Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 3 + 4

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 3

“Mặc Nhi, đến thư phòng của ba một lát” – Ăn xong cơm trưa, nam nhân vỗ vỗ vai của Thương Mặc, nhẹ giọng nói, đôi mắt tràn đầy thương yêu đối với nữ nhi
“Dạ được” – Thương Mặc đứng lên, quay qua nói với Linh Lung đang đứng bên cạnh “Linh Lung, em về phòng của em ngủ một lát đi”
Linh Lung như trước quật cường lắc đầu “Thiếu Chủ không cần, Linh Lung sẽ canh giữ ở phía trước cửa phòng”
“Linh Lung….” Thương Mặc sờ sờ mái tóc của nàng, “Chị ở trong này không có nguy hiểm”
Linh Lung theo bản năng liếc nhìn nam nhân trung niên bên cạnh một cái, sau lại cảm thấy liếc mắt như vậy có vẻ không được lễ phép cho lắm, vội vàng quay lại tầm mắt, cố chấp nhìn Thương Mặc không nói lời nào.
Nam nhân trung niên bên cạnh thở dài một cái “Mặc Nhi, để cho Linh Lung canh giữ bên ngoài cửa đi”.
Thương Mặc miệng trương trương lên, dường như muốn nói một cái gì đó, cuối cùng vẫn tiếp tục trầm mặc, cùng nam nhân trung niên tiếp tục đi đến trước cửa thư phòng, mở cửa đi vào, mà Linh Lung tay vẫn cầm chặt thanh kiếm võ sĩ đạo đứng bên ngoài cửa.
Nam nhân trung niên vào thư phòng, sau đó liền tiến tới ngăn kéo, mở ra lấy một cái hộp đưa cho Thương Mặc, Thương Mặc tiếp nhận cái hộp từ tay của ba mình sau đó mở ra, tiếp theo mắt hơi hơi nheo lại, ngẩng đầu nhìn ba mình không nói lời nào.
“Thương Thần Nho tung hoành nhiều năm ở trên giang hồ, tự hỏi lòng mình là không có làm bất cứ chuyện gì sai lầm cả, nhưng không nghĩ tới,…..làm sai chuyện là ở đứa con gái duy nhất thân cận bên cạnh mình”. Thương Thần Nho không dám nhìn đến Thương Mặc, mà chấp hai tay để ở phía sau lưng, thở dài “Mặc Nhi, ba ba thật sự xin lỗi con”
Thương Mặc tay để ở trong túi quần, tay trái nắm thật chặt lại, cúi đầu nhìn đồ vật ở trong hộp, cổ họng như có bị cái gì chặng lại ngang họng, không thể nói một câu nào.
“Mặc Nhi, ba biết con đã muốn hình thành thói quen mang thứ kia, nhưng là…Ba vẫn hy vọng con có thể đeo thứ Ba đưa cho con. Dù sao, hiện tại con dùng cái kia nhiều tựa không tốt cho lắm”. Thương Thần Nho xoay người nhìn Thương Mặc “Ba không hy vọng con lại có chuyện gì xảy ra”
Thương Mặc lắc đầu, thanh âm có chút khàn khàn “Ba! Con đã muốn hình thành thói quen rồi và cũng không nghĩ sẽ thay đổi nó”
Thương Thần Nho đi đến trước mặt Thương Mặc, nhìn nàng bên phía tai trái đeo một cái tai nghe điện thoại “Mặc Nhi, con cũng nên biết rằng, hiện tại con đang dùng cái này, lỡ như không cẩn thận để nó rơi xuống, con có khả năng sẽ gặp nguy hiểm?”.
“Con……” Ánh mắt Thương Mặc tối sầm lại, sau một lúc lâu, mới bày ra một cái khuôn mặt tươi cười “Vậy thì một bên con sẽ mang cái ba đưa cho con”
Thương Thần Nho thở dài, nhéo nhéo hai má của Thương Mặc “Mặc Nhi, con thật sự đã trưởng thành rồi”
Nếu ba năm trước đây hắn không cư xử xúc động như vậy thì mọi chuyện thật sự đã tốt lắm rồi.
“A……” Thương Mặc nhẹ nhàng mà cười cười “, đem chiếc hộp để vào trong túi quần “Cảm ơn ba”
“Mặc Nhi….Con thật sự muốn đi theo con đường mà ba đã từng đi hay sao? Hiện tại con muốn đổi ý, vẫn còn kịp.” Thương Thần Nho chần chờ một lúc rồi mở miệng nói, sau lại vẫn tiếp tục nói “Rất nguy hiểm, năm đó ba cho con đi học đi học, lúc đó là hy vọng con có,….”
“Ba! Con đã muốn quyết định rồi. Ba cũng biết rằng, con sẽ không thay đổi.” Thương Mặc chắc chắn nói “Con biết ba lo lắng cho sự an toàn của con, nhưng mà ba yên tâm đi, con không phải là một con người nhu nhược đâu”
“Mặc Nhi…” Thương Thần Nho ở trong hắc đạo là một cái con người oai phong lẫm liệt,nhưng lúc này đây lại yên lặng nhìn Thương Mặc, sau một lúc lâu, mới thở dài một tiếng “Con muốn làm sao thì tùy con,ba vẫn ủng hộ con”
“Cảm ơn ba” Thương Mặc nhẹ giọng nói, tay ở trong túi quần vuốt ve cái hộp, tránh đi ánh mặt của Thương Thần Nho nhìn đối diện chính mình.
“Tốt lắm. Con nghỉ ngơi cho tốt đi. Gần đây chuyện tình của Thần Thuyền hội con cũng vất vả rồi”. Thương Thần Nho tuy ngoài mặt nói rằng không muốn con gái của mình đi vào con đường hắc đạo,nhưng là đối với những thủ đoạn của Thương Mặc, Thương Thần Nho cũng thật vừa lòng.
“Da.” Thương Mặc gật gật đầu “Ba cũng vậy”
“Ha ha…” Thương Thần Nho sau khi để Thương Mặc rời đi thư phòng của mình, đi lại chiếc ghế của mình ngồi xuống, cầm lấy ảnh chụp để trên bàn lẩm bẩm “Chiêu, Mặc Nhi thật sự đã trưởng thành rồi….Nhưng là cùng anh có một chút bất hòa”
Thương Mặc nhẹ nhàng khép lại cửa của thư phòng, Linh Lung đứng ở một bên, theo thói quen nhìn nhìn đánh giá Thương Mặc, làm cho Thương Mặc nhịn không được cười ra tiếng “Linh Lung, chị không sao. Em không cần lúc nào cũng như vậy khẩn trương”
Linh Lung lắc đầu, lấy tay đặt trên cổ tay của Thương Mặc, cảm giác được nhịp đập vẫn là bình thường, lúc này mới buông ra “Sự an toàn của thiếu chủ là quan trọng nhất”
Thương Mặc sờ sờ đầu của Linh Lung “Chị biết Linh Lung quan tâm chị, đi thôi, cùng nhau đi ngủ”
Linh Lung sắc mặt hơi hơi đỏ lên, đi theo Thương Mặc vào một căn phòng, nhìn Thương Mặc ngồi lên trên giường mở ra chiếc hộp, đi qua bên đó, nhìn vào bên trong hộp, ngẩn người.
Đây là Bang chủ đưa cho Thiếu chủ hay sao?
Thương Mặc cúi đầu nhìn vật ở bên trong, hơi thở làm cho người ở xung quanh cảm thấy đau lòng, ảm đạm, Linh Lung nhịn không được mở miệng đánh vỡ không khí yên lặng này “Thiếu chủ, đây là….”
“A………” Thương Mặc nhẹ nhàng cười cười, cầm lấy vậy trong đó đặt vào bên trong tai phải, tiếp theo lấy tay chỉnh chỉnh tai nghe điện thoại bên trái, “Linh Lung, về sau em không cần lo lắng chị sẽ làm rớt tai nghe”
“Thiếu chủ….” Linh Lung kinh ngạc nhìn hành động của nàng, đang muốn mở miệng nói gì đó lại nghe Thương Mặc nói “Linh Lung, vẫn là để cho mọi người biết chị chỉ có bên trái lỗ tai mang tai nghe thôi biết không?”
“Dạ biết” Linh Lung nặng nề gật đầu, đứng ở bên giường nhìn Thương Mặc thư giãn nằm ở trên giường, tay nắm chặt thanh kiếm võ sĩ đạo đứng im.
“Linh Lung….” Thương Mặc nhìn nha đầu đứng ở đó tựa như một tượng đá bình thường giống nhau, bất đắc dĩ xả ra nụ cười “Nhanh lên lên đây nằm ngủ đi, ở nhà có ai nào dám làm gì chị?”
Linh Lung quay đầu nhìn Thương Mặc đang nằm ở trên giường, không nghĩ qua ánh mắt lại vô tình lướt qua Thương Mặc bởi vì có chút động tác mà quần áo bên trong có chút nhấc lên lộ ra da thịt bóng loáng bên trong, trên mặt lại bắt đầu đỏ lên, quay đầu thật nghiêm túc nói, “Thiếu chủ, Linh Lung không tin bất kỳ kẻ nào, bất kỳ chỗ nào đều tuyệt đối an toàn, phải luôn ở trong tư thế sẵn sàng”
Thương Mặc không hề để ý là quần áo của mình có hơi chút nhấc lên, thở dài “Không tin bất cứ kẻ nào sao? Linh Lung, em làm cho chị phải lấy cái gì để báo đáp em đây?”
“Hả….?” Linh Lung có chút bất ngờ, vội vàng quay đầu nhìn về phía Thương Mặc, lại bị Thương Mặc dùng sức kéo lên trên giường “Mau đi ngủ đi nha đầu ngốc, không có gì nguy hiểm”
“Thiếu chủ…….” Linh Lung mặt đỏ bừng nằm ở trong lòng Thương Mặc, muốn giãy dụa lại sợ Thương Mặc không vui, cuối cùng vẫn là không dám nhúc nhích, mà là nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của Thương Mặc, nhìn trần nhà, lẳng lặng nắm chặt thanh kiếm võ sĩ trên tay chưng từng buông ra.
Thương Mặc một khi đã ngủ là ngủ đến khi chiều tối, ngồi dậy tay quơ quơ một chút hỗn độn trên đầu, cảm giác được cánh tay bên hông cứng đờ, con mắt hiện lên một tia hung ác, quay đầu qua, nhìn thấy Linh Lung đang ngủ say, lúc này thân hình mới thả lỏng ra.
Thương Mặc lẳng lặng nhìn Linh Lung đang ngủ say, ánh mắt nhìn đến tay vẫn nắm chặt thanh kiếm của Linh Lung mà lắc đầu
Nha đầu ngốc này…
Đứng dậy đi vào trong phòng tắm rửa mặt, lúc đi ra thì Linh Lung đã tỉnh dậy từ lúc nào, lại là vẻ mặt đồng dạng đánh giá chính mình một lần.
Thương Mặc đối với Ling Lung hành xử như vậy đã thành thói quen, đi qua nhu nhu của nàng đầu “Nha đầu ngốc, nhanh đi rửa mặt”
“Dạ” Linh Lung lên tiếng, lập tức đi vào trong phòng tắm rửa mặt.
Thương Mặc lắc đầu, cầm trên bàn điện thoại di động, nhìn trên màn hình có cuộc gọi nhỡ, nhấn nút gọi lại “Alo”
“Thương Mặc, rốt cuộc cậu cũng chịu bắt máy” Điện thoại bên kia một cái giọng nữ vội vàng vang lên, Thương Mặc ngẩn người “Ừ…Có chuyện gì vậy?”
“Có….Chuyện là thế này….” Giọng nữ bên kia có chút ngượng ngùng, “Lương Vi Ân hôm nay chơi bóng, không cẩn thận bị trật chân, cho nên ngày mai, đứng ở trước cửa tiếp khách cậu ấy không thể đi được…………”
“Ừ” Thương Mặc thản nhiên lên tiếng “Vậy ý của cậu là muốn mình thế chỗ của cậu ta?”
“Đúng vậy……..Thương Mặc……..Thật sự rất ngượng ngùng….” nghe Thương Mặc nói, cái thanh âm của người nữ bên kia càng ngượng ngùng “Tớ biết cậu bận rộn rất nhiều việc…………….”
“Không có việc gì” Thương Mặc thanh âm nghe rất ấm áp “Mình đi được”
“Ừ, thực sự làm phiền đến cậu.”
“Chuyện nhỏ, còn có chuyện gì nữa không?” Thương Mặc thanh âm nghe rất ôn nhu, trên mặt lại không có một chút biểu tình nào cả.
“Không. Không còn việc gì hết” Nữ sinh vội vàng nói “Cảm ơn cậu”
“Ừ. Không có gì” Thương Mặc cúp điện thoại, đưa điện thoại để vào trong túi quần, ngồi vào trên giường trông thật ngốc.
Linh Lung rửa mặt sạch sẽ sau đó đi ra, trong lòng có chút nghi hoặc về cuộc điện thoại lúc nãy, nhưng không có mở miệng hỏi.
Chuyện của thiếu chủ, nàng không nên nhiều chuyện.
“Linh Lung, ngày mai là ngày kỷ niệm thành lập trường, chị phải đứng ở cửa vì cách sinh viên ngành luật tiếp khách” Thương Mặc thản nhiên nói “Em đến lúc đó…….”
“Linh Lung cùng đi với Thiếu chủ”
Chỉ biết này phản ứng……..
Thương Mặc thở dài “Chị biết là em phải đi theo chị, ý chị là….có một vài người háo sắc, có khả năng….Dù sao em cũng không được để người ta chiếm tiện nghi của mình, biết không?”
Linh Lung trong lòng ấm áp, dùng hết sức gật đầu “Thiếu chủ yên tâm”
“Ha ha…” Thương Mặc nằm lại trên trường, mắt nhìn lên trần nhà, lâm vào trầm tư.
Trường ngoài trừ mời những sinh viên đã tốt nghiệp, còn đồng thời mời F đại học, B đại học, H đại học, cùng nhiều trường đại học luật khác.
H đại học luật….
Ánh mắt Thương Mặc có một tia mê mang nhưng rất nhanh đều giấu đi
Nghe nói Phó Quân ở nơi đó học tập rất là tốt…có đúng không?
Chuyện gì tới sẽ tới……

Chương 4

Sáng sớm ngày hôm sau, để chào mừng ngày kỷ niệm thành lập trường, Thương Mặc và Linh Lung cùng đứng ở trước cửa để chào mừng các sinh viên ngành Luật đến từ các trường và các khách mời đặc biệt.
Trời dần dần đến buổi trưa, Thương Mặc ở trên trán từng giọt từng giọt mồ hôi nhiễu nhại chảy xuống, Linh Lung cũng không khác là bao, cho dù là vậy, nhưng cũng không đành lòng nhìn Thương Mặc chật vậy, “Thiếu chủ, chị nghỉ ngơi một chút đi………..”
Cô thật sự không thể nhìn thấy Thương Mặc vất vả như thế.
“Không có việc gì.” – Thương Mặc đối với Linh Lung lộ ra một chút tươi cười, lấy tay sờ sờ cái tai bên trái tai nghe điện thoại, quay đầu tiếp tục công việc, lại nhìn về phía trước cách đó không xa, ánh mắt bỗng nhiên trở nên ngây dại.
Một cô gái đứng ở chỗ đó nhìn chằm chằm chính mình, trong ánh mắt lộ ra một chút sợ hãi.
Linh Lung cũng chuyển ánh mắt mình đến chỗ Thương Mặc đang nhìn, tay cô hơi hơi nắm chặt thành quyền,.
Phó Quân, cái nữ nhân đáng hận kia, cư nhiên còn dám đứng ở trước mặt thiếu chủ.
Linh Lung có chút nghiến răng nghiến lợi nhìn Thương Mặc đang đứng ngốc ở đó nhìn nữ nhân kia, cô hận không thể ngay lập tức rút ra thanh kiếm võ sĩ chém cho nữ nhân kia một đao.
Thương Mặc yên lặng nhìn Phó Quân một hồi lâu, đôi mắt hiện lên một chút đau xót, khóe miệng lại ngụy trang nét mặt tươi cười, “Đã lâu không thấy.”
Phó Quân nhìn Thương Mặc, cô gái
này, ba năm rồi, mình không thể nào quên được, ngực rung động làm cho nàng có chút thất thố.
“Thương Mặc, thì ra cậu học ở trường này hả?”, Phó Quân đến đây cũng không đi một mình, đi cùng với cô còn có một học muội, lúc này một nữ sinh từ đâu đi tới, nắm ngang thắt lưng của Phó Quân, giống như là đang khẳng định chủ quyền của mình trước mặt Thương Mặc.
Thương Mặc nhún nhún vai, vẻ mặt thoải mái “Đúng vậy, hoanh nghênh các cậu đến trường của mình”.
“Đát đát đát………” âm thanh của tiếng giầy cao gót từ xa vọng lại, Thương Mặc dời tầm mắt của mình không nhìn đến Phó Quân nữa mà hướng đến nơi âm thanh kia phát ra, sau lại ngây ngẩn cả người.
Đây không phải là cô gái hôm qua ở phòng tự học hay sao?
“Xin chào, cho em hỏi chị có phải là học tỷ đã tốt nghiệp hay không?” cái cô gái vừa thấy kia thì ra là học tỷ khóa trước, nữ nhân đứng bên cạnh Thương Mặc khi thấy nữ nhân kia vội vàng chạy đến hỏi.
“Đúng vậy. Chị là Triệu Mạt Thương.” Nữ nhân thản nhiên nói, sau đó nhìn nhìn Thương Mặc, nhìn thấy gương mặt kia có chút kinh ngạc không hiểu sao trong lòng cảm thấy có chút vui vẻ.
Triệu Mạt Thương?
Thương Mặc cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc, nghiêng đầu nhìn Linh Lung đang muốn hỏi, lại nghe thấy cô gái kia nói “Mạt Thương học tỷ, Khúc giáo sư thường xuyên nhắc đến chị”
Khúc giáo sư, Khúc Lưu Thông, là giáo sư hình pháp nổi tiếng của X đại học luật, cũng là chuyên gia luật pháp rất nổi tiếng trong giới luật của Trung Quốc.
Phó Quân kỳ thật có chút không khống chế được, nhưng cô gái kia đang nằm chặt thắt lưng của cô, làm cô không thể nào động đậy được, chỉ có thể đứng yên một chỗ, ánh mắt có chút luyến tiếc nhìn chằm chằm Thương Mặc.
Nữ nhân đang ôm nàng hình như cũng biết Phó Quân đang nghĩ cái gì, có chút phẫn nộ đè thấp lại giọng nói của mình “Đừng quên năm xưa Thương Mặc đối xử với cậu như thế nào?”
Phó Quân thân thể nhẹ nhàng run lên, cảm giác đau đớn ở trong ngực nháy mắt chuyển thành sự đau đớn toàn thân, tay nhẹ nhàng nắm thành quyền, “Chúng ta nên đi vào thôi”.
Thương Mặc yên lặng đứng yên tại chỗ, tiếp theo miệng lộ ra một chút tươi cười “Đúng rồi….Vương học muội, giúp chị dẫn mấy bạn đồng học của H đại học còn có học trưởng, học tỷ đến hội trường của trường đi.
“Em biết rồi, học tỷ.” – Nữ sinh bị nhắc tới tên vội vàng chạy lại bên người Thương Mặc “Các bạn học, các học trưởng, học tỷ, mời đi theo lối này”
Phó Quân cùng với một vài người nữa đi theo bạn nữ sinh vào khuôn viên của trường, còn Thương Mặc thì theo thói quen sờ sờ tai nghe điện thoại ở bên trái lỗ tai, vẻ mặt bình tĩnh.
Triệu Mạt Thương đi theo hướng nữ sinh kia dẫn đi, trước khi đi nhìn Thương Mặc ở bên trái lỗ tai có tai nghe điện thoại, không khỏi nhíu mày lại.
“Bạn Thương Mặc kia, tiếp khách mà trên tai lại để tai nghe, đúng là người không có phép tắc gì cả…” Một người nam nhân cùng đi với Triệu Mạt Thương cũng đồng dạng nhăn lại mi, vừa đi vừa nói với Triệu Mạt Thương bên cạnh.
Triệu Mạt Thương không nói gì, vẫn tiếp tục theo dòng người đi thẳng tới, lại nghe thấy tiếng nói của nữ sinh đang dẫn đường cho bọn họ “Học trưởng, Thương Mặc học tỷ mang trên tai không phải tai nghe điện thoại, mà là máy trợ thính”
Máy trợ thính sao?
Triệu Mạt Thương không khỏi bị bất ngờ, người luôn luôn bình tĩnh nhưng lúc này đây trên mặt rốt cuộc nổi lên một chút gợn sóng “Em nói là máy trợ thính?”
“Đúng vậy, em nghe nói Thương Mặc học tỷ lúc trước mắc một căn bệnh nặng, lúc tỉnh lại thì thính giác gặp trở ngại nghiêm trọng, cho nên chị ấy lúc nào cũng mang máy trợ thính, nếu không có máy trợ thính, Thương Mặc học tỷ không thể nghe bất kỳ âm thanh nào cả.” Nữ sinh kia vừa đi vừa nói, “Thương Mặc học tỷ là người vô cùng tốt, tuy rằng thân thể không được tốt, lại cần đến sự giúp đỡ của máy trợ thính, nhưng thành tích học tập thì luôn luôn dẫn đầu, đối với mọi người xung quanh lúc nào cũng lễ phép, ôn nhu.”
Triệu Mạt Thương nghe nữ sinh kia nói, lại nghĩ lại ngày hôm qua trên tai trái Thương Mặc không có đeo máy trợ thính, nhịn không được mở miệng nói “Em ấy là bên tai trái có vấn đề?”
“Không phải. Cả hai bên lỗ tai đều bị, nhưng Thương Mặc học tỷ từ trước tới nay chỉ thích mang một bên, Thương Mặc học tỷ nói chị ấy muốn có một bên thanh tĩnh, không nghe bất cứ thanh âm nào, hơn nữa, chỉ cần một bên cũng đủ chị ấy nghe thấy rõ âm thanh” nữ sinh nhiệt tình giải thích, cuối cùng còn nói “Cho nên học tỷ không phải không lễ phép, mà là chị ấy bất đắc dĩ mà thôi”
Phó Quân dọc theo đường đi không nói câu nào, sắc mặt tái nhợt, thân mình run nhè nhẹ.
“Báo ứng!” – Đi bên cạnh Phó Quân, nữ sinh kia phát ra thanh âm trào phúng, Phó Quân quay qua nhìn một cái, cũng không nói một câu nào.
Khó trách ngày hôm qua mình hỏi chuyện em ấy, em ấy một chút phản ứng cũng không có.
Triệu Mạt Thương ở trong lòng than nhẹ, bỗng nhiên đối với cô gái kiên cường này sinh ra một chút tò mò, thậm chỉ có một chút hảo cảm.
Thương Mặc đứng ở đó, liền đứng nguyên một buổi chiều, buổi trưa ở trước cửa ăn một chút cơm do nhà trường phát, đợi cho tất cả đồng học, cùng khách tới gần như đầy đủ, mới có chút thời gian thư giãn.
“Thương Mặc, hôm nay thật vất vả cho cậu” – Nữ sinh hôm qua gọi điện cho cô cũng là Hội trưởng hội học sinh của trường nhìn Thương Mặc trên mặt có chút nhợt nhạt, không khỏi cảm thấy có lỗi. “Cậu thân thể không tốt, tớ còn…….”
“Không có việc gì” Thương Mặc khoác tay, “Còn có việc gì nữa không?Nếu không còn gì nữa, mình đi trước, về nhà tắm rửa một tý”
“A……..Không có việc gì, không có việc gì” Nữ sinh vội vàng nói, tiếp theo là một trận cảm tạ.
Thương Mặc vẻ mặt tái nhợt nói “Lần sau nếu còn có việc gì cần giúp đỡ, cứ việc gọi điện cho mình. Không có việc gì cả.”
“Được. Hôm nay làm phiền cậu nhiều”
“Ha ha…” Thương Mặc gật gật đâu “Mình đi về trước đây, tạm biệt”
“Được rồi. Tạm biệt” – Nữ sinh nhìn bóng dáng của Thương Mặc, nhịn không được thở dài.
Một người tốt như vậy, lại là người tàn tật…
Thương Mặc cùng Linh Lung trên đường từ trường trở về, lúc này trên mặt đã sớm không còn vẻ ấm áp, tươi cười, vẻ mặt không chút thay đổi, làm cho Linh Lung nhịn không được đau lòng.
Lỗi cùng tại cái nữ nhân chết bằm kia, nếu không phải cái nữ nhân đó lại một lần nữ xuất hiện ở trước mặt thiếu chủ, Thiếu chủ như thế nào lại khó chịu.
Thiếu chủ tuy rằng trên mặt không có biểu lộ một chút thái độ gì, nhưng mà cô biết Thiếu chủ bây giờ rất rất khó chịu.
Hơn nữa, cô gái kia còn dám ở trước mặt Thiếu chủ thân mật với một nữ nhân khác.
Linh Lung càng nghĩ càng cảm thấy giận, ấm thầm quyết định nếu lần sau còn gặp Phó Quân chắc chắn sẽ dạy cho cô ta một bài học.
“Linh Lung, chúng ta trước đi tắm rửa, sau đó đi ra ngoài ăn cơm đi, hôm nay đúng là vất vả.” Thương Mặc giây phút nhìn thấy Phó Quân, cảm thấy ngực hung hăng đau một chút, tuy rằng có thể che giấu tâm trạng rất tốt để không bị thất thối trước người khác, nhưng mà dùng sự khoái hoạt để che giấu đi sự khống khổ, thật sự đem nàng giày vò đến chết đi.
Mà hiện tại, nàng lại có chút nhớ nhung về lúc trước.
“Thiếu chủ muốn đi đâu, Linh Lung đi theo đó” Linh Lung nhẹ giọng nói xong làm cho Thương Mặc có chút ấm áp, “Linh Lung, thật sự chị rất may mắn khi có em bên cạnh”
Đã bao nhiêu năm trôi qua, cho đến bây giờ Linh Lung lúc nào cũng ở bên cạnh mình, chưa từng rời đi mình bao giờ, cũng chưa từng làm tổn thương mình lần nào.
Tắm rửa xong, Thương Mặc cùng Linh Lung đi ra khỏi trường, lại trời xui đất khiến thế nào lại đụng phải Phó Quân và nữ sinh kia.
“Đây không phải Thương Mặc sao?” Nữ sinh đứng bên cạnh Phó Quân lại ôm thắt lung của Phó Quân, vẻ mặt đắt ý nói.
Phó Quân nhẹ nhàng tránh khỏi cái ôm đó, lại không thể tránh khỏi, đành phải để mặc kệ cho nàng ôm.
Triệu Mạt Thương đang từ cửa đi ra, thấy cảnh tượng như vậy, không khỏi nhíu nhíu mày.
Cảm thấy mấy người này có chút là lạ…..

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna