Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 37 + 38

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 37

Sau đêm hôm đó Tần Thanh Miểu vẫn chưa gọi lại cho Cố Úc Diễm lần nào nữa, từ ngày đầu năm cho đến mùng năm, cũng không có một cuộc điện thoại hay một tin nhắn nào gửi đến.
Nghĩ đếncô trước khi đi nói mình nếu có việc thì có thể gọi cho cô, Cố Úc Diễm đều rục rịch sớm đã ghi tạc dãy số ở trong lòng, nhưng là đến lúc này, ngày thường vô luận làm gì cũng bình tĩnh mà bây giờ tay phát run lợi hại, tim cũng đập cực nhanh, trong đầu loạn lên, không biết nên tìm lí do gì để gọi điện thoại cho Tần Thanh Miểu.

Đến đầu mùng ba thì nhịn không được, cố nén khẩn trương cùng bối rối mà tay run lên bấm số điện thoại kia, nhưng lại nhận được đáp án là "di động đã tắt máy".
Cứ như thế trừ bỏ đêm Thất Tịch kia được nói chuyện cùng cô, nàng cùng Tần Thanh Miểu không có một chút liên hệ nào.
Buổi sáng ngày sáu, Cố Úc Diễm nhận được điện thoại của bệnh viện X thị, nói mẹ Mục Hề Liên vì chăm sóc Mục Hề Liên mà ngất đi, lúc ấy một tay còn đang cầm bút lông đang muốn luyện chữ run lên, một giọt mực trực tiếp rơi trên giấy để lại một dấu vết thật lớn.
Hỏi bệnh viện tình huống cụ thể, ngắt điện thoại rồi trực tiếp thông báo chuyện này với ông bà ngoại, quả nhiên ông bà ngoại không hề do dự bảo nàng mau chạy đến bệnh viện hảo chiếu cố mẹ Mục Hề Liên, Cố Úc Diễm vội vàng về phòng mình thu thập hành lí, ở trong lòng mắng chính mình hỗn đãn cư nhiên đã quên thân thể dì Mục luôn luôn không tốt, nhiều ngày chiếu cố Liên tỷ tỷ như vậy khẳng định chịu không nổi.
Rất nhanh thu thập xong hành lí, kéo hành lí ra ngoài tạm biệt ông bà ngoại, nhìn hai người miễn cưỡng tươi cười dặn dò mình chú ý thân thể, Cố Úc Diễm lại đau xót, đem hành lí đặt ở bên cạnh, tiến đến ôm lấy hai người thân duy nhất còn tồn tại trên đời, sau đó kéo hành lý đi khỏi.
Nhưng mà nàng không nghĩ tới, thời điểm đến đầu thôn, Nguyễn Minh Kỳ cư nhiên đã chờ đợi ở đó.
"Minh Kỳ, cậu....". Có chút kinh ngạc nhìn bạn tốt bên cạnh cũng hành lí như mình, Cố Úc Diễm trừng lớn mắt, "Cậu sẽ không phải là cùng về với mình chứ?'
"Ngu ngốc...". Nguyễn Minh Kỳ ném cái xem thường, kéo dây đeo, cùng Cố Úc Diễm sóng vai, "Mình cũng nhận được điện thoại của bệnh viện, biết cậu khẳng định sẽ nhanh trở về, liền lập tức thu dọn hành lí nói ba mẹ rồi lại đây chờ cậu".
"Ách....Minh Kỳ, không cần vất vả như vậy, hai mươi mới khai giảng, hôm nay mới ngày sáu a". Cố Úc Diễm nhíu mi, "Cậu nên bồi chú dì nhiều hơn, Liên tỷ tỷ và dì Mục, mình một người có thể."
"Cậu, mình mới lo lắng cậu có khả năng chiếu cố được Liên tỷ tỷ hay không đây". Nguyễn Minh Kỳ lại trắng mắt liếc nàng một cái, "Cậu cũng chỉ thích hợp chiếu cố cái người kia....cái nữ nhân lạnh băng kia".
Dừng một chút, Nguyễn Minh Kỳ đơn giản lôi kéo cánh tay Cố Úc Diễm, "Hơn nữa, dì Mục cũng bị bệnh, một mình cậu chiếu cố nổi sao?" 

"Nhưng mà...."
"Ai nha cậu làm sao mà rắc rối thế này a, dù sao ở nhà cũng thực nhàm chán a". Nguyễn Minh Kỳ trực tiếp không cho Cố Úc Diễm nói nữa, "Ba mẹ mình cũng nói mình mau trở về cùng cậu".
Nhà bọn họ tuy không thân cận bằng mối quan hệ giữa Cố gia và Mục gia, nhưng hai mươi mấy năm trôi qua, quan hệ quả thật rất tốt. Hơn nữa nàng cùng Cố Úc Diễm là cùng nhau lớn lên, trước khi học tiểu học, cha mẹ nàng khi bận sẽ đưa nàng đến Cố gia, mẹ Cố Úc Diễm lúc ấy còn chưa mất, còn dạy nàng học rất nhiều chữ, đối với nàng tốt lắm.
Cùng Nguyễn Minh Kỳ quen biết nhiều năm cũng không biết nàng kiên quyết như vậy, biết khuyên cũng không được, đành bất đắc dĩ nói, "Mình Kỳ, cậu làm vậy sẽ làm mình cảm thấy áy náy".
"Áy náy cái đầu cậu!". Buông tay Cố Úc Diễm, trực tiếp nâng tay gõ một chút vào ót nàng, Nguyễn Minh Kỳ trừng mắt nói, "Sau này còn nói mấy lời vô nghĩa này, cẩn thận mình đem cậu..."
Nâng tay gạt cái tay khoa tay múa chân trên cổ xuống, nhìn bộ dáng Nguyễn Minh Kỳ nếu có râu chắc là sẽ phì phò thổi râu làm cho Cố Úc Diễm nhịn không được nở nụ cười, cũng không nói gì nữa, cùng nàng đến nhà ga mua vé đi nội thành X thị.
Mùng sáu, nhiều người mùng bảy đi làm, nên nhà ga chật ních người, hai người may mắn mua được hai vé của tuyến xe cuối cùng, lại chuyển xe vài lần, một đường như vậy mãi cho đến X thị nội thành, đến khi xuống xe đã là buổi chiều.
Không đem hành lí trở về trường mà trực tiếp đuổi đến bệnh viện, thời điểm vào phòng Mục Hề Liên thì thấy Mục mẹ đang ngồi trên ghế dựa vào tường, sắc mặt tái nhợt từ từ nhắm mắt, làm cho Cố Úc Diễm nhất thời giận lên, trừng mắt phẫn nộ với y tá, "Các người làm gì vậy! Mục a di bệnh như vậy, còn để cho dì ấy ngồi như thế!"
Lúc Mục Hề Liên mới xảy ra chuyện, một màn bệnh viện vội vã bắt nàng nộp viện phí nàng vẫn nhớ rõ, đối với bệnh viện này ấn tượng này không hề tốt. Giờ phút này Cố Úc Diễm mặc định bệnh viện này là bởi vì tiền mới làm khó xử Mục mẹ như vậy, trong lòng từng đợt lửa giận, biểu tình vô cùng khó coi.
"Đây cũng không phải là chuyện của chúng tôi". Y tá bị Cố Úc Diễm chất vấn liếc nàng một cái, "Chúng tôi đã an bài phòng bệnh cho bà, nhưng bà lại không muốn đi, lại ngồi dựa ở đây.... thiết, thật sự là..."
"Cô....". Thấy vẻ mặt khinh thường của ý tá lại giận lên, Cố Úc Diễm cắn chặt răng, còn muốn nói gì nữa, Nguyễn Minh Kỳ ở bên cạnh đã lôi kéo cánh tay nàng, ngăn nàng nói tiếp, sau đó giải thích với ý tá, "Thật là ngại, cậu ấy đáng lo lắng cho bệnh nhân... cái kia, có thể hỏi được không, dì Mục ra sao rồi?"
"Bảo bà ấy đi kiểm tra thì bà ấy cũng không đi, tôi làm sao biết được". Bỏ lại một câu rồi xoay người ra ngoài, thái độ của nữ ý tá kia làm Cố Úc Diễm một trận buồn bực, nhưng Nguyễn Minh Kỳ bên cạnh níu tay áo nàng không ngừng, cũng biết giờ phút này nên đi xem mẹ Mục Hề Liên thế nào, nặng nề thở ra một hơi, xoay người hướng về phía góc tường.
Nhưng mà nàng không hề nghĩ tới, mới đi một bước, liền nghe được thanh âm lạnh lùng trong trẻo quen thuộc kia, "Cô đây là đang có thái độ gì? Đi vào giải thích".
Cước bộ lập tức dừng lại, tựa hồ có chút không tin lỗ tai của mình, trên mặt vẻ mặt kinh ngạc vạn phần, Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy tim mình đập với tốc độ nhanh hơn rất nhiều, lại nghe được thanh âm như vậy một lần nữa, rốt cuộc mới tin vào tai mình.
Tần Thanh Miểu.... đến đây.
Đầu óc bỗng dưng trống rỗng, nghe thanh âm lạnh như băng của Tần Thanh Miểu đang răn dạy tên y tá kia ở ngoài của, Cố Úc Diễm di chuyển bước chân, Nguyễn Minh Kỳ ở bên cạnh liếc mắt cái bộ dáng không tiền đồ này, thở dài hướng về chỗ Mục mẹ, người kia sau khi sửng sốt thì cũng hoàn hồn chạy qua.
"Dì Mục .... dì Mục....". Hô hoán vài câu mới làm cho nữ nhân giống như đang mê man dựa vào tường tỉnh lại, Cố Úc Diễm và Nguyễn Minh Kỳ liếc nhau, vẻ mặt đều lo lắng, "Dì, dì hiện tại cảm thấy thế nào?"
"Tiểu Diễm... Minh Kỳ....các con.... như thế nào lại ở đây?". Nữ nhân vừa tỉnh dậy có chút chưa kịp hoàn hồn, nhìn chằm chằm hai người trước mặt, nói chuyện cũng có chút trì độn.
Cố Úc Diễm lo lắng, đôi mi thanh tú nhăn lại, đang định nói chuyện, phía sau truyền đến tiếng giày cao gót, sau đó tiếng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên, "Mang dì ấy đi kiểm tra sức khỏe".
Giật mình, xoay người, có chút vô thố nhìn khuôn mặt nữ nhân đã nhiều ngày không thấy được, Cố Úc Diễm cũng không biết giờ phút này mình đang có tâm tình gì, nhưng cũng biết bây giờ không phải lúc để ngẩn người, gật đầu, lại xoay người mềm nhẹ nói với Mục mẹ, "Dì Mục, chúng ta đi kiểm tra sức khóe được không?"
"Kiểm tra?". Mục mẹ có chút dại ra lập lại một lần, khuôn mặt lập tức chợt lóe qua một tia kinh hoảng, "Không cần kiểm tra... để lại cho Liên nhi..."
Nghe bà nói như vậy, Cố Úc Diễm trong lòng lại đau xót, cũng không biết nói gì cho phải.
Nguyễn Minh Kỳ ở bên cạnh nhìn nàng liều mạng lắc đầu, ở trong lòng cũng thở dài một tiếng.
"Dì, đi kiểm tra thân thể đi". Tần Thanh Miểu ôm ngực đi về phía trước hai bước, mãi cho đến phía sau Cố Úc Diễm, nhìn người đang lắc đầu, "Bệnh viện không lấy tiền".
Nói xong, vẻ mặt lãnh đạm nghiêm túc quay đầu lại nhìn bác sĩ không biết đã vào từ lúc nào, "Có phải vậy không? Bác sĩ".
Bác sĩ phụ trách của Mục Hề Liên, là nam nhân đầu bóng lưỡng lúc trước thúc giục Cố Úc Diễm đóng viện phí, giờ phút này hai tay cắm vào hai túi áo bên hông, nghe được câu hỏi của Tần Thanh Miểu, một tia quẫn bách chợt lóe qua, ngay sau đó rất nhanh gật đầu, "Đúng như vậy, cho nên... quý bà này, bà cứ việc kiểm tra, không thu tiền".
"Thật vậy sao?". Thân mình không tốt, ở nhà bên kia cơ hồ mỗi ngày đều phải uống thuốc, một tháng phải đến bệnh viện một lần, Mục mẹ đối với lời này vẫn bán tín bán nghi, thẳng đến khi nữ ý tá khinh thường lúc đầu giờ đây hoảng hốt tiến vào khẳng định chuyện này, mới đồng ý cùng nữ y tá ra khỏi phòng bệnh đi kiểm tra sức khỏe.
Phòng bệnh lập tức thiếu đi rất nhiều người, Nguyễn Minh Kỳ nhìn Cố Úc Diễm và Tần Thanh Miểu còn ở lại, sờ sờ cái mũi, đơn giản cũng đi ra cửa, "Mình đi theo nhìn xem thử".
Vì thế phòng bệnh nhất thời chỉ còn lại hai người, cùng với Mục Hề Liên đang nhắm chặt mắt nằm trên giường bệnh.
"Chị...". Tần Thanh Miểu đi vài bước, lại dừng lại, Cố Úc Diễm ngơ ngác nhìn nữ nhân mà mình quen thuộc đáng ôm ngực đứng các mình hai ba bước chân, há miệng thở dốc, nhưng lời muốn nói đều nghẹn trong cổ họng.
"Đầu tháng ba ngày đó, chị đang đi G thị". Tần Thanh Miểu nhìn động tác của nàng, rốt cuộc mở miệng nói, "Lúc em gọi điện, chị đang ở trên máy bay". 

Chương 38

Cô là... đang giải thích cho mình sao?
Trong nháy mắt thất thần sau đó chỉ biết ngốc hồ hồ nhìn Tần Thanh Miểu, bộ dáng Cố Úc Diễm như vậy đối với Tần Thanh Miểu từ lâu đã thành thói quen, nhíu mi, lại chần chờ, "Hôm nay chị đi họp, vừa mới xong".
"Ờ?". Không rõ vì sao bỗng nhiên Tần Thanh Miểu lại nói điều này, Cố Úc Diễm nhức đầu, bất quá nghĩ đến Tần Thanh Miểu nếu nói như vậy, nhất định là nàng có lí do, lại gật gật đầu. Mà Tần Thanh Miểu tự nhiên hiểu được phản ứng như vậy là đại biểu cho cái gì, cũng không nhiều lới nữa, mắt nhìn Mục Hề Liên vẫn không có phản ứng nào nằm trên giường, lại liếc mắt nhìn Cố Úc Diễm, mặt không chút thay đổi.
Nguyên bản thời điểm ở trước mặt Tần Thanh Miểu thì không thể bảo trì tư thái không kiêu ngạo không siểm nịnh như ở trước mặt người khác được, trừ bỏ ở trước mặt Tần Thanh Miểu có nhiều lúc xúc động không suy nghĩ nên nói sai, đại đa số thời điểm, Cố Úc Diễm cùng cô nói chuyện đều có một ít cẩn thận, sợ chọc cô không vui.
Bây giờ... sớm đã không còn như lúc trước lo lắng cô không vui thì sẽ bóp cằm cắn nát môi mình, hiện tại nếu Tần Thanh Miểu sinh khí, Cố Úc Diễm chỉ biết cảm thấy mình không nên làm như vậy, không nên để nàng sinh khí.
Mà lúc này, cùng nhau đứng trong phòng bệnh, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì trầm mặc, cô có rất nhiều lời muốn nói với nàng ấy, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Trong đầu ngàn lần luân chuyển, ánh mắt chỉ biết nhìn Tần Thanh Miểu, đến lúc Mục mẹ trở lại, Cố Úc Diễm lại có chút hối hận.
Nàng chưa từng yêu qua, mà thời gian chia lìa như vậy, làm cho nàng chịu đủ loại cảm giác tương tư khó nhịn, nhiều lời muốn nói với nàng như vậy, nhưng vì cái gì không thể nói ra miệng đây.
"Tần tiểu thư, cô cũng đến đây, thật sự ngượng ngùng a..." . Sau một phen kiểm tra, Mục mẹ rốt cục trở lại bình thường, được Nguyễn Minh Kỳ đỡ lại phòng, nhìn thấy Tần Thanh Miểu, có chút có lỗi nói, "Một bà lão như tôi xảy ra chuyện, phiền toái đến người trẻ tuổi rồi..."
Di ?
Cố Úc Diễm sửng sốt nhìn về phía Mục mẹ, đồng thời cũng nhìn thấy ánh mắt không hiểu giống mình của Nguyễn Minh Kỳ.
"Không có gì". Tựa hồ mỗi khi đối mặt với người lớn, tư thái lạnh lùng cùn Tần Thanh Miểu thu liễm đi ít nhiều, giờ phút này tuy trên mặt cũng không có biểu tỉnh gì, nhưng ngữ khí so với vừa nói chuyện với Cố Úc Diễm đã nhu hòa đi không ít, "Dì vẫn nên nghỉ ngơi nhiều hơn, cháu sẽ nói bác... nói bạn cháu tìm một quản lí tốt".
"Không cần phiền toái". Vừa nghe Tần Thanh Miểu nói như vậy, Mục mẹ vội vàng lắc đầu, "Để ta chiếu cố Liên nhi thì được rồi, Tần tiểu thư không cần làm vậy, chuyện này không dám phiền toái cô".
Cười nhẹ, Tần Thanh Miểu không nói gì thêm, Cố Úc Diễm lại lập tức hiểu được tìm quản lí trên cơ bản nhất định sẽ có chuyện, cũng không ngờ Nguyễn Minh Kỳ lúc này lại mở miệng, "Phi thường cảm tạ Tần tiểu thư.... bất quá, Liên tỷ tỷ luôn là tôi chiếu cố, đổi lại cho người khác làm, tôi không yên tâm.... Hiện tại tôi đã trở về, nên tôi có thể chịu trách nhiệm".
Nhìn chằm chằm Nguyễn Minh Kỳ vài giây, lại quay đầu nhìn Cố Úc Diễm, biểu tình Cố Úc Diễm bị kiềm hãm, cùng nàng đối diện vài giây, nhìn về phía Nguyễn Minh Kỳ, sau đó quay đầu lại, nhức đầu, "Đúng vậy... không cần.... để Minh Kỳ thì tốt rồi..."
Mím môi, hơi hơi hí mắt nhìn Cố Úc Diễm, chỉ mới nhìn vài giây làm cho nàng nhịn không được nuốt ngụm nước miếng, trong lòng run lên, Tần Thanh Miểu giống như là vừa mới hừ lạnh một tiếng, "Một khi đã như vậy, vậy được rồi....".
Dừng một chút, nâng tay nhìn đồng hồ, "Tôi còn có việc, đi trước".
Nói xong, không thèm nhìn Cố Úc Diễm, hướng Mục mẹ gật đầu, trực tiếp ra khỏi phòng bệnh. Cố Úc Diễm vội vàng đi hai bước đuổi theo, nhưng Mục mẹ lúc này gọi nàng lại, chỉ nhìn thân ảnh mà mình muốn ôm vào lòng chạy ngày càng xa.
"Tiểu Diễm a, con cũng biết Tần tiểu thư?". Trong phòng bệnh, Mục mẹ mặt vẫn còn tái nhợt ngồi ở chỗ kia, Nguyễn Minh Kỳ một lần nữa bưng chậu nước ra giúp Mục Hề liên chà lau, chợt nghe nàng nói thế, không khỏi nhìn ánh mắt có chút bất an của hảo bằng hữu.
"Dạ...ân....đúng vậy....". Cố Úc Diễm đang miên man suy nghĩ có phải hay không Tần Thanh Miểu đang sinh khí có chút trì độn đáp, lại nghe nói, "Tần tiểu thư là người tốt a, đã đến bệnh viện thăm Liên nhi vài lần, trước đó vài ngày thân thể dì không thoải mái, Tần tiểu thư vừa lúc lại đây, còn để lại số điện thoại cho y tá..."
Sửng sốt, lập tức hiểu được vì cái gì Tần Thanh Miểu xuất hiện lúc này, nhưng vì sao lại nói cả ngày hôm nay đều họp, vừa mới chấm dứt, tâm Cố Úc Diễm kêu lên, lại bối rối đứng lên, "Dì... con... con....bỗng nhiên nhớ đến con có việc...."
"Có việc thì mau đi nha". Vị phụ nhân đang nói đến chỗ Tần Thanh Miểu tuy lạnh lùng nhưng thực tế rất thiện lương thì nghe vậy nói nhanh, "Con xem con, đừng bởi vì dì mà chậm trễ, mau đi đi".
"Dạ....". Cố Úc Diễm gật gật đầu, liếc mắt nhìn Nguyễn Minh Kỳ một cái, thấy trong mắt nàng tia cổ vũ, cắn răng chạy ra ngoài phòng bệnh đuổi theo.
Năm phút đồng hồ trôi qua... Miểu Miểu.... Miểu Miểu không thể nhanh như vậy đã đi a....
Một đường chạy ra ngoài, sau đó nhìn xung quanh tìm kiếm vị trí chiếc Porche trắng của Tần Thanh Miểu, nhưng không tìm thấy, Cố Úc Diễm giậm chân thật mạnh, âm thầm tự trách mình sao không đuổi theo ngay từ đầu. lấy điện thoại từ trong túi ra gọi cho Tần Thanh Miểu.
"Như thế nào?'. Điện thoại vừa thông liền nghe được lời nói ngắn gọn trong trẻo lạnh lùng, Cố Úc Diễm lúc này không hề lắp bắp, gan lớn lên, "Chị ở đâu?"
Trong xe, Tần Thanh Miểu một tay để trên bánh lái, một tay nắm di động, nhìn chằm chằm người kia đang nhìn nhìn xung quanh tìm kiếm cái gì đó ở phái trước, mãy liễu giương lên, "Ngữ khí của em như vậy là có ý gì?"
"Em....". Vì cô nói như vậy, vừa mới hùng hổ lập tức rụt lui trở về, Cố Úc Diễm lại lập tức cà lăm, "Em...em muốn tìm chị..."
"Tìm chị làm gì?". Thân mình dựa vào ghế, thu hồi cánh tay ở tay lái trở lại tư thế ôm ngực, ánh mắt Tần Thanh Miểu nhìn Cố Úc Diễm vừa có chút ôn nhu, lại có chút phức tạp, ngữ khí nồng đậm ghen tuông mà ngay cả chính cô cũng không nhận thấy, "Em có thể đi chiếu cố Mục Hề Liên, đã chạy thật xa để đến đây, vất vả rồi".
"Em... em....". Nghe ra giọng nói của cô không thích hợp, Cố Úc Diễm vội vã muốn nói mình chạy tới nội thành là vì dì Mục té xỉu, nhưng..... kỳ thật mấy ngày trước cũng rất muốn tới tìm cô, nhưng là không biết lấy lí do gì để rời đi, cũng không biết lấy lí do gì để xuất hiện trước mặt cô.
"Nhanh vào đi". Thực nhanh chóng nhận thấy mình thất thố, Tần Thanh Miểu khôi phục bộ dáng lãnh đạm, nói hết lời liền tính cúp điện thoại. Mà Cố Úc Diễm sau khi nghe ba từ này, lại cố gắng tìm kiếm xe Tần Thanh Miểu, "Chị còn ở đây đúng không?"
Tần Thanh Miểu nhất thời nhướng mi.
Một phen nhìn xung quanh rốt cuộc cũng nhìn thấy chiếc xe cực quen thuộc, chạy chậm đi qua, mãi cho đến bên cạnh xe, trên tay vẫn còn nắm di động, Cố Úc Diễm liền như vậy đứng ở bên cạnh xe, trong chốc lát, thật cẩn thận, "Miểu Miểu... em không thể lên xe được..."
Nhiều ngày rồi mới có cảm giác kêu Tần Thanh Miểu như vậy, làm cô giật mình cảm thấy như đang ở trong giấc mơ.
Điện thoại cắt đứt, sau đó cửa kính ở ghế điều khiển được hạ xuống, nữ nhân vẻ mặt không gợn sóng kia nhìn nàng một lát, "cạch " một tiếng của ghế phụ được mở ra.
Nhẹ nhàng thở ra rồi vội vàng chạy ra sau ngồi vào, thời điểm đối mặt với Tần Thanh Miểu thì dũng khí cùng xúc động lại xuất hiện. "Miểu Miểu, em rất nhớ chị".
Liếc nhìn nàng một cái, Tần Thanh Miểu không nói gì, trực tiếp khởi động xe chậm rãi rời đi, mãi cho đến khi ra ngoài bệnh viện, mới mở miệng, "Nếu muốn xuống xe thì bây giờ đi xuống".
"A?". Người kia sau khi nói xong câu đó liền không yên, nghe Tần Thanh Miểu nói như vậy, lập tức kinh ngạc, một hồi lâu, mi rối rắm, "Miểu Miểu..."
"Không xuống thì mang dây an toàn vào".
"A...được rồi...". Thấy Cố Úc Diễm vội vàng mang dây, Tần Thanh Miểu liếc một cái, mới tăng tốc độ xe.
Khoảng cách của nhà Tần Thanh Miểu và bệnh viện không xa, lái xe ước chừng mười phút thì dừng lại, tự cổ vũ chính mình trong lòng, trực tiếp kéo tay Tần Thanh Miểu, "Miểu Miểu, em rất nhớ chị".
Đang tính mở cửa xe thì nhất thời dừng động tác, nhìn chằm chằm phía trước, cũng không nhìn Cố Úc Diễm, "Chị nói rồi, em có việc.... có thể gọi điện cho chị".
Cố Úc Diễm ngẩn ra, lập tức cúi đầu, "Em.... nghĩ đã lâu, nghĩ không ra nên dùng lí do gì để gọi điện cho chị.... rõ ràng là không có chuyện gì, nhưng mà em rất rất muốn gọi cho chị, muốn gặp chị.... kỳ thật đầu tháng ba đó không hề có chuyện gì, em chỉ là nhịn không được... em lúc ấy luôn luôn nghĩ nên tìm lí do gì để nói chuyện với chị, nhưng là nghĩ tới nghĩ lui, lừa chị là không đúng, em nghĩ.... cùng lắm là bị chị mắng một chút, sau đó quyết định gọi... kết quả di động tắt máy".
Ga ra không hề có ánh sáng, ở trong xe, Tần Thanh Miểu đã sớm tắt đèn, trong bóng đếm, Cố Úc Diễm rõ rằng cảm thấy bàn tay ôn nhuận bóng loáng bị mình giữ giật giật, cầm lại tay mình, sau đó dường như nghe được thanh âm thở dài, "Vì cái gì thời điểm em đối mặt với chị, luôn cẩn thận như vậy, chị thực sự đáng sợ đến thế sao?". 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna