Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 73 + 74

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 73

Triệu Mạt Thương trầm mặc mấy giây, người đàn ông đứng ở xung quanh bảo vệ cô bộ dáng sụt sùi.
"Các người. . . Tại sao muốn bắt cô bé?" Thả bước chân ưu nhã đi tới trước mấy người đàn ông nhuyễn như than bùn trên đất, Triệu Mạt Thương nhíu mày,"Nói cho tôi biết sự thật, tôi sẽ không báo cảnh sát."
"Thiết. . ." Người đàn ông cầm đầu kia  lại bật cười, ho khan mấy tiếng, "Cảnh sát? Ha ha. . ."
Triệu Mạt Thương đôi mắt trầm xuống, nhìn mấy người hồi lâu, có chút không biết như thế nào cho phải.
Tựa hồ. . . Cảnh sát bên kia quả thật không thể kinh động? Như vậy mấy người này nên xử lý như thế nào chứ ?
Mấy người đàn ông áo đen cùng một người đàn ông trong đó đi tới trước mặt Triệu Mạt Thương, cung kính khom người , "Thiếu chủ phu nhân, mấy người này giao cho chúng tôi xử lý, có thể không?"
". . ." Triệu Mạt Thương mặt lập tức đỏ lên.
Mới vừa cô sở dĩ dám không chút kiêng kỵ đi đường nhỏ như vậy, bởi vì biết Thương Mặc phái người bảo vệ cô, lúc này lại nghe người tới gọi cô như vậy, cảm giác vừa thẹn vừa mừng lập tức lắp đầy trái tim.
"Thiếu chủ phu nhân?" Người đàn ông hỏi thăm cúi đầu, đợi đã lâu không nghe được Triệu Mạt Thương trả lời, liền lại gọi một lần nữa.
"A. . ." Triệu Mạt Thương phục hồi tinh thần lại, thần sắc có chút lúng túng, " Ừ. . . Các người muốn xử lý như thế nào?"
"Chúng tôi sẽ giúp ngài lấy được câu trả lời ngài muốn ." Người đàn ông áo đen cung kính nói, "Hoặc là phu nhân còn phân phó khác, chúng tôi cũng sẽ thi hành."
Có chút mâu thuẫn nhìn người đàn ông, lại nhìn một chút cô bé trong ngực, Triệu Mạt Thương cuối cùng hạ quyết tâm nói, " Được, vậy các anh giúp tôi hỏi thăm bọn họ tại sao muốn bắt. . . Nam Nam, có thể không?"
"Dạ !" Mấy người đàn ông áo đen cùng đáp, sau đó mỗi người nắm lên một người đàn ông, mà người đàn ông áo đen mới vừa hỏi thăm thì lại hỏi Triệu Mạt Thương, "Thiếu chủ phu nhân còn có gì phân phó sao?"
"Không. . . Không có. . ." Triệu Mạt Thương rất ngượng ngùng nói, "Làm phiền các anh. . ."
Người đàn ông áo đen lại cúi mình vái chào, mang mấy người lui ra, Triệu Mạt Thương nhìn bóng người nhanh chóng biến mất, rơi vào trầm tư.
Thiếu chủ. . . Phu nhân?
Tại sao lại gọi là Thiếu chủ, mà không phải là tiểu thư các loại?
Thương Mặc gia không phải buôn bán sao? Con cái nhà buôn bán, không phải gọi là tiểu thư hay thiếu gia sao? Xưng hô Thiếu chủ như thế. . .
Hơn nữa, mấy người kia bộ dáng tuân mệnh, cũng quá mức đi ?
Hơn nữa nghiêm chỉnh huấn luyện. . .
Cô nhớ chú của cô đã từng mang cô đi quân khu chơi qua, những binh lính kia chính là như vậy.
Chẳng lẽ Thương Mặc là con của thủ trưởng quân khu?
Lại không đúng.
Nếu là con nhà thủ trưởng quân khu, các binh lính là tuyệt đối sẽ không gọi nàng là Thiếu chủ.
"Mẹ. . ." Âm thanh non nớt cắt đứt suy nghĩ sâu xa của Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương phục hồi tinh thần lại, ôm cô bé đi ra khỏi đường nhỏ, "Người bạn nhỏ, nhà cháu ở đâu, dì đưa cháu trở về."
"Mẹ, không muốn không muốn Nam Nam. . ." Cô bé sắc mặt lập tức xụ xuống, bĩu môi, trong mắt lại bắt đầu nổi lên nước mắt.
Mặt lạnh xuống, Triệu Mạt Thương ánh mắt tron trẻo lạnh lùng nhìn cô bé, "Cháu quấy rối nữa, ta liền mặc kệ cháu."
Cô bé tựa hồ bị giật mình, vẫn ủy khuất như cũ bỉu môi, nhưng không dám khóc nữa.
"Ba mẹ cháu đâu?" Thở dài, không nghĩ dọa cô bé, Triệu Mạt Thương sắc mặt trì hoãn, cố gắng ôn nhu nói, "Dì mang cháu đi tìm bọn họ."
Cô bé lắc đầu một cái, tay như cũ nắm quần áo Triệu Mạt Thương, " Không muốn Không muốn Nam Nam. . ."
Cho tới bây giờ tĩnh táo tự kiềm chế, Triệu Mạt Thương chỉ có đối với Thương Mặc mới không cách nào bình tĩnh lúc này bất đắc dĩ, ôm cô bé ở ven đường suy tư hồi lâu, ngăn một chiếc taxi về nhà.
"Mau cứu ba ba!" Ai ngờ vừa vào cửa nhà Triệu Mạt Thương, cô bé liền khóc lớn lên, "Mẹ, mau cứu ba, ba nói mẹ có thể cứu ba. . ."
Triệu Mạt Thương nhất thời ngây ngẩn, hồi lâu, nhìn cô bé vẫn còn lớn tiếng khóc, "Ba cháu bảo cháu đến tìm dì?"
Để cho một đứa bé đến tìm cô cầu cứu?
"Không phải. . ." Cô bé khóc mặt đầy nước mắt, nước mũi cũng tùy tiện cọ vào trên tay áo, Triệu Mạt Thương thở dài một tiếng, kéo cô bé ngồi vào trên ghế sa lon trong phòng khách, rút ra khăn giấy giúp cô bé lau nước mắt cùng nước mũi, "Đừng khóc, nói cho dì chuyện gì xảy ra."
Cô bé nghẹn ngào mấy tiếng, từ trên cổ kéo ra một sợi dây chuyền, dây chuyền có thể mở ra, bên trong bất ngờ để hình Triệu Mạt Thương.
"Này. . ." Triệu Mạt Thương nhìn ảnh chụp mình bên trong hình, giật mình, lại ngẩng đầu nhìn cô bé.
"Ba nói đây là hình mẹ, muốn Nam Nam tìm mẹ, mẹ có thể cứu được ba."
"A, là như vậy a. . ." Mấy người đàn ông áo đen kia sau khi mang đi người dám can đảm chặn Triệu Mạt Thương  liền lập tức gọi điện thoại báo cáo lại cho Thương Mặc chuyện này, Thương Mặc nghe cấp dưới miêu tả trong điện thoại, nhàn nhạt cười cười, "Tốt lắm theo cô ấy."
Đợi cúp điện thoại, Thương Mặc trầm tư một hồi, ngón tay thon dài mà khớp xương rõ ràng gõ lên tay vịn của cái ghế, tiếp tục suy tính chuyện tình Lô Tạp Tư Công tước.
Hoặc là. . . Không tìm Lô Tạp Tư, tìm Sở Sâm?
Cửa bỗng nhiên bị gõ, hai người đàn ông canh giữ ở cạnh cửa nhìn về Thương Mặc, Thương Mặc gật đầu, bọn họ liền mở cửa.
"Thiếu chủ, có một người tự xưng là cậu ngài đến tìm ngài." Lâm Vũ Đồng từ ngoài cửa đi vào, hướng về phía Thương Mặc cung kính khom người nói.
Nhẹ nhàng chọn mi, Thương Mặc đứng lên, có chút kinh dị, suy xét mấy giây, mở miệng nói, "Để cho hắn đi vào."
"Dạ !" Lâm Vũ Đồng lui ra ngoài, một hồi lâu lại mang theo một người đàn ông đi vào, người đàn ông kia vẻ mặt lạnh nhạt, lúc thấy Thương Mặc mặt đầy ngạc nhiên mừng rỡ, "Tiểu Mặc. . ."
Thương Mặc nhìn thẳng hắn mấy giây, trong lòng giống như bị sóng lớn đánh vào vậy khó mà bình tĩnh, cố gắng trấn định xuống, "Cậu."
Người đàn ông hướng Thương Mặc đi mấy bước, trong phòng những người khác lập tức cảnh giới đứng lên, đều móc súng lục ra.
Khoát khoát tay ngăn lại động tác của bọn họ, tĩnh táo lại Thương Mặc nhàn nhạt nói, "Các cậu tất cả ra ngoài đi."
"Thiếu chủ. . ." Lâm Vũ Đồng không yên tâm kêu một tiếng, Thương Mặc như cũ nhàn nhạt, "Đi ra ngoài."
"Dạ."
"Tiểu Mặc, cháu quả nhiên tới." Người đàn ông cao hứng đi tới trước mặt Thương Mặc, "Cậu thiệt nhiều năm không gặp người." 
"Mười một năm."
Thương Mặc kéo khóe miệng cười cười, trong đôi mắt lại không có nửa điểm ý cười, "Cậu nếu chỉ vì muốn thấy tôi liền cướp nhóm hàng kia, không khỏi quá mức đại động can qua*."
đại động can qua* : gây chiến; làm to chuyện
Người đàn ông rõ ràng bởi vì thái độ của Thương Mặc ngây ngẩn cả người, cười khổ, "Ta dĩ nhiên muốn thấy cháu, nhưng Thương Thần Nho người kia. . ."
"Cậu!" Thương Mặc cắt đứt lời nói của hắn, "Mời tôn trọng ba tôi."
Người đàn ông kia cũng không có ngừng lời nói, mắt đỏ nhìn Thương Mặc, "Ba tôi? Tôn trọng?"
Giọng người đàn ông giễu cợt làm cho Thương Mặc nhíu mày, giật giật miệng muốn mở miệng, suy tư một lúc, lại nhắm lại.
"Tiểu Mặc, cháu không nên bị hắn lừa gạt! Mẹ cháu chính là hắn hại chết, còn nữa, cháu cho là mười mấy năm nay ta không muốn đi gặp cháu sao?  Là hắn, là hắn một mực muốn đuổi giết ta a. . ." Người đàn ông tức giận hô, tay nắm bả vai Thương Mặc,  "Nếu như không phải là ta đầu quân đến Lô Tạp Tư Công tước nơi này, ta sớm đã chết ở trong tay hắn!"
"Không thể nào!" Thương Mặc sờ máy trợ thính bên tai trái, nói như đinh đóng cột*, "Ba tôi không thể nào đuổi giết cậu. . ."
* nguyên văn nó là "trảm đinh tiệt thiết" ở trên mình dịch theo nghĩa việt luôn cho dễ hiểu.
"Tiểu Mặc, hắn chính là quá biết ngụy trang, năm đó chị cũng là như vậy. . . Cũng giống như cháu tín nhiệm hắn như vậy. . . Mới có thể. . . Mới có thể. . ." Người đàn ông nắm chặt quyền, rất oán hận nói, hồi phục lại nhìn Thương Mặc, "Tiểu Mặc, cháu tin ta, cậu sẽ không hại cháu. . ."
Thương Mặc lấy lại bình tĩnh, nhìn thẳng người đàn ông, "Cậu chắc là hiểu lầm ba đi. . ."
"Không có!" Người đàn ông không chút do dự nói, tầm mắt rơi vào trên tai trái của Thương Mặc nhíu mày lại, "Tiểu Mặc, cháu. . . Tai nghe điện thoại?"
Lại sờ sờ máy trợ thính, Thương Mặc vẻ mặt dửng dưng, "Máy trợ thính."
Người đàn ông có chút không thể tin nhìn Thương Mặc, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, "Tiểu Mặc, chớ cùng cậu đùa giỡn loại này."
"A. . ." Thương Mặc miễn cưỡng cười một tiếng, không nói gì nữa.
Thấy vẻ mặt nàng như vậy, người đàn ông hoàn toàn giật mình, tay từ từ buông bả vai Thương Mặc, lui lại mấy bước, "Cháu. . . Kia. . . Thật sự là máy trợ thính?"
Khẽ gật đầu một cái, Thương Mặc sờ sờ cái mũi, hướng về phía người đàn ông nói, "Thật ra thì cũng không có gì."
"Cái gì không có gì?" Người đàn ông phẫn hận đập xuống vách tường, "Thương Thần Nho rốt cuộc là bảo vệ cháu như thế nào, hổ dữ còn không ăn thịt con, hắn. . ."
"Chuyện này cùng ba không quan hệ, là tôi tự làm tự chịu." Thương Mặc đã hoàn toàn trấn định, nhìn người đàn ông, "Cậu, tôi lần này tới, là vì nhóm hàng kia."
Chân mày nhíu thật chặt, người đàn ông nhìn Thương Mặc nói, "Tiểu Mặc, cháu liền gấp như vậy muốn nhóm hàng kia sao?"
"Đúng." Thương Mặc hai tay đút túi quần không chút nào tránh né, "Sắp đến ngày giao hàng, cậu cũng biết đến ngày không giao hàng sẽ xảy ra chuyện gì."
Dừng một chút, Thương Mặc trầm giọng nói, "Cậu, đừng để cho cháu khó xử."
"Cháu. . . Tiểu Mặc, cháu tại sao lại biến thành như vậy?" Người đàn ông trong mắt tràn đầy thống khổ, "Chị nói qua không hy vọng cháu cũng lăn lộn hắc bang."
" Cháu muốn như vậy." Thương Mặc mặt không chút thay đổi,  "Cho nên, cậu đem nhóm hàng kia giao cho cháu đi." 
"Giao ra, có thể." Người đàn ông thấy Thương Mặc như vậy, cũng không nói những thứ khác, "Hàng, để cho thuộc hạ của cháu mang về, cháu lưu lại."
"Lưu lại?" Thương Mặc trong lòng mơ hồ có chút bất an, nhíu mày lại không hiểu hỏi, "Lưu lại để làm gì?"
"Lưu lại, cậu nuôi cháu." Người đàn ông vẻ mặt kiêu ngạo, "Cậu sẽ làm cho cháu lần nữa trở lại cuộc sống giống như Tiểu công chúa trước kia, vì cháu tìm một người đàn ông tốt." 
(ed: vậy Thương tỷ của tôi phải làm sao 😡)

Chương 74

"Cậu nói cái gì?" Thương Mặc không tưởng tượng nổi nhìn người đàn ông, khó hiểu ông ta cư nhiên lại nói với nàng ra như vậy.
"Hừ, Thương Thần Nho căn bản không bảo vệ được cháu, cũng dạy cháu không tốt." Người đàn ông vẻ mặt khinh bỉ, sau đó lại là vẻ mặt tận tình khuyên bảo, từ trong túi móc ra một tấm hình, "Tiểu Mặc, cậu cùng cháu nói, cháu như vậy là không đúng. . ."
Đôi mắt Thương Mặc sâu thẳm quét mắt tấm hình kia, vốn là vẻ mặt không đếm xỉa tới lập tức biến mất, ánh mắt chặt chẽ nhìn chằm chằm tấm hình kia, thanh âm nghe có chút lạnh lùng, "Ở đâu ra?"
Trong hình, nàng cùng Triệu Mạt Thương ôm nhau hôn môi, có vẻ rất ngọt ngào.
"Cháu không cần phải để ý đến hình từ đâu ra." Người đàn ông cau mày, "Tiểu Mặc, lưu lại, cậu giúp cháu."
"Thiết. . ." Thương Mặc cười nhạt liếc ông ta, từ trong tay ông ta  đoạt lấy tấm hình kia, vốn muốn xé nát, thấy phía trên hình, lòng mềm nhũn, đem ảnh chụp thu vào trong túi, "Còn nữa không?"
Người đàn ông thấy nàng quý trọng tấm hình như vậy sắc mặt càng thêm khó coi, "Tiểu Mặc, cháu nghe cậu, cậu biết rất nhiều thanh niên tài giỏi đẹp trai, cháu cần gì phải cùng một người phụ nữ dây dưa không rõ."
"Cậu, ta kêu ngươi một tiếng cậu, chính là còn tôn trọng ngươi." Thương Mặc biến sắc, hiếm thấy một lần tức giận biểu hiện ra bên ngoài, "Nhưng là, chuyện của tôi, mời cậu không nên nhúng tay."
"Tiểu Mặc, cháu. . ." Người đàn ông nghe Thương Mặc nói như vậy, trên mặt nhất thời xanh trắng lần lượt thay nhau, coa vẻ dị thường tức giận lại lúng túng, "Cháu tại sao có thể nói như vậy, ta là quan tâm cháu. . ."
"Tốt lắm!" Thương Mặc cắt đứt lời nói của người đàn ông kia, xoay lưng lại,  "Nhóm hàng kia, vô luận như thế nào tôi cũng sẽ lấy lại, tôi cũng sẽ không ở lại chỗ này, cậu mời đi đi, tiểu Mặc muốn ngủ."
"Cháu......." Thở hổn hển trợn mắt nhìn Thương Mặc, lại thấy Thương Mặc mặt không chút thay đổi, người đàn ông đè nén lửa giận, "Tiểu Mặc, Thương Thần Nho mặc kệ cháu, ta quản cháu, ta thay thế chị quản cháu, vô luận như thế nào ta cũng sẽ làm cho cháu lưu lại."
Thương Mặc xoay người lại, nhìn thẳng người đàn ông, trong mắt lóe lên ánh sáng làm cho người đàn ông có chút kinh hãi, "Đã như vậy, cậu liền đừng trách tiểu Mặc bất hiếu."
Bị khí thế trên người Thương Mặc ép tới có chút hoảng hốt, người đàn ông như cũ duy trì bộ dạng giận dữ,  lạnh lùng hừ một tiếng sau đó rời đi.
Sau khi hắn đi, Thương Mặc bảo mấy người Lâm Vũ Đồng đi vào, thần sắc ngưng trọng nói, "Xem ra khả năng hòa đàm tính không lớn."
"Thiếu chủ, ta đoạt nha, thuận tiện đốt bọn họ, để cho E Quốc lão biết ta lợi hại!" Một người đại hán cao lớn khỏe mạnh rất hào phóng nói.
Lâm Vũ Đồng trợn mắt nhìn hắn một cái, rất cung kính nhìn Thương Mặc nói, "Thiếu chủ có gì dặn dò."
Sờ cằm suy tư một hồi, Thương Mặc nhẹ nhàng cười một tiếng, "Chỉ thị a, theo như trước quyết định kế hoạch thứ hai đi."
"Dạ !"
Đợi sau khi mấy người kia rời đi, Thương Mặc nhìn đồng hồ, cầm điện thoại di động gọi điện thoại cho Triệu Mạt Thương. 
"Tiểu Đản. . ." Triệu Mạt Thương mới vừa đem cô bé tên Nam Nam dỗ ngủ, vừa nhìn thấy điện thoại của Thương Mặc, lập tức đi ra phòng khách tiếp nghe điện thoại.
"Tôi có thể.......Không thể trở về sớm được," Thương Mặc dựa vào tường, có chút vô lực nói, "Có thể còn phải ở lại một thời gian."
Nghĩ đến còn rất lâu mới có thể thấy được Triệu Mạt Thương, nàng liền cảm thấy thật khó chịu.
"Chuyện rất khó giải quyết sao?" Triệu Mạt Thương ôn nhu hỏi Thương Mặc, "Nghe thanh âm của Mặc rất mệt mỏi, có phải hay không rất mệt mỏi?"
" Ừ. . ." Thương Mặc nhẹ giọng ừ một tiếng, tiếp cười một tiếng, "Bất quá em yên tâm, tôi sẽ mau chóng giải quyết tất cả mọi chuyện trở về."
" Ừ." Triệu Mạt Thương câu khởi khóe miệng nhàn nhạt cười, tiếp nhớ tới chuyện xảy ra lúc chạng vạng tối, mang giọng  buồn bực nói, "Tiểu Đản, hôm nay nhặt được một đứa bé, cô bé một mực gọi em là mẹ."
"A?" Mặc dù có nghe được thuộc hạ bẩm báo chuyện Triệu Mạt Thương cứu một đứa bé, nhưng không biết đứa bé kia gọi Triệu Mạt Thương là mẹ, Thương Mặc nhất thời ngẩn người tại đó, "Mẹ?"
" Ừ. . ." Triệu Mạt Thương rất bất đắc dĩ nói, "Đứa bé kia đùa bỡn ỷ lại, thật là cùng Mặc giống nhau như đúc."
Sao?
Thương Mặc lại một lần nữa ngây ngô ngẩn người tại đó, trên mặt vẻ mặt ngây ngốc, "Cùng tôi. . . Giống nhau như đúc?"
"Phốc hì hì. . ." Nghe thanh âm Thương Mặc liền có thể tưởng tượng giọng nàng lúc này, Triệu Mạt Thương nhẹ cười ra tiếng, "Ngốc Tiểu Đản. . ."
"Sao, đứa bé kia làm sao sẽ một mực họi em là mẹ?" Thương Mặc có chút ghen nói, "Em nói nàng chơi xấu cùng tôi giống nhau như đúc, có phải hay không em cũng đối với nàng giống như đối với tôi. . ."
Ngồi ở trong phòng khách, khóe miệng hàm chứa một nụ cười, Triệu Mạt Thương ngẩng đầu nhìn ánh đèn mờ nhạt trên trần nhà, nheo lại mắt, "Tiểu Đản, em nhớ Mặc."
Thương Mặc vẫn còn đang ăn phi giấm chua nhất thời cảm thấy trên mặt có chút nóng nóng, cong cong gò má, nhỏ giọng nói, "Tôi cũng vậy."
"Ừm ? Mặc cũng nhớ Mặc?" Tốt nghiệp Đại học Luật Triệu Mạt Thương thời ở đại học chính là một biện luận hảo thủ, ở trên tòa án cũng như vậy, thời điểm đối mặt người yêu, cho tới bây giờ đều là ôn nhu đối đãi, chẳng qua là lúc này, cô lại khó hiểu muốn trêu chọc Thương Mặc một chút.
"Không. . . Không phải. . ." Vội vội vàng vàng phản bác, Thương Mặc hoàn toàn không có ý thức được Triệu Mạt Thương là trêu chọc mình, rất khả ái nói, "Tôi nói là. . . Tôi cũng nhớ em."
"Ngoan, nói như vậy mới đúng chứ." Triệu Mạt Thương cười duyên nói, nghĩ đến ngữ khí Thương Mặc mới vừa rất là ăn vị, cười càng hứng trí dạt dào, "Tiểu Đản, Mặc đang ghen? Ăn giấm của một đứa bé?"
"Ngô. . ." Biết rõ tốt giống như vậy quả thật là lòng dạ hẹp hòi, Thương Mặc nghĩ đến Triệu Mạt Thương cho tới bây giờ chính là đối mặt mình mới có ôn nhu lại phân cho một đứa bé, vẫn cảm thấy rất là không thoải mái, dứt khoát thoải mái thừa nhận, "Đúng vậy, cho nên, không cho phép em đối với đứa bé kia ôn nhu, phải xuất ra kiểm sát trưởng đại nhân uy phong lẫm lẫm!"
"Kiểm sát quan đại nhân uy phong lẫm lẫm?" Triệu Mạt Thương buồn cười lại lập lại một lần, " Mặc tưởng tiểu bằng hữu kia là tội phàm sao?"
"Mặc kệ........"  Thương Mặc thanh âm mềm nhũn hướng về phía Triệu Mạt Thương làm nũng, "Có được hay không vậy. . . Thương tỷ tỷ. . ."
Thật ra thì Thương Mặc bình thường rất ít gọi cô như vậy, nhưng là mỗi lần vừa nghe Thương Mặc gọi như vậy, Triệu Mạt Thương liền không nhịn được đáy lòng ôn nhu, chỉ muốn thật tốt thương yêu người hướng về phía mình làm nũng.
Khóe môi cong lên, hiện lên một nụ cười, Triệu Mạt Thương thanh âm càng ôn nhu, "Đối đãi người bạn nhỏ tại sao có thể hung dữ chứ, bất quá. .. Ừm, Tiểu Đản vĩnh viễn đều là trọng yếu nhất."
"Thật sự?" Thương Mặc trong lòng ngọt ngào, ngoài miệng vẫn là không nhịn được lại hỏi một lần.
"Thật sự."
" Ừm. . ." Thương Mặc ngồi vào trên giường, suy nghĩ về bộ dạng Triệu Mạt Thương, từ trong túi móc ra ảnh chụp hai người hôn môi, đôi mắt lướt qua một tia nóng như lửa, cũng không che giấu, "Tôi. . . Bỗng nhiên muốn em."
Cái loại cảm giác kì dị kích thích ở trong thân thể vọt qua, Triệu Mạt Thương ngồi ở trên ghế sa lon, hô hấp có chút dồn dập, trên mặt từ từ biến đỏ, "Chán ghét. . ."
Rõ ràng cách nhau ngàn dặm, lại có thể cảm nhận được thân thể người yêu, Thương Mặc thanh âm có vẻ có chút khàn khàn, "Làm thế nào bây giờ?"
". . ." Trầm mặc mấy giây, Triệu Mạt Thương trên mặt càng ngày càng nóng, có chút ngượng ngùng nói, "Vậy Mặc. . . Sớm một chút trở lại."
Nháy mắt mấy cái, Thương Mặc nuốt ngụm nước miếng, thanh âm nuốt nước miếng cách microphone truyền đến bên tai Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương cảm thấy mình cả người cũng sắp cháy vậy, hô hấp càng dồn dập, dứt khoát bỏ lại một câu nói, "Em đi tắm, Mặc cũng mau nhanh đi tắm rửa đi!"
"Ôi chao........." Thương Mặc mới vừa mở miệng, liền chỉ nghe được bên đầu điện thoại kia truyền tới âm thanh đô đô.
Ngơ ngác cầm điện thoại di động hồi lâu, Thương Mặc bỗng nhiên cười. 
Triệu Mạt Thương thẹn thùng.
Vội vả cúp điện thoại, Triệu Mạt Thương có chút đứng ngồi không yên từ trên ghế salon đứng lên, mới đi mấy bước, liền thấy Nam Nam ngồi chồm hổm một bên vẻ mặt khả ái nhìn nàng, "Mẹ đang cùng ai gọi điện thoại?"
Trên mặt đỏ hơn, Triệu Mạt Thương khẽ vuốt gò má nóng bỏng của chính mình, đè xuống cảm giác chột dạ, "A? Cái gì?"
"Mẹ mặt hồng hồng, giống như trái táo đỏ." Nam Nam tay chỉ gò má Triệu Mạt Thương, lời nói từ thanh âm non nớt nói ra làm cho Triệu Mạt Thương cảm thấy không biết làm sao.
Ngồi xổm xuống ôm lấy Nam Nam, Triệu Mạt Thương từ bên trong khách phòng đi tới liền nói sang chuyện khác, "cháu không phải là đã ngủ rồi sao? Tại sao lại chạy đến?"
Nam Nam nháy con ngươi đen nhánh, tay sờ mái tóc rồi xuống bên vai Triệu Mạt Thương, "Nam Nam muốn cùng mẹ ngủ chung."
Từ phòng khách đến khách phòng*, bất quá mấy bước chân, Triệu Mạt Thương trong thời gian ngắn ngủi rất nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, đem Nam Nam thả lên giường, "Ta đã nói rồi, ta không là mẹ của cháu, cháu nên gọi ta là dì."
*khách phòng : phòng ngủ dành cho khách.
"Nhưng là. . . Nhưng là. . ." Nam Nam nước mắt chảy xuống, bĩu môi, "Ba nói người là mẹ. . ."
"Ba cháu tên là gì?" Triệu Mạt Thương nhíu mày, vì ảnh chụp của mình cư nhiên đặt ở trong dây chuyền cảm thấy hết sức khó hiểu.
Thật ra thì mới vừa hỏi đến những vấn đề này, chẳng qua là đứa nhỏ này, lại khóc ngay tại trong ngực nàng ngủ.
Không biết." Nam Nam rất thành thật lắc đầu một cái, "Nam Nam chỉ biết là hắn là ba."
Thở dài, Triệu Mạt Thương giúp Nam Nam đắp kín mền, "Ba cháu tại sao để cho cháu đến tìm ta, cháu cũng không biết sao?"
Lại lắc đầu, Nam Nam kéo dây chuyền liên trụy, đôi mắt đen nhánh thẳng tắp nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương, "Ba nói đây là mẹ, ba mang Nam Nam đến tìm mẹ."
"Tìm mẹ. . . Tìm ta?" Triệu Mạt Thương ngón tay chỉ mình, "Cháu cùng ba cháu đến tìm ta, vậy ba ba cháu đâu?"
"Ba. . . Ba. . ." Vừa nghe đến Triệu Mạt Thương nói đến ba mình, Nam Nam trong mắt lại nổi lên nước mắt, đáng thương nhìn Triệu Mạt Thương, "Ba bị người xấu bắt đi. . . Ba. . . Mẹ mau cứu ba. . ."
"Không khóc không khóc........" Triệu Mạt Thương đối với cô bé động một chút là khóc này thật là bất đắc dĩ, nhìn Nam Nam vừa khóc mặt đầy nước mắt, nước mũi, mày càng nhíu chặt lại.
Cô xưa nay thích yên tĩnh, Thương Mặc cũng là người nhã nhặn lịch sự an tĩnh, lúc hai người chung một chỗ, thường thường không nói một lời, chỉ thỉnh thoảng hai mắt nhìn nhau một cái, thấy trong mắt lẫn nhau cái bóng của mình, liền cảm giác trong lòng bị hạnh phúc lấp đầy.
Nhưng lần này, Thương Mặc không có ở đây làm cho cô cảm thấy không quen, bây giờ còn mọc ra một đứa bé không rõ lai lịch quấn lấy cô, Triệu Mạt Thương cảm thấy mình có chút phát điên.
--------------------------------
Chào mọi người tui đã trở lại. Thấy hai bạn trẻ tình tứ đồ, lại còn câu dẫn nhau qua điện thoại đồ làm cho ta tí nữa thì đi cấp cứu. Túm quần lại là ta yêu hai đứa nó, và sắp có ngược rồi, ờ ta chỉ muốn nói vậy thui. :v

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna