Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 125 + 126

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 125

"Được rồi, Tiểu Đản, Mặc không có nói với em là chuyện gì xảy ra. . ." Thấy Thương Mặc càng muốn mày nhíu lại càng chặt, Triệu Mạt Thương không khỏi bắt đầu đau lòng, mở miệng cố ý dời đi sự chú ý của nàng nói.
"Cái này a. . ." Thương Mặc nhức đầu, nằm ngửa ở trên giường, nhìn trần nhà, giọng nói bỗng nhiên hạ thấp xuống, "Ba ba của tôi lần kia. . . Có lẽ là do Tào Minh Nghĩa hạ thủ !. "
"Cái gì?" Triệu Mạt Thương vốn đang nằm lập tức ngồi dậy, cảm thấy rất khiếp sợ nhìn Thương Mặc một lúc lâu, tâm tình cũng theo nàng mà hạ thấp xuống, viền mắt cũng đỏ, "Xin lỗi. . . Tiểu Đản, thực sự. . . Xin lỗi. . ."
Ngẩn người, Thương Mặc cũng ngồi xuống theo, cảm thấy thực khó hiểu, sau một khắc chợt tỉnh ngộ lại, ôm chặt Triệu Mạt Thương, "Tào Minh Nghĩa không phải em thả đi, là tôi cố ý thả đi. . ."
Thần tình bị kiềm hãm, Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc hồi lâu, tiếp theo có chút cẩn thận nói, "Không phải. . . Không phải em thả đi sao?"
Nếu như không phải nàng trong chốc lát thất thần, đâu có thể để cho Ngô thúc chạy mất, cũng lại càng không để cho Ngô thúc có cơ hội cứu Tào Minh Nghĩa trốn thoát.
"Đứa ngốc. . ." Đem cô một lần nữa ôm vào trong ngực nhất tề nằm lại trên giường, Thương Mặc cúi đầu cọ xát vào cổ Triệu Mạt Thương, vốn bởi vì nhớ tới ba ba mà hạ tâm tình cũng theo một lần nữa tung bay, "Người của tôi đều có thể đem người của hắn núp ở nơi đó tiêu diệt hết, đâu có khả năng bởi vì sai lầm thả hắn đi mất."
"Tiểu Đản, em phát hiện. . ." Nghe nói như thế, tâm tình vẫn hổ thẹn lập tức tiêu thất, trên tay Triệu Mạt Thương cầm lấy góc áo Thương Mặc, "Lệnh Hồ Huyên đánh giá Mặc thực sự không sai đâu. "
"Hả?"
"Tiểu hồ ly. . ." Có chút tự hào nói, cặp con ngươi đen kia của Triệu Mạt Thương có vẻ lóe sáng lóng lánh,  "Tiểu Đản, ngày hôm nay Mặc thật giỏi. "
"A. . ." Sủng ái mà ôm Triệu Mạt Thương trở mình, lại để cho cô úp sấp trên người mình, Thương Mặc nhìn thẳng vào mắt cô, "Về sau, nếu như lại xảy ra.... Như vậy ngoài ý muốn, không cho phép suy nghĩ, ngoan ngoãn chờ tôi đến."
"Nếu như là sẽ liên lụy đến Mặc thì sao?" Triệu Mạt Thương thu hồi tươi cười, ngưng mắt nhìn vào đôi mắt của Thương Mặc, giọng nói vô cùng mềm nhẹ, "Em không muốn Mặc bởi vì em xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn. "
"Nếu như em đã xảy ra chuyện, tôi cũng sẽ xảy ra chuyện như thế. " Trên mặt Thương Mặc một điểm tiếu ý cũng không có, giọng điệu có vẻ hết sức nghiêm túc, " Thế thì chẳng bằng, chờ tôi đi qua cứu em. "
"Mặc...." Bởi vì động tác ghé vào trên người Thương Mặc mà cúi đầu mắt nhìn xuống Thương Mặc, Triệu Mạt Thương nhẹ tay nhẹ vỗ về gò má của Thương Mặc, "Tự tử là chuyện ngu nhất trên cái thế giới này, không cho phép làm loại sự tình này. Như chuyện hôm nay vậy, tuy là Mặc đã bố trí xong tất cả, nhưng khi tại trong giáo đường vẫn quá nguy hiểm....."
"Mặc kệ nó..." Thương Mặc quay người đem Triệu Mạt Thương đặt ở trên người, cau mày lầm bầm, "Em lại muốn giáo dục tôi, ngược lại tôi bất kể. . ."
"Tiểu Đản. . ." Không có biện pháp gây khó dễ cho Thương Mặc , Triệu Mạt Thương nhẹ tay nhẹ xoa vành tai Thương Mặc, "Mặc ah, chỉ cho phép Châu Quan phóng hỏa không cho phép dân chúng đốt đèn. "
"Đúng vậy." Thương Mặc rất bá đạo nói, "Thương Thiếu chủ muốn phóng hỏa liền phóng hỏa!"
"Mặc còn rất bá đạo nha. . ." Liếc nàng một cái, Triệu Mạt Thương đem nàng từ trên người mình đẩy tới một bên, "Trước đây không biết là người nào, còn nói với em không phải con nhà giàu....."
Kết quả đâu, lái xe xịn ở biệt thự còn có một đoàn người hầu hạ.
Lời này nhưng lại không có nói ra, Triệu Mạt Thương chỉ nói xong thấy sắc mặt của Thương Mặc lúc xanh lúc trắng, cũng liền không nói nữa, "Được rồi, không nói Mặc nữa...."
"Hắc. . ." Thương Mặc cười khúc khích, lấy lòng nhìn Triệu Mạt Thương, "Chúng ta đi ngủ có được hay không, ngủ ngon a. . ."
Bị nàng vừa nói như vậy, đột nhiên cảm giác được đáy mắt Thương Mặc quầng thâm rất dễ làm người khác chú ý, Triệu Mạt Thương tâm tê rần, kéo qua chăn đắp lên mình và nàng, "Nhanh ngủ đi. "
Lấy hiểu biết của cô đối với Thương Mặc, cái người này từ hôm nay gặp mặt bắt đầu liền vẫn đối với chính mình nhu tình mà cười, nhất định là từ ngày mình bị cướp đi thì liền không có ngủ qua.
"Ừ." tiến vào trong lòng Triệu Mạt Thương, Thương Mặc tìm một tư thế có thể làm cho mình thoải mái, tay vẫn ôm eo của cô, rất nhanh liền ngủ mất rồi.
Triệu Mạt Thương nghe từng tiếng hít thở, nhẹ tay nhẹ nhàng ở trên lưng Thương Mặc vỗ về, ngưng mắt nhìn Thương Mặc hồi lâu, dần dần cũng theo nàng ngủ thiếp đi.
"Thiếu chủ các nàng trở về phòng rồi hả?" Uông Minh và Lệnh Hồ Huyên sau khi trở về, nghe được Thương Mặc trở lại một cái liền ôm Triệu Mạt Thương trở về trong phòng, không khỏi sắc mặt đều có vẻ rất cổ quái.
Linh Lung ừ nhẹ một tiếng, nhìn Lệnh Hồ Huyên, "Thiếu chủ căn dặn bảo hai người tăng cường lực độ đả kích, xem Triển Dương, có thể khai ra bao nhiêu bộ bao nhiêu lời. "
Gật đầu, Lệnh Hồ Huyên đi tới bên cạnh Linh Lung, cầm lấy tay cô, "Linh Lung, chuyện bên của em cũng xong rồi sao?"
"Ừ."
"Chúng ta đây cũng trở về phòng nghỉ ngơi một chút đi, mệt mỏi quá. " Lệnh Hồ Huyên giả vờ đáng thương mà nhìn cô, tay lượn quanh lên cổ Linh Lung, được không?"
Tuy là cùng Lệnh Hồ Huyên đã xác định quan hệ người yêu, chuyện thân mật nào đó cũng đã làm, ngay trước mặt rất nhiều người bị đối đãi như thế, khuôn mặt Linh Lung lập tức biến đỏ, đang muốn mở miệng cự tuyệt đồng thời lấy tay nàng ra, ánh mắt chạm đến đáy mắt uể oải của Lệnh Hồ Huyên, tâm lập tức mềm nhũn, "Được. "
Người vốn thoạt nhìn vẻ mặt đáng thương quét một cái sạch, Lệnh Hồ Huyên cười tươi như hoa, ôm lấy cánh tay Linh Lung, giọng điệu ngọt ngào nị nị, "Tiểu Linh Lung thật tốt. "
Trên người một hồi nổi da gà đứng lên, hai hàng lông mày của Linh Lung co quắp vài cái, muốn cùng Lệnh Hồ Huyên nói không nên được voi đòi tiên, lại có chút không nỡ, dứt khoát trực tiếp kéo tay nàng qua đi về phòng của Lệnh Hồ Huyên.
Liên Ám đứng ở phía sau, nhìn thân ảnh của hai người, như đại nhân sủng ái tiểu hài tử lắc đầu, đang muốn xoay người đi xử lý chuyện của mình, lại phát hiện Uông Minh còn đứng ngẩn ngơ bất động đứng nguyên tại chỗ.
Thở dài, Liên Ám mở miệng, rất có ý riêng, "Tiểu Minh a, còn nhớ rõ khi còn bé Liên Ám Thúc dạy con luyện võ không?"
"Nhớ rõ ạ." Liên Ám đối xử với hắn luôn luôn rất tốt, giống như đối với con trai ruột, tự nhiên, Uông Minh cũng cư xử với Liên Ám như phụ thân của mình.
"Khi con còn bé, so với người khác đều luôn hiểu được kiên trì. " Liên Ám vừa nhớ lại vừa thở dài nói, "Người khác đứng trung bình tấn ghim hai đến ba giờ thì không được, con thường thường một ghim chính là năm giờ. "
Lặng lẽ gật đầu, Uông Minh thần tình cố chấp nhìn Liên Ám, "Luyện tốt võ, mới có thể. . . Mới có thể bảo vệ tốt Thiếu chủ. "
"Đúng vậy. . ." Liên Ám nhìn thẳng hắn, một lát, "Bảo hộ Thiếu chủ, điểm ấy con cũng rất kiên trì a. "
Hơi hơi cúi đầu, Uông Minh nhìn chằm chằm mặt đất, không nói được một lời.
"Có đôi khi, vô cùng chấp nhất luôn không tốt. " Liên Ám vỗ vỗ bờ vai của hắn, từ bên cạnh hắn đi qua, "Được rồi, ta muốn đi làm chuyện của ta, con cũng vội vàng đã mấy ngày, nghỉ ngơi một chút đi. "
"Vâng, Tiểu Minh biết rồi." Uông Minh gật đầu, cũng không di chuyển, mà là đứng ở tại chỗ, suy tư về câu nói kia của Liên Ám .
Vô cùng chấp nhất luôn không tốt?
Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung trở về trong phòng, sau đó cùng nhau nằm ở trên giường.
Theo thói quen quấn lên thân thể Linh Lung, Lệnh Hồ Huyên ở bên tai cô thổ khí như tơ nói, "Tiểu Linh Lung, có phải em đã sớm biết Thiếu chủ có kế hoạch hay không. "
"Đúng." tuy nói cô đã quen với động tác mập mờ như vậy, nhưng Linh Lung vẫn không nhịn được cùng nàng kéo ra một chút khoảng cách.
Không phải là không thích, mà là mỗi lần bị Lệnh Hồ Huyên đối đãi như vậy, nơi bụng sẽ lại dâng lên cảm giác giống như một đám lửa, cùng cảm giác một đêm kia làm người ta ý loạn tình mê là giống nhau như đúc.
"Thiếu chủ nói cho em hay sao?" Linh Lung khẽ động, Lệnh Hồ Huyên cũng đi theo động, thẳng đến cuối cùng thậm chí là nửa ghé vào trên người Linh Lung mới thoả mãn mà nói, "Tiểu Linh lung không cho phép trốn. "
Bất đắc dĩ thở dài, Linh Lung càng phát ra cảm giác mình đối với Lệnh Hồ Huyên không thể làm gì rồi, vì vậy mặc nàng ôm, cũng không giãy dụa, "Thiếu chủ không có nói cho em biết, là trực giác của em nói cho mình biết. "
"Hử?" Không nghĩ tới câu trả lời lại là như vậy, Lệnh Hồ Huyên sửng sốt hồi lâu, cuối cùng mỉm cười, "Đúng rồi, em đi theo bên người nàng nhiều năm như vậy, quả nhiên vẫn là em hiểu rõ nàng nhất. "
Kỳ thực, nàng cũng biết Thương Mặc là loại người bình thường đều phải phòng ngừa chu đáo, vì vậy ngay từ đầu lúc Thương Mặc nói muốn một thân một mình đi cứu Triệu Mạt Thương, nàng tuyệt không lo lắng.
Nhưng sau lại chứng kiến Liên Ám cư nhiên không đi cùng, lúc này mới hoàn toàn luống cuống.
Chỉ là không nghĩ tới, Linh Lung ngược lại không phải là người lo lắng cho Thiếu chủ nhất, hơn nữa còn rất bình tĩnh xử lý sư tình Thương Mặc giao phó trước khi đi.
Chủ yếu là, nàng thực sự cho rằng Thương Mặc bị cảm tình làm đầu óc mê muội, bất cứ chuyện gì một khi cùng Triệu Mạt Thương có móc nối, Thương Mặc liền không có biện pháp lý trí mà đi xử lý, hiện tại xem ra, hình như không phải như thế.
Đối với Lệnh Hồ Huyên ý tưởng vô cùng hiểu rõ, Linh Lung nhàn nhạt nói, "Triệu Mạt Thương đối với Thiếu chủ rất trọng yếu, cho nên tình huống như vậy xuất hiện, Thiếu chủ ngược lại sẽ bức bách chính mình tỉnh táo lại, làm xong tất cả chuẩn bị. "
Dù sao đối với Thương Mặc mà nói, nếu như Triệu Mạt Thương bởi vì chuyện nàng không có chuẩn bị sẵn sàng mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nhất định sẽ thống khổ trọn đời, thậm chí trực tiếp không chịu nổi mà đi theo.
"Quả nhiên vẫn là Tiểu Linh Lung nhà của chúng ta thông minh nhất." Lệnh Hồ Huyên dương dương đắc ý ôm Linh Lung, vẫn không quên ở trên mặt cô hôn một cái, "Tiểu Linh Lung thật lợi hại. "
Đối với hành động như vậy của Lệnh Hồ Huyên đã thấy nhưng không thể trách, Linh Lung rất tỉnh táo đem nàng từ phân nửa bên trái thân thể mình khẽ đẩy đến trên giường, kéo qua chăn đắp lên người mình và nàng, "Em mật rồi."
"Vậy mau ngủ đi. " Lệnh Hồ Huyên bao lâu không ngủ, Linh Lung tự nhiên cũng là bao lâu không ngủ, rất rõ ràng cảm giác được trong cơ thể mình truyền tới cảm giác mệt mỏi, Lệnh Hồ Huyên tự nhiên cũng cho rằng Linh Lung cũng là như thế, liền lập tức nói.
"Ừ." rất nhạt mà lên tiếng, Linh Lung nhắm mắt lại, điều chỉnh hô hấp, rất nhanh liền một bộ đã ngủ rồi dáng vẻ.
Lệnh Hồ Huyên ngày thường dụ dỗ tươi cười vẫn chưa xuất hiện ở trên mặt, mắt tràn đầyôn nhu, tay nắm lấy tay Linh Lung, cũng theo hai mắt nhắm nghiền, rất nhanh cũng ngủ thiếp đi.
Mà một bên người đáng lẽ ra sớm phải ngủ mất rồi Linh Lung lại vào lúc này mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn Lệnh Hồ Huyên hồi lâu, trên tay ấm áp để cho đáy lòng cô ấp áp, không khỏi lại nắm thật chặt cái tay kia đang cầm lấy tay mình, lúc này mới một lần nữa nhắm mắt lại ngủ tiếp.
***************

Chương 126

Edirtor: Xin chào mọi người editor dễ thương đáng yêu đã quay trở lại và ăn hại hơn xưa :)) rồi đây.
P/s: Mình mới đổi lại xưng hô của Mạt Thương sẽ là : tôi – em ; Thương Mặc là: em – chị nhé, những chương trước đó đang sửa lại dần dần. Do ý kiến đòi mạng của ai đó nên tui phải đổi xưng hô, nên mọi người đừng nói lời cay đắng nha :((
--------------------
Từ sau khi xảy ra sự tình của Tào Minh Nghĩa, về sau hắc đạo ở phía nam càng ngày càng vững chắc.
Những tên nằm vùng ở phương nam từng tên một bị bắt được, mà các bang phái nhỏ lòng mang tâm tư mắt thấy Thương Lang Bang có thể làm chỗ dựa cho bọn họ cũng đều chật vật như vậy, mười mấy năm qua trăm phương ngàn kế đặt ám kỳ* chôn ở phương nam bị Thương Mặc nương cơ hội lần này tận diệt rồi, nơi nào còn dám lại si tâm vọng tưởng.
*quân cờ.
Lúc này, ở thành phố C phương bắc, Tào Minh Nghĩa mình đầy bụi đất mà đứng tại một gian bên trong thư phòng, người đàn ông trung niên ngồi sau cái bàn khuôn mặt âm trầm.
Mà một bên, một nam tử mặc trang phục thời Đường vẻ mặt cũng không chút thay đổi, má trái có một vết sẹo từ mi tâm bắt đầu chéo xuống, đem khuôn mặt trắng nõn hóa thành hai nửa nhìn có chút dữ tợn, chỉ là khí chất trên người nam tử lại có vẻ hơi siêu thoát.
"Ba...." Tào Minh Nghĩa nhạ nhạ mà mở miệng hô một tiếng, đổi lấy lại là phẫn nộ của trung niên nam tử kia, "Cho mày xem thường Thương Mặc! Hiện tại tốt rồi, chúng ta khổ tâm kinh doanh những thứ kia đều mất hết toàn bộ."
Nói xong, tay dùng sức mà vỗ xuống cái bàn, "Tao bảo mày làm cái gì? Tìm cơ hội bắt lấy Triệu Mạt Thương đi uy hiếp Thương Mặc! ! Mày thì sao? Kết hôn? ?"
Tào Minh Nghĩa cúi đầu, thân thể có chút khẽ run không dám trả lời, trung niên nam tử kia lại càng kích động hơn, tay cầm lên một nghiên mực ở bên cạnh liền hướng Tào Minh Nghĩa nơi đó ném đi.
Thối lui mấy bước, Tào Minh Nghĩa nhìn cái nghiên mực nặng nề nện ở chỗ hắn vừa mới đứng, lập tức đổi sắc mặt.
Nếu không phải hắn tránh được, có phải nhất định sẽ bị đập chết hay không?
"Mày còn dám tránh! Mày là cái đồ vô dụng!" Người đàn ông trung niên càng thêm tức giận, hung hăng vỗ xuống cái bàn đứng dậy, sau đó lại từ trong ngăn kéo lấy ra một cái roi da, Tào Minh Nghĩa vừa nhìn thấy, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Nam tử mặc trang phục thời Đường kia nãy giờ không nói gì lại vào lúc này ngăn cản người đàn ông trung niên, "Bang chủ chớ vội, chí ít lần này để cho chúng ta thăm dò được năng lực của Thương Mặc."
"Thừa Lương, ngươi đừng cản ta!" Trung niên nam tử tựa hồ đối với mặc trang phục thời Đường kia rất kính trọng, trong tay không dám dùng lực, lời nói cũng nhu hòa một ít.
"Thiếu chủ dù sao vẫn còn trẻ. " nam tử tên gọi Thừa Lương nói, "Người trẻ tuổi, người nào không thích phụ nữ, hơn nữa hắn tự mình một mình tại nơi đó ẩn núp nhiều năm như vậy, cũng là đại công a. "
Người đàn ông trung niên nghe hắn vừa nói như vậy, cũng thấy có lý, nhìn xem Tào Minh Nghĩa còn ở bên cạnh lạnh run nói, "Mày đi xuống trước đi. "
"Dạ." Tào Minh Nghĩa trước khi đi hung hăng liếc mắt trừng người đàn ông trung niên, một màn này, người đàn ông trung niên không nhìn thấy, ngược lại thì nam tử tên Thừa Lương kia thấy được, ánh mắt lộ vẻ hơi ý vị thâm trường.
-------
"Tiểu Đản, tôi chợt nhớ tới một việc. " Ngày hôm đó, Thương Mặc ngồi ở sau bàn học nhìn xem một ít tư liệu, mà Triệu Mạt Thương thì ngồi ở một bên xem sách, chợt ngẩng đầu nhìn Thương Mặc, " Sự tình của Triệu Niệm Chiêu. "
"A. . ." Được cô nhắc tới như vậy, Thương Mặc vẫn luôn bận rộn cũng nghĩ tới, hơn nửa ngày, gãi đầu, "Vẫn không có tin tức. "
"Tiểu Đản, tôi nghĩ tới chuyện của những dân làng kia." Giọng nói của Triệu Mạt Thương thật thấp, có chút hổ thẹn, "Trước đây...."
"A, đúng nga, chuyện này. " Thương Mặc vỗ xuống đầu, ngồi xổm lật văn kiện cả buổi, "Tại đây em còn giữ bản thảo những tư liệu lần trước, sau đó..... A, con trai của Cục trưởng công an tỉnh là người của Tử Tinh Đường, em dự định để cho ba hắn trực tiếp lập án, sau đó đưa đến Viện kiểm sát tỉnh đưa đi khởi tố. . ."
"Như vậy có thể chứ?" Không nghĩ tới Thương Mặc vội vàng thành như vậy vẫn còn đem chuyện này để ở trong lòng, Triệu Mạt Thương có chút cảm động, lại có chút lo lắng, "Tiểu Đản, có thể lại hay không ...."
"Lần này cũng không chỉ là vấn để biểu dương chính nghĩa." Vẻ mặt Thương Mặc lạnh như băng, ngón tay vuốt ve phần tài liệu kia, "Chuyện lần trước Lệ bí thư cũng tham gia góp thêm một cước. "
Chuyện tòa nhà lớn của Thương gia bỗng nhiên bị tấn công, vẫn luôn là Tào Minh Nghĩa chủ đạo, mà ngoài ra trong đó lại có mấy tốp nhân mã tham dự, theo Thương Mặc sai người càng lúc càng thâm nhập điều tra, từng chút một nổi lên mặt nước.
Hiện nay có thể xác định chính là Lệ bí thư có tham dự, còn có Cận Phi Hàn.
Mà Triệu Đình Vĩ và Đan Trác có tham dự hay không, hiện nay còn chưa biết.
Có chút phức tạp liếc nhìn Triệu Mạt Thương, mâu thuẫn trong mắt Thương Mặc trôi qua tức thì, cũng không để cho Triệu Mạt Thương đang suy tư phát hiện.
"Cho nên. . . Tiểu Đản, thật ra thì vẫn là bởi vì tôi. . ." Triệu Mạt Thương giật mình mà nghĩ đến, áy náy trong mắt như thế nào đều giấu không được.
Thương Mặc tại trong lòng âm thầm hít hai tiếng, đứng dậy ôm lấy cô, "Thân phận của Tào Minh Nghĩa chị còn không biết phải không?"
Không rõ em ấy tại sao bỗng nhiên lại nói chuyện này, Triệu Mạt Thương lắc đầu, từ sau khi Thương Thần Nho gặp chuyện không may cảm giác áy náy đè nén ở hôm nay triệt để bạo phát, chỉ run rẩy dựa ở trong lòng Thương Mặc.
"Trung Quốc hiện tại có hai đại hắc bang, một cái là Thanh Long Bang chúng ta, từ khi ba ba em sáng lập tới nay, đem nam phương hắc đạo toàn bộ chiếm được, một cái là Thương Lang Bang, có trên trăm năm lịch sử, vẫn hùng cứ ở phương bắc. " Thương Mặc ôm cô ngồi vào trên ghế, đem những gì mình trong khoảng thời gian này điều tra được tới nay cùng cô nói một chút, "Trước những người đó không phải cũng gọi Tào Minh Nghĩa là Thiếu chủ sao? Đó là bởi vì Tào Minh Nghĩa chính là Thiếu chủ Thương Lang Bang, từ lúc học đại học đi tới phía nam sau đó liền tính toán mọi cách phát triển thế lực ngầm, ý đồ bất chính. . . Mà hắn ta. . . Xác thực đã làm được. "
Trong lòng thất kinh, trong đầu xông vào thời kỳ lúc học đại học, nụ cười của thiếu niên Tào Minh Nghĩa giống như ánh mặt trời kia, cử chỉ tư văn hữu lễ*, tri thức phong phú, cùng với lời lẽ chính nghĩa lẫm liệt, lại nghĩ đến trước mình bị Ngô thúc mang đi sau đó là ánh mắt Tào Minh Nghĩa tràn ngập dục vọng và dáng vẻ âm trầm, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên có loại cảm giác muốn nôn mửa.
*nhã nhặn, lịch sự
May mắn, người chính mình yêu nhất cũng là người yêu nhất chính mình lúc này đang ôm chính mình, ôm ấp ấm áp để cho cô không nhịn được tâm động.
Cảm giác được Triệu Mạt Thương buông lỏng toàn thân, Thương Mặc giật giật thân thể, để cho cô gần như nằm úp sấp ở trên người mình, vừa tiếp tục nói, " Đoạn thời gian lúc trước em vẫn cảm thấy không đúng, cho dù em là Bang chủ còn trẻ mới nhậm chức, em có thể từ hơn ba năm trước từng bước tiếp nhận sự vụ trong bang, mà những bang phái nhỏ cho tới nay cũng biết thủ đoạn của em, không có lý do bỗng nhiên có dã tâm, nhất định là có người ở phía sau kích động. "
Hít một ngụm hương khí trong tóc Triệu Mạt Thương, Thương Mặc lại nói tiếp, "Sau đó em cũng liền như bọn họ mong muốn, ngoài mặt biểu hiện ra mang theo chủ lực trong bang bọn hắn vẫn nhìn thấy vì chuyện của bang phái mà mệt mỏi, những thúc thúc bá bá kia đã bắt đầu ngầm hành động. Vốn đã tra được không sai biệt lắm, dù sao phía nam là địa bàn của chúng ta, không nghĩ tới bởi vì tôi trong chốc lát sơ sẩy, chị bị cướp đi mất. "
Lặng yên tựa ở trong ngực nàng, tay Triệu Mạt Thương cách vải vóc thật mỏng trên người Thương Mặc ở trên bả vai nàng hoạt động, bỗng nhiên có chút mệt mỏi.
Lại có loại cảm giác không muốn làm kiểm sát trưởng, thầm nghĩ một mực ở cùng Thương Mặc, làm cho nàng không có nỗi lo về sau, làm cho nàng có thể tùy thời an tâm.
"Đúng rồi, em cùng cậu nói chuyện, chị gần đây phải chuẩn bị cẩn thận một chút rồi. " Ánh mắt chạm đến tư liệu trên bàn, Thương Mặc chợt nhớ tới một việc, rất nghiêm túc nói, " Gần nhất, trong khoảng thời gian này Viện Kiểm Sát tỉnh có thể phải hoán huyết*, đến lúc đó chị vừa lúc đi lên. "
(*thay đổi nhân viên; thay đổi cơ cấu)
Trong lòng cả kinh, Triệu Mạt Thương mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn Thương Mặc, đã thấy nàng vẫn là bộ dáng vẻ nghiêm chỉnh kia, "Thật giống như là muốn khảo hạch vậy. "
"Tiểu Đản, tôi..." Triệu Mạt Thương cau mày, nhìn Thương Mặc, một câu nói cũng nói không nên lời.
"Nói như vậy, cộng thêm kế hoạch lúc trước, đến lúc đó người tiếp nhận vụ án Giếng làng Vịnh kia chính là chị rồi. " Thương Mặc căn bản không biết quấn quýt của Triệu Mạt Thương lúc này, mang theo ôn nhu cười nhẹ cọ xát Triệu Mạt Thương, "Hài lòng chứ."
"Mới không vui đây này. " trong giọng nói sớm đã mang theo khóc nức nở, tay Triệu Mạt Thương ở trên mặt Thương Mặc vỗ về, "Tiểu Đản, không cần nuông chiều tôi như vậy..."
Từ vừa mới bắt đầu, dù cho cô muốn như thế nào, Thương Mặc đều sẽ cố gắng thỏa mãn cô.
"Làm sao vậy?" Không ngờ tới Triệu Mạt Thương sẽ nói không cần, Thương Mặc rất kinh ngạc nhìn cô không rõ vì sao, sau đó lại có chút bừng tỉnh, "Này... Là cảm thấy em nhúng tay vào chuyện này không tốt sao? Kỳ thực không phải như thế... Cậu vốn cũng rất thưởng thức chị..."
"Không phải. . ." Tay ngăn chặn miệng của nàng, Triệu Mạt Thương ngưng mắt nhìn nàng, đôi mắt ôn nhu, "Tôi không muốn em luôn bởi vì chuyện của tôi mà bị liên lụy vào, hiện tại với tôi mà nói, em là quan trọng nhất. "
Có thể Đan Trác đúng, xã hội này, sớm đã không có cái gọi là công bằng chính trực, cô vẫn luôn tự lừa mình dối người mà thôi.
Có thể. . . Trở lại bên cạnh Đan Trác nắm giữ thế lực trong tay Đan Trác ... Có phải có thể đến giúp Thương Mặc hay không?
"Em..." Miệng Thương Mặc giật giật, vừa muốn nói gì, Triệu Mạt Thương lại tiếp tục nói, "Không biết từ lúc nào bắt đầu, lý tưởng của tôi lại rời tôi càng ngày càng xa. "
Cô ở bên cạnh Thương Mặc đã trải qua nhiều gian khổ như vậy, đối với chuyện hắc bang sống mái với nhau cùng mạng người nhạt nhoà sớm đã nhìn quen rồi, có đôi khi, cô thậm chí không biết chính mình đang làm những gì, lý tưởng cùng hiện thực, không phân rõ.
"Không có xa a. " Thương Mặc vừa nhìn liền biết nàng lại quấn quýt, đầu óc nhanh chóng chuyển, trong miệng cũng hết sức nhanh chóng nói, "Từ khi chị trở thành Trưởng phòng phòng công tố, chị có thể từng thấy Viện kiểm sát thành phố X tái xuất hiện qua chuyện thảo gian nhân mạng (xem mạng người như cỏ rác) sao? Còn có, nhìn thấy kiểm sát trưởng nào vì tiền làm ra chuyện xin lỗi người trong cuộc chưa?"
"Vậy sao?" Tuy là ghé vào trên người nàng, cái loại cảm giác ấm áp này lại không chống cự nổi hàn lãnh đột nhiên xuất hiện từ bên trong tới bên ngoài, Triệu Mạt Thương có chút tự giễu nói, "Đều là em cho tôi a Tiểu Đản, nếu như không phải em... "
"Đại danh Triệu kiểm sát trưởng, từ lúc đó truyền khắp giới kiểm sát. " Thương Mặc cắt đứt lời của cô, rất bình tĩnh nói, "Chị có thể đi hỏi cậu, tuyệt đối không phải em làm, đó là sự cố gắng của chính chị."
Lắc đầu, Triệu Mạt Thương ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt Thương Mặc, "Tôi không thèm để ý cái này, trước đây tôi theo. . . Ba mẹ tôi nói, người yêu nhau nên giúp đỡ cho nhau. . . Nhưng cho tới nay, đều là em giúp tôi, mà tôi cái gì cũng không giúp được em, chỉ làm cho em thêm phiền phức. "
Dừng một chút, nhìn thấy Thương Mặc nhíu chân mày, Triệu Mạt Thương lại nói tiếp, "Tôi không muốn vẫn được em bảo vệ, tôi muốn giúp em, ba mẹ tôi. . ."
"Vậy chị giúp em đem Lệ bí thư tiễn vào trong ngục giam có được hay không?" Từ nửa câu sau suy đoán ra ý tưởng của Triệu Mạt Thương, Thương Mặc bỗng nhiên cắt đứt lời của cô, vẻ mặt khẩn cầu, "Chỉ có chị mới làm được. "
"Tiểu Đản. . ."
"Có được không?" Thương Mặc thấy cô còn muốn nói gì nữa, lập tức làm nũng lại dường như nói, "Có được hay không vậy. . ."
"Được..." Nhìn dáng vẻ Thương Mặc bĩu môi, Triệu Mạt Thương ở trong lòng thở dài, hồi phục lại ôm chặt lấy Thương Mặc.
Đạt được đáp án từ Triệu Mạt Thương, lúc này Thương Mặc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, ôm Triệu Mạt Thương híp mắt dưỡng thần.
Thế lực của Tào Minh Nghĩa đã gần như bị diệt trừ, Lệ bí thư để cho Triệu Mạt Thương tới xử lý, như vậy còn một người chính là... Cận Phi Hàn...
Nhếch miệng lên, một nụ cười âm hiểm ở trên mặt Thương Mặc hiện lên, bị Triệu Mạt Thương bắt được.
Không có hỏi nhiều, Triệu Mạt Thương lẳng lặng dựa vào Thương Mặc, hãy còn bắt đầu suy nghĩ quyết định của chính mình.
Lúc này, ở kinh đô, trong phòng làm việc của chủ tịch tập đoàn Trường Vĩnh, đứng trước bàn làm việc của Đan Trác là thư ký của bà.
"Thương Mặc sao. . ." Ngồi ở phía sau bàn làm việc Đan Trác, nghe thân tín báo cáo, cười đến hết sức ý vị thâm trường, "Ngược lại thật sự là có thủ đoạn, không hổ là hài tử gia nhân kia . "
Không phải rất rõ ràng cái gọi là gia nhân kia là chuyện gì xảy ra, thư ký cúi đầu, không nói gì, mà chờ Đan Trác hạ lệnh.
"Mạt Thương ra sao?" Đan Trác hai tay chống cằm, giọng nói nhàn nhạt.
"Tiểu thư rất. . ." Thư ký liếc nhìn Đơn Trác có chút tâm thần bất định, nhưng vẫn trung thực nói, "Tiểu thư hình như rất hạnh phúc. "
"Hạnh phúc?" Lập lại một lần, Đan Trác lắc đầu, ngồi thẳng thân thể, "Tôi hiểu con gái của mình, qua một thời gian ngắn nó nhất định sẽ tới tìm tôi. "
"Chủ tịch. . ." Thư ký sững sờ, vô ý thức mà kêu một tiếng, sau đó rất nhanh cúi đầu xuống, "Vâng. "
"Chú ý cho kỹ động tác của Triệu Đình Vĩ bên kia, tôi cũng không muốn Mạt Thương bị hắn đoạt mất. " Đan Trác mặt không biểu tình nói một câu, sau dó phất phất tay, "Cô đi ra ngoài trước đi. "
Thư ký hơi hơi cúi mình vái chào liền thối lui ra khỏi phòng làm việc, chỉ chừa Đan Trác một mình ngồi ở trong phòng làm việc, từ trong ngăn kéo tấm hình nhìn hồi lâu, lại đem ảnh chụp trả về, một lần nữa khóa lại ngăn kéo.
Phòng công an bên kia động tác rất nhanh, Thương Mặc mới đem tư liệu đưa cho con trai của cục trưởng ngày hôm sau, vụ án kia liền lập án rồi.
Mà Triệu Mạt Thương ở sau khi khảo hạch, rất thuận lợi tiến vào Viện Kiểm Sát tỉnh.
"Mạt Thương, rốt cục a. . ." Kiều Lâm Cử bước vào trong phòng làm việc của Triệu Mạt Thương, rất cảm khái, "Cô có thể đi vào đây làm, tôi thật cao hứng. "
"Kiều Kiểm. . ." Khúc mắc chưa giải, Triệu Mạt Thương cũng không biết nên làm ra vẻ mặt gì, chẳng qua như trước vẫn duy trì nét mặt nhàn nhạt, "Làm phiền ngài. "
"Phiền phức ta?" Kiều Lâm Cử không hiểu gì ngẩn người, trở lại bình thường sau đó cười nói, "Mạt Thương, cô hiểu lầm rồi, tôi cũng không phải bởi vì tiểu Mặc mới hi vọng cô tiến vào đây, cô nghĩ, trước đây thời điểm lão Khúc dẫn cô đến chỗ tôi khoe khoang, tôi rất ghen tỵ nha."
Triệu Mạt Thương sớm đã nhận định nếu không phải có Thương Mặc, chính mình quyết không có thể nào đi đến vị trí ngày hôm nay, chỉ nhàn nhạt cười cười, "Nói chung, không phải là bởi vì em ấy, tôi quả thực không có khả năng tới nơi này. "
"Ài. . ." Lâm Cử có chút bất đắc dĩ, sau nửa ngày, lắc đầu, "Cô là cô, Tiểu Mặc là iểu Mặc, Mạt Thương ah, ngàn vạn đừng bởi vì những chuyện kia liền mơ hồ. "
"Mạt Thương hiểu rõ. " Triệu Mạt Thương khẽ gật đầu một cái.
Kiều Lâm Cử thấy cô như vậy, càng thêm bất đắc dĩ, tại nơi đó đứng một lúc lâu, "Thở dài, vậy cô hảo hảo làm quen một chút đi, có chuyện gì cứ tới hỏi tôi. "
"Được." Triệu Mạt Thương lại gật đầu một cái, đợi sau khi Kiều Lâm Cử ra ngoài suy tư hồi lâu, cầm điện thoại di động, lẳng lặng nhìn.
Một lúc lâu, ngón tay cái run rẩy nhấn một chuỗi dãy số cô chưa bao giờ chủ động gọi.
"Mạt Thương. " Người bên đầu điện thoại kia dường như đã sớm biết cô sẽ gọi điện thoại tới, giọng nói bình thản, không có bất kỳ cảm giác kinh ngạc nào.
"Nếu như tôi trở về, phải đi Triệu gia hay là Đan gia?" Giọng nói của Triệu Mạt Thương trong trẻo nhưng lạnh lùng, ngón tay lại không tự chủ bắt đầu vuốt ve mặt bàn.
"Con gọi điện thoại cho mẹ, lẽ nào muốn trở về Triệu gia?" Giọng nữ bên đầu điện thoại kia nghe có chút tương tự với Triệu Mạt Thương, lại có chút bất đồng thành thục pha lẫn ở bên trong.
"Tôi sẽ không gả cho Cận Phi Hàn, tôi yêu Thương Mặc. " trong tròng mắt lóe ra băng lãnh, tay Triệu Mạt Thương nắm thành quyền, "Tôi chỉ muốn em ấy. "
"Con muốn người nào ta mặc kệ. " Giọng nữ kia nhẹ nhàng cười khẽ, tiếp theo rất tự tin nói, "Mẹ chỉ muốn con trở lại tiếp quản Đan gia, về phần cùng ai cùng một chỗ, tùy con."
"Như vậy. . ." Trầm ngâm vài giây, Trong giọng nói của Triệu Mạt Thương có chút không xác định, "Tôi có thể. . . Đến giúp em ấy không?"
"Chỉ cần con bé đừng phát điên. " Giọng của người phụ nữ vốn đang khẽ cười chuyển sang lạnh lẽo, "Con nên biết tính cách của con bé. "
"Tôi hiểu được. " rất lý trí mà đáp, Triệu Mạt Thương quét mắt nhìn căn phòng làm việc của riêng mình, đau khổ cười, nhẹ nhàng nói, "Mẹ, đừng gạt con. " 
Bên đầu điện thoại kia, Đan Trác vốn là vẻ mặt tỉnh táo, chợt nghe con gái nói như vậy, chợt cảm thấy cổ họng có chút đắng chát, tiếp theo, đồng dạng nhẹ nhàng, "Yên tâm. " 
Cúp điện thoại, Triệu Mạt Thương ngồi vào trên ghế, mở ra file gõ ra một phần đơn từ chức, in ra, đứng dậy ra phòng làm việc của mình đi đến văn phòng của Phó kiểm sát trưởng.
"Hắc đạo E quốc đại loạn?" Thương Mặc ngồi trước máy vi tính, tay cầm điện thoại di động, nghe bên đầu điện thoại kia báo cáo, lông mày bắt đầu nhíu chặt, "Người của chúng ta ở bên đó không đủ sao?
"Đúng vậy, Bang chủ. " Ngoại trừ mấy người quan hệ cùng Thương Mặc tương đối thân mật, Thanh Long Bang trên dưới nhất trí, sớm đã đổi giọng gọi Thương Mặc làm bang chủ.
"Tùy thời đem tình huống báo cáo cho ta. " Thương Mặc bình thản nói một câu, tiếp theo hình như nhớ tới cái gì, do dự một chút, "Được rồi, chú ý một người tên là Sở Sâm bên cạnh công tước Lư Tạp Tư một chút... Có bất kỳ nguy hiểm nào, cứu.
"Dạ." 
Thân thể thả lỏng tựa lưng vào ghế ngồi, Thương Mặc nhìn trần nhà trắng bóng, theo thói quen giơ cổ tay nhìn đồng hồ, mỉm cười.
Thiếu chút nữa đã quên rồi, Triệu Mạt Thương đổi chỗ đi làm, lập tức đi Viện Kiểm Sát tỉnh làm quen một chút.
Chỉ là mới nghĩ như vậy xong, điện thoại Thương Mặc liền vang lên, nhìn nhìn số điện thoại gọi đến, lông mi xinh đẹp nhíu lại, tiếp thông, "Cậu. "
"Mạt Thương mới vừa nộp đơn từ chức. " Kiều Lâm Cử trầm giọng, "Tiểu Mặc, chuyện gì xảy ra?"
"Cái gì?" Mạnh mẽ đứng lên, Thương Mặc vội vội vàng vàng chạy ra ngoài cửa, lại gặp người vừa mới trở về, vẻ mặt mệt mỏi Triệu Mạt Thương, vội vàng nói với Kiều Lâm Cử bên đầu điện thoại kia, "Chị ấy đã trở về, con cùng với chị ấy nói, cậu, làm phiền người. "
"Đã biết, ta coi như cô ấy mấy ngày nay xin nghỉ. " Kiều Lâm Cử bất đắc dĩ nói xong liền cúp điện thoại, mà Thương Mặc còn lại là kinh ngạc nhìn cô gái hướng chính mình đi tới, có chút thương tâm, có chút khó hiểu, "Vì sao?"
"Xin lỗi, Tiểu Đản. " Triệu Mạt Thương giơ tay vỗ về gò má Thương Mặc, trong mắt tuy có không nỡ, ánh mắt lại hết sức kiên định, "Tôi quyết định trở về tiếp quản gia nghiệp của mẹ tôi."
*************
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: o(╯□╰)o đây coi là ngược sao? ? ? ? lẽ không tính a. . . Thương tỷ tỷ rất là phiền muộn đấy, đường đường ngự tỷ đại nhân luôn bị Tiểu Đản bảo hộ sủng ái, khụ... Vì vậy kỳ thật Thương tỷ tỷ người ta cũng là có thực lực đấy....

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna