Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 53 + 54

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 53

Đặt Cố Úc Diễm lên tường rồi hôn sâu, Tần Thanh Miểu một tay ôm thắt lưng nàng và một tay đặt lên vách tường, thẳng đến khi hai người không còn không khí để thở, lúc này mới buông ra, đem cằm để lên vai Cố Úc Diễm, từ từ nhắm hai mắt, không nói lời nào.
"Miểu Miểu...". Bởi vì mới vừa bị hôn xong nên đầu óc còn choáng váng, Cố Úc Diễm ôm chặt nàng, thanh âm có chút run run, "Chị làm sao vậy?"
"Không có việc gì". Cho dù cước bộ đã không còn vững vàng, ngữ khí Tần Thanh Miểu vẫn bình tĩnh như trước.
"Vậy...em đỡ chị trở về phòng ngủ được không?". Cố Úc Diễm cũng không bắt buộc nàng nói gì nữa, cố gắng ôm nàng đứng thẳng, ổn định thân mình.
"Ân".
Nghe nàng nói như vậy, Cố Úc Diễm cần thận đỡ nàng trở về phòng, đợi cho đến khi động tác giống như đang nâng niu đồ sứ ôm nàng lên giường, sau đó giúp nàng cởi giày cao gót ra.
"Tiểu Diễm...". Nằm ngửa ở trên giường, làm rối tung gối mền trên giường, Tần Thanh Miểu từ từ nhắm hai mắt, tùy ý để Cố Úc Diễm cởi giày rồi điều khiển thân thể mình, "Em cũng lên đây".
"Hảo". Ngoan ngoãn đáp, Cố Úc Diễm cũng leo lên giường, nhìn thấy áo sơ mi cùng quần tây trên người Tần Thanh Miểu, lại nhăn mi tụt xuống giường, tay lập tức bị kéo lại.
Nghiêng đầu, nhìn người lúc này còn nhắm hai mắt giờ phút này đang nghiêng đầu nhìn mình, ánh sáng lộ ra trong con ngươi như làn thu thủy kia làm cho mình không đoán rõ cảm xúc, Cố Úc Diễm quay trở lại nắm tay nàng, thanh âm nhu hòa, "Làm sao vậy?".
"Em muốn đi đâu?". Cảm giác được Cố Úc Diễm nắm trở lại tay mình, Tần Thanh Miểu lại tăng thêm lực đạo, hỏi.
"Em lấy váy ngủ giúp chị thay quần áo a". Hôn hôn má nàng, càm giác được thoang thoảng mùi rượu trên người nàng cùng hai má âm ấm, tâm hơi đau, Cố Úc Diễm không rõ, "Vì cái gì lại uống nhiều rượu như vậy?"
"A...đi đi". Tần Thanh Miểu không trả lời câu hỏi của nàng, buông tay ra, một lần nữa nhắm mắt lại.
Thấy nàng như thế, Cố Úc Diễm chỉ có thể âm thầm ở trong lòng hít hai tiếng, đứng dậy lại tủ quần áo lấy váy ngủ giúp Tần Thanh Miểu thay, mà Tần Thanh Miểu tuy vẫn nhắm chặt hai mắt, nhưng động tác lại vô cùng phối hợp, thế cho nên khi Cố Úc Diễm nhìn vào thân mình bóng loáng trắng noãn không tỳ vết, lại dâng lên một trận xúc động.
Cố gắng giúp nàng có thế ngủ ngon, cầm áo sơ mi cùng quần tây của nàng đi vào phòng tắm, Cố Úc Diễm khong quên lấy nước lạnh tạp lên mặt, làm cho chính mình có thể bình tĩnh một chút, thế này mới đi ra ngoài.
Trên giường, nữ nhân kia sau khi thay váy ngủ vẫn đang nhắm mắt, đầu hơi hơi nghiêng, tựa hồ đã ngủ say, Cố Úc Diễm đi qua, giúp nàng hảo đắp chăn, ra ngoài phòng bếp tắt hết bếp, tắt đèn, xong rồi mới quay trở về giường.
Thời điểm đang muốn tắt đèn ở đầu giường, người mà nàng đã nghĩ là ngủ say lại đột ngột ngăn động tác của nàng, xong leo lên người nàng, ánh mắt sáng quắt nhìn nàng, không nói một lời.
"Làm sao vậy?". Cố Úc Diễm cảm thấy đêm nay Tần Thanh Miểu quả nhiên kỳ quái, nhu hòa hỏi.
"Cố Úc Diễm...". Ghé vào trên người Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu im lặng nhìn, sau khi kêu tên nàng, lại kếu tiếp lần nữa, "Cố Úc Diễm?"
"Ân...em ở đây". Tuy rằng không biết Tần Thanh Miểu đang làm cái gì, phản ứng đầu tiên là nghĩ đến cái đêm mà lần đầu tiên mình và Tần Thanh Miểu tiếp xúc thân mật, hai má Cố Úc Diễm không khỏi nóng lên, "Miểu Miểu..."
"Tiểu Diễm?". Tần Thanh Miểu không để ý đến nàng, thì thảo hỏi lại một tiếng.
Bị ánh mắt của nàng nhìn có chút ngứa, tay Cố Úc Diễm đặt sau thắt lưng nàng, "Ân, là em".
"Tiểu Diễm của tôi?". Vẫn liên tục nói, câu hỏi quả thật tương tự với cái đêm kia, bộ dáng Tần Thanh Miểu như thế, làm cho Cố Úc Diễm bỗng nhiên có chút bất an, bất quá ngoài miệng vẫn khẳng định, "Là em, Tiểu Diễm của chị".
"Tiểu Diễm của tôi...Tiểu Diễm của tôi...của tôi....". Tựa hồ đã mệt mỏi, đầu nàng dần dựa vào cổ Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì tư thế đặt cả người lên trên mình Cố Úc Diễm, thanh âm dần dần nhẹ, chậm rãi, sau đó chỉ còn lại tiếng hít thở.
Thân thể gầy yếu bị Tần Thanh Miểu tuy không nặng, nhưng đè nặng vẫn là có chút khó chịu, nhưng Cố Úc Diễm đối với chuyện này không chút nào để ý, cúi xuống nhìn nữ nhân đang ghé vào trên người mình ngủ tay kéo chăn đắp lên lưng nàng, nghĩ đến ánh mắt vừa rồi Tần Thanh Miểu nhìn mình, lắc đầu, cảm thấy quả thật mình không phải là thế thân của ca ca.
Hai người cứ duy trì tư thế như vậy ngủ suốt một đêm, đợi cho đến khi Cố Úc Diễm tỉnh lại, đã gần đến giữa trưa.
Thân mình một trận vô lực, bả vai cũng không còn cảm giác nữa, nhưng vẫn không để ý một chút nào, nhìn người kia không như trước sáng sớm đã đi làm mà vẫn duy trì tư thế ngủ trên người mình, cúi thấp đầu tại cái trán trơn bóng hôn một chút.
Người kia đang ngủ rốt cục cũng tỉnh lại, nhưng vẫn còn chút buồn ngủ mông lung, nên tiếp tục nằm úp sấp ở trên vai Cố Úc Diễm, sau một lát, mới ý thức được cái gì, ngẩng đầu nhìn Cố Úc Diễm.
"Miểu Miểu....". Có chút hối hận do mình kiềm lòng không được mà hôn lên, đánh thức Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm nhìn nàng vài giây rồi hoạt động thân mình, đè lại động tác muốn đứng dậy của nàng, nhưng bởi vì thân mình vô lực mà rất nhanh ngã trở về, bả vai cực kỳ khó chịu.

Cau mày nâng cánh tay còn có tri giác muốn xoa bả vai, nhưng ngay sau đó Tần Thanh Miểu đã giúp nàng xoa, Cố Úc Diễm ngửa đầu nhìn nữ nhân đang ngồi, vài sợi tóc không tim tán loạn ở trên vai, lộ ra nụ cười tươi.
"Em có thể đẩy tôi ra mà". Ánh mắt Tần Thanh Miểu chuyên chú nhìn bả vai nàng, động tác trên tay mềm nhẹ, tựa hồ như sợ nàng đau.
"Ngô, em thích ngủ như vậy". Cố Úc Diễm đáp, cảm giá được khí lực bàn tay sau lưng, liền cầm tay Tần Thanh Miểu, "Tốt hơn nhiều rồi, Miểu Miểu, chị tiếp tục ngủ đi".
"Em cho rằng tôi là em sao?". Rút tay ra, Tần Thanh Miểu liếc nàng một cái, trực tiếp rời giường, đi đến tủ quần áo lấy quần áo tiến vào phòng tắm.
Lúc nàng từ phòng tắm trở ra, Cố Úc Diễm vừa lúc đem một chén mật ong đi vào, đưa đến bên miệng nàng, " Miểu Miểu, mật ong, giải rượu".
"Tôi không có say". Tần Thanh Miểu thản nhiên nói, nhưng vẫn giữ chén, tiến lên uống một ngụm.
"Hắc hắc...". Cười cười, để chén mật ong lên bàn, Cố Úc Diễm nhìn nàng cầm mấy sáy thổi tóc, cũng tiến vào phòng tắm rửa.
Tủ lạnh chứa đồ ăn làm từ ngày hôm qua, Cố Úc Diễm sau khi rửa mặt liền trực tiếp vào phòng bếp nấu cơm, bật bếp hâm canh trong nồi, đợi cho đến lúc Tần Thanh Miểu thay quần áo, thổi khổ tóc rồi đi ra ngoài, trên bàn đã có sẵn một nồi canh nóng hôi hổi.
Đi đến cửa phòng bếp, nhìn thân ảnh bận rộn kia, vẫn duy trì bộ dáng bình tĩnh mím môi, nhắm mắt xoa nhẹ huyệt thái dương, trực tiếp xoay người ngồi xuống bàn chờ Cố Úc Diễm bưng đồ ăn ra.
Sau khi ăn cơm xong, Tần Thanh Miểu vẫn như trước mở TV xem tin tức, Cố Úc Diễm do dự trong chốc lát liền nhịn không được mở miệng, "Miểu Miểu, chị tối hôm qua, tại sao không gọi điện để em đến tiếp nha?"
Tần Thanh Miểu có rất nhiều tâm sự, nàng không thể nào biết được. Muốn mở miệng hỏi, nhưng lại sợ hãi Tần Thanh Miểu không chịu nói cho nàng, đoán, lại đoán không ra. Mà đêm qua, rõ ràng là đã xảy ra chuyện gì, nhưng nàng vẫn không có cách nào khỏi ra miệng, chỉ có thể hỏi đến vấn đề này... Nhưng dù là vấn đề như thế này, nàng cũng cho rằng nó rất quan trọng.
Việc ca ca lái xe xảy ra chuyện vẫn là một bóng ma, cho dù là ngoài ý muốn, nàng vẫn rất sợ hãi Tần Thanh Miểu sau khi uống rượu sẽ gặp chuyện tương tự.
"Tôi không có lái xe". Nhìn thẳng phía trước, Tần Thanh Miểu thản nhiên nói, "Gọi xe trở về".
Cau mày, Cố Úc Diễm thấy nàng như thế, cắn môi dưới, "Như vậy cũng rất nguy hiểm".
Điều khiển trong tay bị ném lên bàn, Tần Thanh Miểu nghiêng đầu nhìn nàng, sau một lát, sau đó lại quay đầu xem tin tức, "Sẽ không".
"Nhưng....ở chỗ bọn em cũng có mấy vụ án như vậy..."
"Đó là án của các em". Người đang xem tin tức lập tức đánh gãy lời nàng, tụa hồ có chút không kiên nhẫn, " Được rồi, tôi đang xem tin tức".
Cố Úc Diễm lập tức cảm thấy có chút ủy khuất, nhưng nhìn bộ dáng không thay đổi của nàng, cúi đầu, "Nga..."
Buổi chiều hôm đó Tần Thanh Miểu cũng không đến công ty, ở trong nhà, hoặc là xem TV, hoặc là đọc sách, mà Cố Úc Diễm vẫn đứng bên cạnh nàng, cũng không đi ra ngoài.
Tối đến, Cố Úc Diễm vừa đút mèo con ăn xong, tính trở về phòng bồi Tần Thanh Miểu, lại nhận được một tin nhắn, đến từ Đường Vận.
"Em vẫn còn đang ở bên cạnh Thanh Miểu sao?"
Nhìn thấy tin nhắn này có chút không rõ, gãi giã đầu, nhưng cũng nhắn trả lời lại, "Đúng vậy...".
"Nga". Đang buồn bực thì tin nhắn rất nhanh trở lại, làm cho Cố Úc Diễm không hiểu gì, cuối cùng bỏ di động vào túi, không để ý đến nữa.
Ban đêm, qua ánh đèn phòng, hai thân mình mềm mại giao triền cùng nhau một chỗ. Thanh âm ngâm lên làm cho đêm này càng tăng thêm vài phần lửa nóng.
"Ân...". Thanh âm nho nhỏ không thể khắc chế lại tràn ra, Tần Thanh Miểu nắm chặt vai Cố Úc Diễm, lâu lâu móng tay lại lưu trên cánh lưng bóng loáng một vài vết hồng ngân. Mà người kia ở trên người nàng vẫn không ngừng động tác, môi không ngừng hôn từng sợi tóc của nàng, không thèm để ý lưng truyền đến từng trận đau đớn.
"Miểu Miểu....Miểu Miểu...". Cố Úc Diễm thì thào kêu tên Tần Thanh Miểu, cảm giác được hạ thân của người kia ngày càng vặn vẹo kịch liệt, ánh mắt lại càng trở nên mê ly.
"Ách a....không được....". Thân mình lại một trận run rẩy, Tần Thanh Miểu lập tức ôm chặt thân mình Cố Úc Diễm, đầu để ở bả vai nàng.
"Úc....Sâm...."
Thanh âm cuối cùng, lại còn mang theo chút nức nở vì cao triều, lại làm cho người đang hôn nàng lập tức cứng thân mình. 

Chương 54

Trong phòng không có một chút ánh sáng, chỉ có thể nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng.
Tần Thanh Miểu ở bên cạnh nghiêng thân mình, đưa lưng về phía nàng ngủ say. Cố Úc Diễm nằm ngửa ở trên giường, trong bóng đêm mở to mắt, hai tay đặt ở bên giường gắt gao nắm chặt lại thành quyền, rất lâu sau đó, đứng dậy bước xuống giường, lại bởi vì động tác quá mức dồn dập mà hung hăng ngã xuống đất.
Cắn răng chống sàn đứng dậy, nghiêng ngả lảo đảo chạy vào phòng tắm đóng cửa lại, mở đèn phòng tắm lên, nhìn hai mắt từ sớm đã đẫm lệ của mình ở trong gương, cùng với gương mặt quen thuộc kia mà giờ phút này vô cùng chán ghét, Cố Úc Diễm nắm chặt tay thành quyền, hận không thể một quyền đấm vỡ gương.
Ngay cả khi thống khổ đến không chịu nổi, muốn vung quyền phát tiết, nhưng trước tiên vẫn lo lắng động tác của chính mình có thể đánh thức Tần Thanh Miểu, cuối cùng chỉ nắm tay hung hăng nện trên vách tường thật mạnh, nước mắt rơi đầy trên mặt đất.
Sau khi hoạt động mạnh thì thân mình tựa vào vách tường bóng loáng, Cố Úc Diễm ôm đầu, tay một chút cũng chẳng thấy đau, trong đầu chỉ vang vong tiếng gọi "Úc Sâm" của Tần Thanh Miểu, càng nghĩ lại càng khổ sở, cuối cùng chịu không được áp lực mà ô ô khóc từng tiếng đứt quãng như tiểu thú bị thương, thân mình run rẩy lợi hại.
Ở bên ngoài phòng tắm, cũng có một thân ảnh đứng lặng ở đó rất lâu, một lúc lâu sau đó cũng không có thêm động tác gì.
Ngày hôm sau, thời điểm Cố Úc Diễm tỉnh dậy, phát hiện cư nhiên mình lại cứ như vậy ngồi ở trong phòng tắm ngủ một đêm, khắp thân thể đều thấy đau nhức vô cùng, vội vàng đứng lên ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Tần Thanh Miểu vẫn còn ngủ say trên giường, đến lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng ngay sau đó, cái mũi lại bắt đầu cảm thấy đau nhức, cố gắng ngước mặt lên để ngăn nước mắt chảy ra, xoa xoa mắt, rón ra rón rén leo lên giường, nhẹ nhàng ôm lấy nữ nhân đang nghiêng thân mình ngủ say, nhắm mắt lại.
Ngay từ đầu nàng đã biết mình chỉ là thế thân của ca ca, nhưng sau đó, đối với chuyện Tần Thanh Miểu thích ca ca mà vô pháp kiềm chế được, mỗi một lần đều tự nói với chính mình có thể làm thế thân của ca ca mà được ở bên nữ nhân này đã là quá may mắn rồi, nhưng đoạn thời gian ở chung này đã làm cho nàng quên mất...
Lúc trước, biết rõ sẽ khổ sở nhưng vẫn cố gắng mỗi ngày đều kiềm chế, còn không phải là để có thể lấy thân phận như vậy mà bồi ở bên người Tần Thanh Miểu hay sao?
Cho nên....tối hôm qua như vậy....tối hôm qua như vậy....căn bản là không có chuyện gì đi....
Bất tri bất giác một giọt nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, Cố Úc Diễm cắn chặt răng, đầu để lên vai Tần Thanh Miểu, ôm sát thắt lưng nàng, khắc chế một hồi lâu, rốt cục mệt mỏi đến nỗi ngủ thếp đi.
Nhưng cho dù là ngủ, đối mi thanh tú vẫn nhíu chặt gắt gao, ẩm ướt nơi khóe mắt cũng không cách nào giấu đi được.
Nữ nhân mới vừa rồi không có nửa điểm tiếng động giờ phút này lại mở mắt, cặp mắt như làn thu thủy kia rõ ràng bị che kín bởi tơi máu, nhẹ tay nắm chặt cánh tay ở thắt lưng mình, nhắm mắt lại.
Hai người tỉnh dậy là vì di động đặt ở đầu giường rung lên không ngừng, Cố Úc Diễm ngồi dậy lấy di động, xoa xoa đôi mắt vô cùng đau đớn, cũng không có chú ý tới Tần Thanh Miểu nhìn mình một cái thật sâu rồi xuống giường đi vào phòng tắm.
"Cái gì?". Cái đầu mơ hồ hỗn loạn một hồi lâu vẫn chưa hiểu Nguyễn Minh Kỳ ở bên kia đang nói cái gì, thẳng đến khi người ở đầu dây kia nhịn không được mà rống một tiếng, mới có chút tỉnh táo lại, "Cái gì...cái gì?"
"Mình nói, Liên tỷ tỷ tỉnh rồi! Cậu mau đến nhanh lại đây cho mình!". Nguyễn Minh Kỳ ở bên kia bị vẻ mơ hồ của Cố Úc Diễm chọc giận đến muốn hộc máu, thanh âm cực lớn đến nỗi Tần Than Miểu từ phòng tắm đi ra cũng nghe vô cùng rõ ràng, cũng làm cho Cố Úc Diễm lập tức quýnh lên, "Cậu nói cái gì? Lặp lại lần nữa".
"Cố Úc Diễm, cậu đi chết đi!". Nguyễn Minh Kỳ hận không thể trực tiếp bóp cổ Cố Úc Diễm, thanh âm cũng không lớn như vừa rồi, hữu khí vô lực, "Mình nói, Liên tỷ tỷ tỉnh rồi, cậu nhanh chạy lại đây".
"A...hảo! Mình lập tức đến!". Lúc này rốt cuộc đã xác định rõ lời nói của Nguyễn Minh Kỳ, Cố Úc Diễm vội vàng cúp điện thoại, luống cuống tay chân chạy đến tủ quần áo tìm quần áo thay, đến khi muốn rửa mặt, nhìn Tần Thanh Miểu lẳng lặng đứng trước cửa phòng tắm, biểu tình lập tức cứng lại, "Miểu Miểu..."
Mặt không chút thay đổi nhìn nàng, Tần Thanh Miểu không nói gì, mà đi đến tủ quần áo tìm đồ, "Đi đánh răng rửa mặt đi".
"Miểu Miểu....". Tuy vẫn muốn ở lại bên người Tần Thanh Miểu, nhưng lúc đó nghe được nàng gọi tên của ca ca, vẫn tạo nên bóng ma trong lòng Cố Úc Diễm, giờ phút này đối mắt với Tần Thanh Miểu, một cái gì xuất hiện giữa nàng cùng Tần Thanh Miểu, nhìn không thấy, sờ không được nhưng lại làm cho hai người không thể gần sát nhau không có khoảng cách như trước kia được.
"Vào đi". Tần Thanh Miểu không thèm liếc mắt nhìn nàng, ngồi vào bàn trang điểm lấy lược chải sơ mấy phát, mãi cho đến khi Cố Úc Diễm đi vào phòng tắm, mới qua đầu nhìn cánh cửa thủy tinh vừa khép lại, trong mắt hiện lên một chút ảm đạm.
Sau khi chuẩn bị thì đi ra ngoài, lúc xuống dưới lầu, cư nhiên lại thấy Tần Thanh Dật đang mở cửa xe Tần Thanh Miểu chờ các nàng, Cố Úc Diễm không khỏi sửng sốt.
Mở cửa xuống xe, Tần Thanh Dật liếc nhìn Tần Thanh Miểu một cái, đem chìa khóa xe đưa cho Tần Thanh Miểu, "Đây, trả xe lại cho em".
"Cảm ơn". Lãnh đạm đáp, Tần Thanh Miểu trực tiếp ngồi vào chỗ đang mở cửa, thấy Cố Úc Diễm vẫn còn đứng ngẩn người ở đó, mà Tần Thanh Dật ở một bên híp mắt nhìn nàng, nhíu mày, giọng nói lại càng lạnh, " Còn chưa lên, lại phát ngốc cái gì đấy!"
"Nga nga...hảo...". Vội vàng mở cửa xe ngồi vào bên trong rồi đeo đai an toàn, Cố Úc Diễm nhìn thấy Tần Thanh Dật ở ngoài cửa sổ phất tay với mình, hơi chần chờ, cũng nâng tay vẫy chào.
Dư quang nơi đáy mắt thấy một màn như vậy, Tần Thanh Miểu mím môi, khởi động xe đi xa.
Hai tay đút vào túi, Tần Thanh Dật nhìn chiếc xe màu trắng dần đi xa, nụ cười nhã nhặn trên mặt đã sớm không thấy, còn lại, chỉ còn lo lắng cùng bất đắc dĩ.
Sau khi đến bệnh viện, Tần Thanh Miểu để cho Cố Úc Diễm vào trước, còn mình tìm chỗ đỗ xe. Có Úc Diễm hơi do dự, nhưng cũng gật gật đầu vội vàng xuống xe chạy vào bệnh viện, sau khi mở cửa phòng Mục Hề Liên, nhìn thấy Mục Hề Liên đang ngồi ở trên giường uống nước, mắt lập tức ướn ướt, "Liên tỷ tỷ".
"Tiểu Diễm...", vừa mới tỉnh dậy, nến sắc mặt Mục Hề Liên vẫn tái nhợt không tí huyết, nhìn thấy Cố Úc Diễm tiến vào, lập tức cười lên, "Mau tới đây..."
"Ân!". Đêm qua chịu một đả kích lớn như vậy, hôm nay lại thấy tỷ tỷ thường ngày rất thương yêu mình tựa như ca ca tỉnh dậy, trong nháy mắt Cố Úc Diễm giống như tìm lại được cảm giác, vội vàng chạy chậm qua, càng đến gần, lại càng có cảm giác không thể tin, "Liên tỷ tỷ....chị.....chị...."
"Ha ha, chị tỉnh rồi". Mái tóc rối tung ở trên vai, Mục Hề Liên sủng nịch nhìn đưa trẻ kia, "Lại đây ngồi".
"Ân". Nghe lời đi qua, tùy ý để tay Mục Hề Liên phủ lên đầu mình, sau đó thì lau nước mắt trên mặt mình, Cố Úc Diễm trực tiếp ôm lấy nàng, "Liên tỷ tỷ.... chị rốt cục đã tỉnh..."
"Ân, chị tỉnh rồi". Mục Hề Liên cũng ôm lại nàng, thanh âm vẫn có chút suy yếu, trong mắt lại hàm chứa nước chực chờ rơi xuống, "Thật có lỗi, để cho Tiểu Diễm một thân một mình chống đỡ lâu như vậy".
"Không có....". Cố Úc Diễm nghẹn ngào, "Minh Kỳ vẫn luôn ở cùng em, luôn luôn chờ Liên tỷ tỷ tỉnh lại".
"Ân...chị biết rồi". Nhẹ vỗ về đầu Cố Úc Diễm, Mục Hề Liên nhìn Nguyễn Minh Kỳ ở bên cạnh, cắn cắn môi, đang muốn nói cái gì, khóe mắt đảo tới một đạo thân ảnh, nhất thời ngưng lại, chuyển khai tầm mắt cùng đối diện với người nọ, ánh mắt cũng lập tức trở nên lạnh lẽo.
Nhướng mi, ôm tay đứng ở bên cạnh, Tần Thanh Miểu cùng đối diện với Mục Hề Liên, vẻ mặt không gợn sóng.
Xoa xoa mắt, Cố Úc Diễm không biết Tần Thanh Miểu đứng ở phía sau, theo thói quen tính cọ cọ lên vai Mục Hề Liên vài cái, lại nhìn thấy Nguyễn Minh Kỳ ở phía đối diện đang nháy mắt, quay đầu nhìn ra sau, nhìn thấy Tần Thanh Miểu, lập tức bối rối đứng lên, "Miểu....Miểu Miểu....".
"Mục tiểu thư rốt cục đã tỉnh". Tần Thanh Miểu đi tới, vẻ mặt lạnh nhạt, "Chúc mừng".
"Đa tạ". Mục Hề Liên không hề né tránh, cùng đối diện với nữ nhân lạnh lùng, phòng bệnh lập tức nổi lên vẻ cổ quái, Cố Úc Diễm có chút vô thố đứng ở bên cạnh, Nguyễn Minh Kỳ dường như ý thức được cái gì liền nhìn về phía Mục Hề Liên, trong mắt lóe lên một chút kinh nghi.
"Tiểu Diễm, chị muốn ăn táo". Múc Hề Liên vào lúc này lại mở miệng, nghiêng đầu dùng ánh mắt ôn nhu nói với Cố Úc Diễm, "Em và Minh Kỳ đi lấy cho chị nhé?"
"A?". Cố Úc Diễm sửng sốt, theo bản năng liếc nhìn Tần Thanh Miểu, Tần Thanh Miểu vẫn như trước không thay đổi, "Đi đi".
"Nga...". Nếu hai người đều đã nói như vậy, trong lòng mê hoặc nhưng vẫn ngoan ngoãn gật dầu, cùng Nguyễn Minh Kỳ ra khỏi phòng bệnh, đi được một đoạn, lại dừng bước, "Mình Kỳ, cậu giúp mình mua tao đi..."
Nguyễn Minh Kỳ cũng ý thức được hai người kia ở trong phòng nhất định là có chuyện gì muốn nói, hơi trầm ngâm, gật gật đầu. Cố Úc Diễm thấy thế mới vội xoay người chạy về phòng bệnh, nhưng chưa kịp đẩy cửa vào, liền nghe được thanh âm lạnh như băng của Liên tỷ tỷ.
"Cho dù cô có hận Cố Úc Sâm đến mức nào chăng nữa, cùng không nên đem cừu hận phát tiết lên người Tiểu Diễm, nó chẳng qua chỉ là một đứa trẻ".
"Cô nhưng thật ra lại rất hiểu rõ tôi".
"Tiểu Diễm chỉ là một đưa nhỏ...hơn nữa....hơn nữa còn đơn thuần như vậy....". Trong phòng bệnh, ánh mắt Mục Hề Liên nhìn Tần Thanh Miểu mang theo phẫn hận, "Cô sao lại nhẫn tâm đối vói nó như vậy?"
Cho dù trước kia lâm vào trạng thái hôn mê, nhưng vẫn nghe được cuộc nói chuyện của Cố Úc Diễm và Nguyễn Minh Kỳ....Cố gắng tỉnh dậy để ngăn cản, nhưng lại vô lực, bây giờ rốt cục cũng có thể.
"Tôi vì sao lại không đành lòng?". Mắt liếc thấy một chút màu trắng ở cửa phòng, vẻ mặt Tần Thanh Miểu bình tĩnh, khóe môi lại cong lên đầy trào phúng, nhìn Mục Hề Liên, gằn từng tiếng:
"Cố Úc Sâm đã đối với tôi như thế nào, thì bây giờ tôi cũng có thể trả lại cho muội muội hắn như thế đó". 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna