Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 39 + 40

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 39

"Không.... không phải đáng sợ!". Nắm chặt bàn tay vừa nắm lại tay mình, Cố Úc Diễm biết mình không thể một lần nữa lại co đầu rụt cổ khúm núm nữa, "Chính là... khẩn trương, em cũng không hiểu tại sao lại như vậy.... Trước kia, chưa từng có cảm giác như thế, hơn nữa....h ơn nữa em sợ chọc chị không vui.... em không muốn làm chị không vui...."
Rõ ràng có thể cảm nhận được ngón tay đang nắm run rẩy, Cố Úc Diễm nắm thật chặt bàn tay nhu nhược không xương, "Cho nên, không phải đáng sợ, cũng không có hao hết tâm tư, chính là muốn, nhất định không thể chọc chị sinh khí.... chị nhíu mày một cái, em đều đã.... đều rất đau lòng...."

Ấp a ấp úng cũng chẳng cường lực hơn bao nhiêu so với ngữ khí hằng ngày, sau đó liền trầm mặc không biết nói gì nữa, lỗ tai một mảng nóng bỏng, trong lòng lại lo lắng mình nói nhưng lời này có phải hay không làm cho Tần Thanh Miểu cho rằng mình lời ngon tiếng ngọt, lại vội vàng mở miệng, "Chị....chị tin tưởng em, em không phải là lừa bịp chị, những lời này là thật lòng.... không.... không tin.... chị...."
Tay cầm tay Tần Thanh Miểu đặt tại ngực mình, muốn cho nàng có thể cảm giác được trái tim mình đập có bao nhiêu mau, hô hấp cũng ngày càng dồn dập, "Chị.... chị sờ xem..."
Tay bị đặt mạnh mẽ tại địa phương của nữ nhân cũng không có thêm động tác gì, để mặc nàng cầm tay, phủ ở ngực cô, cảm giác được tim của nàng không có tiếng vang nhưng đập rất mạnh.
Trong xe một mảng tối, Cố Úc Diễm không nhìn được biểu tình của Tần Thanh Miểu, hồi lâu sau nghe được một tiếng thở dài, sau đó cái tay vừa mới phủ ở ngực mình chậm rãi hướng lên trên, mãi cho đến cánh môi mềm lại thì nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa, làm mặt mình nóng lên, sau đó, một cảm xúc quen thuộc lại truyền đến.
"Ngô....". Người bị hôn trừng lớn mắt, muốn từ trong bóng đêm nhìn thấy khuôn mặt người kia, nhưng cố gắng trợn mắt cũng chỉ thấy một mảng đen. Dựa vào cảm giác hai tay vòng qua cổ Tần Thanh Miểu, nhắm mắt nhận thấy được cô càng hôn lại càng ôn nhu, loại cảm giác rung động này làm cho khó có thể khắc chế.
"Miểu Miểu.... Miểu Miểu....". Vừa hôn xong, Cố Úc Diễm ôm nữ nhân đang thở hổn hển để ở bả vai mình, tiếng nói khàn khàn, "Chị tin tưởng em..."
"....Ừ". Vốn tưởng rằng sẽ không được trả lời, nhưng người nằm ở bả vai nàng lại dùng thanh âm nếu không chú ý sẽ không nghe lên tiếng, tuy rằng thật nhỏ, nhưng tại nơi cực kỳ im lặng này, vậy cũng đủ rồi.
Cũng không biết trải qua bao lâu, Tần Thanh Miểu vẫn để mặc cô ôm không tránh khỏi lòng cô, ngồi trở lại ghế điều khiển, "Xuống xe đi".
"Được....". Trong lòng thiếu thân hình mềm mại kia làm cho Cố Úc Diễm mất mát. Nghe lời mở cửa xuống xe, chờ Tần Thanh Miểu khóa xe rồi cùng nàng sóng vai ra khỏi gara, trên đường lén lút nhìn Tần Thanh Miểu, đã thấy cô khôi phục vẻ đạm mạc, nhưng lại có một chỗ bất đồng với ngày thường, đó chính là bên tai đỏ bừng.
Đợi đến khi hai người vào nhà đổi giày, Cố Úc Diễm không biết phải làm gì tiếp theo, Tần Thanh Miểu rốt cục nói chuyện, "Em có thể.... không cần băn khoăn nhiều như vậy".

Nói xong lại tao nhã bước chân về phòng, chỉ chừa lại bóng dáng cho Cố Úc Diễm, "Chị không phải loại nữ nhân dễ dàng tức giận như vậy".
Lăng lăng đứng đó nhìn nữ nhân thong dong nói xong mấy lời này rồi bước đi hơi nhanh, mãi cho đến khi cửa phòng khép lại, Cố Úc Diễm mới hồi phục tinh thần, chớp mắt, nhếch miệng ngây ngô cười.
Đang ngốc hồ hồ cười, cửa đã muốn khép lại một lần nữa mở ra, Tần Thanh Miểu từ bên trong đi ra, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt ngốc hề hề đang cười, không khỏi sửng sốt, lập tức trong mắt lóe qua một tia thẹn thùng không dễ phát hiện, trên mặt cũng đỏ hồng, chạy nhanh lại mở miệng, thanh âm trong trẻo lạnh lùng nhưng mang theo độ ấm cất giấu bên trong, "Hành lí của em còn ở bệnh viện đúng không?"
Không nghĩ tới nàng sẽ đi ra, thân mình Cố Úc Diễm lập tức cương cứng, bộ dáng như vậy làm Tần Thanh Miểu nhịn cười không được, "Hỏi em đấy, lại phát ngốc cái gì".
Lời nói mang theo ngữ khí oán trách làm lửa nóng trong lòng Cố Úc Diễm tăng lên, hướng đến Tần Thanh Miểu vài bước đem nàng ôm vào trong lòng, "Ừ".
"Em đang làm gì vậy...ngô....". Bị người kia bỗng nhiên ôm lấy nên tránh né, nhưng không dùng lực, chưa kịp nói hết câu, liền bị người vừa bạo gan ôm nàng trực tiếp hôn lên, đặt nàng trên tường lại một lần kích hôn.
"Em....". Tần Thanh Miểu bị hôn đến không thở nói đem nàng đẩy ra, trên mặt phiếm hồng, trong mắt lộ vẻ xấu hổ, lại hiện lên tia quyến rũ, đang định nói cái gì, Cố Úc Diễm lại giành trước, "Chị nói em có thể không cần băn khoăn nhiều như vậy".
Tần Thanh Miểu nhất thời cứng họng, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng toàn bộ so với mình chỉ có hơn chứ không kém, sau khi nói xong lại cúi đầu vẻ mặt không yên, trong lòng nhu lại, nâng tay vuốt vuốt lỗ tai nàng. "Loại việc như thế này, không thể".
"Vậy chị vừa mới nói...". Cúi đầu, để mặc nàng nắm lỗ tai mình, cũng không cảm thấy đau, ngược lại có cảm giác ấm áp, Cố Úc Diễm bĩu môi, tay nắm nắm góc áo sơ mi của Tần Thanh Miểu, giống như có chút làm nũng, "Chị vừa mới nãy không phải còn hôn..."

Thần sắc nhất thời cứng ngắc, tay còn đang xoa xoa vạnh tai mềm mại lập tức ngừng động tác, Tần Thanh Miểu nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm vài giây, biểu tình có chút không được tự nhiên thu hồi tay, hừ một tiếng xoay người trở lại trong phòng, đóng cửa đồng thời bỏ lại một câu, "Cho tới bây giờ chỉ có châu quan mới có tài năng phóng hỏa sao"(Mình nghĩ câu này Tần Thanh Miểu ám chỉ chỉ có mình chị ấy mới được tự ý hôn hay sao ấy)
"....". Cố Úc Diễm không nói gì, sau một lúc lâu, sau kín phun ra vài từ, "Nữ nhân ngạo kiều..."
Nhưng trong lòng lại nhảy nhót, ngây ngốc nở nụ cười.
Nàng cảm giác Tần Thanh Miểu có chút bất đồng, tựa hồ mỗi lần cùng nàng tách ra một thời gian, lúc gặp lại, có thể cảm giác được nàng không giống với trước kia, mà lần này, lại như thế.
Liền bởi vì vừa mới lúc nãy ở trong gara nhìn thấy một mặt mềm mại của nàng như vậy, cho nên... chính mình mới dám nói như thế.
Một mình một người đứng ở bên ngoài phòng Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy cảm xúc của mình thực phức tạp,, đó là loại cảm giác chạy từ ngực đến cổ họng, rất cao hứng.... có lẽ là như vậy đi.
Một giờ sau, Tần Thanh Miểu giặt sạch tắm rửa thay quần áo rồi đi ra ngoài, liền nhìn thấy Cố Úc Diễm vẫn đang đứng trước của phòng mình, lại đang vò đầu bức tai đi tới đi lui, làm cho người ta vừa buồn cười lại vừa tức giận, ôm ngực đứng dựa vào cửa, "Không phải là em đứng ở đây một giờ chứ?"
"A...". Người đang chìm đắm trong cảm giác hứng phấn căn bản không hề nghe thấy thanh âm mở cửa, càng thêm không chú ý đến Tần Thanh Miểu ôm ngực đứng ở kia một phút đồng hồ, mạnh mẽ xoay đầu nhìn Tần Than Miểu mà ngơ ngác, làm cho người dựa ở cửa nhíu mày, "Em còn muốn ngẩn người bao lâu nữa?"
"Ách... xong rồi....". Sau khi hoàn hồn thì luống cuống tay chân đứng thẳng, lập lập tức lâm vào trạng thái dại ra.
Ngô.... Miểu Miểu hôm nay.... ăn mặc hảo....hảo....xinh đẹp...
Mái tóc ngày thường được bới lên nay buông xõa quan quan ở trên vai, Tần Thanh Miểu đi đến trước mặt người đang ngẩn người ánh mắt si mê nhìn chằm chằm mình, nâng tay, gõ một cái lên cái trán trơn bóng, "Hoàn hồn".
"Được...được...." . Cố Úc Diễm đáp, tầm mắt đảo đến vai Tần Thanh Miểu, nhăn mi lại, đem áo khoác trên người trực tiếp phủ thêm cho cô. "Bây giờ vẫn là mùa đông".
Tuy rằng rất đẹp....nhưng mà...ngô, thời tiết này mà Tần Thanh Miểu mặc trang phục dạ hồi màu đen không tay thế này, thoạt nhìn thấy rất lạnh nga, hơn nữa.... người khác nhất định sẽ thấy da thịt trắng nõn bóng loáng này.
Sớm biết nàng sẽ có động tác này, Tần Thanh Miểu cũng không ngăn cản nàng, trực tiếp đem nàng kéo tới phòng mình, mở tủ quần áo ra lấy một bộ tây trang đưa cho nàng, "Thay".
"Hả?". Tiếp nhận bộ quần áo ngay cả nhãn còn chưa thao từ tay nàng, Cố Úc Diễm có chút ngây người, liền trực tiếp bị đẩy mạnh vào phòng tắm, "Cho em năm phút, nếu ngẩn người nữa.... vượt quá năm phút, chị liền vào giúp em mặc".
Còn đang suy nghĩ thì nghe được lời nói lạnh như băng của người nọ ở ngoài cửa, nhất thời quýnh lên, vội vàng cởi quần áo ra mặc vào bộ tây trang màu đen, nhìn gương, liền suy sụp xuống
Lần đầu....nàng chán ghét việc mình giống anh đến như vậy.
Giống như bị hất một bát nước lạnh, vừa mới hưng phấn kia đã qua, Cố Úc Diễm yên lặng nhìn người ở trong gương tóc ngắn một thân tây trang màu đen áo sơ mi trắng, trong đầu hiện lên hình ảnh anh sau khi tan tầm mặc bộ tây trang cách đây không lâu, tay nắm tay áo hơi dùng sức, mu bàn tay đều nổi lên gân xanh, nhìn mình ở trong gương, ánh mắt có chút bi ai, mà hô hấp cũng dồn dập lên.
"Em thật muốn chị vào giúp em mặc?". Chờ tới năm phút đồng hồ, mười phút đã trôi qua, Tần Thanh Miểu trực tiếp đẩy cửa phòng tắm, nhìn thấy bộ dáng Cố Úc Diễm trong gương, rõ ràng cũng ngẩn ra, ngay sau đó đi qua, kéo nàng quay lại đối mặt với mình, cao thấp đánh giá trong chốc lát, xoay người rời phòng tắm.
Tay sớm đã nắm thành quyền, Cố Úc Diễm không biết tâm tình mình lúc này rốt cuộc khổ đến mức nào, rõ ràng vừa rồi có thể nhìn thấy ánh mắt đánh giá của Tần Thanh Miểu có gì, cái loại cảm giác rầu rĩ đau đớn lại xuất hiện.
"Cởi ra, đổi bộ này". Đang tại thời điểm khó chịu, nước mắt cơ hồ cũng sắp rơi xuống, Tần Thanh Miểu lại đi vào đưa cho nàng bộ quần áo khác, lúc này là bộ tây trang màu trăng cùng áo sơ mi xanh ngọc.
Cầm bộ quần áo trong tay, lại khổ sở buồn bực nhìn Tần Thanh Miểu ra khỏi phòng tắm, bên tai nghe thấy một câu, "Đổi xong, chờ mười lăm phút mới được trở ra".

Chương 40

Thay đồ một lần nữa rồi nhìn vào gương, Cố Úc Diễm không còn thấy giống anh nữa, tiểu tây trang màu trắng so với bộ màu đen lúc nãy thiếu đi một chút trầm ổn, nhưng lại nhiều hơn sự năng động, áo sơ mi xanh ngọc so với sơ mi trắng cũng thanh nhã hơn vài phần.
Nhìn vào gương thấy sau khi thay bộ quần áo này thì mình không còn quá giống ca ca nữa, lại nghĩ đến Tần Thanh Miểu vừa rồi sau khi đánh giá mình một phen rồi ra ngoài lấy bộ quần áo này, Cố Úc Diễm dường như ngộ ra điều gì, nhưng không dám xác định.
Di động đặt để ở bên ngoài, Cố Úc Diễm không đeo đồng hồ, ngoan ngoãn ngốc ở trong phòng tắm, không rõ mười lăm phút là bao lâu, ngốc hồ hồ than thở đếm, coi như một lần đếm là qua một giây, mười lắm phút là chín trăm giây, đếm tới chín trăm thì có thể ra ngoài.
Nhưng mới vừa đếm đến hơn năm trăm, Tần Thanh Miểu từ bên ngoài đẩy cửa vào, nghe được thanh âm lẩm bẩm của Cố Úc Diễm, "Năm trăm sáu mươi chín, năm trăm bảy mươi, năm trăm bảy mươi mốt...", đầu tiên là sửng sốt, lập tức mỉm cười, "Với tốc độ này của em, đếm một lần đã quá hai giây".
"Ngô...", nghe được âm thanh thì quay đầu, nhìn thấy khóe môi mỉm cười yếu ớt của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm ngượng ngùng, tầm mắt di chuyển xuống, nhìn Tần Thanh Miểu đã đổi bộ dạ phục màu trắng, nhất thời giật mình đứng tại chỗ.
Tần Thanh Miểu thay bộ dạ phục màu trắng, so với bộ màu đen vừa rồi không kém hơn chút nào, tóc dài quăn vẫn buông xõa trên vai, khóe môi mỉm cười yếu tớt, thoạt nhìn rất hấp dẫn.
Nhưng giờ khắc này, Cố Úc Diễm không thèm để ý đến những điều đó.... Cái nàng để ý là, Tần Thanh Miểu một lần nữa thay bộ lễ phục này, chính là bởi vì mình cũng thay bộ tây trang màu trắng... cho nên, bộ tây trang màu đen lúc nãy, là vô tình, hay là muốn phối hợp với bộ dạ phục không tay màu đen kia ?
Đáy lòng như bị cái gì kích thích trêu chọc, Cố Úc Diễm cảm động hướng về phía Tần Thanh Miểu hai bước, muốn đi qua gần gũi nàng, Tần Thanh Miểu lại trực tiếp xoay người đi ra ngoài, "Chỉ có châu quan mới có khả năng phóng hỏa".
Cước bộ nhất thời bị kiềm hãm, lại rất nhanh đuổi kịp người kia, sau khi ra khỏi phòng tắm, Cố Úc Diễm như nhớ tới cái gì, "Ngô, Miểu Miểu, vì sao lại mặc như thế này a?"
Nàng là lần đầu tiên mặc bộ tây trang thế này....Bộ quần áo này thoạt nhìn rất có cảm giác sang trọng...
"Buổi tối cùng đi với chị đến một bữa tiệc". Tần Thanh Miểu thản nhiên nói xong, đi đến tủ quần áo chọn áo choàng, sau đó đi đến trước gương mặc vào, Cố Úc Diễm đi qua, giúp cô điều chỉnh, phản chiếu qua gương nhìn hai người một thân màu trắng đứng cũng một chỗ trông rất phù hợp, nhịn không được lộ ra nụ cười ngây ngô, từ phía sau ôm lấy Tần Thanh Miểu, cằm tự lên vai nàng, hơi hơi híp mắt, giống như một tiểu miêu đang phơi nắng, thanh âm cũng lộ vẻ hưởng thụ, "Miểu Miểu...chị thật tốt..."
Đối với việc mình bỗng dưng bị ôm lấy như không trách, Tần Thanh Miểu để mặc nàng ôm, tay khoát lên cánh tay đang ở trên thắt lưng mình, nhìn vào gương thấy bộ dáng khoái hoạt của Cố Uc Diễm, đáy lòng mềm mại, ý cười trong mắt càng dày. 

"Tiệc tối đêm nay hẳn không trễ lắm". Thả lòng thân mình tựa vào lòng Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu cảm thấy ngay cả tâm tình cũng lơ lửng, thanh âm cũng không còn lạnh như băng, "Quá một nửa thời gian là có thể rời khỏi rồi, đến lúc đó qua bệnh viện lấy hành lý của em".
Mỹ nhân trong ngực, thanh âm lại ôn nhu hơn ngày thường rất nhiều lần, Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy một khắc này thực sự là hạnh phúc cực điểm, ngay cả không khí cũng mang hương vị ngọt ngào, hít thật sâu vào thẳng trái tim, khoái hoạt đến nỗi làm nàng muốn ôm Tần Thanh Miểu đứng quay quanh tại chỗ, "Được".
"Ừ...". Tần Thanh Miểu đáp lại, nghe được thanh âm của di động, đến lúc này mới rời khỏi lòng của Cố Úc Diễm, đi qua bắt điện thoại, mi nhăn lại, "Tôi lập tức đến".
Ngắt điện thoại, thời điểm quay lại thì thấy khuôn mặt ngốc hồ hồ của Cố Úc Diễm đang nhìn mình, tâm tình phiền muộn vì cuộc điện thoại đã vơi đi không ít, đi qua điểm nhẹ lên mũi nàng, "Tiệc tối có nhiều người, không được xằng bậy".
"Ờ...". Cố Úc Diễm trừng mắt, ngoan ngoãn gật đầu, "Em chưa từng xằng bậy a".
Nàng vô cùng cẩn thận, khi nào thì xằng bậy a?
Mày liễu giương lên, đầu ngón tay đang điểm nhẹ chóp mũi liền lập tức nắm lấy mũi Cố Úc Diễm, thanh âm của Tần Thanh Miểu lộ ra một chút bất mãn, "Nói thật hay, chị cũng không phải là không biết xấu hổ nghen".
"Ách...hắc...hắc....". Ngượng ngùng cười, Cố Úc Diễm không để ý đến động tác Tần Thanh Miểu nắm mũi mình, một lần nữa đi qua ôm lấy cô, lại có chút không yên, "Miểu Miểu, hay là em không đi, vậy sẽ không làm chị mất mặt?"
"Ân hừ....". Người bị ôm xẹt qua một tia bất đắc dĩ, nhưng không nửa phần giãy giụa, nghe được vị khẩn trương trong lời nói của nàng, nâng tay xoa xoa vành tai nàng, "Không".
"Ờ".
"Nói lời vô nghĩa liền đi ra ngoài".
"Em không nói...."
"Ân hừ".
Trời chạng vạng, Cố Úc Diễm gọi điện cho Nguyễn Minh Kỳ, nói nàng tối nay qua lấy hành lý, sau đó ngồi vào ghế phụ của chiếc Porche trắng, lúc Tần Thanh Miểu khởi động xe, lại như nhớ đến cái gì, "Miểu Miểu, vậy đêm nay chị phải uống rượu sao?"
"Ừ". Lái xe ra khỏi ga ra, Tần Thanh Miểu khôi phục bộ dáng lạnh nhạt, dường như người để mặc Cố Úc Diễm ôm lúc nãy không phải là nàng.
"Vậy lúc trở về để em lái xe nha....". Cố Úc Diễm không để ý chút nào, thật sớm đã miễn dịch tư thái lạnh như băng của Tần Thanh Miểu, tiếp tục nói, "Có phải mỗi lần tiệc tối chị đều phải uống rượu không?"
"Ừ". Vòng tay lái một cái, Tần Thanh Miểu nhìn thẳng phía trước, ngữ khí lãnh đạm.
"Vậy về sau để em làm lái xe cho chị đi". Ý nghĩ như thế đã có từ lúc lấy bằng lái, nhưng lại lo lắng Tần Thanh Miểu sẽ chán ghét mình quấn quít lấy nàng, nên vẫn chưa nói, lúc này cơ hội tới, vì thế tực tiếp nói ra miệng.
"Vậy em nghĩ chị để em lấy bằng lái làm gì?". Đạm đạm liếc nàng một cái, Tần Thanh Miểu tuyệt không lưu tình, "Lãng phí thờ gian cùng tiền tài?"
"Ách....hắc hắc...."
Đến khi xe dừng ở bãi đỗ của khách sạn năm sao lớn nhất X thị, Cố Úc Diễm và Tần Thanh Miểu cùng nhau xuống xe, sóng vai cùng nhau, Tần Thanh Miểu chủ động khoác cánh tay Cố Úc Diễm, làm cho người kia vốn đã có chút khẩn trương lại càng run rẩy lợi hại.
Lại liếc nàng một cái, rõ ràng có thể cảm giác được khẩn trương của nàng, Tần Thanh Miểu một câu cũng không nói, nhưng lại kéo cánh tay Cố Úc Diễm nắm thật chặt, một đường đi vào đại sảnh, trêu chọc ánh mắt vô số người, bất luận là nam hay nữ.
Đường Vận sớm đã chờ ở bên trong hướng về phía Tần Thanh Miểu, nhìn thấy Cố Úc Diễm ở bên người nàng, trong mắt hiện lên tia ngạc nhiên, khẽ cau mày, đi đến trước mặt hai người, nhìn Cố Úc Diễm một cái, rồi quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu, "Thanh Miểu, cậu...."
Như thế nào trong trường hợp như vầy lại đem theo đứa nhỏ này?
Tần Thanh Miểu lắc đầu không nói gì, vẫn duy trì động tác kéo cánh tay Cố Úc Diễm, mắt lạnh nhìn mọi người trong đại sảnh, hoàn toàn không để ý nam nhân kia đi đến.
Đừng nói là đại sảnh đãi tiệc tối của khách sạn năm sao, cho dù là cổng khách sạn, Cố Úc Diễm cũng chưa từng đặt chân tới. Tối nay đi cùng Tần Thanh Miểu, đi vào thế giới chưa bao giờ được tiếp xúc qua, nhìn đại sảnh được trang hoàng xa hoa, trần nhà thủy tinh sáng lấp lánh làm cho nàng có chút chói mắt, cái loại cảm giác không thể thích ứng phát ra ngày càng mãnh liệt.
"Thanh Miểu, em đến rồi". Ngay tại thời điểm Cố Úc Diễm quay đầu về phái Tần Thanh Miểu, thì một giọng nam trong sáng vang lên (ặc, giọng nam mà trong sáng), mà thanh âm này, làm cho lưng Cố Úc Diễm chợt lạnh, trực tiếp quay người nhìn qua.
Thanh âm này, nàng tự nhiên không thể quên được.... Nếu không phải là ngày đó nghe được qua điện thoại, thì còn có thể là ai nữa.
"Anh". Tần Thanh Miểu vẫn lạnh băng thời điểm nhìn đến người kia thì cũng hơi dịu lại, tiếng kêu kia làm cho gánh nặng trong lòng Cố Úc Diễm được giải khai, cúi đầu vụng trộm thở ra, lại một nhận được một đạo ánh mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm mình.
Theo cảm giác nhìn lại, nhìn thấy nam nhân tuấn dật đang ở trước mặt mình và Tần Thanh Miểu, mang theo một chút cảm giác tìm kiếm, lại tựa hồ ẩn chứa ánh mắt khinh thường, Cố Úc Diễm nhẹ nhành nhăn mi lại.
"Đêm nay trông rất được nha". Nam nhân sau một phen đánh giá Cố Úc Diễm,đối với Tần Thanh Miểu lộ ra nụ cười sủng nịch khích lệ, ngữ điệu lập tức thay đổi, "Bất quá.... tại sao lại dẫn theo một cô bé đến đây?"
"Không có tại sao". Tuy khi nói chuyện với nam nhân sắc mặt đã không còn lạnh như băng, nhưng lúc nói chuyện vẫn không lưu tình chút nào, Tần Thanh Miểu thản nhiên nói.
"Được rồi....". Bất đắc dĩ cười cười, nam nhân lắc đầu, đi đến phía trước một bước, tay giơ ra trước mặt Cố Úc Diễm, "Xin chào, tôi là anh của Thanh Miểu, Tần Thanh Dật".
Cánh tay trái bị khoác lên, tay phải vẫn có thể động, Cố Úc Diễm không chút do dự, tay cũng nắm tay nam nhân, một bộ dáng không kiêu ngạo không siểm nịnh, thời điểm nói tên mình, theo bản năng quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu một cái, "Xin chào, Tần tiên sinh, tôi là....Cố Úc Diễm"
Sau khi nắm chặt tay thì Cố Úc Diễm tính rút tay ra, cũng không để nam nhân nắm nữa, đối mắt sắc bém kia liền nhìn chằm chằm mắt nàng, "Cố tiểu thư, bộ dáng có chút giống với người tôi quen biết".
Chợt nghe thế, Cố Úc Diễm lập tức quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu, nhưng cô vẫn là bộ dáng lạnh nhạt, "Tiểu Diễm chính là em gái của Cố Úc Sâm". 

Tiểu Diễm....
Ở trong lòng đọc lại hai chữ này, Cố Úc Diễm cúi đầu, khóe môi lén lút giương lên. 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna