Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 57 + 58

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 57

X thị tháng chín đang ở giữa mùa hè nóng bức, ban đêm lại có nhiều gió hơn.
Đứng ở ban công, nhìn con mèo Ba Tư đang liếm sữa, Tần Thanh Miểu mặt không chút thay đổi, rất lâu sau đó, tay khẽ vuốt cái đầu nhỏ xù lông, nói ra một tiếng như là thở dài, "Đạm Đạm..."
"Meo meo...meo meo...". Tựa hồ là đã no bụng, con mèo nhỏ nâng đầu lên, meo meo meo meo với Tần Thanh Miểu hai tiếng, lại cọ cọ vào người nàng.
Tay vuốt ve tại cái đầu nhỏ hai cái, Tần Thanh Miểu nhìn con mèo nhỏ đang cọ cọ vào người mình, trong nháy mắt có chút thất thần, nhưng lập tức tỉnh táo lại, trực tiếp ôm lấy nó đi tới phòng khách, sau khi ngồi lên sô pha thì đặt nó lên đùi mình.
Con mèo này....được Cố Úc Diễm gọi là Đạm Đạm, sau đó mọi chuyện tắm rửa ăn uống đều do Cố Úc Diễm chăm lo, nhưng mà, không biết vì cái gì, Đạm Đạm lại thích Tần Thanh Miểu hơn, ít nhất, khi Cố Úc Diễm sờ đầu nó, Đạm Đạm tuyệt đối sẽ vươn móng vuốt cào cào hai cái vào bàn tay nàng, nhưng đối với Tần Thanh Miểu thì luôn chủ động di qua cọ nàng.
Cũng vì nguyên nhân thế, Cố Úc Diễm đã từng ai oán nói với Tần Thanh Miểu, Đạm Đạm nhất định là tình địch của nàng, sau đó liền nhận lấy một trận xem thường của nữ nhân lãnh đạm.
Mà nay...
Cúi đầu nhìn con mèo nhỏ trắng muốt đang ngồi trên đùi mình nheo nheo hai mắt đầy vẻ hưởng thụ, Tần Thanh Miểu cắn môi dưới, ngay tại phòng khách không có một chút tiếng vang, bỗng nhiên cảm thấy lạnh thấu xương.
Vốn, lúc này, hẳn là Cố Úc Diễm sẽ bồi ở bên cạnh nàng, ôm nàng, ở trên người nàng làm rất nhiều động tác trẻ con....nhưng mà nay, chỉ còn lại nàng cùng một con mèo.
"Có thủy có hỏa, có tôi có em...". Tay đặt lên thân thể ấm áp của con mèo nhỏ, Tần Thanh Miểu lẩm bẩm, tiếng nói có chút bí bách, như biểu tình lại thực bình tĩnh. Rất lâu sau đó, tựa vào lưng ghế sô pha, ngửa đầu nhắm mắt lại.
"Ăn nhiều một chút, xem em gầy thành cái dạng gì rồi này". Tại phòng trọ của Mục Hề Liên, đã bảy giờ tối, Múc Hề Liên vẫn chưa chịu buông tha cho Cố Úc Diễm, sống chết gắp rau vào bát nàng.
"Em ăn không vô nữa...". Cố Úc Diễm rất bất đắc dĩ, lại không đành lòng cự tuyệt Mục Hề Liên, nói là nói như vậy, vẫn ngoan ngoan cầm đũa tiếp tục ăn cơm trong bát.
Nguyên bản nghĩ rằng phát tờ xong sẽ đi tìm Mục Hề Liên, nhưng không nghĩ tới Mục Hề Liên thật ra đã nghe Nguyễn Minh Kỳ nói trước, gọi điện thoại hỏi nàng ở đâu liền đi qua tìm.
"Đúng rồi, Liên tỷ tỷ, chị tan tầm sớm như vậy sao?". Lúc Mục Hề Liên đi tìm nàng bất quá cũng chỉ mới 4 giờ chiều, tờ rơi trong tay nàng vẫn chưa phát xong.
"Không, hôm nay có chuyện đi đến công ty khác, công việc xong rất sớm". Vừa nói vừa tiếp tục gắp rau để vào bát Cố Úc Diễm, Mục Hề Liên sau khi nói nhữ lời này, thì ngẩng đầu nhìn Cố Úc Diễm, há mồm tính nói cái gì, muốn nói lại thôi.
Người kia đang vùi đầu vào ăn nên căn bản không nhìn thấy bộ dáng kia của nàng, gật gật đầu, "Nga"
"Tiểu Diễm...'. Nhẹ giọng kêu Cố Úc Diễm một tiếng, Mục Hề Liên nhíu mi lại, thời điểm Cố Úc Diễm ngẩng đầu nhìn nàng, lại lắc đầu, "Không có gì, em ăn nhanh đi, ăn nhiều một chút".
"Ách". Biết Mục Hề Liên thật ra là có gì muốn nói với mình, Cố Úc Diễm chớp chớp mắt, "Làm sao vậy?"
"Không có gì đâu". Mỉm cười, Mục Hề Liên đứng dậy, "Chị múc canh cho em".
Yên lặng nhìn bóng dáng của nàng, người kia lúc này còn một bộ dáng không hiểu gì, giờ đây lại âm thầm thở dài.
Lúc trước, khi nàng còn đang phát tờ rơi thì nhận được cuộc gọi từ Mục Hề Liên, mình vừa mới nói địa chỉ, Mục Hề Liên lập tức nói "Chị lập tức đến đó" thì cúp điên thoại. Nàng đương nhiên hiểu được là xảy ra chuyện gì.
Từ buổi chiều cho đến tận tối đều một bộ dáng muốn nói lại thôi, chắc chắn là muốn hỏi nàng tại sao lại đi phát tờ rơi, nhưng lại sợ khi hỏi ra lại làm nàng thương tâm, nên mới nhịn xuống vài lần như vậy.
Ăn cơm xong, Cố Úc Diễm và Mục Hề Liên ngồi ở phòng khách xem TV, xem xem, cảm thấy có chút mệt mỏi, liền cứ như vậy dựa vào bả vai Mục Hề Liên ngủ mất.
Cảm nhận được toàn bộ sức nặng của Cố Úc Diễm trên người mình, Mục Hề Liên nghiêng đầu nhìn, thấy nàng ngả đầu ngủ say, ánh mắt nhu lại, nhẹ nhàng nghiêng về sau, để cho nàng chậm rãi nằm lên đùi mình, lúc này mới vươn tay vuốt ve lên khuôn mặt bóng loáng, thở dài tiếp tục xem TV.
Một học kỳ rất nhanh liền trôi qua, kỳ nghỉ đông đến, Cố Úc Diễm và Nguyễn Minh Kỳ quyết định không ở lại X thị. Mục Hề Liên thì đêm tất tịch mới trở về, hai người sinh viên các nàng cũng quyết định trở về, dù sao tết âm lịch năm trước ở lại cũng không lâu, nghỉ hè cũng không trở về.
"Tiểu Diễm, chúng ta...". Nguyễn Minh Kỳ kích động chạy đến phòng ký túc xá của Cố Úc Diễm, vừa vào đến cửa thì nhìn thấy bạn tốt đang cầm bút lông viết lên giấy, không khỏi sửng sốt.
Một nét bút đặt xuống liền tạo ra một loạt chữ to rồng bay phượng múa, giống như không chú ý đến tất cả thanh âm bên ngoài, cũng không nhận thấy Nguyễn Minh Kỳ đến đây, Cố Úc Diễm thực nghiêm túc, lực chú ý đặt toàn bộ lên tờ giấy hồng.
Nhìn hành lý Cố Úc Diễm đã được thu thập xong đặt ở bên cạnh, Nguyễn Minh Kỳ đi đến bên cạnh nàng, thấy được bạn cùng phòng Cố Úc Diễm là Thiệu Vân Phỉ đang làm động tác im lặng với mình, ngẩn ra, tầm mắt đảo đến tờ giấy được phô bày trên bàn, giật mình một trận.
Đây là....đang viết câu đối xuân? Là muốn viết tặng Thiệu Vân Phỉ?
Bên cạnh bàn sớm đã bày ra mấy câu đối xuân được viết rất tốt, Cố Úc Diễm "xoát xoát" vài cái, đem tờ giấy vừa viết đặt ở bên cạnh, lại cầm một tờ khác lên tiếp tục viết, mà Nguyễn Minh Kỳ và Thiệu Vân Phỉ lẳng lặng chờ ở bên cạnh, không dám quấy rầy.
"Hô...". Cuối cùng cũng vừa ý, Cố Úc Diễm thở ra một tiếng, buông bút lông, nhìn mấy câu đối xuân chưa khô ở trên bàn, lông mi nhẹ nhàng rung động, rất lâu sau đó, thở dài một tiếng.
"Tiểu Diễm?". Nguyễn Minh Kỳ thấy nàng dừng lại lúc này mới mở miệng kêu nàng một tiếng.
Mấy tháng qua, khí tràng trên người Cố Úc Diễm rõ ràng là đã thay đổi rất nhiều, tuy khuôn mặt nhỏ nhắn kia từ sau mùa hè đã trắng nõn trở lại, tóc cũng dài ra thật dài, nhưng tính tình trước kia là hoạt bát, nay lại càng ổn trọng hơn.
Ngay cả Mục Hề Liên, ngẫu nhiên khi cùng nàng bàn chuyện về Cố Úc Diễm, cũng chỉ bất đắc dĩ lắc đầu nói chính nàng cũng càng ngày càng không hiểu Cố úc Diễm.
"Ân?'. Quay đầu, nhìn Nguyễn Minh Kỳ, Cố Úc Diễm không có một chút kinh ngạc, "Phải đi?"
"Ách, không". Nguyễn Minh Kỳ lắc đầu, " Liên tỷ tỷ nói chúng ta chờ chị ấy tan tầm thì đến nhà ga".
Nói xong, lại bổ sung thêm, "Chị ấy nói có gọi điện thoại cho cậu nhưng cậu lại không bắt máy"
"Vậy sao?". Nhíu mày, thối lui ra sau, kiễng mũi chân hướng về đầu giường, nhìn nhìn di động một cái, "Để ở trên giường, nên rung lên không nghe thấy".
"Ân". Nguyễn Minh Kỳ gật gật đầu, "Vậy bây giờ chúng ta làm gì?"
"Nga, trước tiên đến chỗ Liên tỷ tỷ chờ chị ấy đi, chỗ đó cách nhà ga cũng gần". Cố Úc Diễm thản nhiên nói, xoay người nhìn mấy tờ giấy trên bàn, xác định mực đã khô, lúc này mới cẩn thận xếp vào.
"Tiểu Diễm, mình cũng muốn". Thiệu Vân Phỉ ở phía sau giữ chặt cánh tay nàng, tầm mắt nhìn chằm chằm mấy câu đối xuân trong tay nàng, "Cho mình mấy tờ đi".
"Ngô, cậu tự đi mua đi". Tuy rằng tay bị lôi kéo, nhưng cũng không gây trở ngại động tác thu dọn mấy câu đối xuân của nàng, Cố Úc Diễm không thèm liếc mắt nhìn Thiệu Vân Phỉ một cái, "Cài này cũng không có bao nhiêu tiền, vả lại mình viết rất khó coi".
"Không liên quan a, chỉ cần là cậu viết thì được a, mình lần đầu tiên nhìn thấy người khác viết câu đối xuân a".
"Bọn mình phải đi rồi, không kịp viết cho cậu". Có chút khó xử nhăn mi lại, Cố Úc Diễm nghiêng đầu quệt miệng nhìn Thiệu Vân Phỉ, "Chờ đến sang năm đi, lúc đó viết cho cậu trước tiên".
"Vậy cậu trở về nhà viết cái mới đi, cái này cho mình....". Thiệu Vân Phỉ làm sao mà nguyện ý, lôi kéo cánh tay Cố Úc Diễm, "Tiểu Diễm, cho mình đi, cậu viết cái khác nga..."
"Cái này không được". Rất bướng bỉnh lắc đầu, Cố Úc Diễm bỏ câu đối vào ba lô, xác định sẽ không bị đè hư, mới rút cánh tay từ trong người Thiệu Vân Phỉ ra, "Mình và Mình Kỳ phải đi, nếu cậu ra ngoài thì nhớ khóa cửa cẩn thận".
"Cố Úc Diễm quỷ hẹp hòi này!". Cả học kỳ này Thiệu Vân Phỉ cơ hồ mỗi ngày đều đi theo Cố Úc Diễm, cũng biết được mỗi khi nàng quyết định chuyện gì thì sẽ không thay đổi, ít nhất mình cũng chưa làm cho nàng thay đổi quyết định gì, giờ phút này chỉ buồn bực chà chà chân, nhìn nàng lấy bao hành lý, "Được rồi!".
Rời khỏi trường học, bởi vì hành lý nhiều, nên Nguyễn Minh Kỳ và Cố Úc Diễm không ngồi xe bus, mà đi taxi vào trung tâm thành phố.
"Ân".
Trong xe, Nguyễn Minh Kỳ quay đầu muốn hỏi Cố Úc Diễm câu đối xuân này để làm gì, nhìn sườn mặt kia, cư nhiên lại không thể nào hỏi ra miệng.
"Bác tài, dừng ở trước kia một chút". Lúc dừng xe thì lấy mấy câu đối xuân ở trong bao ra, nói Nguyễn Minh Kỳ chờ một chút, rồi mở cửa xe vội vàng chạy lại khu chung cư cao cấp đằng trước.
Còn chưa kịp nói gì thì đã thấy nàng chạy ra xa, Nguyễn Minh Kỳ nhịn không được liếc một cái xem thường, "Đồ ngu ngốc này, càng ngày càng làm cho người ta không thể hiểu nổi".
Nhưng mà, vừa mới cúi đầu mắng xong, lưng liền toát ra một mảnh mồ hôi lạnh.
Qua của kính xe, Nguyễn Minh Kỳ rất kinh ngạc nhìn thấy, ngay tại lúc Cố Úc Diễm đi vào không bao lâu, một chiếc xe màu trắng cũng chạy vào tiểu khu, mà chiếc xe đó....rõ ràng, nàng đã từng thấy qua rất lâu trước kia, giống y như đúc với xe Tần Thanh Miểu. 

Chương 58

Viết câu đối xuân tặng Tần Thanh Miểu....cái ý niệm đó, kỳ thật đã có từ lúc kết thúc kỳ thi.
Ở trong mắt Mục Hề Liên và Nguyễn Minh Kỳ, nàng ngày càng trở nên thành thục, cũng rất ít khi ngẩn người, thậm chí khi xem tin tức liên quan đến tập đoàn Tần thị, vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt giống như đã quên đi Tần Thanh Miểu...Nhưng trên thực tế, tâm tình của nàng vẫn giống như khi rời khỏi chỗ Tần Thanh Miểu rồi nhào vào lòng Mục Hề Liên mà khóc...
"Em vẫn còn thích cô ấy, làm sao bây giờ?"
Chuyện cảm tình,đối với mỗi người đều không giống nhau.
Đối với Cố Úc Diễm mà nói, đây là lần đầu tiên nàng thích nữ nhân, lần đầu tiên yêu thích một người cũng không thể nào quên nhanh như vậy, ngay cả khi, gần nửa năm qua, nàng và Tần Thanh Miểu cũng không còn có một mối liên hệ nào cả.
Nhưng thời điểm gần tới tết âm lịch, mỗi khi nhớ đến kì nghỉ năm trước lúc mình và Tần Thanh Miểu về quê hai ngày, Cố Úc Diễm luôn nhịn không được lộ ra nụ cười ngây ngô, sau đó lại ảm đạm khổ sở.
Cũng may đại đa số thời điểm điều là ban đêm nằm ở trên giường, không có người nhìn thấy hốc mắt đỏ của nàng, cùng với ánh mắt khắc chế mạnh mẽ.
Sau đó, lại nhớ tới lời hứa của mình lúc ấy....
Hằng năm đều vì Tần Thanh Miểu mà viết câu đối xuân, viết cả đời.
Đây là một lời hứa hẹn, nếu đã hứa, tất nhiên là phải làm, huống chi....
Tầm mắt nhìn nơi ở của Tần Thanh Miểu ở xa xa, nghĩ đến biểu tình nghiêm nghị của Tần Thanh Miểu và ánh mắt không tin, Cố Úc Diễm cúi đầu nhìn câu đối xuân trong tay mình, chạy chậm đến chỗ bảo an ở dưới lầu nhà nhà Tần Thanh Miểu, kính nhờ bọn họ giúp nàng đem câu đối đưa cho Tần Thanh Miểu.
Hai vị bảo an nhìn câu đối xuân trong tay nàng mà biểu tình có chút quỷ dị, bất quá cũng rất nhanh đáp ứng, Cố Úc Diễm nhẹ nhàng thở ra, xoay người đi ra ngoài tiểu khu, mới đi được vài bước, nhìn thấy xe Tần Thanh Miểu ở cách đó không xa, thân mình cứng đờ, theo bản năng ngồi xổm xuống ở bên cạnh bồn hoa trốn.
"Tìm được rồi". Trong xe, Đường Vận ngồi thẳng dạy ở ghế phụ, lòng bàn tay cầm một khối đá nhỏ, "Thật là, cư nhiên lại làm rớt, thật hoài nghi chuyến đi này là xui hay là may đây".
"Tìm được là tốt rồi". Liếc mắt nhìn khối đá tản ra lam quang trong tay nàng, Tần Thanh Miểu thản nhiên nói, nhìn thẳng phía trước đem xe vào trong gara.
Cố Úc Diễm thừa lúc đó theo bồn hoa chạy ra ngoài, chạy ra ngoài tiểu khu, khi Tần Thanh Miểu và Đường Vận đi vào, nàng đã sớm rời khỏi.
"Tần tiểu thư". Hai gã bảo an đem hành vi của Cố Úc Diễm để vào trong mắt, tuy rằng cảm thấy rất kỳ quái, nhưng mấy câu đối trong tay nhìn thế nào cũng không giống vật sẽ uy hiếp an toàn của người khác, giờ phút này thấy Tần Thanh Miểu và Đường Vận đi ra, cầm câu đối xuân chạy đến ngăn bước chân của các nàng, đưa câu đối xuân đến trước mặt Tần Thanh Miểu, " Mới vừa rồi có một cô gái nhờ chúng tôi đưa cho cô cái này".
Nhận lấy câu đối được cuộn lại từ tay anh ta, mở ra, quả nhiên nhìn thấy chữ viết quen thuộc, thân mình Tần Thanh Miểu run lên, theo bản năng nhìn ra ngoài tiểu khu, nhưng cái gì cũng không thấy.
"Câu đối xuân ?", Đường Vận ở bên cạnh cũng nhìn thấy câu đối xuân thoạt nhìn rất đơn giản, buồn bực nhìn chằm chằm trong chốc lát, quay đầu xem Tần Thanh Miểu, " Hiện tại mua câu đối xuân hình như là hơi sớm đó".
Thu hồi tầm mắt, theo thói quen định nắm chặt thứ ở trong tay, nhưng một giây sau lại lập tức tỉnh ngộ thả ra, xác định câu đối vẫn chưa bị phá hư, Tần Thanh Miểu lắc đầu, cảm tạ bảo an, xoay người hướng thẳng đến nhà mình.
"Thanh Miểu...". Đường Vận vội vàng đuổi theo, bước chân Tần Thanh Miểu lại càng lúc càng nhanh, sau khi mở cửa thì giày cũng không đổi, lập tức chạy vào thư phòng.
Đường Vận sau khi đóng cửa đổi giày, vào thư phòng thì thấy Tần Thanh Miểu đang thật cẩn thận đem câu đối bỏ vào két sắt, nhất thời chợt lóe ra cái gì, hình như ý thức được cái gì.
"Thanh Miểu...". Nhẹ giọng gọi Tần Thanh Miểu, Đường Vận nhìn mặt nàng không có biểu tình gì, mi hơi hơi nổi lên, "Cậu....".
"Mình không sao...". Tay khóa két sắt, Tần Thanh Miểu lắc đầu, đang muốn khép cửa lại, tầm mắt lại đảo đến một cái hộp nhỏ bên trong tủ, nhìn chằm chằm một lát, lấy cái hộp nhỏ ra, lúc này mới đem két sắt khóa lại.
"Đây là...". Đường Vận đối với một loạt động tác của Tần Thanh Miểu tự nhiên không hiểu nổi, nhìn Tần Thanh Miểu lấy cái hộp nhỏ ra, thấy một chiếc nhẫn bạch kim ở bên trong, một trận cả kinh.
Một tay cầm chiếc hộp, một tay cầm nhẫn Tần Thanh Miểu yên lặng nhìn chiếc nhẫn một lúc lâu, sau đó bỏ lại vào hộp, đóng lại, giơ tay lên, thẳng tay ném vào thùng rác bên cạnh
Đường Vận lúc này hoàn toàn ngây người.
Nàng đương nhiên biết đây là nhẫn gì....Đó là do Cố Úc Sâm mua tặng Tần Thanh Miểu a, tuy lọai nhẫn bạch kim ngay cả đá cũng không có đối với các nàng không tính là gì, nhưng khi Tần Thanh Miểu nhận lấy nó vẫn thực vui vẻ, mà hôm nay...cư nhiên...
Nghĩ đến như vậy, lại nhìn tay Tần Thanh Miểu đặt trên bàn, nhìn giá sách xuất thần, qua sườn mặt nàng có thể rõ ràng cảm nhận được hơi thở cô đơn, cái mũi Đường Vận chua xót, không dám quay lại nhìn nữa.
"Chờ mình một chút, trong chốc lát có thể ra ngoài ăn cơm". Ngay tại lúc Đường Vận đang nhìn cảnh sắc ở bên ngoài cửa sổ, Tần Thanh Miểu hồi phục tinh thần, vẻ mặt bình tĩnh nói xong thì ra khỏi thư phòng, Đường Vận vẫn còn rất lo lắng vội vàng đuổi theo, nhìn nàng vào bếp lấy sữa rồi chạy ra ban công, đem sữa đổ vào bát nhỏ cho con mèo, nhìn nàng ngồi xổm xuống chuyên chú nhìn con mèo uống sữa, thật lâu sau đó cũng không nói gì.
"Được rồi". Đợi đến khi Đạm Đạm ăn no rồi rồi liếm mặt, móng vuốt thì Tần Thanh Miểu sờ sờ đầu nó, đứng lên, "Chúng ta đi ăn cơm".
"Thanh Miểu". Đường Vận lúc này không hề ngắm phong cảnh, mà là nhìn nàng, "Có lẽ, cậu không cần phải ủy khuất chính mình như vậy nữa".
"Mình không có ủy khuất bản thân". Vẻ mặt Tần Thanh Miểu bình tĩnh, vừa lúc Đạm Đạm tiến lại bên chân nàng, cọ hai cái, rồi lại cọ tiếp chân kia.
Cúi đầu nhìn con mèo nhỏ luôn thích kề cận bên mình, nữ nhân mới vừa rồi còn lạnh lùng lại ngồi xuống lần nữa, "Ai lừa ai, liệu ai biết được".
Thấy nàng như thế, Đường Vận cũng không nói nhiều nữa, sâu kín nhìn bóng dáng nàng, thở dài.
"Cậu....câu đối xuân của cậu....". Giờ khắc này, hai người ở trên xe taxi một đường không nói gì, sau khi đến chỗ Mục Hề Liên, người nọ nghẹn hồi lâu, rốt cuộc nhịn không được mở miệng, "Là muốn tặng cho người kia phải không?"
"Ân". Nếu đã ở trước mặt Nguyễn Minh Kỳ đi đưa câu đối, Cố Úc Diễm cũng không tính gạt nàng, từ túi tiền lấy cái chìa khóa Mục Hề Liên đưa nàng mở cửa ra, "Đừng nói cho Liên tỷ tỷ, mình không muốn chị ấy lo lắng".
"Tiểu Diễm...". Cùng Cố Úc Diễm đem hành lý vào, mày Nguyễn Mình Kỳ gắt gao nhăn, " Mình biết cậu vẫn còn chưa quên, nhưng mà cậu muốn là cái gì đây? Nếu cô ta đã tuyệt tình như vậy rồi, cậu vì cái gì còn muốn níu kéo đến thế? Vì cái gì...."
"Mình chỉ muốn để cho cô ấy cảm thấy mình không hề lừa gạt cô ấy mà thôi". Cởi áo khoác bỏ qua một bên, Cố Úc Diễm ngồi lên sô pha bắt chéo chân, thấy Nguyễn Minh Kỳ vì mình mà buồn bực như vậy, trực tiếp ngã lên sô pha, " Dùng sao mình cũng không có chuyện gì đâu, cậu không cần lo lắng nhiều như vậy".
"Quan tâm cậu mà cậu không cần". Nguyễn Minh Kỳ lại giận lên, làm bộ ngã ngồi lên người Cố Úc Diễm, Cố Úc Diễm vội vàng kêu lên, "Cho cậu chết ngạt, sẽ chết!"
"Đi chết đi!".
"Ai nha, đau quá..."
"Xứng đáng!".
Hai người cứ như vậy ở sô pha đùa giỡn, thẳng đến khi Nguyễn Minh Kỳ đè Cố Úc Diễm rồi cù lét nàng, Cố Úc Diễm mới giơ hai tay đầu hàng xin tha, mà sau đó, Mục Hề Liên cũng đã trở về.
Vừa vào của liền thấy hai người tóc tai quần áo hỗn độn, Mục Hề Liên cười một tiếng, đi qua đánh vào ót mỗi người một cái, "Lớn to đầu, còn nháo".
"Hắc hắc...". Hì hì cười, Cố Úc Diễm trực tiếp ôm lấy Mục Hề Liên, thừa dịp nàng không chú ý, cùng với Nguyễn Minh Kỳ đem nàng ấn ngã lên sô pha, hai người cùng nhau "khi dễ" nữ nhân bị áp bách.
Náo loạn một hồi lâu, đến khi ba người đã hết sức, Cố Úc Diễm nghiêng đầu nhìn Nguyễn Minh Kỳ mềm oặt ở sô pha, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Để Nguyễn Minh Kỳ biết chuyện câu đối thì có thể, nhưng để cho Mục Hề Liên biết, tuyệt đối không thể.
Sau khi ăn cơm chiều, ba người cùng ra nhà ga, sau khi mua vé thì Nguyễn Minh Kỳ và Cố Úc Diễm liền lên xe, Mục Hề Liên đứng ở bên ngoài nhìn, không muốn buông tha, nhưng cũng chỉ có thể phất tay nhắc hai người nhớ gọi điện thoại cho mình.
Lúc xe đang di chuyển, Cố Úc Diễm nhắm mắt tựa vào cửa kính, nghĩ tới không biết Tần Thanh Miểu sẽ có phản ứng gì, hảo bằng hữu bên người lại bỗng nhiên mở miệng, "Ngu ngốc, mình biết là không thể nói cho Liên tỷ tỷ, cậu không cần phải làm như vậy".
Mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn Nguyễn Minh Kỳ, thấy nàng từ từ nhắm hai mắt, Cố Úc Diễm ngẩn ra, cười cười, "Ân".
"Tiểu Diễm...". Nguyễn Minh Kỳ mở mắt, ngồi thẳng thân mình nhìn nàng, "Nhưng mà, cậu như vậy, tóm lại là không tốt".
Rõ ràng đã không còn quan hệ gì, lại còn muốn tự tay viết câu đối xuân rồi đem tặng....Hơn nữa lại là vụng trộm đưa qua, trốn trốn tránh tránh...
Lúc nàng nhìn thấy Cố Úc Diễm vội vàng chạy ra, liền biết ngay là đang trốn tránh Tần Thanh Miểu.
"Làm như vậy, sẽ được gì đây?". Có chút đau lòng nhìn Cố Úc Diêm bởi vì lời nói của mình mà cúi đầu, Nguyễn Minh Kỳ khổ sở, " Hai người đã không còn quan hệ gì, vô luận là tìm thấy lý do gì để đem câu đối qua, đơn giản, cũng chỉ là do trong lòng vẫn còn chờ đợi....nhưng là loại chờ đợi biến thành tuyệt vọng, cậu lại càng thêm đau khổ".
Ngẩng đầu, Cố Úc Diễm nhìn Nguyễn Minh Kỳ, biểu tình mang theo vẻ khiếp sợ
Đúng vậy, cái gì mà không muốn Tần Thanh Miểu sẽ cho rằng mình lừa nàng, cái gì mà không muốn không tuân thủ hứa hẹn, đều chỉ là cái cớ thôi, có thể lừa được bản thân, nhưng chung quy lại không lừa được người khác.
Con người là như thế, ở thời điểm còn quyến luyến, vô luận phải chịu bao nhiêu vết thương, vô luận phải chuốc lấy bao nhiêu cô đơn khổ sở, chỉ cần có một tia hi vọng, thì vẫn muốn cố gắng đi tiếp...ngay cả khi, đối
phương có lẽ hoàn toàn không thèm để ý. 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna