Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 41 + 42

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 41

Nghe được Tần Thanh Miểu nói như vậy, Tần Thanh Dật rất bình tĩnh, quét mắt qua Cố Úc Diễm, lại cúi người ở bên tai Tần Thanh Miểu nói câu gì, làm nàng nhăn mi lại, gật gật đầu, "Ừ"
Cánh tay rời khỏi cánh tay Cố Úc Diễm, hơi chần chờ, lại khẽ vuốt tay nàng, Tần Thanh Miểu nhìn Cố Úc Diễm, "Đi theo Vận Vận, chị có việc đi một chút".
"Được....". Cố Úc Diễm ngoan ngoãn gật đầu, lúc này Tần Thanh Miểu mới cùng Tần Thanh Dật rời đi, Đường Vận ở bên cạnh không nhịn được ném một cái xem thường, "Thanh Miểu thật là, liền đem tiểu bằng hữu này để lại cho mình".

Cũng không thèm hỏi ý kiến của cô một chút nào.... cho dù chắc chắn cô sẽ đáp ứng
Thấy cô như thế, Cố Úc Diễm nhức đầu, vẻ mặt ngượng ngùng, "Làm phiền chị rồi Đường tỷ tỷ..."
"Không phiền không phiền....". Đường Vận cười tủm tỉm đánh giá nàng, sau đó kéo nàng đến bên cạnh, lấy ly rượu trên bàn đưa nàng, "Đến đây, uống cái này đi".
"Ách, em không thể uống rượu, lát nữa còn phải lái xe". Cố Úc Diễm rất thành thật nói, cảm thấy yết hầu có chút khát, ngắm trên bàn trong chốc lát, nhìn thấy nước trái cây thì nhãn tình sáng lên tính đi qua lấy, Đường Vận liền trực tiếp đem ly rượu nhét lên tay nàng, "Lái xe cái gì nga, nếu thật sự say, lái xe của Tần gia tự động sẽ đưa em và Thanh Miểu trở về".
Lắc đầu, đem chén rượu để lên bàn, vẻ mặt Cố Úc Diễm còn thật sự, "Em đã nói với Miểu Miểu rằng khi trở về sẽ lái xe".
Nói được thì làm được, huống hồ là lời hứa với Tần Thanh Miểu
"Miểu Miểu?". Khuôn mặt tươi như hoa của Đường Vận nhất thời ngưng trệ, miệng lập lại hai chữ này, lại nhìn về phía Cố Úc Diễm, không hề tươi cười nữa, chỉ còn nghiêm túc, "Cậu ấy đồng ý để em kêu như thế?"
"Ừ...." Dùng sức gật đầu, nghĩ đến lúc nãy Tần Thanh Miểu ở trước mặt Tần Thanh Dật gọi mình là "Tiểu Diễm", Cố Úc Diễm nhịn không được nhếch miệng cười, mà bộ dáng ngốc hồ hồ này trông rất ngọt ngào, dừng ở trong mắt Đường Vận, lại làm cho nàng càng thêm phiền não
Mà Cố Úc Diễm nhìn Đường Vận đang ở kia trầm tư tựa hồ không rảnh đi để ý mình uống cái gì, vội vàng đi đến cạnh bàn bưng nước trái cây lên miệng uống hai ngụm, cơn khát ở cổ họng đã giảm bớt. Đem ly để lại trên bàn, vừa muốn trở về bên người Đường Vận, lại bị một nam nhân ngăn lại, vừa ngẩn đầu lên, liền nhìn thấy khuôn mặt lộ vẻ cao ngạo của nam nhân, chính là Vệ Minh Khiêm lúc trước từng bị Tần Thanh Miểu hất một ly rượu ở nhà hàng Tần kia.
Nghĩ đến việc Vệ Minh Khiêm ở trước mặt mình vũ nhục anh, mà Tần Thanh Miểu lại còn nói sau này ở trước mặt Vệ Minh Khiêm thì không cần để ý tới, Cố Úc Diễm chỉ liếc hắn một cái, thối lui ra sau tính lách qua bên cạnh hắn, cánh tay bị giữ lại, đau đớn làm cho nàng nhăn mi, nhưng không phát ra nửa điểm thanh âm, lạnh lùng liếc hắn một cái, "Anh muốn làm gì?"
"Hắc.... quạ đen biến thành gà dĩ nhiên lại muốn trở thành phượng hoàng?". Vệ Minh Khiêm nắm cánh tay Cố Úc Diễm, vẻ mặt trào phúng, mà Đường Vận bên kia cũng đã bước lại, "Vệ Minh Khiêm, anh làm cái gì vậy, buông tay".
"Đường phó tổng tốt nhất không nên xem vào chuyện của người khác". Vệ Minh Khiêm lạnh lùng cười, lôi kéo cánh tay Cố Úc Diễm tính đem nàng đi ra ngoài, bị lôi kéo tay nên đôi mi thanh tú nhăn lại gắt gao, dùng sức rút ra khỏi tay hắn, tay kia sờ sờ lại chỗ vừa bị siết đau, trong mắt hiện lên vài tia hờn giận, cũng không muốn làm Tần Thanh Miểu mất mặt ở đây.
Thân là đứa nhỏ lớn lên từ nông thôn, tuy nói vì ông bà ngoại và mẹ nên được đọc sách viết chữ thư pháp, nhưng cũng có thời điểm, sẽ đi theo ông nội và cha làm ruộng, khí lực Cố Úc Diễm không tính là quá lớn, nhưng giãy khỏi sự kiềm chế lơi lỏng của Vệ Minh Khiêm, cũng không khó.
Biến sắc, Đường Vận lạnh lùng nhìn Vệ Minh Khiêm một lát, đi qua nắm tay Cố Úc Diễm, "Chúng ta đi, không cần để ý đến anh ta".
"Ân....". Gật gật đầu, áp chế căm tức trong lòng đi theo Đường Vận, Cố Úc Diễm không rõ vì sao ba lần bốn lượt Vệ Minh Khiêm tìm mình kiếm chuyện, muốn hỏi, lại không biết mở miệng thế nào, bất quá nhất định là có liên quan đến ca ca.
Nhưng Vệ Minh Khiêm làm sao nguyện ý để các nàng đi, giờ phút này hắn không còn kiêng kị vì Tần Thanh Miểu không ở đây, mà Đường Vận thì hắn luôn luôn không để ở trong mắt, nhìn thấy cơ hội mình có thể làm nhục nhã muội muội Cố Úc Sâm, tự nhiên không muốn bỏ qua.
Lại một lần nữa chắn ở tước mặt hai người, trên mặt lộ vẻ dối trá tươi cười, "Đường phó tổng, tôi chỉ là muốn tìm em gái Cố Úc Sâm ôn lại chút chuyện cũ thôi".
"Anh có thể trực tiếp đi tìm Cố Úc Sâm để ôn chuyện". Tần Thanh Miểu lúc nãy cùng Tần Thanh Dật vào phòng ở trên lầu để đàm phán một chút chuyện, sau khi đi ra thì thấy cảnh Vệ Min Khiêm đang giữ chặt cánh tay Cố Úc Diễm, từ trên lầu bước xuống thật nhanh nhưng không mất đi sự tao nhã, mãi cho đến lúc đứng phía sau, vừa nghe được lời nói của Vệ Minh Khiêm, không chừa mặt mũi nói thẳng.
Nghe thấy lời nói của Tần Thanh Miểu, vẻ mặt tươi cười của Vệ Minh Khiêm lập tức biến mất, xoay người, nhìn Tần Thanh Miểu một lát, hừ lạnh một tiếng, "Tần Thanh Miểu, thân là vị hôn thê của tôi, hình như không nên nói tôi như vậy a?"
Không thèm liếc hắn một cái, trực tiếp đi qua bên cạnh hắn, mãi cho đến khi đến trước mặt Cố Úc Diễm, thấy nàng bởi vị lời nói của Vệ Minh Khiêm mà trừng lớn mắt, tay vẫn duy trì động tác xoa chỗ đau, hơi hơi nhíu mi, kéo tay nàng, nghiêng người nói với Đường Vận, "Vận Vận, mình đi trước, cậu giúp mình nói với anh một tiếng".
"Thanh Miểu....". Tần Thanh Miểu mới đến đây trong chốc lát liền rời đi, việc này từ trước đến nay tuyệt đối không có, mà như vậy chủ yếu là vì Cố Úc Diễm, làm cho ánh mắt Đường Vận càng trở nên xám đen lại, Tần Thanh Miểu cũng không để ý nàng nữa, trực tiếp lôi kéo cánh tay Cố Úc Diễm đi ra ngoài.
"Miểu Miểu...." Tuy rằng không hiểu rõ lắm chuyện này, nhưng Cố Úc Diễm vẫn có thể từ trong mắt Đường Vận nhìn ra , bị Tần Thanh Miểu kéo đến cửa, dừng lại cước bộ, "Làm như vậy có được hay không?"
Giương mi, Tần Thanh Miều quay đầu liếc nàng một cái, "Em có thể tiếp tục ở lại đây".
"Ách....". Vừa nghe liền biết nữ nhân này lại ngạo kiều, Cố Úc Diễm ngượng ngùng cầm tay Tần Thanh Miểu, "Chị đi đâu thì em theo đó".
"Ân hừ... Chị không thích nói dối kiểu này". Tần Thanh Miểu thản nhiên nói, muốn đi về phía trước, thì hai nữ nhân đi tới lại làm cho nàng dừng bước.
"Di? Đây không phải là Tần tổng sao?", hai nữ nhân kia cũng dừng lại trước mặt nàng và Cố Úc Diễm, người bên trái tóc quăn dài mang một chút vẻ quyến rũ mở miệng nói, tầm mắt quét qua tay Tần Thanh Miểu và Cố Úc Diễm đang nắm chặt, lộ ra nụ cười tươi, "Đã lâu không gặp".
"Đã lâu không gặp, Lệnh Hồ luật sư". Tần Thanh Miểu thản nhiên nói, đầu ngón tay vuốt vuốt lòng bàn tay Cố Úc Diễm, "Tiểu Diễm, em nên gọi là Lệnh Hồ luật sư là học tỷ".
"Hả?". Cố Úc Diễm chớp mắt, nghiêng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, lại nhìn nữ nhân ở trước mặt mình ra vẻ tươi cười sáng lạn, trên người lộ ra hơi thở dị dỗ, có chút buồn bực, "Học tỷ?"
"Còn Linh Lung tiểu thư cũng vậy". Bộ dáng vẫn bình thản, Tần Thanh Miểu không nhìn nàng, "Các nàng cũng là từ đại học pháp viện X ra a".
"Ờ....", gật đầu, rõ ràng nhìn thấy được ánh mắt đăm chiêu của nữ nhân đầy vẻ dụ dỗ kia, cả nữ nhân cột tóc đuôi ngựa đứng ở một bên vẫn chưa nói gì đang nhíu mi lại, tuy rằng không biết Tần Thanh Miểu có ý gì, Cố Úc Diễm vẫn kêu hai người một tiếng "Học tỷ".
"A.... hóa ra Tần tổng cũng có lúc như thế này a". Người được gọi là "Lệnh Hồ luật sư" lại nở nụ cười sáng lạn, đánh giá Cố Úc Diễm một lát, "Nhưng mà tựa hồ vẫn chưa trưởng thành nha Tần tổng".
"Lệnh Hồ luật sư hiểu là được rồi?", Tần Thanh Miểu khẽ mở môi mỏng, "Không phải sao?"
"Đương nhiên". Nữ nhân vuốt cằm, tay ôm chặt cánh tay nữ nhân bên cạnh, thanh âm trầm xuống, "Bất quá xem ra là Tần tổng đang muốn rời khỏi, nếu thời gian còn sớm, thật là đang muốn giữ cô lại tâm sự ?"
"Hôm nay như vậy là đủ rồi". Tiếng nói Tần Thanh Miểu lạnh lùng mà trong trẻo, "Sau này, nhất định sẽ có cơ hội".
"Như vậy, sau này sẽ tán gẫu tiếp".
Đối với đoạn đối thoại mạc danh kỳ diệu (Không hiểu rõ, quái lạ) của hai người, Cố Úc Diễm vẫn chưa kịp hiểu được, liền bị Tần Thanh Miểu kéo thẳng đến bãi đỗ xe, mở ra cửa điều khiển, "Em lái xe".
"Dạ...". Không biết rõ nên cũng không suy nghĩ nữa, chỉ là đối với lời nói và việc làm của Tần Thanh Miểu mà khẳng định, nhất định có đạo lý riêng của nó. Ngồi vào ghế điều khiển, đợi cho đến khi Tần Thanh Miểu sau khi ngồi vào ghế phụ rồi thắt đai an toàn xong, Cố Úc Diễm khởi động xe, nghĩ nghĩ, "Ngô, Miểu Miểu, chị vẫn chưa ăn gì cả".
"Ừ". Cố Úc Diễm lái xe ra ngoài, Tần Thanh Miểu từ từ nhắm mắt dựa vào ghế dưỡng thần, nghe nàng nói chuyện, cũng không mở mắt ra, "Em muốn ăn cái gì?"
Nghe thấy thanh âm mỏi mệt của cô, hơi chần chờ nhìn thẳng phía trước, rồi đậu xe ở ven đường, cởi áo khoác đắp lên người Tần Thanh Miểu, "Lát nữa đến siêu thị mua nguyên liệu, em nấu cơm.... chị ngủ một lát đi".
Cố Úc Diễm nói xong thì hướng về bàn điều khiển điều chỉnh nhiệt độ cao thêm, một lần nữa nghiêm túc trở về lái xe, cũng không nhìn thấy Tần Thanh Miểu mở mắt ra chăm chú nhìn nàng vài giây rồi nhắm mắt lại lẫn nữa, "Ừ".
Xe rất nhanh đã dừng lại ở bên ngoài siêu thị, cởi đai an toàn, sau đó ngăn lại động tác muốn xuống xe của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm ấn nàng trở lại vào ghế, thời điểm nàng nhíu mày thì hôn vào sườn mặt nàng, thanh âm nhu hòa, "Chị tiếp tục ngủ đi, em đi vào mua một chút đồ ăn, rất nhanh sẽ xong".
Đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm, tựa hồ muốn từ trong mắt nàng nhìn ra cái gì, nhưng nhìn nửa ngày cũng chỉ có thể thấy được ôn nhu cùng thương tiếc, Tần Thanh Miểu nâng tay xoa nhẹ khuôn mặt nàng, ngưng mắt nhìn nàng một lát, đạm đạm cười, "Tiểu dân chúng, cái phải đang muốn đốt đèn không?"
"Hả?", lập tức sững sờ tại chỗ, bởi vì khuôn mặt xinh đẹp đang tươi cười kia mà hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
"Em xem em, ..... lại còn muốn phòng hỏa....", tay vuốt vuốt cổ nàng, nữ nhân ôn nhu trực tiếp ngẩng đầu chạm vào môi nàng, tiếng nói khó có được ôn như thế, lại lộ ra một chút quyến rũ, "Ngay cả đốt đèn.... cũng đều ngốc như vậy...." 

Chương 42

Cố Úc Diễm cảm thấy cuộc sống như thế này thật tốt đẹp.
Mỗi buổi sáng sớm đều vì Tần Thanh Miểu mà chuẩn bị bữa sáng, sau khi nàng đi khỏi thì đến thư phòng xem sách, sau đó đến bệnh viện cùng Nguyễn Minh Kỳ chăm sóc mẹ con Mục Hề Liên, gần trưa thì đến siêu thị mua đồ ăn về nấu rồi chờ Tần Thanh Miểu tan tầm. Giữa trưa thì ngủ trua, buổi chiều đi tản bộ hoặc trực tiếp đến bệnh viện, đến buổi tối thì đến dưới lầu Tần thị chờ Tần Thanh Miểu tan làm, cùng đi ăn cơm, sau đó đi dạo phố, hoặc là trực tiếp trở về nhà cùng với Tần Thanh Miểu ngồi ngốc trong thư phòng.
Tuy nói đại đa số thời gian Tần Thanh Miểu đều trưng ra bộ dáng lạnh lùng, cho dù quan hệ của hai người ngày càng thân mật, đại đa số thời điểm lời nói ra tuyệt không chút lưu tình sẽ làm cho Cố Úc Diễm có cảm giác bị đông cứng, cho dù như thế, Cố Úc Diễm vẫn cảm thấy cuộc sống như thế này thực làm cho người ta vô cùng thỏa mãn.
Mỗi khi cuối tuần lúc ông bà ngoại gọi điện thoại, nhắc đến Tần Thanh Miểu, Tần Thanh Miểu đều lạnh lùng liếc nàng một cái, tiếp nhận điện thoại rồi cùng ông bà ngoại nói mấy câu, bộ dáng còn thật sự đứng đắn, thường làm cho Cố Úc Diễm ở cạnh bên nhịn không được cười trộm.
Nhưng cuộc sống như vậy, khoảng nửa tháng sau, rốt cục cũng muốn kết thúc, nguyên nhân....tự nhiên là bởi vì khai giảng.
"Ngô... Miểu Miểu....". Ngày mai phải đến trường học điểm danh, vẻ mặt Cố Úc Diễm không tình nguyện, ghé vào bàn bĩu môi nhìn nữ nhân đang lãnh đạm đọc sách, "Em không muốn trở về..."
Lật qua một trang sách, Tần Thanh Miểu cũng không thèm liếc nhìn nàng một cái, ngữ khí lạnh nhạt, "Khai giảng".
"Ô.... em biết....". Ô ô hai tiếng, tay đặt lên tay Tần Thanh Miểu đang đặt trên sách, Cố Úc Diễm rất buồn bực, "Em không cần phải trở về đó..."
Lại lật tiếp một trang, hoàn toàn không để ý cái động tác đầy ai oán kia, Tần Thanh Miểu trầm mặc, để mặc Cố Úc Diễm cọ xát đến cuối cùng cầm luôn tay mình, ở mu bàn tay bóng loáng trắng nõn hôn một cái, thẳng đến khi người nọ ra sau bàn tính ôm lấy mình, mới lấy bàn tay vừa bị hôn đặt ở môi nàng, "Chị bảo em trở về đó ở khi nào?"
"Ngô?'", Bị chặn môi nên không có biện pháp nào thân mật nên mặt hiện lên vẻ oán niệm, lại bởi vì lời nói của Tần Thanh Miểu mà hai tròng mắt lập tức trong suốt, "Em có thể không quay về?"
"Nếu buổi sáng hôm sau chỉ có một hai tiết, có thể". Tay đang để ở môi nàng động đậy, trực tiếp nắm lấy mũi nàng, Tần Thanh Miểu nghiêng đầu, nhìn cái đầu ở phía sau mình, cười như không cười, "Nếu làm loạn nữa, ngay cả cuối tuần cũng không được lại đây".
"Ngô.... Miểu Miểu....", Nửa tháng nay, Tần Thanh Miểu đối với nàng đã dung túng hơn rất nhiều so với trước kia, mà như vậy lại làm cho lá gan Cố Úc Diễm càng lớn, cảm giác tâm tình Tần Thanh Miểu không tệ, sẽ cười hì hì quấn quít lấy không tha, mà thời điểm nàng như thế, Tần Thanh Miểu cũng chỉ hí mắt liếc mắt cảnh cáo nàng một cái, cũng không tránh khỏi lòng nàng. Cũng chính vì như vậy, càng được dung túng nên lá gan càng lớn, không như lúc trước ngoan ngoãn lui về, mà là ở trên vai nàng cọ cọ, ngữ khí mang theo làm nũng, "Miểu Miểu..."
"Em thật sự là càng ngày càng dính". Tức giận chọt chọt chóp mũi nàng, Tần Thanh Miểu thu tay, để nàng hôn lên mặt mình rồi trực tiếp đẩy ra, "Không được làm phiền chị xem sách nữa".
"Hắc hắc, được". Sảng khoái đáp ứng, còn không quên tại sườn mặt mỹ nhân hôn một ngụm rồi mới buông ra, đi ra thư phòng để làm cơm, bộ dáng đắc ý kia, làm cho Tần Thanh Miểu vừa tức giận lại vừa buồn cười.
Nhưng Cố Úc Diễm vừa đi vào phòng bếp, vẻ mặt Tần Thanh Miểu cũng đã nghiêm túc trở lại. Sau một lúc lâu, sâu kín thở dài.
Ngày hôm sau, như bình thường quấn quít Tần Thanh Miểu cả ngày, đến lúc chạng vạng sau khi ăn cơm thì cũng đến lúc trở về trường học, Cố Úc Diễm lại bắt đầu ma xát cọ cọ không muốn đi, Tần Thanh Miểu đem vẻ mặt này để vào trong mắt, có chút bất đắc dĩ, "Thời khóa biểu của em không phải viết ngày mai chỉ có hai tiết sao?"
"Là oa....". ngồi ở trên sô pha đùa nghịch đầu ngón tay của chính mình, ngữ khí ai oán, "Nhưng là môn bắt buộc..."
"Em còn muốn chuyển môn học?", Một tay nắm hông một tay gõ đầu nàng, Tần Thanh Miểu quỳ trên sô pha nhìn người ở bên dưới, mím môi, hiển nhiên bởi vì lời của Cố Úc Diễm mà có chút sinh khí.
"Không a... em chỉ là nói như vậy thôi....", Cùng cô ở chung lâu như vậy, tự nhiên đối với vẻ mặt sinh khí của ncô rất là hiểu biết, Cố Úc Diễm ngã vào tay vịn sô pha, tay giữ tay Tần Thanh Miểu, "Có thể tự chọn môn học, ngày thứ hai khai giảng nếu muốn có thể lại chỗ giáo vụ xin đổi.... em chỉ là muốn đổi thời gian học thôi..."
Mày liễu giương lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm, xác định nàng không nói dối, Tần Thanh Miểu mới gõ ót nàng một cái, "Nếu thiếu cái gì thì đứng trách chị".
"Miểu Miểu...", kéo dài thanh âm, trực tiếp ôm nàng hông nàng, ở chỗ bụng nàng cọ cọ hai cái, ngửa đầu vẻ mặt lấy lòng, "Chị sẽ nhớ đến em chứ?"
Cúi đầu nhìn ánh mắt trong suốt tràn ngập chờ mong đang nhìn chính mình, giống y hệt chú chó nhỏ chờ chủ nhân dỗ dành, khóe miệng Tần Thanh Miểu méo lại, ngón tay búng trán nàng một cái, miệng lạnh lùng nói, "Nhớ em làm cái gì?"
"Ngô...", xoay đầu nghĩ nghĩ, vòng tay vẫn gắt gao ôm eo nhỏ của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm ngượng ngùng, "Nhớ em thì sẽ nhắc đến em, em sẽ hắt xì một cái, sẽ vui vẻ".
"Cái ý niệm kỳ quái gì ở trong đầu em thế này!", không để ý hình tượng mà ném cái xem thường, ngón tay lại gõ gõ trán nàng, Tần Thanh Miểu hừ lạnh, "Mau đứng lên, thu thập một chút, chị lái xe đưa em trở về trường".
"Ờ....", chỉ muốn tiếp tục làm nũng với Tần Thanh Miểu như lúc trước, chứ không hề để ý đến việc học tập, Cố Úc Diễm ngoan ngoãn cúi đầu, buông thắt lưng Tần Thanh Miểu, đứng dậy trở về phòng lấy đồ đạc sớm đã thu thập xong đem đến phòng khách, nữ nhân ôm ngực dựa tường cư nhiên lại mở miệng, "Không phải là luyến tiếc chị sao? Dọn dẹp cũng thực sự là qua nhanh a".
"....", Người đang cầm hành lý có chút dở khóc dở cười, nhìn vẻ mặt lãnh nghiêm của Tần Thanh Miểu, nghĩ đến lúc trước hành động cùng lời nói của mình không đồng nhất đã làm cho Tần Thanh Miểu hiểu lầm mình lừa gạt nàng, trong lòng quýnh lên, quay người trực tiếp đem hành lý trở về phòng, mở tủ ra đem quần áo để vào bên trong.
"Em làm cái gì vậy?", Tần Thanh Miểu nhìn động tác của nàng, khẽ nhíu mày.
"Không cần mang theo những thứ này trở về a". Cố Úc Diễm đưa lưng về phía cô cầm quần áo treo vào tủ, ngữ điệu rất tự nhiên, "Dù sao buổi tới em cũng muốn tới đây tắm rửa".
"....", Lúc này thì Tần Thanh Miểu cũng hết chỗ nói, nhìn chằm chằm thân ảnh gầy yếu, giơ mi lên, "Ai cho em làm như vậy?"
Treo quần áo xong, xoay người, đi qua ôm lấy nữ nhân ngạo kiều, Cố Úc Diễm ở trên vai nàng cọ cọ hai cái, thanh âm mềm nhũn, "Miểu Miểu.... Được không?"
"Lá gan của em thật sự là càng lúc càng lớn". Tần Thanh Miểu cũng không trả lời vấn đề của nàng, nhéo cái mũi nàng rồi tránh khỏi lòng nàng, xoay người đi đến cửa lớn đổi giày, "Đi thôi".
Tuy vẫn chưa biết được đáp án, nhưng Cố Úc Diễm biết Tần Thanh Miểu đã đồng ý, liệt miệng ngây ngô cười đi ra ngoài, sau khi đổi giày thì nắm tay Tần Thanh Miểu đi ra ngoài, cái loại cảm giác bởi vì khai giảng nên không thể cả ngày ở cạnh Tần Thanh Miểu cũng giảm đi rất nhiều.
Đã nói rồi....Miểu Miểu.....thật sự là một nữ nhân ôn nhu săn sóc.
Sau khi khai giảng thì thời gian rảnh rỗi của Cố Úc Diễm liền ít đi rất nhiều, chương trình học kỳ hai lại nhiều thêm mấy môn. Tuy rằng đã cố gắng chuyển các tiết học sang buổi sáng và buổi chiều, nhưng vẫn có hai ba buổi tối vẫn phải học đến hơn mười giờ đêm.
Cũng vì nguyên nhân này, làm cho thời gian Cố Úc Diễm và Tần Thanh Miểu ở cùng một chỗ so với trước kia ngắn hơn rất nhiều, cũng may hai ngày cuối tuần nàng vẫn có thể đi đến chỗ Tần Thanh Miểu.
Một buổi chiều nọ, bởi vì giáo viên có cuộc họp đột xuất ở bên ngoài, chương trình học được dời đến ngày khác, vì vậy Cố Úc Diễm và Nguyễn Minh Kỳ tự nhiên dư ra một buổi chiều rãnh rỗi, hai người liền đến bệnh viện chiếu cố Mục hề Liên.... Đương nhiên, nói là cùng chiếu cố, trên thực tế vẫn là Nguyễn Minh Kỳ làm cả.
Sau khi hai người khai giảng thì kiên trì khuyên Mục mẹ trở về nhà, thời gian học của Nguyễn Minh Kỳ và Cố Úc Diễm cũng tương đối giống nhau, nhưng cơ hồ đều do Nguyễn Minh Kỳ chiếu cố Mục Hề Liên, làm cho Cố Úc Diễm lại càng cảm thấy áy náy, nhưng mỗi khi muốn nói cái gì với Nguyễn Minh Kỳ, nàng lại dùng cái nụ cười an ủi kia nói nàng sau này không được nhiều lời nữa.
Vài lần như thế, tuy rằng trong lòng rất áy này, Cố Úc Diễm cũng không nói lại mấy lời này nữa.
"Tiểu Diễm, cậu cùng với cô ấy hiện giờ là mối quan hệ tình lữ sao?", sau khi làm việc xong, hai người ngồi ở trong phòng bệnh, Nguyễn Minh Kỳ nhìn bạn tốt ngẫu nhiên lại cười ngây ngô, nhịn không được mở miệng hỏi.
Nghe vấn đề này, người vừa mới suy nghĩ đến việc tối nay có thể ở chỗ Tần Thanh Miểu lập tức giật mình, cúi đầu gãi gãi một hồi lâu, "Mình cũng không biết...."
"Kia.... cô ấy có nói qua rằng cô ấy cũng thích cậu chưa?"
Nụ cười nhợt nhạt còn vương trên mặt lập tức trở thành hư không, Cố Úc Diễm bởi vì những lời này của Nguyễn Minh Kỳ, biểu tình có chút cổ quái.
Vấn đề này.... nàng cũng đã nghĩ tới, nhưng nghĩ một lúc lâu, liền buộc chính mình không được suy nghĩ tiếp. Nhưng thời điểm nhìn vào gương, nội tâm vẫn sẽ ngẫu nhiên giật mình.
Tần Thanh Miểu....Quả thật chưa từng nói thích nàng.
Cô chỉ nói là cô thích anh Cố Úc Sâm, nhưng chưa từng nói thích nàng, Cố Úc Diễm. 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna