Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 43 + 44

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 43

Từ trong phòng hội nghị đi ra, cùng Đường Vận trở về văn phòng, Tần Thanh Miểu ngồi ở ghế của mình, khép hờ mắt, Đường Vận ở một bên nhíu mi, "Thanh Miểu, cậu chấp nhận để Vệ Minh Khiêm như vậy?"
Nâng tay xoa xoa huyệt thái dương, Tần Thanh Miểu thở dài, mở mắt ra, "Không phải mình để mặc anh ta như vậy, là ba ba.... Mình và anh cũng không có biện pháp".
"....Bác Tần chẳng lẽ không nhìn ra nhân phẩm của Vệ Minh Khiêm sao? Cư nhiên còn muốn đem cậu gả cho anh ta...." Đường Vận nhíu chặt mi, ngữ khí có chút oán niệm, "Nếu có thể đem Vệ Minh Khiêm đá đi thật xa thì tốt rồi".
"Được rồi, Vận Vận....", Tần Thanh Miểu ngăn lại Đường Vận còn đang muốn nói cái gì, đứng dậy, vẻ mặt bất đắc dĩ mỏi mệt, "Mình hơi mệt, đi về trước".
" ....Được". Đường Vận trầm mặc một lát, nhẹ giọng đáp một câu, để nàng đi ra, thời điểm đến trước của, lại giữ chặt tay Tần Thanh Miểu
"Làm sao vậy?", Đang định mở miệng nói lới từ biệt thì sửng sốt, nhìn bạn tốt có chút không rõ.
Thở dài, Đường Vận nhìn Tần Thanh Miểu một lát, đẩy ra cửa ban công kéo nàng đi ra, sau đó đóng của lại, "Thanh Miểu, có chuyện, mình đã nghĩ rất lâu".
"Ừ, cậu nói đi".
Trầm ngâm một vài giây, mắt đẹp nhìn chằm chằm Tần Thanh Miểu một lát, Đường Vận sâu kín mở miệng, "Cậu... thích tiểu bằng hữu kia sao?"
Trên mặt Tần Thanh Miểu vẫn duy trì vẻ đạm mạc, nghe được Đường Vận nói lời này cũng chỉ hơi nhíu mày, vẫn chưa trả lời.
"Quên đi...". Thấy cô như thế, Đường Vận lắc đầu, hơi do dự, cầm tay Tần Thanh Miểu, "Ít nhất..... tiểu bằng hữu kia cũng không tệ lắm, vô luận như thế nào, mình cũng đều ủng hộ cậu".
"Vận Vận.... ". Tần Thanh Miểu không nghĩ rằng Đường Vận sẽ nói như vậy, sửng sốt một lúc, thanh âm trong trẻo lạnh lùng nhưng cũng không trong trẻo lạnh lùng như lúc trước, đôi mắt nhu hòa như nước giờ phút này hơi kinh ngạc, nhìn nửa ngày cũng chỉ có thể gọi tên Đường Vận.
"Cậu hiện tại.... so với trước kia lạnh hơn rất nhiều....", Đường Vận mỉm cười, "Nhưng là.... cảm giác có đôi khi, so với trước kia cũng khoái hoạt hơn rất nhiều".
Tần Thanh Miểu lại sửng sốt, đáy mắt lộ vẻ suy tư, nhưng cũng không nhìn Đường Vận.
"Ngay từ đầu mình chỉ cảm thấy.... tiểu bằng hữu kia là em gái của Cố Úc Sâm, lại có chút giống nhau, cho nên không thích lắm....", Đường Vận thở dài tiếp tục nói, "Sau đó lại cảm thấy nàng thực ra không hề giống Cố Úc Sâm, nhưng nàng vẫn là một đưa trẻ.... lại còn là một nữ nhân...."
Lẳng lặng nghe Đường Vận nói về phương diện tình cảm của mình, Tần Thanh Miểu vẫn chưa nói, gật đầu để nàng nói tiếp.
"Bất quá trong khoảng thời gian này.... ít nhất, so với Cố Úc Sâm, tiểu bằng hữu này lại càng thích hợp cậu hơn, hơn nữa cậu cũng vui vẻ nhiều hơn", Đường Vận nói xong, thấy Tần Thanh Miểu duy trì tư thế ôm ngực dựa tường giống như đang tự hỏi cái gì, lại thở dài, "Nhưng cậu.... cậu thật sự hiểu rõ rồi sao?"

Ngẩng đầu nhìn chằm chằm nàng vài giây, Tần Thanh Miểu vuốt tóc không nhìn nàng nữa, "Mình có tính toán của mình".
Hơi hơi nhíu mi, Đường Vận cũng không nói nữa, nhẹ nhàng lắc đầu, "Cậu có dự tính thì tốt rồi.... được rồi, cũng không có chuyện gì nữa, cậu không phải mệt sao, đi thôi".
"Ừ".
Từ trong phòng đi ra, đóng của lại, Tần Thanh Miểu lẳng lặng nhìn phiến cửa gỗ, cắn môi, hồi lâu sau mới xoay người rời khỏi công ty.
Gần dây Cố Úc Diễm có điểm mê man, bị Nguyễn Minh Kỳ kéo đến cùng nhau tham gia thi đua ở học việc, vì trận đấu vào buổi tối thứ năm nên không thể không dụng tâm đọc sách
Ra khỏi công ty, không biết vì cái gì Tần Thanh Miểu trực tiếp lái xe đến ký túc xá của Cố Úc Diễm, dừng xe dưới lầu ký túc xá, ngồi vài giây, sau đó cầm điện thoại đặt ở tấm chắn thủy tinh lên, bấm dãy số đã ghi tạc vào đầu, không nghĩ đến di động vang lên hồi lâu, nhưng cũng không nghe được thanh âm luôn mang theo hương vị ngốc hồ hồ kia.
"Cô là ai?", Ngắn gọn lãnh đạm nói, ánh mắt Tần Thanh Miểu lập tức lạnh xuống, thanh âm vừa rồi không phải là Cố Úc Diễm, cũng không phải của Nguyễn Minh Kỳ.
"Ách". Người ở đầu bên kia điện thoại bởi vì thanh âm lạnh băng mà giật mình, hai giây sau mới nói "Úc Diễm ở luật học viện đọc sách, quên mang di động".
"Vậy sao? Cảm ơn". Đạm đạm trả lời một câu, Tần Thanh Miểu ngắt điện thoại, nghĩ nghĩ, khởi động xe hướng về phía luật học viện, mãi cho đến khi đến dưới lầu thì dừng xe, vào thang máy đi đến tầng sáu.
Quả nhiên mới từ thang máy đi ra vài bước, thì nhìn thấy người kia mặc áo sơ mi trắng và quần bò, trong tay cầm quyển sách ở đó sôi nổi, vẻ mặt nguyên bản lạnh lùng hơi đổi, trong mắt hiện lên ý cười, ôm ngực dựa vào một cây cột nhìn người nọ, không mở miệng gọi nàng.

"Tội phạm bị phán ở tù chung thân, thực tế phải chấp hành hơn 10 năm, mới có thể tạm tha.... Người nước ngoài xâm hại đến lợi ích Trung Quốc hoặc là của công dân Trung Quốc, vẫn có thể theo luật pháp của Trung Quốc mà xét xử, nhưng người nước ngoài đã chịu hình phạt, có thể tha hoặc giảm bớt hình phạt....", nhớ kỹ tư liệu trong đề mục, Cố Úc Diễm theo thói quen tính ngồi ở bậc cầu thang, căn bản không để ý đến nữ nhân ý cười ngày càng đậm ở cách đó không xa, "Tội phạm bị phán ở tù chung thân, thực tế phải chấp hành..."
"Ngô....", nhức đầu đọc lại một lần, động tác dưới chân vẫn không ngừng, sau đó lại lật đề mục tiếp theo, nửa giờ trôi qua, đem toàn bộ lực chú ý đọc kỹ lại một lần nữa các đề mục xong mới dừng lại, hơi mệt mỏi, đi vài bước, đến ngồi ở bậc thang nghỉ ngơi.
Vừa mới ngồi xuống, tầm mắt nhìn bâng quơ thì thấy nữ nhân đang ôm ngực đứng cách đó không xa, híp mắt lại rồi lập tức trừng lớn mắt nhìn, mãnh mẽ đứng lên chạy tới, kết quả sau một cái lảo đảo thiếu chút nữa ngã sấp xuống.
Vội vàng loạng choạng hai bước mới ngăn được vừa rồi thiếu chút nữa đứng không vững mà quỳ rạp trên mặt đất, Cố Úc Diễm nhẹ nhàng vuốt ngực thở ra, Tần Thanh Miểu đã đến đằng trước nàng, ninh mi, biểu tình có vẻ rất nghiêm túc.
"Ách...", ngượng ngùng cười cười, nhìn trước nhìn sau, xác định không có người mới lập tức bước về phía trước tính ôm Tần Thanh Miểu, không ngờ người nọ nhíu mi lui về sau một bước, "Lại muốn làm gì đây?"
"Ngô....ôm một chút thôi", Thấy cô lui về sau, Cố Úc Diễm theo sát từng bước giữ chặt lấy cánh tay nàng, cằm ở trên vai nàng cọ cọ, "Miểu Miểu, chị tại sao lại đến sớm như vậy a?"
Tuy nói trong khoảng thời gian này, mỗi trưa cùng tối, nếu Tần Thanh Miểu không phải đi tiếp khách, thì đều cùng nàng ăn cơm. Nhưng cũng là sau 12 giờ, như thế nào hôm nay chưa tới 11 giờ mà Miểu Miểu đã tới rồi a?
"Không muốn nhìn thấy chị sao?", nữ nhân bị ôm lấy cánh tay đạm đạm liếc mắt người kia bởi vì mình mang giày cao gót mà cao hơn nàng một ít, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại lộ ra ôn nhu, thanh âm cũng không phải cái loại lạnh lùng, mà là hơi trêu chọc.
"Không có không có...". Cố Úc Diễm ngây ngô cười, hiển nhiên đã quen với bộ dáng như vậy của Tần Thanh Miểu, cằm cọ cọ ở trên vai nàng
"Được rồi, xem sách của em đi". Tâm tình bởi vì cuộc đối thoại lúc nãy với Đường Vận mà có chút lo lắng giờ đã với đi rất nhiều, Tần Thanh Miểu nhéo nhẹ cái mũi nàng, thanh âm mà ngay cả nàng cũng không nhận đều nồng đậm sủng nịch cùng cưng chiều, "Đọc sách thì đọc sách, nhảy nhót như vậy làm gì".
"Ngô.... hắc hắc....", vẫn ôm lấy cánh tay nàng, Cố Úc Diễm ngốc ngốc nói, "Thói quen của em thôi".
"Vậy thì lo thân mình cho tốt đi, đừng loạn như vậy, giống y hệt con khỉ". Rút cánh tay ở trong lòng nàng ra, Tần Thanh Miểu tức giận trắng mắt liếc nàng một cái, "Nếu té ngã thì chị sẽ không đỡ em".
"Vậy chị đi nhanh như vậy là gì chứ?", Trong khoảng thời gian này, lúc đối mặt với Tần Thanh Miểu đã hoàn toàn mất đi vẻ cẩn thận lúc trước, không sợ chết nói, trêu chọc làm cho Tần Thanh Miểu lạnh lùng trừng, "Chị chỉ muốn lại đây nhìn em ngã sấp xuống mà thôi".
"Ừ......"
"Còn không mau đọc sách đi". Không đợi Cố Úc Diễm nói tiếp, Tần Thanh Miểu ném một cái xem thường, không quên lui về sau mấy bước, nâng lên nhìn đồng hồ tinh xảo trên cổ tay, "Nửa giờ nữa đi ăn cơm".
"Được". Vừa mới dính lấy lại ngoan ngoãn cầm sách đi qua, nhưng vừa mới đi được mấy bước, nhớ đến cái gì, quay người lại nhìn Tần Thanh Miểu, miệng giật giật, nhưng không có hỏi ra miệng cái ý nghĩ vừa mới xuất hiện trong đầu.
Nàng.... như thế nào lại biết mình ở trong này?
Có phải hay không.... có phải hay không là bởi vì.... anh?
Tuy không nói ra miệng, nhưng động tác của nàng đã sớm dừng ở trong mắt Tần Thanh Miểu, ngay cả nghi hoặc rồi sau đó thối lui cũng thu vào tầm mắt nàng.
Mày liễu giương lên, Tần Thanh Miểu mím môi, nhưng không nói gì, mà là lui về cột đá tiếp tục tư thế ôm ngực, dừng ở trên người Cố Úc Diễm, trong mắt hiện lên một chút đau đớn.
Nửa giờ trôi qua, Cố Úc Diễm thu thập tài liệu trên bàn bỏ vào ba lô, chạy chậm qua chỗ Tần Thanh Miểu, giữ chặt tay nàng, nhăn mi lại, chớp chớp mắt, nhếch miệng, "Em đi toilet".
".... Chị cũng đi".
"Ờ".
Cùng Tần Thanh Miểu vào toilet, vừa mới vào gian phòng nhỏ kia, lại nghe được thanh âm khác thường ở phòng bên cạnh.
Tuy rằng thanh âm đó đã cố ý bị áp chế, nhưng Cố Úc Diễm vẫn nhanh chóng ý thức được đó là cái gì,....
Cư nhiên có người.... ở buồng vệ sinh.... làm cái việc này?
Nghĩ đến Tần Thanh Miểu ở ngay bên cạnh, khuôn mặt vốn trắng noãn của Cố Úc Diễm, nháy một cái đỏ bừng.

Chương 44

Lúc đi ra khỏi buồng vệ sinh, Tần Thanh Miểu sớm đã đứng cách đó không xe đạm mạc lấy khăn lau tay dính nước, Cố Úc Diễm có chút không yên bước qua, còn chưa kịp nói chuyện, khăn tay đã đưa đến trước mặt, "Lau khô".
"Nga...nga....". Gật gật đầu nhận lấy khăn lau tay, nhìn bộ dáng tao nhã của Tần Thanh Miểu bước về phái thang máy, Cố Úc Diễm vội vàng đuổi theo, mãi cho đến lúc vào thang máy, còn không quên vụng trộm nhìn sắc mặt Tần Thanh Miểu.
Vừa.... vừa rồi hai người ở buồng vệ sinh, đều là nữ nhân....ngô, nguyên lại đại học X ma mị như vậy a?
Không biết Miểu Miểu có nghe thấy không a.
Ôm ngực ngẩng đầu nhìn mấy con số của thang máy đang chạy, cảm giác được ánh mắt bên cạnh, Tần Thanh Miểu điều mi, nghiêng đầu trực tiếp chống lại ánh mắt nàng, "Em muốn nói cái gì?"
"Ách....không....". Bị nàng liếc mắt như thế sợ tới mức nhanh chóng lắc đầu, Cố Úc Diễm cong cong cái ót, hai gò má hồng thấu lên.
Trong thang máy thực im lặng, không dám nhìn lén Tần Thanh Miểu nhưng trong đầu nhịn không được liên tưởng đến thanh âm vừa nghe được ở buồng vệ sinh, mãi đến khi của thang máy "Đinh" một tiếng, đánh bạo, "Miểu Miểu, vừa mới nãy chị có nghe được cái gì không a?"
Đang định đi ra ngoài nhưng nghe như vậy nên cước bộ bị kiềm hãm, quay đầu liếc Cố Úc Diễm một cái, "Em nói gì?"
"Ách...ha ha....". Ngốc hồ hồ sờ đầu, đuổi theo bước chân nàng, liếc mắt thấy nàng không có vẻ gì bất mãn thì lá gan lại càng lớn hơn nữa, "Miểu Miểu, Miểu Miểu, vừa mới nãy bên trong hình như là hai nữ nhân, ôi chao..."
"Ừ hừ"
"Miểu Miểu, gan của bọn họ cũng thật lớn nga...."
"Ừ hừ".
"Miểu Miểu..."
Đang muốn đi ra cổng liền mạnh mẽ dừng chân lại, xoay người híp mắt, "Em muốn thử xem?"
"A?", ngơ ngác đứng ở kia, từ cổ lên tới đỉnh đầu đều đỏ rực, tay chân Cố Úc Diễm có chút luống cuống, "Em....không....không có a..."
"Vậy không nên hỏi những điều vô nghĩa như vậy nữa!". Lạnh lùng bỏ lại một câu rồi hướng đến xe mình, chỉ chừa lại Cố Úc Diễm đứng ngốc ở nơi đó, mãi cho đến khi đi được năm sáu bước, Tần Thanh Miểu xoay người, nhìn tên kia không biết lại đang suy nghĩ cái gì mà vẻ mặt thất thần, "Còn không lại đây!".
"Ờ... ờ....". Vội vàng chạy chậm qua, mới vừa rồi trong đầu hiện lên cảnh XXX, nên căn bản không dám nhìn Tần Thanh Miểu, đến khi ngồi vào trong xe vẫn cúi đầu, nhưng vẫn thường xuyên vụng trộm liếc nhìn Tần Thanh Miểu, rồi sợ bị phát hiện mà lập tức quay đi.
Ăn cơm xong thì đã đến chiều, bởi vì buổi chiều Cố Úc Diễm còn có ba tiết, nên Tần Thanh Miểu đem nàng đuổi về ký túc xá rồi mới lái xe về nhà.
Thay váy ngủ rồi năm trên nệm Tịch Mộng Tư mềm mại (loại nệm nổi tiếng của TQ), nghĩ đến trưa nay Cố Úc Diễm từ đầu tới đuôi đều mang theo bộ dáng yếu đuối ngượng ngùng, Tần Thanh Miểu có chút buồn cười lắc đầu, lấy chăn ở bên cạnh đắp lên người, nhắm mắt lại.
Nhưng giờ khắc này, cũng đồng dạng nằm ở trên giường, nhưng người này lăn qua lăn lại như thế nào cũng ngủ không được.
Ừ....Ân....Không cần....sẽ bị nghe...Ân...."
"Hư....nhỏ giọng thôi...thực ngoan...."
"Ừ..."
Nâng tây vỗ vỗ đầu để ngăn mình nhớ lại thanh âm kia, thân mình Cố Úc Diễm một trận nóng lên, bật dậy nắm lấy áo ngủ, nhăn mi, âm thầm ở trong lòng mắng chính mình làm sao có thể dọa người đến như vậy.
Nếu để cho Miểu Miểu biết, nhất định sẽ khinh bỉ nàng!
"Quan thế âm Bồ Tát, Bàn Nhược Ba La Mật Đa..." . Ghé thân vào giường, lấy gối chụp lên đầu, Cố Úc Diễm dùng sức hít sâu vài cái, ở trong lòng niệm kinh, muốn làm cho mình không suy nghĩ loạn thất bát tao nữa, "Nam mô, sắc tức là không, không tức là sắc, sắc không cũng không, không không cũng sắc....sắc...không...không....sắc....sắc....Ô ô ô ô...như thế nào lại loạn lên thế này..."
Lại ngồi bật dậy, vẻ mặt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi cả nửa ngày, không ngủ được nên đơn giản xuống giường thay quần áo.
Nhưng mà... Cố Úc Diễm không biết tại sao mà thanh âm gợi dục buổi sáng lại xuất hiện. Dùng nước lạnh hất vào mặt, một đầu tóc mềm mại xõa tung trên vai, nhắm mắt lại, mi nhíu chặt với nhau, hiển nhiên là ngủ không an ổn.
"Thanh Miểu, cậu hình như gần đây rất thích đi học viện luật a?". Nữ nhân trẻ tuổi dạt dào thanh xuân, bạn thanh mai trúc mã của nàng - Đường Vận nhiều năm sau vẫn không quyến rũ hơn chút nào, một thân trang phục vận động màu trắng, tóc cột đuôi ngựa, khuôn mặt mang theo nét dễ thương, lại thêm một vẻ mê hoặc.
"Ừ....nơi đó cũng không tệ lắm". Khuôn mặt cơ hồ không thay đổi gì, chỉ khác là sau nhiều năm lại càng thêm lạnh lùng, tiếng nói thì vẫn nhu hòa như thế, "Đọc sách ở đó, hiệu suất rất cao".
"Vậy sao? Vậy sao mình không cảm thấy thế..."
"Đó là vì cậu không thích đọc sách".
"Thanh Miểu ~~"
"Ha ha..."
....
"Thanh Miểu, hình như mỗi lần mình đến, nam sinh kia đều ở trong này, ôi chao".
"Ừ".
"Còn đẹp trai nữa, so với nam sinh ở khoa chúng ta còn soái hơn...."
"Mê trai".
...
Ánh mặt trời sáng lạn vào buổi sớm, áo sơ mi trắng, quần bò màu xanh sẫm...thân ảnh đưa lưng về phái mình...bàn tay kéo áo, trong tay còn nắm nửa cuốn sách...
Ánh mắt có chút hoảng hốt, tim đập rất nhanh.
Hình như nhận thấy được phía sau có người, thân ảnh thon dài kia xoay lại, đi về phía người đang dựa vào cột đá.
Thấy không rõ vẻ mặt trắng nõn kia, thẳng đến khi....gần trong gang tấc, trong một khắc ấy rốt cục thấy rõ đôi mắt kia, bên trong không phải là mình, mà là... 

"Tinh tinh". Đồng hồ báo thức để ở đầu giường vang lên, Tần Thanh Miểu ngồi bật dậy, đưa tay tắt đồng hồ, lẳng lặng ngồi yên ở trên giường, rất lâu sau đó, thở dài một tiếng.
"Cố....Úc..."
Cửa ban công vẫn chưa đóng, sau giờ ngọ gió thổi vào không ngừng, thổi vào phòng ngủ, có chút giống như thanh âm thì thào, cứ như vậy mà phiêu tán vào trong gió.
Một ngày lại một ngày trôi qua, mà Tần Thanh Miểu và Cố Úc Diễm vẫn duy trì mối quan hệ thân cận ái muội này, Mục Hề Liên vẫn nhắm chặt mắt trên giường bệnh không phản ứng, mà Nguyễn Minh Kỳ vẫn kiên nhẫn chăm sóc nàng.
Bất đồng là, Đường Vận ở chỗ Tần Thanh Miểu đã gặp Cố Úc Diễm không biết bao nhiêu lần, cũng không biết bao nhiêu lần cùng ăn cơm với Cố Úc Diễm, lúc đầu nhìn có chút không vừa mắt, nhưng thực ra thì càng ngày càng hài lòng.
"Ngô, Đường tỷ tỷ, tại sao lại tìm em a?", sau tháng sáu, thời tiết đã trở nên cực nóng, Cố Úc Diễm không mặc áo sơ mi nữa, tháy bằng áo ngắn tay, tuy vẫn là màu trắng, nhưng so với trước kia lại càng trẻ con hơn.
Nữ nhân mặc áo liền thân trang điểm xinh đẹp, tuyệt đối không khách khí nâng tay xoa bóp khuôn mặt bóng loáng của Cố Úc Diễm, "Tôi là có chuyện quan trọng muốn nói với em".
"Ngô?", gãi đầu, Cố Úc Diễm thực sự không hiểu, Đường Vận rốt cuộc có chuyện gì quan trọng đến nỗi phải chạy đến trường nói riêng với nàng.
Như vậy....rõ ràng là muốn tránh Miểu Miểu nha.
"Xem bộ dáng ngốc nghếch của em kìa!". Đường Vận lại tức giận xoa bóp mặt nàng, "Chị đây là hảo tâm đến nói cho em một việc, em đừng khiến cho chị đây phải thất vọng a?"
"À...". Lè lưỡi, nhìn đến khuôn mặt xinh đẹp của Đường Vận đang đổ mồ hôi, Cố Úc Diễm quơ đầu nghĩ, "Em mời chị đi uống chút gì đó, ở đó có điều hòa".
Nói xong, nhếch miệng, mang Đường Vận đến một gian trà sữa ở trên phố, vừa mới uống xong một ngụm, Cố Úc Diễm rốt cục lộ ra vẻ mặt vừa lòng, cười hì hì, "Đường tỷ tỷ, có chuyện gì quan trọng a?"
"Em đoán xem". Rút tờ khăn giấy lau mồ hôi trên mặt, Đường Vận nhìn nàng chằm chằm, vẻ mặt đầy thâm thúy.
"Ách". Cố Úc Diễm quýnh lên, "Em đoán không ra".
"Ôi, tiểu bằng hữu, em ngay cả đoán cũng chưa đoán, làm sao biết là đoán không ra?"
Nhíu mi, Cố Úc Diễm nghe lời đoán đoán, sau một lúc lâu, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, "Có liên quan đến anh sao?"
Có chuyện gì mà phải gạt Tần Thanh Miểu, cùng nàng nói a? Giống như chuyện đã xảy ra thật lâu trước đó vậy, cũng là bởi vì chuyện của ca ca, Đường Vận còn thừa dịp Tần Thanh Miểu đi vệ sinh mà nói riêng với nàng.
"Yêu, như thế nào lại nghĩ đến chuyện này a?", sau một thời gian ở chung, Đường Vận cũng biết được đưa bé này sớm đã thích Tần Thanh Miểu nên rất chú ý chuyện của Cố Úc Sâm, nâng tay xoa bóp mặt nàng, "Nhìn bộ dạng ủy khuất của em kìa, nếu để Thanh Miểu thấy được, còn không phải sẽ mắng tôi sao?"
"Đường tỷ tỷ..."
"Được rồi, được rồi, không đùa em nữa". Vỗ nhẹ đầu Cố Úc Diễm giống như trấn an tiểu sủng vật (vật cưng) , Đường Vận thu lại tươi cười, "Em gần đây, có bận rộn gì không?"
"Ừ... có. Cuối tuần có bài kiểm tra...."
"Hắc, như vậy....vậy em gần đây không có đi qua chỗ Thanh Miểu?"
"Ừ...", gật đầu, uống trà sữa được phục vụ đưa tới, Cố Úc Diễm lắc lắc đầu, "Miểu Miểu nói em đến thì sẽ không tập trung đọc sách được, nên em không được đến".
"Như vậy a...". Đường Vận dựa lưng vào ghế, khóe miệng cong lên nhưng không cười, "Kia.... sinh nhật Thanh Miểu, làm sao bây giờ?"
"Không đi...". Nói theo bản năng, rồi như sực nhớ ra cái gì, giật mình ngẩng đầu nhìn Đường Vận, Cố Úc Diễm nói, "Sinh nhật Miểu Miểu?"
"Quả nhiên là em không biết". Đường Vận nhẹ nhàng cười, ngồi thẳng thân mình, nhéo nhéo chóp mũi Cố Úc Diễm, "Cuối tuần nha, tiểu bằng hữu".
Cuối tuần?
Sau khi tiễn Đường Vận, Cố Úc Diễm trở về ký túc xá, ngơ ngác ngồi trên ghế, cái miệng nhỏ nhắn chi lên, cố gắng suy tư, sau một lát, mi giãn ra, lấy điện thoại trên bàn lập tức chạy ra khỏi ký túc xá.
Nàng muốn mua một cái gì đó để tặng.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna