừa mới chảy không ngừng giờ phút này cũng ngừng, Cố Úc Diễm có chút sững sờ, không biết nói cái gì cho tốt.
"Em đang làm gì ?". Nàng không nói lời nào, cũng không ám chỉ Tần Thanh Miểu sẽ không nói, than âm lãnh đạm hôm nay có chút thái độ khác thường, "Ăn cơm chưa?"
"Vừa rửa bát xong". Cố Úc Diễm thành thật đáp, "Cơm nước xong rồi".
"Ừ....". Tần Thanh Miểu trả lời, tựa hồ đang muốn nói cái gì, Cố Úc Diễm lúc này lại nghe được thanh âm trong trẻo của một nam nhân, "Thanh Miểu, em đứng đó làm gì, nhanh vào đây, mọi người đều đang đợi em".
Trong lòng nghĩ ngợi, bởi vì thanh âm của nam nhân kia nghe thấy cũng không già nua, Cố Úc Diễm theo bản năng vểnh tai muốn nghe động tĩnh bên kia, kết quả lại nghe được Tần Thanh Miểu nhẹ nhàng nói một tiếng, "Được, em vào ngay".
Biết rõ không nên suy nghĩ lung tung, nhưng tay Cố Úc Diễm nhịn không được run lên, trong đầu hiện lên vô số ý niệm, lại sợ hãi cố gắng an ủi chính mình không phải là tình huống xấu này.
"Chị muốn đi vào em cũng đừng đứng ở trong sân ngẩn người". Thanh âm Tần Thanh Miểu lại truyền đến, lần này rốt cục đã khôi phục dáng vẻ lạnh lùng trong trẻo như ngày thường, "Ông bà ngoại tuổi đã lớn, em lúc còn nhỏ.... trước cứ như vậy".
Cố Úc Diễm vẫn chưa kịp nói cái gì, điện thoại đã bị cắt, vì thế lại miên man suy nghĩ.
Nam nhân kia rốt cục là ai... có thể kêu Miểu Miểu là Thanh Miểu, đêm giao thừa còn ở bên cạnh Miểu Miểu, nhất định là có quan hệ rất thân mật.
Chắc là người thân? Nhưng mà gia thế hào môn như vậy, tựa hồ đêm giao thừa cũng không nhất định ở cùng người thân nga....
Rối rắm, Cố Úc Diễm thầm mắng chính mình trước kia sao không hỏi tình huống trong nhà của Tần Thanh Miểu.
Nàng đã quên.... cho dù Tần Thanh Miểu không hề thích anh nàng, nàng cũng không nhất định sẽ có cơ hội, dù sao hai người đều là nữ nhân.
Quan hệ bây giờ của nàng và Tần Thanh Miểu, rốt cuộc được xem là cái gì đây?
Giao thừa, Cố Úc Diễm ngơ ngác đứng ở trong sân, nghe thanh âm pháo hoa không ngừng truyền đến ở phía xa, hoàn toàn mê hoặc. 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna