Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 147 + 148

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 147

Lại là một ngày nữa trôi qua, Lệnh Hồ Huyên vẫn chưa tỉnh lại, Uông Minh rốt cục thoát khỏi nguy hiểm, chỉ là Khúc Lưu Thông cùng Tằng Manh vẫn không thể cứu sống được.
Trước khi Khúc Lưu Thông chết, cho người nói với Thương Mặc, lại là: Nhất định phải để cho Mạt Thương một lần nữa làm kiểm sát trưởng.
Thương Mặc không biết nên nói chuyện này với Triệu Mạt Thương thế nào, một thân một mình đối mặt với thi thể Khúc Lưu Thông thật lâu, dựa vách tường phòng giữ xác ngồi xuống trên mặt đất, không ai dám quấy rầy.
Khúc Lưu Thông là quân cờ cuối cùng của Thương Lang bang để ở phía Nam, nhổ hắn, từ nay về sau, nàng liền xem như không còn lo lắng nữa. Nhưng trong lòng luôn có một loại cảm giác, cảm giác cao xử bất thắng hàn.*
*cao xử bất thắng hàn: ở chỗ cao không khỏi rét vì lạnh.
Cúi đầu nhìn tay của mình, Thương Mặc chua sót cười cười, thở dài, đứng lên, lại liếc mắt nhìn thi thể Khúc Lưu Thông một hồi, đứng dậy ra khỏi phòng xác.
Lâm vũ Đồng lo lắng đứng ở cửa chờ, lúc này thấy Thương Mặc đi ra, sắc mặt tái nhợt, không khỏi có chút lo lắng bước về phía nàng, Thương Mặc khoát tay, ý bảo cho hắn chính mình không có việc gì, đi tới phòng bệnh của Lệnh Hồ Huyên.
Linh Lung vẫn luôn nói chuyện với Lệnh Hồ Huyên, gần ba mươi mấy tiêng đồng hồ, một phút cũng chưa ngừng qua, nước đặt bên cạnh cũng không có uống.
"Lệnh Hồ Huyên chị hỗn đản, không giữ chữ tín!" Thương Mặc mới đi tới cửa, liền nghe được âm thanh thất thố của Linh Lung ,"Không phải chị nói sẽ luôn ở bên em sao? Tên lừa đảo!".
Dừng bước lại, Thương Mặc lẳng lặng đứng ở đó, không có đi vào.
"Chị...... nếu chị không tỉnh lại, em liền trở về thủ bên người Thiếu chủ......" Linh Lung không khống chế được, âm thanh khàn khàn, vẫn cố gắng nâng cao giọng, rõ ràng nước mắt sắp rơi xuống , vẫn như cũ vẻ mặt quật cường,"Em vốn muốn bảo vệ Thiếu chủ, chị đến trêu chọc em còn không phụ trách, chị hỗn đản!".
Tay cắm vào túi quần, ngực Thương Mặc kịch liệt tê rầnmạnh mẽ quay mặt, không cho Lâm Vũ Đồng nhìn thấy hốc mắt đã đỏ của mình.
Thương Mặc không dám bước vào nữa, không dám nhìn Lệnh Hồ Huyên đang hôn mê, lại càng không dám nhìn đến Linh Lung đang cố nén nước mắt.
Chuyện lần này là sơ sót của nàng, nếu không phải nàng đem toàn bộ tâm tư đặt ở kinh đô, bỏ mặc việc bên này, có lẽ Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung sẽ không gặp nguy hiểm.
Mà Khúc Lưu Thông...... làm Lệnh Hồ Huyên bị thương, bắt Linh Lung lại, mà nay chết đi, nàng rõ ràng lại cũng thương tâm.
Cảm giác phức tạp này đánh sâu vào đầu óc, Thương Mặc chỉ cảm thấy đối với bất cứ ai trong bang đều cảm thấy áy náy, vốn muốn nhìn xem Uông Minh, nhưng đến cửa, cũng không dám bước vào.
Ra lệnh cho Lâm Vũ Đồng cho người bảo vệ tốt hai cái phòng bệnh này, Thương Mặc vội vàng rời khỏi bệnh viện, nhưng sau khi ra khỏi bệnh viện lại không biết nên đi đâu.
Triệu Mạt Thương...... Nàng không dám gọi điện thoại, Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung và Uông Minh...... Nàng không dám đối mặt...... Mà nay nàng lẻ loi một mình, ngực bị ép tới không thở nổi, lại không biết nên tìm ai tâm sự.
"Mặc......" Có chút chán nản đi trên đường, sau lưng truyền đến tiếng gọi có chút do dự, Thương Mặc dừng bước lại, nhanh chóng thu lại tất cả biểu cảm mê man đau khổ, xoay người, thản nhiên nhìn Phó Quân, "Đã lâu không gặp."
Lại là câu này.
Phó Quân khẽ cắn môi dưới, nhìn vẻ mặt không chút thay đổi của Thương Mặc, chỉ cảm thấy lâu như vậy không gặp, cách Thương Mặc càng thêm xa.
Đợi hồi lâu, không thấy Phó Quân có bất kỳ phản ứng gì, Thương Mặc nhíu nhíu mày, trong lòng có chút không kiên nhẫn, trên mặt như trước thản nhiên ,"Có chuyện gì sao?".
"Mình......" Do dự hồi lâu, nhớ tới lời mà ba nói với mình, Phó Quân vốn không biết nên nói gì, tâm niệm vừa động, nhìn Thương Mặc,"Cậu biết Uông Minh sao?".
Người làm nàng cảm thấy áy náy bỗng bị nhắc tới, hô hấp của Thương Mặc bị kiềm hãm, trầm mặc hồi lâu,"Cậu hỏi cái này làm gì?".
"Hơn một năm trước Phó thị xuất hiện nguy cơ, rất nhiều người thấy mà không cứu, thậm chí bỏ đá xuống giếng." Nhắc tới chuyện của công ty, Phó Quân đã trở thành tổng tài Phó thị nên thần thái bình tĩnh hơn, nhìn thẳng Thương Mặc, "Là Uông Minh ra tay cứu giúp, công ty của anh ta bao gồm rất nhiều tỉnh thị......".
"Ah, vậy sao?" vẻ mặt Thương Mặc bình tĩnh, vốn muốn nói không biết, lại nghĩ tới Uông Minh vẫn còn ở trong phòng bệnh dưỡng thương, chần chờ một chút nói,"Biết.".
"Kia...... Vậy......" Trong lòng trở nên kích động, Phó Quân nhìn Thương Mặc,"Là cậu nhờ anh ta......".
Ba nàng tứng thấy Thương Mặc và Uông Minh cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ngồi vào ô tô, lại từng ở chỗ anh ta nhìn thấy ảnh Thương Mặc, cho nên có suy đoán là do Thương Mặc hỗ trợ, cô mặc dù hoài nghi, rồi lại chờ mong.
"Không phải.".
Nàng không có nhờ Uông Minh, là mệnh lệnh.
"À......" Mắt thấy Thương Mặc thái độ ôn hoà, cảm xúc vừa lên của Phó Quân hơi hạ xuống, cười cười nói,"Cậu gần đây còn......".
"Mình rất tốt." Thương Mặc không đợi cô nói xong liền đánh gãy lời của cô, với sự tuyệt tình của nàng, nếu là không yêu, tuyệt đối sẽ không cùng người nọ dây dưa không rõ .
Loại chuyện hại người hại mình này, nàng cũng không làm.
"Nha......" Ánh mắt càng phát ra ảm đạm, Phó Quân bỗng nhiên cảm thấy rất vô lực.
Cô chưa bao giờ biết Thương Mặc là như vậy, làm cho người ta tâm hoảng ý loạn, rồi lại tuyệt vọng.
Trước đây Thương Mặc không phải như thế, cô còn nhớ rõ khi đó Thương Mặc nhìn cô, trên mặt vĩnh viễn là ôn nhu cười, trong mắt tựa hồ vĩnh viễn chỉ có cô.
"Mình còn có việc, đi trước ." Nâng cổ tay nhìn đồng hồ, Thương Mặc gật đầu với Phó Quân, cầm di động,"Lại đây đón tôi.".
Yên lặng đứng ở tại chỗ, nhìn một chiếc BMW màu đen dừng trước mặt Thương Mặc, sau đó tài xế xuống xe mở cửa cho Thương Mặc, Phó Quân chỉ cảm thấy chính mình chỉ có thê bất động đứng đó, nói không nên lời.
Xe nhanh chóng rời đi, Phó Quân đứng ở bên đường hồi lâu, chua sót cười, cầm di động cũng gọi cho tài xế nhà mình đến đón, , đối với Thương Mặc còn có một chút niệm tưởng, tim liền một trận sinh đau.
Kỳ thật, cô còn có lời muốn hỏi Thương Mặc .
Cho đến nay, cô đã thành thục, bỗng nhiên cảm thấy cái đêm sấm chớp vang dội ấy, có chuyện gì đã xảy ra.
Bốn năm đại học, cô chưa bao giờ ngừng nhớ đến Thương Mặc, cho dù Khương Cẩm Hoàng vẫn dính cô, mà cô cũng vẫn luôn ngăn chặn loại cảm giác này, sự thật chính là như thế.
Đã từng vô số lần muốn hỏi Thương Mặc ảnh chụp kia chuyện gì xảy ra, cũng muốn hỏi Thương Mặc có lỗi với cô hay không, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi ra.
Dường như không dám, cũng dường như sợ hãi, tóm lại, chính là không có hỏi, mà cô và Thương Mặc cũng không còn gặp nhau, cho đến lần kia gặp nhau, mới lại đồng thời xuất hiện.
Chính là lần này đồng thời xuất hiện, tựa hồ cũng chỉ có thể như hai đường thẳng cắt nhau, sau khi cắt nhau liền ngày càng xa nhau, từ đó về sau không tiếp tục lần thứ hai gặp nhau nữa.
"Bang chủ, đi đâu?" Trên xe, tài xe lái xe thật cẩn thận, hỏi Thương Mặc.
"Nghĩa địa." Thương Mặc rất bình thản nói một câu.
Nửa giờ sau, xe dừng lại trước một mảnh mộ viên, Thương Mặc một mình chậm rãi đi tới phần mộ ở vị trí cao nhất, thẳng đến đến trước mộ bia, dừng bước lại, có chút mệt mỏi ngồi xuống, nhìn tấm ảnh trên mộ bia, lăng lăng ngẩn người.
"Mẹ...... Mẹ......" Thì thào gọi lên xưng hô mà bao nhiêu năm rồi chưa từng nói ra khỏi miệng, Thương Mặc ôm đầu gối, ánh mắt hoảng hốt.
Mà lúc này, Triệu Mạt Thương cả ngày rối rắm có nên đến viện kiểm sát kinh đô nhậm chức hay không, cũng không biết đau đớn lúc này của Thương Mặc.
Từ lúc giải quyết xong sự việc, Thương Mặc liền gọi điện cho cô báo bình an.
Không dám hỏi Thương Mặc Khúc Lưu Thông như thế nào , Triệu Mạt Thương chỉ ôn nhu nói câu: "Bình an là tốt rồi.".
Nếu thật sự Khúc Lưu Thông làm Lệnh Hồ Huyên bị thương, cô sao có thể mở miệng cầu Thương Mạt đừng giết ông ấy.
Huống chi, Khúc Lưu Thông nếu động đến Lệnh Hồ Huyên, nên biết một ngày nào đó sẽ như thế, cho dù ông ấy là ân sư của cô, cô cũng không có biện pháp xin Thương Mặc tha cho Khúc Lưu Thông.
Cho dù, nếu người ân sư này qua đời, cô nhất định sẽ rất thương tâm.
Đồng dạng mê mang đi trên đường phố, nhưng không ngờ, lại gặp người khiến cô hết sức kinh ngạc.
"Mạt Thương, tôi có thể gọi cô như vậy không?" Một người mặc tây trang phẳng phiu đi đến trước mặt cô, mỉm cười nói với cô những lời này, tóc cẩn thận tỉ mỉ chải thật chỉnh tề, ước chừng ba mười tuổi, một bộ dáng vẻ sự nghiệp thành công.
Nhíu nhíu mày lại, Triệu Mạt Thương cao thấp đánh giá hắn một cái, ngữ khí lãnh đạm,"Tôi không biết anh.".
"Tôi tên là Triệu Niệm Chiêu." Người đàn ông đó nói, Triệu Mạt Thương nhất thời trừng lớn mắt.
"Như vậy, tôi có thể gọi cô Mạt Thương chưa?" người tự xưng Triệu Niệm Chiêu như trước mặt đầy ý cười, đôi mắt nóng rực nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương, đang mong đợi câu trả lời của cô.
Phục hồi tinh thần lại, Triệu Mạt Thương nhìn hắn một cái, như trước lạnh lùng, "Đừng nói tôi không biết anh có phải là Triệu Niệm Chiêu hay không, cho dù đúng là anh, cùng với vệc anh có thể gọi tôi là Mạt Thương hay không thì có liên quan gì, tôi và anh cũng không quen biết.".
Dứt lời, Triệu Mạt Thương lại nói, "Hơn nữa, nếu anh là Triệu Niệm Chiêu, bình yên vô sự xuất hiện ở đây, liền hơi quá đáng.".
Nam tử khóe miệng hơi câu, mang theo ý cười nhìn cô, ánh mắt sủng nịch, không khác ánh mắt Thương Mặc lắm, lại làm cho Triệu Mạt Thương cảm thấy một trận ghê tởm,"Nam Nam mỗi ngày kêu ba ba, anh đem nó để lại đó không tới đón cô bé.".
Hắn ta rõ ràng ngây ngẩn cả người, tươi cười dần dần biến mất, cuối cùng chua sót nói,"Thì ra cô còn nhớ rõ con bé.".
"Tôi đương nhiên nhớ rõ." Triệu Mạt Thương nhướng mi, âm thanh phát ra trong trẻo nhưng lạnh lùng , "Nếu anh là Triệu Niệm Chiêu, tôi hy vọng anh có thể trở về chiếu cố Triệu Nam, cô bé vẫn luôn mong chờ người ba ba này.".
"Tôi còn một số việc chưa hoàn thành." Hắn ta thở dài,"Con bé ở với tôi không an toàn, ở lại chỗ đó, có Thương Mặc trông không phải tốt lắm sao?".
Thời điểm nói đến hai chữ Thương Mặc này, ngữ khí rõ ràng chậm lại, ánh mắt cũng có chút sắc bén.

Nghe được lời này, Triệu Mạt Thương nhất thời cảm thấy bất mãn, âm thanh lạnh lẽo làm cho người ta cảm thấy toàn thân phát lạnh,"Tiểu...... Tiểu Mặc nhà tôi không phải người chuyên môn giúp người khác chiếu cố đứa nhỏ .".
"Nhà tôi......" Hắn ta lập lại hai chữ này, yên lặng nhìn Triệu Mạt Thương, "Cô thật sự muốn cùng một nữ nhân ở cùng nhau sao?"
Lúc này Triệu Mạt Thương không nói, ánh mắt lạnh như băng, trực tiếp xoay người rời đi.
Người đàn ông kì lạ này, cô khinh thường để ý tới.
*************

Chương 148

Nam tử rất nhanh chóng lần nữa đuổi kịp bước chân của Triệu Mạt Thương, cùng cô vai kề vai đi tới, "Mạt Thương, em quả nhiên rất lạnh nhạt. "
Triệu Mạt Thương mạnh mà dừng bước lại, quay người, "Thứ nhất, tôi không quen biết anh, không nên gọi tôi là Mạt Thương; Thứ hai, nếu anh còn đi theo tôi, tôi sẽ báo cảnh sát."
Mỉm cười, nam tử đối với thái độ băng lãnh của cô không thèm để ý chút nào, "Nhưng mà nghĩa phụ tôi muốn gặp em."
"Nghĩa phụ?" Triệu Mạt Thương nhíu nhíu mày, ánh mắt lóe lên một tia mê hoặc, "Là ai?"
"Học trưởng của em." Triệu Niệm Chiêu cười đến mười phần tự tin, "30 năm trước là chủ tịch hội sinh viên của Đại học Luật X, đội trưởng biện luận Đại tá X, biện thủ biện luận tốt nhất sáu tỉnh của đại học Hoa Nam."
Mỗi một câu Triệu Niệm Chiêu nói ra, sắc mặt Triệu Mạt Thương liền trở nên càng ngày càng khó hiểu, đợi sau khi hắn nói xong, đã là có chút thất thố, "Anh... Điều đó không có khả năng! Không thể!"
"Đi gặp một chút chẳng phải sẽ biết là có thể hay không thể sao?" Triệu Niệm Chiêu ngưng mắt nhìn Triệu Mạt Thương, "Hay là.... Sợ tôi gây bất lợi cho em."
Ý niệm trong lòng thiên hồi bách chuyển, biểu tình trên mặt Triệu Mạt Thương hết sức phức tạp, đợi một hồi suy nghĩ, sau đó khẽ cắn môi, "Tôi cùng đi với anh. "
Vô luận như thế nào, cô cũng muốn biết chân tướng.
"Vậy đi thôi. " Triệu Niệm Chiêu gật đầu, đi mấy bước, Triệu Mạt Thương như trước nhíu lại lông mi đuổi kịp, lại nghe hắn nói, "Kinh đô căn bản không có người nào dám động tới em, Triệu gia, Đan gia, Chu gia, hơn nữa còn có những người Thương Mặc lưu lại, mỗi ngày đều có không biết bao nhiêu người đang bảo vệ em."
"Vậy sao?" Nhàn nhạt mà đáp một câu, Triệu Mạt Thương nhìn thẳng phía trước, ánh mắt ảm đạm.
"Kỳ thực em không cần như vậy. " tựa hồ có thể cảm giác được tâm trạng của Triệu Mạt Thương hạ thấp, Triệu Niệm Chiêu đi ở bên cạnh cô hai tay cắm túi vẻ mặt nhàn nhã, "Tôi cũng tốt, Thương Mặc cũng tốt, cũng không thèm để ý những thứ khác hay bất cứ chuyện gì, mà để ý chỉ có mình em."
Đối với nam nhân mới lần đầu tiên gặp mặt liền không ngừng thổ lộ như thế cô biểu thị rất im lặng, Triệu Mạt Thương không có đáp lời, bước chân như trước đâu vào đấy.
"Bộ dạng của em bây giờ, sẽ làm Thương Mặc thương tâm đấy..." Triệu Niệm Chiêu bỗng nhiên thở dài, nói ra những lời này.
Bước chân trì trệ, Triệu Mạt Thương nghiêng đầu nhìn hắn, mà Triệu Niệm Chiêu thì không chút nào tránh né, mỉm cười, "Bởi vì nếu như tôi là cô ấy, tôi sẽ cho rằng đều là bởi vì tôi mới có thể làm cho em biến thành như vậy, cùng với em của trước kia tưởng như hai người, đều là lỗi lầm của tôi."
Triệu Mạt Thương nhất thời trầm mặc, nhớ tới biểu hiện trước khi rời đi của Thương Mặc, cố ý mỗi lần đều để cho nàng làm quyết định, nói chuyện có khi sẽ cẩn thận từng li từng tí, chân mày liễm càng chặt hơn.
"Cô ấy sẽ không mong muốn em luôn có cảm giác mình liên lụy cô ấy, luôn không vui. " Cước bộ của Triệu Niệm Chiêu không ngừng, dời ánh mắt đi chỗ khác không nhìn Triệu Mạt Thương nữa, thở dài nói, "Tôi yêu tâm của em, cùng cô ấy yêu tâm của em, là giống nhau. "
Không để ý đến chút ít thổ lộ trong lời nói kia của hắn, Triệu Mạt Thương chỉ nghĩ, là Thương Mặc có hay không vì vậy thương tâm, theo bước chân của Triệu Niệm Chiêu đi tới, nhớ tới chẳng bao lâu sau cô và Thương Mặc ở chung với nhau vô ưu vô lự khoái khoái lạc lạc, lại đối lập hiện nay, tay run nhè nhẹ, lấy điện thoại di động ra gọi cho Thương Mặc.
Ngồi ở trước mộ Sở Chiêu ngẩn người cằm Thương Mặc đặt ở trên đầu gối, chợt nghe điện thoại di động reo, do dự vài giây, móc ra, nhìn cái tên lấp lánh phía trên kia, ngón tay đặt ở nút trả lời khá lâu, từ đầu đến cuối không có đè xuống.
Đợi đã lâu chỉ nghe được một giọng nữ ôn nhu nhắc nhở không có người nghe điện thoại, Triệu Mạt Thương tại giờ khắc này bỗng nhiên ý thức được chỗ không đúng.
Dường như sau khi Thương Mặc gọi điện thoại báo bình an với cô về sau cũng không có gọi lại, mà cô chỉ mải suy nghĩ chuyện của mình, hoàn toàn không có thức đến cái này có bao nhiêu không hợp với lẽ thường.
Trái tim chợt đập dồn dập, Triệu Mạt Thương ngừng lại, trực tiếp nhấn gọi lại, lúc này chỉ vang lên trong chốc lát đã bị nhận rồi, hai đầu điện thoại nhất thời im lặng.
Triệu Niệm Chiêu hít sâu một hơi, đứng ở phía sau Triệu Mạt Thương, không có quấy rầy cô, vẫn mang theo nụ cười đạm nhiên lúc này có vẻ hơi chút đắng chát.
Hắn quả thật là một cơ hội nhỏ nhoi cũng không có.
"Tại sao không nói chuyện?" Thương Mặc vực dậy tinh thần, nỗ lực làm cho mình có thể không cần chán chường như vậy, chỉ là vừa mở miệng, giọng nói liền có vẻ khàn khàn đến mức dị thường.
"Em.... Làm sao vậy ?" Triệu Mạt Thương lúc này bắt đầu hối hận sao mình không trở về thành phố X, nếu như trở về, có thể cùng Thương Mặc rồi.
Cô quên mất Thương Mặc có đôi khi rất yếu đuối, cần cô luôn ở cùng em ấy.
"......."
Thương Mặc thỉnh thoảng sẽ yếu đuối, sẽ không biết làm sao, nếu có cô ở đó, tự nhiên sẽ bởi vì có cô trấn an khôi phục bình thường rất nhanh, thế nhưng một khi cô không bên cạnh, sẽ gặp một mực lâm vào xoắn xuýt, đợi cô hỏi thăm, lại sẽ nghĩ cách lừa gạt cô.
"Nói cho tôi biết. " nghĩ thông suốt những thứ này, Triệu Mạt Thương từ ngay từ đầu tâm thần bất định chuyển thành bình tĩnh, giọng nói cường ngạnh.
"Em...." Thương Mặc vùng vẫy thật lâu, cuối cùng vẫn không dám giấu giếm nhiều hơn nữa, "Lão sư chết rồi. "
Ngực thắt lại, có thể là đối với kết quả này sớm đã làm xong chuẩn bị tâm lý, Triệu Mạt Thương đứng ở bên đường, nhìn xe cộ trên đường phố người đi đường tới lui, ánh mắt cũng không lâm vào mê mang, mà trầm ngâm hồi lâu, nhẹ giọng nói, "Ừ, lão sư không có những thân nhân khác, đợi ngày mai, tôi đặt vé máy bay trở về. " 
Cũng đúng lúc, trở về cùng Thương Mặc, cùng em ấy nói rõ ràng.
Gần đây lo lắng bao phủ ở giữa các nàng, nên bị đánh tan rồi.
Thương Mặc sửng sốt, một hồi lâu, nặng nề gật đầu, "Tốt. "
"Em ngoan ngoãn ăn cơm rồi ngủ đi, cũng không thể lại để cho Linh Lung một mực chiếu cố Lệnh Hồ Huyên a, nghe lời, nghỉ ngơi tốt phải đi thay Linh Lung. " Giọng nói của Triệu Mạt Thương ôn nhu, "Còn có, không phải em nói Uông Minh cũng bị thương sao? Kiện tướng đắc lực của em thoáng cái thiếu đi ba người, nếu em không phấn chấn lại, coi chừng về sau bận bịu chết em."
"Em...."
"Em cũng không muốn khi tôi trở về vài ngày em đều không có thời gian theo tôi đi."
"Ừ."
"Được rồi, như vậy, nói cho tôi biết, bây giờ đang ở đâu, đang làm cái gì?" Trên người Triệu Mạt Thương từng bước khôi phục khí thế, tuy giọng nói như trước ôn nhu, lại mang theo kiên quyết không cho cãi lại, "Có phải từ lần trước cùng tôi gọi điện thoại sau đó liền không có ăn cơm ngủ nghỉ hay không?"
Thương Mặc gãi đầu, không dám trả lời.
Đôi mắt chuyển sang lạnh lẽo, đối với Thương Mặc không lên tiếng trong lòng biết rõ, giọng nói của Triệu Mạt Thương cũng không hề ôn nhu như vậy rồi, "Vô luận em đâu, đang làm cái gì, lập tức đi ăn cơm rồi đi ngủ cho tôi."
Đều đã ba mươi mấy tiếng đồng hồ trôi qua, không ăn không uống không ngủ, em ấy coi mình là làm bằng sắt sao?
"Bảo.... " Thương Mặc còn muốn nói gì nữa, âm thanh của Triệu Mạt Thương có chút đề cao, "Lập tức. "
"Nha..." Gục đầu xuống, không dám nói gì nữa, Thương Mặc xám xịt mà đứng lên vỗ vỗ tro bụi trên quần, lại nhìn liếc mắt nhìn mộ bia chậm rãi đi xuống.
"Ừ, lát nữa tôi sẽ gọi điện thoại hỏi Liên Ám Thúc. " Triệu Mạt Thương nhàn nhạt nói, "Đừng hy vọng làm cho Liên Ám Thúc giúp đỡ em lừa gạt tôi. "
Cúp điện thoại, Triệu Mạt Thương nhìn đồng hồ, sau khi cân nhắc, hẹn đồng hồ hai giờ sau báo thức.
"Được rồi, đi thôi. " Thả điện thoại lại trong túi, Triệu Mạt Thương hướng về phía Triệu Niệm Chiêu gật đầu, "Không phải muốn đi gặp nghĩa phụ của anh sao?"
"Ừ, đi thôi. " Triệu Niệm Chiêu lắc đầu, không hề đi trêu chọc Triệu Mạt Thương nữa, một đường trầm mặc đến một khách sạn, đi vào, đi thẳng đến một gian phòng ăn nào đó, gõ một cái, tiếp đó giúp Triệu Mạt Thương mở cửa, chính mình lại không đi vào.
Triệu Mạt Thương liếc mắt nhìn hắn, vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên mà bước vào gian phòng.
Trong phòng ăn, một người nam nhân mặc Đường trang, một thân nho nhã khí chất khó dấu, không biết làm sao trên mặt một đạo vết sẹo dữ tợn phá hủy khuôn mặt của hắn, lại không ảnh hưởng đến dáng vẻ phóng khoáng của hắn.
Nam tử nhấp một ngụm trà, nghe được tiếng giày cao gót, cười cười, ngẩng đầu nhìn Triệu Mạt Thương, "Tiểu Thương Nhi, đã lâu không gặp. "
Triệu Mạt Thương cả người cố định tại chỗ, cho dù trước kia Triệu Niệm Chiêu có nói qua, lúc này thấy đến, vẫn có loại cảm giác phức tạp đánh thẳng vào cô.
"Có phải không nhận biết ta rồi hay không?" Tiếu ý trên mặt nam tử không giảm, giơ tay lên sờ sờ vết sẹo kia, giống như bất đắc dĩ, "Cũng đúng, nhiều năm như vậy không thấy rồi, ta còn biến dạng rồi, ai...."
Thân thể khẽ run, hồi lâu sau, nước mắt từ sườn mặt chảy xuống, Triệu Mạt Thương lấy tay che miệng, yết hầu giống như bị tắc nghẹn, một câu cũng nói không nên lời.
"Như thế nào năm đó cái kia ngay cả ngã xuống cũng không khóc tiểu Thương Nhi khóc... " Nam tử đứng lên, đi tới trước mặt cô, đưa cái khăn tay cho cô, "Để cho Thương Mặc nhà con mà biết, sẽ tìm đến ta gây phiền toái nha!"
"Em ấy... Em ấy mới không dám... " Âm thanh của Triệu Mạt Thương nghẹn ngào, giơ tay lên lau nước mắt, "Con sẽ chỉnh đốn em ấy...."
"Được, được, được...." Nam tử một bộ dáng vẻ rất vui mừng, vỗ bả vai Triệu Mạt Thương, "May mắn không phải nữ nhi đã gả ra ngoài như bát nước đổ đi... "
"Chú, thật sự là người sao?" Triệu Mạt Thương nước mắt chảy ra không ngừng, tiếp nhận khăn tay lau nước mắt, "Người... "
"Là ta.... " Nam tử lôi kéo cô, để cho cô ngồi vào trên ghế, "Làm khó con còn nhận ra ta. "
"Đương nhiên nhận ra. " Triệu Mạt Thương quật cường mà nhìn hắn, "Vô luận như thế nào Thương Nhi đều sẽ nhớ rõ chú. "
"Tốt, bé ngoan. " nam tử lôi kéo cái ghế ngồi vào bên cạnh Triệu Mạt Thương, "Đã nhiều năm như vậy, chú vẫn luôn quan tâm con nha."
"Thế nhưng mà.... " Nước mắt chậm rãi dừng lại, Triệu Mạt Thương nhìn hắn, muốn nói lại thôi, trong mắt lóe ra mê hoặc.
Chú của cô, không phải ở khi cô học sơ trung đã qua đời rồi sao, vì sao....
"Ah, ta biết con muốn hỏi cái gì. " nam tử thở dài, "Đừng trách chú, chú là có lý do đấy, về phần lý do.... Bây giờ còn không thể nói cho con biết. "
"Dạ." gật đầu, không hỏi thêm nữa, Triệu Mạt Thương lúc này rốt cục nín khóc mỉm cười, "Chú không chết, thật tốt quá. "
"Nghe nói tiểu Thương Nhi của chúng ta chính là chính nghĩa lẫm nhiên lãnh lạnh như băng - kiểm sát trưởng a, làm sao ngày hôm nay lại giống như một tiểu cô nương vậy."
Nghe được hắn nói như vậy, Triệu Mạt Thương suy sụp, có chút miễn cưỡng cười cười, nói tiếp, "Con... Con đã không còn làm kiểm sát trưởng rồi... "
"Hửm?" Nam tử chớp mắt, tiếp theo rót một chén trà đặt vào trong tay Triệu Mạt Thương, "Viện kiểm sát kinh đô đã an bài một cái chức vị rồi, không phải sao?"
Triệu Mạt Thương ngẩn ngơ, một hồi lâu, nhẹ nhàng gật đầu, cúi đầu nhìn xem trong chén trà không nhìn nam tử.
"Đang do dự?"
"Dạ." Triệu Mạt Thương lần nữa gật đầu.
"Không có gì phải do dự cả." nam tử thở dài, "Thật sự không có gì, con làm kiểm sát trưởng, cùng Thương Mặc cùng một chỗ, cũng không xung đột, càng không có gì liên lụy hay không liên lụy mà nói. "


Tựu như là, năm đó giống như đôi vợ chồng môn đăng hộ đối.
**************

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna