Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 45 + 46

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét
Một tay cầm túi đồ ăn, một tay nắm tay Triệu Mạt Thương, ra khỏi siêu thị, Thương Mặc thở ra một hơi.
"Làm sao vậy?" Triệu Mạt Thương quay đầu nhìn nàng, "Sao tự nhiên thở ra vậy?"
"Hả?..........." Thương Mặc nghiêng đầu cùng cô đối diện vài giây, ngượng ngùng nói, "Có chút khẩn trương."
"Khẩn trương?" Triệu Mạt Thương cúi đầu nhìn tay hai người đang nắm chặt, "Là cảm thấy chúng ta bị các cô ấy nhìn thấy như vậy, không thích sao?"
Thanh âm tuy rằng bình thản, nhưng bên trong lại chứa đựng ý vị thâm thường làm cho Thương Mặc không khỏi có chút run sợ trong lòng, vội vàng nói, "Không phải!"
"Vậy khẩn trương cái gì?" Siêu thị này cách nhà của Triệu Mạt Thương không xa, hai người rất nhanh liền đến dưới lầu, Triệu Mạt Thương lấy ra chìa khóa mở cửa dưới lầu, không có nắm lại tay của Thương Mặc như trước, thản nhiên nói, "Mặc rất để ý đến cái nhìn của Linh Lung có đúng không?"
"Không đúng, không đúng........." Thương Mặc ngay lúc này đây mới ý thức được là Triệu Mạt Thương có chút ghen tị, vội vàng đuổi kịp bước đi của cô, "Tôi là..........A......"
Triệu Mạt Thương phiêu mắt qua liếc mắt nhìn nàng một cái, mặt không chút thay đổi đến nhà mình lấy chìa khóa ra mở cửa ra, "Là cái gì?"
Thương Mặc đi theo cô vào phòng bếp, đem đồ ăn để ở trên bàn, gãi đầu, mặt hồng hồng như trái gấc, "Tôi là cảm thấy, nếu để cho mấy người đó nghe thấy em gọi tôi là Tiểu Đản......Kia.........Tôi đây......."
"Ha ha..........." Triệu Mạt Thương nhất thời cười to lên, trên mặt tươi cười sáng lạn, ôm lấy Thương Mặc, "Nguyên lai là Mặc lo lắng chuyện này hả? Em không có ngốc, như thế nào trước mặt công chúng lại gọi Mặc như vậy."
Nghe Triệu Mạt Thương nói như vậy, Thương Mặc không khỏi cảm động ôm lại cô, môi trực tìm tìm đến môi của Triệu Mạt Thương, trực tiếp ở trong phòng bếp hôn môi nhau.
"Tốt lắm, một tháng tiếp theo là diễn ra cuộc thi tư khảo rồi, nhanh đi đọc sách." Vừa hôn môi xong, Triệu Mạt Thương đẩy ra Thương Mặc, lấy tay chạm nhẹ chóp mũi của Thương Mặc nghiêm túc nói, "Tuy rằng Mặc không tính làm kiểm sát trưởng, quan tòa hay luật sư, nhưng tư khảo chứng minh Mặc từng là sinh viên của ngành luật, em hy vọng Mặc có thể hoàn thành."
"Tôi biết." Thương Mặc cười cười, hôn khóe môi của cô, "Tôi đi đọc sách."
Nghĩ nghĩ, Thương Mặc lại tham lam hôn thêm vài lần, thế này mới chạy ra khỏi phòng bếp đi đọc sách.
Triệu Mạt Thương nhìn động tác đáng yêu của nàng, sủng nịch cười cười, xoay người đi nấu cơm.
Ăn xong cơm chiều, Thương Mặc tiếp tục đọc sách, Triệu Mạt Thương cũng cầm một quyển sách luật ngồi ở bên cạnh nàng, nhìn nhìn sách.
Thương Mặc nhìn nhìn, bỗng nhiên nhích thân mình ngồi đến trong lòng của Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương thân thủ sờ sờ hai má của nàng, "Làm sao vậy?"
"Không muốn đọc." Thương Mặc tựa đầu trên vai của cô, "Mỗi ngày đều phải đọc, mệt mỏi quá."
"Ngoan nào ngoan nào." Triệu Mạt Thương trấn an vuốt vuốt đầu của nàng, Thương Mặc ngửa đầu nhìn cô, cười ngốc nghếch, "Chúng ta còn chưa thảo luận tôi nên gọi em là gì đây a?"
"Cái đó nào có quan trọng bằng việc thi tư khảo nha, cầm lấy quyển sách bị Thương Mặc để qua một bên để trong tay của Thương Mặc, "Tiếp tục đọc một giờ nữa, sau đó tắm rửa đi ngủ."
Thương Mặc chớp chớp mắt, kéo tay cô qua hôn lên, "Lão bà dễ thương."
"Lão bà cái đầu Mặc á." Triệu Mạt Thương tức giận điểm điểm trán của Thương Mặc, "Mau đọc sách đi!"
"Được rồi" Thương Mặc ngoan ngoan lên tiếng, đang muốn nghe lời đi xem sách, di động bỗng nhưng vang lên.
Mắt nhìn đến tên người gọi, Thương Mặc do dự vài giây, bắt máy lên, "Như thế nào?"
Đầu điện thoại bên kia người đó nói cái gì đó, sắc mặt Thương Mặc thay đổi, mắt nhìn đến Triệu Mạt Thương bên cạnh, đứng đậy, "Tôi hiện tại đi qua."
Cắt đứt điện thoại, Thương Mặc không yên nhìn Triệu Mạt Thương liếc mắt một cái, "Tôi......."
"Là công ty của ba ba có chuyện gì sao?" Triệu Mạt Thương rất là am hiểu ý người nói, "Mau đi đi."
"Được rồi." Thương Mặc gật gật đầu, nghĩ nghĩ, "Không cần chờ tôi, em đi ngủ trước đi."
"Được rồi." Triệu Mạt Thương đứng dậy, giúp nàng sửa sang lại quần có có chút nếp nhăn góc áo, giống như một thê tử, "Mau đi đi."
Thương Mặc chăm chú nhìn cô vài giây, đi qua hôn cô một cái, sau đó ra khỏi nhà của Triệu Mạt Thương.
Xuống lầu, đi ra khỏi tiểu khu, sau đó mới gọi điện thoại kêu người tới đây đón, Thương Mặc ngồi trên xe có chút mệt mỏi nhắm mắt lại.
Quả nhiên hiện tại quá mức an nhàn, hiện tại có việc quan trọng cần phải xử lý, thì lại luyến tiếc sự ôn nhu đó.
Nàng đêm nay chỉ sợ là không thể trở lại nơi đó của Triệu Mạt Thương, sự tình phá sinh ở Z thị, cách nơi này khoảng một giờ đồng hồ, đợi cho xử lý xong cũng không biết là mấy giờ.
Nhẹ tay vỗ máy trợ thính bên tai trái, Thương Mặc nghĩ tới đoạn thời gian gần đây ở cùng một chỗ với Triệu Mạt Thương, lộ ra nụ cười ôn nhu.
Nàng đã rất lâu rồi không cảm thấy khi thức dậy là sự thoải mái, nhẹ nhàng.
"Sao lại thế này?" Xe đi tới một tửu điếm lớn ở thành phố Z thì dừng lại, Thương Mặc xuống xe sau lập tức đi đến phòng tổng giám đốc, đẩy cửa văn phòng ra liền lập tức hỏi.
Ở trong văn phòng, mấy người nam nhân thấy Thương Mặc tiến vào, lập tức khom người lại, "Thiếu chủ!"
Thương Mặc khoát tay, đi đến trước mặt một người nam nhân trẻ tuổi, "Cậu vừa ở trong điện thoại nói với tôi vấn đề gì? Có nội gian?"
"Đúng vậy! Thiếu chủ!" Nam nhân trẻ tuổi mặt nghiêm túc, "Ở thành phố Z, có một bang phái nhỏ, gọi là Xích Long Đường, chủ yếu là mở vài cái quán bar với cho vay nặng lãi, lúc trước chúng ta không để ý, nhưng là gần nhất, tôi đến một quán bar của họ uống rượu, lại phát hiện có người ở đó buôn bán thuốc phiện."
Thương Mặc mặt lạnh xuống, "Chẳng lẽ bọn họ không biết bang của chúng ta cấm các bang phái khác buôn bán thuốc phiện sao? Còn có, các ngươi sao lại thế này, không phải từng cái phân đường, đều có lập một đội chuyên chú ý việc buôn bán thuốc phiện sao? Như thế nào lại để cá lọt lưới?"
"Dạ vâng, lúc ấy tôi cũng thấy thực nghi hoặc, cho nên sau khi đến một hồi liên bắt đầu truy xét, nhưng khi tra được thì........" Thần sắc của nam nhân trẻ tuổi càng ngày càng thận trọng, đi đến trên bàn làm việc lấy một phần tài liệu đưa cho Thương Mặc, "Thiếu chủ, người xem." 
Thương Mặc nhận lấy phần tài liệu, càng xem càng kinh hãi, càng xem càng phẫn nộ.
"Vô liêm sỉ!" Đem phần tài liệu kia ném đi, "Thương Mặc thực sinh khí nói, "Ai cho hắn có lá gan lớn như vậy?"
"Thiếu chủ, chúng tôi thật sự không biết xử lý chuyện này như thế nào, cho nên đành phải mời người đến đây." Nam nhân trẻ tuổi kia nhặt phần tài liệu lên, vẻ mặt cương nghị, "Thỉnh Thiếu chủ giải quyết."
Thương Mặc áp chế trong lòng phẫn nộ, tận lực bảo trì ngữ điệu bình thản nói, "Các cậu tạm thờ xử trí như thế nào?"
Chính là nhìn thấy Thương Mặc nhíu mày lại cùng với sắc mặt âm trầm không tốt, làm cho mọi người đều biết là nàng có bao nhiêu khó chịu.
"Đã gần như hoàn toàn khống chế được đám nhân viên của hắn, an bày một vài huynh đệ giám sát mấy ngôi nhà của hắn." Nam nhân trẻ tuổi bẩm báo, "Còn có việc hắn lén mua một ngôi nhà cũng bị giám sát."
"Hắn hiện tại ở đâu." Thương Mặc hít sâu một hơi.
"Ở trong nhà một tình nhân của hắn."
Hai tay để ở túi quần, đôi mắt Thương Mặc lạnh lùng tự hỏi trong vài giây, thản nhiên nói, "Đi cùng với tôi qua đó."
"Dạ!"
Lúc này đã là mười một giờ đêm, Triệu Mạt Thương ôm cánh tay đứng ở ban công nhà mình nhìn xuống dưới lầu nhà mình hồi lâu, cuối cùng thở dài, trở về phòng ngủ.
Tuy rằng cảm thấy Thương Mặc chắc là sẽ không trở về, nhưng mà trong lòng vẫn ôm một chút chờ mong.
Cô đã sớm có thói quen ôm người nọ, chờ người nọ ngủ rồi mới nói câu kia mà ban ngày cô ngượng ngùng không thể nào nói ra miệng, cũng có thói quen nghe tiếng hít thở đều đều của người nọ rồi đi vào giấc ngủ.
Nhưng là hôm nay......
Triệu Mạt Thương nhớ tới lúc Thương Mặc tiếp điện thoại hơi thở âm trầm xuống, không khỏi có chút nghi hoặc.
Cô thật sự cảm thấy rất kỳ quái, rốt cuộc nhà của Thương Mặc là làm cái gì, nếu Thương Mặc đơn giản là phú nhị đại, trên người cô vì cái gì lại có loại khí tràng này, cái này chỉ là ngẫu nhiên mới xuất hiện, nhưng khí tràng này không khỏi làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.
Hơn nữa........
Nghĩ đến Thương Mặc khi đối diện với chính mình lại ngẫu nhiên nói với mình vài lời nói, Triệu Mạt Thương tay nắm chặt sàn đan, mặt trầm xuống.
Vì cái gì cảm thấy trên người Thương Mặc tựa hồ có rất nhiều bí mật?
Nằm đến trên giường kéo chăn lên, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên lộ ra nụ cười tự giễu.
Trên người Thương Mặc có bí mật, cô cũng có không phải sao?
Cô đồng dạng gạt Thương Mặc một chuyện, cùng với gia đình cô có liên quan.
Mỗi người đều có bí mật của chính mình, cho dù là người yêu rất thân mật, đều có một chút bí mật bị chôn giấu sâu trong lòng không thể nói ra.
Triệu Mạt Thương nghĩ như thế, ở trên giường chuyển chuyển thân mình, nhắm mắt lại tính ngủ.
Ngày mai còn có phiên tòa, cô không thể tùy hứng được.
Thành phố Z, ở trong phòng một tiểu khu xa hoa, một người nam nhân trung niên mập mạp ôm một mỹ nữ trẻ tuổi nói chuyện ái muội, cái tay kia còn thật không thành thật ở trên người nữ nhân kia chạy loạn.
"Leng keng........" Chuông cửa lúc này vang lên, mỹ nữ trẻ tuổi tính đứng dậy mở cửa, lại bị nam nhân kéo vào trong lòng, "Không cần xen vào!"
Nữ nhân trẻ tuổi hơi hơi tránh một chút liền cười duyên ỷ vào trong lòng của người nam nhân, bàn tay kia mềm mại vỗ về trên ngực người đàn ông, "Cưng rất là đáng yêu nha........"
Đứng ở cửa Thương Mặc đợi hồi lâu, thấy không có người chịu mở cửa, sắc mặt càng trở nên thâm trầm, âm thanh lạnh lùng nói, "Đem cửa mở ra."
"Dạ!" Một nam nhân ở phía sau lên tiếng, từ trong túi quần lấy ra mấy thứ dụng cụ, không do dự liền tiến lên phía trước mở cửa.
Nam tử trung niên lúc này đã sớm ôm nữ nhân kia vào phòng ngủ, Thương Mặc mở ra cửa đi vào, mắt quét nhìn chung quanh, tầm mắt dừng ở phòng khách có rất nhiều quần áo vương vãi khắp nơi, nheo lại mắt, đi đến phòng ngủ, đem cửa phòng đá văng ra.
"Oành" Một tiếng nổ, cửa bị đá văng ra bay lên tường, ở trong phòng ngủ, cặp nam nữ đang tính làm chuyện sinh hoạt nam nữ bị làm cho kinh ngạc, nữ nhân trốn vào trong chăn, mà người nam nhân kia mặc quần áo xong phẫn nộ nói, "Đứa nào!"
"Mạnh thúc đúng là rất hứng trí, thể lực tốt nha" Thương Mặc dựa vào cửa phòng ngủ nhìn người nam nhân, có chút trào phúng nói, "Nhiều tình nhân như thế, mỗi ngày một người, thân thể của Mạnh thúc chịu được sao?"
"Thiếu...........Thiếu chủ." Nam nhân nhìn đến Thương Mặc nhất thời giật mình, trên trán mồ hôi chảy xuống, "Người.............Người như thế nào ở đây?"
"Đến xem Mạnh thúc có bao nhiêu phong lưu a.........." Thương Mặc mắt nhìn đến nữ nhân đang trên giường, "Chậc chậc, cô ta mới có hai lăm thôi sao, Mạnh thúc đúng là hùng mạnh a."
"Thiếu...........Thiếu chủ nói đùa....." Nam nhân càng ngày càng bất an, lui lại mất bước, tiếp theo tựa hồ giống như là bị sập bẫy bình thường ngã ngồi xuống giường, tay nắm chặt trên giường, cố gắng làm cho bản thân mình không ngã xuống giường.
Thương Mặc hơi hơi nhíu mi, tay đưa về phía sau, nam tử trẻ tuổi ở phía đằng sau nàng lập tức đưa một phần tư liệu đến trong tay nàng, Thương Mặc tiến tới người nam nhân kia vài bước, đem phần tư liệu đưa cho hắn, "Thỉnh Mạnh thúc giải thích rõ ràng mấy chuyện trong tài liệu này."
Nhìn toàn thân Thương Mặc tỏa ra hàn khí lạnh như băng, mấy người đứng ở ngoài cửa nhìn nhau liếc mắt một cái, đều thấy được trong mắt nhau đều là sợ hãi.
Thiếu chủ là một nữ nhân, so với bọn hắn là một nữ nhân trẻ tuổi, vì cái gì sẽ có khí thế như vậy?

Chương 46

Nam nhân kia tay run run cầm lấy tập tài liệu lật lật vài tờ, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt, tiếp theo quỳ rạp trước mặt Thương Mặc, “Thiếu chủ………Thiếu chủ………Tôi biết sai lầm rồi.”
Tay ôm ngực nhìn xuống nam nhân đang quỳ, Thương Mặc xoay cổ, “Mạnh thúc, tiền không đủ có thể nói cho tôi biết, cớ sao lại phạm vào bang quy.”
“Thiếu chủ…………” Nam nhân toàn thân đều đang run rẩy, “Cầu người……….”
“Thật có lỗi.” Thương Mặc hai tay đút túi quần xoay người, ngữ khí không nghe ra được vui hay giận, “Dựa theo bang quy, Mạnh thúc tự mình kết thúc đi, tôi sẽ an bày thật tốt, Mạnh mẫu cùng với hài tử, tuyệt đối sẽ không để bọn họ chịu thiệt.”
Nam nhân bị gọi Mạnh thúc quỳ hồi lâu trên sàn, cuối cùng có thanh âm lên tiếng hỏi, “Thiếu chủ…………Sẽ không bạc đãi mẹ con họ là nói thật? ”
“Tôi cũng sẽ không đưa ngân phiếu khống.” Thương Mặc thanh âm lạnh lùng nói, “Tôi sẽ nói với Mạnh thẩm là thúc vì chuyện của bang hội mà hy sinh”
“Đoàng.” Thương Mặc vừa dứt lời, một tiếng súng vang lên, tiếp theo là tiếng hét chói tai của nữ nhân cùng với thanh âm của thân thể ngã xuống đât.
Đôi mắt buồn bã, Thương Mặc cúi đầu, ngoài cửa mấy người cúi đầu.
Một lát sau, ngẩng đầu, Thương Mặc đi ra khỏi phòng ngủ, đi qua nam nhân trẻ tuổi, không mang tí gì cảm xúc nói, “Mạnh thúc hậu sự giao cho cậu, những lời tôi vừa nói cứ như vậy thực hiện.”
“Dạ.”
“Còn nữ nhân kia, làm cho cô ta hiểu được cái gì nên nói, cái gì không nên nói.” Thương Mặc mặt không chút thay đổi rời đi căn hộ này, xuống lầu, trực tiếp ngồi vô xe đang chờ sẵn ở dưới, “Trở về thành phố X.”
Lại một giờ trôi qua mới về lại nội thành thành phố X, Thương Mặc do dự một hồi lâu mới kêu lái xe chở nàng đến gần nhà của Triệu Mạt Thương, để cho lái xe rời đi, sau đó mới chính mình đi qua.
Lúc này đã là hai giờ sáng, Thương Mặc ở ngã tư đường trống trải đi qua, cho đến khi đến dưới lầu của Triệu Mạt Thương, lấy ra cái chìa khóa mà Triệu Mạt Thương cấp riêng cho nàng, mở ra cửa, đi lên lầu, trở lại trong phòng làm cho nàng cảm thấy ấm áp.
Trong phòng một mảnh tối đen, Thương Mặc đi thẳng vào phòng ngủ, Triệu Mạt Thương hiển nhiên là đang ngủ say.
Ngay cả quần áo cũng chưa đổi cởi giầy liền leo lên giường, Thương Mặc nằm vào bên cạnh, Triệu Mạt Thương nằm ở bên cạnh ngủ hồi lâu rồi nhưng dường như có phản ứng lại ôm lấy nàng.
Thương Mặc kéo cô vào trong lòng, gắt gao ôm, như vậy mới làm cho thân thể lạnh như băng có chút độ ấm.
“Làm sao vậy?” Triệu Mạt Thương vốn là ngủ không sâu, Thương Mặc vừa lên giường liền cảm giác được, lại bị ôm như vậy, lập tức tỉnh dậy, ánh mắt có chút mơ hồ, cũng rất tinh tường thấy được Thương Mặc có điểm khác lạ, tay như có thói quen vuốt ve sau gáy của Thương Mặc.
“Thực xin lỗi, làm em thức rồi” Thương Mặc đau lòng kéo kéo chăn, “Mau ngủ đi, lúc nãy ăn cơm không phải em nói sáng mai em có phiên tòa sao?”
“Mặc tâm tình không tốt.” Triệu Mạt Thương lúc này đã muốn hoàn toàn thanh tỉnh, tay mở đèn ở đầu giường, vẻ mặt tìm kiếm đôi mắt của Thương Mặc.
“Tôi………….” Thương Mặc trầm mặt một hồi lâu, “Công ty có một vị nguyên lão, thúc thúc đó đã cũng ba ba chiến đấu khắp nơi giành thiên hạ…..”
“Vị thúc thúc kia, làm chuyện tình thực có lỗi với công ty, phải không? Vì tư lợi?” Triệu Mạt Thương tinh tế nói.
“Ừ.” Thương Mặc đem đầu chôn ở trong lòng Triệu Mạt Thương, thanh âm buồn bã, “Kỳ thật, chuyện như vậy lúc trước đã phát sinh qua một lần, là một vị nguyên lão khác, tôi đã cảnh cáo hắn một chút, sau giống như không có động tĩnh gì. Lần này lại là một vị nguyên lão làm chuyện tình như vậy….Tôi thật sự không có biện pháp tiếp tục dung túng hắn………..”
“Cho nên Mặc đem hắn đuổi khỏi công ty đúng không?” Triệu Mạt Thương ôn nhu nói, “Mặc đúng là Tiểu Đản ngốc,thế giới chính là như vậy, có một số người chỉ có thể sống phú quý chứ không thể sống cực khổ, Mặc là chiếu theo quy định của công ty mà xử lý đúng không?”
“Đúng vậy. Là dựa theo quy định xử lý.” Thương Mặc chần chờ xong nói.
Nàng không biết nên nói như thế nào với Triệu Mạt Thương, hắn tự tử nhưng giống như chính mình giết người cũng không khác là mấy, nhưng mà bang quy là như vậy.
Hắc đạo phức tạp, không chỉ có phải chú ý đạo nghĩa, còn phải chú ý quy củ, nếu chỉ bởi vì hắn là nguyên lão mà buông tha cho hắn, người phía dưới nhất định sẽ không phục nàng, hơn nữa về sau chắc chắn sẽ có người không để ý bang quy mà đi buôn bán thuốc phiện.
Thanh Long Bang có thể đứng vững vị trí là bang phái mạnh nhất phía nam suốt mấy thập niên qua không bị tiêu diệt, chính là bởi vì bang quy nghiêm khắc, cũng không có buôn bán ma túy là điểm mấu chốt.
Nếu Thanh Long Bang giống như những bang phái khác chỉ lo kiếm tiền, vì lợi ích trước mắt, nhất định đã bị diệt vong, nàng không thể để Thanh Long Bang bị sụp đổ trong tay mình.
Triệu Mạt Thương hôn trán Thương Mặc, “Vậy thì đúng rồi, Mặc cũng không phải không tuân theo quy định, Mặc cũng vì công ty mà suy nghĩ không phải sao?”
“Ừ.” Thương Mặc được Triệu Mạt Thương an ủi như vậy, dần dần cũng thư thái một ít, từ trong lòng của Triệu Mạt Thương đi ra, đôi mắt trong sáng nhìn cô một câu cũng không nói.
“Làm sao vậy? Sao nhìn em như vậy?” Triệu Mạt Thương buồn cười nhìn Thương Mặc chẳng khác nào một tiểu hài tử, vuốt vuốt cái mũi của nàng, “Quần áo cũng chưa đổi, bẩn quá đi!”
“A, tôi vừa mới…………chỉ nghĩ đến muốn ôm em thôi.” Thương Mặc ngượng ngùng nói, tay chống xuống giường tính ngồi dậy thay quần áo, Triệu Mạt Thương kéo nàng vào lòng, “Nói giỡn với Mặc thôi, mau ngủ đi, đã khuya rồi, ngày mai phải đọc sách đó, biết không?
“Biết.” Thương Mặc thật ngoan ngoãn đáp lại, sau đó lại chui vào trong lòng Triệu Mạt Thương, “Ngủ thôi.”
“Ừ. ngủ nào.” Triệu Mạt Thương với tay lên đầu giường tắt đèn ngủ, sau đó tay lấy máy trợ thính bên tai trái của Thương Mặc lấy đi, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói, “Ngốc Tiểu Đản, ngủ ngon, em yêu Mặc.”
Thương Mặc ôm sát cô, nhắm lại lại cảm nhận được hương khí trên người Triệu Mạt Thương, dần dần đi vào giấc ngủ.
Triệu Mạt Thương tay vẫn nhẹ nhẹ vỗ vỗ sau lưng Thương Mặc giống như bình thường dỗ dành tiểu hải tử để trấn an Thương Mặc, thẳng đến khi thấy Thương Mặc ngủ say, mới nhắm mắt lại chậm rãi ngủ.
Buổi sáng ngày hôm sau, Thương Mặc thức dậy đã gần giữa trưa.
Ngồi dậy, cầm lấy di động nhìn thoáng qua thời gian, Thương Mặc có chút buồn bực nhắn một tin nhắn qua cho Triệu Mạt Thương, “Sao em không gọi tôi dậy.”
Triệu Mạt Thương vừa lúc từ trong pháp viện đi ra ngồi vào trong xe của viện kiểm sát, đi động vang lên, nhìn tin nhắn trong điện thoại không nhịn được lộ ra tươi cười, hồi phục, “Nhìn Mặc ngủ ngon như vậy, mới để cho Mặc ngủ nhiều thêm chốc lát, Tiểu Đản, ngủ rất tốt nha, đã sắp tới giờ ăn cơm trưa.”
Thương Mặc ngồi ở trên giường, tay xoa xoa tóc, nhìn tin nhắn ngồi tươi cười một hồi lâu mới hồi phục lại, “Tôi đi tắm rửa đây, tắm xong đi tìm em ăn cơm, hắc hắc………..”
Triệu Mạt Thương nhịn không được cười ra tiếng, làm cho vị kiểm sát trưởng ngồi bên cạnh nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc, cô lại không chút để ý tới, ngón tay linh hoạt di chuyển trên bàn phím, “Tiểu Đản ngốc.”
Đưa điện thoại di động để sang một bên, Thương Mặc từ trên giường trèo xuống cầm quần áo đi tắm rửa, đi ra sau lại phát hiện điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ.
“Alo, có chuyện gì?” Cầm lấy di động gọi lại, Thương Mặc ngữ khí lãnh đạm.
“Thiếu chủ, Bang chủ nói người trưa trở về biệt thự dùng cơm.” Đầu điện thoại bên kia thanh âm người nam nhân thản nhiên, không có như những người khác cung kính.
Thương Mặc nhíu mi lại, ở trong lòng tính toán nên cùng Triệu Mạt Thương ăn cơm hay là đi ăn với ba ba đây?
Nàng biết ba ba kêu nàng trở về ăn cơm chắc chắn là để hỏi chuyện của Mạnh Vĩ Đạt tối hôm qua, chuyện này cũng bình thường, nhưng Triệu Mạt Thương thì nên làm sao bây giờ?
Nàng vừa mới thực cao hứng để hẹn đâu.
Nam nhân đầu bên kia một hồi lâu cũng không nghe thấy tiếng trả lời, lại kêu một tiếng, “Thiếu chủ?”
“A, tôi cơm chiều mới trở về ăn có thể chứ?” Thương Mặc phá lệ dùng ngữ khí thương lượng nói, “Nói với ba ba là tôi ăn cơm trưa xong sẽ trở về, cơm chiều ở nhà ăn.”
“Dạ.” Nam nhân lên tiếng xong rồi tắt điện thoại, đi đến phòng của Thương Thần Nho bẩm báo chuyện này.
Thương Thần Nho lắc đầu, “Nữ nhi này của ta a, đúng là người chỉ cần tình nhân không cần ba ba này a.”
Nam nhân lộ ra một nụ cười miễn cưỡng, “Bang chủ, Thiếu chủ cư nhiên hỏi cơm chiều cô ấy trở về ăn có thể chứ, cô ấy cư nhiên hỏi có thể chứ?”
“Đúng vậy, đứa nhỏ kia, đã lâu rồi không giống như vậy.” Thương Thần Nho có chút cảm khái nói, “Triệu Mạt Thương này cũng coi như là có bản lĩnh.”
“Bang chủ………….” Nam nhần nhìn thấy tâm tình của Thương Thần Nho có vẻ rất tốt, bỗng nhiên quỳ xuống, “Liên Ám có một chuyện muốn hỏi Bang chủ.”
Thương Thần Nho nhíu mi lại, tựa hồ có thể đoán được Liên Ám muốn nói chuyện tình gì, cũng không vạch trần, “Chuyện gì?”
“Bang chủ lần này…………không phải ngài lại muốn chia rẽ Triệu Mạt Thương cùng Thiếu chủ nữa sao?” Liên Ám đánh bạo mở miệng nói.
“Liên Ám, các người ai cũng đều thực quan tâm đến Tiểu Mặc.” Thương Thần Nho chắp tay sau lưng đi đến phía sau bàn, cầm lấy bút lông viết lên trên giấy một chữ to, “Chuyện của Mặc Nhi, ta nên biết làm thế nào.”
Liên Ám không hiểu được đáp án, cũng không dám tiếp tục hỏi nhiều, cúi đầu suy nghĩ hồi lâu, “Thuộc hạ hiểu được.”
“Cậu trước lui xuống đi.” Thương Thần Nho phất tay ý bảo hắn đi xuống, nhìn giấy kia trên đó viết một chữ “Chiêu”, sau một lúc lâu, thở dài.
Tính tình của Thương Mặc, thật sự là rất giống với hắn.
Bên này, Thương Mặc cúp điện thoại xong, lâm vào trầm tư.
Ba ba nàng hẳn là biết chuyện của nàng cùng với Triệu Mạt Thương đi.
Nàng là biết bên cạnh chính mình luôn có ám vệ đi theo, ám vệ này đối với sinh hoạt của chính mình rõ như lòng bàn tay, toàn bộ chuyện gì cũng đều bẩm báo đến ba ba, Triệu Mạt Thương một con người lớn như vậy xuất hiện trong cuộc sống của nàng, ba ba của nàng nhất định biết đến.
Nhưng là vì cái gì cho đến bây giờ đều không có nửa điểm động tĩnh, là ngầm đồng ý sao?
Hay là đang suy nghĩ biện pháp khác làm cho nàng hết hy vọng?
Chuyện tình ba năm trước đây, sẽ làm cho ba ba thay đổi chủ ý sao?
Thương Mặc ngồi ở trên giường nghĩ, bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy bắt đầu thay quần áo.
Ba ba của nàng là một lão hồ ly, ai cũng đều đoán không ra, không đoán là tốt nhất.
Đổi quần áo tốt xong rồi đi ra khỏi cửa, Thương Mặc không có gọi điện làm cho lái xe đến đây đón nàng, mà tự mình chạy xe qua.
Đối với viện kiểm sát nàng đã thập phần quen thuộc, Thương Mặc rất là thuần thục đi đến văn phòng của Triệu Mạt Thương, đang muốn gõ cửa, sau lưng lại vang lên thanh âm, tiếng nói làm cho nàng thật sự đau lòng, làm như là áp lực cái gì đó kêu của nàng tên, “Thương Mặc.”
Thương Mặc đóng mở mắt, ngừng thở xoay người, đối với người kia lộ ra một nụ cười xa cách, “Phó Quân, thực trùng hợp.”

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna