Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 149 + 150

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 149

Thấy Triệu Mạt Thương như trước ngơ ngác suy nghĩ, người đàn ông lắc đầu, giọng nói ôn nhuận, "Ta kể cho con nghe một câu chuyện nhé."
Ngẩng đầu kinh ngạc nhìn ông một lúc lâu, Triệu Mạt Thương ừ một tiếng, đem trà bỏ lên trên bàn, nghiêm túc chờ ông mở miệng.
Khi còn bé, chú của cô cũng thường xuyên kể chuyện xưa cho cô nghe.
"Vài thập niên trước, trong giới chính trị ở kinh đô đã từng lưu truyền một câu thơ. " người đàn ông đứng lên, đi tới cạnh cửa sổ híp mắt nhìn tà dương ngoài cửa sổ, chậm rãi nói, "Chu gia nhị tử Triệu gia lang, bất thị nhân gian phú quý phương. "
Lông mi khẽ run, trong câu thơ này liên quan đến hai dòng họ, làm cho Triệu Mạt Thương âm thầm kinh hãi.
"Câu thơ này, nói rất đúng con trai thứ hai của Chu gia, cùng với ấu lang của Triệu gia, Đều là hai cái đại thế gia ấu tử... " Người đàn ông thở phào một hơi thật dài, lại tiếp tục nói, "Con trai thứ hai của Chu gia, từ nhỏ thuộc lòng Chư Tử Bách gia, ngày thường tuấn tú lịch sự, trong lúc giơ tay nhấc chân, , đều mang theo khí tức nho nhã. Cũng không nhúng tay vào bất luận chuyện gì trong quan trường hay là người trên thương trường, sau khi tốt nghiệp đại học liền lựa chọn ở lại trường dạy học. Hắn và con út của Triệu gia là bạn tốt, bởi vì bọn họ đều là con cháu thế gia, lại đều không thích đụng chạm vào những chuyện khiến người chán ghét. Bất đồng chính là, Chu gia công tử thích siêu thoát hậu thế, cuộc sống qua ngày giống như ẩn sĩ vậy, mà công tử nhà họ Triệu, là bởi vì chán ghét những sự tình bẩn thỉu, lựa chọn trở thành một gã kiểm sát trưởng vì dân chờ lệnh. "
Triệu Mạt Thương suy nghĩ một chút, liền hiểu rõ công tử nhà họ Triệu trong miệng chú mình chính là là chính bản thân chú ấy, thế nhưng còn Chu gia công tử là ai?
"Hai người bạn tốt, sau khi tốt nghiệp đại học mỗi người chọn cho mình một cuộc sống mà mình yêu thích, tuy gia trưởng hai nhà mấy lần muốn sử dụng thủ đoạn bức bách bọn họ, đều bởi vì Chu gia công tử thông minh tài trí tránh được. " người đàn ông dừng một chút, lại tiếp tục nói, "Giữa bọn họ cho tới bây giờ đều không có chuyện gì giấu giếm đối phương, ngoại trừ một việc. Nhưng, cũng bởi vì chuyện này...."
Thở dài, người đàn ông không nói nữa, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, lại tựa như đang nhớ lại những chuyện đã qua.
"Là chuyện gì?" Đối với chuyện này thực sự hiếu kỳ, Triệu Mạt Thương nghi ngờ mở miệng, "Chuyện gì xảy ra sao?"
Nếu quả như thật có Chu gia công tử có quan hệ tốt với chú của cô như vậy, thì tại sao cô chưa từng thấy qua?
"Công tử nhà họ Triệu có một bí mật. " Ngữ khí của người đàn ông lộ vẻ khổ sở, tay vịn lên bệ cửa sổ, "Hắn ở Viện kiểm sát kinh đô thích một cô gái cũng làm kiểm sát trưởng."
Ngẩn người, cảm giác lần đầu nghe chú của mình kể rõ tình sự 
làm cho Triệu Mạt Thương có chút xấu hổ, lại chợt cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
"Cô gái kia, rất ôn nhu, rất hiền lành, cũng rất cố gắng. " trong trí nhớ gương mặt đó cho dù đến hôm nay như trước rõ ràng, người đàn ông vịn bệ cửa sổ tay nắm chặt thành gỗ, "Cô ấy là một cô nhi, nhưng vẫn dựa vào cố gắng của mình, một đường từ tiểu học đến học xong đại học, thi vào Viện kiểm sát, là một cô gái rất ưu tú."
"Ừ.... công tử nhà họ Triệu có cùng với cô gái đó thổ lộ không?"
".... Vốn là muốn thổ lộ.... " Tâm tình của người đàn ông thấp xuống, dựng thẳng người, mỗi chữ mỗi câu, "Hắn không biết theo đuổi con gái, cho nên hẹn Chu gia công tử muốn hỏi nên làm cái gì bây giờ, lại không nghĩ rằng, Chu gia công tử ngày hôm đó cũng nói cho hắn biết, hắn có bạn gái. Huynh đệ đã có bạn gái, Triệu gia công tử tự nhiên rất vui vẻ, chỉ là... Lại không nghĩ rằng.... Lại không nghĩ rằng...."
Lúc này, Triệu Mạt Thương không có hỏi tới, trong lòng đã hiểu rõ.
Sợ rằng bạn gái của Chu gia công tử, chính là người chú của cô thích đi.
Người đàn ông quay người lại, có chút thống khổ đi tới bên cạnh bàn rót chén trà uống một hơi cạn sạch, khuôn mặt vốn dữ tợn thoạt nhìn càng thêm dữ tợn, Triệu Mạt Thương nhíu lại lông mi, đang muốn mở miệng, người đàn ông lại nói tiếp rồi, "Thì ra Chu gia công tử cùng cô gái kia rất lâu trước kia đã quen biết nhau, Chu gia công tử thậm chí nghĩ hết các loại biện pháp lén lút đem tiền của mình cho cô gái kia, bởi vì hắn biết cô gái kia rất quật cường cường, sẽ không cần tiền của hắn, cho nên thường xuyên đem tiền của mình giao cho ông chủ nơi cô gái kia làm việc, nhờ cậy ông chủ giao cho cô ấy coi như tiền thưởng."
Chu gia công tử này thật đúng là thâm tình....
Triệu Mạt Thương ở trong lòng cảm khái, bất quá không dám nói ra khỏi miệng, sợ kích thích chú của mình.
"Người ta lưỡng tình tương duyệt, trai tài gái sắc, Triệu gia công tử nơi nào còn dám lại đi si tâm vọng tưởng cái gì, dứt khoát chặt đứt ý niệm trong đầu, chăm chỉ làm việc, từ đó về sau cùng Chu gia công tử liên hệ càng ngày càng ít. " lại rót một ly trà uống một hơi cạn sạch, người đàn ông tự lẩm bẩm, "Thế nhưng Chu gia công tử thông minh như vậy... Kỳ thực sớm biết tâm tư của hắn a... Vì vậy, hắn tránh không gặp, Chu gia công tử bất đắc dĩ, cũng không dám gặp nhau nhiều."
Từ đó, hai người bạn tốt thân như huynh đệ, càng lúc càng xa cách.
"Cô gái kia là một kiểm sát trưởng rất chính nghĩa, vì vậy thường thường rước lấy một chút nguy hiểm, mà những chút nguy hiểm kia, đều bị Chu gia công tử tìm kiếm cách ngăn cản. Về sau một ngày, cô gái kia bỗng nhiên không có đi làm. Công tử nhà họ Triệu tuy là kỳ quái, cũng không dám hỏi nhiều hơn, rất sợ động những ý niệm khác. " người đàn ông cười khổ, "Vài ngày sau, một tin tức truyền đến, công tử nhà họ Triệu như bị sét đánh, bị bệnh một lần liền kéo dài tới hai tháng. "
"Tin tức gì?" đời trước những thứ này nhi nữ tình trường, tựa như kịch truyền hình cẩu huyết bình thường lại để cho Triệu Mạt Thương có chút không biết nên nói cái gì cho phải, được nghe chính chú của mình nói như vậy, liền hỏi tiếp.
"Chu gia gia trưởng, cũng chính là phụ thân của Chu gia công tử, đã sớm định cho hắn một mối hôn sự, nghe nói hắn và cô gái kia ở chung với nhau, nổi trận lôi đình, mấy lần cản trở không thành, liền đem cô gái kia bức tử. "
"Cái gì?" Triệu Mạt Thương nhất thời liền ngây dại, sững sờ mà nhìn chú của mình, vẻ mặt khiếp sợ.
"Chu gia công tử cực kỳ bi ai hết sức, màn đêm buông xuống cũng tự sát theo cô gái kia." người đàn ông nắm chặt quyền, giống như nhớ tới tràng cảnh năm đó, giọng nói nghẹn ngào, "Công tử nhà họ Triệu rất lâu sau khi hai người chết mới biết được chuyện này, cảm giác mình không có đến giúp bọn họ, còn như thế hậu tri hậu giác, vì vậy bị bệnh không dậy nổi, nằm trên giường hai tháng mới có thể chậm rãi xuống giường."
Chuông điện thoại di động vào lúc này đột ngột vang lên, Triệu Mạt Thương lúng túng lấy điện thoại ra, thì ra đã qua hai giờ, đồng hồ báo thức lúc trước cô hẹn giờ vang lên.
Có chút quấn quýt liếc mắt nhìn chú mình, Triệu Mạt Thương trong khoảng thời gian ngắn có chút không biết có nên gọi điện thoại hay không.
Người đàn ông vừa nhìn biểu tình của cô liền hiểu tâm tư của cô, lắc đầu, hoà hoãn tâm tình, "Ta không sao, con nghe điện thoại đi !. "
"Dạ." Triệu Mạt Thương nhấn tắt đồng hồ báo thức, gọi cho Liên Ám, đứng lên, ngượng ngùng liếc nhìn chú của mình, mở miệng nói, "Liên Ám Thúc, là tôi, Mạt Thương... Ưm, tôi muốn hỏi một chút... Tiểu Đản, em ấy đang làm cái gì... Ăn cơm xong đã đi ngủ chưa?... Ừm, tốt, cám ơn chú Liên Ám Thúc... Đúng rồi, hai ngày này tâm tình của em ấy có phải thật không tốt hay không?.... Như vậy.... Tôi hiểu rồi, tốt, cảm tạ... Dạ, tạm biệt. "
Cúp điện thoại cất điện thoại di động đi, giương mắt chống lại đôi mắt tràn ngập ý cười của chú mình, mặt Triệu Mạt Thương đỏ lên, ấp úng nói, "Con... Con chỉ là lo lắng em ấy... Không hảo hảo ăn cơm nghỉ ngơi... "
"Ta hiểu, ta hiểu." người đàn ông gật đầu, mỉm cười nói, "Xem ra cô bé rất nghe lời con?"
"Hả... Dạ." trên mặt càng ngày càng nóng, Triệu Mạt Thương ngượng ngùng trả lời, tiếp theo có chút thấp thỏm nhìn ông, "Chú sẽ bởi vì Tiểu Đản là nữ mà..."
"Sẽ không. " người đàn ông biết rõ cô muốn hỏi cái gì, không chần chờ chút nào, "Ái tình đâu quan tâm cái gì giới tính... Lại nói tiếp, ở điểm này, ta so với họ Chu kia thấy được..." 
"Hử?" Không rõ ý tứ bên trong lời nói của ông, vẻ mặt Triệu Mạt Thương khó hiểu.
"Nói tiếp cố sự a, nói xong con sẽ hiểu." người đàn ông dường như có lẽ đã thu xếp lại cảm xúc, lại khôi phục dáng dấp đạm nhiên như thường, ngồi vào trên mặt ghế, chậm rì rì mà rót chén trà uống một ngụm, "Sau khi Triệu gia công tử khỏi bệnh, nhận được thông báo bị điều đến viện kiểm sát tối cao công tác. Kỳ thực viện kiểm sát tối cao nghe dường như rất ngưu*, trên thực tế là rất rảnh rỗi. "
*ngưu : đại loại là trâu bò đó =))
"Ừm... Vậy cũng được... " Triệu Mạt Thương đã từng làm kiểm sát trưởng gật đầu, biểu thị tán thành.
Viện kiểm sát tối cao mặc dù là đỉnh cao nhất trong giới kiểm sát , nhưng quản hạt vụ án kỳ thực cũng không nhiều.
"Công tử nhà họ Triệu nơi nào nguyện ý, vẫn bởi vì chuyện của Chu gia công tử càng hận hơn những thế gia kia, thẳng thắn cầm hồ sơ, đem những cái được gọi là thế gia gièm pha toàn bộ vạch trần khởi tố... Mấy năm qua, thu hoạch tương đối khá, Triệu gia lão gia tử suýt chút nữa giận điên lên... " Nói đến đây, ngữ khí của người đàn ông nghe có chút đắc ý, nhấp một ngụm trà nói, "Triệu gia lão gia tử bắt đầu cản trở công tử nhà họ Triệu rồi, lúc này không có Chu gia công tử bày mưu tính kế, công tử nhà họ Triệu rất nhanh liền bị cách chức điều đi một cái huyện thành nhỏ. "
Thì ra là như vậy.
Triệu Mạt Thương biểu tình thoạt nhìn hết sức phức tạp, không biết nên khóc hay nên cười mới tốt, chú của cô năm đó điên cuồng như vậy mà khiêu chiến quyền quý, lại là vì tiết hận.
"Đến huyện thành nhỏ, công tử nhà họ Triệu ngược lại cũng tiêu dao, xử lý vụ án nhỏ, giúp đỡ người dân địa phương, cuộc sống mặc dù không như trước đây giàu có kích thích, ngược lại cũng nhàn nhã. Chỉ tiếc, một lần vô tình, công tử nhà họ Triệu hồi kinh, sau đó phát hiện một bí mật lớn. " người đàn ông nhếch mép khóe miệng, ánh mắt bất đắc dĩ, "Thời điểm công tử nhà họ Triệu trở về huyện thành nhỏ, một đường bị đuổi giết, đang lúc cho là mình chết chắc rồi, lại được một người phụ nữ cứu."

Ánh mắt dần dần chuyển hoang vu, người đàn ông tiếp tục nói, "Cho đến ngày nay, công tử nhà họ Triệu vẫn không phân rõ, năm đó một khắc kia hắn có nên mừng rỡ hay không... Người phụ nữ kia... Người phụ nữ kia chính là cô gái trước kia hắn vẫn luôn yêu thích... Mười mấy năm trôi qua rồi, hắn vẫn chỉ cần nhìn lần đầu tiên liền nhận ra..." 
"A.... " Triệu Mạt Thương cũng có chút kinh hãi, hơn nửa ngày mới lấy lại tinh thần, "Bà ấy không phải....."
"Đúng vậy, cô ấy không phải đã chết rồi sao?" Người đàn ông thở dài, ánh mắt buồn bã, "Thì ra, Chu gia công tử cùng cô ấy nàng đều không có chết, mà là cùng Chu gia lão gia tử làm một giao dịch. "
"Giao dịch?"
"Đúng vậy, một cái giao dịch rất lớn." người đàn ông nhìn thẳng Triệu Mạt Thương, chậm rãi nói, "Cái kia nho nhã Chu gia công tử, vì có thể cùng người con gái mình yêu mến cùng một chỗ, đáp ứng Chu gia lão gia tử, thay đổi dòng họ giả chết, đi tới phía nam phát triển hắc đạo, đồng thời thực sự thành bá chủ Nam phương hắc đạo. "
Lúc này, Triệu Mạt Thương đã không có biện pháp hỏi lại dù là một câu rồi, trong đầu chỉ còn lại có một cái ý niệm trong đầu lại xoay tròn.
Thì ra, Chu gia công tử cùng cô gái kia, lại chính là cha mẹ của Thương Mặc.
************
P/s: Để không cho các bạn ngóng đến dài cổ 😂😂 mình sẽ lên lịch post truyện là vào ngày thứ 7 và chủ nhật hàng tuần nhé. 😄😄😄

Chương 150

Trong phòng ăn chợt trở nên vô cùng an tĩnh, người đàn ông bưng cái chén, rất chậm rãi uống trà, mà ánh mắt của Triệu Mạt Thương sững sờ mà ngẩn người.
Nam nhân nho nhã... Thì ra Thương Thần Nho chính là Chu gia công tử si tình, thảo nào trên người luôn mang theo khí chất xuất trần, cũng khó trách lúc nhìn bức ảnh của người vợ đã mất của mình luôn là dạng thần tình như vậy.
Tiểu Đản của cô, là con của đôi vợ chồng yêu nhau như vậy, không chỉ kế thừa ưu tú của cha mẹ, càng thừa kế thâm tình của cha mẹ.
"Tiểu Thương Nhi, con nói xem, cô gái kia gia thế bình thường, có phải vẫn luôn liên lụy Chu gia công tử hay không? Có phải cái gì đều không giúp được Chu gia công tử hay không?" Thấy ánh mắt của cô dần dần mang theo vui vẻ, độ cong nơi khóe miệng càng phát ra ngọt ngào, người đàn ông nhấp một ngụm trà sau đó thản nhiên hỏi.
Triệu Mạt Thương lại là sửng sốt, tiếp theo cảm giác thông thoáng sáng sủa ở trong đầu tản ra, tâm cũng theo sáng lên, cười đến mức dị thường tự tin, "Chú, cám ơn người, con hiểu được. "
"Tiểu Thương Nhi nhà chúng ta quả nhiên thông minh. " người đàn ông thanh lãng cười cười, nhấn chuông để cho người phục vụ mang thức ăn lên, đối với Triệu Mạt Thương nói, "Ăn cơm đi, đều đã lâu như vậy, nếu như làm cho con đói bụng, Thương Mặc thực sự sẽ đến cùng ta liều mạng. "
"Em ấy sẽ không dám. " nhớ tới Thương Mặc đối với mình thường xuyên thường xuất hiện bộ dạng tính hờn giỗi của trẻ con, trong lòng Triệu Mạt Thương tràn đầy hạnh phúc, sau khi nói xong, cầm điện thoại di động lên đặt mua vé máy bay ngày hôm sau hồi trở lại thành phố X.
"Con muốn trở về?" Đang châm trà trong chén cho Triệu Mạt Thương người đàn ông nghe được cô đặt vé máy bay, hơi hơi nhíu nhíu mày lại cả thấy rất khó hiểu.
"Vâng, hai ngày nay tâm tình của em ấy không ổn định, con trở về cùng em ấy vài ngày sẽ trở lại. " Triệu Mạt Thương bình tĩnh nói, tiện đà liễm khởi lông mi, "Nhưng, ngày mai viện kiểm sát... "
"Ah, cái này không có việc gì. " người đàn ông khoát khoát tay, ngồi trở lại, "Chu gia lão đầu tử sẽ giúp con giải quyết. "
"Dạ." Triệu Mạt Thương gật đầu, cúi đầu liếc nhìn vòng ngọc trên tay, nụ cười làm thế nào cũng không ngừng được.
Con người vốn là như thế, luôn là vì một sự tình mà xoắn xuýt, một khi nghĩ thông suốt rồi, mọi thứ đều có vẻ như vậy vân đạm phong khinh.
"Đúng rồi, chú, cái kia... Triệu Niệm Chiêu là chuyện gì xảy ra?" Chợt nhớ tới ngày hôm nay xuất hiện người nam tử trẻ tuổi kia, Triệu Mạt Thương khó hiểu nhìn người đàn ông, "Hắn không phải là bị bắt đi sao? Còn có... "
Kỳ thực chú của cô cũng rất si tình nha, đặt tên cho con nuôi của mình cái tên như vậy.
"Nó là con nuôi mà ta thu nhận." cửa bị nhẹ nhàng gõ, mở ra, phục vụ viên đem đồ ăn bưng lên, lời của nam tử vừa nói một câu liền không nói nữa, đến khi toàn bộ phục vụ viên rời khỏi đây, mới lại tiếp tục nói, "Bất quá lúc ta... Khụ khụ, trước khi chết vẫn không cùng ta ở cùng nhau, cho nên con không biết. "
"Hử... Dạ."
"Về phần chuyện nó bị đuổi giết, cũng không có gì, tiểu tử kia lúc đầu đúng là bị đuổi giết, vừa lúc bị ta đụng phải, liền tương kế tựu kế để những người đó cho rằng nó đã thật sự chết rồi." người đàn ông đắc ý nói, vẫn không quên nhướng mày nhìn Triệu Mạt Thương, "Chú của con hiện tại cũng biết dùng mưu kế rồi. "
囧......
Triệu Mạt Thương không thể làm gì khác hơn là gật đầu, gắp đồ ăn đến trong bát người đàn ông, trong mắt giống như có hiểu ra, "Chú vốn là không có ý định gặp mặt con."
"Đúng vậy, nếu không phải thấy con tinh thần sa sút như vậy, ai... Không nói không nói... " Lần nữa xua tay, người đàn ông ấm áp nói, "Ăn cơm xong con liền về nhà thu dọn chút đi, không phải ngày mai phải về thành phố X sao?"
"Dạ, Vâng." Triệu Mạt Thương lúc này thân lưu nơi này, tâm sớm đã trôi dạt đến ngoài mấy ngàn dặm thành phố X."
--------
Linh Lung vẫn coi chừng Lệnh Hồ Huyên, trừ phi đi WC, thì một bước cũng không rời.
"Linh Lung... " Mặc trên người đồng phục bệnh nhân Uông Minh đi tới cửa, nhìn thân ảnh của Linh Lung, giống như thở dài gọi một tiếng, chậm rãi đi tới.
Ngay cả quay đầu cũng không có, yết hầu cũng tắc nghẹn không phát ra được âm thanh nào, Linh Lung có chút chết lặng mà nhìn trên giường bệnh như trước nhắm mắt - Lệnh Hồ Huyên, tay nắm thật chặt một tay của Lệnh Hồ Huyên.
"Linh Lung, em ăn nhiều một chút đi." Uông Minh cầm trong tay chén cháo, sắc mặt tái nhợt.
Kỳ thực hắn vẫn không thể xuống giường đi bộ, nhưng là nghe Lâm Vũ Đồng nói Thiếu chủ sắc mặt không đúng, còn nói Linh Lung từ khi được cứu ra chính là một giọt nước cũng chưa uống một hạt gạo cũng chưa ăn, không nhúc nhích, không khỏi bắt đầu lo lắng.
Lại nói tiếp, trong bốn người hắn là lớn nhất, hắn so với Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung thì được Thương Thần Nho thu dưỡng sớm hơn, thậm chí so với khi Thương Mặc sinh ra cũng còn sớm hơn.
Hắn vẫn luôn đem Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung coi như em gái, lúc này thấy hai người một người hôn mê một người không ăn không uống, nơi nào chịu tiếp tục tại trên giường tiếp tục nằm.
"Anh chớ nên xuống giường. " trong đầu đã một mảnh hỗn độn, miễn cưỡng còn nhớ rõ Uông Minh bị trọng thương, Linh Lung quay đầu, con mắt đã sưng đỏ, mũi cũng đã hồng hồng.
"Anh tới thăm em một chút. " Uông Minh miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, cầm trong tay cháo đưa tới trước mặt cô, "Cũng nên có chút thể lực mới có thể tiếp tục trông coi Lệnh Hồ a. "
Linh Lung trầm mặc vài giây, tiếp nhận chén cháo, "Cám ơn anh... Uông Minh ca... "
Cái chữ "Ca" kia thấp không thể nghe thấy, Uông Minh lại nghe nhất thanh nhị sở, vỗ nhè nhẹ một cái lên đầu Linh Lung, "Nhanh ăn đi. "
"Ừm." Linh Lung mở ra cái nắp từng miếng từng miếng mà ăn xong cháo trong chén, ánh mắt như trước dính vào trên người Lệnh Hồ Huyên không hề rời đi.
Ăn xong cháo, Linh Lung đem chén kia để qua một bên, cầm chặt tay Lệnh Hồ Huyên tiếp tục xuất thần nhìn.
Ngày bình thường luôn có thói quen cùng cái nữ nhân như cái yêu tinh này giận dỗi, luôn không thích nàng ấy bộ dạng diêm dúa lòe loẹt khiến người khác nhìn thấy, lúc này thấy nàng nằm ở trên giường, lại hận không thể làm cho nàng lập tức tỉnh lại, tiếp tục bộ dạng điên đảo chúng sinh tai họa nhân gian.
Thẳng tắp nhìn Lệnh Hồ Huyên, nhìn xem Linh Lung một chút, chợt thấy được một hồi buồn ngủ kéo tới, vùng vẫy hồi lâu, cố gắng không để cho mình nhắm mắt lại, lại phát hiện cơn buồn ngủ tới như con mãnh thú và dòng nước lũ khó có thể ngăn cản, rất nhanh liền chịu không được mà ghé vào bên giường ngủ gục, tay vẫn như cũ lôi kéo tay Lệnh Hồ Huyên không nỡ buông ra.
Uông Minh đứng ở một bên nhìn thấy Linh Lung như vậy, thở dài, ý bảo thủ hạ dìu hắn tới đem áo khoác trên người của hắn choàng lên trên người Linh Lung, lúc này mới lần nữa bị đở rời khỏi phòng bệnh trở về phòng bệnh của mình.
Trong chén cháo kia có bỏ thêm thuốc ngủ, nếu không phải là như thế, sợ rằng Lệnh Hồ Huyên không có tỉnh, Linh Lung cũng đã ngã xuống.
Thiếu chủ hết lần này tới lần khác vào lúc này xảy ra vấn đề...
Nghĩ đến Thương Mặc, Uông Minhnằm chết dí trên giường bệnh không thể làm gì thở dài, ánh mắt ảm đạm.
Nghe nói Tằng Manh không cứu được.
Từ nhỏ đến lớn tâm tư của hắn vẫn đặt ở trên người Thương Mặc, chuyện này người biết không nhiều lắm, bang chủ Thương Thần Nho một cái, Liên Ám một cái nữa, hơn nữa sau khi lớn lên, thông minh tột cùng thường thường có thể đi qua chi tiết nhỏ thấy rõ lòng người - Lệnh Hồ Huyên, tổng cộng mới ba người.
Không nghĩ tới chính là, Tằng Manh cô gái thoạt nhìn vô cùng nhu nhược, lại là một con cờ địch nhân mai hạ bên cạnh, nhưng lại đoán được tâm tư của hắn.
Hắn quả thực chưa từng thích Tằng Manh, cho tới nay ý niệm trong đầu chính là ở bên cạnh bảo vệ Thương Mặc, Tằng Manh với hắn mà nói, chỉ là dùng để che giấu tâm tư mà thôi, chí ít, trì độn như Thương Mặc, thực sự vẫn cho rằng người hắn yêu là Tằng Manh không phải sao?
Nhắm mắt lại, ép buộc chính mình không suy nghĩ thêm nữa, trong đầu lại trồi lên khuôn mặt của Tằng Manh, Uông Minh cười khổ hai tiếng, một lần nữa mở mắt ra, không tiếp tục cưỡng bách chính mình nữa.
Nếu như đời này muốn bị áy náy đè nặng như vậy, vậy thì đè nặng là được rồi.
------
Triệu Mạt Thương ở sáng ngày hôm sau liền tới thành phố X, cô mua vé máy bay sớm nhất, vừa xuống máy bay, liền thẳng đến Thương Mặc nơi đó.
Thương Mặc còn đang ngủ, trước khi cô lên máy bay, đặc biệt dặn dò Liên Ám không cần đánh thức Thương Mặc, mà mấy ngày liên tiếp bôn ba cùng đả kích, làm cho giấc ngủ này của Thương Mặc, kéo dài tới mười mấy tiếng đồng hồ.
Vội vã chạy tới trong biệt thự, bước vào nơi hơn nửa năm tới nay chưa từng bước vào, khóe miệng Triệu Mạt Thương giơ lên.
Mở cửa phòng mới vừa dự định đi vào, chợt giống như nhớ tới cái gì đó, cúi đầu liếc nhìn giày cao gót, cởi, chân trần cẩn thận từng li từng tí đi vào, đóng lại cửa phòng.
Chỉ là lấy sự mẫn cảm của Thương Mặc, Triệu Mạt Thương ở bên cạnh vốn là theo thói quen sẽ không để cho chính mình ngủ như chết, vừa nghe đến âm thanh khép cửa lại, lập tức mở mắt ra, lại rất nhanh nhắm mắt lại, lắng tai nghe, tay lén lút mò tới gối đầu ở bên trong cất giấu dao găm.
Triệu Mạt Thương nào biết đâu rằng nàng đã tỉnh lại, nhẹ chân nhẹ tay đi đến bên giường, ngồi vào trên giường, tay xoa gò má của Thương Mặc, nhẹ nhàng vuốt ve.
Cảm giác được xúc cảm ấm áp bóng loáng trên mặt, buông tay đang nắm dao găm ra, Thương Mặc mở mắt ra, ngây ngốc nhìn Triệu Mạt Thương một lúc lâu, ngồi dậy.
"Đánh thức em sao?" Ôn nhu nhìn nàng, tay vẫn ở chỗ cũ trên mặt nàng nhẹ nhàng hoạt động, Triệu Mạt Thương một tay kia đem nàng một lần nữa đẩy ngã xuống giường, "Ngốc nhìn tôi làm cái gì, ngủ tiếp. "
Cho dù đã nằm lại giường, Thương Mặc như trước vẫn duy trì bộ dạng ngốc ngơ ngác kia nhìn cô, thẳng đến Triệu Mạt Thương không thể làm gì nàng mà lắc đầu, muốn đem tay lùi về, mới lập tức nắm chặt tay cô không chịu buông ra.
" Tiểu Đản ngốc, tôi cởi quần áo ra. " Triệu Mạt Thương không thể làm gì nàng mà hôn một cái gò má của nàng, dụ dỗ nàng buông lỏng tay, lúc này mới đứng dậy từ trong tủ quần áo cầm đồ ngủ thay, đi tới bên giường nằm trên đó, đem Thương Mặc kéo vào trong lòng ngực mình, "Nhanh ngủ. "
Cọ xát đầy đặn cách mình gần trong gang tấc, Thương Mặc nghe lời nhắm mắt lại, tay vẫn ôm hông của Triệu Mạt Thương, rất nhanh mà lần nữa chìm vào giấc ngủ.
Lúc này ngủ được vô cùng an ổn, không có ác mộng, không có cảm giác không an toàn, chỉ có an tâm.
Ôm lấy khóe miệng nhẹ nhàng cười cười, đem chăn kéo lên chút ít, Triệu Mạt Thương ôm Thương Mặc, rất nhanh cũng ngủ rồi.
Đêm qua sau khi về nhà thu thập đồ đạc, lại đem chuyện này cùng Đan Trác nói, nhân tiện gọi điện thoại thông báo Chu Nghiễn một tiếng.
Có chút sự tình nghĩ thông suốt rồi, lúc lại đối mặt Chu gia tựa hồ quyền thế ngập trời kia, cũng liền thản nhiên, nơi nào còn có cái gì sợ hãi bất đắc dĩ.
Vị trí ở viện kiểm sát Kinh đô, bọn họ muốn lưu hay không lưu cũng chẳng sao, dù sao, cùng lắm thì cô trở về thành phố X tiếp tục làm kiểm sát trưởng, còn có thể cùng Tiểu Đản yếu đuối nhà mình, không phải là rất tốt sao?
*******************

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna