Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 47 + 48

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 47

"Ân...", Không biết ngủ bao lâu, cảm thấy thân mình vô lực, đảo mình, theo thói quen phát ra một tiếng giọng mũi, cánh tay động tới phần nệm lạnh lẽo bên cạnh, Cố Úc Diễm nhíu nhíu mày, rồi đột nhiên mở mắt ra ngồi phắt dậy, nhìn thấy bên cạnh giường trống không, lại nâng tay phải lên tìm kiếm, mờ mịt xoay đầu.
Lúc này cửa phòng tắm mở ra, Tần Thanh Miểu khoác khăn tắm trên người đi ra, nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch của Cố Úc Diễm ở trên giường, sắc mặt biến đổi, có chút không tự nhiên kéo khăn tắm xuống, đi thẳng đến tủ quần áo, đem khăn tắm cởi ra rồi khoác áo ngủ vào, xong rồi mới đến chỗ người đang ngồi ngốc ở trên giường đang nhìn mình, nhướng mi, "Tỉnh?"

Xê dịch đến mép giường, giữ chặt hai tay Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm vẫn ngửa đầu ngơ ngác nhìn nàng, nhưng vẫn không nói gì.
Để mặc một tay cho nàng lôi kéo, một tay kia thì vươn ra ngón trỏ chọt nhẹ vào trán nàng, sau đó sờ sờ đầu tóc mềm mại, Tần Thanh Miểu ngồi vào bên giường, cùng nàng đối diện, "Nhìn mãi không chán a?"
Lắc đầu, thân mình xê dịch đến muốn ôm lấy nàng, nhưng bởi vì tư thế có vấn đề nên khó chịu nhăn mi, liền quỳ đứng dậy hướng Tần Thanh Miểu, nhưng lại bị nàng đè lại, Cố Úc Diễm chu chu miệng, "Miểu Miểu..."
"Em a....". Thở dài bỏ tay ra, ngay sau đó liền rơi vào một vòng ôm ấm áp, Tần Thanh Miểu để mặc nàng ôm, nhắm mắt lại gối đầu lên bả vai nàng.
"Miểu Miểu...", Vẫn duy trì tư thế ôm sát nàng, Cố Úc Diễm cọ cọ cằm lên trán Tần Thanh Miểu, cố gắng nói lời muốn nói, "Em...em....chị....tối hôm qua..."
"Hử". Nhẹ nhàng lên tiếng, Tần Thanh Miểu cũng không mở mắt ra, nhưng nghe thanh âm ấm áp ấp úng kia, đạm đạm mở miệng, "Nếu nói lắp nữa thì đừng nói chuyện".
"Ách". Cố Úc Diễm lập tức cứng họng, trầm mặc trong chốc lát, cúi đầu xuống ma sát hai má Tần Thnah Miểu, "Miểu Miểu....tối hôm qua chị uống rượu, em..."
Tuy rằng rốt cuộc cũng không còn lắp bắp nữa, nhưng Cố Úc Diễm vẫn thập phần lo lắng, vừa tỉnh ngủ thì không thấy Tần Thanh Miểu bên cạnh, không nghĩ tới nàng cư nhiên lại từ phòng tắm đi ra. Sợ hãi nàng sẽ tiếp tục sinh khí mà làm mặt lạnh với mình, nhưng cuối cùng là một khuôn mặt không tính ôn nhu nhưng cũng không tuyệt tình lạnh lùng.... nàng căn bản không thể đoán ra suy nghĩ của Tần Thanh Miểu, lại nghĩ đến đêm qua ngón tay của mình đã phá vỡ một tầng chướng ngại, còn có vết máu ở trên gra giường lam nhạt... Nàng không biết nên làm thế nào mới đúng, càng không biết tối hôm qua vì sao Tần Thanh Miểu lại như vậy, rồi lại càng sợ hãi Tần Thanh Miểu sẽ oán hận nàng.
"Chị không uống rượu". Mở mắt ra, cũng không để nàng nói hết câu, Tần Thanh Miểu quay đầu, nhìn thẳng nàng, con ngươi trong trẻo toát lên sự bình tĩnh, "Chị đã nói rồi, những gì đã làm, chị đều nhớ rõ".
Chăm chăm nhìn nàng, Cố Úc Diễm hơn nửa ngày vẫn chưa nói chuyện, thẳng đến khi Tần Thanh Miểu thở dài rồi đem mình kéo vào lòng nàng, "Nếu là sau khi say rượu rồi làm loạn, thì nghĩ thử xem, bây giờ em có thể nhìn thấy tôi không?'
"Miểu...Miểu Miểu...". Cảm giác bị ôm chặt, làm cho thân mình Cố Úc Diễm lập tức cứng lại, chân tay luống cuống không biết làm thế nào cho phải, lại nghe được Tần Thanh Miểu nói như vậy, loại cảm giác tim đập gia tốc tiếp tục xuất hiện, nhưng trong đầu vẫn tồn tại một chút nghi vấn cùng sợ hãi, miệng giật giật, không dám hỏi ra miệng, chỉ có thể đem những suy nghĩ kia giấu kín trong lòng. 

"Được rồi, đi tắm rửa, thay quần áo rồi chúng ta ăn cơm". Tần Thanh Miểu buông nàng ra, thần sắc hơi mệt mỏi, nâng tay xoa xoa huyệt thái dương, "Cơm nước xong chị đưa em trở về trường học, trở về cố gắng đọc sách".
"Miểu Miểu...". Cố Úc Diễm vẫn không biết mình nên làm gì mới tốt, tay kéo tay Tần Thanh Miểu, há miệng, kêu tên nàng, Tần Thanh Miểu nhìn nàng, ánh mắt lãnh đạm, nhìn không ra một tia cảm xúc nào, tựa hồ chỉ là đang chờ nàng nói hết lời.
"Em...". Khẽ cắn môi, rõ ràng trước kia đã bao nhiêu lần nói "Em thích chị", nhưng bây giờ muốn thổ lộ, nhưng làm thế nào cũng không nói ra miệng được, Cố Úc Diễm cau mày, siết lại tay đang nắm Tần Thanh Miểu, một lát sau, rốt cuộc ấp úng, "Em...em yêu..."
"Được rồi, đi tắm rửa đi". Tần Thanh Miểu không cho nàng nói hết lời, từ trên giường đứng dậy, rút tay đang ở trong tay Cố Úc Diễm ra, đi thẳng đến tủ quần áo lấy ra một bộ gồm áo polo xanh và một cái quần bò đưa nàng, "Thay bộ này".
"Ơ?". Cầm lấy quần áo, ngơ ngác cúi đầu nhìn trong chốc lát, Cố Úc Diễm lại ngẩng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, " Miểu Miểu, chị lại mua quần áo cho em sao?"
Tuy nhãn hiệu không còn, trên quần áo còn tỏa ra nhàn nhàn mùi hương của bột giặt, nhưng Cố Úc Diễm vẫn biết đây là quần áo mới, bởi vì trước kia Tần Thanh Miểu chưa đưa cho nàng bộ nào như thế này.
Còn nữa...ca ca không bao giờ mặc quần áo giống như vậy.
"Ân, hừ". Căn bản không thèm liếc nhìn nàng một cái Tần Thanh Miểu mở tủ tự chọn cho mình một bộ quần áo, tư thế có vẻ kỳ quái, vào trong mắt Cố Úc Diễm, liền bỗng dưng hiểu ra cái gì, vội vàng nhảy xuống giường ôm lấy nàng, "Miểu Miểu, không ra ngoài được không?"
"Em muốn làm gì?", phản ứng đầu tiên là cảnh giác lấy tay đặt lên bả vai nàng, Tần Thanh Miểu hơi có chút phòng bị nhìn nàng, Cố Úc Diễm nhất thời lúng túng, "Chị....chị không phải không thoải mái sao? Muốn ăn cái gì để em làm a, nhĩ hảo nghỉ ngơi đi..."
Đều do nàng không tốt, trước kia căn bản chưa bao giờ làm chuyện như thế, chỉ có lén lút xem mấy thứ, nhưng cũng chỉ xấu hổ xem lướt qua, không tỉ mỉ nghiên cứu làm như thế nào để nàng thoải mái chút, tối hôm qua Miểu Miểu khẳng định đau chết.
Nghĩ đến đây, Cố Úc Diễm lại thấy đau lòng, hôn lên trán Tần Thanh Miểu, "Miểu Miểu, mấy ngày nay em không đến trường được không?"
"Không được". Thấy nàng hiểu lầm, Tần Thanh Miểu thả tay, tùy ý nàng ôm mình, nhướng mi, "Trở về đọc sách".
"Miểu Miểu....em cũng có thể đọc sách ở đây". Cố Úc Diễm làm nũng nói, "Lúc trước em cũng từng ở đây học".
"Không giống với lúc đó". Nâng tay muốn che lại sườn mặt để nàng khỏi hôn vào, Tần Thanh Miểu hoạt động thân mình tránh khỏi lòng nàng, giơ mi lên.
Quệt miệng, gắt gao lôi kéo Tần Thanh Miểu không cho nàng giãy, Cố Úc Diễm hơi buồn bực, "Vậy chỉ hôm nay thôi được không, ngày mai cam đoan trở về trường đọc sách".
Ánh mắt không một chút gợn sóng cao thấp đánh giá Cố Úc Diễm hai vòng, sau đó mới rút tay từ trong tay nàng ra, Tần Thanh lạnh lùng nhìn nàng.
Thấy nàng như thế, Cố Úc Diễm xem như nàng cũng đồng ý cho mình hôm nay không đi, nhếch miệng ngây ngô cười muốn ôm lại, thấy nàng chạy trốn, chu chu miệng, "Em chỉ muốn giúp chị lên giường nằm thôi".
"Ai muốn em giúp đỡ". Trắng mắt liếc nàng một cái, xoay người tiếp tục tìm quần áo cho mình, thanh âm Tần Thanh Miểu thản nhiên, "Buổi chiều chị còn có việc ở công ty".
"Hử? Đi công ty?", nhìn thân ảnh tốt đẹp quay lưng về phía mình mà chọn quần áo, Cố Úc Diễm nhíu chặt mày, căn cắn môi, lại chạy đến phía sau ôm lấy nàng, "Miểu Miểu, không đi có được không?"
Thân mình cứng đờ, tiếp theo là nhuyễn ra, Tần Thanh Miểu lấy ra một chiếc áo sơ mi và một cái quần tây, thanh âm đạm mạc, "Em nghĩ là điạ vị của em đã thay đổi?"
"Nghạch".
"Em bây giờ vẫn đang được chị bao nuôi". Xoay người, nâng tay nhéo mũi nàng, Tần Thanh Miểu nâng cằm, "Đừng tưởng rằng em có thể quản được chị".
Nói xong, ánh mắt sắc bén liếc nàng một cái, "Buông ra".
"Miểu Miểu...chị đang không được khỏe nha...". Cho dù nàng lộ ra bộ dáng trước lạnh lùng kia làm cho mình sợ hãi khẩn trương , nhưng trong lòng Cố Úc Diễm vẫn muốn Tần Thanh Miểu nghỉ ngơi, vẫn ôm nàng làm nũng, "Chị....chị cứ như vậy đi ra ngoài....em lo lắng. Được không...Miểu Miểu...không cần đi ra ngoài..."
"Em...". Tần Thanh Miểu nhất thời cứng họng, biểu tình thay đổi, sau một lúc lâu, ném một cái xem thường, "Buông tay, đi ra ngoài".
"Miểu Miểu..."
"Chị muốn ăn cháo trứng muối thịt". Dùng khẩu khí mệnh lệnh nói, Tần Thanh Miểu lạnh lùng nhìn thẳng nàng, "Vào phòng bếp".
Cố Úc Diễm rõ ràng lại ngây dại, yên lặng nhìn Tần Thanh Miểu một lát, cuối cùng hiểu được, dùng sức gật đầu, buông thắt lưng nàng rồi chạy chậm ra khỏi phòng, "Em đi nấu cháo nga, chị r nghỉ ngơi cho khỏe nha".
Đôi mắt im lặng nhìn thân ảnh kia rất nhanh biến mất khỏi phòng, Tần Thanh Miểu phục hồi tinh thần, nhìn đồ ở trong tay, một lần nữa bỏ lại tủ quần áo, trở lại bên giường ngồi xuống, cầm di động trên bàn, thấy di động đang tắt máy thì nhíu mi, sau khi khởi động lại thì gọi cho Đường Vận.
"Hôm nay mình không đến công ty, nếu có chuyện gì thì gọi điện thoại ho mình".
Ở bên này, Đường Vận đang ở phòng mình bận rôn, trong lòng lại có chút lo lắng cho Tần Thanh Miểu
Khi gọi cho Tần Thanh Miểu, thấy di động nàng tắt máy, gọi cho Cố Úc Diễm thì lại không có người nghe, từ tối hôm qua đến bây giờ vẫn thế.
Tối hôm qua nàng bị Tần Thanh Dật bắt khiêu vũ hai ba khúc, đới lúc có thể thoát khỏi, lại phát hiện Tần Thanh Miểu đã biến mất, quay lại nhìn cha Tần Thanh Miểu, hiển nhiên là có chút tức giận, liền lo lắng.
Nguyên bản là muốn nói cho Tần Thanh Miểu là Cổ Úc Diễm đang chờ nàng ở nhà, cư nhiên lại bỏ lỡ, như vậy...tối hôm qua, rốt cuộc hai người kia có gặp nhau hay không a?
Lo lắng đến khi Đường Vận nghe Tần Thanh Miểu gọi đến, vội vàng mở miệng hỏi, "Thanh Miểu, cậu đang ở đâu a?"
"Ở nhà".
"A....kia... tiểu bằng hữu kia tối qua có đến đó không?"
Lông mi run rẩy, đuôi mắt liếc tới vết máu nhỏ trên gra giường màu lam, Tần Thanh Miểu đỏ hồng mặt, quay lại nhìn cửa phòng, mở ngăn tủ đầu giường ra, miệng đạm đạm đáp lời, "Ừ, chuyện công ty giao cho cậu, mình cúp máy trước".
Lời vừa dứt, cũng không chờ Đường Vận nói tiếp, Tần Thanh Miểu trực tiếp cắt điện thoại, sau đó kéo gra giường có vết máu ra bỏ vào tủ, lại nhìn cửa phòng, xác định Cố Úc Diễm vẫn chưa vào, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. 

Chương 48

Nấu xong cháo, múc một chén rồi vội đem tới phòng Tần Thanh Miểu, thấy trên người nàng vẫn mặc bộ quần áo ngủ chứ không đổi bộ âu phục đi ra ngoài, Cố Úc Diễm lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, ngồi vào bên giường cười hì hì định trực tiếp đút nàng.
Hung hăng trắng mắt liếc nàng một cái, Tần Thanh Miểu quay đầu, căn bản không cho nàng cơ hội, ngữ khí lạnh lùng, "Em nên tắm rửa".
"Đút chị ăn xong em đi". Vẻ mặt Cố Úc Diễm bướng bỉnh, hoàn toàn không thèm để ý mắt lạnh của Tần Thanh Miểu, tiếp tục múc một muỗng cháo đến.
Tần Thanh Miểu nâng mi, nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu, há mồm đem muỗng cháo kia, nâng tay che miệng, "Được rồi, em có thể đi tắm rửa".
"Để đút xong...". Cố Úc Diễm còn muốn làm nũng, Tần Thanh Miểu nheo mắt lại nhìn chằm chằm nàng, mang theo chút cảnh cáo, "Ân, hừ".
"Khụ... em đi tắm rửa". Đem thìa thả lại trong bát, nhìn Tần Thanh Miểu vừa lòng cầm bát cháo trong tay mình, Cố Úc Diễm lè lưỡi, lấy quần áo ở trên giường mà Tần Thanh Miểu mới đưa cho nàng, xoay người tính đi ra ngoài.
"Đi ra ngoài làm cái gì?". Vừa múc một thìa cháo liền bỏ lại trong bát, Tần Thanh Miểu nhăn mi, nhìn người kia chạy tới cửa phòng, thanh âm lạnh lùng nói, "Trong phòng chị có phòng tắm sao không dùng?'
"Ách". Nâng tay sờ sờ đầu, Cố Úc Diễm xoay người nhìn Tần Thanh Miểu, biểu tình rất rối rắm, "Không phải a..."
"Vậy em ra ngoài làm cái gì?". Mày liễu giương lên, ngay cả khi trên người mặc áo ngủ rất dày, nhưng bộ dáng không chút thay đổi của Tần Thanh Miểu vẫn làm Cố Úc Diễm nhịn không được mà run lên, hai bên tai nóng lên, thanh âm yếu đuối nho nhỏ, "Không có... quần áo lót....a..."
"....". Những thanh âm sau cùng cơ hồ cũng không nghe thấy, nhưng Tần Thanh Miểu nhìn khuôn mặt đã hồng thấu của nàng thì rốt cục cũng ý thức được, ngẩn người ra, lập tức quay đầu, "Đi tắm đi".
"Nga..."
Ôm quần áo trở về phòng mình, sau khi tắm rửa thay quần áo, đi ra liền nhin thấy Tần Thanh Miểu ngồi ở phòng khách, dáng người yểu điệu dựa vào lưng ghế sô pha, mắt không đổi nhìn TV, trong tay còn nắm điều khiển từ xa, mà một tay kia...
Ngô...
Chớp mắt, nhìn thấy Tần Thanh Miểu ôm gấu bông, Cố Úc Diễm đi qua, ngồi ở bên cạnh nàng, sờ sờ đầu gấu bông, rồi lại xoa bóp cái mũi, bộ dáng kia, làm cho Tần Thanh Miểu ở bên cạnh dùng dư quang liếc nàng hồi lâu cũng nhịn khong được gợi lên khóe môi.
"Tiểu du ( ?)....hắc hắc...". Lại xoa bóp lỗ tai màu hồng nhạt của chú gấu, Cố Úc Diễm đè thấp thanh âm nói thầm, lại vuốt vuốt trên mặt nó, cười nheo mắt lại, "Miểu Miểu..."
Nhưng vừa mới gọi ra cái tên này, lộ tai liền bị nắm ngay lập tức, Cố Úc Diễm ngửa đầu nhìn Tần Thanh Miểu đang hứng trí nhìn mình, "Em nói cái gì?"
"Ngô....không...", nhay mắt mấy cái, Cố Úc Diễm nâng tay cầm tay Tần Thanh Miểu, lôi kéo nàng cùng vuốt đầu gấu bông, "Miểu Miểu, ôm nó ngủ rất thoải mái".
"....Em nghĩ rằng chị là em sao?". Nghe nàng nói như vậy, ánh mắt Tần Thanh Miểu nhu hòa vài phần, ngữ khí không như trước bình đạm mà mang theo vài phần trào phúng, "Tiểu hài tử". 

"Không phải tiểu hài tử...". Trực tiếp ôm lấy gấu bông nhét vào lòng Tần Thanh Miểu, cúi đầu sờ chú gấu một cái, lại nhìn Tần Thanh Miểu đang nhìn mình chằm chằm, Cố Úc Diễm nháy mắt mấy cái, thấy nàng vẫn nhìn mình, lại cúi đầu xuống, "Miểu Miểu, may mắn trước kia em đi phát tờ rơi".
Nhìn vẻ mặt vô tội của nàng làm cho buồn cười, trong lòng ôm gấu bông mềm mại, nhưng lại không sinh khí, Tần Thanh Miểu đang muốn tiếp tục xem TV, không để ý đến người kia nữa, nhưng lại nghe nàng nói như vậy, không khỏi nhăn mi lại.
"Hắc hắc, mua gấu bông này là dùng tiền em phát truyền đơn lúc đó nga". Nhếch miệng lộ ra răng nanh trắng nõn, Cố Úc Diễm vẻ mặt ngốc nghếch, "Nếu không phải dùng tiền của chị mua đồ cho chị, nhất định là rất ngốc".
"Em vốn cũng đã ngốc rồi". Mi nhăn lại cuối cùng cũng giãn ra, Tần Thanh Miểu yên lặng nhìn nàng trong chốc lát, thản nhiên nói một câu rồi quay lại nhìn TV, đồng thời thu lại độ cong nhợt nhạt nơi khóe miệng.
"Ngô...", Cố Úc Diễm cũng không phản bác, nhưng con ngươi nho nhỏ, vẫn nhìn sườn mặt Tần Thanh Miểu mà ngẩn người.
Hai người cứ như vậy cùng ngồi ở phòng khách xem TV, tuy rằng không nói chuyện nữa, nhưng không khí cũng không xấu hổ, mà Tần Thanh Miểu đối với hành vi Cố Úc Diễm luôn ngốc ngốc nhìn mình mà tập mãi thành thói quen.
"Có chút mệt mỏi". Đưa tay đem gấu bông đưa trở lại lòng Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu đứng lên, nói ngắn gọn, Cố Úc Diễm vộ vàng để gấu bông lên sô pha rồi cũng đứng lên đỡ nàng, "Vậy trở về phòng ngủ".
"Ừ". Bởi vì động tác nàng đỡ mình mà tâm tình lại thay đổi, liếc một cái xem thường, cũng không tránh khỏi, Tần Thanh Miểu mặc nàng giúp mình trở về phòng, nằm lên giường, nhìn Cố Úc Diễm vì mình mà cẩn thận đắp hảo chăn rồi chuẩn bị đi ra ngoài, thân mình giật giật, nhắm mắt lại, "Em cũng lên đây".
"Hả?". Trừng lớn mắt, rõ ràng không nghĩ tới Tần Thanh Miểu sẽ nói như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Úc Diễm lại lập tức đỏ lên, có chút co quắp đứng ở bên giường, chân tay luống cuống, "Miểu...Miểu Miểu..."
"Đi lên". Ngay cả mắt cũng không mở, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì giọng điệu không chút cảm xúc nói.
"Nga....". Ngoan ngoãn leo lên giường, hơi do dự tiến vào ổ chăn ôm lấy nàng, sau đó cảm giác được thân thể mèm mại kia thả lỏng dựa vào lòng mình, cằm Cố Úc Diễm ở trên vai nàng cọ cọ, thỏa mãn nở nụ cười.
Rốt cuộc kỳ thi cũng kết thúc, cũng không biết là do chuẩn bị thật kỹ càng, hay là bởi vì mấy ngày nay được hưởng ôn nhu của Tần Thanh Miểu mà tràn ngập ý chí chiến đấu, tóm lại sau khi Cố Úc Diễm ra khỏi trường, cảm giác được kết quả kỳ thi này hắn là không tệ.
"Nếu sớm biết Miểu Miểu cũng có ý với em, nói không chừng còn có thể có nhiều lần đốt đèn...". Giống như là một đứa nhỏ bị chiều hư, tuy nói là trở về trường ôn tập, nhưng vẫn không nhịn được mà nhớ đến Tần Thanh Miểu nên gởi đến mấy tin nhắn, mà Tần Thanh Miểu nhất định sẽ trả lời, cho dù bởi vì họp nên không trả lời ngay, những sau đó cũng sẽ gởi một tin ngắn hoặc gọi điện thoại trực tiếp. Nguyên nhân là vì thế, trong lòng lá gan ngày càng lớn, đối với người kia đôi khi nói một vài câu bất cẩn của tiểu nữ nhân, lời nói ngẫu nhiên có khi sẽ nhận lại ánh mắt cảnh cáo, nhưng bộ dáng ngốc ngốc cọ cọ nàng làm cho nàng không thể tức giận với mình. 

"Cậu đang ngây ngô cười gì vậy?". Một người khác từ trong trường đi ra, liếc mắt một cái liền thấy hảo bằng hữu đứng ở kia ngây ngô cười, Nguyễn Minh Kỳ liếc một cái xem thường, đi qua hung hăng vỗ bả vai nàng, "Coi chừng đụng vào cây cột, ngu ngốc".
"Ách...". Người kia bị hoảng sợ lập tức quay đầu nhìn, theo thói quen lấy khuỷu tay đụng vào cánh tay nàng, " Mình không có đi bộ, làm thế nào đụng vào cột điện?"
"Hừ hừ, nhìn bộ dáng này của cậu, không chừng cây cột tự động lại đây đâm cậu". Nguyễn Minh Kỳ nâng tay xoa mái tóc Cố Úc Diễm, tiếp theo biểu tình có chút cổ quái, "Mình nói này...Tiểu Diễm..."
"Cái gì vậy?", mái tóc bị xoa đến loạn cũng không chút nào để ý, Cố Úc Diễm sóng vai với Nguyễn Minh Kỳ trên đường, mặt trời giữa trưa tháng sáu làm cho nàng nheo mắt, vài giọt một hôi lộ ra chảy từ thái dương xuống sườn mặt.
"Cậu...cậu không tính để tóc dài trở lại sao?". Lại xoa coa đầu Cố Úc Diễm, ngữ khí Nguyễn Minh Kỳ lộ ra chút tiếc nuối: "Tóc dài trước kia thật tốt nha, ôn nhu thuận thuận, mới cách đây không lâu chị Liên còn giúp cậu chải tóc mà giờ đây..."
Cước bộ lập tức ngừng lại, Cố Úc Diễm nâng tay sờ tóc của mình, có chút mất tự nhiên cười cười, "Tóc ngắn rất tiện lợi nga, gội xong thì khô rất nhanh..."
Nói xong, lại một lần nữa bước đi, tay kéo hai quai ba lô, Cố Úc Diễm tiếp tục nói, "Lúc ấy để tóc dài, làm khô tóc phải mất đến nửa giờ, vậy mà chưa chắc đã khô, hiện tại chỉ cần có hai phút. Tiết kiệm được rất nhiều thời gian nha."
"Vậy sao?". Nguyễn Minh Kỳ hơi nhíu mi, rõ ràng nhìn thấy Cố Úc Diễm nghĩ một đắng nói một nẻo, có chút lo lắng, nhưng cũng không nói ra lời.
Vì cái gì lại không để tóc dài? Chính là vì Tần Thanh Miểu không đồng ý sao? Nếu thật sự là do nàng không đồng ý, như vậy... nàng thật nghĩ rằng Cố Úc Diễm chính là Cố Úc Diễm sao? Hay là.... Hay là Cố Úc Sâm?
Cái lo lắng này đương nhiên chỉ có thể giấu ở trong lòng, Nguyễn Minh Kỳ biết rõ tính tình Cố Úc Diễm, ở ngoài mặt luôn duy trì bộ dáng kiên cường ngốc hồ hồ, giống như người vô tâm không có gì lo lắng, nhưng thực tế lại là một kẻ nhu nhược, tâm tư nặng nề, rất dễ làm cho chính mình rối rắm
Nhưng... nếu cậu ấy thật không muốn nghĩ đến, thì mình cần gì phải nói ra?
Thở dài, nhìn bộ dáng Cố Úc Diễm thật sự gật đầu, Nguyễn Minh Kỳ cũng không nhiều lời nữa.
Hai người lẳng lặng đi trên đường, một cơn gió mát thổi qua làm cho tâm tình Cố Úc Diễm khôi phục không ít, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt còn lo lắng của hảo bằng hữu, lấy khuỷu tay huých huých bả vai nàng, "Đúng rồi, nghỉ hè mình ở lại chiếu cố chị Liên, cậu trở về đi".
"Ai mà yên tâm với cậu được a...". Lực chú ý lập tức bị dời đi, Nguyễn Minh Kỳ bộ dạng hèn mọn, "Con gái lâm vào tình yêu là đáng sợ nhất"
"Ngạch". Cố Úc Diễm lập tức quýnh lên, nửa ngày không nói nổi một câu.
"Còn nữa, đừng luôn cùng mình tranh giành chuyện này". Nguyễn Minh Kỳ nói xong, "Lần tới nói sau, mình đi đây".
"Ngạch".
"Ngạch cái gì mà ngạch, đi tìm Miểu Miểu của cậu đi!", Nâng tay không chút khách khí vỗ đầu Cố Úc Diễm, Nguyễn Minh Kỳ tức giận nói xong, vừa bỏ tay xuống, nhìn về phía trước mà ngây ngẩn cả người.
Nữ nhân một thân tay trang áo sơ mi đang dựa vào cửa chiếc Porche trắng, tóc quăn dài, đang nghiêng đầu nhìn mình chằm chằm, trong mắt chợt lóe lên hàn quan, hiển nhiên là bởi vì động tác không chút khách khí của mình vừa rồi đối với bạn tốt, Nguyễn Minh Kỳ sờ sờ cái mũi, chạy nhanh đến bên cạnh người đang ngẩn người, "Đang phát ngốc gì đấy, còn không mau đi qua!"
Nếu ngẩn người nữa....nàng nhất định sẽ bị ánh mắt lạnh lùng kia đông chết.
Nhìn Cố Úc Diễm vừa phục hồi tinh thàn liền chạy đến giữ chặt cánh tay Tần Thanh Miểu, Nguyễn Minh Kỳ thở dài, ngẩng đầu nhìn bầu trời vạn dặm không có mây,

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna