Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 37 + 38

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 37

Từ trong trại tạm giam đi ra, vẻ mặtTriệu Mạt Thương lạnh như băng ngồi vào trong xe trở về viện kiểm sát, sau đó vào thẳng văn phòng của Chương Vận.
"Chương Vận!" Đứng ở cửa gõ sau đó mở cửa ra, Triệu Mạt Thương lạnh lùng hô cái tên kia, người trong văn phòng ai cũng ngẩng đầu lên nhìn cô.
Ngồi ở vị trí làm việc của mìnhChương Vận nhìn thấy Triệu Mạt Thương, không hiểu sao bỗng nhiên có chút chột dạ, nhưng vẫn đứng lên, ra vẻ bình tĩnh, "Triệu phó phòng, xin hỏi có chuyện gì không?"
"Tôi muốn hỏi anh rốt cuộc vụ án của Lương Uyển tại sao lại thành như thế này?" Triệu Mạt Thương một chút mặt mũi cũng không cấp cho Chương Vận, đi thẳng đến trước bàn làm việc của hắn, lạnh như băng nói, "Lương Uyển cùng Quách Minh Sinh rõ ràng đã ly hôn, chẳng qua phán quyết chưa có hiệu lực mà thôi, hành vi của Quách Minh Sinh đêm đó rõ ràng là CƯỠNG BỨC!"
Chương Vận cả kinh, tay run run, vội vàng chống tay xuống bàn, rõ ràng muốn làm bộ chính mình rất bình tĩnh, lại vô tình làm ngã ống đựng bút trên bàn.
"Triệu phó phòng, Chương Vận là người của văn phòng tôi, cô ở nơi này ép hỏi hắn như vậy thực không được tốt lắm." Một người đàn ông từ ngoài cửa tiến vào, có chút bất mãn nói, "Tôi với cô đều là phó phòng, Triệu phó phòng hình như không xem tôi để vào mắt."
Triệu Mạt Thương xoay người lại nhìn người đàn ông kia liếc mắt một cái, thản nhiên nói, "Thật có lỗi, tôi chỉ có hứng thú đối với người phán quyết oan uổng đối với nghi can."
"Cô......." Ở trước mặt cấp dưới bị làm cho không có mặt mũi như vậy, người đàn ông rõ ràng có chút thẹn quá thành giận, "Triệu phó phòng, cô đừng có quá đáng."
"Mời anh cho tôi một lời giải thích." Triệu Mạt Thương không để ý tới người đàn ông ở đằng sau kêu gào, trên người tản ra áp lực lạnh như băng, nhìn thẳng Chương Vận, chờ hắn mở miệng.
"Tôi......" Chương Vận liều mạng suy nghĩ kiếm cớ giải thích, tròng mắt vòng vo xoay chuyển, đang định nói dối, đối diện với ánh mắt sắc bén của Triệu Mạt Thương, lập tức chột dạ, ấp úng nửa ngày, cuối cùng một câu cũng không nói ra miệng được.
Trong văn phòng, nhiệt độ càng ngày càng thấp, Chương Vận vẻ mặt trắng bệch, Triệu Mạt Thương vẫn như trước duy trì bộ dáng lạnh như băng làm cho người nào cũng cảm thấy áp lực.
Ở phía sau, người đàn ông bị Triệu Mạt Thương một lần cũng không thèm nhìn hắn, tức giận vỗ bàn một cái thật mạnh, đang muốn mở miệng lý luận cùng Triệu Mạt Thương, cửa văn phòng chợt vang lên giọng nói của Vạn Quyền, "Chuyện gì xảy ra?"
Từ ngoài cửa tiến vào, Vạn Quyền mắt quét nhìn mọi người trong văn phòng một vòng, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người Triệu Mạt Thương và Chương Vận, rất có uy nghiêm nói, "Mạt Thương, Chương Vận, đến văn phòng của tôi."
Triệu Mạt Thương ôm tay nhìn Vạn Quyền, vốn định phản đối, sau khi suy nghĩ, cuối cùng vẫn đi theo hắn.
"Hai cô cậu đang làm cái gì?" Trong văn phòng của Trưởng phòng, Vạn Quyền thực bất mãn trừng mắt nhìn hai người, "Mạt Thương, vì sao cô chạy đi văn phòng của tổ Lý Trình náo loạn."
"Thực xin lỗi. Trưởng phòng." Vẻ mặt Triệu Mạt Thương không chút thay đổi nói xin lỗi, "Tôi không phải muốn náo loạn, chỉ là muốn làm rõ ràng vụ án của Lương Uyển mà thôi."
"Tôi đã nói rồi, cái vụ án kia là do Chương Vận phụ trách, để cho chính cậu ta giải quyết là được rồi" Vạn Quyền nhíu mày, đè nén xung động muốn phát hỏavới Triệu Mạt Thương, tiếp theo lại quay đầu nhìn Chương Vận, "Chương Vận, phá án cho tốt."
"Dạ." Chương Vận thật rõ ràng đáp, vụng trộm phiêu mắt nhìn Triệu Mạt Thương, trong đôi mắt hiện lên tia thù hận.
Vì sao Triệu Mạt Thương luôn lặp đi lặp lại nhiều lần làm cho hắn mất mặt?
"Tốt lắm, đều đi ra ngoài cả đi." Vạn Quyền thở dài, phất tay, "Mạt Thương, không được xen vào chuyện này nữa."
"Trưởng phòng, vụ án này rõ ràng là Quách Minh Sinh cưỡng bức Lương Uyển, Lương Uyển phòng vệ chính đáng đã lỡ tay đập chết Quách Minh Sinh." Triệu Mạt Thương không thèm để ý tới, ngữ khí kiên định, "Không phải là tội cố ý giết người."
"Cô..........." Vạn Quyền chỉ vào cô, có chút tức giận run run.
"Như trước pháp viện phán quyết còn chưa có hiệu lực thì vẫn là vợ chồng." Chương Vận ỷ có Vạn Quyền làm chỗ dựa, lại bắt đầu kiêu ngạo, đúng lý hợp tình nói, "Vợ chồng sinh hoạt với nhau, thì ở đâu ra mà cưỡng bức?"
"Đúng vậy, Mạt Thương, bản án này còn chưa có hiệu lực đâu......." Vạn Quyền cũng vội vàng đi theo lời nói của Chương Vận.
Triệu Mạt Thương thực sự có chút tức giận, nhìn hai người cấu kết với nhau làm việc xấu, mang theo vài phần giận tái mặt quát lớn nói, "Hai người chính là xử lý án kiện như vậysao?"
Vạn Quyền tuy là cấp trên của cô, bị cô quát như vậy, ngược lại cũng có chút chột dạ, trầm mặc hồi lâu, trấn an nói, "Như vậy, Mạt Thương, tôi sẽ bảo Chương Vận xử lý tốt chuyện này, cô yên tâm đi."
Triệu Mạt Thương nhìn chằm chằm Vạn Quyền vài giây, cuối cùng thản nhiên nói, "Vậy được rồi, hy vọng như thế."
"Được rồi, cô trở về công tác đi, vụ án phải xử lý chắc cũng có rất nhiều đi." Vạn Quyền nhanh chóng mở miệng nói, hiện tại hắn không muốn Triệu Mạt Thương tới làm phiền.
Triệu Mạt Thương nhíu nhíu mày, mắt phiêu đến hai người liếc mắt một cái, đi ra khỏi văn phòng của Trưởng phòng.
Hai người kia cấu kết nhiều lần với nhau làm việc xấu, cô hôm nay lại lần nữa thấy được điều này.
Chỉ sợ là Chương Vận này đã nhận được lợi ích gì đó từ người thân của người bị hại, mới có thể giải quyết cái vụ án này như vậy?
-------
Buổi sáng từ ký túc xá của Thương Mặc đi ra tâm tình rất tốt bị chuyện này làm cho mất hết, Triệu Mạt Thương có chút mệt mỏi trở lại văn phòng của chính mình ngồi xuống, cầm lấy hồ sơ của vụ án xem.
Nếu Chương Vận kiên trì dùng tội như vậy khởi tố, cô cũng sẽ không cố kỵ tình nghĩa đồng sự gì nữa.
"Anh nói........Thiếu chủ bảo anh ở nhà hàng làm cơm trưa lãng mạn?" Trong văn phòng luật sử xử lý vụ án, Lệnh Hồ Huyên đứng ở trước cửa sổ sát đất, tay cầm điện thoại vẻ mặt kinh ngạc.
Đầu điện thoại bên kia giọng nói của Uông Minh dị thường rõ ràng, "Đúng vậy, còn kêu tôi mua chín mươi chính đóa hoa hồng."
Lệnh Hồ Huyên trầm mặc hồi lâu lại mở miệng, "Vậy cứ theo lời của Thiếu chủ mà làm đi, anh gọi điện thoại cho tôi làm gì?"
"Chẳng lẽ cô không ngăn cản Thiếu chủ sao?" Uông Minh cũng đồng dạng đang đứng ở văn phòng của chính mình, mày nhíu lại chặt chẽ, "Nếu Bang chủ mà biết thì làm sao bao giờ?"
"Anh cho là Bang chủ không biết sao?" Lệnh Hồ Huyên nhíu mày, "Bên người của Thiếu chủ có rất nhiều ám vệ bảo hộ em ấy, tôi không tin những ám vệ này không biết chuyện gì đang xảy ra?"
"Cái gì, vậy Bang chủ............." Uông Minh nhớ tới tai họa ba năm trước đây, không khỏi tay nắm chặt lại, "Bang chủ sẽ làm gì đây?"
"Không biết." Lệnh Hồ Huyên thở dài, vẻ mặt có chút cô đơn, "Bang chủ vẫn không có nói chuyện này, chúng ta ai cũng đoán không ra ý tưởng của hắn."
Hy vọng, không cần dẫn đến tai họa như ba năm trước đây.
Thúc đẩy chuyện tình của Triệu Mạt Thương cùng với Thương Mặc, cô cũng có mười phần do dự.
Dù sao chuyện xảy ra ba năm trước đây cô còn rất rõ ràng, cô không biết nếu tái diễn lần nữa, Thương Mặc có phải hay không còn chịu đựng được.
Nhưng là.........Trước mắt, chỉ có Triệu Mạt Thương làm cho Thương Mặc đi qua bóng ma lúc trước.
Thương Mặc thật sự rất quan trọng, rất quan trọng, không chỉ đơn giản là Thiếu chủ của bọn hắn, mà là em gái từ nhỏ lớn lên cùng nhau.
"Lệnh Hồ." Đầu bên kia điện thoại Uông Minh thực chính thức mở miệng nói, "Nếu, một lần nữa trở lại giống ba năm trước đây, đêm hôm đó, tôi nhất định đi theo Thiếu chủ rời đi."
"Tôi cũng vậy." Lệnh Hồ Huyên thở dài nói.
"Ba năm trôi qua, tôi đều có suy nghĩ, nếu ba năm trước đây không phải chỉ có mình Linh Lung theo Thiếu chủ rời đi, tôi cũng đi thôi, hết thảy có phải hay không sẽ có thay đổi?" Uông Minh cắn răng nói xong, tựa hồ có áp lực gì đó, biểu tình trên mặt có chút khó coi.
"Chuyện của ba năm trước đây, đã qua đi." Lệnh Hồ Huyên làm sao không biết Uông Minh thống khổ, xuyên qua cửa sổ nhìn xuống mặt đất dòng người cùng xe cộ qua lại, vẻ mặt càng ngày càng kiên định, "Tôi hiện tại thầm nghĩ, Thiếu chủ có thể giống như trước đây tươi cười, mà không phải giống như bây giờ lạnh lùng."
Uông Minh nhớ tới phía trước lúc thảo luận vấn đề, ánh mắt Thương Mặc nhìn chính mình, không khỏi có chút rét run.
Một Thiếu chủ không hề tín nhiệm bất cứ người nào, thật sự làm cho người khác thương tâm.
"Ừ, đúng vậy. Không cần lạnh lùng." Uông Minh thực cảm khái nói.
"Anh chưa thấy qua Triệu Mạt Thương và Thiếu chủ cùng một chỗ, chờ anh thấy qua, sẽ hiểu được vì sao tôi hy vọng hai người cùng một chỗ." Lệnh Hồ Huyên nhớ tới vẻ mặt của Thương Mặc khi đứng trước Triệu Mạt Thương, lộ ra nụ cười, "Hơn nữa, Triệu Mạt Thương cùng với Phó Quân năm đó không giống nhau, Triệu Mạt Thương là một nữ nhân thành thục và lý trí, tôi tin tưởng cô ấy sẽ chiếu cố tốt Thiếu chủ."
"Phải không?" Uông Minh thì thào đáp, "Tôi đây giữa trưa một đi gặp một chút..."
"A.........."
Triệu Mạt Thương ngồi ở văn phòng xem một tập hồ sơ, ngẩng đầu mắt nhìn đến nam tử ngồi phía phụ cận bên kia, "Tiểu Vương, vụ án cướp bóc giết người hồ sơ khởi tố làm tốt chưa?" 
"Tốt lắm, đã đem qua cho phòng đóng dấu." Tiểu Vương ngẩng đầu nói với Triệu Mạt Thương.
"Được." Triệu Mạt Thương gật gật đầu, "Đến lúc mở phiên tòa, anh cùng với Tiểu Trần cùng nhau lên tòa là được rồi."
"Được." Tiểu Vương gật gật đầu, quay người lại tiếp tục công tác của mình.
Triệu Mạt Thương dựa lưng vào ghế dựa, âm thầm lo lắng thỉnh thoảng nghĩ đến việc tìm thời gian rãnh hẹn Lệnh Hồ Huyên gặp mặt.
Cô thật sự không nghĩ đến sẽ có một ngày cầu xin Lệnh Hồ Huyên.
Nói trở lại, cô càng không nghĩ tới Lệnh Hồ Huyên sẽ vì Thương Mặc mà cúi đầu.
Lệnh Hồ Huyên cùng với Thương Mặc rốt cuộc là quan hệ gì?
Triệu Mạt Thương tay quay quay bút, cau mày tự hỏi vấn đề làm cho cô nghi hoặc một hồi lâu.
"Triệu Mạt Thương là ai?" Một nữ nhân trung niên ăn mặc mười phần cao quý đi ngang vào phòng, nhìn thoáng qua một kiểm sát trưởng ngồi phụ cận, lại nhìn qua Triệu Mạt Thương, ngữ khí không tốt nói.
Người trong văn phòng tất cả đều ngẩng đầu nhìn nữ nhân kia, Triệu Mạt Thương lại chau mày, đứng lên, "Tôi chính là Triệu Mạt Thương, xin hỏi Bác là ai?"
Nữ nhân trung niên kia nổi giận đùng đùng đi đến trước mặt Triệu Mạt Thương, trừng mắt cô, "Cô dám nói con của tôi cưỡng bức con tiện nhân kia sao?"
Triệu Mạt Thương có chút nghi hoặc nhìn cô, "Cái gì?"
"Con tôi cùng với con tiện nhân kia là vợ chồng, cô có bệnh sao? Cái gì a?" Nữ nhân một tay chống vào thắt lưng một tay chỉ vào thẳng mặt Triệu Mạt Thương, "Cô có tố chất gì, tại sao có thể làm kiểm sát trưởng?"
Lúc này, Thương Mặc hai tay đút túi quần vừa mới chạy tới văn phòng của Triệu Mạt Thương nghe một đoạn như thế, sắc mặt không khỏi âm trầm xuống dưới.
Triệu Mạt Thương vốn có chút như lọt vào trong sương mù, "Bác là mẹ của Quách Minh Sinh đúng không? Là như vậy......"
"Chát!" Nữ nhân trung niên giơ tay lên tát một cái thật mạnh lên mặt Triệu Mạt Thương, người trong văn phòng nhất thời đều sợ ngây người.
Thương Mặc đứng ở cửa tận mắt chứng kiến một màn này, chậm rãi đi đến bên cạnh Triệu Mạt Thương, đánh giá nữ nhân kia dám can đảm tát Triệu Mạt Thương một cái, mặt không chút thay đổi, hơi thở trên người càng ngày càng lạnh như băng.
Trong lúc nhất thời, người ở trong văn phòng, không hiểu sao tự nhiên có cảm giác áp bách.

Chương 38

"Thương Mặc, sao lại tới đây?" Triệu Mạt Thương bỗng nhiên bị tát một cái, trừ bỏ cảm giác không hiểu chuyện gì xảy ra, càng cảm thấy một trận phẫn nộ, không ngờ cư nhiên nhìn thấy Thương Mặc tiến vào, không khỏi có chút kinh ngạc.
Thương Mặc nhếch mắt, quét mắt nhìn đến nữ nhân trung niên liếc mắt một cái, đau lòng nhìn Triệu Mạt Thương hai má ửng đỏ, "Rất đau đúng không?"
Triệu Mạt Thương tay vuốt vuốt hai má, lắc lắc đầu, "Không có việc gì."
Biết rằng nơi này không phải là nơi phát hỏa, Thương Mặc cố gắng áp chế phẫn nộ muốn lao ra khỏi lồng ngực, tay còn để ở bên trong túi quần, trầm giọng hỏi nữ nhân kia, "Bà đánh cô ấy?"
Nữ nhân trung niên kia bị khí thế Thương Mặc làm cho lui vài bước, "Người như vậy không có tố chất kiểm sát trưởng......"
"Chát!"
Lại một tiếng động vang lên, nữ nhân trung niên lập tức té ngã trên mặt đất, một tia máu tươi từ trong miệng chảy ra.
"Cô........" Nữ nhân có chút ngây dại, phản ứng lúc sau là muốn mắng Thương Mặc, hé miệng ra lại có hai cái vật gì văng ra.
Triệu Mạt Thương đứng ở một bên, có chút kinh ngạc nhìn Thương Mặc lúc này không có chút che giấu thở ra hơi thở âm lãnh, một tia cảm giác xa lạ từ đáy lòng dâng lên.
"Tôi.........Tôi muốn tố cáo cô......." Nữ nhân nhìn trong tay chính mình hai cái răng, máu đến bây giờ còn không ngừng trào ra, nước mắt chảy ra, "Tôi muốn tố cáo cô......"
Một người nam nhân vọt vào văn phòng, nhìn thấy nữ nhân như thế, có chút ngây ngẩn cả người, tiếp theo một tiếng hô phẫn nộ, "Ai đánh mẹ tôi trở thành như vậy?"
Thương Mặc sờ sờ cái mũi, âm thầm tự trách mình như thế nào không áp chế được xúc động đánh nữ nhân kia, lúc này còn thấy người nam nhân kia như thế, không khỏi lộ ra một nụ cười trào phúng, "Là tôi? Muốn tố cáo tôi sao?"
Triệu Mạt Thương nhìn thân ảnh của Thương Mặc, cau mày, chống tay xuống mặt bàn, tay trở nên trắng lại.
Nam nhân hung hăng trừng mắt nhìn nàng, "Cô tên là gì, tôi sẽ kêu luật sư của tôi khởi tố cô!"
"Được a." Thương Mặc nhíu mi, trên người khí thế âm lãnh thu lại, thập phần tao nhã nói, "Thương của hướng thương, Mặc của thủy Mặc, tĩnh hậu tin lành."
"Thương Mặc." Đang còn suy nghĩ sự tình Triệu Mạt Thương chưa kịp phản ứng lại, vội vàng đi qua ngăn cản Thương Mặc, cũng đã không kịp, Thương Mặc đã sớm báo tên.
Tức giận trừng mắt liếc nàng một cái, Triệu Mạt Thương đi đến trước mặt đôi mẫu tử kia, "Chuyện này người dựng nên là tôi, Thương Mặc chỉ là một đứa nhỏ, có gì tìm tôi là được rồi."
"Minh Tề, cô ta đánh mẹ, còn có kiểm sát trưởng này, cô ta còn nói anh trai của con cưỡng bức con tiện nhân kia......." Nữ nhân trung niên vừa khóc vừa nói, "Con phải khởi tố cho chết hai người này......"
"Mạt Thương, chuyện gì thế này?" Vạn Quyền từ bên ngoài tiến vào, nhìn đến trường hợp như vậy trong lòng không khỏi nhảy dựng, đối với Triệu Mạt Thương nói, "Người nhà của người bị hại ở đây là làm sao vậy?"
"Vạn trưởng phòng, viện kiểm sát của các anh thật sự rất tốt, cư nhiên dám đánh mẹ của tôi." Nam nhân cười lạnh một tiếng, "Tôi sẽ nói đoàn luật sư của tôi phụng bồi các người tới cùng."
Vạn Quyền lập tức có chút hoảng, "Chuyện này...........Quách tổng.........Tôi nghĩ chắc có hiểu lầm.........."
"Mẹ tôi đã bị đánh đến như vậy rồi thì còn cái gì hiểu lầm rồi............" Nam nhân hừ lạnh một tiếng nói, "Quách Minh Tề tôi từ xưa tới nay chưa bao bị mất mặt đến như vậy!"
"Trưởng phòng, chuyện này sai là ở tôi, tôi sẽ hoàn toàn phụ trách." Triệu Mạt Thương vẻ mặt bình tĩnh nhìn Vạn Quyền nói, tiếp theo nhìn Quách Minh Tề, "Quách tổng nếu muốn tố cáo liền tố cáo đi, Thương Mặc bởi vì tôi nên mới xúc động như vậy."
Cô gái ngốc!
Thương Mặc nghiêng đầu nhìn Triệu Mạt Thương, đôi mắt hiện lên tia xúc động cùng ôn nhu lướt qua, ở trong lòng âm thầm mắng một tiếng, đi qua đó, như trước vẻ mặt kiêu ngạo, "Người là tôi đánh, tất nhiên tôi sẽ phụng bồi các người tới cùng."
"Thương Mặc!" Triệu Mạt Thương tức giận kêu lên một tiếng, Thương Mặc không chút để ý tới bước lên từng bước, nhìn thẳng Quách Minh Tề đang đỡ nữ nhân trung niên, "Quách tiên sinh nếu muốn, anh có thể thử xem......"
"Cô.........Hừ!" Quách Minh Tề nhìn nàng bộ dáng kiêu ngạo có chút hoảng hốt, lại vẫn cậy mạnh, bỏ lại một cái hừ sau đó giúp đỡ nữ nhân trung niên rời đi, lúc gần đi còn không quên bỏ lại một câu, "Tôi sẽ cho cô trả giá tất cả."
Thương Mặc hai tay ôm ngực nhìn thân ảnh của hai người, khóe miệng nhếch lên, nụ cười càng trở nên trào phúng.
"Thương Mặc, sao lại hành động thiếu suy nghĩ như vậy, sao lại có thể đánh người." Triệu Mạt Thương tức giận nhìn nàng, "Còn kiêu ngạo như vậy nói ra tên của mình, còn cái gì mà tĩnh hậu tin lành, đang ước gì mình bị kiện sao?"
Trên mặt như trước lộ vẻ tươi cười, chính là tia cảm xúc hào phúng lại sớm rút đi, chỉ còn lại tia ấm áp, "Đi ăn cơm được không?"
"Mặc............" Triệu Mạt Thương bị câu này làm cho im lặng, trừng mắt nhìn Thương Mặc, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, "Mặc đúng thiệt là......."
Thương Mặc cư xử như vừa rồi, làm cho cô thật kinh ngạc.
Vạn Quyền mới vừa rồi như vậy có chút kinh ngạc, lại nhìn hai người như thế, lại nổi giận, "Triệu Mạt Thương, lập tức đến văn phòng của tôi!"
"Được." Triệu Mạt Thương lên tiếng sau đó trắng mắt liếc Thương Mặc một cái, "Từ từ rồi sẽ phạt em."
"Tĩnh hậu tin lành." Thương Mặc vẫn là bộ dáng mỉm cười kia, làm cho Triệu Mạt Thương hận đến nghiến răng nghiến lợi, lại không thể làm gì, lại trắng mắt liếc nàng một cái rồi đi theo Vạn Quyền vào văn phòng.
Thương Mặc quét mắt nhìn trong văn phòng nhìn đến hai người còn lại vẫn còn trong trạng thái khiếp sợ, cũng không nói nhiều, nắm di động đi ra khỏi văn phòng.
"Alo..........Lương kiểm sát trưởng sao? Tôi là em họ của Uông Minh...........Ngài lần trước đã gặp qua.........A, đúng vậy.........Có chuyện kính nhờ ngài, là như vậy............."
Đi đến chỗ góc khuất, mở ra điện thoại, cùng người đầu bên kia điện thoại hàn huyên một chút sau đó nói thẳng ra mục đích của mình, Thương Mặc sau khi thấy đối phương đáp ứng thì vừa lòng cúp điện thoại, nghĩ nghĩ, lại gọi điện thoại cho Lâm Vũ Đồng, "Vũ Đồng, giúp tôi tra tư liệu của người tên Quách Minh Tề, tôi không nghĩ tha cho hắn."
Đợi cho giải quyết hết thảy, Thương Mặc nhớ tới văn phòng Triệu Mạt Thương, đi vô văn phòng ngồi trên sô pha thượng đẳng của Triệu Mạt Thương.
Triệu Mạt Thương sau khi theo Vạn Quyền vào văn phòng, liền bị giáo huấn một trận.
"Cô sao lại như thế này, sao lại phạm phải sai lầm như vậy!" Vạn Quyền phẫn nộ chỉ vào cái mũi của Triệu Mạt Thương, "Ẩu đả với người nhà người bị hại, loại chuyện này...........Quả thật là rất gièm pha."
"Thật có lỗi, trưởng phòng, chuyện này tôi sẽ phụ trách." Triệu Mạt Thương thản nhiên nói.
"Cô............" Vạn Quyền trong lòng có một cỗ hỏa muốn phát tiết, đang muốn mắng Triệu Mạt Thương một chút, cửa văn phòng bỗng nhiên có người gõ cửa.
"Vào đi." Vạn Quyền cưỡng chế cơn tức nói.
"Vạn Quyền, sao lại thế này." Một nam nhân trung niên vẻ mặt uy nghiêm tiến vào, mắt nhìn Triệu Mạt Thương sau đó nói với Vạn Quyền, "Như thế nào mà người nhà người bị hại chạy đến văn phòng Mạt Thương, còn đánh Mạt Thương."
Vạn Quyền lập tức có chút ngây dại, cười mỉa hai tiếng nói, "Lương kiểm sát trưởng, cư nhiên lại kinh động đến ngài, người xem này............."
"Chúng ta tất cả trong cùng một viện đều là đồng nghiệp tốt, sao lại bị người khác đánh?" Lương kiểm sát trưởng tiến vào bộ dạng nghiêm túc nhìn Vạn Quyền, "Tôi nghe nói vụ án này là bên văn phòng của Lí Trình phụ trách, sao người bị hại lại chạy tới văn phòng của Triệu Mạt Thương, cậu nên cho tôi một lời giải thích đi."
Triệu Mạt Thương có chút không hiểu nhìn một màn này, một hầu lâu sau cũng không có phản ứng gì.
Vạn Quyền có chút hiểu được sự việc, một hồi nhíu mày, cầm điện thoại gọi cho một văn phòng khác, "Chương Vận, đến văn phòng của tôi ngay."
Chương Vận nguyên bản nghe chuyện xảy ra bên kiacủa Triệu Mạt Thương thì biểu cảm thập phần vui sướng khi người ta gặp họa.
Hắn đương nhiên biết sự tình mà Triệu Mạt Thương nói đến, bao gồm việc pháp viện đã phán quyết chuyện ly hôn, nhưng mà Quách Minh Tề cho hắn một bao lì xì rất lớn, còn nói rõ sau khi sự việc xử lý xong sẽ có một bao lì xì lớn hơn nữa, mà chuyện này phiêu lưu cũng không lớn, hắn đương nhiên thực sảng khoái đáp ứng.
Làm sao dự đoán được Triệu Mạt Thương cư nhiên lại nhúng tay vào, còn muốn sửa tội của Lương Uyển từ cố ý giết người sang phòng vệ chính đáng, hắn thực sợ hãi.
Vừa lúc người nhà của người bị hại tới viện kiểm sát, hắn cũng liền nhân cơ hội làm ra vẻ mặt vô tội nói Triệu Mạt Thương.
Mà người nhà người bị hại kia tính khí lúc nào cũng kiêu ngạo nghe như vậy liền lập tức nổi giận, chạy đi văn phòng của Triệu Mạt Thương, nghe nói đã tát Triệu Mạt Thương một cái.
Chính là lúc sau chuyện tình vượt qua suy đoán của hắn, cư nhiên có người vì Triệu Mạt Thương ra tay, còn đánh người nhà người bị hại.
Chậc chậc, xem lần này Triệu Mạt Thương chết như thế nào.
Nhận được điện thoại của Vạn Quyền xong, Chương Vận lập tức đi tới văn phòng của Vạn Quyền, trong lòng âm thầm nghĩ có phải Vạn Quyền sẽ khen ngợi hắn hay không, cũng không quan tâm đi tới văn phòng liền thấy Lương kiểm sát trưởng đã ở đó, không khỏi có chút chột dạ.
"Chương Vận, tôi nghe nói vụ án của Lương Uyển là cậu phụ trách?" Lương kiểm sát trưởng thấy hắn đi vào, rất uy nghiêm nói, "Người nhà người bị hại kia sao lại chạy tới văn phòng của Triệu Mạt Thương?"
"Chuyện này.............." Chương Vận nào dám nói ra người nhà người bị hại chính là bởi vì hắn ở sau dựt giây mà chạy tới văn phòng của Triệu Mạt Thương, trong lúc nhất thời tâm lý hoảng loạn, một câu cũng nói không nên lời.
"Người nhà người bị hại cảm xúc kích động, cậu nên ngăn trở, như thế nào lại để mặc kệ để họ chạy đến văn phòng của đồng nghiệp mà làm loạn." Lương kiểm sát trưởng nói rất là có khí phách, "Còn có Vạn Quyền, tôi nghe nói người nhà người bị hại còn có lời thề son sắt là sẽ khiến cho Triệu Mạt Thương gặp phiền toái? Cậu lúc đó ở đó không thèm để ý đúng không? Cậu là trưởng phòng công tố lúc đó cũng không biết cư xử, không đi ngăn cản người nhà kia, chuyện xảy ra lúc đó, làm toàn bộ danh dự của viện kiểm sát bị tổn hại, cậu có biết hay không?"
"Kiểm sát trưởng, tôi.........." Vạn Quyền bị trách cứ vừa thông suốt, lại một câu cũng không nói được.
Lương kiểm sát trưởng còn không bỏ qua, mắt nhìn Triệu Mạt Thương nói, "Mạt Thương, người nhà người bị hại tại sao đánh cô?"
"Kiểm sát trưởng, là như vậy..........." Triệu Mạt Thương quét mắt nhìn đến Chương Vận kia sắc mặt tái nhợt liếc mắt một cái, trong lòng cũng biết mình bị ăn một cái tát là do đâu, hơn nữa Thương Mặc cũng bị chuyện này mà liên lụy, không khỏi có chút tức giận, rõ ràng nói, "Vụ án này tôi không nghĩ rằng là tội cố ý giết người, mà là tội phòng vệ chính đáng, tôi đã nói với Chương kiểm sát trưởng về vấn đề này, hắn cũng không để ý đến tôi, về phần người nhà người bị hại.........cũng không biết như thế nào biết tôi nói tới vấn đề phòng vệ chính đáng này, cho nên trong lúc tức giận tìm tôi gây phiền toái."
"Vậy sao?" Âm điệu của Lương kiểm sát trưởng lên cao, nheo mắt lại nhìn Chương Vận, "Chương Vận, là như vậy sao?"
"Chuyện này............Chuyện này.........." Chương Vận run run thân mình cúi đầu, không dám nói lời nào.
"Chuyện này tôi sẽ điều tra rõ." Lương kiểm sát trưởng lạnh giọng nói một câu xong rời khỏi văn phòng của Trưởng phòng, chỉ để lại Triệu Mạt Thương vẻ mặt bình tĩnh, hai người đang nhìn lẫn nhau Chương Vận cùng Vạn Quyền.
Đôi mắt của Triệu Mạt Thương hiện lên một tia nghi hoặc.
Như thế nào cảm thấy khi Lương kiểm sát trưởng xuất hiện, toàn bộ trách nhiệm trên người cô đều biến mất?
***********

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna