Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 151 + 152

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 151

Lệnh Hồ Huyên rốt cục đã tỉnh lại.
Cũng không phải là giống như phim truyền hình trên TV, khi người yêu kêu gọi mà tỉnh lại, mà là khi Linh Lung bởi vì hiệu lực của thuốc ngủ mà chìm vào giấc ngủ, chậm rãi tỉnh lại. Khi tỉnh lại, cái ót còn mơ hồ có chút cảm giác đau đớn, vết thương đạn bắn trên người cũng như vậy, mà tay trái thì hơi lộ ra ngoài bị bàn tay lạnh như băng nắm thật chặt.
Theo như lời bác sĩ, Lệnh Hồ Huyên trong lúc hôn mê, có thể nghe được âm thanh từ bên ngoài, trải qua mười mấy tiếng đồng hồ, Linh Lung cũng tốt, Thương Mặc cũng tốt, mỗi một câu nói nàng đều nghe nhất thanh nhị sở, nàng giùng giằng muốn từ trong bóng tối tỉnh lại, lại giống như là bị cái gì đó một mực buộc chặt lấy hoàn toàn không có biện pháp tránh thoát, cho đến vừa nãy, sau khi mạnh mẽ giãy dụa, thật sự có thể mở mắt ra rồi, đập vào mắt lúc này, chính là hình ảnh Linh Lung mỏi mệt ghé vào bên giường bệnh của nàng ngủ say, bàn tay vẫn như trước nắm thật chặt tay của nàng không buông ra.
Nhớ tới trải qua mười mấy tiếng đồng hồ Linh Lung chưa từng ngừng tiếng nói chuyện, khuôn mặt thanh lệ của Lệnh Hồ Huyên tràn đầy cảm động, trên tay hơi hơi dùng sức, cùng bàn tay của Linh Lung mười ngón tay đan vào nhau, ngây ngốc nhìn thiên hạ đang ngủ say, mai đến cuối cùng một hồi mỏi mệt kéo tới, lần nữa ngủ mê mang.
Lúc này, Lệnh Hồ Huyên ngủ khóe miệng vẫn treo mỉm cười.
Nhớ lại nàng và Linh Lung quen biết đến nay hơn mười mấy hai mươi năm, đây là lần đầu tiên nàng nghe được Linh Lung như vậy "Lải nhải", mỗi một câu tuy là bình thường lại mang Linh Lung độc hữu không được tự nhiên, lại làm cho nàng cảm thấy tâm động.
Lúc tỉnh lại lần nữa, Linh Lung sớm đã tỉnh, ngồi ở một bên tỉnh táo nhìn nàng.
"Tiểu Linh Lung... " Mỉm cười, bởi vì quá lâu không nói chuyện, mở miệng nói âm thanh có chút khàn khàn, ánh mắt Lệnh Hồ Huyên thẳng tắp nhìn Linh Lung, bàn tay vẫn như trước nắm lấy tay Linh Lung thoáng giật giật, "Thật tốt... "
"Vừa rồi tại sao chị không gọi em?" Linh Lung nhíu lại lông mày, có chút bất mãn.
Nếu không phải vừa rồi tỉnh ngủ chợt phát hiện tay cô và tay Lệnh Hồ Huyên cư nhiên chuyển thành mười ngón tay giao nhau, cô thật đúng là không biết người phụ nữ này đã tỉnh qua một lần rồi, muốn đi muốn đi gọi bác sĩ, lại phát hiện tay bị gắt gao nắm chặt làm thế nào cũng đều giãy không ra, chỉ có thể nhấn cái nút ở đầu giường kêu bác sĩ qua đây kiểm tra cho chị ấy.
Thẳng đến sau khi bác sĩ kiểm tra một phen xác nhận Lệnh Hồ Huyên hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm, Linh Lung mới lại nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, mới hai ba ngày đã có vẻ vô cùng gầy gò trên khuôn mặt nhỏ nhắn lần đầu tiên lộ ra nụ cười.
Lại là mỉm cười, Lệnh Hồ Huyên khẽ mở môi mỏng, "Không bỏ được.... "
Trong lòng ngòn ngọt, nét mặt vẫn là dáng vẻ lãnh đạm, Linh Lung vẫn duy trì hương vị trước sau như một không được tự nhiên, "Lời ngon tiếng ngọt, mỗi một câu nói thật. "
Ngón tay nhẹ nhàng ở trên tay Linh Lung xoa xoa vài cái, Lệnh Hồ Huyên không nói gì nữa, mà ôn nhu nhìn Linh Lung, vẻ mặt chuyên chú.
Những lời nói nàng muốn nghe kia, ở lúc hôn mê, Linh Lung đã nói qua, nàng rất thỏa mãn.
Mà bây giờ, vô luận Linh Lung như thế nào không được tự nhiên, nàng đều biết Linh Lung là yêu nàng, chẳng qua là trước sau như một thích khẩu thị tâm phi mà thôi, Linh Lung muốn như thế nào, liền như thế đó đi.
"Nhìn cái gì vậy!" Bị ánh mắt nhu hoà có thể chảy ra nước nhìn cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, Linh Lung nhịn không được mở miệng phun ra một câu, tiện đà đứng lên, "Buông tay ra đi, em đói bụng rồi. "
"Để cho thủ hạ đi làm cơm cho em." Tuy vừa mới thanh tỉnh, trong đầu của Lệnh Hồ Huyên lại một mảnh thanh minh không chút nào mơ hồ, tay vẫn duy trì bộ dạng lôi kéo tay Linh Lung, nhẹ giọng nói, "Ngoài cửa có người trông coi a. "
"Hừ!" Bề ngoài giống như bất mãn mà hừ một tiếng, nhưng tay vẫn cùng tay Lệnh Hồ Huyên mười ngón tay giao thủ như trước, Linh Lung ngồi xuống, một tay khác cầm điện thoại di động của mình gọi một cuộc, quả nhiên không quá vài giây, cửa phòng bệnh liền bị đẩy ra, hai gã nam tử đi tới, hướng về phía hai người hơi hơi khom người, "Linh Lung tiểu thư, Đường chủ. "
"Làm phiền các cậu giúp tôi chuẩn bị chén cháo qua đây, phải thanh đạm một chút." nói là nói bụng mình đói bụng, nhưng mở miệng phân phó muốn cháo, người sáng suốt vừa nhìn liền biết là muốn chuẩn bị cho Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung mặt không đỏ tim không đập mà phân phó, Lệnh Hồ Huyên ở bên cạnh trong mắt tiếu ý tràn đầy, mở miệng, dùng âm thanh vẫn suy yếu như trước nói, "Mang một phần cơm cho Linh Lung tiểu thư, nhớ kỹ, đừng cho cà đừng cho cà rốt không thịt mỡ không muốn.... "
"Lệnh Hồ Huyên!" Linh Lung tức giận, nghiêm khắc liếc mắt trừng nàng, trong mắt mang theo sự uy hiếp mạnh mẽ, tiếp theo quay đầu tiếp tục phân phó thủ hạ, "Không cần để ý đến chị ấy, mang cháo tới là được rồi...."
"Cái này....." Hai gã đàn ông liếc nhau, rất xoắn xuýt mà nhìn về phía Lệnh Hồ Huyên.
"Ngoại trừ cà cà rốt thịt mỡ không muốn, nhớ kỹ đồ ăn có thả dấm chua cũng không được. Nước nóng, mua chút đồ ăn có ích cho thân thể. " Lệnh Hồ Huyên mặc dù còn đang mang bệnh, mệnh lệnh thủ hạ bộ dáng lại cùng lúc trước một điểm khác nhau đều không có, bỏ qua bộ dạng Linh Lung tức giận đến sắp giơ chân, "Được rồi, cứ như vậy, làm phiền các cậu. "
"Vâng!" Hai gã thủ hạ lên tiếng, ngay ngắn ra khỏi phòng bệnh.
"Vì sao bọn họ nghe lời chị mà không nghe lời em! " Linh Lung bất mãn nói, "Rõ ràng Thiếu chủ nói lại để cho bọn họ nghe lời em."
"Bởi vì bọn họ là người của Ám Nguyệt Đường." Lệnh Hồ Huyên buồn cười nhìn cô, "Thủ hạ một tay tôi mang ra ngoài."
Linh Lung lập tức im lặng, một hồi lâu, ném cho nàng một cái liếc mắt, "Chị khỏe mạnh nhanh lên một chút, chiếu cố chị thật là phiền phức. "
"Hử?" Lệnh Hồ Huyên nhẹ nhàng thiêu mi, trong mắt mang theo ý tứ hàm xúc không rõ vui vẻ, "Tiểu Linh Lung cực khổ, kỳ thực có thể đi về nghỉ... "
Lời này, nhưng lại mang theo một chút chân thật ý tứ hàm xúc, Linh Lung quả thực nên nghỉ ngơi thật tốt.
"Chị... " Linh Lung nghẹn lời, một lúc lâu, "Em khổ cực không khổ cực, nghỉ ngơi không nghỉ ngơi mắc mớ gì tới chị a!"
"Được được được, chuyện không liên quan đến tôi." nhẹ giọng lời nói nhỏ nhẹ dụ dỗ cô, đôi mắt Lệnh Hồ Huyên nóng bỏng nhìn Linh Lung, bỗng nhiên nhíu mày lại, hít vào ngụm khí lạnh.
"Làm sao vậy?" Tuy trong miệng luôn cố ý nói lời nói đối nghịch với Lệnh Hồ Huyên, vừa thấy nàng lộ ra vẻ mặt như vậy, ngực nhất thời liền đau nhói, giống như bị kim đâm vào, Linh Lung lập tức đứng lên, ba chân bốn cẳng đi qua, có chút lo lắng, "Có phải khó chịu chỗ nào hay không? Em đi gọi... "
Lời còn chưa dứt, Lệnh Hồ Huyên liền mạnh mẽ chống thân thể hơi hơi ngưỡng cao, hôn lên Linh Lung đang cúi đầu, Thế nhưng thân thể khí lực thực sự không đủ, mới hôn trong chốc lát, liền có chút lảo đảo muốn ngã.
Linh Lung không có cùng nàng nắm cái tay kia vững vàng ôm bả vai của nàng, làm nụ hôn càng sâu sắc hơn, Lệnh Hồ Huyên kinh ngạc trừng lớn mắt, tiếp theo hóa thành nhu tình, nhắm mắt lại đáp lại Linh Lung khó được một lần chủ động hôn mình.
Tiểu Linh Lung của nàng, lúc này là hoàn toàn thuộc về nàng.
Nụ hôn này vừa hôn đã qua hồi lâu, thẳng đến hai người đều có chút thở không nổi mới tách ra, mà tay Linh Lung ôm vai Lệnh Hồ Huyên vẫn không có buông ra, mà nhẹ nhàng đem nàng thả lại trên giường, lúc này mới thu hồi, rồi lại chống lên cái giường mềm mại, hai mắt yên lặng nhìn thẳng Lệnh Hồ Huyên.
"Làm sao vậy?" Lệnh Hồ Huyên có chút không rõ ràng cho lắm, khóe môi ôm lấy độ cong ấm áp mà ngọt ngào, "Làm gì mà nhìn tôi như vậy?" 
"Về sau... " Ánh mắt Linh Lung lóe ra, mở miệng muốn nói cái gì, lại khép lại, thẳng đến lúc thần tình Lệnh Hồ Huyên càng ngày càng mê hoặc, mới tiếp tục chậm rãi nói, "Không cho phép chị vì em mà đứng ra đỡ đạn."
"Tôi... " Không ngờ tới em ấy lại còn nói ra những lời này, Lệnh Hồ Huyên giật mình, mới mở miệng liền bị Linh Lung đánh gãy, "Nếu như chị lại làm ra loại chuyện như vậy, em sẽ trở về bên cạnh Thiếu chủ. "
"Linh Lung... " Ánh mắt Lệnh Hồ Huyên thanh minh, mang theo sủng nịch, "Tốt. "
"Đáp ứng nhanh như vậy, em mới không tin chị." Linh Lung bĩu môi, đôi mắt hắc bạch phân minh nhất thanh nhị sở, "Chị đã nói sẽ không gạt em. "
"A.... " Cho tới bây giờ năng ngôn thiện biện (ăn nói khéo léo) Lệnh Hồ Huyên lúc này ngược lại có chút không biết trả lời như thế nào, chần chờ một chút, nhíu lại lông mày, "Tôi nghĩ, khả năng, gặp lại tình huống giống như vậy, tôi vẫn sẽ làm như vậy, giống như không phải lý trí có thể khống chế chuyện này."
"...." Linh Lung trầm mặc một lát, quay mặt đi, "Được rồi. "
Đổi lại là cô, cũng sẽ đi ngăn cản a !.
"Tiểu Linh Lung. " Lệnh Hồ Huyên nhu hòa cười, "Tôi yêu em. "
Liếc mắt nhìn nàng, đang muốn nói gì đó, đột nhiên có người gõ cửa, Linh Lung đem tay từ trong tay nàng rút ra, "Em đi lấy cháo. "
Chỉ là lúc đứng lên, trong miệng thấp giọng nói ra, lại làm cho Lệnh Hồ Huyên nở nụ cười.
Lấy nhĩ lực có nàng, cho dù giọng nói của Linh Lung vô cùng nhỏ, nàng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng.
Linh Lung nói là: "Ở chỗ này nói lời như vậy, một chút tư tưởng cùng thành ý cũng không có. "
-------
Trong phòng Thương Mặc, Triệu Mạt Thương đang ngủ say ôm lấy eo của Thương Mặc, mà Thương Mặc, sớm đã tỉnh, đang ngây ngốc ôn nhu nhìn thụy nhan gần trong gang tấc ngẩn người.
Vừa mới tỉnh lại trong tích tắc, nàng thật sự cho rằng nàng vẫn chưa tỉnh lại đấy, nàng cho rằng nàng còn đắm chìm tại trong mộng đẹp, thế nhưng mà, cái hương khí quen thuộc nhàn nhạt cùng nhiệt độ cơ thể ấm áp, rồi lại nhắc nhở nàng đây hết thảy cũng không phải là mộng.
Triệu Mạt Thương thực sự đã trở về rồi, đang nằm ở trong ngực của nàng ngủ say sưa.
Ánh mắt một khắc đều không bỏ được từ trên mặt Triệu Mạt Thương lấy ra, Thương Mặc liền cứ như thế như vậy, trì độn mà nhìn xem mỹ nhân đang ngủ say hơn một giờ.
"Nhìn tôi bao lâu?"
Như đi vào cõi thần tiên, hoàn toàn không có có chú ý tới Triệu Mạt Thương đã dần dần tỉnh lại, thẳng đến âm thanh quen thuộc đó vang lên bên tai, Thương Mặc lúc này mới kịp phản ứng, chống lại đôi mắt đẹp chậm rãi mở ra kia, ngốc ngơ ngác đáp, "Không có chú ý... "
" Tiểu Đản ngốc." Đây là lần đầu tiên khi tại chính mình tỉnh lại liền có thể nhìn thấy Thương Mặc khả ái như thế, Triệu Mạt Thương hận không thể đem Thương Mặc ôm vào trong ngực dùng sức hôn mấy cái, tự nhiên cũng sẽ hành động như vậy, tới gần Thương Mặc, hôn lên cánh môi thoạt nhìn vô cùng mê người, đầu lưỡi ở phía trên khẽ liếm lấy.
Bị nụ hôn ngoài ý liệu này làm cho kinh ngạc, Thương Mặc ở ngắn ngủi mê hoặc sau đó, đảo khách thành chủ, một cái xoay người nằm lên trên người Triệu Mạt Thương, làm cho phạm vi chiến đấu từ môi mở rộng thành chiến tranh trên toàn thân thể.
"Không cho phép náo!" Triệu Mạt Thương thở hổn hển, cầm lấy bàn tay đang làm loạn của Thương Mặc, "Rời giường, đi tắm đi. "
"Không muốn... " Thương Mặc bỉu môi bất mãn cự tuyệt, tay tiếp tục hướng về phía chỗ mục đích đã định tiến lên.
"Thương Mặc. " giọng nói lạnh lùng, biểu tình trên mặt Triệu Mạt Thương nhàn nhạt, "Tôi đếm tới ba, không đi, tự gánh lấy hậu quả. "
"Ô... "
"Một... Hai... " Không để ý tới nàng dáng vẻ đáng thương, Triệu Mạt Thương mở miệng bắt đầu đếm, mới đếm tới hai, Thương Mặc liền lăn một vòng từ trên người cô xuống, xoay người xuống giường chạy vào phòng tắm, "Em đi tắm!"
Thẳng đến sau khi vội vội vàng vàng chạy vào phòng tắm, Thương Mặc lúc này mới kịp phản ứng.
Triệu Mạt Thương.... Dường như... Lại khôi phục bộ dạng nữ vương giống như lúc trước?


*************
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Chương này Tiểu Linh Lung, thật là không được tự nhiên đến manh a a a a. . .

Chương 152

"Tiểu Đản, điện thoại di động của em đang reo kìa, để tôi giúp em nhận hay mặc kệ đây?" Thời điểm Thương Mặc đang tắm, điện thoại di động vang lên, vẫn là lần đầu tiên đụng tới loại tình huống này Triệu Mạt Thương do dự một chút, đi tới bên cạnh cửa phòng tắm hỏi Thương Mặc, trong lòng hơi có chút thấp thỏm không yên.
"Nghe giúp em." tiếng nói vừa dứt, giọng nói của Thương Mặc liền truyền tới, lộ vẻ không có trải qua bất luận suy nghĩ gì, làm cho tảng đá treo trong lòng Triệu Mạt Thương rơi xuống, tiện theo có chút tự giễu.
Như thế nào còn có thể vì loại vấn đề này đi bất an lo lắng?
Thật là lo được lo mất rồi.
Tiếp thông điện thoại, liền nghe bên đầu điện thoại kia một giọng nam trầm ổn hô lên Bang chủ, Triệu Mạt Thương ôn nhu nói, "Em ấy đang tắm. "
Điện thoại đầu này Lâm Vũ Đồng nhất thời ngẩn ngơ, suy nghĩ một chút, cẩn thận hỏi, "Ngài là.... Bang chủ phu nhân?"
Thời gian qua đi lâu như vậy chợt nghe xưng hô như thế, trên mặt Triệu Mạt Thương nóng lên, giọng nói không gợn sóng sợ hãi, "Đúng."
"Bang chủ phu nhân đã trở về.... Thật tốt quá!" Dù là Lâm Vũ Đồng trong ngày thường luôn là rất ổn trọng, lúc này cũng lập tức nhảy cẫng lên. Tình hình của Thương Mặc mấy ngày này làm cho huynh đệ trong bang biết đến không thể không lo lắng, cũng ở trong lòng âm thầm oán giận Triệu Mạt Thương vì sao không ở bên cạnh nàng. Hiện tại Triệu Mạt Thương đã trở về, bọn họ cũng có thể thở phào một cái.
Từ trong giọng nói của Lâm Vũ Đồng nghe ra ý tứ của hắn, Triệu Mạt Thương mỉm cười, cũng không nói lời nào, trong lòng âm thầm may mắn đã trở về bởi vì chú của cô mà từ trong hối hận từ trước đến nay tỉnh táo lại. Bằng không, đám người trung thành này sẽ ở trong lòng oán chết cô mất.
Cao hứng qua đi, Lâm Vũ Đồng khôi phục bình tĩnh,"Phu nhân, Lệnh Hồ Đường chủ đã tỉnh.".
"A...... Thật tốt quá......" Nghe được tin tức này, hai mắt Triệu Mạt Thương tỏa sáng, lại nghe Lâm Vũ Đồng bên kia tiếp tục nói, "Bác sĩ nói là kế tiếp chỉ cần nghỉ ngơi là được rồi, làm phiền ngài nói với Bang chủ một tiếng...".
"Ừ, được." Triệu Mạt Thương thản nhiên nói một câu, khóe môi không giấu được vui mừng. Sau khi cúp điện thoại, nói với Thương Mặc đã bắt đầu lau khô thân thể trong phòng tắm,"Lệnh Hồ Huyên đã tỉnh.".
Bàn tay đang cầm khăn tắm dừng một chút, Thương Mặc mới phản ứng lại, đem khăn tắm vứt xuống một bên, trực tiếp lõa thể đi ra "Có thật không?".
Triệu Mạt Thương đứng bên cạnh liền nhìn thấy một mảnh da thịt trắng noãn bóng loáng, trên mặt liền ửng hồng thoáng ngượng ngùng, để điện thoại qua một bên, oán trách cầm áo ngủ đi qua,"Em xem em, gấp cái gì a"
"Huyên tỷ đã tỉnh?" Thương Mặc giữ chặt tay của cô, con ngươi đen nhánh nhìn không chuyển mắt, "Có thật không?".
"Thật sự ......" Rút tay ra giúp nàng mặc áo ngủ, Triệu Mạt Thương đối với nàng không có biện pháp nào, nâng tay nhéo nhéo mũi của nàng,"Ngoan ngoãn mặc đồ lót vào cho tôi.".
"A......" sau khi xác nhận được thông tin cũng cảm thấy lạnh lẽo không thoải mái, Thương Mặc ngây ngô cười vài cái, chạy về phòng tắm mặc quần lót, thời điểm lần nữa đi ra ngoài liền bị Triệu Mạt Thương kéo đến bàn trang điểm, cầm máy sấy giúp nàng thổi tóc.
"Chút nữa chúng ta đi thăm Huyên tỷ nhé." Thương Mặc nhìn khuôn mặt của Triệu Mạt Thương qua gương, đáy lòng một mảnh mềm mại.
"Được, quần áo tôi đã chọn giùm em rồi." Triệu Mạt Thương vẫn là một bộ dạng bình tĩnh, động tác trên tay nhẹ nhàng tự nhiên, không cẩn thận chạm vào tai Thương Mặc, lại nhịn không được xoa nhẹ mấy cái.
Thương Mặc ôm lấy thắt lưng Triệu Mạt Thương, khuôn mặt chôn ở bụng của cô khẽ cọ cọ, cảm thấy động tác vuốt ve tai mình ôn nhu của cô, trong lòng một chút dục vọng đều không có, chỉ có yên tĩnh cùng ấm áp.
Ngủ một giấc tỉnh lại, phát hiện thiên hạ mình để ý nhất nằm trong lòng mình, Lệnh Hồ Huyên cũng tỉnh lại, cảm giác như vậy thật tốt.
"Được rồi, thay quần áo đi." Thấy tóc đã khô rồi , Triệu Mạt Thương sủng nịch nói, thế nhưng khi Thương Mặc vừa thấy cô mạnh mẽ như vậy lại không mất đi ôn nhu, chính là sẽ lộ ra bộ dạng con nít muốn quậy phá .Nghe thấy vậy, đầu nàng lại càng vùi vào sâu hơn, hai cánh tay gắt gao ôm lấy eo Triệu Mạt Thương, không nỡ buông ra.
"Nghe lời nào......" Để máy sấy xuống, hai tay nâng đầu Thương Mặc lên, thấy nàng hưởng thụ mà từ từ nhắm hai mắt, Triệu Mạt Thương xấu xa nắm lấy mũi nàng đến khi không thở được mà trợn mắt cầu xin tha thứ, lúc này mới buông ra, vỗ vỗ đầu của nàng,"Nhanh, không phải muốn đi thăm Lệnh Hồ Huyên sao? Không được lại tính trẻ con như vậy.".
Nói đi nói lại, cô thật ra cũng rất hưởng thụ, có thể nhìn thấy bộ dạng như vậy của Thương Mặc thật sự rất tốt.
"Nha......" Buông tay ra, lười biếng đứng lên, động tác thong thả cầm lấy quần áo để một bên bắt đầu thay, ánh mắt Thương Mặc không hề rời khỏi Triệu Mạt Thương, ngay cả cài sai nút áo cũng không biết.
Bị nàng chọc cho bật cười, Triệu Mạt Thương đi đến trước mặt nàng, giúp nàng cài đúng nút lại, sau đó đơn giản giúp nàng mặc quần áo.
Sau khi cài xong cái nút cuối cùng, Thương Mặc lập tức ôm Triệu Mạt Thương vào lòng, cằm tựa vào vai cô, cũng không nói chuyện.
"Hôm nay như thế nào lại đáng yêu như vậy nha?" Triệu Mạt Thương bị dáng vẻ đáng yêu của nàng chọc cười ra tiếng, hôn lên sườn mặt của nàng, "Chúng ta đi thăm Lệnh Hồ Huyên trước, sau khi ăn cơm chiều xong, cơm nước xong, về nhà em muốn ôm bao lâu thì ôm bấy lâu, được không?".
"Hửm......" Thương Mặc ngửa đầu suy nghĩ, gật gật đầu,"Được.".
Triệu Mạt Thương cũng thay đổi quần áo, hai người ra khỏi nhà, đi đến bệnh viện.
----------
Trong phòng bệnh, một người nằm ở trên giường, một người đứng ở dưới giường, tay như cũ mười ngón đan vào nhau, lại làm cho người ta cảm thấy hai người đang giằng co.
"Lệnh Hồ Huyên, chị...... Không nên được một tấc lại muốn tiến thêm một thước!" Sau khi lại bị tìm lý do dụ dỗ một hồi hôn sâu, Linh Lung buồn bực trừng mắt nhìn con người đang nằm ở trên giường, rõ ràng thoạt nhìn vô cùng nhu nhược, lại còn cứ lộ ra một mặt nữ nhân quyết rũ.
Tuy rằng...... Tuy rằng cảm giác hôn sâu quả thật rất tuyệt, nhưng trên người Lệnh Hồ Huyên còn có tổn thương, sao có thể xằng bậy như vậy? Hơn nữa...... Hôn hôn...... cũng khiến cô muốn làm chuyện khác kích thích sâu hơn.
Lệnh Hồ Huyên kéo chăn, vẻ mặt vui vẻ, trong mắt tràn ngập hiểu rõ, âm thanh lười biếng thêm mê hoặc, "Tiểu Linh Lung muốn sao......".
Linh Lung lại lần nữa liếc mắt trừng nàng một cái, có chút mất tự nhiên nói, "Mạc danh kỳ diệu!".*
*chẳng biết tại sao; không hiểu ra sao cả, không giải thích được.
"Vết thương bị đạn bắn rất nhanh khỏi, chờ tôi dưỡng thương xong, tôi......" khóe môi Lệnh Hồ Huyên có chút ngọt ngào lại có chút tà ác tươi cười,"Đến lúc đó......".
"Em đi vệ sinh một chút." Linh Lung vốn đang ngồi trên ghế bỗng đứng lên, vứt cho nàng một cái liếc mắt, nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh.
Mà lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Thương Mặc nắm tay Triệu Mạt Thương tiến vào phòng bệnh, lúc Lệnh Hồ Huyên nhìn thấy Thương Mặc thì mỉm cười, lại bởi vì nhìn thấy Triệu Mạt Thương vô cùng kinh ngạc, sau đó lại hóa thành cười rạng rỡ.
Lúc hôn mê, nàng nghe thấy giọng nói của Thương Mặc, nghe chính là rất áy náy rất khó chịu, có lẽ Triệu Mạt Thương cũng vì vậy mà việc này gấp gáp trở về a.
"Huyên tỷ, cẩn thận làm rách miệng vết thương." Thương Mặc vốn muốn nói xin lỗi, lại muốn nói một chút những thứ khác, nhưng nghẹn hồi lâu, vẫn chỉ nói ra lời nói trêu chọc ,"Lần trước chị cũng là nói với em như vậy.".
Thu hồi nụ cười, nhìn ra vẻ rối rắm hồi lâu mới nói ra một câu của Thương Mặc, Lệnh Hồ Huyên chống đỡ thân mình muốn ngồi xuống, Linh Lung vừa lúc đi ra, thấy thế cũng không kịp gọi Thương Mặc một tiếng Thiếu chủ, lập tức đi qua đỡ lấy Lệnh Hồ Huyên, ngữ khí lạnh lùng ,"Chị làm gì vậy?".
Tay ôm lấy cánh tay Linh Lung, mượn lực ngồi xuống, Lệnh Hồ Huyên cười thản nhiên với cô.
Linh Lung liếc nàng một cái, cầm gối đầu đệm ở sau lưng nàng, lúc này mới quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt đầy ý cười của Thương Mặc, ngượng ngùng thấp giọng hô một câu,"Thiếu chủ.".
"Linh Lung nhà chúng ta trưởng thành a......" Thương Mặc thở dài nói xong, câu lên khóe miệng,"Khi nào đó sẽ giúp hai người tổ chức một buổi hôn lễ nha.".
Đây là khi Lệnh Hồ Huyên hôn mê, nàng đã hứa hẹn.
Đôi mắt như sóng nước lưu chuyển, Lệnh Hồ Huyên kiều mỵ liếc mắt nhìn Thương Mặc,"Thiếu chủ hẳn là nên giải quyết hôn nhân đại sự của mình trước đi.".
Thương Mặc nghe vậy lén lút liếc mắt nhìn Triệu Mạt Thương ở bên cạnh mình, vừa lúc chống lại ánh mắt có chút đăm chiêu của Triệu Mạt Thương, trong lúc nhất thời lại không cách nào dời mắt khỏi đôi mắt thâm thúy như bầu trời đêm đầy sao ấy.
Triệu Mạt Thương thấy em ấy lại ngơ ngác nhìn mình, bất đắc dĩ lắc đầu, trong mắt ý cười nồng đậm, tay khẽ nắm lấy tay nàng, lúc này mới quay đầu lại nói với Lệnh Hồ Huyên, "Ai trước ai sau cũng không có vấn đề gì.".
Dù sao, cô gả cho Thương Mặc là đã định rồi, nhưng mà cô hi vọng chú của cô và ba ba Thương Mặc có thể đến chủ trì buổi hôn lễ, đương nhiên, nếu ba mẹ cô đồng ý tham dự mà không phá đám, cô cũng sẽ không cự tuyệt.
Lúc này Lệnh Hồ Huyên không nói gì, chỉ nhìn hai người mỉm cười, tay nhẹ nhàng mà nắm lấy tay Linh Lung.
Linh Lung nghiêng đầu nhìn nàng một cái, không có tránh ra, mà cũng nắm lại, tiếp theo chuyển thành mười ngón giao nhau.
Cô thích cảm giác cùng Lệnh Hồ Huyên mười ngón tay đan vào nhau, như vậy sẽ làm cho cô có cảm giác không gì có thể tách các nàng ra.
Thương Mặc sờ sờ đầu, không biết nên ứng phó trường hợp này như thế nào, lúc này Lệnh Hồ Huyên đột nhiên mở miệng ,"Thiếu chủ, không tới thăm Uông Minh sao?".
Vừa rồi nàng đã hỏi Lâm Vũ Đồng tất cả mọi chuyện xảy ra lúc nàng hôn mê, cũng biết chuyện xảy ra giữa Uông Minh và Tằng Manh.
Vừa nghe tên Uông Minh, ánh mắt Thương Mặc liền ảm đạm xuống.
Lệnh Hồ Huyên đã tỉnh, nàng đối với Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung áy náy cùng tự trách cũng không có mãnh liệt như trước, nhưng còn Uông Minh...... Nếu không phải bởi vì lúc đó nàng không chuẩn bị tốt thì đã không xảy ra chuyện này, Tằng Manh cũng sẽ không chết.
"Em không dám đi......" Thương Mặc cúi đầu, khó được một lần ở trước mặt Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung hai người kỳ thực coi như là thủ hạ thể hiện dáng vẻ như vậy,"Nếu lúc đó kế hoạch của em chu toàn hơn, Tằng Manh sẽ không phải chết rồi. "
Vừa nghe nàng nói như vậy, Lệnh Hồ Huyên thiếu chút nữa không thở nổi, liếc mắt xem thường.
Thương Mặc cư nhiên đến lúc này còn chưa làm rõ tình trạng, rốt cuộc nên nói Uông Minh ngụy trang quá tốt, hay là nên nói Thương Mặc thật sự là quá trì độn đây?
Triệu Mạt Thương đối với chuyện này cũng không rõ ràng lắm, lúc ấy Thương Mặc nói qua điện thoại không quá tỉ mỉ, chỉ là nói cho cô biết chuyện đã kết thúc, em ấy không có bị thương, mà cuộc điện thoại sau đó, còn lại là nói cho cô biết Khúc Lưu Thông đã chết.
Nghĩ đến đây, tay Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng lôi kéo Thương Mặc, "Đi thôi, đi xem Uông Minh.".
Có một số việc, vẫn không nên trước mặt Thương Mặc hỏi Lệnh Hồ Huyên thì tốt hơn.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna