Google.com.vn Đọc truyện Online

29/06/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 9 + 10

Đăng bởi Ngân Giang | 29/06/2018 | 0 nhận xét

Chương 9

Trong nháy mắt, Cố Úc Diễm ở bên người Tần Thanh Miểu cũng đã hơn một tháng.
Bệnh cũng đã sớm khỏi, còn việc phát truyền đơn kia cũng bị Tần Thanh Miểu ép buộc nghỉ...
Nhắc tới chuyện này, Cố Úc Diễm liền nghĩ đến cuối tuần kia Tần Thanh Miểu lái xe đưa mình đến công ty làm thêm, ôm ngực nhìn mình chạy lại chỗ người phụ trách, khí tràng trên người nàng làm cho người phụ trách luôn luôn kiêu ngạo kia có chút không nhịn được phát run, không khỏi có chút buồn cười lắc đầu.
"Tiểu Diễm... Tiểu Diễm?", Nguyễn Minh Kỳ đi bên người Cố Úc Diễm nâng tay vỗ vỗ bả vai nàng, ngữ khí càng tăng thêm, đem cái người đang ngẩn người còn lộ ra vẻ tươi cười gọi về, nhíu mày, "Cậu đang suy nghĩ cái gì a?"


"Hả..." Cố Úc Diễm nâng tay gãi gãi hai má, "Không có gì".

"Phải không?", Nguyễn Minh Kỳ nghi ngờ nhìn nàng một cái, lại quay đầu nhìn thẳng phía trước, "Tiểu Diễm... cậu gần đây... Tâm tình đã tốt lên nhiều?"

Là tươi cười thoạt nhìn bất đồng với lúc trước, ngẫu nhiên rốt cục đã lộ ra nụ cười chân chính, mà không phải chỉ là đơn thuần trấn an người khác.

"Ân?... Ân." Cố Úc Diễm ngẩn người, lập tức nhẹ nhàng gật đầu, hai tay bỏ vào túi trước, cắn môi hồi lâu, "Tiểu Kỳ, chị  Liên gần đây thế nào?"
Hơn một tháng, không dài, nhưng cũng không thể nói ngắn.


Mà cuộc sống trước kia của nàng, bình thường chỉ đọc sách, cuối tuần thì cùng Cố Úc Sâm và Mục Hề Liên đi ra ngoài chơi, mà bây giờ, cũng là bình thường đọc sách, cuối tuần đi đến nhà nữ nhân lạnh băng Tần Thanh Miểu ở cùng nhau.

Biến hóa thật quỷ dị, mà nàng... thường xuyên nhớ đến anh trai, cũng không dám ở trước mặt Tần Thanh Miểu biểu hiện ra nhiều. Sợ cô lại phát hỏa, cũng sợ cô lại uống rượu mà rơi lệ.

"Vẫn chưa tỉnh". Nguyễn Minh Kỳ thở dài, chỉnh lại dây đeo túi xách, "Bác sĩ nói thường xuyên trò chuyện cùng chị ấy, có khả năng sẽ có ích, mình nghĩ khả năng như cậu nói..."

Hít một hơi thật sâu, Cố Úc Diễm nâng tay nhìn xuống cái vòng đeo trên cổ tay mà mấy ngày trước Tần Thanh Miểu mua cho mình, "Cũng một tháng rồi, Tiểu Kỳ, hôm nay để mình đến bệnh viện đi, gần đây thật sự làm phiền cậu".

Mẹ Mục Hề Liên thân thể không tốt, sau hai tuần liền chịu không nổi, bác sĩ nói nếu nàng cứ như thế có khả năng sẽ lại bị bệnh. Cho nên Cố Úc Diễm khuyên mẹ Mục Hề Liên, một hồi lâu mới làm cho bà ấy trở về nhà hảo hảo nghỉ dưỡng một thời gian, trong khoảng thời gian này Nguyễn Minh Kỳ vẫn chiếu cố Mục Hề Liên đang mê man.

"Không có gì." Nguyễn Minh Kỳ cười cười, cảm xúc trong mắt làm cho người ta nhìn đến chẳng phân biệt được gì, "Chị Liên giống như là chị của mình a... mình không có biện pháp làm được giống như cậu, ít nhất... chiếu cố chị ấy, vẫn có thể."

"À... đừng nghĩ như vậy." Cố Úc Diễm lấy khuỷu tay đụng bả vai nàng một cái, "Nếu không có cậu, đến bây giờ không biết mình sẽ ra sao".

"Được rồi, cậu nhanh đến bệnh viện đi, vừa lúc buổi chiều không có giờ học, có thể có nhiều thời gian bồi chị Liên." Nguyên Minh Kỳ mỉm cười, nâng tay vuốt vuốt sợi tóc, nắm thật chặt cái móc cặp, "Có chuyện gì thì điện thoại cho mình"


"Ừ"

Lúc bước vào phòng điều trị của Mục Hề Liên, Cố Úc Diễm trong lòng không ngừng mà nghĩ: Nếu thời điểm mình đi vào, chị Liên đã muốn tỉnh ....Hoặc là thời điểm bước vào, chị Liên vừa vặn tỉnh lại, thì thật là có bao nhiêu hảo.

Sau khi bước vào phòng bệnh, hi vọng chờ mong qua đi, nhìn thấy người nằm trên giường vẫn như trước nhắm chặt mắt. Cũng may, hai má so với trước kia nay đã hồng nhuận hơn rất nhiều.

Âm thầm hít hai tiếng, đi đến ngồi cạnh giường, Cố Úc Diễm cầm tay Mục Hề Liên, đặt bên má mình, thanh âm có chút thì thào, "Chị Liên... nhanh tỉnh lại đi, Tiểu Diễm nhớ chị".
Nhưng mà người kia vẫn mê man như trước, thật giống như nữ mỹ nhân say ngủ một trăm năm, vẻ mặt yên bình... làm cho người ta nhịn không được mà tuyệt vọng.

"Tiểu Diễm, cuối tuần này đến chỗ chị đi, chị sẽ làm thịt mà em thích ăn"
"Ôi chao ôi chao, chị Liên hảo hiền lành, cho nên chị cùng anh nhanh chóng kết hôn đi, đợi đến khi trở thành chị dâu của em rồi, mỗi ngày đều có thể ăn đồ ăn của chị làm".


"Cố Úc Diễm, em thật là đáng đánh..."
......
Nhớ lại cuộc đối thoại của mình cùng Mục Hề Liên cách một ngày xảy ra tai nạn trong điện thoại, lại nhớ đến ca ca đã ra đi, mũi Cố Úc Diễm đau xót, nước mắt hơn một tháng nay chưa xuất hiện giờ lại ào ào chảy ra, vội vàng nâng tay lau, thanh âm nghẹn ngào, "Anh đã mất, chỉ còn một mình Tiểu Diễm....chị Liên nhanh tỉnh lại đi, chị cũng nhẫn tâm xem Tiểu Diễm một mình cô độc vậy ư?"

Vừa mới lau nước mắt trên mặt thì lại tiếp tục chảy xuống, Cố Úc Diễm cũng không lau nữa, hấp hấp cái mũi, nắm chặt tay Mục Hề Liên, "Hơn nữa... hơn nữa chị Liên... chị còn nợ em một bữa cơm .. .rõ ràng nói..."

Nước mắt chảy xuống không ngừng, khóc không thành tiếng cũng không chú ý đến người đứng ở bên cửa, Tần Thanh Miểu ôm cánh tay mà đứng, vẻ mặt lạnh như băng.

"Tiểu Diễm rất nhớ chị... chị Liên, nhanh tỉnh lại đi..."

"Em cũng rất nhớ anh.... nhưng mà anh... em cũng không được gặp anh nữa rồi..."

Lông mi hơi nhíu lại, Tần Thanh Miểu đứng ở cửa, xuyên thấu qua cửa nhìn người nắm úp sấp ở trên giường khóc đến bất lực, nắm chặt tay, rồi lại thả ra.

"Thanh Miểu, sao lại đứng ở đây?", Bả vai bỗng nhiên bị vỗ nhẹ, sau đó là một giọng nữ truyền đến, Tần Thanh Miểu thân mình cứng đờ, biểu tình lại khôi phục trạng thái không gợn sóng không sợ hãi, thanh âm thản nhiên, "Không có việc gì".

Nữ nhân đứng trước nàng nhíu mày, sau đó nắm cánh tay Tần Thanh Miểu, "Cậu dùng cái mặt than này đối diện với tớ, nói đi, rốt cuộc làm sao vậy?"

Đôi mi thanh tú nhíu chặt, Tần Thanh Miểu quăng cái xem thường, rút cánh tay ra, "Vận Vận, thực không có việc gì".

Đang nói chuyện, thấy cửa khép hờ bị mở ra, nghe được thanh âm Cố Úc Diễm đứng ở cửa, thấy vẻ mặt kinh ngạc của nàng.

"Di?", nữ nhân kia cũng nghe được âm thanh liền nghiêng đầu nhìn lại, nhìn đến Cố Úc Diễm, biểu tình rõ ràng thay đổi, "Cố Úc Sâm... không đúng, giống Cố Úc Sâm..."

Mày liễu giương lên, xoay người đối diện Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu trực tiếp không nhìn đến bạn tốt bên cạnh đang hốt hoảng, chính là mắt lạnh nhìn ánh mắt có chút hồng hồng của người nào đó, khẽ mở môi, "Không có việc gì".

"Ngạch...", Cố Úc Diễm nhức đầu, nhìn ánh mắt của nữ nhân gắt gao nhìn chằm chằm mình, lại nhìn Tần Thanh Miểu, nghĩ đến đây là bệnh viện, từng bước đi đến chỗ người phía trước, "Cô như thế nào lại ở trong này a?"

Chẳng lẽ bị bệnh? Nhưng mà mấy hôm trước còn hoàn hảo a...

Chợt nghe nói như thế, Tần Thanh Miểu biểu tình có chút âm trầm, khí thế trên người dĩ nhiên là càng thêm lạnh băng, làm người vừa mới đánh giá Cố Úc Diễm hơi nhíu mày. Tiếp theo liền nghe được thanh âm Tần Thanh Miểu không có cảm tình nói, "Cô đương nhiên không muốn nhìn thấy tôi".

Nói xong, cũng không chờ Cố Úc Diễm nói chuyện, lại không thèm liếc mắt đến người bạn tốt một cái, trực tiếp xoay người bỏ đi.

"Ôi chao, Thanh Miểu..." Nữ nhân kia lập tức ngây ngẩn cả người, quay đầu liếc Cố Úc Diễm một cái không rõ, vội vàng đuổi theo bước chân Tần Thanh Miểu, "Như thế nào bỗng nhiên bỏ đi... không phải nói muốn đi xem Uông tổng như thế nào sao?"

"Tối nay đi". Tần Thanh Miểu lãnh đạm nói xong, bước chân ngày càng nhanh, mặt không chút thay đổi nhìn phía trước, môi cắn chặt.

"Thanh Miểu, người kia.... giống Cố úc Sâm". Thấy nàng thả chậm cước bộ, nữ nhân kia mới nhẹ nhàng thở ra, tiếp theo hình như nhớ tới cái gì, "Cậu..."

"Là em gái Cố Úc Sâm". Tần Thanh Miểu không mang theo cảm tình gì đáp lại, "Hiện giờ mình đang bao nuôi cô ấy".

"A?". Nữ nhân kia nghe nàng nói vậy thì lập tức giật mình đứng tại chỗ, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì đi về phía trước, thẳng đến khi ra bệnh viện, mới dừng lại, quay đầu xem người vẫn chưa kịp hoàng hồn lại, "Đường Vận, lát nữa còn có hội nghị quan trọng."

Chính là người bị gọi tên kia dường như không để ý đến việc này, thả giày cao gót vội vàng chay đên trước mặt Tần Thanh Miểu, "Cậu vừa mới nói gì, có ý gì?"

Em gái Cố Úc Sâm... bao nuôi?

"Mục Hề Liên ở trong phòng bệnh... không biết cậu còn nhớ hay không cái tên này." Tần Thanh Miểu vẻ mặt bình tĩnh nói xong "Cố Úc Sâm đã chết, cô ta cần tiền trị liệu".

"Mình đương nhiên nhớ rõ". Đường Vận trừng lớn mắt, nhìn Tần Thanh Miểu, "Thanh Miểu, cậu liền như vậy cứu Mục Hề Liên sao? Cậu đã quên tên hỗn đãn Cố Úc Sâm đã đói xử với cậu thế nào, cậu..."

"Cho nên mình nói là bao nuôi". Tần Thanh Miểu nhăn mày, trong mắt nhiều hơn vài phần phức tạp, lập tức hướng đến bên cạnh chiếc xe đi tới, "Đương nhiên mình sẽ không để bản thân chịu thiệt... được rồi, đi thôi, nên trở về công ty".

Phải không?

Đường Vận nhìn Tần Thanh Miểu thân thể có chút gầy yếu kia, trong lòng tự hỏi, trong đầu cũng đã có đáp án.

Ở tình cảm trước kia...chẳng phải Tần Thanh Miểu cũng là chịu thiệt thòi sao?

Chương 10

Tần Thanh Miểu xuất hiện, ngược lại làm cho tâm trạng xuống đến cực hạn của Cố Úc Diễm tốt lên một chút.

Chính là Tần Thanh Miểu cùng nữ nhân kia rời đi, lại bởi vì bộ dáng có chút tức giận vô cớ của Tần Thanh Miểu mà một trận không hiểu, ở phòng bệnh suy nghĩ hồi lâu, mãi cho đến khuya mới rời khỏi bệnh viện, đang đi ở trên đường thì mới hiểu ra đôi chút.

Lấy điện thoại từ túi ra, Cố Úc Diễm soạn tin, "Tôi thật là một tháng nay chỉ qua có một lần, không có ở sau lưng chị mà lén lút đến, nếu chị không tin có thể hỏi người chăm sóc chị Liên."

Gửi tin xong, một lần nữa thả điện thoại về túi, tay nắm chặt túi tiền, nhìn ngã tư đường vào ban đêm, hai bên đèn neon chiếu bóng mình xuống chiếc xe đi đến, Cố Úc Diễm cố gắng làm cho mình bình tĩnh một ít.

"Anh, chờ em đi làm, em cùng anh gom tiền, sau đó chúng ta đem ông bà ngoại và dì Mục lên đây đoàn tụ đi".

"Ha ha, tốt, Tiểu Diễm thực ngoan"

"Hắc hắc, như vậy thì chúng ta có thể giống như trước kia, mỗi ngày đều cùng một chỗ..."

"Phải không? Nhưng mà Tiểu Diễm phải lập gia đình..."

"Dạ.... vậy không cần lập gia đình, có ông bà ngoại, anh cùng chị Liên là đủ rồi."

"Ha ha, em gái ngốc,... được, không lấy chồng cũng không lập gia đình, anh trai này sẽ nuôi em".

Ha ha, chỉ có anh là tốt nhất".
...

Bản tính vui đùa tốt đẹp trước kia, ở một khắc ca ca ra đi thì tan thành mây khói...

Mọi người trên đường buôn bán tấp nập, một mình lẻ loi nhìn mọi người náo nhiệt, lại bởi vì tưởng niệm những ký ức tốt đẹp trước kia mà tâm lại càng thêm cô tịch, đau đớn hơn bình thường, làm cho người ta không nhịn được mà rơi lệ.

Rõ ràng biết nơi này cách xa trường học nên cần phải lên xe bus trở về, nhưng Cố Úc Diễm cố tình đi như vậy, nhưng càng đi lại càng thấy cô đơn.

Sau khi rời khỏi bữa tiệc, vào trong xe liền phát hiện di động mình lẳng lặng nằm ở nơi đó, Tần Thanh Miểu lắc đầu, lấy di động, nhìn thấy tin nhắn liền mở ra, tiếp theo nhịn không được mà nhẹ nhàng phun ra ba chữ: "Ngu ngốc này".

Phỏng đoán lung tung tâm tư cô, tưởng đã đoán đúng rồi sao?
Cô mới không phải bởi vì chuyện này mà sinh khí, cũng chưa bao giờ hoài nghi Cố Úc Diễm sẽ bội ước chuyện Mục Hề Liên.

Tần Thanh Miểu lắc đầu, ném điện thoại vào ghế bên cạnh rồi khởi động xe, lại dừng động tác, nhìn góc xe có một vật bằng thủy tinh mà có chút thất thần.

"Thanh Miểu, bây giờ anh còn đang là nhân viên nhỏ, cho nên... chỉ có thể mua được cái này, em có ghét bỏ không?"
"Như thế nào lại như vậy.... em sẽ để ở trong xe".

"A..."
....

Tay cầm cái vật thủy tinh ở trước mặt, ánh mắt lóe lên một tia thật sâu, biểu tình lại thay đổi. Tần Thanh Miểu nhắm mắt, hít sâu, lại mở mắt liền khôi phục lại vẻ mặt không gợn sóng không sợ hãi, mà cái vật thủy tinh đang cầm trong tay thì bị cô thả vào một cái hộp.

Rốt cuộc đi qua dãy phố buôn bán sầm uất, đi tới một con đường yên tĩnh, Cố Úc Diễm nhấc chân đá bay một hòn đá nhỏ, một cơn gió thổi qua, đem mái tóc ngắn làm hơi rối.

Tần Thanh Miểu mua cho nàng áo khoác mới còn cất ở trong túi, cũng chính là ngày đó, sau khi bị bệnh tỉnh lại, nàng mới phát hiện Tần Thanh Miểu không chỉ mua cho mình một cái áo khoác.

Sắp sửa ra ngoài, cái nữ nhân kia gõ cửa phòng mình mà thường ngày chẳng mấy khi ngó đến, đem bảy tám gói to phóng lên giường mình, không lưu một câu mặt không đổi rời đi.

Nàng mở ra, liền phát hiện đều là quần áo mặc hợp thời tiết, áo khoác, quần bò, áo sơ mi...

Kỳ thật Tần Thanh Miểu là một nữ nhân ôn nhu săn sóc, chính là bản tính ôn nhu săn sóc này bị vẻ lạnh băng của nàng bao trùm thôi.

Người bình thường có lẽ không có một lần được thấy bản tính của người băng a?

Như vậy anh, có phải hay không được cô ấy đối xử như thế? Là được cô ấy đối xử ôn nhu như vậy.

Lại đá bay một hòn đá nhỏ, Cố Úc Diễm có một chút hâm mộ anh, lập tức tâm tình càng xuống thấp.

Nếu anh không qua đời thì có bao nhiêu hảo.

Xe chậm rãi tiến đến, Tần Thanh Miểu ở trong xe, nhìn cái người đằng trước ở thời điểm này mà mặc áo sơ mi trắng cùng quần bò lại vừa đi vừa lắc lư, đôi mắt đẹp hiện lên một chút tức giận.

Lại muốn bệnh nữa sao?

Còn có, ở đây là ngã tư đường mà mất hồn mất vía như thế, chẳng lẽ không nhớ rõ sao? Anh nàng, là nam nhân tên Cố Úc Sâm kia, chính là bởi vì tai nạn giao thông mà chết.

Xe chạy nhanh đến bên người Cố Úc Diễm, sau đó phanh mạnh lại, Tần Thanh Miểu mở cửa ghế phụ, nhìn người đang sửng sốt kia, "Lên xe".
"A, sao chị lại ở đây?", lời nói thốt ra giống như đúc buổi sáng, Cố Úc Diễm với bộ dáng ngơ ngác, làm Tần Thanh Miểu có chút dở khóc dở cười, lại vẫn làm mặt lạnh, "Không muốn nhìn thấy tôi?"

"Ách..." câu nới kia vừa mới ra khỏi miệng, Cố Úc Diễm liền có chút hối hận, xấu hổ nhìn Tần Thanh Miểu, sợ cô lại giống buổi sáng mà sinh khí rồi bỏ đi mất. Giờ phút này nghe cô nói như vậy, vội vàng lắc đầu, sau đó ngồi vào ghế phụ, dùng hành động để bày tỏ thái độ.

Đem xe rời đi, Tần Thanh Miểu nhìn thẳng phía trước, mãi cho đến khi ra đường chính thì bỗng nhiên nói, "Ngày mai buổi sáng không có giờ học".
"Dạ... không có". Dựa vào cửa kính xe lén nhìn Tần Thanh Miểu liền vội mở miệng đáp, sau đó lại bổ sung một câu, "Chiều cũng không có"
"Ừ". Tần Thanh Miểu đạm đạm đáp lời, sau đó liền vòng tay lái trở lại chỗ vừa rời khỏi nói, "Ngày mai hãy trở về".

"Được." Cố Úc Diễm gật gật đầu, lấy điện thoại ra báo cho bạn cùng phòng chuyện tối nay không về.

Xe vững vàng đỗ ở ngã tư, Cố Úc Diễm nhìn cảnh đêm bên ngoài, ngẫu nhiên quay đầu vụng trộm nhìn Tần Thanh Miểu một cái, bộ dáng cẩn thận, động tác của nàng làm cho Tần Thanh Miểu không khỏi có chút buồn cười.

"Chị... uống rượu?", sau khi nhìn lén lần cuối thì ý thức được trên mặt Tần Thanh Miểu lộ vẻ mị nhân đỏ ửng là vì cái gì, Cố Úc Diễm không nhịn được mở miệng nói.

"Ừ". Tần Thanh Miểu như trước khuôn mặt không hề thay đổi, chính là trên mặt bởi vì uống rượu mà nổi lên ửng đỏ, làm cho cô lúc này sở hữu hương vị động lòng người.

Căn cắn môi, có chút rối rắm nhíu mày, Cố Úc Diễm ho khan một tiếng, "Cái kia... uống rượu... không tốt."

Chuyển tay lái, đem xe tiến vào tiểu khu, Tần Thanh Miểu không để ý lời nói Cố Úc Diễm, tiếp tục lái xe đến vị trí của mình. Mà Cố Úc Diễm thì vẻ mặt xấu hổ, lại cảm thấy mình nói không sai, cho dù Tần Thanh Miểu sinh khí, cũng muốn lặp lại lần nữa.

Uống rượu quả thật không tốt nha, vạn nhất... vạn nhất xảy ra chuyện gì, làm sao bây giờ?

Dừng xe lại, ý bảo Cố Úc Diễm xuống xe, chính mình cũng rút chìa khóa cầm túi xách xuống dưới, Tần Thanh Miểu nâng tay chỉnh lại mấy sợi tóc, đang muốn nói gì với Cố Úc Diễm, Cố Úc Diễm cũng mở túi đeo trên lưng lấy cái áo khoác bạc đưa cho cô.

Mặt không chút thay đổi nhìn thẳng nàng, Tần Thanh Miểu giật giật mắt, nhưng không nói chuyện, cũng không cầm lấy cái áo Cố Úc Diễm đưa.
"Ách...", Thu tay, Cố Úc Diễm rất là ngượng ngùng nhìn Tần Thanh Miểu mặc đầm dạ hội không tay trên người, "Quần áo này tôi mới lấy buổi sáng, hôm nay không hề mặc, vẫn cất ở trong túi".

Nàng là nghĩ rằng, Tần Thanh Miểu không chịu tiếp nhận quần áo, nhất định là lo lắng sợ nàng đã mặc qua.

Lại liếc mắt nhìn nàng một cái, xoay người trực tiếp đi qua phải, thanh âm Tần Thanh Miểu thản nhiên, "Vì cái gì không mặc?"

"Ban ngày không lạnh a..." Cố Úc Diễm vội vàng đuổi theo, đem áo trực tiếp khoác lên vai Tần Thanh Miểu, "Rất sạch sẽ".

Động tác tao nhã lập tức dừng lại, Tần Thanh Miểu lạnh lùng liếc Cố Úc Diễm một cái, làm cho người to gan kia không nhịn được trong lòng sợ hãi gãi đầu, đem áo khoác trên vai sửa lại, "Đi thôi".

"Dạ", Còn tưởng rằng Tần Thanh Miểu phát giận, hay là đem quần áo trả lại, thế mà lại có phản ứng như vậy. Cố Úc Diễm lập tức vui vẻ, đuổi theo cước bộ của nàng, lại nghe nàng nói, "Nếu không thích, trực tiếp ném đi".
"A?", Vừa mới không nhịn được mà ngây ngô cười lập tức ngây dại, tiếp theo nhìn thấy Tần Thanh Miểu cởi áo khoác, "Không cần bỏ ở trong túi cho chật chỗ".

"Ách, không phải không thích a". Nghe cô nói như vậy, Cố Úc Diễm lập tức nóng nảy, khuôn mặt nhỏ nhắn thoắt cái đỏ ửng, "Tôi chỉ là... chính là buổi tối không phải rất lạnh, áo sơ mi lại dài tay, cho nên..."

"Phải không?"

"Thật sự...", Cố Úc Diễm không rõ vì cái gì Tần Thanh Miểu đem sự tình suy diễn ra như vậy, thấy nàng căn bản không ngừng cước bộ vẫn tiến về trước, bộ dáng làm cho chính mình đều có chút đuổi không kịp, vội vàng chạy chậm đến bên người nàng, "Thật sự, tôi cam đoan".

Vào thang máy, qua kính trong thang máy mà phản chiếu bộ dáng của người kia vội vàng hoang mang, đến khi thanh máy "Đinh" một tiếng, mở cửa ra, bước đến trước cửa nhà, đem áo khoác bỏ vào tay Cố Úc Diễm, "Cầm lấy".

"Dạ". Cố Úc Diễm dùng sức cúi đầu, nhìn Tần Thanh Miểu từ trong túi lấy chìa khóa mở cửa, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna