Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 41 + 42

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 41

Thương Mặc cúi đầu càng ngày càng thấp, ánh mắt vẫn nhìn thẳng mắt Triệu Mạt Thương, đôi môi chậm rãi thiếp lên môi của Triệu Mạt Thương.
“Thương………..” Triệu Mạt Thương vừa muốn kêu tên của Thương Mặc, không khí ở đây làm cô không tự chủ được khép đôi mắt lại, miệng chuẩn bị nói chưa kịp ra tiếng liền hóa thành tiếng nỉ non, sau đó dần biến mất.
Uông Minh vốn định rời đi nhà hàng, đương nhiên rời đi trước tiên phải xin chỉ thị của Thiếu chủ Thương Mặc này, một bước bước vào nhà ăn đang tính bước tới trước mặt Thương Mặc, lại nhìn thấy hình ảnh hai người đang hôn nhau, không khỏi sửng sờ tại chỗ.
Hô hấp dần dần có chút khó khăn, Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng đẩy vai của người vẫn đang dây dưa đầu lưỡi của chính mình không chịu buông ra, thật vất vả mới tránh khai, thở phì phò, còn không quên xem xung quanh bốn phía.
Uông Minh vội vàng lui ra từng bước, né tránh tầm mắt của Triệu Mạt Thương.
“Mặc………..” Triệu Mạt Thương sắc mặt đỏ bừng, nâng tay nhẹ nhàng nhéo lỗ tai của Thương Mặc, “Vạn nhất có người đến thì làm sao bây giờ?”
Thương Mặc lấy lòng ôm lấy cô, “Tôi nhịn xuống không được mà, không phải không có người tới sao?”
“Thật là……” Triệu Mạt Thương oán trách liếc nàng một cái, trong lòng là buồn bực vì cái gì cái nhà hàng này một người nhân viên phục vụ cũng không có.
Đứng ở một bên nhìn cô, Thương Mặc khóe miệng nhếch lên, cười đến dị thường sáng lạn.
“Tốt lắm, về nhà đi, còn muốn đi làm.” Nghĩ không ra lắc lắc đầu, Triệu Mạt Thương điểm điểm chóp mũi nói.
“Được.” Thương Mặc cầm tay của Triệu Mạt Thương dắt ra khỏi nhà ăn.
Triệu Mạt Thương mày hơi hơi nhếch lên, tính cùng Thương Mặc nói chuyện trước đó, nghĩ nghĩ một hồi, lại cảm thấy đã hứa bỏ qua, liền không nói nữa.
Một giờ sau, ở căn biệt thự lớn của nhà họ Thương, Thương Thần Nho đứng ở trước mặt máy tính, nhìn hình ảnh ở trên máy tính, lắc lắc đầu.
Nam tử đứng ở một bên cúi đầu cung kính.
Nhìn nam tử liếc mắt một cái, Thương Thần Nho khẩu khí thản nhiên, nghe không ra cảm xúc, “Không dự bị được?”
“Không, không……..” Nam tử có chút sợ hãi đáp, sợ đáp chậm bình thường.
“Được rồi, đi xuống đi.” Thương Thần Nho phất phất tay ý bảo nam tử lui xuống, mắt lại nhìn màn hình máy tính, tiện tay đem màn hình máy tính tắt đi, hoàn toàn cắt bỏ.
Ngồi ở trên ghế ngốc trong chốc lát, Thương Thần Nho cuối cùng thở dài, cầm tấm hình của Sở Chiêu, nhìn thật là lâu.
“Thương, buổi chiều tôi cùng với em đi làm nha.” Đi ở trên đường, lấy lòng nói với Triệu Mạt Thương, còn sợ cô không đáp ứng cười hề hề nhìn cô.
“Mặc buổi chiều không có tiết sao?” Triệu Mạt Thương nghiêng đầu nhìn nàng một cái, rất là lạnh nhạt nói.
“Không có. Đã muốn cuối kỳ.” Thành thật trả lời, Thương Mặc lại bồi thêm một câu, “Nhưng hiện tại đã là năm ba, đều vì cuộc thi tư pháp sắp tới mà chuẩn bị, thi cuối kỳ không có vấn đề.”
“Đúng vậy. Cho nên Mặc cần phải tập trung chuẩn bị cho tốt kỳ thi tư pháp.” Triệu Mạt Thương nhìn thẳng về phía trước, tay năm chặt lấy tay của Thương Mặc, mày nhíu lại, “Mặc nếu thi không đậu, xem em xử lý như thế nào………..”
“Vậy ư? Nếu không qua thì thu thập tôi như thế nào a?” Thương Mặc vẻ mặt tò mò nhìn cô.
“Mặc……………” Triệu Mạt Thương khó thở, “Mau trở về nhà ngoan ngoãn đọc sách đi.”
Cô vốn chỉ là tiện miệng hỏi thôi, Thương Mặc nếu thi rớt, cô ăn ủi còn không kịp, sao có thể thu thập được.
Thương Mặc ngây ngốc cười, dưới ánh mặt trời có vẻ thập phần chói mắt, “Tin tưởng tôi, tôi nhất định sẽ qua được.”
Triệu Mạt Thương nhìn nàng hồi lâu, bất đắc dĩ nói, “Muốn tới thì tới đi, kia giữa trưa thì tới nhà của em ngủ đi, từ đó đi viện kiểm sát thì gần hơn.”
Cái gì?
Nháy mắt mấy cái, ngốc ngơ ngác nhìn Triệu Mạt Thương, Thương Mặc nhịn không được lập lại, “Đi nhà của em ngủ?”
“Phải.” Trắng mắt liếc nàng một cái, Triệu Mạt Thương lôi kéo nàng ở ngã tư đường đi tới, đi một hồi cũng tới nhà của chính mình, “Mặc cũng không phải chưa từng tới qua.”
Không phải buổi sáng mới đến sao?
Buổi sáng…………..
Làm như nhớ tới cái gì đó, mặt Triệu Mạt Thương lập tức đỏ lên.
Hiển nhiên Thương Mặc cũng nhớ đến cái gì đó, đồng dạng vẻ mặt hồng hồng cùng Triệu Mạt Thương liếc nhau, có chút xấu hổ đứng yên.
Này quần áo hiển nhiên vẫn còn đặt trong phòng tắm đi.
Nghĩ như vậy, sắc mặt Thương Mặc càng đỏ hơn.
Hai người một đường không nói gì đi lên nhà của Triệu Mạt Thương, Thương Mặc ngồi trên sô pha trong phòng khách, căn phòng này nói lớn cũng không lớn, mà nhỏ cũng không nhỏ, tò mò nhìn Triệu Mạt Thương, “Nhà này là em mua sao?”
Đang rót nước cho Thương Mặc, nghe hỏi như vậy động tác trên tay dừng lại, trầm mặc vài giây, “Mẹ em mua cho.”
“Ừ…….” Thương Mặc thấy Triệu Mạt Thương trong chốc lát vẻ mặt có chút kỳ quặc, có chút đăm chiêu gật đầu, “Thương, ba mẹ em không có ở đây sao?”
Nàng bỗng nhiên nhớ tới một việc.
Lúc trước cho người tra tư liệu của Triệu Mạt Thương, bất ngờ là cả tên cha mẹ của Triệu Mạt Thương đều tra không ra.
“Đúng vậy, bọn họ đang công tác ở thành phố B.” Triệu Mạt Thương đem nước đưa cho Thương Mặc, sau đó trả lời, vẻ mặt có chút khác thường.
“Vậy à…………..” Thương Mặc lên tiếng, nhìn bộ dạng kỳ quái của Triệu Mạt Thương, có chút đau lòng, lôi kéo cô ngồi lên trên đùi của chính mình, “Em không vui sao?”
“Không có.” Triệu Mạt Thương lắc đầu tính từ trên đùi Thương Mặc đứng dậy, “Như vậy…….Có chút kỳ quái…….”
A……..Học tỷ thẹn thùng sao?
Thương Mặc lộ ra nụ cười đểu, hôn trên má cô một cái, “Thương………..”
Ở nhà hẳn là không cần lo lắng có người đến đi.
Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng nắm cái mũi của Thương Mặc, “Đừng nháo, đã hơi trễ rồi, nên ngủ trưa.”
Ôm cô không chịu buông ra, cọ cọ bả vai của Triệu Mạt Thương, hít sâu một hơi hương khí trên người cô, an tâm nhắm mắt lại.
“Thương Mặc, nghe lời nào.” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng xoa hai tai của Thương Mặc, “Đi vào phòng ngủ ngủ.”
“Ừ.” Mở mắt ra để cho Triệu Mạt Thương đứng lên, đi theo cô vào trong phòng ngủ, nhìn giường sạch sẽ, có chút do dự, vò đầu.
“Làm sao vậy?” Triệu Mạt Thương cầm áo ngủ đi vào trong phòng tắm đổi, sau khi đổi xong, nhìn thấy bộ dáng ngẩn ngơ của Thương Mặc, không khỏi nghi hoặc hỏi.
“Tôi không có đồ ngủ……..” Thương Mặc nhìn Triệu Mạt Thương đang mặc đồ ngủ, nhịn không được nghĩ tới tối hôm qua Triệu Mạt Thương ngủ ở trong lòng mình, trong lòng tựa hồ có cảm giác mềm mại.
“Mặc của em đi.” Triệu Mạt Thương mở ra tủ quần áo cầm đồ ngủ đưa cho Thương Mặc, Thương Mặc suy nghĩ dường như đã phiêu đi xa thật xa, tiếp nhận đồ ngủ mặt đỏ tai hồng tiến vào trong phòng tắm.
Triệu Mạt Thương không biết làm gì đứng yên tại chỗ hồi lâu, đột nhiên có chút hốt hoảng.
Bên trong quần áo ngày hôm qua hôm nay thay lại quên lấy ra nữa.
Thương Mặc đi vào, liền theo bản năng liếc đến giỏ quần áo, nhìn thấy nội y trên đó, mặt lại đỏ hơn nữa.
Bản thân là Thiếu chủ của Thanh Long Bang, ở phía trước mười mấy năm đối với chuyện tình này nàng chưa hiểu rõ hết được.
Dù sao Thương Thần Nho đêm nàng bảo hộ bên người rất kỹ, Thanh Long Bang căn bản ở trước mặt nàng không ai dám thảo luận đến vấn đề này.
Đơn thuần lúc trước nàng cùng với Phó Quân cùng một chỗ, nhiều lắm chỉ là hôn nhẹ mà thôi.
Nhưng là ba năm trôi qua, đối với chuyện tình ở hắc đạo nắm giữ càng ngày càng nhiều, Thương Mặc đối với phương diện về chuyện tình cảm càng ngày càng hiểu biết.
Thậm chí năm đó nàng cùng với thân tín của mình đến một câu lạc bộ đêm đổi tiếng toàn tỉnh lúc đó, khách hàng khác nhau, chính sách đối đãi của khác nhau, nhưng cũng là nàng chế định.
Cho đến hôm nay, Thương Mặc mặc dù chưa có làm chuyện đó, nhưng đối với những việc đó đã rất quen thuộc, thậm chí là bình tĩnh.
Nàng thậm chí nhìn thấy một số trường hợp sử dụng thuốc.
Nhưng là hôm nay, khi cùng với Triệu Mạt Thương bắt đầu hẹn hò, nàng phát hiện dục vọng của mình không an phận.
Nàng còn có thể cảm nhận được khi nàng đang ôm Triệu Mạt Thương, trong thân thể nóng rực như lửa đốt, thanh âm kêu gào xúc động phải kiềm chế lại.
“Thương Mặc, nhanh đổi quần áo xong ra ngủ.” Ở trước cửa phòng tắm Triệu Mạt Thương do dự một hồi lâu, cố lấy dũng khí đối với Thương Mặc nói.
“Ừ.” Thương Mặc đáp một tiếng, nhanh chóng đổi áo ngủ, nhìn chính mình trước gương, có chút buồn bực.
Áo ngủ của Mạt Thương mặc ở trên người mình đúng là có chút kỳ quái.
Mở cửa đi ra ngoài, Thương Mặc nhức đầu, nhìn Triệu Mạt Thương đã muốn nằm ở trên giường, chần chờ nói, “Tôi……….”
“Lại đây đi………….” Triệu Mạt Thương vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình nói.
“Ừhm….” Thương Mặc đi qua, nằm lên, ôm lấy Triệu Mạt Thương, “Như vậy?”
Nhìn nàng liếc mắt một cái, Triệu Mạt Thương nhắm mắt lại ôm nàng, thanh âm ôn nhu, “Ngủ đi.”
“Được.”
Thời điểm buổi chiều, Thương Mặc đi theo Triệu Mạt Thương đến viện kiểm sát, đi vào văn phòng, Triệu Mạt Thương từ trên bàn rút ra một quyển các bộ luật hình pháp, chỉ chỉ đến cái bàn bên cạnh không có người ngồi, “Ngoan, đi ra chỗ đó ôn tập hình pháp đi.”
“Sao?………” Thương Mặc có chút dại ra nhìn quyển hình pháp, “Tôi đến nơi này…………..”
“Mặc đến đây nhìn em, em biết.” Thừa dịp văn phòng chỉ có hai người chưa có ai đến, Triệu Mạt Thương ôn nhu nói với Thương Mặc, “Hình pháp rất quan trọng, nên xem nhiều.”
Thương Mặc nháy mắt mấy cái, nhìn cô vài giây, gật gật đầu, cầm quyển hình pháp ngồi xuống.
Kỳ thật quyển hình pháp này nàng đã xem rất nhiều lần, bất quá đây là tâm ý của Triệu Mạt Thương, nàng tự nhiên sẽ không đi lãng phí.
Triệu Mạt Thương thấy nàng ngoan ngoãn lấy quyền hình pháp ra xem, thế này mới ngồi vào chỗ của chính mình mở máy tính lên xem, phần báo cáo thẩm tra.
Hai người khác còn lại trong văn phòng, khi vô trong, nhìn thấy Thương Mặc đều có chút kinh ngạc cùng sợ hãi.
Buổi sáng trên người Thương Mặc khí thế như vậy, không phải người thường có khả năng đó.
Triệu Mạt Thương đối với hai người gật gật đầu, cũng lười nói chuyện, đứng dậy lấy ly nước của chính mình rót nước đưa cho Thương Mặc, Thương Mặc đối với cô cười cười, cúi đầu xem tiếp quyển hình pháp.
Triệu Mạt Thương sờ sờ đầu Thương Mặc, làm tiếp chuyện của chính mình.
Hai người kia nhìn như vậy có chút dọa đến.
Triệu Mạt Thương là một người lạnh như băng, chưa từng giúp ai rót nước, lại chưa từng đối với ai ôn nhu như vậy.
Hơn nữa vừa mới ở trong thang máy nghe mấy người kia nghị luận, nói là buổi sáng chuyện đó Lương kiểm sát trưởng nhúng tay, buổi sáng còn đi văn phòng của trưởng phòng mắng trưởng phòng một trận, Chương Vận nghe nói sắc mặt tái nhợt.
Mà Triệu Mạt Thương tựa hồ là người phải chịu trách nhiệm, lại được Lương kiểm sát trưởng khen ngợi.
Chuyện như vậy làm cho họ có chút kinh điển.
Đối với tính cách của Triệu Mạt Thương, đối với mọi người không lạnh cũng không nóng, đối với tất cả mọi người muốn lấy lòng kiểm sát trưởng mà nịnh nọt cũng như thế.
Mà Triệu Mạt Thương là người chính nghĩa lại đem trưởng phòng công tố Vạn Quyền đắc tội vô cùng nhuần nhuyễn, nếu không phải sau lưng Triệu Mạt Thương có một chút quan hệ, chỉ sợ cô giống như phó phòng công tố lúc trước bị điều đến một cái thị trấn nhỏ đi.
Nhưng là hiện tại, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên hãnh diện.
Là vì thế lực sau lưng cô nhịn không được xuất thủ sao?
Mà người kia là học muội được cô đối đãi ôn nhu, thân phận như thế nào?
------------------

Chương 42

Toàn bộ buổi chiều đều yên tĩnh, thẳng đến khi tới thời điểm tan tầm, đều không có phát sinh sự tình gì, người trong văn phòng thậm chí còn chạy tới văn phòng khác pha trà nói chuyện phiếm.
Thương Mặc thừa dịp hai người kia không có ở trong phòng quay đầu nhìn lén Triệu Mạt Thương, trùng hợp Triệu Mạt Thương cũng quay đầu nhìn nàng, hai người liếc nhau, Triệu Mạt Thương lộ ra nụ cười, lấy ngón trở chỉ chỉ, ý bảo Thương Mặc quay đầu lại đọc sách.
Thương Mặc thật không để ý hình tượng Thiếu chủ, cười ngốc nghếch, xoay người tiếp tục xem sách hình pháp, tâm tư đã sớm bay đến bên người Triệu Mạt Thương đang ngồi cách mình chừng một thước.
Triệu Mạt Thương vừa lòng nhìn thân ảnh của Thương Mặc, khóe môi lại lộ ra nụ cười ngọt ngào, lại rất nhanh biến mất, tiếp tục mặt không chút thay đổi làm việc.
“Triệu tỷ, chị xem đơn khởi tố này có được hay không?” Nam kiểm sát trưởng từ bên ngoài tiến vào, ngồi vào trước máy tính của chính mình đem đơn khởi tố đưa cho Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương cầm đơn khởi tố nhìn qua một lần, “Được, đem cho phòng đóng dấu đi đóng dấu đi.”
“Được.” Nam kiểm sát trưởng lên tiếng, đem đơn khởi tố kia đem qua phòng đóng dấu, dặn dò một vài chuyện tình, nhìn thời gian, “Triệu tỷ, tôi về trước, vợ tôi đem đứa nhỏ về nhà bà ngoại, giờ tôi đi đón hai mẹ con.”
“Ừ.” Triệu Mạt Thương gật gật đầu, “Đi đi.”
Nữ kiểm sát trưởng một lát nữa tới, thấy nam kiểm sát trưởng phải đi, nhìn đồng hồ thấy thời gian tan tầm đã đến, cũng cùng Triệu Mạt Thương nói một câu xong ra về.
Thương Mặc cong cong cằm, quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương vẫn như trước nhìn chăm chăm máy vi tính, có chút bất đắc dĩ lắc đầu.
Quả nhiên là một người cuồng công tác.
Hai người kia, cả buổi chiều hình như chưa làm chuyện gì đâu, cùng người khác nói chuyện phiếm, hàn huyên hồi lâu, hiện tại thì vừa đến thời gian tan tầm liền lập tức rời đi, ngược lại Triệu Mạt Thương là phó phòng, toàn bộ buổi chiều đều làm việc, lúc này tới giờ tan tầm cũng không tính về.
Triệu Mạt Thương tựa hồ cảm giác được Thương Mặc đang nhìn chính mình, dừng lại động tác đánh bàn phím, quay đầu nhìn Thương Mặc, “Đói bụng?”
“Không…….” Thương Mặc lắc đầu, mắt nhìn đến cửa văn phòng, đứng dậy đi đến bên cạnh Triệu Mạt Thương, ngồi xuống, dựa vào bên cạnh bàn, tay cầm lấy tay của Triệu Mạt Thương, “Em mệt không?”
“A………” Triệu Mạt Thương nâng một tay lên sờ sờ đầu của Thương Mặc, “Không có, như vậy là bình thường thôi.”
Trong mắt Thương Mặc hiện lên tia đau lòng cô rõ ràng nhìn thấy được, đáy lòng không khỏi ôn nhu, “Em làm xong báo cáo thẩm tra này, chúng ta đi ăn cơm, được không?”
“Được.” Thương Mặc nói không rõ cảm giác hiện tại của chính mình là như thế nào, thầm nghĩ rằng cả đời sẽ cùng Triệu Mạt Thương cùng một chỗ, chăm chú nhìn cô vài giây, khi thấy Triệu Mạt Thương trên mặt tươi cười càng lớn, cầm tay cô kéo đến môi của chính mình hôn nhẹ một cái.
“Triệu phó phòng, chị còn chưa về sao?” Ở trước cửa văn phòng có giọng nam vang lên, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc đồng thời giật mình, cũng rất mau liền trấn định lại.
“Ừ. Còn có một số việc.” Triệu Mạt Thương thản nhiên làm bộ như làm rơi bút, chỉnh lại vạt áo, rồi đưa tay đặt lên bàn, nói với người nam nhân đó bằng giọng thản nhiên.
Thương Mặc ngồi xổm bên cạnh cô thấy bộ dáng lạnh lùng giả đứng đắn, có chút buồn cười, lấy tay bưng miệng lại.
“Triệu phó phòng thật là cố gắng nha, khó trách Lương kiểm sát trưởng coi trọng chị.” Nam nhân lấy lòng nói.
“A………” Triệu Mạt Thương thản nhiên cười, nhưng trong mắt không hề có ý cười.
“Như vậy đi, tôi đi trước.” Sớm biết được Triệu Mạt Thương là một người lãnh đạm, thấy cô thái độ lãnh đạm như vậy cũng không để ý, nam nhân nói một câu xong đi.
Gật gật đầu, Triệu Mạt Thương sau khi thấy người nam nhân kia rời khỏi đó nắm lấy cái mũi của Thương Mặc, “Cười cái gì mà cười!!!”
“Hắc hắc……….” Thương Mặc giữ chặt lấy tay của cô hôn lên, “Đúng là một kiểm sát trưởng đại nhân rất nghiêm túc rất đứng đắn a……….”
“Không được làm loạn nữa, đọc sách đi……..” Triệu Mạt Thương trên mặt nóng lên, oán trách nói một câu, liền ra vẻ bình tĩnh tiếp tục làm việc.
Thương Mặc đứng lên, xoay người trở về chỗ ngồi của chính mình, cũng là vô luận như thế nào cũng không muốn đọc sách, rõ ràng cầm quyển hình pháp, dựa lưng vào ghế nhìn nhìn quyển sách, ánh mắt lại thường nhìn đến phương hướng của Triệu Mạt Thương.
Triệu Mạt Thương mới không để ý đến nàng có động tác không thành thật, như trước vẫn đang tiếp tục làm việc, sườn mặt nghiêm túc làm cho Thương Mặc mê muội.
Thẳng cho đến khi người trong viện kiểm sát đi về gần hết, Triệu Mạt Thương rốt cuộc đem sự tình làm việc xong, vừa chuyển đầu nhìn thấy Thương Mặc đang nhìn chính mình, nhịn không được nở nụ cười.
Tựa hồ từ khi gặp Thương Mặc, cô tươi cười càng ngày càng nhiều.
Đối với Thương Mặc nhăn nhăn cái mũi, Triệu Mạt Thương đứng lên, “Ăn cơm.”
“Được.” Thương Mặc đứng dậy, đi đến bên người Triệu Mạt Thương, đem quyển hình pháp đưa cho cô, nghĩ nghĩ, “Ngày mai tôi………….”
“Ngày mai không được!” Thương Mặc còn chưa nói xong Triệu Mạt Thương đã đoán được ý định của nàng, thực nhanh chóng chặt đứt ý nghĩ trong đầu nàng, “Mặc ở nhà ngoan ngoãn học tập cho em, cuộc thi tư khảo không phải chuyện đùa.”
“Ừhm….” Thương Mặc có chút buồn bực nhức đầu, còn muốn kiên trì, “Tôi có thể………”
“Mang sách đến cũng không được!” Triệu Mạt Thương lại một lần nữa đoán được ý tưởng của Thương Mặc, đánh gãy lời của nàng, “Mặc cả buổi chiều nhìn lén em bao nhiêu lần, thẳng thắn khai ra sẽ được khoan hồng.”
“Hắc hắc…………” Thương Mặc ngại ngùng cười cười, “Tôi cũng không biết vì cái gì, chính là nhịn không được.”
“Cho nên nói, ngoan ngoãn trở về trường học bài đi!” Triệu Mạt Thương nghiêm túc nói, “Thi tư khảo rất trọng yếu.”
Nói tới đây, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên nhăn lại mi, “Nói tiếp, Mặc thi tư khảo xong rồi có phải hay không còn muốn chuẩn bị cho cuộc thi nhân viên công vụ………”
Thương Mặc nhất thời trầm mặc xuống, cúi đầu hồi lâu, hạ giọng, “Tôi không nghĩ lừa em…….”
Triệu Mạt Thương có chút kinh ngạc nhìn Thương Mặc, đang định nói chuyện, cửa văn phòng có thanh âm vang lên, “Mạt Thương còn chưa về sao?”
“Lương kiểm sát trưởng.” Triệu Mạt Thương đối với người mới tới gật gật đầu, “Muốn đi.”
“Được, sức khỏe là quan trọng.” Lương kiểm sát trưởng giống như vô tình nhìn vào mắt Thương Mặc sau đó nói.
“Cảm ơn Lương kiểm.” Triệu Mạt Thương trực tiếp giản lược xưng hô, có chút cảm kích nói. Tuy rằng không biết vì cái gì Lương kiểm sát trưởng giúp cô, nhưng nếu không phải nhờ hắn, cửa ải này rất khó để qua.
Thương Mặc đôi mắt nhìn xuống sàn, không chút nào để ý tới người đứng ở cửa.
“Không có việc gì, công tác cho tốt.” Lương kiểm khoác tay, lại nhìn Thương Mặc liếc mắt một cái, “Đi nhanh đi, đã khuya.”
“Được.” Triệu Mạt Thương lôi kéo tay Thương Mặc ra khỏi phòng, cửa phòng đã đóng, Lương kiểm sát trưởng đã sớm đi.
“Mặc vừa rồi…….” Đứng ở cửa thang máy, Triệu Mạt Thương vừa nhớ tới chuyện tình, mở miệng muốn hỏi.
“Từ từ nói.” Thương Mặc cảm xúc có chút xuống nói, cái tay kia không có bị Triệu Mạt Thương lôi kéo khẽ nắm chặt thành quyền.
Nàng biết Triệu Mạt Thương rất muốn nàng làm kiểm sát trưởng, thậm chí nói qua hy vọng nàng sẽ cùng công tác ở chung một văn phòng. Nguyên một cái buổi chiều này, nàng cũng cảm giác được ở cùng một chỗ với Triệu Mạt Thương trong văn phòng thì có biết bao nhiêu tốt đẹp.
Nhưng là thân thế của nàng không thể nào chấp nhận nàng được như thế.
Đường đường là Thiếu chủ của Thanh Long Bang cư nhiên lại là kiểm sát trưởng, nghe qua có chút hoang đường.
Nghi hoặc nhìn nàng một cái, Triệu Mạt Thương có chút không yên.
Hay là Thương Mặc lại muốn lui bước?
Ăn xong cơm chiều, Thương Mặc nắm tay Triệu Mạt Thương ở ngã tư đường đi tản bộ.
Trên đường nhiều xe lui tới, ánh sáng đèn xe cùng với ánh sáng đèn đường hợp với hai ngọn đèn đằng trước của cửa hàng làm cho bầu trời đêm thập phần sáng ngời.
“Tôi khả năng………….sẽ không thi nhân viên công vụ.” Thời điểm ăn cơm Thương Mặc thực trầm mặc, cho tới bây giờ, thập phần rối rắm mở miệng nói.
“Vì cái gì?” Triệu Mạt Thương khó hiểu nhìn nàng, “Mặc không vui sao?”
“………….” Mắt nhìn thấy sắp tới công viên, Thương Mặc không có mở miệng, mà là lôi kéo tay Triệu Mạt Thương đi vào, đến một cái không gian u tĩnh không một bóng người, buông tay sau đó rất nhanh ôm Triệu Mạt Thương, “Thật xin lỗi.”
“Vì cái gì?” Triệu Mạt Thương thật bình tĩnh hỏi, hai tay để bên hông nắm chặt thành quyền.
“Tôi…………phải kế thừa sự nghiệp gia đình.” Thương Mặc tự hỏi nên dùng ngôn ngữ gì để đi biểu đạt trách nhiệm của chính mình, “Đó là tâm huyết của ba ba………..”
“Thương Mặc.” Triệu Mạt Thương nhẹ giọng kêu tên Thương Mặc, suy nghĩ ngàn vạn lời nói, lại không biết như thế nào mở miệng.
“Tôi nói rồi…………Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ cho em thất vọng.” Cằm tựa vào trên vai Triệu Mạt Thương, Thương Mặc có chút cô đơn nói, “Tôi kỳ thực không phải giống như em nghĩ là chính nghĩa………..Liền ngay cả học Luật………….” Trong lòng đau xót, Thương Mặc cắn răng mà nói, “Tôi cũng vậy vì một người mà học.”
Thân mình Triệu Mạt Thương chấn động, buông ra Thương Mặc, người đang gần trong gang tấc với mình, mày nhíu lại chặt chẽ.
“Tôi……..Tôi biết em đối với tôi thất vọng rồi.” Bị cô buông ra, Thương Mặc cảm thấy trái tim của mình vắng vẻ, mắt nhìn xuống sân, trên người hơi thở có chút đau thương, “Nhưng là………Tôi quả thật không phải bởi vì nhiệt tình yêu thương pháp luật mới lựa chọn con đường học luật chuyên nghiệp, cũng không chính nghĩa………”
“Tôi vẫn………….Đều là một người ích kỷ………Lúc trước, không để ý tới lời đề nghị của ba ba, coi thường ba ba tâm huyết, lựa chọn con đường chuyên nghiệp này…………….Sau lại, tự làm tự chịu……….” Thương Mặc cười khổ mà nói, nước mắt cơ hồ muốn chảy xuống, “Cho nên………….Em có biết vì cái gì lúc trước tôi không dám đến gần em……..Tôi sợ bị thương, tôi còn là ích kỷ………Em xem……….Hiện tại để cho em thất vọng rồi đúng không……….Tôi………Nếu…………Em tiếp tục cùng một chỗ với tôi………..Một ngày nào đó em sẽ càng thêm thất vọng……..Đến lúc đó……..Đến lúc đó………Huống chi……….Tôi còn là một người tàn phế……..”
“Ngu ngốc!” Triệu Mạt Thương bỗng nhiên đánh gãy lời nói của Thương Mặc, Thương Mặc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô, con mắt trong suốt làm Triệu Mạt Thương dịu lại.
Triệu Mạt Thương dừng xem nàng, “Lần cuối Mặc khóc, là khi nào?”
Trợn to mắt, Thương Mặc vẻ mặt không rõ nhìn cô.
“Khi nào?” Triệu Mạt Thương nhắc lại một lần.
“Ba……..Ba năm trước đây…….” Có chút thất thần trả lời, Thương Mặc nhớ tới ba năm trước đây, thân mình bắt đầu run run, răng cắn cắn môi ra huyết.
“Ngu ngốc………..” Lại mắng một câu, Triệu Mạt Thương mắt nhìn chung quanh, xác định không có người, nắm cằm Thương Mặc, nhẹ nhàng hôn lên vết máu, “Về sau muốn khóc, không cần chịu đựng……..Em không biết ba năm trước đây xảy ra chuyện gì, cũng không biết ba năm nay Mặc trôi qua như thế nào……..Em chỉ biết, ba năm sau, Mặc có em.”
Thương Mặc kinh ngạc nhìn Triệu Mạt thương, bỗng nhiên ôm sát thắt lưng, làm như bộc phát cái gì đó giãy như bình thường, hung hăng hôn lên môi của Triệu Mạt Thương, cho đến khi hô hấp không được.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna