Google.com.vn Đọc truyện Online

30/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 59 + 60

Đăng bởi Ngân Giang | 30/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 59

Trở về quê, lúc nhìn thấy ông bà ngoại, tâm tình mờ mịt của Cố Úc Diễm trên cả đoạn đường trở về cũng khôi phục không ít.
Thắp cho ca ca nén nhang, nhìn ảnh chụp ca ca trên bàn, nhất thời trong lòng Cố Úc Diễm nổi lên trăm mối ngổn ngang.
Tuy nói rằng, bởi vì Tần Thanh Miểu, nên nàng có chút không muốn đối diện với khuôn mặt mình ở trong gương, nhưng ca ca thì vẫn là ca ca, nàng rất nhớ đến ca ca của mình.
Cùng ông bà ngoại ăn cơm, rửa chén bát, sau đó trở lại phòng khách, vẫn thấy bà ngoại ngồi ở chỗ đó, không khỏi sửng sốt.
"Ngoại, sao không đi xem kinh kịch với ông?". Đến bên cạnh bà ngoại, Cố Úc Diễm theo thói quen muốn cầm tay bà, nhưng bà lại nâng tay ngăn chặn động tác của nàng, "Nha đầu a, bà ngoại muốn hỏi con một chuyện".
"Ngô?'. Không rõ chớp chớp mắt, Cố Úc Diễm thuận theo ra đứng trước mặt bà ngoại, thấy bà muốn sờ đầu mình, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống, "Cái gì vậy bà?"
"Có phải con cãi nhau với Tần tiểu thư không?"
Thân mình cứng đờ, Cố Úc Diễm lăng lăng ngồi đó, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu, miễng cưỡng cười cười, "Không có a..."
"Còn nói không có". Vỗ vỗ đầu cháu ngoại, bà ngoại lắc đầu, " Không phải trước kia con với Tần tiểu thư tốt lắm sao? Lúc gọi điện thoại thì luôn cùng một chỗ với Tần tiểu thư, nhưng trong khoảng thời gian này thì không như vậy nữa a..."
Cúi đầu, Cố Úc Diễm rầu rĩ nhìn sàn, "Ân..."
"Tần tiểu thư tốt lắm a, có phải đứa nhỏ con tính tình kỳ quái chọc giận người ta không?
"Con mới không có...". Cái mũi có chút ê ẩm, trước mặt Mục Hề Liên thì còn có thể ngụy trang, nhưng trước mặt bà ngoại thì làm không được, Cố Úc Diễm rất là ủy khuất, nâng tay xoa xoa mũi, "Con không có chọc giận cô ấy..."
Nàng cũng không biết vì cái gì, rõ ràng lúc trước đó vẫn còn hoàn hảo, nàng còn tưởng rằng rốt cục nàng cũng không phải là thế thân của ca ca, kết quả, chỉ trong một đêm, cái gì cũng đều thay đổi.
"Tần tiểu thư như thế thì làm sao lại không để ý tới con?"
"Con...là con...". Quệt miệng, Cố Úc Diễm cau mày, "Là con không để ý tới....cô ấy..."
"Nha đầu, gan thật là lớn a?". Lấy ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào đầu Cố Úc Diễm, bà ngoại có chút tức giận, "Dám lừa gạt bà ngoại, cẩn thận chứ không bà nói ông ngoại đánh tay con".
"Bà ngoại...." Cố Úc Diễm rút tay giấu sau lưng, không nói nữa.
"Con a, từ nhỏ đã đi theo A Sâm và Tiểu Liên, trừ bỏ Minh Kỳ, con làm gì có bằng hữu nào nữa a?". Thở dài, kéo người vẫn còn ngồi dưới đất lại bên cạnh mình, vỗ vỗ tay nàng, "Ca ca còn và Tiểu Liên cùng cùng xảy ra chuyện, bà với ông ngoại con a...ai..."
"Bà ngoại..."
"Nguyên bản ông bà còn sợ chuyện ca ca con sẽ làm ảnh hưởng đến con, nhưng sau đó con lại tốt lên làm bà cũng yên tâm. Tần tiểu thư là người tốt a, ông bà cũng đã biết, có phải Tần tiểu thư luôn luôn chiếu cố con ở khắp nơi không?"
"Con..."
"Người ta là đồng nghiệp của ca ca con, có thể làm tới như vậy đã là tốt lắm rồi". Nói xong, bà ngoại đứng dậy, lại vỗ vỗ bả vai Cố Úc Diễm, "Nếu chọc giận người ta, thì ngoan ngoãn nhận thức cái sai, nói lời xin lỗi, hiểu không?"
"Nga..."
"Ân, bà đi nhìn xem ông ngoại con thế nào".
"Hảo....bà ngoại....bà đi chậm một chút..."
Đợi cho bà ngoại đi ra ngoài, Cố Úc Diễm ngồi một mình trong nhà suy nghĩ, nhớ đến những việc Tần Thanh Miểu làm cho mình trước kia, ôm đầu, rất lâu sau đó, đứng dậy, lấy điện thoại ra gọi.
"Uy....Đường tỷ tỷ sao? Em ....em....là em...."
Ngồi ở nhà ăn, Đường Vận nhìn Tần Thanh Miểu ở đối diện đang lạnh nhạt cắt thịt bò, hơi chần chờ, "Ân....có chuyện gì sao?"
"Em...em...em có thể hỏi chị cái này được không?". Đứng lên, Cố Úc Diễm có chút không yên đi qua đi lại, một tay nắm di động, một tay vò vò đầu, "Chính là, chị...chị ngày đó nhắn tin hỏi em có còn ở nhà của...Miểu Miểu hay không, ngày trước đó, đã xảy ra chuyện gì đúng không?"
Là nàng hồ đồ, rõ ràng cảm giác được ngày đó Miểu Miểu uống rượu có chút không bình thường....nhưng rốt cuộc cũng không biết được cái gì.
Nghe Cố Úc Diễm hỏi như vậy, Đường Vận có chút kinh ngạc giương mi lên, theo bản nàng liếc nhìn Tần Thanh Miểu một cái.
Tần Thanh Miểu tức thì nhận thấy có cái gì không đúng, ngẩng đầu, mị hí mắt nhìn Đường Vận, biểu tình của Đường Vận cứng ngắc, chỉnh sửa lại sắc mặt, ngữ khí rất nghiêm nghị, "Tôi hiện tại đang có việc ở bên ngoài, tối nay sẽ gọi lại cho em sau".
"Ah? Nga....hảo....". Có chút mất mát trả lời, Cố Úc Diễm cúp điện thoại thì tiếp tục ngồi ngơ ngác trong phòng, lại nhớ đến biểu hiện của Tần Thanh Miểu đêm hôm đó, càng thêm nghi ngờ hơn.
Miểu Miểu lúc ấy...còn hỏi nàng, có phải là Tiểu Diễm của nàng ấy không? Hơn nữa, nhìn ánh mắt của nàng ấy, nhìn như thế nào cũng không giống muốn qua nàng để nhìn thấy ca ca.
"Điện thoại của ai vậy?". Thấy Đường Vận cúp điện thoại, Tần Thanh Miểu nhíu mày, buông dao nĩa, dùng ánh mắt tìm tòi nhìn Đường Vận, Đường Vận bị nhìn nên nổi lên một trận không tự nhiên, "Là một người bạn".

"Vậy sao?". Thản nhiên nói, Tần Thanh Miểu một lần nữa cầm lấy dao nĩa, tiếp tục cắt thịt bò, "Được rồi".
Thấy tầm mắt của nàng dời đi thì nhẹ nhàng thở ra, Đường Vận cũng cười cười cầm dao nĩa, nghe thấy lời nói của Tần Thanh Miểu thì lập tức dừng động tác.
"Nếu là Cố Úc Diễm, thì không được gọi lại cho em ấy".
"Thanh Miểu...". Đương Vận nâng mi, "Cậu đây là..."
"Có vấn đề gì, nói em ấy trực tiếp hỏi mình". Tần Thanh Miểu không để nàng nói hết câu, ngẩng đầu dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng nàng, "Cậu nên biết, có rất nhiều chuyện, em ấy không thể biết".
"....Được rôi".
Một mình ngồi ở phòng khách, mãi cho đến khi ông bà ngoại đều đi ngủ, Cố Úc Diễm vẫn chưa nhận được điện thoại của Đường Vận.
Mãi cho đến lúc chịu không nỗi thì gọi cho nàng ấy, sau khi có người bắt, lại không biết nói gì cho tốt.
"Tiểu Diễm". Lần đầu, Đường Vận gọi Cố Úc Diễm như vậy, trong giọng nói còn mang theo một ít thở dài: "Tôi không có cách nào nói rõ mọi chuyện cho em, chính em nên đi hỏi Thanh Miểu đi..."
Chờ đợi một buổi tối để nhận được đáp án như vậy, Cố Úc Diễm cảm thấy tâm bị đập mạnh một cái, nắm chặt di động, rất lâu sau đó: "Là cô ấy không cho chị nói sao? Đường tỷ tỷ..."
Đường Vận không đáp lại, hồi lâu sau mới truyền đến một tiếng thở dài, "Đừng nghĩ nhiều nữa, nghỉ ngơi sớm một chút đi".
"Đường tỷ tỷ...". Biết nàng muốn cúp điện thoại, Cố Úc Diễm nóng nảy, vội vàng kêu một tiếng, "Tóm lại, cô ấy bỗng nhiên đối với em như vậy, không phải như lời cô ấy nói đúng không?"
"Cái gì?". Chỉ biết được là Tần Thanh Miểu buộc Cố Úc Diễm rời đi, lại không biết Tần Thanh Miểu nói gì để bức nàng rời đi, Đường Vận hơi hơi tức, nhíu mi, "Chuyện hai người lúc đó tôi cũng không biết rõ ràng".
Cố Úc Diễm trầm mặc, một lát sau, thanh âm rõ ràng đã thấp hơn rất nhiều, "Được rồi, vậy em không quấy rầy chị nữa...."
"Ân, ngủ sớm đi". Đường Vận nói xong, nghe được thanh âm rầu rĩ bên kia, lại nghĩ đến sườn mặt cô đơn của Tần Thanh Miểu buổi chiều chạng vạng hôm đó, chung quy cũng mở miệng, "Tiểu Diễm, nếu em còn muốn....còn muốn làm gì tiếp ttheo, thì tốt nghiệp hãy ở lại X thị làm việc".
Vừa định cúp điện nhất thời chôn chân tại chỗ.
"Bất quá, kết quả có lẽ là, em cái gì cũng đều không làm được". Đường Vận nói xong, ngồi lên giường, nhìn bên ngoài cửa sổ, thở dài, "Chính em hãy chăm sóc tốt bản thân mình đi".
Thân là bạn tốt của Thần Thanh Miểu, tự nhiên là muốn nàng được hạnh phúc.
Nhưng chuyện tương lai liệu ai có thể biết trước được?
Kết thúc cuộc gọi, Cố Úc Diễm vẫn còn lăng lăng đứng tại chỗ, điện thoại vẫn còn nắm trên tay.
Mãi cho đên khi tiếng pháo không biết vang đến từ nơi nào, nàng mới bừng tỉnh, bỏ tay xuống, cầm di động mở cửa chính ra, đứng ở trong sân mặc cho gió lạnh quét qua cả thân mình.
TỐT NGHIỆP -- CÔNG TÁC -- TƯƠNG LAI....có lẽ cái gì cũng không làm được?
Vài từ ngữ mấu chốt ở trong đầu xoay tròn, Cố Úc Diễm si ngốc dựa vào cột, nhìn ánh trăng bạc trong sân, tâm loạn như ma.
Cùng lúc đó, đèn thủy tinh mở, phỏng khách trang trí thanh nhã mà giờ phút này lại mang theo nỗi trống trải cô tịch. Tần Thanh Miểu ngồi trên sô pha, trên người vẫn còn mặc âu phục ban ngày, chỉnh lại tư thế cho con mèo Ba Tư ngủ say trên người.
Không biết là bắt đầu từ khi nào, về nhà thì trước tiên là muốn nhìn con mèo nhỏ, thật giống như nơi này không phải chỉ có một mình mình, Tần Thanh Miểu có chút hoảng hốt nghiêng đầu nhìn qua bên cạnh, lập tức hoàn hồn lại, khóe môi giơ lên một nụ cười khổ.
Lúc này di động lại vang lên, tại căn phòng không có một chút âm thanh có vẻ vô cùng đột ngột.
Lấy qua, nhìn thấy tên trên màn hình thì nhíu mi. Tần Thanh Miểu bắt điện thoại, nghe được lời nói ở đầu bên kia, mím môi, "Tôi nói rồi, tôi không cần người bảo vệ....như thế là bảo vệ sao? Thực ra chính là giám sát!"
Thanh âm mang theo phẫn nộ, ngực Tần Thanh Miểu phập phồng, sau đó lại càng giận hơn, "Cô ấy không có quấn quít lấy tôi!....Tôi cùng cô ấy không có quan hệ gì cả!....Vì vậy, bỏ những thứ ấy đi!".
"Lặp lại một lần nữa, tôi không cần người giám sát!".
Thanh âm tức giận mang theo lạnh lùng sau khi nói xong thì trực tiếp cúp điện thoại, Tần Thanh Miểu vứt mạnh điện thoại lên bàn, nhìn con mèo đang ngủ say trên người mình nhảy dựng lên, cái đầu nhỏ di chuyển xung quanh tựa hồ xem xét bốn phía thử có gì nguy hiểm không, thấy an toàn, mới quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu, hướng đùi nàng cọ cọ, "meo meo meo meo" vài tiếng, nằm úp sấp xuống tiếp tục ngủ.
"Ngay cả Đạm Đạm cũng biết là có nguy hiểm, nên cảnh giác....".
Lẩm bẩm tự nhủ, Tần Thanh Miểu nhẹ nhàng mơn trớn thân mình Đạm Đạm, "Mày không phải là rất mẫn cảm sao? Chắc sẽ không....làm như vậy nữa".
Hít sâu một hơi, lấy di động trên bàn, dựa vào lưng ghế sô pha, nhắm mắt lại, sau đó mở ra, nhấn vài phím trên di động, rồi thả di động lại lên bàn.
Cố Úc Diễm trở lại phòng mình lấy quần áo tắm rửa, cảm giác được di động rung nên lấy ra xem, biểu tình cứng đừng, nắm chặt di động.
"Không cần phải quấn quít lấy Vận Vận nữa, như vậy sẽ làm cho tôi càng cảm thấy chán ghét cô hơn".

Chương 60

Sáng sớm tháng tư, tiết trời se se lạnh, ánh sáng thái dương dát lên người làm cho người ta cảm thấy ấm áp dào dạt, ngay cả tâm tình cũng tốt hơn.
Ngồi dưới đất dựa vào cột đá, quyển sách kê trên đầu gối, Cố Úc Diễm ngáp một cái, một bộ dạng lười biếng, làm cho Nguyễn Mình Kỳ cạnh bên nhìn không được giơ tay lên đập vào đầu nàng một cái.
"Ai nha!". Kêu lên một tiếng, vừa mới híp mắt lại liền mở mắt, rất vô tội nhìn sang bên cạnh, "Tại sao lại đánh mình a?"
"Nhìn thấy cậu thì bực mình!". Căm giận nói, Nguyễn Minh Kỳ nhịn không được nâng tay muốn xoa cho nàng, Cố Úc Diễm vội vàng né sang bên cạnh, "Mình sẽ méc với Liên tỷ tỷ cậu khi dễ mình".
"Hừ hừ, mình sợ cậu a!". Trắng mắt liếc nàng một cái, Nguyễn Minh Kỳ lấy sách bên cạnh đặt lên đùi Cố Úc Diễm, " Cậu người này, rõ ràng có thể đi chơi hay đi làm thêm, lêu lổng ở đây làm gì?"
Trong nháy mắt hai người đã trở thành sinh viên sắp tốt nghiệp, sau năm ba thì lên năm bốn, suốt một năm đó, sinh viên ở luật học viện, đầu tiên là vì cuộc thi tư pháp mà bắt đầu tiến vào trạng thái liều mạng, cuộc thi tư pháp vừa xong, lại bắt đầu lao vào cuộc thi nhân viên công vụ, thi để làm nghiên cứu sinh, rồi lại chuẩn bị xuất ngoại, đủ lọai chuyện tình bận rộn, mãi cho đến khi các trường đại học ở khắp nơi khai giảng mới chấm dứt.
Cũng không biết vì sao lại trở nên thế này. Sau kỳ nghỉ đông vào năm ba, Cố Úc Diễm dường như thay đổi, cả ngày đều liều mạng đọc sách. Tuy trước kia cũng có đọc, nhưng nay lại có gì đó không giống với trước kia.
Vì vậy cuộc thi tư pháp ở năm bốn, Cố Úc Diễm cư nhiên dễ dàng lọt qua.
Hơn nữa thật lâu trước kia, Úc Diểm đã bắt tay vào làm luận văn tốt nghiệp, đến lúc Nguyễn Minh Kỳ chuẩn bị lâm vào khoảng thời gian đau đầu vì luận văn mới phát hiện, Cố Úc Diễm đã hoàn thành toàn bộ.
Cho nên, với tinh thần "Đơn độc đau khổ cũng không bằng cùng nhau khổ đau", Nguyễn Minh Kỳ đối với người bạn thập phần nhàn nhã này ghen tỵ đến mức muốn đá cho mấy cái để phát tiết.
"Mình chuẩn bị đi phỏng vấn a...". Lười biếng duỗi thắt lưng, tóc đã sớm dài đến vai, Cố Úc Diễm nhâng tay đem mấy sợi tóc tán loạn vén ra sau tai, "Tháng sau sẽ phỏng vấn a".
Nếu phỏng vấn trót lọt, nàng có thể công tác tại viện kiểm sát X thị.
"Vậy mà cậu còn xem mấy loại sách giải trí như thế này!". Nguyễn Minh Kỳ ném một cái xem thường, vỗ vỗ cuống tiểu thuyết ở trên đùi Cố Úc Diễm, "Xem sách chuyên ngành đi!".
"Xem một chút, biết đâu lại có lúc dùng đến". Vẫn là bộ dáng lười biếng trước kia, trên khuôn mặt trắng nõn non nớt lộ ra chút tự giễu, khí chất như vậy làm Nguyễn Minh Kỳ nhịn không được lắc đầu.
Loại khí chất lười nhác này, cũng không biết từ khi nào, Cố Úc Diễm luôn luôn như tiểu hài tử đã tập thành thói quen như vậy . Cho dù người kia cách đây một năm tự cách li mình với xã hội để chuyên tâm học hành, cũng không thể dưỡng thành loại khí chất như vậy a? Hơn nữa người này trước mặt ông bà ngoại còn đặc biệt thích giả bộ, luôn bày ra một bộ dạng cục cưng ngoan ngoãn...
"Cái gì mà không biết có dùng đến hay không a?". Nguyễn Minh Kỳ vỗ vỗ đầu nàng.
"Cậu không nghe mấy học tỷ nói sao?". Lắc đầu, bỏ sách qua một bên, Cố Úc Diễm ngã ra sau, dùng tay chống đỡ thân mình, híp mắt nhìn lên trời, "Nghe nói, kì phỏng vấn này rất khó".
Thấy nàng nói như vậy, Nguyễn Minh Kỳ ngẩn người, tự hồ thấy có lý, nhưng không đành lòng thấy nàng như thế, thở dài, "Hiện tại tình hình chính là như vậy a, cậu..."
"Huống hồ, mình còn cậy mạnh thi vào viện kiểm sát thành phố". Cố Úc Diễm không để nàng nói hết, lầm bầm làu bàu nói, "Nhưng nếu không tham gia vào kỳ phòng vấn này, thì còn cách nào khác sao?"
Nguyên bản nàng không tính thi vào viện kiểm sát thành phố, dù sao cái cương vị đó không phải là nơi mà sinh viên mới tốt nghiệp có thể mơ tới, nghe nói từ trước đến nay đều tuyển nghiên cứu sinh, nhưng không biết vì cái gì mà mấy năm nay, cứ nhiên cũng có sinh viên vừa mới tốt nghiệp, bất quá, đa số vẫn là nghiên cứu sinh.
Nhưng nhìn đi nhìn lại, cơ cấu tư pháp, các cơ sở viện kiểm sát ở nội thành, pháp viện, tư pháp cục, không biết vì sao mấy năm nay không chịu nhận thêm người nữa, Cố Úc Diễm rơi vào đường cùng, chỉ có thể thử nộp đơn vào viện kiểm sát thành phố.
Nghe được Cố Úc Diễm thấp giọng nói, biểu tình Nguyễn Minh Kỳ có chút phứt tạp, nghiêng đầu nhìn nàng một lát, sâu kín thở dài, tiếp tục đọc sách của mình.
Nàng đương nhiên biết lí do Cố Úc Diễm hiểu rõ kỳ thi này thật gian nan nhưng vẫn đăng ký, đơn giản....là vì muốn làm việc ở đây thôi.
Mà vì sao lại muốn ở lại đây, tuy rằng Cố Úc Diễm chưa bao giờ nhắc đến, nhưng nàng vẫn có thể ẩn ẩn hiểu được.
"Tính toán làm gì, cứ thuận theo tự nhiên thôi". Nghe Nguyễn Minh Kỳ thở dài, Cố Úc Diễm tưởng rằng nàng đang lo lắng cho mình, cho nàng một nụ cười an ủi, "Dù sao mình cũng có thể tìm được chỗ khác mà".
"Ân...".
Không khí lập tức trở nên im lặng, thân mình Cố Úc Diễm ngồi thẳng lên, vẫn nhìn bầu trời vạn dặm không mây, tay ở bên cạnh nắm chặt thành quyền.
TỐT NGHIỆP -- CÔNG VIỆC -- TƯƠNG LAI....
Còn có....
Miểu Miểu
Thời gian vẫn có thể làm cho người ta quên đi một đoạn tình cảm, nhưng có một số việc, cho dù có mất thêm vài chục năm nữa, nhưng vẫn chiếm một vị trí quan trọng trong lòng
"Tần tổng cư nhiên lại mời tôi ăn cơm, thật sự là làm cho người ta thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà sợ hãi) a". Ở một quán rượu xa hoa, Tần Thanh Miểu lạnh nhạt ngồi một chỗ, mà đối diện là Lệnh Hồ Huyên đang tươi cười quyến rũ và Thương Linh Lung mặt không chút thay đổi, mà một câu như vậy được nói ra, đương nhiên là đến từ Lệnh Hồ luật sư đại danh lừng lẫy rồi.
"Chỉ là có một chút chuyện muốn thỉnh giáo Lệnh Hồ luật sư thôi". Nâng khóe môi, lộ ra nụ cười thản nhiên, nhưng trong mắt không có một chút ý cười, Tần Thanh Miểu đưa thực đơn cho nàng, "Trước tiên nên gọi món ăn, lát nữa nói chuyện sau".
"Được". Lệnh Hồ Huyên thân là luật sư nổi tiếng ở X thị, đồng thời cũng là cố vấn pháp luật của tập đoàn Tần thị. Cũng có rất nhiều lần gặp mặt Tần Thanh Miểu, nhưng một Tần Thanh Miểu trong trẻo lạnh lùng như vậy, đại đa số thời điểm tuyệt nhiên chưa bao giờ chủ động như thế, duy chỉ có....
Tựa hồ là nghĩ đến cái gì, Lệnh Hồ Huyên đang cúi đầu xem thực đơn, trong mắt hiện lên một chút giảo hoạt, lại ngẩng đầu nhìn ánh mắt Tần Thanh Miểu, lại càng trở nên ý vị thâm trường.
Đợi khi đồ ăn được dọn lên hết, thân mình Lệnh Hồ Huyên dựa vào lưng ghế, tay đặt ở đùi lặng yên cầm tay Linh Lung, đổi lấy một cái xem thường của nàng, xong rồi mới cười với Tần Thanh Miểu một cái, "Như vậy, tôi rốt cuộc có thể giúp được gì cho Tần tổng đây?"
Tay đang cầm chén trà uống, Tần Thanh Miểu không lập tức nói chuyện, sau khi để xuống, đầu ngón tay vẫn đến trên mặt chén vuốt vài cái, "Tôi nghĩ rằng, Lệnh Hồ luật sư thân là luật sư nổi danh ở X thị, vậy chắc là rất hiểu biết giới tư pháp của X thị?".
"A....về vấn đề này....". Thanh âm kéo dài, ánh mắt nhìn Tần Thanh Miểu tăng thêm vẻ dụ dỗ, "Tần tổng hỏi cái này, làm cho người ta thật khó trả lời nha..."
Nhướng mi, đối với thái độ này của nàng cũng không có chút lung lay, hai tay Tần Thanh Miểu ôm ngực, lẳng lặng đối diện với nàng, sau một lát, rốt cuộc Lệnh Hồ Huyên cũng giơ mi lên, "Xem ra hôm nay Tần tổng đã chuẩn bị rất tốt?"
"Tôi chỉ muốn hỏi cô một vài chuyện thôi".
"Nhưng mà chuyện đó làm cho người ta thật khó xử...Cô làm cho người ta...a....". Khuôn mặt đang mang một bộ dáng cực kỳ mị hoặc bỗng nhiên hút một ngụm lãnh khí, "Khụ khụ....Ân, không biết là có chuyện gì, mời Tần tổng nói".
Có chút không hiểu vì sao Lệnh Hồ Huyên lại biến sắc nhanh như vậy, Tần Thanh Miểu chau mày, lơ đãng nhìn thấy Lệnh Hồ Huyên rất nhanh nghiêng đầu cười lấy lòng với Thương Linh Lung ở bên cạnh, không khỏi sửng sốt.
Đúng lúc này, cửa phòng bị gõ, Lệnh Hồ Huyên sửa sang lại quần áo rồi kêu phục vụ tiến vào, nhìn phục vụ bỏ lại đồ ăn rồi đi ra, lúc này mới chống cằm dựa bàn, "Nếu muốn đút lót, vậy Tần tổng đừng tìm tôi, tôi không nhận đâu".
Đôi mi thanh tú lập tức nhăn lại chặt chẽ, ánh mắt Tần Thanh Miểu nhìn Lệnh Hồ Huyên lại thêm vài phần lạnh lùng, ngữ khí lạnh như băng, "Lệnh Hồ luật sư lo lắng quá rồi".
"Ha ha, một khi đã như vậy, không biết là có chuyện gì". Nhìn Tần Thanh Miểu tựa hồ có chút tức giận, nhưng Lệnh Hồ Huyên cũng không để ý chút nào, "Nếu tôi không nhìn lầm, tựa hồ rất cẩn thận, hình như là đang tránh né người nào?"
Mím môi, Tần Thanh Miểu đang muốn uống trà thì lập tức ngẩng đầu nhìn Lệnh Hồ Huyên, hơi hơi hí mắt, nhưng không nói gì.
"Được rồi, không nói chuyện này, chúng ta nói đến vấn đề chính đi". Nhận ra mình đang nói chuyện mà Tần Thanh Miểu không muốn nhắc tới, Lệnh Hồ Huyên cười cười, cầm đũa gắp thức ăn bỏ vào bát của Thương Linh Lung, "Chúng ta vừa ăn vừa nói".
Đối với hành động của Lệnh Hồ Huyên quả thật thấy có chút kỳ quái, dù sao mình và nàng cũng không thân thiết đến độ không kiêng nể thứ gì, Tần Thanh Miểu nhíu nhíu mày, suy nghĩ trong chốc lát, ngắn gọn nói, "Cuộc phỏng vấn nhân viên công vụ?"
"A...". Đối với câu hỏi của nàng không có nửa điểm kinh ngạc, Lênh Hồ Huyên cươi cười, ánh mắt nhìn Tần Thanh Miểu lại càng phát ra thâm ý, "Giới tư pháp X thị".
Nói xong, thấy Tần Thanh Miểu im lặng không nói, ý cười càng sâu, "Viện kiểm sát thành phố".
Lại ngẩn đầu, vẻ mặt vốn lạnh nhạt giờ đây đã hơn vài phần kinh ngạc, hơn nữa, thêm vài phần lạnh lùng và cảnh giác.
"Chỉ đúng dịp thôi". Lệnh Hồ Huyên mỉm cười, "Còn nữa...nếu cô ấy không đậu, Tần tổng có muốn văn phòng luật sư của tôi tiếp nhận nàng không?"
"...". Cắn môi dưới, Tần Thanh Miểu nhìn Lệnh Hồ Huyên, một lát sau đã khôi phục bộ dáng bình tĩnh trong trẻo lạnh lùng, "Xem ra Lệnh Hồ luật sư đã quá lo lắng rồi". 

========================

<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna