Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 49 + 50

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 49

"Miểu Miểu, chúng ta hẹn hò đi!". Ngay từ quần áo cơ hồ đều để ở chỗ Tần Thanh Miểu, chỉ cần mang theo sách vở và máy tính thì cơ hồ đã mang hết tất cả, lúc này Cố Úc Diễm đang ngồi ở trong xe, ôm máy tính, thường xuyên lén lút nhìn Tần Thanh Miểu một cái, ánh mắt quay tròn vòng vo vài cái, rốt cuộc nhỏ tiếng nói ra.
Vẫn như trước vẻ mặt không gợn sóng nhìn thẳng phía trước lái xe, Tần Thanh Miểu không thèm liếc mắt nhìn nàng, ngữ khí lạnh nhạt, "Hẹn hò?"
"Là oa... .chúng ta vẫn chưa hẹn hò bao giờ a". Cằm tựa vào máy tính đang ôm trong ngực, Cố Úc Diễm lắc đầu, "Hiện tại là đang nghỉ hè a".
Xe dừng lại ở bãi đỗ xe của siêu thị. Tần Thanh Miểu cởi dây an toàn, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt chờ mong của Cố Úc Diễm, nhẹ nhàng nở nụ cười, nâng tay xoa bóp hai má của nàng, "Nhưng chị không có nghỉ hè"
"Ngô... nhưng là cuối tuần nha..."
Chuyện hẹn hò này, thực ra Cố Úc Diễm nghĩ đến đã lâu...dù sao mối quan hệ với Tần Thanh Miểu đã tiến thêm một bước mới ngay trước cuối tuần, nhưng cũng chưa thể yên ổn, nàng phải trở về trường, nhưng mỗi ngày đều nhớ đến làm thế nào để cho Tần Thanh Miểu được vui vẻ, làm thế nào để trở thành bạn gái tốt...
Là bạn gái đi? Cho dù.. .Tần Thanh Miểu chưa bao giờ thổ lộ.
"Xuống xe đi, cơm trưa hôm nay em làm". Tần Thanh Miểu không tiếp tục nói đề tài này nữa, thân mình nhích qua giúp nàng cởi dây an toàn, con người sáng ngời thật yên lặng nhìn không ra một tia cảm xúc, "Mua đồ ăn".
"Nga...", ngây ngốc gật đầu, đầu Cố Úc Diễm hơi nghiêng tới dò xét trên mặt của nàng, đến khi trêu chọc cho người kia oán trách liếc mắt một cái mới vừa lòng, ngây ngô cời hắc hắc mở cửa xuống xe.
Hai người một người đẩy xe, một người hai tay ôm ngực đi phía trước, một người lộ ra vẻ mặt cười ngây ngốc, còn người kia mặt không chút thay đổi, nhưng đi cùng nhau lại hòa hợp dị thường.
"Đây không phải là Tần tổng sao?", phía đối diện có hai nữ nhân đi tới, Cố Úc Diễm ẩn ẩn cảm thấy có chút quen mặt, nhưng lại không nhớ nổi là đã từng gặp ở đâu, đang buồn bực tự hỏi, hai người kia đã đi đến trước mặt, nữ nhân mặc bộ váy âu phục mở miệng kêu Tần Thanh Miểu, xong ròi quay lại nhìn chính mình.
Bị cặp mắt ma mị kia đảo qua, Cố Úc Diễm nháy mắt đã nghĩ ra.
Người này.... Là lúc trước, chính là Lệnh Hồ luật sư nàng gặp được khi cùng Miểu Miểu tham dự bữa tiệc tối?
Tần Thanh Miểu dừng bước, biểu tình đạm đạm, đảo qua hai người kia, cuối cùng tầm mắt dừng ở người đang đẩy xe bên cạnh Lệnh Hồ luật sư, trong mắt chợt lóe qua một chút ý vị thâm trường, " Lệnh Hồ luật sư, thực khéo".
"Đúng thế, thực khéo..." tựa hồ đã nhìn thấu ý tứ trong mắt Tần Thanh Miểu, Lệnh Hồ luật sư quyến rũ cười, ánh mắt lại nhìn Cố Úc Diễm, "Cư nhiên lại gặp được... Tiểu học muội, phải không, tiểu học muội?" 

"A?", Cố Úc Diễm ngây người ngẩn ngơ, theo bản năng quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu, thấy nàng không nhìn mình, hơi chần chừ mở miệng, "Hai vị học tỷ, xin chào..."
Lệnh Hồ luật sư cười cười, gật gật đầu "Tiểu học muội thật tốt, thật sự là càng nhìn càng thấy đáng yêu nha... đúng không Tần tổng?"
"A...". Tần Thanh Miểu cười nhẹ, cũng không nói cái gì.
Tình hình cùng giống như lần trước gặp nhau, Cố Úc Diễm vẫn bị hai nữ nhân này làm cho bất lực không hiểu với đoạn đối thoại của hai nữ nhân này, chỉ có thể đứng chôn chân ở đó, tầm mắt lơ đãng đảo qua nữ nhân ở bên người Lệnh Hồ luật sư mà từ đầu đến bây giờ vẫn chưa mở miệng nói chuyện, nhưng lại bị cái ánh mắt lạnh lùng kia trừng lại làm rùng mình một cái.
Ngô, so với Miểu Miểu còn lạnh hơn...Vẫn là Miểu Miểu tốt nhất, hảo ôn nhu.
Nghĩ đến Tần Thanh Miểu luôn một bộ dàng lạnh lùng nhưng kỳ thực nhiều lúc rất ôn nhu, Cố Úc Diễm có chút thất thân, đầu cúi thấp, khóe môi lộ ra nụ cười nhợt nhạt, ngay cả khi hai người kia kết thúc cuộc đối thoại từ lúc nào cũng không biết.
Xe đẩy ở trong tay bỗng dưng động, Cố Úc Diễm hoảng sợ đuổi theo, vừa nhấc đầu liền thấy Tần Thanh Miểu đã thôi đẩy xe nhưng cước bộ thì cực nhanh, "Miểu Miểu..."
"Ngẩn người là thói quen hư, bỏ". Tần Thanh Miểu không để ý tới nàng, ngữ khí tức giận cùng đạm mạc mà đã lâu Cố Úc Diễm không còn nghe thấy.
"Ngô, em...", Nhận thấy được nàng sinh khí, Cố Úc Diễm lo sợ chạy theo, há mồm tính nói cái gì, hơi do dự, chung quy vẫn là gật đầu, "Được, em sửa".
Quay đầu, nhìn nàng một lát, thấy được sự thành thật trong đôi mắt nàng, sắc mặt Tần Thanh Miểu lúc này mới tạm hòa hoãn, nhẹ nhàng gật đầu không thèm nhắc lại.
Thẳng đến khi mua đồ ăn về nhà, lúc Cố Úc Diễm đang bận rộn tại phòng bếp, nghĩ đến bộ dáng tức giận dặn dò của Tần Thanh Miểu ở siêu thị, vẫn có chút thắc mắc suy nghĩ, Nhưng nếu nàng đã nói như thế, chắc chắn là có lý do của nàng, vậy mình nghe theo cũng được.
Dù sao... tâm tư của Miểu Miểu quá khó khăn để đoán, nàng đoán như thế nào, đều đoán không ra.
"Sau này em, muốn trở thành luật sư? Hay là gì khác?". Cố Úc Diễm không nghĩ tới, lúc ăn cơm, nữ nhân không bao giờ nói chuyện bỗng nhiên mở miệng, những câu hỏi vẫn là chuyện thật đứng đắn.
"Ơ.... em chưa nghĩ ra...". Cố Úc Diễm có chút buồn rầu nói, " Lúc trước còn tưởng rằng có thể làm kiểm sát trưởng, bất quá sau khi vào đại học nghe được rất nhiều chuyện, cảm thấy quả thực không đơn giản giống như mình nghĩ..."
Nhăn mi, buông đũa nhìn Cố Úc Diễm một lúc lâu, Tần Thanh Miểu trầm ngâm nói, "Chỉ cần em thật sự đọc sách, như thế nào lại không đơn giản?"
"Em...". Cũng buông bát theo, Cố Úc Diễm nhức đầu, hơi chút rối rắm nhăn mặt, muốn nói lại thôi.
"Tóm lại, hảo hảo đọc sách". Tần Thanh Miểu thản nhiên nói, một lần nữa cầm đũa, gắp mộ miếng thịt bỏ vào bát Cố Úc Diễm, "Trước kia chị nghĩ em muốn làm luật sư.... bất quá, cho dù em không muốn làm luật sư...thì Lệnh Hồ luật sư vẫn là luật sư nổi danh trong ngành, về sau nếu gặp được, đừng ngẩn người". 

Người kia mới cúi đầu lại ngẩng mạnh lên, lăng lăng nhìn Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy cái mũi có chút ê ẩm, nâng tay xoa xoa, dùng sức gật đầu.
"A...", thấy bộ dáng nàng như vậy, rốt cục Tần Thanh Miểu cũng nở nụ cười, tay sờ sờ cái mũi nàng, "Được rồi, ăn cơm".
"Ân!".
Ăn cơm xong, Tần Thanh Miểu vẫn như trước ngồi ở phòng khách xem tin tức, còn Cố Úc Diễm sau khi rửa bát mới đi qua ngồi, tay lau khô xong trực tiếp đi qua cầm lấy bàn tay có chút lạnh lẽo của nữ nhân đang thật sự chăm chú xem tin tức.
"Lại đây ngồi". Không chút để ý việc tay bị nắm lấy, Tần Thanh Miểu nhìn TV không dời mắt, nhìn tin tức tài chính và kinh tế mà nhíu hoặc nhăn mi, thanh âm thản nhiên, Cố Úc Diễm nghe lời đi qua ngồi xuống. Sau đó nhìn thấy Tần Thanh Miểu hướng vào trong lòng mình mà dựa vào, vội vàng điều chỉnh tư thế để cho nàng có thể dựa vào thoải mái chút.
Xem tin tức được nửa tiếng, Cố Úc Diễm ôm Tần Thanh Miểu, cũng theo nàng xem nhưng một chút kiến thức cũng đều không biết, thường thường cúi đầu hôn nhẹ trán của nữ nhân nằm trong lòng, hoặc là đẩy nhẹ mấy sợi tóc qua rồi hôn lên tai nàng.
Tần Thanh Miểu để mặc nàng làm mấy động tác nhỏ nhẹ này với mình, bị quấy rầy cũng không làm cho tầm mắt nàng dời khỏi TV, tay bị Cố Úc Diễm nắm không biết từ lúc nào đã chuyển thành mười ngón giao khấu, vẻ mặt chuyên chú, lại làm chó Cố Úc Diễm nhịn không được nghĩ về cái ban đêm xúc động kia.
Bất quá chỉ có thể chiếm tiểu tiện nghi, thân một chút, nhưng để nàng có động tác lớn mật hơn, nàng cũng không dám.
Kể từ đêm đó về sau, nàng và Tần Thanh Miểu cũng không còn dễ dàng gì gặp mặt nữa, chính là bởi vì kỳ thi cuối kỳ chết tiệt kia....ngẫu nhiên cùng nhau ăn một bữa cơm, một ít động tác thân mật, chính là ở trong xe ôm Tần Thanh Miểu cọ cọ hai cái, còn chuyện tình như buổi tối hôm đó, cũng không làm lại nữa.
Nghĩ đến chuyện tối hôm đó, Cố Úc Diễm tự nhiên lại rục rịch, nhưng buổi tối kia là do Tần Thanh Miểu dụ hoặc, cũng là do hai người uống rượu, cho dù không phải là say rượu loạn tính. Nhưng, cũng không phải là trạng thái hoàn toàn tỉnh táo...Nay lại thanh tỉnh như thế này, nếu nàng làm như thế, cũng không biết Tần Thanh Miểu có nguyện ý hay không, nhưng nàng tuyệt đối không dám xằng bậy.
Đang miên man suy nghĩ, nụ hôn vẫn còn đang dừng ở sườn mặt Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm nghe được thanh âm tắt TV, nhưng chưa kịp phản ứng, liền trực tiếp bị áp đảo trên ghế sô pha, mà nữ nhân vừa mới bị mình chiếm đủ loại tiện nghi đã ở phía trên mình, nâng tay vén tóc ra sau tai.
"Ngô...Miểu Miểu...", lồng ngực lại bắt đầu phát hoảng, Cố Úc Diễm lắp bắp, ngửa đầu nhìn nàng, "Sao....làm sao vậy?"
"Em nói xem?". Cười như không cười nhìn người dưới thân, Tần Thanh Miểu nâng tay nhẹ xoa khuôn mặt bóng loáng kia.
"Ngạch...Chị....Chị không xem TV a?", trong đầu lập tức trống rỗng, Cố Úc Diễm bị ánh mắt của nàng nhìn mà cả người run sợ.
"Em như vậy...bảo chị phải xem thế nào?", cúi đầu hôn lên trán nàng một cái, nhẹ nhàng dán lên, rồi di chuyển xuống dưới, làm cho Cố Úc Diễm cảm thấy chỗ nào bị môi của nàng sờ tới cũng thấy ngứa, đáy lòng như có cái gì quét qua, nhịn không được ôm lấy Tần Thanh Miểu, đầu giật giật muốn hôn lên môi của nàng.
Quay đầu né tránh nụ hôn của Cố Úc Diễm, con người trong trẻo lạnh lùng rộ lên ý cười, "Lại muốn làm cái gì?"
"Miểu Miểu...", thanh âm làm nũng, đầu Cố Úc Diễm ở ngực nàng cọ cọ hai cái, thì thào, "Miểu Miểu Miểu Miểu...."
Nguyên bản còn muốn chọc nàng thêm một chút nữa, nhưng lại vì hành động này mà hai má Tần Thanh Miểu này trở nên hồng hào phi thường, cắn môi dưới, lập tức đứng thẳng dậy, "Trở về phòng ngủ".
"Ngô?'. Cố Úc Diễm giờ phút này hận không thể sống chết ôm chặt lấy Tần Thanh Miểu thì sao có thể nguyện ý dễ dàng buông ra được, lại dính lên ôm lấy, tìm đúng mục tiêu thì lập tức hôn lên hai phiến hoa mỏng manh kia, tay dùng chút lực làm cho thân mình yểu điệu kia tiến vào lòng mình, dính sát vào nhau, mãi cho đến khi không thở được nữa, mới buông lỏng đôi chút, như rất nhanh lại hôn lên.
"Ân...", một tiếng ngâm từ miệng thoát ra, Tần Thanh Miểu sớm đã bị đảochủ thành khách , bị đặt nằm trên sô pha, mà tay Cố Úc Diễm từ lâu đã tiến quân vào quần áo rộng thùng thình của nữ nhân đang thở gấp, xoa nhẹ da thịt ôn nhuận bóng loáng.
"Bịch!" (chắc thế) vang lên một tiếng, đang muốn cởi ra quần áo vướng bận thì bị đẩy ngã lên sô pha, lập tức tỉnh táo lại, ngửa đầu nhìn nữ nhân đang thở gấp kia, chu chu miệng.
"Không thể...". Thở hổn hển một lát, Tần Thanh Miểu lập tức ngồi dậy, sửa lại quần áo, nhìn vẻ mặt ủy khuất của Cố Úc Diễm, hai bên tai đỏ lên, "Buổi chiều phải đến công ty".
"Ngô?". Người kia còn đang buồn bực lập tức trợn to mắt nhìn nàng, thấy nàng đi lại chỗ mình, vội vàng đưa tay để nàng kéo lên, miệng rất chờ mong, "Vậy còn đêm hôm đó thì sao?"
Giơ mi lên, Tần Thanh Miểu nhìn nàng hai giây, tay vừa mới giữ chặt lập tức buông lỏng, "Bịch" một tiếng, người đang muốn đứng dậy lại tiếp tục ngã xuống.
"Ô...." 

Chương 50

Trong phòng ngủ, ngọn đèn mờ nhạt, quần áo trên người Cố Úc Diễm đã có chút biến hình.
Chăn trên giường đã rơi xuống mặt đất hết phân nửa, điều hòa vẫn đang bật, trên gra giường có nhiều nếp uốn, mà ở trên đó, Cố Úc Diễm nghiêng thân mình gắt gao ôm Tần Thanh Miểu, một cái rồi lại một cái hôn dừng lại trên mặt nữ nhân đang mệt đến cực hạn, thanh âm ôn nhu, "Miểu Miểu...Miểu Miểu..."
"Chăn...". Thanh âm có chút suy yếu, Tần Thanh Miểu giật giật thân mình, vẫn là cảm thấy không có nửa điểm khí lực, "Tôi muốn ngủ".
"Hảo..". Lập tức dùng chân móc cái chăn đã gần rơi hoàn toàn xuống đất, sau đó đắp lên người của mình và Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm ôm nàng, tiếp tục nhẹ nhàng dỗ dành, "Mau ngủ đi, em ở trong này..."
"Ân...". Nhắm mắt lại đưa lưng về phái Cố Úc Diễm, tay gắt gao nắm lấy tay nàng để nàng có thể ôm lấy mình từ phía sau, ngữ điệu Tần Thanh Miểu vẫn vô lực, "Không được...lộn xộn nữa..."
"Hảo, em không làm loạn nữa". Ngoan ngoãn nói xong, một tay để ở sau đưa lên trước cũng tay nàng mười ngón giao khấu, một tay kia để ở bả vai để nàng gối lên, làm chỗ dựa tốt nhất để nàng nằm vào trong lòng. Cố Úc Diễm nhẹ nhàng hôn trộm Tần Thanh Miểu (cái này tớ đọc QT dịch tạm là thế), đến khi nghe tiếng hít thở đều đều truyền đến, mới hôn một cái lên sườn mặt, "Miểu Miểu...em yêu chị..."
Ba chữ này, không biết từ khi nào, cư nhiên không cần suy tính vẫn có thể thốt ra...nhưng mỗi khi ban ngày đối mặt với vẻ mặt bình tĩnh của Tần Thanh Miểu, cái loại cảm giác tim đập nhanh lại xuất hiện, thể nên ba chữ này tất nhiên không nói ra miệng được....Cố Úc Diễm thường xuyên bởi vì cảm giác này mà cảm thấy ảo não, nhưng cái hành động mỗi lần nhìn thấy Tần Thanh Miểu thì nhịn không được mà ngây ngô cười thì không thể khắc chế được.
Mấy ngày nghỉ cứ trôi qua như vậy, nàng cũng không có trở về nhà nữa, chỉ ở một tuần, cùng Tần Thanh Miểu trở về hai ngày, rồi lại tìm cớ đi theo Tần Thanh Miểu đến X thị.
Đối với chuyện ông bà ngoại yêu thích Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm đều biết được, cáo hứng ở trong mắt không chút nào che dấu, mội khi Tần Thanh Miểu cùng trò chuyện với ông bà ngoại rồi trở ra ngoài, đều nhịn không được mà đi qua dính lên loạn cọ.
Mà Tần Thanh Miểu mội lần như vậy đều trắng mắt hung hăng liếc nàng một cái, nhưng cuối cùng, vẫn là nhìn bộ dáng ngốc của nàng không nhịn được mà cười khẽ, không còn dáng vẻ lạnh lùng trong trẻo như trước kia nữa.
Sau một đêm thân mật, Cố Úc Diễm đã sớm ôm Tần Thanh Miểu ngủ say, lúc tỉnh dậy đã là ngày hôm sau, Tần Thanh Miểu dĩ nhiên không còn ở nhà.
Vò đầu ngồi ở trên giường ngẩn người, nhìn xem thời gian đã gần đến giữa trưa, Cố Úc Diễm sờ sờ đã thấy bụng lép kẹp, mặt suy sụp.
Cũng chưa có vận động gì cả....Ngô, nếu không tính đến việc yêu Miểu Miểu.
Đứng dậy vào phòng tắm tắm rửa, từ khi nghỉ hè đã trực tiếp chuyển từ phòng mình sang ngủ phòng Tần Thanh Miểu, tắm xong cũng bắt chước Tần Thanh Miểu quấn một cái khăn tắm đi ra ngoài, sau khi thay quần áo, nhìn thời gian, lộ ra một nụ cười xấu xa, ra ngoài đến thẳng tập đoàn Tần thị.

Tuy rằng Cố Úc Diễm chưa bao giờ đến công ty Tần Thanh Miểu, nhưng đối với nới này, vẫn có lén lút nghiên cứu một chút...Ít nhất, Cố Úc Diễm cũng thực sự xem qua vài chuyện tình của công ty.
"Miểu Miểu, chị đang ở công ty sao?". Ở trên đường lo lắng có phải Tần Thanh Miểu sẽ về nhà hay không, Cố Úc Diễm gọi một cuộc, có chút cẩn thận hỏi, nghe thấy nàng vẫn còn ở công ty, mới nhẹ nhàng thởi ra, "Nga...không có việc gì a, chỉ là muốn hỏi một chút thôi..."
Ngồi trên xe bus đi đến trạm giao thông công cộng gần Tần thị, sau khi xuống xe đi đến, mới đi được vài bước, liền bị một chiếc xe màu đen đứng chạy đến chắn trước mặt, dọa nàng nhảy dựng.
Cửa kính xe hạ xuống, nam nhân ngồi ở ghế điều khiển lộ ra vẻ tươi cười đạm đạm, "Cô là Cố tiểu thư?"
"Ngạch". Người luôn dễ dàng quên người khác có chút nhan mi lại, đầu nghiêng qua một bên, suy nghĩ vài giây, mới nhớ được cái gì đó, "A....anh là ca ca của Miểu Miểu..."
"Miểu Miểu?". Thanh âm không tính là lớn nhưng cũng không được xem là nhỏ ( Tiểu nhân: cái này tg nói, không phải mình) lặp lại hai chữ này, Tần Thanh Dật giơ lên đôi mày sắc, "Cố đến tìm Thanh Miểu?"
"Ân...". Nhẹ nhàng gật đầu, đối mặt với nam nhân luôn nở nụ cười đạm mạc này không hiểu sao luôn có loại cảm giác muốn bảo trì khoảng cách, Cố Úc Diễm nhức đầu, không nói thêm cái gì nữa.
"Như vậy...". Nâng tay biểu thị vẫy chào, Tần Thanh Dật hơi vuốt cằm, "Sẽ không làm chậm trễ thời gian của Cố tiểu thư nữa, có thời gian sẽ cùng nhau ăn một bữa cơm".
"Hảo...hẹn gặp lại". Nâng tay vậy vậy với anh ta, Cố Úc Diễm có chút không hiểu nhìn chiếc xe ngày càng đi xa, thế này mới nhẹ nhàng thở ra, vừa muốn xoay người, lỗ tai liền bị nhéo.
Chớp chớp mắt thấy Tần Thanh Miểu ở trước mặt, một tay nắm tai mình, một tay chống thắt lưng, vẻ mặt Cố Úc Diễm kinh ngạc, "Miểu Miểu, sao chị lại ở đây?"
"Đến xem em nói không có chuyện gì thì rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra". Mặt không chút biểu tình nói, Tần Thanh Miểu buông tay, xoay người hướng thẳng đến công ty, Cố Úc Diễm vội vàng đuổi theo, ngữ khí lấy lòng, "Woa, chị chỉ cần một cuộc điện thoại liền đoán ra a,thật lợi hại oa".
"Không cần đi theo tôi". Xem thường liếc mắt một cái, Tần Thanh Miểu rất là tức giận, "Vì sao bỗng nhiên lại chạy tới đây?"
"Ngô...". Đi theo nàng đến thang máy, thấy chung quanh không có người, Cố Úc Diễm mới nhẹ nhàng cầm tay Tần Thanh Miểu, "Em muốn cho chị một cái kinh hỉ thôi".
Nhìn nàng một cái, thấy khuôn mặt mặt nhỏ nhắn ngốc ngốc tươi cười mà bất đắc dĩ, Tần Thanh Miểu lắc đầu, không thèm nói nữa.
Lúc cửa thang máy mở ra lần nữa, Cố Úc Diễm tiếp tục đi theo Tần Thanh Miểu vào trong công ty, nhưng còn chưa tới văn phòng Tần Thanh Miểu, lại gặp một người mà nàng chán ghét từ đầu đến bây giờ...Là cái tên Vệ Minh Khiêm, nam nhân phiền toái ba lần bốn lượt tới tìm nàng.
"Cố như thế nào lại ở chỗ này?", Trong tay Vệ Minh Khiêm còn đang cầm một đóa hoa hồng đỏ sẫm, nhịn thấy Cố Úc Diễm thì sắc mặt lập tức tối xuống, rất là khó coi, "Nhân viên tạp vụ không được tiến vào nơi này".
Lại là lời nói khinh miệt đó, Cố Úc Diễm hơi hơi tức giận nắm chặt tay lại, nhưng còn chưa kịp nói chuyện, Tần Thanh Miểu đã mở miệng, "Tránh ra".
Vệ Minh Khiêm đương nhiên là không nghe lời tránh đi, ngược lại càng tiến về phái trước chắn đướng, đem hoa đưa tới trước mặt Tần Thanh Miểu, "Thanh Miểu, giữa trưa cùng nhau ăn cơm".
"Không rảnh". Trong mắt lóe qua một chút chán ghét, rất nhanh lại trở lại vẻ mặt không cảm xúc, Tần Thanh Miểu cũng không thèm liếc hắn một cái, trực tiếp nâng tay kéo tay Cố Úc Diễm đi qua người Vệ Minh Khiêm, tiện đà dừng lại một chút, "Nơi này là công ty, không được lấy việc tư làm ảnh hưởng đến trật tự công ty".
"Em...". Lặp đi lặp lại nhiều lần việc Tần Thanh Miểu không thèm nhìn mình, Vệ Minh Khiêm có chút tức giận, nhưng lại không thể không nể, chỉ có thể nhìn Tần Thanh Miểu kéo Cố Úc Diễm vào văn phòng tổng giám đốc, rất sinh khí đem hoa hồng vứt xuống đất.
"Miểu Miểu...". Sau khi vào văn phòng, Cố Úc Diễm tuy rằng rất khó hiểu rốt chuyện vì chuyện gì mà Vệ Minh Khiêm lại liên tục nhằm vào nàng, nhưng nhìn thấy Tần Thanh Miểu nhíu mi, lập tức đem toàn bộ nghi hoặc bỏ qua một bên, lôi kéo Tần Thanh Miểu ngồi trên ghế mềm mại, nâng tay xoa mi của nàng, "Không nên nhíu mày nga, mau già".
Tay trực tiếp nắm lấy cái mũi nàng, Tần Thanh Miểu hơi hơi nheo mắt, "Em chê tôi già?"
"....". Cố Úc Diễm nhất thời ngẩn ngơ, vẻ mặt lập tức chuyển sang đau khổ, "Miểu Miểu...em không có ý đó".
"Ân, hừ". Không ngẩng đầu nhìn nàng nữa, thân mình di chuyển về sau tựa vào lòng nàng, Tần Thanh Miểu khẽ hừ một tiếng, nhắm mắt lại, "Mấy giờ rồi?"
"Ngô, mười hai giờ rồi". Cố Úc Diễm nói xong, tay liền để trên vai Tần Thanh Miểu, "Miểu Miểu mệt mỏi quá phải không? Buổi sáng không cần dậy sớm như vậy đi làm a....dù sao chị cũng là tổng giám đốc nga..."
Và còn là người thừa kế của Tần thị....nếu muộn một chút, khẳng định cũng không có ai dám nói gì nha.
"Em đây đang suy nghĩ tào lao cái gì...". Lại một lần lần nữa nhăn mi, nhưng cũng không mở mắt ra, ngữ khí Tần Thanh Miểu không lạnh, nhưng cũng không ôn nhu, "Vứt bỏ cho tôi".
"Ngạch". Cố Úc Diễm ngây người ngẩn ngơ, tiếp theo âm thầm thở dài ở trong lòng, "Hảo".
Lại nói tiếp...trên mạng quả nhiên là có thể tìm được rất nhiều tin tức...đều nói ca ca Tần Thanh Miểu chính là do cha nàng nhận nuôi từ nhỏ, nên tập đoàn Tần thị đương nhiên cuối cùng là muốn giao cho nữ nhi ruột là Tần Thanh Miểu, cho nên, Tần Thanh Miểu là tổng giám đốc, còn Tần Thanh Dật chính là quản lí.
Tay Cố Úc Diễm vẫn còn đặt tại bả vai Tần Thanh Miểu, bất tri bất giác, liền nghĩ tới chuyện đó, nghĩ đến việc mới lúc nãy Tần Thanh Dật dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn mình, lưng không khỏi có chút phát lạnh.
Nói.... Chắc sẽ không giống như trong tiểu thuyết, Miểu Miểu và ca ca nàng, ngô, kỳ thật là đang tranh đấu gay gắt gì đó ở bên trong a?
Còn với Vệ Minh Khiêm kia thì rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì a? Tiệc tối lần trước kia, nàng còn nghe thấy Vệ Minh Khiêm là hôn phu của Miểu Miểu....Nhưng Miểu Miểu đối với hắn tuyệt không phải là thái độ đối với hôn phu a.
Cứ như vậy trong chốc lát, ánh sáng tràn vào văn phòng rộng lớn ở tần cao của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm mới ý thức được một chuyện.
Cho dù chưa từng tiếp xúc với chuyện tình của kẻ có tiền, nhưng nếu như giống như trong tiểu thuyết nói, cái gì là lợi ích gia tốc nên buôn bán hôn nhân....cái gì mà thân bất do kỷ, cái gì cái gì....
Ngô....Miểu Miểu....chắc sẽ không làm như vậy a? 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna