Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 117 + 118

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 117

Tết âm lịch qua đi không chỉ Thương Mặc liên tục bề bộn công việc hơn một tháng, mà Triệu Mạt Thương cũng như thế.
Hàng năm, ngày nghỉ Tết âm lịch qua đi công việc chất đống lại rất nhiều, mà cô lại muốn đem vụ án trong tay làm xong, lại phải ký tên các loại văn kiện, thỉnh thoảng còn phải đi xuống văn phòng tư pháp và văn phòng công tố, cơ hồ không có thời gian nhàn rỗi giống như trước đây, thỉnh thoảng nghỉ ngơi một chút, nhìn ảnh chụp của Thương Mặc trong điện thoại di động, lướt xem những tin nhắn Thương Mặc đã gửi cho cô từ trước tới nay.
Đúng, từ khi biết Thương Mặc tới nay, tất cả những tin nhắn Thương Mặc gửi cho cô, cô đều chưa từng xóa bỏ đi.
Ngay từ đầu, là bởi vì hai người mới có quen biết, tin nhắn cho nhau trên căn bản là sẽ không gửi, ngẫu nhiên cũng chỉ gửi cho nhau một, hai tin nhắn, mà Triệu Mạt Thương thường đợi trong hộp thư tin nhắn điện thoại di động chất đống đến một hai ngàn cái mới xóa bỏ.
Vì vậy. . . khi cô và Thương Mặc chính thức xác lập quan hệ, tin nhắn đầu tiên của cô và Thương Mặc vẫn còn lẳng lặng nằm ở hộp thư đến của điện thoại.
Giữ gìn tất cả những tin nhắn Thương Mặc gửi cho cô, là một ý tưởng tình cờ đột phát của cô, vì thế cũng cứ làm như vậy thôi.
Trước kia cô lúc nào cũng dùng điện thoại di động nặng nề, mà Thương Mặc thực sự cẩn thận xem hết mức mới dám mua cái điện thoại IPHONE này cho cô, nàng còn đặc biệt ngầm cài phầm mềm (software), đem những tin nhắn lúc đầu trong điện thoại này copy vào trong máy vi tính, sau đó lại sao chép vào chiếc điện thoại hiện nay cô đang dùng.
Mà thời điểm làm những chuyện này, cô vẫn còn có chút trốn tránh, dù sao. . . Nếu để cho Thương Mặc biết từ khi biết nàng tới nay tất cả những tin nhắn nàng gửi cho cô, cô còn lưu giữ lại. . .
Ngẫm lại đã cảm thấy thật sự rất mắc cỡ.
Liên tục bận rộn hơn một tháng, cho tới hôm nay, Triệu Mạt Thương rốt cục khôi phục lại sinh hoạt như trước kia, khi thì nhàn rỗi khi thì bận rộn, rốt cục có thời gian rảnh nhìn xem một tin nhắn của Thương Mặc gửi cho cô, nhịn không được hé miệng cười.
Chỉ là khi nghĩ đến buổi sáng vô tình gặp được Phó Quân, nhìn thấy ánh mắt của Phó Quân, Triệu Mạt Thương cười yếu ớt chợt nhíu lông mi.
Từ sau Tết âm lịch tới khi đi làm, mỗi lần nhìn thấy Phó Quân trong lòng của cô đều có vướng mắc.
Không phải là bởi vì Phó Quân đã từng là người Thương Mặc rất yêu, mà là bởi vì Phó Quân đã từng có hành động làm cho Thương Mặc ở mọi phương diện đều bị thương rất nghiêm trọng.
Sinh lý, tâm lý.
Thế nhưng mà chuyện yêu đương, chung quy không phải một câu ngươi sai hay là ta sai có thể nói rõ ràng, có thể giống như Thương Mặc nói, nếu là thật yêu đủ sâu, nhất định sẽ cho đối phương cơ hội giải thích, mà không phải như Phó Quân trước đây vậy, cứ như vậy tách ra.
Chỉ là quá khứ mà thôi, cô là hiện tại và tương lai của Thương Mặc không phải sao?
Phó Quân đối với Thương Mặc sợ rằng trong lòng vẫn còn tình yêu, năm đó không biết đến cùng là chuyện gì xảy ra làm cho Phó Quân hiểu lầm Thương Mặc, nhưng là hôm nay cô nhìn ánh mắt của Thương Mặc, xem ánh mắt của mình, đều vẫn là có thể chứng minh Phó Quân đối với Thương Mặc có mang niệm tưởng.
Có mang niệm tưởng thì như thế nào.
Trong đầu bỗng dưng hiện lên ánh mắt Phó Quân theo một chút thái độ thù địch, Triệu Mạt Thương lắc đầu, đem điện thoại di động cất đi bắt đầu tiếp tục cầm phần hồ sơ tiện tay lật xem.
Thành thục như cô, là không có khả năng sẽ có chút để ý đối với Phó Quân, trong lòng Thương Mặc tràn đầy đều là cô, nơi nào còn có vị trí để cho Phó Quân chứ.
Chỉ là vừa lật qua lật lại, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên chu miệng lên, lấy điện thoại di động ra, suy tính có nên gửi tin nhắn hoặc là gọi điện thoại cho Thương Mặc.
Bỗng nhiên cô rất nhớ Thương Mặc.
Cái loại này tưởng niệm, làm cho người ta không cách nào khống chế, bỗng nhiên mà muốn đến gặp một người, xung động muốn ôm người kia, ở trong lòng cỏ dại lan tràn.
Hơi hơi cắn môi dưới, lý trí mà cân nhắc xem hiện tại Thương Mặc có thể đang làm cái gì, cuối cùng vẫn từ bỏ.
Tuy là sáng sớm cô để cho Thương Mặc trở về ngủ thêm một lát, nhưng lấy tính cách của Thương Mặc, vô luận như thế nào đều không thể nào làm được, hiện tại sợ rằng lại bận xử lý chuyện của Thanh Long Bang.
Nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại một lúc lâu, Triệu Mạt Thương cuối cùng yếu ớt thở dài, đem điện thoại di động bỏ qua một bên.
Đều là Tiểu Đản làm hại, hiện tại giờ làm việc cô đều không có biện pháp nghiêm túc rồi, luôn sẽ nhớ tới nàng.
Cửa phòng làm việc bị gõ nhẹ nhàng, Triệu Mạt Thương ngồi ngay ngắn lại, vẻ mặt nghiêm nghị, "Mời vào."
Cửa đẩy ra, một người nam nhân từ ngoài cửa đi đến, Triệu Mạt Thương vừa nhìn là hắn, nhất thời nhíu mày, "Tào Minh Nghĩa?"
"Mạt Thương, anh tới viện kiểm sát của em làm một ít chuyện, thuận tiện tới thăm em một chút." Tào Minh Nghĩa vẻ mặt nịnh nọt cười, nhìn xem mặt nữ nhân lạnh lùng phía sau bàn làm việc, trong mắt trôi qua một mặt tham muốn giữ lấy chiếm làm của riêng của hắn.
Rũ xuống tầm mắt, Triệu Mạt Thương thuận tay cầm lên một cây viết, giọng nói nhàn nhạt, "Tào thẩm phán nói đùa."
"Mạt Thương. . ." Nhìn thấy thần sắc của Triệu Mạt Thương lạnh lùng như vậy, sắc mặt Tào Minh Nghĩa trầm xuống, lại rất nhanh lộ ra nụ cười, "Sắp tan việc, buổi trưa cùng nhau ăn cơm nhé!"
Sắp tan việc?
Triệu Mạt Thương nghe vậy giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ một cái, khóe môi hơi hơi câu lên, trong con ngươi xẹt qua nếp nhăn trên mặt khi cười lại rất nhanh trở nên gợn sóng không sợ hãi, "Chỉ sợ không được."
Sắp tan việc rồi, về đến nhà liền có thể gặp được Tiểu Đản rồi.
"Như thế nào lại vậy?" Tào Minh Nghĩa vẻ mặt cấp thiết, "Chúng ta đã lâu không có cùng nhau ăn cơm rồi."
Nhíu lại lông mày, Triệu Mạt Thương buông bút, ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng hơi có chút không kiên nhẫn, lại vừa cứng rắn khắc chế, "Tôi không có thời gian."
"Vậy tìm thời gian, chúng ta. . ." Tào Minh Nghĩa còn muốn nói gì nữa, Triệu Mạt Thương liền ngắt lời hắn, "Vẫn không có thời gian."
Lời nói rõ ràng như vậy, nếu như Tào Minh Nghĩa còn nghe không ra ý tứ, cô cũng lười lại đi bận tâm cái quái gì.
"Mạt Thương, em đừng như vậy, chúng ta từ từ nói chuyện." Vẻ mặt Tào Minh Nghĩa không bất kỳ tâm tình bất mãn nào, vẫn rất kiên nhẫn nói.
Triệu Mạt Thương thở dài, lại đưa tay nhìn đồng hồ một cái, đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng Tào Minh Nghĩa, "Tào thẩm phán, về sau nếu như không phải có công sự gì, hy vọng anh đừng tới làm phiền tôi."
Tuy lời nói như vậy làm người rất đau đớn, bất quá cô thực sự không muốn cùng Tào Minh Nghĩa có bất kỳ dây mơ rễ má nào, nếu để cho Thương Mặc biết, sợ rằng cái người lòng dạ hẹp hòi kia sẽ nổi máu ghen đi.
Tào Minh Nghĩa nhìn chằm chằm dáng vẻ lạnh lùng của Triệu Mạt Thương, giọng nói trầm xuống, "Mạt Thương, anh hy vọng em có thể cùng em ăn bữa cơm, chúng ta từ từ nói chuyện."
"Tôi nói không có thời gian." Ánh mắt Triệu Mạt Thương càng ngày càng lạnh hơn, ngôn ngữ lại càng không lưu tình chút nào, "Tào thẩm phán còn muốn dây dưa? Nơi này là văn phòng của Trưởng phòng Viện kiểm sát, không phải địa phương cho anh quấy nhiễu."
"Em....." Tào Minh Nghĩa có chút tức giận, đôi mắt cũng có vẻ hơi âm trầm, nhìn Triệu Mạt Thương hồi lâu, cố nén cảm giác muốn nổi giận, nhã nhặn lịch sự mà nói, "Mạt Thương, anh sẽ tìm thời gian cùng em nói chuyện."
Dứt lời, xoay người rời đi.
Nhìn xem hắn mở cửa đi ra ngoài, Triệu Mạt Thương lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Nếu là mới vừa rồi Tào Minh Nghĩa còn không đi, cô thật có chút không biết phải làm sao đối phó loại người không cần mặt mũi quấy nhiễu này rồi.
Cửa phòng lại lần nữa bị gõ vang, Triệu Mạt Thương mới buông tâm lại bắt đầu dâng lên, một lúc lâu mới nói, "Mời vào."
Lần này, người từ ngoài cửa tiến vào lại làm cho cô cảm thấy vui vẻ không thôi, Triệu Mạt Thương tươi cười rạng rỡ, "Sao Mặc lại tới đây?"
Thương Mặc thấy vẻ mặt cô vốn lạnh lùng vừa thấy chính mình liền băng sơn tuyết tan, trong lòng chẳng biết tại sao bỗng nhiên dâng lên cảm động.
Người kia, trái tim của thiên hạ tuyệt sắc độc nhất vô nhị là của nàng.
Nhìn chung quanh một chút, Thương Mặc mỉm cười, không nói một lời đi tới trước mặt Triệu Mạt Thương, nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Buổi sáng bỗng nhiên có xúc động, tại lúc này ngược lại bị Thương Mặc tiến hành trước, Triệu Mạt Thương không khỏi dâng lên cảm giác ngọt ngào thần giao cách cảm, biết rõ là ở trong phòng làm việc, tay vẫn nhẹ nhàng mà ôm eo của Thương Mặc, giọng nói êm dịu, "Tại sao ngày hôm nay bỗng nhiên lại tới đây?"
Thương Mặc vẫn luôn bề bộn nhiều việc, cô luôn biết rõ điều đó.
Chỉ là cái người đang ôm cô, luôn rõ ràng bề bộn nhiều việc, còn muốn tận lực mà dành ra thời gian cùng cô ăn cơm.
"Nhớ em." Trong mũi tràn ngập khí tức trên người Triệu Mạt Thương làm cho mình tổng có thể rất an tâm, Thương Mặc lẩm bẩm.
"Tiểu Đản ngốc." Cái loại cảm giác thần giao cách cảm bắt đầu càng phát ra mãnh liệt, Triệu Mạt Thương hôn một cái lên gò má Thương Mặc, "Về nhà."
"Ừm." Thương Mặc trong miệng đáp lời, nhưng tay vẫn duy trì ôm tư thế ôm lấy cô.
"Muốn ôm về nhà lại ôm." May là Triệu Mạt Thương cho tới bây giờ lãnh tĩnh tự nhiên, khi nói xong câu đó khuôn mặt vẫn là không nhịn được đỏ lên, Thương Mặc buông cô ra, ngốc hề hề mà nhìn xem bộ dáng như vậy của cô, "Được."
Thu thập tài liệu trên bàn một chút, Triệu Mạt Thương cầm lấy túi xách, đi tới bên cạnh Thương Mặc, "Được rồi, chúng ta đi thôi."
"Ừ."
Đi ra văn phòng, mới đi chưa được hai bước, đụng phải một kiểm sát trưởng của phòng công tố, tên kiểm sát trưởng kia lúc nhìn thấy Triệu Mạt Thương liền gọi một tiếng Triệu trưởng phòng, lại nhìn một cái lại thấy Thương Mặc, không khỏi sửng sốt, tiếp theo liếc trộm Triệu Mạt Thương, cười đối với Thương Mặc nói, "Tiểu thương a, đã lâu không gặp a."
"Ah, đúng vậy." Thương Mặc gật đầu, cười nhạt một tiếng.
"Vậy, Trưởng phòng, tôi đi trước." Tên kiểm sát trưởng kia thấy ý tứ hai người Thương Mặc cũng không có muốn cùng hắn nói nhiều, cũng không tự đòi mất mặt, đối với Triệu Mạt Thương nói xong, lại đối với Thương Mặc gật đầu, liền quay người rời đi.
Thương Mặc thấy hắn còn chưa đi xa, hơi suy nghĩ, mở miệng đối với Triệu Mạt Thương nói, "Học tỷ, ngày hôm nay chị mời em ăn cái gì?"
Chợt nghe đến xưng hô thế này, Triệu Mạt Thương sửng sốt không có kịp phản ứng, chỉ là ngây ngốc mà gật đầu.
Khó có được chứng kiến bộ dạng Triệu Mạt Thương ngây người, Thương Mặc hơn một tháng qua vẫn đè nén tâm tình có chút sáng ngời, trong mắt cũng nhiều một chút vui vẻ.
Trì hoãn một thời gian, Triệu Mạt Thương không khỏi liếc nàng một cái, nhìn chung quanh một chút, hạ giọng, "Không được gọi tôi là học tỷ."
"Tại sao vậy?" Thương Mặc nháy mắt mấy cái, vẻ mặt vô tội.
Lại là ngẩn ngơ, Triệu Mạt Thương nhìn ý cười trong mắt Thương Mặc, trong lòng mềm nhũn, lắc đầu, "Chúng ta đi thôi."
"Được." Mặc dù  không biết Triệu Mạt Thương đang suy nghĩ gì, Thương Mặc vẫn gật đầu, hai người cùng đi ra viện kiểm sát, chỉ là mới bước xuống bậc thang, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên mở miệng nói, "Tiểu Đản, gọi học tỷ có thể làm cho Mặc vui vẻ sao?"
Bước chân bị kiềm hãm, vẻ mặt Thương Mặc không rõ ràng cho lắm.
"Nếu như có thể làm cho Mặc vui vẻ, vậy Mặc cứ gọi đi." Âm thanh của Triệu Mạt Thương thật thấp, đôi mắt nhu hòa có thể chảy ra nước.
Trái tim thình thịch nhảy loạn lên, Thương Mặc yên lặng nhìn xem Triệu Mạt Thương, thật lâu, cười khẽ một tiếng, "Nữ nhân ngu ngốc."
Đây là nguyên một tháng này, lần đầu tiên nàng hoàn toàn bật cười như vậy.
Cố nén xung động muốn ôm cô lên xe, Thương Mặc cũng không nói nhiều, lôi kéo Triệu Mạt Thương đi tới bên cạnh xe mình, sau khi mở cửa xe ra, nhìn Triệu Mạt Thương ngồi vào đi, mình mới lại chạy đến bên kia mở cửa đi lên.
Kỳ thực loại chuyện như vậy bình thường là do tài xế của nàng làm, nhưng là ở cửa viện kiểm sát, nàng không muốn phô trương quá mức, như vậy đối với Triệu Mạt Thương không tốt.
Mới ngồi vào xe, Thương Mặc đang định đóng cửa sổ xe, một chiếc xe dừng lại bên cạnh xe của nàng, sau đó người nọ ngồi ở ghế điều khiển hạ cửa kính xe xuống, giọng nói khiêu khích, "Đây là xe mượn ở đâu đến vậy nha?"
Khương Cẩm Hoàng, Thương Mặc nheo mắt lại, cả khuôn mặt đều âm trầm xuống.
Lúc trước là nàng rộng lượng, chỉ cảm thấy Khương Cẩm Hoàng là một đứa bé bị trong nhà cưng chìu đến hư, lười cùng nàng tính toán.
Nhưng là đoạn này thời gian tới nay, những bang phái nhỏ cử động nói cho nàng biết một cái đạo lý, một đạo lý mà hiện tại mỗi ngày buổi sáng tỉnh lại đều phải hướng về phía cái gương lặp lại một lần đạo lý - Nhân thiện bị Nhân khi.*
*người hiền bị bắt nạt.
Nàng là Thiếu chủ hắc đạo, vốn cũng không phải là cái gì quân tử, hà tất cùng Khương Cẩm Hoàng cái loại này tiểu nhân khách khí.
"Như thế nào?" Dáng tươi cười của Khương Cẩm Hoàng có vẻ vô cùng trào phúng, "Thương Mặc, quạ đen dù có trang bị như thế nào đi nữa, cũng không hóa thành Phượng Hoàng được đâu."
Thương Mặc nhếch miệng, cười đến mức dị thường xán lạn, xán lạn đến làm cho bộ dạng tươi cười của Khương Cẩm Hoàng dần dần thu hồi, tiếp tục mở miệng nói, "Rơi cọng lông Phượng Hoàng còn không bằng gà đâu, huống chi là quạ đen."
Dừng một chút, giọng nói của Thương Mặc lạnh lùng, mang theo một chút cảnh cáo, "Lại nói Phượng Hoàng xinh đẹp, cũng sẽ ngoài ý muốn rơi một vài cọng lông, tự giải quyết cho tốt."
Dứt lời, thấy bộ dạng Khương Cẩm Hoàng có chút không rõ ràng cho lắm, Thương Mặc cũng lười nói nữa cái gì, đóng cửa sổ xe, ra hiệu cho tài xế lái xe đi.
Tay bỗng nhiên bị bàn tay ấm áp bao phủ lấy, Thương Mặc quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương, ánh mắt ôn nhu, nghiêng người ôm lấy cô, cằm nhẹ nhàng cọ xát bả vai của cô.
Khuôn mặt Triệu Mạt Thương hơi đỏ lên, tay lại leo lên gò má Thương Mặc, âm thanh thấp không thể nghe thấy, "Mặc a, cũng không lo lắng tài xế cười Mặc sao."
"Không sợ." Hai con ngươi của Thương Mặc đen bóng, nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương ánh mắt nóng rực, "Bọn họ cũng đều biết tôi yêu em."
"Nha. . ." Chợt nghe câu thổ lộ kia, khuôn mặt Triệu Mạt Thương càng đỏ hơn, hơn nửa ngày, mới có chút ngượng ngùng dùng âm lượng mà chỉ có Thương Mặc nghe được nói, "Em cũng yêu Mặc."

Chương 118

"Tiểu Đản, hôm nay Mặc không phải bề bộn công việc sao?" Hai người lẳng lặng dựa vào nhau hồi lâu, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên mở miệng hỏi.
Buổi sáng là Thương Mặc đưa cô đi làm, buổi trưa lại là Thương Mặc tự mình tới đón cô tan làm, loại cảm giác này thực sự rất tốt đẹp, rất ấm áp.
"Ừ, ngày hôm nay không vội vàng." Thương Mặc từ từ nhắm hai mắt, tay ôm lấy hông của Triệu Mạt Thương, bỗng nhiên có chút một chút ủ rũ.
Một khi Triệu Mạt Thương ở bên người nàng, nàng liền không cách nào đi suy nghĩ những âm mưu quỷ kế ngươi lừa ta gạt, cũng lười suy nghĩ tới chém chém giết giết, thầm nghĩ muốn ôm Triệu Mạt Thương, cả đời đều dựa vào nhau như vậy không xa rời nhau.
Tay nhẹ vỗ về thiên hạ đang dựa vào bả vai mình, Triệu Mạt Thương mẫn cảm mà nhận thấy được ủ rũ trong lời nói của Thương Mặc, không cần phải nhiều lời nữa.
Trong lúc nhất thời, trong xe một mảnh yên tĩnh, mà Thương Mặc cũng dựa vào bả vai Triệu Mạt Thương, dần dần ngủ thiếp đi.
Nghe tiếng hít thở đều đều bên tai, trong lòng Triệu Mạt Thương cũng là một hồi an bình.
Cảm giác như vậy, đã bao lâu rồi cô không có?
Ngày hôm nay Thương Mặc đối với cô nở nụ cười, nụ cười thuần túy như vậy, mà không phải là vì không muốn cô lo lắng mà miễn cưỡng kéo ra nụ cười.
Xe dừng ở bãi đỗ xe của biệt thự, xin chỉ thị mà nhìn Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương giơ tay lên đem ngón trỏ phóng tới bên miệng làm tư thế chớ lên tiếng, lại liếc mắt nhìn xem Thương Mặc vẫn còn đang ngủ say, ánh mắt ra hiệu tài xế cứ xuống xe trước.
Tài xế gật đầu, cẩn thận từng li từng tí từ trên xe xuống phía dưới, lại không rời đi, mà lên một chiếc xe khác cách xe của Thương Mặc rất gần, ngay cả những người ngầm bảo hộ Thương Mặc và Triệu Mạt Thương đợi ở trong xe, chờ Thương Mặc tỉnh lại.
Đoạn này thời gian trước tới nay Thương Mặc khổ cực tất cả mọi người đều thấy ở trong mắt, vốn người Thiếu chủ này trong lòng kính yêu, lại thấy Thiếu chủ khi mất cha dưới sự đả kích còn cứng muốn gượng chống đỡ toàn bộ Thanh Long bang, nơi nào còn có người sẽ phản đối, đều bội phục vị Thiếu chủ này.
Mà chuyện của nàng và Triệu Mạt Thương, bọn họ cũng biết đến, cho dù ngay từ đầu trong lòng đều cho rằng hai nữ nhân cùng một chỗ là lạ, nhưng lâu ngày, nhìn thấy bộ dạng ân ái của Triệu Mạt Thương và Thương Mặc, còn có ai có thể nói ra dù cho một câu không tốt.
Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung là biết rõ Thương Mặc đi ra ngoài đón Triệu Mạt Thương về, nhưng ở trong đại sảnh của biệt thự đợi đã lâu vẫn không thấy hai người trở về, không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, lại nghe thủ hạ bẩm báo có một chiếc xe vào bãi đỗ xe liền chưa có trở ra, nhất thời liền có chút hoảng sợ.
Lần trước Biệt thự lớn bị tập kích, bắt đầu từ bãi đỗ xe đầu tiên, xe đậu ở chỗ đó bị đạn nổ hơn phân nửa.
Vội vàng kêu người, hai người cầm súng mang theo mười mấy người cẩn thận từng li từng tí mà đi qua, đã thấy sáu bảy chiếc xe bảo hộ Thương Mặc và Triệu Mạt Thương vòng xung quanh chiếc xe của Thương Mặc, không khỏi cảm thấy có một tia kỳ quái.
Mới đi không bao xa, Liên Ám bỗng nhiên từ trong một chiếc xe đi ra, hướng về phía Lệnh Hồ Huyên lắc đầu.
Lệnh Hồ Huyên trong lòng cảm thấy kỳ quái, đi tới trước mặt Liên Ám, "Liên Ám Thúc...."
"Thiếu chủ ở trong xe, ngủ." Liên Ám ngắn gọn nói, "Để cho nàng ngủ thêm một lát nữa."
Ngẩn người, tiếp theo hiểu được, Lệnh Hồ Huyên nhìn xem những chiếc xe kia, trong lòng đau xót, cắn môi dưới nhẹ nhàng gật đầu.
Thương Mặc mỏi mệt tất cả mọi người đều biết rõ, tất cả mọi người cũng đều đang ủng hộ Thương Mặc.
Bang chủ trên trời có linh thiêng biết, nhất định sẽ vui vẻ.
Nghĩ đến Thương Thần Nho, cảm xúc của Lệnh Hồ Huyên liền sa sút xuống, thở dài, nói với Liên Ám, "Cháu và Linh Lung vào trong đại sảnh trước, Thiếu chủ làm phiền mọi người và Liên Ám Thúc."
"Yên tâm đi, đi thôi." Liên Ám làm như có thể nhìn thấu tâm tình của Lệnh Hồ Huyên bình thường mà nhàn nhạt đáp lời, vỗ vỗ bả vai Lệnh Hồ Huyên, "Đừng suy nghĩ nhiều."
"Dạ." Gật đầu, Lệnh Hồ Huyên nhìn xem Linh Lung một bên cúi thấp đầu không nói lời nào, nhẹ tay khẽ kéo tay cô, "Linh Lung, chúng ta về trước đi."
Linh Lung vẫn không có thói quen ở trước mặt mọi người cùng nàng thân mật như vậy, chân mày của Linh Lung nhẹ nhàng nhíu lại, muốn rút tay về, nhưng khi ánh mắt liếc nghiêng qua nhìn đến thần sắc của Lệnh Hồ Huyên liền ngừng lại.
Đúng rồi, hơn một tháng tới nay, không chỉ Thiếu chủ ở gắng gượng chống đỡ, Lệnh Hồ Huyên và Uông Minh cũng là như vậy.
Chỉ có cô là vô dụng nhất, mỗi ngày đều ở trong biệt thự, nhìn xem bọn họ bận rộn, nhưng cái gì cũng không thể giúp.
Cùng Lệnh Hồ Huyên cùng nhau trở lại trong biệt thự, tay bị buông ra, Linh Lung đầu đều là ý nghĩ mình rất vô dụng, ngay cả Lệnh Hồ Huyên đưa mắt nhìn cô hồi lâu cũng không biết.
"Đang suy nghĩ gì?" Lệnh Hồ Huyên thấy sắc mặt cô càng ngày càng kém, không khỏi có chút bận tâm hỏi.
Linh Lung ngẩng đầu nhìn nàng một lát, mũi đau xót, bỗng nhiên muốn ôm chặt nàng khóc, nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống, "Không có việc gì, tôi về phòng trước, bao giờ Thiếu chủ tỉnh lại thì gọi tôi."
Chỉ là mới đi một bước, tay liền bị Lệnh Hồ Huyên bắt lại.
"Tiểu Linh Lung, nói cho tôi biết, em làm sao vậy?" Dựa vào sự mẫn cảm của bản thân, Lệnh Hồ Huyên lập tức đã nhận ra không đúng, quan tâm nhìn xem vẻ mặt Linh Lung, "Có phải không thoải mái hay không?"
"Không có gì." Lắc đầu, Linh Lung giùng giằng muốn rút tay ra, vẫn như cũ bị Lệnh Hồ Huyên nắm thật chặt, "Lệnh Hồ Huyên....."
"Tại sao lại gọi tôi như vậy?" Lệnh Hồ Huyên nhíu mày, có chút bất mãn, nghĩ nghĩ, dứt khoát lôi kéo Linh Lung trở về trong phòng, lúc này mới đem tay của cô buông ra, hai tay quấn lên trên cổ cô, "Tiểu Linh Lung, nói cho tôi biết, em làm sao vậy?"
Linh Lung ngưng mắt nhìn đôi mắt nàng ấy không che giấu chút nào thần tình, hơi động lòng, suy nghĩ cúi đầu giọng nói mang theo khổ sở, "Chỉ là đột nhiên cảm giác thấy mình thật vô dụng."
"Làm sao lại nghĩ như thế nhỉ?" Lệnh Hồ Huyên thấy cô như vậy, không nỡ vạn phần đem cô kéo đến trong lòng ngực mình, "Em mới không vô dụng."
"Tôi không thể giúp mọi người được cái gì cả." Đầu Linh Lung tựa vào trong lòng Lệnh Hồ Huyên, tay một cách tự nhiên ôm lấy eo Lệnh Hồ Huyên, giọng nói buồn buồn, "Mấy người các ngươi mỗi ngày đều bận rộn không có thời gian nghỉ ngơi, nhưng tôi cái gì đều không thể giúp, chỉ có thể ngồi một bên nhìn các ngươi bận rộn."
"Đứa ngốc...." Thở dài mắng một tiếng, tay Lệnh Hồ Huyên nhẹ vỗ về lưng Linh Lung, "Em đã quên em am hiểu nhất là cái gì rồi sao? Trước kia em là cận vệ của Thiếu chủ, đương nhiên không hiểu được xử lý những thứ này."
Cảm giác trên lưng nhẹ vỗ về làm cho cảm xúc vốn xuống thấp của Linh Lung dần dần trở lại, Linh Lung vẫn như cũ, chấp nhất với ý nghĩ của chính mình, "Nhưng Thiếu chủ hiện tại không cần tôi bảo vệ nữa."
"Vậy tôi thì sao?" Lệnh Hồ Huyên ở bên tai cô thở khẽ nhiệt khí, âm thanh êm dịu, mang theo một chút ý tứ làm nũng, "Tôi muốn em bảo hộ tôi."
"Chị cũng không cần tôi bảo vệ a." Nghĩ đến đây, Linh Lung không khỏi chu miệng lên, "Kỹ thuật bắn súng của chị rõ ràng so với tôi tốt hơn."
Thiếu chủ còn lừa cô, Lệnh Hồ Huyên rất nhu nhược rất cần người bảo hộ.
"Nhưng tôi đánh cận chiến rất kém cỏi a." Lệnh Hồ Huyên thở dài nói, "Còn có. . . Linh Lung, em thực sự rất quan trọng. . ."
"Chị đang an ủi tôi sao?" Bởi vì nghe lời nói của Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung lại an lòng chút ít, ngoài miệng vẫn nói như vậy.
"Em cảm thấy, Triệu Mạt Thương đối với Thiếu chủ mà nói có quan trọng không?" Lệnh Hồ Huyên bỗng nhiên buông cô ra, nhãn thần thẳng tắp nhìn cô.
"Đương nhiên quan trọng." Linh Lung không chút do dự nói, "Thiếu chủ hiện tại cần nhất chính là Triệu Mạt Thương, chị không phải cũng biết Triệu Mạt Thương trụ cột tinh thần của Thiếu chủ sao?"
Trước đây cô vẫn cho rằng Triệu Mạt Thương sẽ làm Thiếu chủ thương tâm, mà nay xem ra, may mắn có Triệu Mạt Thương ở đây.
Bằng không, bộ dạng Thiếu chủ sẽ là cái gì đây?
"Đúng vậy. . . Trụ cột tinh thần. . ." Lệnh Hồ Huyên làm như thở dài vừa tựa như là cảm khái nói, sao đó lại tiếp tục đem Linh Lung kéo đến trong lòng ngực mình, "Tiểu Linh Lung, em đối với tôi mà nói..... Tựa như Triệu Mạt Thương đối với Thiếu chủ mà nói cũng rất quan trọng."
Bởi vì Lệnh Hồ Huyên nói như vậy ngữ khí như vậy làm cho tim cô đập nhanh không thôi, Linh Lung tựa ở trong lòng Lệnh Hồ Huyên một hồi lâu sau cũng không nói câu nào.
Cửa bỗng nhiên bị gõ, Lệnh Hồ Huyên nhẹ nhàng buông Linh Lung ra, đi tới mở cửa.
"Đường chủ, Thiếu chủ tỉnh, đang đi trở về." Ngoài cửa, một tên thủ hạ rất là cung kính nói.
"Được, tôi đã biết." Lệnh Hồ Huyên nhàn nhạt gật đầu, để cho thủ hạ xuống phía dưới, lúc này mới xoay người nói với Linh Lung, "Thiếu chủ tỉnh rồi, chúng ta đi xuống đi."
"Ừ." Linh Lung gật đầu, nhìn xem thân ảnh Lệnh Hồ Huyên, đi tới.
Đợi sau khi cô đến gần sau đó duỗi nắm tay tay nàng muốn đi, lại phát hiện người phía sau không hề động một chút nào, Lệnh Hồ Huyên không khỏi hơi nghi hoặc một chút mà quay đầu nhìn lại, đã thấy Linh Lung đang kinh ngạc nhìn xem chính mình.
"Làm sao vậy?" Cho là cô vẫn còn đang vì ý tưởng vừa rồi quấn quýt, Lệnh Hồ Huyên bất đắc dĩ cười cười, đang định an ủi cô, Linh Lung lại lên tiếng, "*Ấp úng*, Lệnh Hồ Huyên...."
"Hử?" 
"Lần trước, cái kia không phải là nói mớ." Linh Lung đỏ mặt, nói xong câu này, tay từ trong tay Lệnh Hồ Huyên rút ra, vội vã đi ra ngoài. 
Lệnh Hồ Huyên ngây ngốc đứng tại chỗ, một lúc lâu cũng không hề nhúc nhích.
Lần trước, cái kia không phải là nói mớ.
Lần trước cái kia. . . Chẳng lẽ là chỉ. . .
Đúng rồi, tôi yêu chị, tôi đang ngủ.
Lời nói thường nhớ lại dùng để tự an ủi mình một lần nữa ở vang lên bên tai, khóe môi Lệnh Hồ Huyên bỗng dưng cong lên, cười tươi như hoa.
Lúc từ trên lầu đi xuống, Thương Mặc và Triệu Mạt Thương đã ngồi bên bàn cơm rồi, Linh Lung cũng như thế, chỉ là ánh mắt né tránh không dám nhìn nàng.
Sau một hồi ngủ trong xe Thương Mặc tỉnh lại, lúc này vẫn có vẻ hơi mơ hồ, nhìn Lệnh Hồ Huyên, lại nhìn Linh Lung, lại tiếp tục nghiêng đầu nhìn Triệu Mạt Thương ở bên cạnh.
Triệu Mạt Thương sủng nịch mà sờ sờ mặt nàng gò má, gắp đồ ăn đến trong bát nàng, "Ăn cơm đi."
"Ừ." Ngoan ngoãn đáp một tiếng, Thương Mặc vùi đầu ăn cơm, con mắt nhìn qua bỗng nhiên liếc đến bộ dạng Lệnh Hồ Huyên vẫn nhìn lén Linh Lung, đầu óc rốt cục triệt để thanh tỉnh.
Ánh mắt chuyển qua Linh Lung nơi đó, gặp Linh Lung một mực đỏ mặt ăn cơm, Thương Mặc hơi suy nghĩ, lập tức hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không phá vỡ, phối hợp vùi đầu vào ăn cơm.
Linh Lung cố chấp cứng rắn đầu gỗ, cũng chỉ có nữ nhân dịu dàng đáng yêu như Lệnh Hồ Huyên mới có thể đả động đến được.
Triệu Mạt Thương cũng đã nhận ra không khí quái dị, cũng không có vạch trần, chỉ là là ánh mắt một mực đặt ở trên người Thương Mặc, trong lòng một hồi nhu tình.
Mặc dù đã cùng nhau rất lâu rồi, nhưng cô cho tới bây giờ đều là ở trong lòng Thương Mặc tỉnh lại, ngày hôm nay vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ Thương Mặc mới vừa tỉnh ngủ.
Ngốc ngốc ngơ ngác, mơ mơ màng màng, dáng vẻ ngồi ở ghế sau của xe xoa mắt, thật là làm cho cô nhịn không được liền muốn đem Thương Mặc kéo đến trong lòng thương yêu.
Kéo đến trong lòng thương yêu?
Vì mình cái ý tưởng đột nhiên tới này kinh ngạc một hồi, hơn nữa ngày, nhìn thấy động tác Thương Mặc đem một hạt gạo bên khóe miệng liếm vào trong miệng, mặt Triệu Mạt Thương nhất thời đỏ bừng.
Nàng vừa mới. . . Liền trong nháy mắt đó. . . Bỗng nhiên có ý tưởng tuyệt không thuần khiết.
**********
*tung bông tung tóe* cuối cùng Linh Lung cũng đã tỉnh tò với Huyên tỷ rồi, còn tương lai Thương Mặc có bị áp không thì chưa biết được =))

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna