Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 15 + 16

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 15

“Thương Mặc, nhà em làm cái gì vậy?” Lúc ăn cơm, Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc động tác thuần thục cắt miếng thịt bò, nhịn không được mở miệng nói.
Động tác trên tay của Thương Mặc dừng lại, không cho là đúng cười cười, “Chính là kinh doanh thôi.”
Triệu Mạt Thương lắc đầu, “Em rất thần bí.”
Thở dài, Thương Mặc buông dao nĩa xuống, sờ sờ máy trợ thính bên tai trái, có chút ảm đạm nói, “Em chỉ là một phế nhân.”
“Nói bậy!” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng nhíu mày, “Cái gì phế nhân, sư phụ coi trọng em như vậy, ở trong trường rất ít người thầy coi trọng như vậy.”
Bất quá lỗ tai của Thương Mặc có vấn đề, quả thật có chút nghiêm trọng, dù sao để trở thành kiểm sát trưởng, thân thể khỏe mạnh là một yêu cầu tất yếu, tuy rằng cho tới nay đều bị coi là không trọng yếu, nhưng là Thương Mặc nghe không được, rất là vấn đề.
Thương Mặc uống rượu, có chút tự giễu cười cười, “Học tỷ đừng an ủi em, kiểm sát trưởng làm gì có ai bị điếc………”
“Thương Mặc!” Triệu Mạt Thương có chút nghiêm khắc đánh gãy lời của nàng, “Điếc cái gì, không cần nói bậy.!!!”
Không biết vì cái gì, cô chính là không thích nhìn thấy Thương Mặc bởi vì thính lực có vấn đề mà buồn rầu, ảm đạm.
Thương Mặc trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, cúi đầu uống một chút rượu để che giấu đi cảm xúc dao động của chính mình.
Nàng chỉ muốn ở trước mặt Triệu Mạt Thương mang mặt nạ của một người bình thường mà thôi, không nghĩ tới phản ứng của Triệu Mạt Thương cư nhiên lại lớn như vậy.
“Thương Mặc, em nghĩ xem, em quan hệ rộng như vậy, học tập cũng tốt như vậy, ngay cả sư phụ cũng nói em là một hạt mầm tốt đáng để vun trồng…….Những người khác so với em thính lực tốt hơn một chút, lại như thế nào so được với em.” Triệu Mạt Thương ít khi nào ở ngoài phiên tòa mà nói thao thao bất tuyệt, “Việc trọng yếu nhất là tâm của em. Bản thân là kiểm sát trưởng, trừ bỏ những lý luận tri thức, kinh nghiệm thực tế cũng rất quan trọng, hơn nữa vì giúp đỡ chính nghĩa, giúp đỡ cho người dân sẵn sàng làm tốt chức trách của mình.”
Triệu Mạt Thương nề nếp nói xong, nghĩ đến chính mình khi vừa tốt nghiệp xong có chút kích động, lúc sau muốn tiến vào làm việc tại Viện kiểm sát lại gặp khó khăn, không khỏi có chút buồn phiền. “Tuy rằng…….Sự thật chắc chắn gặp nhiều khó khăn……”
Thanh âm càng ngày càng thấp, Triệu Mạt Thương trên trán lấm tấm mồ hôi bởi vì động tác cúi đầu chặn ngay ánh mắt của cô, Thương Mặc lại có thể dễ dàng cảm giác được sự cô đơn của cô, tim bỗng dưng đập mạnh, mở miệng nói, “Nhưng phải giống như học tỷ vậy, vì lý tưởng của mình mà có gắng đúng không?”
Triệu Mạt Thương nghe vậy ngẩng đầu, nhìn thẳng đôi mắt của Thương Mặc, bởi vì đôi mắt trong suốt đáy lòng run lên, cắn môi dưới, gật đầu.
“Ừ.”
Thương Mặc lộ ra tươi cười, “Em hiểu được, cảm ơn học tỷ.”
Bởi vì nụ cười của Thương Mặc bỗng nhiên có cảm giác mắt lung lay, Triệu Mạt Thương yên lặng nhìn Thương Mặc vài giây, “Thương Mặc, nụ cười của em…..đẹp lắm.”
Cái gì?
Nhức đầu, thật sự nghe những lời này Thương Mặc không biết làm sao Thương Mặc xấu hổ thu hồi nét tươi cười, lại cảm thấy làm như vậy không tốt, nhếch miệng cười cười.
“Ha ha…” Triệu Mạt Thương cười như tuyết băng sơn tan, làm cho Thương Mặc có chút ngây người.
Rất nhanh liền nhận thấy mình thất thố, Thương Mặc thu lại cảm xúc, trên mặt tựa như bình thường, mỉm cười, “Học tỷ cười rộ lên cũng đẹp lắm.”
Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc như vậy, giật mình, tiện đà cười nhẹ, “Thương Mặc, em luôn giả vờ lạnh lùng như thế sao?”
“Sao?” Thương Mặc lộ ra nét kinh ngạc, “Ý của học tỷ là……Thương Mặc không hiểu được.”
Triệu Mạt Thương cầm lấy dao đĩa cố gắng cắt miếng thịt bò, thanh âm thản nhiên, “Em hiểu được.”
Thương Mặc lại uống miếng rượu, khóe miệng nhếch lên, “Học tỷ, em phát hiện…..Khi đối diện với chị em khó có thể giữ được bình tĩnh.”
Lời này cũng là nửa thật nửa giả.
Động tác trên tay dừng lại, ngẩng đầu nhìn Thương Mặc, “Không cảm thấy.”
“…………..” Thương Mặc yên lặng nhìn cô, sau một lúc lâu, “Phải không?”
Nàng ở trước mặt Triệu Mạt Thương, luôn không có biện pháp không chế chính mình.
Nếu là Thương Mặc bình thường, vô luận là đối mặt với ai, đều mang khuôn mặt tươi cười mà đối diện. Nhưng hiện tại thời điểm đối diện với Thương Mặc, tự tin không biết đi đâu mất.
Triệu Mạt Thương đơn giản buông dao nĩa,nhìn trên bàn chỗ Thương Mặc, “Ăn xong rồi sao?”
Gật gật đầu, Thương Mặc nhìn Triệu Mạt Thương gọi phục vụ tới tính tiền, một chút hành động giành trả tiền đều không có.
Triệu Mạt Thương tính tiền xong, đi đến trước mặt Thương Mặc, “Đi ra ngoài dạo một chút.”
Nhẹ nhàng chớp mi, lại tiếp tục gật đầu, Thương Mặc đi đến bên người cô, “Được.”
Lúc này, di động của Triệu Mạt Thương bỗng nhiên reo lên, thanh âm của Lệnh Hồ Huyên nghe rõ ràng, “Người bị hại còn lại đã tỉnh lại.”
Triệu Mạt Thương sửng sốt, tiếp theo rất nhanh đi ra bên ngoài, vẻ mặt thiện lương vô hại của Thương Mặc lập tức biến mất, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương vài giây, đuổi theo,”Em đi cùng chị.”
Triệu Mạt Thương hơi hơi nhíu nhíu mày, nhưng không có nói chuyện, ngăn lại một chiếc xe taxi, ngồi vào, “Đi bệnh viện.”
Thương Mặc không chút do dự mở ra cửa bên kia rồi ngồi vào, lái xe khởi động máy chạy về hướng bệnh viện, Triệu Mạt Thương nghiêng đầu, ngữ khí lạnh lùng, “Em nên về nhà tốt hơn.”
Thương Mặc khóe môi hơi hơi gợi lên, “Học tỷ không sợ chuyện ngày đó sẽ tái diễn sao?”
Triệu Mạt Thương sửng sốt, tiện đà trầm tư vài giây, “Tốt, nhưng là…….”
“Em sẽ giữ bí mật.” Thương Mặc nói tiếp.
“Được.”
Xe đến trước cửa lớn của bệnh viện thì dừng lại, Triệu Mạt Thương trả tiền cho lái xe sau đó mở cửa đi ra ngoài, một câu cũng chưa nói liền lập tức chạy nhanh vào, Thương Mặc vội vàng chạy theo phía sau, “Nằm ở lầu mấy?”
“402” Triệu Mạt Thương vẻ mặt lo lắng, bất kể giày cao gót đi khó khăn.
Phòng bệnh của người bị hại là nằm ở đống phòng bệnh cũ của bệnh viện, không có thang máy, Thương Mặc không nghĩ gì nữa, bỗng nhiên tăng tốc chạy về phía trước, “Em đi lên trước.”
Triệu Mạt Thương ngẩn người, “Cẩn thận một chút.”
Thương Mặc không có quay đầu lại, tốc độ rất nhanh liền tới tầng lầu đó, chỉ còn lại mình bóng dáng Triệu Mạt Thương.
Bởi vì hành động của Thương Mặc không hề cấp thêm phiền phức cho Triệu Mạt Thương, cước bộ cũng chưa từng dừng lại, âm thầm cảm thấy may mắn là Thương Mặc đi chung với mình.
Thương Mặc một đường chạy thật nhanh, thẳng cho đến lầu bốn, như trước không có dừng lại, thẳng tắp chạy đến trước cửa phòng 402, ở trước cửa có một nam nhân đứng ở đó.
Thương Mặc nhìn hắn một cái liền tính đẩy cửa đi vào, người đàn ông kia vội vàng ngăn cô lại, “Cô đang làm gì đó!”
Thương Mặc hơi hơi hí mắt, cầm lại tay của hắn, ngữ khí lạnh như băng “Viện kiểm sát phá án!”
Nam nhân kia nghe nói xong rõ ràng bối rối, lại vẫn là ngữ khí cứng rắn, “Chúng là là người của cục công an đang phá án, không hề có nghe nói viện kiểm sát có người lại đây.”
Lạnh lùng cười, Thương Mặc không tiếp tục cùng người kia nói lời vô nghĩa, một cước hướng tới phòng bệnh kia mở cửa ra, rất nhanh cửa liền được mở ra, một người nam nhân đứng ở bên trong, “Đang làm gì đó? Không biết bệnh nhân đang nghỉ ngơi sao?”
Nhìn xuyên qua vai của người nam nhân, trên giường bệnh có một nữ nhân đang nằm từ từ nhắm hai mắt lại, tựa hồ giống như một người ngủ say bình thường, Thương Mặt theo tầm mắt phóng tới dụng cụ ở đầu giường, bỗng nhiên xuất thủ đánh một cánh thật mạnh vào bụng của người nam nhân, nam nhân kia không hề dự đoán được Thương Mặc sẽ gây khó dễ, bị đánh làm cho té qua một bên, Thương Mặc thừa cơ chạy vào bên trong, quả nhiên dụng cụ duy trì sự sống cho bệnh nhân bị lấy ra.
Hai nam nhân sắc mặt dữ tợn đi vào trong, đang định đem cửa đóng lại, Triệu Mạt Thương vừa lúc đến đây.
“Đi gọi bác sĩ.” Thương Mặc hướng tới Triệu Mạt Thương hô một tiếng, tới gần đầu cắm dụng cụ tính gắn vào, không ngờ một người nam nhân trong đó hướng cô đánh tới, một nam nhân khác hướng về phía Triệu Mạt Thương đánh.
Thương Mặc tiện tay lấy một cái chén ở trên bàn ném về hướng của người đàn ông đang tiến đánh Triệu Mạt Thương, lắc mình tránh thoát một nam nhân đang đánh về phía cô.
Triệu Mạt Thương lập tức hiểu được chuyện gì đang xảy ra, lo lắng liếc nhìn Thương Mặc một cái, sau đó không chút do dự chạy đi kêu bác sĩ.
Thương Mặc ở phòng bệnh cùng hai nam nhân đánh nhau, hai người tiến tới đánh đầu và cằm của Thương Mặc, Thương Mặc với tốc độ rất nhanh liền tránh được, sau đó ngồi xổm xuống giơ chân đánh về phía dưới của hai người nam nhân, sau đó lại đứng dậy đánh tay đôi với hai người.
Bên ngoài phòng bệnh tiếng bước chân càng ngày càng tới gần, hai nam nhân thấy tình thế không ổn liền đẩy Thương Mặc một cái rồi chạy ra ngoài phòng bệnh, Thương Mặc cũng không đuổi theo, mà nghiêm mặt gọi điện thoại, khi thấy Triệu Mạt Thương tiến vào liền lập tức cúp máy.
Nhóm bác sĩ tiến vào kiểm tra sơ lược một lần sau đó lập tức đưa bệnh nhân tiến vào phòng cấp cứu, Triệu Mạt Thương vội vàng đến bên người Thương Mặc, vẻ mặt lo lắng, “Em có bị thương ở đâu không?”
Thương Mặc vốn tưởng rằng cô sẽ hỏi hai người nam nhân kia đâu rồi, lại không dự đoán được nghe được lời nói như vậy, có chút kinh ngạc nhìn mắt Triệu Mạt Thương, nhẹ nhàng lắc đầu, “Không có việc gì………..Nhưng là bọn họ……….”
“Đã bỏ chạy.” Triệu Mạt Thương vẫn là lo lắng lôi kéo tay của Thương Mặc đi ra khỏi phòng bệnh, “Vẫn là nên kiểm tra một chút đi, em thân thể không phải không được tốt hay sao?”
Trên tay truyền đến cảm xúc mềm mại làm cho Thương Mặc có chút hoảng hốt, cúi đầu tầm mắt nhìn tay đang bị nắm kéo đi, lắc đầu làm cho chính mình có thể thanh tỉnh một chút, “Em thật sự không có việc gì!”
“Không được.” Triệu Mạt Thương kiên quyết đem nàng kéo đến cách phòng bệnh nhi một đoạn “Y tá cho hỏi, muốn kiểm tra thân thể đi hướng nào?”
Y tá ngồi ở khu vực nhi quét mắt liền hai cô một cái, “Ở khu vực bên kia.”
“Cảm ơn.” Triệu Mạt Thương lễ phép nói một câu, lôi kéo Thương Mặc tính đi xuống lầu.
“Học tỷ, em không có việc gì, hiện tại nên lo lắng hẳn là người bị hại, chúng ta đi phòng cấp cứu chờ đi.” Thương Mặc có chút sốt ruột nói, cố gắng muốn khuyên Triệu Mạt Thương đừng mang chính mình đi kiểm tra.
Triệu Mạt Thương nghiêng đầu nhìn nàng một cái, ngữ khí có vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, “Hiện tại việc nên lo lắng là em, sức khỏe của em là quan trọng nhất.”
Thương Mặc bởi vì ánh mắt của cô mà tim có chút đập nhanh, lại nghe đến câu nói kia, đáy lòng dường như có cái gì kích thích đến.
Không có nghe nàng nói chuyện, Triệu Mạt Thương lại nhìn Thương Mặc một cái, nói tiếp, “Thương Mặc, về sau nếu em làm kiểm sát trưởng, chị nhất định lúc nào cũng mang theo em bên người.”
“A?” Thương Mặc có chút không rõ nên lên tiếng, Triệu Mạt Thương mắt nhìn về phía trước, ngữ khí như trước thản nhiên, “Em rất liều mạng, thực làm cho người ta lo lắng, chị muốn nhìn thấy em an toàn.”

Chương 16

Các bác sĩ trải qua một thời gian dài cố gắng cứu bệnh nhân rốt cuộc cũng có thể cứu sống, Triệu Mạt Thương và Thương Mặc đang chờ ở bên ngoài, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Người bị hại cần được bảo hộ.” Thương Mặc cau mày nhìn Triệu Mạt Thương nói, “Hai người kia nói với em họ là người của cục công an.”
Triệu Mạt Thương trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, tiếp theo càng phát ra ngưng trọng.
“Cục công an, còn có thể tin tưởng sao?” Thương Mặc hai tay đút túi quần, thấp giọng hỏi Triệu Mạt Thương.
Do dự vài giây, Triệu Mạt Thương lấy điện thoại di động ra, “Đội trưởng Trần phải không? Là con….Có chuyện cần phiền toái đến Bác…..Con đang ở bệnh viện…..Dạ được. Con chờ Bác ở đây……….”
Cúp điện thoại, Triệu Mạt Thương dựa lưng vào tường đang suy nghĩ gì đó, có chút mệt mỏi đối với Thương Mặc hỏi, “Thực xin lỗi, đã làm liên lụy đến em.”
Thương Mặt lắc đầu, đi đến trước mặt cô, “Học tỷ, vụ án này………Thực phức tạp, đúng không?”
Thực phức tạp?
Triệu Mạt Thương ánh mắt dừng ở trên người Thương Mặc, lộ ra một nụ cười khổ, “Thương Mặc, em còn nhỏ, chờ em lớn lên một chút mới hiểu được.”
Cô như thế nào có thể cùng với một đứa nhỏ đang học đại học giải thích này nọ, hơn nữa đứa nhỏ này giống mình là một người tràn ngập lòng chính nghĩa.
Thương Mặc nhẹ nhàng gật đầu, xuyên thấu qua miếng thủy tinh, ánh mắt nhìn đến bệnh nhân đang nằm trên giường, ánh mắt lóe ra dường như đang suy nghĩ cái gì.
“Triệu kiểm.” Đại thúc lần trước giúp đỡ Triệu Mạt Thương bắt mấy tên côn đồ kia vội vã chạy tới, đi đến trước mặt Triệu Mạt Thương, có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn Thương Mặc liếc mắt một cái, quay lại nhìn Triệu Mạt Thương, chờ cô nói chuyện.
“Trần đội trưởng” Triệu Mạt Thương hướng hắn gật gật đầu, ôm ngực nhìn bệnh nhân “vụ án Hồ Tưởng, một nạn nhân khác đã tỉnh.”
“Trần đội trưởng, người phụ trách khởi tố vụ án này….” Triệu Mạt Thương trầm ngâm một hồi lâu, chung quy lại thở dài, “Cháu vừa nhận được tin tức liền chạy tới, vừa lúc gặp được người xuống tay với người bị hại.”
“Cái gì?” Trần đội trưởng khiếp sợ nhìn Triệu Mạt Thương, cau mày, “Không có lý do gì, vụ án đến bây giờ đã có kết cục rõ ràng, sát hại người bị hại làm cái gì?”
Triệu Mạt Thương lắc đầu, “Trần đội trưởng, cháu chỉ hy vọng bác có thể phái người tin cậy đến bảo hộ người bị hại.”
Trần đội trưởng bởi vì câu nói này kinh ngạc nhìn cô, trên mặt do dự, chính là cuối cùng vẫn gật gật đầu, “Được rồi. Bác sẽ cử người tới.”
“Được.” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, thở dài.
Thương Mặc đứng ở một bên, nhìn Triệu Mạt Thương từ đầu tới cuối đều không có tránh đi ý tứ của chính mình, không biết sao tâm tình liền tốt hơn.
Trần đội trưởng lúc này quay đầu, dùng ánh mắt sắc bén liếc nhìn Thương Mặc một cái, “Vị này là……”
“Ah, trợ thủ của cháu.” Triệu Mạt Thương vẻ mặt như không có gì nói.
Thương Mặc nhức đầu, nhìn mắt Triệu Mạt Thương, lại nhìn vẻ mặt dường như hiểu hết mọi chuyện Trần đội trưởng, không hiểu có chút ngượng ngùng.
Trần đội trưởng hướng nàng cười cười, cầm điện thoại gọi cấp dưới lại đây, sau đó mới nói với Triệu Mạt Thương, “Triệu kiểm, chuyện này cứ giao cho Bác, cháu yên tâm đi.”
“Ân.” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, nghĩ nghĩ, ngưng trọng nhìn đội trưởng Trần, “Trần đội trưởng, cháu nghĩ cần nói với Bác cái này, người vừa hạ độc thủ, bọn họ nói họ là người của cục công an.”
Trần đội trưởng lập tức ngưng trọng đứng lên, trầm giọng nói, “Bác sẽ điều tra rõ chuyện này.”
“Tốt lắm, phiền toái cho Bác rồi.”
“Bất quá…….” Trần đội trưởng bỗng nhiên lộ mặt khó xử, “Khả năng Bác muốn phiền toái Triệu kiểm đến cục của chúng tôi một chuyến để xác nhận lại khuôn mặt hai người kia.”
Triệu Mạt Thương nghe nói như thế, có chút khó xử quay đầu nhìn Thương Mặc, Thương Mặc dường như không có việc gì nhún nhún vai, “Tốt thôi, em đi.”
“Thương Mặc…………” Đi ra bệnh viện, có chút áy náy đối với Thương Mặc nói, “Lần này thật là……..”
“Học tỷ, như vậy có được tính là vì dân phục vụ không?” Thương Mặc bỗng dưng quay đầu đánh gãy lời của cô, vẻ mặt chờ mong.
Triệu Mạt Thương vẻ mặt sửng sốt, tiếp theo khóe môi hơi hơi giơ lên, lộ ra một nụ cười sáng lạn, “Tính”
“Hắc hắc, thật tốt.” Thương Mặc nhấc chân đem hòn đá nhỏ ở phía trước đá bay, cả người như muốn bay lên.
“Nếu không phải em tháng chín phải tham gia kiểm tra tư khảo, thật muốn gọi em nhanh tới thực tập.” Triệu Mạt Thương mỉm cười nhìn Thương Mặc lộ bộ dáng tiểu hài tử, ôn nhu nói, “Thương Mặc, em đã đáp ứng với chị là sẽ đến thực tập rồi nha.”
Thương Mặc giật mình, nhìn Triệu Mạt Thương liếc mắt một cái, theo bản năng sờ sờ máy trợ thính bên tai trái, “Học tỷ, lỗ tai có vấn đề thực sự có thể đến viện kiểm sát công tác sao?”
Kỳ thật nàng thật sự ít nhất một lần nghĩ rằng mình chính là phế nhân, nếu nàng không phải là Thiếu chủ của Thanh Long Bang, nàng thật sự không biết nàng có ích lợi gì.
“Thương Mặc, chị thật sự muốn nói cho em nghe cái này.” Triệu Mạt Thương còn thực sự nhìn nàng, “Nghe không được thật sự không có gì, em so với những người khác thật sự còn vĩ đại hơn. Em xem vừa rồi, nếu không phải em, chỉ sợ người bị hại Na Na kia chỉ sợ sống không được.”
Thương Mặc ngẩng đầu nhìn ngọn đèn xa xa, hơi hơi có chút mê mang?
Cứu………….một người?
Nhưng là, người chết trên tay nàng, càng nhiều hơn?
Người sống ở giang hồ, sao có thể chưa từng giết ai?
Nàng là Thương Mặc, là Thiếu chủ, ba năm trước đây nàng quyết định cái vấn đề kia, nhất định phải giết người hoặc là chuẩn bị để bị giết.
Đúng là từ đầu tới cuối nàng đều chưa từng dùng tay của mình để giết chết một người nào, người chết ở trên tay của nàng đều từ những người ám sát nàng kêu đến.
Nhưng là mỗi một cái quyết định của nàng, có thể khiến cho đại khái mười người chết.
Hắc đạo, chính là không có cái gì chính nghĩa hay thiện lương, chỉ có nghĩa khí.
Triệu Mạt Thương nhìn thấy nàng không nói lời nào, ôn nhu nói, “Thương Mặc, nguyên bản chị chỉ cảm thấy em học tập tốt, đối với ai cũng rất tốt, sư phụ còn nói em là một hạt mầm tốt……Hiện tại, em xem em không chỉ có này đó ưu điểm, một người thân thủ tốt như vậy, lại không sợ nguy hiểm, lại chính nghĩa……..Em chính là thính lực có chút vấn đề thôi, mỗi một điểm của em, nếu so với người khác đều vĩ đại.”
Thương Mặc cúi đầu nhìn hai tay của chính mình, trên khóe miệng đầy nét trào phúng, nắm thành quyền, “Học tỷ………”
“Sao?” Triệu Mạt Thương nghiêng đầu nhìn nàng, bởi vì nàng cúi đầu nên thấy không rõ nét mặt trên mặt, liền cũng cúi đầu, không ngờ Thương Mặc bỗng dưng buông hai tay, ngẩng đầu cười với cô, “Cảm ơn học tỷ.”
Cảm xúc như thế nào mà vừa mới bị xao động?
Bởi vì Triệu Mạt Thương tới gần nên theo bản năng cảnh giác Thương Mặc đang vẻ mặt mờ mịt bừng tỉnh lại, âm thầm ảo não vì chính mình thất thố, “Thương Mặc hiểu được.”
Triệu Mạt Thương cau mày nhìn nàng hồi lâu, tựa hồ muốn từ trên mặt nàng nhìn ra điểm gì khác lạ, lại nhìn thấy đôi mắt kia không hề có ý cười.
Thương Mặc…..cảm thấy tò mò, vì cái gì cư xử như vậy?
“………….” Triệu Mạt Thương trầm mặc hồi lâu, thanh âm khôi phục lại nét trong trẻo nhưng lạnh lùng, “Đã khuya rồi, đi thôi.”
Tuy rằng Thương Mặc đối với cô cười với cảm ơn, nhưng chính là cô cảm thấy Thương Mặc như vậy có chút kỳ lạ.
“Lệnh Hồ Huyên, chị sao có thể như vậy, chị không biết như vậy có thể đem Thiếu chủ tiến vào vụ kiện tụng chung với Triệu Mạt Thương hay sao?” Linh Lung sau khi thấy Lệnh Hồ Huyên gọi điện cho Triệu Mạt Thương xong phẫn nộ trừng mắt nhìn cô, “Như vậy Thiếu chủ sẽ có nguy hiểm”
Lệnh Hồ Huyên quăng tóc dài qua đằng sau, đưa điện thoại di động bỏ vào túi quần, “Không có người nào có thể uy hiếp đến an toàn của Thiếu chủ.”
“Chị………” Linh Lung trừng mắt nhìn cô, “Nếu Thiếu chủ có làm sao, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho chị.”
Lệnh Hồ Huyên trong mắt hiện lên một tia lo lắng, trên mặt dĩ nhiên cười đến quyến rũ, “Thiếu chủ nếu có chuyện, tôi sẽ tự sát tạ tội.”
Linh Lung nhìn thẳng vào mắt của cô, muốn nhìn ra những lời này là thật hay giả, đã thấy cô cười đến sáng lạn, mà con người lại thanh tĩnh làm cho người ta chột dạ, không khỏi cảm thấy không được tự nhiên quay đầu “Hừ!!!”
“Linh Lung…….” Lệnh Hồ Huyên thở dài, thân thủ muốn kéo cô lại, “Thiếu chủ nói tôi mang em đi ăn cơm, em với tôi dây dưa lâu như vậy cũng không chịu đi, chờ em ấy trở lại phát hiện em không nghe lời sẽ rất tức giận.”
Thiếu chủ Thiếu chủ……….Chỉ sợ cô cũng chỉ có thể dựa vào Thiếu chủ để áp chế nữ nhân cố chấp này.
“Hừ!!” Linh Lung hừ lạnh một tiếng, tay tránh đi tay của Lệnh Hồ Huyên, đi được vài bước, rồi quay đầu, nhìn thấy Lệnh Hồ Huyên không nhúc nhích, “Đi thôi, ăn cơm!”
Lệnh Hồ Huyên nhìn cô nói xong câu đó liền lập tức tiến về phía trước, trong mắt toát ra một tia sủng nịch cùng ôn nhu, chạy theo đuổi kịp cước bộ của Linh Lung.
Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc cùng nhau chậm rãi trở về Đại học X, lúc đến trước cửa, Thương Mặc dừng lại, xoay người nhìn Triệu Mạt Thương, “Học tỷ trở về đi, đã khuya rồi.”
“Chị tốt hơn là nên đưa em đi vào trong, em là một tiểu hài tử.” Triệu Mạt Thương lắc đầu, lôi kéo tay của Thương Mặc tính bước đến cửa của ký túc xá, Thương Mặc sửng sốt, tiện đà cười cười, “Học tỷ không phải nói thân thủ của em tốt lắm sao? Chị xem em mới…….”
Nói một nửa, Thương Mặc bỗng nhiên nhíu mày, nhưng rất nhanh liền nói, “Học tỷ chạy nhanh trở về đi, ngày mai em đến viện kiểm sát chờ chị.”
Nàng cùng với Triệu Mạt Thương hẹn nhau ngày mai đi công an cục xem coi có hai người ngày hôm qua hay không?
“Cái đó……..cũng tốt.” Triệu Mạt Thương nghe nàng nói như vậy, cũng không tiếp tục kiên trì, gật gật đầu “Vậy chị đi trước.”
“Được. Xin chào.” Thương Mặc đối với cô vẫy vẫy tay, nhìn cô lên xe, thế này mới xoay người vào trường, đồng thời lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại.
“Hai người kia sao rồi….. Tìm được rồi….Được…….Ngày mai buổi sáng đem họ qua đây…..Được rồi, còn có, phái người bảo vệ tốt Triệu Mạt Thương……..Được rồi, nếu chị ấy xảy ra chuyện gì, chức Đường chủ này anh cũng đừng làm nữa….Cứ như vậy đi.”
Cúp điện thoại, Thương Mặc lại xoay người nhìn ngoài cửa, người kia đã sớm không thấy bóng dáng, trong lòng lại ẩn ẩn có một tia mất mát
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna