Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 13 + 14

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 13

Triệu Mạt Thương tắm rửa xong, từ trong phòng tắm đi ra cầm một cái khăn chà chà mái tóc, đi đến bên giường mới phát hiện mình có điện thoại.
Triệu Mạt Thương cầm lấy di động, nhìn đến màn hình thông báo, hơi hơi có chút kinh ngạc, “Alo?”
“Xin chào…..Kiểm sát trưởng đại nhân.” Điện thoại bên kia vang lên thanh âm lười biếng,làm cho cô khó có thể liên tưởng đến người kia lúc ban ngày thật sự rất nghiêm túc.
Triệu Mạt Thương áp chế cảm giác kỳ dị trong lòng, “Thương Mặc?”
“Đúng vậy.” Thương Mặc dựa đầu giường, nhẹ nhàng cười, “Học tỷ, chị không phải nói có thời gian liên hệ chị sao?”
“Ừ…..” Triệu Mạt Thương ngồi vào bên giường, lộ ra nụ cười, “Em biết chị hiện tại có thời gian sao?”
“Chị biết em biết chị hiện tại có thời gian sao?” Thương Mặc khó có dịp mồm mép đùa giỡn, lúc trước vĩnh viễn mặt lúc nào cũng mang theo vẻ u buồn lúc này vẻ mặt lại mang theo nhiều ý cười.
“Chị biết em biết chị biết em biết chị hiện tại có thời gian” Triệu Mạt Thương mang khăn mặt phóng tới một bên, mấy ngày nay tâm trạng luôn luôn áp lực nhưng bởi vì cuộc đối thoại quỷ dị này của Thương Mặt mà cảm thấy tốt hơn một ít.
“Haha…..Kia không phải chứng minh học tỷ có thời gian sao?” Thương Mặc giảo hoạt nói, “Đúng không học tỷ?”
Triệu Mạt Thương xửng sốt, tiếp theo mi nhíu lại, “Thương Mặc, em dám đùa cợt với chị sao?”
“Hắc hắc hắc hắc…..” Tiếng cười của Thương Mặc nghe thập phần xấu xa, làm cho Triệu Mạt Thương vừa tức giận vừa buồn cười, “Em đúng là, mồm mép hết sức.”
“Sao?” Thương Mặc nhíu nhíu mi, “Xin chỉ giáo cho em?”
“Tự em biết.” Triệu Mạt Thương nắm di động đi đến trước tủ đầu giường, cầm lấy máy sấy tóc của chính mình bắt đầu sấy tóc.
Thương Mặt nghe thanh âm từ đầu bên kia, trong đầu nhịn không được liền hiện ra bộ dáng của Triệu Mạt Thương mặc đồ ngủ, tóc dài ướt át, không hiểu trên mặt là biểu tình gì, cũng không tiện nói với Triệu Mạt Thương nữa, “Học tỷ đang sấy tóc sao? Em không quấy rầy chị nữa.”
Triệu Mạt Thương cũng hiểu nói chuyện như vậy không được tiện lắm, thực rõ ràng “Ừ” một tiếng, nghe điện thoại đầu bên kia người nọ không nói thêm câu nào liền cúp điện thoại.
Để điện thoại lên trên bàn, Triệu Mạt Thương lúc này có chút không hiểu về cú điện thoại lúc nãy, lắc đầu, tiếp tục sấy tóc.
Thương Mặc……Kỳ thật em ấy vẫn là đứa trẻ đi.
Cô ban ngày không nên nghi ngờ em ấy.
Lúc ban ngày, Thương Mặt không có chút nào lao lực đã đánh thắng mấy côn đồ to con, chuyện này đối với người thường mà nói là không có khả năng.
Cho dù Thương Mặc là Phú nhị đại cũng vậy, cũng không thể có một thân võ nghệ tốt như vậy đúng không?
Có cha mẹ nào lại đem con ruột của mình huấn luyện thành như vậy được?
Dựa vào sự mẩn cảm của kiểm sát trưởng, Triệu Mạt Thương rất nhanh liền cảm thấy thân phận của Thương Mặc không đồng nhất, suy nghĩ rất lâu, đều không có nghĩ đến ở X dặm rốt cuộc có nhà ai họ Thương.
Ban ngày lấy số điện thoại di động đưa cho Thương Mặc, trừ bỏ cảm thấy học muội này cũng không tệ lắm đáng giá ở ngoài thân cận một chút, cũng có một tia muốn hòa hỏa nói chuyện, mà nay cuộc gọi này , Triệu Mạt Thương bỗng nhiên cảm thấy Thương Mặc thật chất vẫn là đứa nhỏ, chính là thoạt nhìn là một đứa nhỏ thuần thục thôi, nhưng bên trong vẫn còn rất nghịch ngợm.
Thương Mặc cúp điện thoại xong ngáp một cái, ném điện thoại di động sang một bên, xoay người ghé vào trên giường nhắm mắt lại.
Làm như vậy chắc học tỷ sẽ không còn nghi ngờ gì nữa…..
Thương Mặc nàng cũng chỉ là một người bình thường hai mươi tuổi, cùng lắm là con gái của thương nhân mà thôi.
Linh Lung đi đến bên người Thương Mặc giúp nàng đắp chăn, nắm đao đi qua nằm bên cạnh Thương Mặc, nhìn Thương Mặc, chậm rãi ngủ.
Thương Mặt sau khi Linh Lung ngủ bỗng dưng mở mắt, nhìn Linh Lung đang ngủ say, bất đắc dĩ lắc đầu, đem cái chăn ở trên người mình kéo qua.
Sau đó đắp lên người của Linh Lung.
Nha đầu kia….
Thương Mặc âm thầm thở dài, con ngươi u ám.
Nếu nói người cần phải đi khám bác sĩ, ngoại trừ nàng ra, Linh Lung cũng nên đi đi.
Sự kiện ba năm trước đây, không chỉ có ảnh hưởng đến mình nàng mà thôi.
Nhưng là………Đi khám bác sĩ……..
Thương Mặc nhắm lại mắt, khóe môi nở lên một nụ cười trào phúng.
Nàng như thế nào có khả năng nói cho người ngoài biết suy nghĩ của mình, đi khám bác sĩ sao? Nực cười…
Mấy ngày sau, ánh mặt trời như trước sáng lạn, văn phòng của Trưởng phòng kiểm sát, Chương Vận lo lắng đối với Trưởng phòng nói, “Trưởng phòng, chuyện này thật sự để tùy ý Triệu Mạt Thương muốn làm gì thì làm hay sao? Cô ta đã muốn đem vụ án kia mang đến pháp viện……”
Vạn Quyền hai tay đan vào nhau, cau mày lại, dường như là đang suy nghĩ cái gì.
“Trưởng phòng….”
“Cậu nghĩ rằng tôi và cậu đều muốn như vậy sao?” Vạn Quyền bỗng dưng dùng sức vỗ mạnh vào cái bàn, thuốc lá vẫn nằm yên trong gạt tàn, nhưng vì cú đập bàn đó mà làm cho bụi thuốc lá bay lung tung, “Viện phó, viện trưởng của pháp viện tỉnh đều đem cô ta là học trò đắc ý nhất, ai dám đụng tới cô ta?”
“Nhưng là…” Chương Vận nắm chặt quyền, hạ giọng, “Trưởng phòng, Hồ tổng cũng không phải là chỗ chúng ta có thể đắc tội…….Thị trưởng Vương…..”
“Tốt lắm!” Vạn Quyền sinh khí đánh gãy lời nói của Chương Vận, “Tôi đương nhiên biết.”
Chương Vận nhìn thấy hắn tức giận cũng không dám nói thêm gì nữa, thối lui đến một bên trầm mặc.
“Đinh linh linh, Đinh linh linh…..” Điện thoại ở trên bàn công tác của Vạn Quyền bỗng dưng vang lên, đang phiền não Vạn Quyền phiền toái tiếp điện thoại “Alo?”
“A………Viện trưởng, tôi biết…..Tôi biết….như vậy sao…..Được rồi…….Tốt tốt…..Tôi hiểu được…tốt….”
Đem điện thoại để xuống, Vạn Quyền nặng nề thở ra một hơi, “Chương Vận, chuyện này, cậu không được can thiệp vào nữa.”
“Cái gì?” Chương Vận bất khả tư nghị trừng mắt nhìn Vạn Quyền “Trưởng phòng……”
“Được rồi. Cứ như vậy đi. Ra ngoài đi.” Vạn Quyền hướng tới phất phất tay với hắn, “Nhớ kỹ, không được động vào.”
Chương Vận khẽ cắn môi, nắm chặt quyền, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ buông ra “Vâng.”
Nếu chuyện này trong lời nói thành công, hắn sẽ được trả công hậu hĩnh, chết tiệt Triệu Mạt Thương.
Hận rất hận, Chương Vận nhìn đến thái độ của Vạn Quyền hiện tại, cũng biết việc không thể thành công, cũng có thể căm giận đi ra khỏi văn phòng của Trưởng phòng.
Vạn Quyền nhìn Chương Vận rời khỏi, bộ dạng trấn định kia mới biến mất, có chút bối rối cầm điếu thuốc lên hút vô một ngụm, nhìn ra ngoài cửa sổ ánh mặt trời sáng lạn, lo lắng về thái độ nên đối xử với Triệu Mạt Thương sau này.
Viện trưởng cư nhiên tự mình gọi điện thoại đến, nói hắn đem vụ án của Hồ Tưởng giao cho Triệu Mạt Thương xử lý không được nhúng tay vào, chuyện này lúc trước căn bản là chưa từng xảy ra.
Nếu Viện trưởng đã nói như vậy, hắn đương nhiên không có khả năng tiếp tục gây khó dễ cho Triệu Mạt Thương.
Tuy rằng Vương phó thị trưởng chức danh nghe ra cũng thật vang dội, nhưng là sao có thể so với Viện trưởng của bọn họ, thị trưởng của bọn họ, nhưng có khả năng thăng cấp lên tới Cao viện của tỉnh đi.
Triệu Mạt Thương mấy ngày nay xử lý những vụ án cùng nhau rất cẩn thận, vốn là một người rất cẩn thận, lần này càng phải cẩn thận, sợ lưu lại sơ hở gì làm cho Vạn Quyền bắt được làm cho cô không thể tiếp tục xử lý vụ án này.
Chính là…..
Triệu Mạt Thương nhìn tư liệu của những người hiềm nghi phạm tội , không khỏi thở dài.
Hồ Tưởng mới hơn mười tám tuổi mà thôi, phạm tội cố ý giết người này, dù như thế nào phán cũng hơn mười năm hai mươi năm, sau này đi ra…..
Đối đãi với những người hiềm nghi phạm tội trước giờ Triệu Mạt Thương đều dùng thái độ lạnh lùng, lần này lại mềm lòng.
Dù sao vẫn là cái đứa nhỏ không phải sao?
“Alo?” Di động bỗng nhiên vang lên, Triệu Mạt Thương bắt máy, lại nghe đến thanh âm bên đầu bên kia bỗng dưng kinh ngạc trừng mắt.
Lệnh Hồ Huyên?
“Triệu kiểm, tôi ở trong tay có tư liệu của Hồ Tưởng nha, cô khẳng định không có.” Lệnh Hồ Huyên như trước thanh âm kiều mỵ, thậm chí có chút nũng nịu làm cho người khác rung động.
Triệu Mạt Thương nghe vậy nhăn lại mi, nhìn nhìn chung quanh, nắm di động đi đến cầu thang bộ, “Vì cái gì bỗng dưng nói những lời này với tôi?”
Cô không thể không hoài nghi mục đích của Lệnh Hồ Huyên.
Đầu bên kia, cằm di động dựa vào ở đầu giường nắm sợi tóc của mình đùa giỡn, trên mặt của Lệnh Hồ Huyên một chút kiều mỵ đều không có ngược lại thật nghiêm trang, “Triệu kiểm nói đùa, nói như thế nào thì hai chúng ta cũng coi như là đồng học không phải sao?”
Triệu Mạt Thương đối với cách nói của của cô tuyệt đối không cảm động, “Lệnh Hồ luật sư làm cho Mạt Thương cảm thấy thụ sủng nhược kinh nha.”
Lệnh Hồ Huyên là nữ nhân giảo hoạt, không bao giờ làm mình bị chịu thiệt, bỗng nhiên nói với cô có tư liệu, nhất định là có mục đích gì đó, cô nhất định phải cẩn thận.
“A, tôi chỉ muốn cùng Triệu kiểm kết giao bạn hữu……….” Lệnh Hồ Huyên ái muội nói.
“Lệnh Hồ luật sư lại nói đùa.” Triệu Mạt Thương thản nhiên nói.
“A……….” Lệnh Hồ Huyên lúc này mới xoay chuyển lời nói đứng đắn một ít, “Tôi chỉ là cảm thấy, tòa án này nếu không có Triệu kiểm chơi với tôi thật sự là không thú vị…”
Nói đến lúc sau, ngữ khí không dễ dàng đứng đắn một ít lại bắt đầu mang theo một tia cảm giác dụ dỗ.
Đối với cách nói như vậy, Triệu Mạt Thương đương nhiên là không tin, đang muốn tiếp tục nói, lại nghe Lệnh Hồ Huyên tiếp tục nói, “Huống chi, Tiểu Mặc Mặc nhà chúng ta về sau tính đi viện kiểm sát của cô công tác, vạn nhất cô bởi vì khi dễ tôi mà gây khó dễ cho Mặc Mặc làm sao bây giờ?”
Triệu Mạt Thương nghe nói như vậy bỗng dưng có chút phát hỏa.
Lệnh Hồ Huyên này xem nàng là loại người nào, cô như thế nào hội bởi vì quan hệ đối thủ cùng với Lệnh Hồ Huyên mà gây khó dễ cho Thương Mặc.
Đừng nói Thương Mặc là sư muội của cô, cho dù Thương Mặc chính là người khác thì cô cũng không như thế.
“Lệnh Hồ luật sư lo lắng nhiều rồi, Thương Mặc là sư muội của tôi, tôi tự nhiên là sẽ chiếu cố tốt cho em ấy.” Triệu Mạt Thương lạnh lùng gằn giọng nói từng tiếng xong.
“Tôi chỉ lo lắng cho cô mà thôi, cho nên vẫn là nên đem tư liệu cho cô, bắt người đừng nương tay……..”
Triệu Mạt Thương hít sâu một hơi khống chế cảm xúc của chính mình, nghĩ Lệnh Hồ Huyên đưa tư liệu cho mình là chuyện trọng yếu tất nhiên mà thôi, khôi phục lạnh lùng bộ dáng, “Một khi đã như vậy, Lệnh Hồ luật sư đem tư liệu cho tôi đi.”
“Bây giờ chắc đang ở trong hộp thư của cô rồi.” Lệnh Hồ Huyên nói một câu, sau đó nói tiếp, “Cứ như vậy đi, Triệu kiểm, hẹn gặp lại.”
“Hẹn gặp lại.” Triệu Mạt Thương thu hồi di động của mình, đi đến chỗ ngồi của mình.
Lệnh Hồ Huyên cúp điện thoại xong ném điện thoại sang một bên, hai chân ở bên giường lắc lư lắc lư, không để ý bởi vì động tác của mình mà váy ngủ đã nhếch lên.
Thiếu chủ cư nhiên vì Triệu Mạt Thương hao tốn rất nhiều tâm tư, lại không nói cho Triệu Mạt Thương biết.
Xem ra về sau cô phải điều chỉnh thái độ của mình với Triệu Mạt Thương rồi.

Chương 14

Triệu Mạt Thương trở về chỗ của mình xong lập tức mở ra hộp thư để xem xét văn kiện được gửi, Lệnh Hồ Huyên gửi đến bưu kiện rất đơn giản, chỉ có một phần báo cáo xét nghiệm, cùng với một phần khẩu cung.
Nội dung bên trong, lại làm cho Triệu Mạt Thương nắm chặt tay.
Sắc mặt ngưng trọng ở trên mặt, Triệu Mạt Thương cầm lấy di động rời khỏi văn phòng, gọi điện thoại lại cho Lệnh Hồ Huyên.
“Chậc chậc, Triệu kiểm như thế nào lại gọi điện thoại cho tôi đây?” Lệnh Hồ Huyên sớm biết Triệu Mạt Thương sẽ gọi điện thoại lại cho nàng, ngữ khí lại tràn ngập khiêu khích, “Hay là Triệu kiểm nhanh như vậy nhớ tôi a?”
“Báo cáo đầy đủ cùng khẩu cung đang ở đâu?” Triệu Mạt Thương không chút để ý tới lời nói của Lệnh Hồ Huyên, ngữ khí lạnh như băng “Cô như thế nào có được những cái này?”
Cô đối với tính chân thật của tư liệu này không chút nghi ngờ, hiện tại thầm nghĩ đến lấy phần tư liệu này, đó là căn cứ rất chính xác kèm theo.
“Tôi sẽ đưa cho Tiểu Mặc Mặc, cô đến tìm em ấy mà lấy đi.” Lệnh Hồ Huyên nhẹ nhàng vuốt túi hồ sơ, đôi mắt lộ ra một tia âm mưu.
“Về phần như thế nào mà có…………Tôi sẽ không nói cho cô biết.”
Triệu Mạt Thương nắm di động, không chút do dự, “Cô đưa cho em ấy khi nào, bây giờ tôi đi tìm em ấy.”
Lệnh Hồ Huyên đang làm mọi cách để tránh đi sự nghi ngờ hay sao?
Cô tuyệt nhiên là nguyện ý.
“Triệu kiểm bây giờ còn chưa tan tầm đúng không? Tan tầm đi tiềm Tiểu Mặc Mặc là được, tôi một lát nữa đem qua cho em ấy.” Lệnh Hồ Huyên đem tóc ở trước ngực hất ra đằng sau, trên mặt tràn đầy tự tin tươi cười.
“Được.” Triệu Mạt Thương ngắn ngọn nói một tiếng, nói tiếp, “Lệnh Hồ Huyên, lần này tôi thiếu cô một cái nhân tình.”
Lệnh Hồ Huyên sửng sốt, tiếp theo ý vị thâm thường nói, “Chỉ cần cô đối với Tiểu Mặc Mặc nhà chúng ta tốt tý là được.”
Triệu Mạt Thương khẽ nhíu mày, có chút không rõ Lệnh Hồ Huyên vì cái gì lặp đi lặp lại nhiều lần cường điệu gọi Thương Mặc, cuối cùng lắc đầu, không nghĩ nữa.
Chắc là Thương Mặc đối với Lệnh Hồ Huyên là rất trọng yếu đi.
Thương Mặc hôm nay chỉ có hai tiết, thời điểm lúc tan học, thu thập sách vở cùng Linh Lung trở về ký túc xá, lúc gần tới nơi thấy dưới lầu của ký túc xá một chiếc xe thể thao màu đỏ, Lệnh Hồ Huyên thì dựa vào bên hông xe.
Linh Lung thực bất mãn nhìn nữ nhân giả vờ đàng hoàng, bĩu môi không thèm nhìn tới.
“Tiểu Mặc Mặc ~~~” Lệnh Hồ Huyên không cảm thấy chính mình thu hút ánh nhìn của người khác nhìn thấy Thương Mặc sau lộ ra nét tươi cười, lấy mắt kính xuống lượn lờ đi tới, cả người như không có xương dựa vào người Thương Mặc, “Người ta đã chờ em lâu lắm rồi nha~~~~”
Thương Mặc mỉm cười, thanh âm mềm nhẹ, “Huyên tỷ như thế nào có thời gian rãnh đến gặp Tiểu Mặc?”
“Hì hì, đem đồ ăn đến cho em.” Lệnh Hồ Huyên tầm mắt liếc tới Linh Lung nhìn thấy cô vẻ mặt xem thường, trong mắt hiện lên bất đắc dĩ, lôi kéo tay của Thương Mặc đến xe của chính mình, xuất ra một túi nước quả, “Hôm trước nhìn em sắc mặt không được tốt.”
Thương Mặc tiếp nhận túi nước quả kia, cười đến nhã nhặn, “Cảm ơn Huyên tỷ.”
Lệnh Hồ Huyên lấy tay nhẹ nhàng nhéo nàng một cái, “Không có gì.”
Linh Lung vừa quay đầu nhìn thấy Lệnh Hồ Huyên như vậy, không khỏi căm giận trừng mắt nhìn, ở trong lòng liều mạng mắng Lệnh Hồ Huyên.
Nữ nhân chết tiệt, luôn lợi dụng cơ hội chiếm mọi tiện nghi của Thiếu chủ.
Lệnh Hồ Huyên hơi có chút ý tứ khiêu khích đối với Linh Lung nhíu mày, lại sờ sờ hai má của Thương Mặc, “Chị đi trước nha, em phải ngoan ngoãn ăn cơm bồi bổ thân thể.”
“Được.” Thương Mặc gật gật đầu, nhìn Lệnh Hồ Huyên lên xe, lộ ra nụ cười vô hại, “Huyên tỷ cũng thật là, đừng có như vậy thích uống dấm chua (ghen), tuy rằng dấm chua đối với thân thể không tổn hại gì, bất quá đừng có thường xuyên uống.”
Lệnh Hồ Huyên nắm cái chìa khóa xe tay run lên, cái chìa khóa đút vào ổ, vội vàng xoay người ngồi vào trong xe, âm thầm cảm thấy Thương Mặc thật khủng bố.
Thiếu chủ như thế nào biết được. Cô che dấu rất là tốt mà?
Ngồi yên trong xe, sau đó xoay người lại nói với Thương Mặc, “Tạm biệt Tiểu Mặc Mặc ~~~”
Nhìn chiếc xe thể thao màu đỏ chạy khỏi tầm mắt, Linh Lung chà chà chân, “Thiếu chủ! Như thế nào để yên cho chị ta chiếm tiện nghi của chị chứ!”
Thương Mặc từ chối cho ý kiến lắc đầu, cầm theo túi nước quả tính đi lên lầu.
“Thương Mặc, đó là tỷ tỷ của cậu sao?” Một người ngồi ở lối ra vào nhịn không được hỏi nàng một câu.
Thương Mặc gật gật đầu, đẩy mạnh cánh cửa đi vào “Đúng vậy, là tỷ tỷ từ nhỏ lớn lên cùng nhau.”
“Chị ấy đối với cậu thật tốt.” Người nọ thật hâm mộ nói, “Hơn nữa rất đẹp.”
Thương Mặc nở nụ cười, sau đó liếc sang bên cạnh Linh Lung, “Đúng vậy.”
Linh Lung nhìn đến người nọ liếc mắt một cái, không nhìn thêm cái nào, thân thủ từ trong tay của Thương Mặc cầm lấy nước quả, “Em đến đây”
Thương Mặc cũng không dừng lại, tiếp tục đi lên lầu, “Linh Lung, vì cái gì chán ghét Huyên tỷ?”
Linh Lung ngẩn người, nghĩ nghĩ lời nói của Thương Mặc, cũng bắt đầu nghi hoặc.
Đúng vậy, cô vì cái gì mà chán ghét Lệnh Hồ Huyên?
“Từ nhỏ đến lớn, Huyên tỷ đối với em rất tốt.” Thương Mặc nhẹ nhàng nói xong, tầm mắt có vẻ có chút hoảng hốt, “Linh Lung, đối với chị ấy tốt một chút”
Linh Lung nhất thời trầm mặc, đi theo Thương Mặc từ phía sau đi tới, cho đến khi tới ký túc xá, đem túi nước quả để lên trên bàn, mới trả lời lại “Dạ, Thiếu chủ.”
Thương Mặc bất đắc dĩ lắc đầu, đi qua bên kia mở ra cái gói to, bên trong có túi hồ sơ, trên túi hồ sơ có mảnh giấy ghi chú lại, “Tôi cùng với Triệu Mạt Thương thân phận đặc thù, không thích hợp tiếp xúc thường xuyên, hồ sơ này em đưa dùm tôi.”
Từ trong túi quần lấy ra một cái bật lửa, đốt mảnh giấy vừa rồi, Thương Mặc quét mắt nhìn đến túi hồ sơ, có chút do dự, nhưng vẫn không mở ra.
“Thiếu chủ” Linh Lung nhìn thân ảnh của Thương Mặc, muốn nói lại thôi.
Thương Mặc xoay người nhìn cô, “Có chuyện gì?”
“Thiếu chủ thích Triệu Mạt Thương đúng không?” Linh Lung nghĩ nghĩ, vẫn là cố lấy dũng khí mở miệng hỏi.
Sắc mặt Thương Mặc lập tức trầm xuống, Linh Lung cả kinh, vội vàng cúi đầu.
Thích…………..Triệu Mạt Thương?
Tuy rằng cảm thấy bất mãn, Thương Mặc vẫn là rất nhanh khôi phục lại như bình thường, “Linh Lung, em suy nghĩ nhiều rồi, chị chỉ là muốn bắt lấy công ty của Hồ Vĩ mà thôi, giúp Triệu Mạt Thương chính là thuận tiện mà thôi.”
“Dạ, Linh Lung sai lầm rồi.” Linh Lung cúi đầu nhỏ giọng nói.
“Không cần tùy tiện phỏng đoán suy nghĩ của chị, đặc biệt phương diện tình cảm.” Thương Mặc nghiêm mặt, chắp tay sau lưng đi đến cửa sổ của ký túc xá, nhìn bên ngoài cửa sổ, các cây nhỏ đến ngày mưa là bị tàn phá, thanh âm trầm thấp, “Chị không thích.”
“Dạ biết.”
Triệu Mạt Thương sau khi tan tầm lập tức đến trường đại học X, đến trước cửa trường xong lập tức gọi điện thoại cho Thương Mặc, “Thương Mặc, là chị.”
Ở trên giường đang híp mắt lại nghỉ ngơi, Thương Mặc thản nhiên nói, “Học tỷ đến đây sao?”
“Ừ. Ở trước cửa, em đang ở đâu? Chị đi qua tìm em.” Triệu Mạt Thương bởi vì ngữ khí như vậy có chút kinh ngạc nhíu nhíu mày.
“Em đi qua được rồi.” Thương Mặc ngồi dậy, đem tư liệu kia ném vào trong balo, “Học tỷ chờ em ở trước cửa là được rồi.”
“Được rồi.” Triệu Mạt Thương đáp, “Một lát nữa gặp.”
“Dạ, một lát nữa gặp.” Thương Mặc cúp điện thoại, nói với Linh Lung đang nắm đao đứng ở cửa, “Chị đem tư liệu đưa cho học tỷ, em không cần đi theo.”
Linh Lung vẻ mặt ảm đạm “Dạ.”
Thiếu chủ tức giận hay sao?
Khẳng định là tức giận, đều do cô cả, vì cái gì nhịn không được hỏi Thiếu chủ vấn đề kia.
Thương Mặc mở ra cửa, đi ra ngoài, quét mắt nhìn Linh Lung, động tác mở cửa dừng lại một chút, “Chị không tức giận.”
Nói xong, đóng cửa lại, vội vàng xuống lầu.
Cô không thể để cho Linh Lung tiếp tục xuống tinh thần như vậy được, chứng bệnh lo âu nếu nghiêm trọng thực sự sẽ xảy ra chuyện.
Triệu Mạt Thưởng đứng ở cửa chờ Thương Mặc, trong chốc lát liền nhìn thấy thân ảnh đơn bạc kia xuất hiện, hơi hơi cắn môi dưới, khi Thương Mặc đến gần nhẹ nhàng nói, “Thương Mặc, em gầy.”
Thương Mặt đang định mở ra balo đem tư liệu đưa cho Triệu Mạt Thương, nghe được lời của cô, động tác dừng lại, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc lại rất nhanh khôi phục, “Có khỏe không?”
Triệu Mạt Thương lắc đầu, nhìn nàng lấy ra túi hồ sơ, tiếp nhận lấy, “Vừa mới nhìn em đi tới, chị cảm thấy em sẽ bị gió thổi đi.”
“Cái gì?” Thương Mặc vẫn là lần đầu tiên nghe thấy câu nói như vậy, giật mình, lộ ra mỉm cười, “Học tỷ, đem em trở thành Lâm muội muội sao?”
“A……….” Triệu Mạt Thương đồng dạng cười cười, đem hồ sơ kia để vào giỏ của chính mình, “Đi thôi, chị mời em ăn cơm.”
“Sao?” Thương Mặc nghĩ nghĩ, gật đầu “Tốt thôi, lần sau em mời chị.”
“Em rất nguyên tắc” Triệu Mạt Thương nhìn nàng một cái, “Thương Mặc,mỗi lần gặp em đều làm chị cảm thấy kinh ngạc.”
Thương Mặc vẻ mặt bình tĩnh, “Em chỉ là người bình thường mà thôi.”
“Phải không?” Triệu Mạt Thương cũng không ép nàng, cao thấp đánh giá nàng một cái, “Chúng ta đi ăn cơm thôi, muốn đi đâu ăn đây?”
“Đâu cũng được.” Thương Mặc lên tiếng, do dự vài giây, lấy điện thoại di động ra gọi điện cho Lệnh Hồ Huyên, “Huyên tỷ, em cùng học tỷ đi ăn cơm, chị tới đưa Linh Lung đi ăn cơm đi.”
Vừa mở ra nắp của hộp mỳ ăn liền, Lệnh Hồ Huyên nghe vậy sửng sốt, cúi đầu nhìn hộp mỳ trong tay vài giây, khóe miệng gợi lên nụ cười như có như không nói, “Tốt lắm.”

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna