Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 123 + 124

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 123

"Tôi và Đông Phương Tấn quen biết là do trước kia tôi đi tham gia một khóa huấn luyện." Thương Mặc nhìn thấu nghi hoặc của Triệu Mạt Thương nắm lấy tay cô, vừa đi về phía một chiếc xe vừa nói, "Không nghĩ tới, ba ba tôi cư nhiên cùng ba cậu ta là bạn tốt."
"Nhưng mà....." Triệu Mạt Thương nhíu lông mày lại, cảm thấy rất khó hiểu, "Tốt như vậy sao? Quân đội tự mình tới nơi này. . ."
"Diễn tập quân sự a." Thương Mặc tỏ ra rất tự nhiên nói, tay nắm thật chặt lấy tay Triệu Mạt Thương, "Hoặc là huấn luyện đặc thù các loại, dù sao cuối cùng cũng là lấy cớ mà thôi."
"Vậy sao..." Triệu Mạt Thương như có điều suy nghĩ gật đầu, sau đó bỗng nhiên dừng bước lại, "Tiểu Đản, tại sao em đột nhiên cảm giác được Mặc bước đi là lạ, có phải lúc tới đây bị thương phải không?"
"Hở?" Thương Mặc ngẩn người, đi hai bước, xoay người lại nhìn cô, "Vậy sao?"
Gật đầu, vẻ mặt Triệu Mạt Thương trở nên nghiêm nghị, "Mặc đi vài bước thử xem, không được quay đầu lại nhìn em."
"Nha." Tuy xung quanh còn đứng rất nhiều thủ hạ, Thương Mặc vẫn rất ngoan gật đầu, quay đầu nhìn thẳng phía trước đi mấy bước, chỉ là mới đi chưa được mấy bước, Triệu Mạt Thương ở sau lưng nàng bỗng nhiên kêu một tiếng, "Tiểu Đản!"
Thương Mặc lập tức quay đầu, xoay người chạy đến bên cạnh Triệu Mạt Thương, "Làm sao vậy?"
Triệu Mạt Thương ôm ngực, mặt lạnh nhìn nàng, "Có phải Mặc nên giải thích hay không?"
"Hả? Cái gì?" Vẻ mặt Thương Mặc không rõ vì sao, "Giải thích cái gì? Đông Phương Tấn sao? Hay là..."
"Máy trợ thính của Mặc không phải còn ở bên trong giáo đường sao?" Vẻ mặt Triệu Mạt Thương lạnh lùng, trên người phát tán băng lãnh áp lực làm cho Thương Mặc nghe được câu này chột dạ, nhịn không được nuốt ngụm nước miếng xuống, dè dặt đi qua muốn dắt tay cô, lại bị né tránh, "Trước giải thích rõ."
Lẽ nào Thương Mặc từ lúc vừa mới bắt đầu chính là làm bộ giả mình bị điếc sao?
"Vào xe trước nha. . ." Thương Mặc rất không để ý hình tượng bĩu môi, rất kiên trì mà kéo tay Triệu Mạt Thương qua nhẹ nhàng phe phẩy, phảng phất giống như làm nũng, "Có được hay không vậy. . ."
Khó có được khi chứng kiến Thương Mặc ở trước mặt mọi người cùng mình làm nũng, trong lòng Triệu Mạt Thương mền nhũn, nhưng nét mặt vẫn nhìn không ra vui giận, "Được rồi."
Đường đi xuống núi Thương Mặc nhìn xe mình do dự một chút, vẫn để cho thủ hạ qua lái xe.
Dù sao chỉ có một bên lỗ tai nghe được, lái xe thực sự quá nguy hiểm.
Sau khi lên xe, Triệu Mạt Thương liền đem tay từ trong tay Thương Mặc rút ra, nhìn Thương Mặc, "Thẳng thắn sẽ được khoan hồng."
"Ồ..." Thương Mặc gãi đầu, đem ngón tay đưa đến trong tai phải, tiến vào sờ sờ, sau đó lấy ra một cái nho nhỏ gì đó đưa tới trước mặt Triệu Mạt Thương, "Cái này."
Triệu Mạt Thương tiếp nhận, nhìn vài giây, "Máy trợ thính?"
"Ừ." Thương Mặc gật đầu, nói tiếp, "Rất lâu trước kia ba tôi đã đưa cho tôi, tôi chỉ đeo bên tai phải sau đó cái kia nhìn thấy trên thực tế, tai phải bên kia kỳ thực là vô dụng, có tác dụng chính là cái này."
"Như vậy..." Triệu Mạt Thương giống như hiểu được khẽ gật đầu, sau đó chuyển đề tài câu chuyện, "Vậy Tiểu Đản mỗi ngày buổi tối trước khi ngủ đều nghe được lời nói của em sao?"
Nghĩ như vậy, Triệu Mạt Thương liền không nhịn được nổi giận, nói cách khác, mỗi đêm cô cho rằng Thương Mặc nghe không được liền ở bên tai Thương Mặc nói những lời này, Thương Mặc đều nghe được toàn bộ lại còn làm bộ không nghe được.
"Ách...." Ý thức được vấn đề ở chỗ nào, thân thể Thương Mặc cứng đờ, còn giả vờ vô tội, "Cái gì? Tôi ngủ a. . ."
"Thật vậy chăng?" Triệu Mạt Thương rất hoài nghi nhìn nàng.
"Thực sự!" Dùng sức gật đầu, Thương Mặc dự định chết sống không thừa nhận chuyện này.
"Vậy đêm nay Mặc ngủ trên sàn nhà a." Triệu Mạt Thương nhàn nhạt đáp. 
"Ô. . ." Thương Mặc đáng thương hề hề mà nhìn cô, tay vẫn nắm lấy tay Triệu Mạt Thương, "Thật sao, kỳ thật đúng là nghe được mà. . ."
"Hừ!" Triệu Mạt Thương liếc nàng một cái, quay đầu nhìn ngoài của sổ xe, không muốn phản ứng nàng, chỉ là tay lại tùy ý nàng nắm, không có tránh ra.
"Được rồi, lão bà đại nhân ngày hôm nay rất soái khí." Thấy Triệu Mạt Thương không để ý tới mình, Thương Mặc trơ mặt ra tiến tới, rất chân chó nói, "Thật là lợi hại nha."
"Là Thương bang chủ lợi hại mới phải." Triệu Mạt Thương cắt ngang nàng liếc mắt, "Súng lục còn không phải Mặc bảo người khác cho em sao."
"Cái gì?" Thương Mặc nghe vậy sửng sốt, nhìn Triệu Mạt Thương, vẻ mặt khó hiểu, "Tôi..... Tôi không có sai người đưa súng cho em mà..."
Triệu Mạt Thương lập tức ngây dại, hơn nửa ngày mới nói, "Thế nhưng mà ngày hôm qua, người kia. . ."
"Chuyện gì xảy ra?" Vẻ mặt Thương Mặc nghiêm túc, nhìn Triệu Mạt Thương, "Ngày hôm qua tôi chỉ phái vài người am hiểu ngụy trang trà trộn vào đó mà thôi..."
Đòn sát thủ chân chính lợi hại của nàng, là những người ở quân khu hôm nay. 
"Ngày đó, em vốn là muốn cùng Ngô thúc trò chuyện, không nghĩ tới. . ." Có chút áy náy mà nhìn Thương Mặc, Triệu Mạt Thương ôm lấy cánh tay của nàng, "Xin lỗi."
"Việc này cũng không liên quan gì đến em." Thương Mặc kéo cô ôm vào trong ngực, rất cảm khái nói, "Tôi biết em tín nhiệm Ngô thúc."
"Nhưng mà..." Triệu Mạt Thương hơi hơi cắn môi, một lúc lâu, rất bất đắc dĩ nói, "Em hại Mặc phải mạo hiểm vì em."
May mắn Thương Mặc không có thụ thương, bằng không cô nhất định sẽ cả đời đều vì vậy mà khó chịu.
"Được rồi, không nói cái này, nói cho tôi biết tất cả mọi chuyện, được không?" Thương Mặc tự nhiên biết cô đang suy nghĩ gì, cưng chìu hôn một cái lên trán cô.
Rốt cuộc là người nào, sẽ đem súng ngắn đưa cho Triệu Mạt Thương?
Là ai đang giúp nàng?
***********
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tạp văn, máy vi tính nhanh hết điện, Vì vậy. . . Khụ , ta sai rồi. . .

Chương 124

"Ngày đó, lúc em tỉnh lại cũng đã ở chỗ này rồi." Thoáng giật giật thân thể, làm cho mình có thể thoải mái hơn mà tựa ở trong lòng Thương Mặc, Triệu Mạt Thương nhíu lông mày lại, "Sau khi tỉnh lại, vẫn là Ngô thúc trông coi em, em nhiều lần khuyên chú ấy thả em đi nhưng chú ấy đều không đồng ý, cho đến tối hôm qua..."
Nói đến đây, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên ngừng lại, ngửa đầu nhìn Thương Mặc, vẻ mặt ủy khuất.
Trong nháy mắt bị vẻ mặt đáng yêu như vậy làm rung động, Thương Mặc hôn một cái lên trán Triệu Mạt Thương hỏi, "Làm sao vậy?"
"Tiểu Đản, mệt mỏi." Triệu Mạt Thương ở trong ngực nàng cọ xát, "Nhớ Mặc."
Thân thể lập tức trở nên tê tê, Thương Mặc nhìn dáng vẻ bĩu môi đáng yêu của Triệu Mạt Thương, nhịn không được trực tiếp ngậm chặt môi của cô, chỉ có điều phía trước còn có người lái xe nhưng vẫn hôn sâu vào.
Lái xe là người thường xuyên điều khiển xe cho hai người, từ lâu đã thoải mái với những tình huống như vậy, không chớp mắt bình thản lái xe.
Đợi khi hai người triền miên hôn sâu kết thúc, xe sớm đã nhanh đến biệt thự, Thương Mặc dứt khoát không hỏi Triệu Mạt Thương những vấn đề kia nữa, dự định đợi sau khi trở về triệt để thả lỏng mới tiến hành hỏi thăm.
Dù sao hai ngày này chỉ sợ Triệu Mạt Thương chịu qua nhiều khiếp sợ, trước đó lại chưa từng chứng kiến những chuyện như vậy xảy ra.
Tuy Thương Mặc không nói, nhưng có thể cảm giác được sự đau lòng của nàng, Triệu Mạt Thương rúc vào trong ngực nàng, đợi lúc xe dừng lại bỗng nhiên sâu kín nói, "Tiểu Đản, em không thích Mặc vì em mà phải mạo hiểm."
Đang muốn ôm cô xuống xe, Thương Mặc nghe vậy sững sờ, sau đó cười cười, "Tôi chỉ là đang bảo vệ trái tim của mình mà thôi."
Nếu như trái tim đã xảy ra chuyện, thân thể có an toàn cũng không có tác dụng.
Dứt lời, trực tiếp ôm Triệu Mạt Thương xuống xe.
Bị kinh sợ ôm lấy cổ Thương Mặc, Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng đập xuống bả vai của nàng, "Thả em xuống."
"Không muốn." Thương Mặc cười xấu xa bước chân vững vàng, Triệu Mạt Thương bị nàng ôm, mắc cỡ đầy mặt đỏ bừng, lại chỉ có thể bảo trì đầu tựa vào trong ngực nàng, "Bá đạo, điềm ngôn mật ngữ*."
*dỗ ngon dỗ ngọt; lời ngon tiếng ngọt; lời đường mật
Đến trong đại sảnh, Linh Lung và Liên Ám thúc đã ở nơi đó chờ từ sớm, vừa thấy hai người tiến đến, lập tức nghênh đón, "Thiếu chủ!"
Nhàn nhạt gật đầu, ôm Triệu Mạt Thương ngồi vào trên ghế sa lon, Thương Mặc nhẹ tay vuốt lưng Triệu Mạt Thương nói, "Thế nào rồi?"
"Bè đảng còn sót lại tại thành phố X đã tiêu diệt toàn bộ." Linh Lung vẻ mặt cung kính, "Huyên và Uông Minh đã bắt được Triển Dương, tình hình ở thành phố Z bên kia đã khống chế được toàn bộ."
Triệu Mạt Thương nghe Linh Lung nói, có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn nàng, lại phát hiện trong mắt của nàng một mảnh thâm thúy, làm sao cũng nhìn không thấu.
"Liên Ám Thúc, mấy vị thúc bá thế nào?" Hướng về phía Triệu Mạt Thương ôn nhu cười, trong miệng Thương Mặc lạnh nhạt nói, trong tròng mắt lại một mảnh nhu tình như nước.
"Dựa theo Thiếu chủ phân phó, đã triệt để lục soát chỗ của từng người." Vẻ mặt Liên Ám tán thưởng mà nhìn Thương Mặc, "Hôm qua còn tưởng rằng Thiếu chủ lại xúc động rồi, không nghĩ tới hôm nay Thiếu chủ liền đem thế lực của Thương Lang Bang chôn tại phía nam một mẻ hốt gọn rồi."
Nhàn nhạt cười, Thương Mặc ôm Triệu Mạt Thương đứng lên, "Đợi Uông Minh bọn họ trở về, để cho bọn họ tiếp tục tăng cường lực đả kích, xem có thể moi ra bao nhiêu chuyện ở Triển Dương, tôi về phòng ngủ một giấc đã."
Nói cho hết lời, cũng không đợi Linh Lung và Liên Ám phản ứng, liền ôm Triệu Mạt Thương lên lầu.
Triệu Mạt Thương chỉ cảm giác mình hôm nay thực sự là mắc cỡ chết được, bị Thương Mặc không kiêng nể gì như thế mà ôm ấp, còn để cho người nhiều như vậy chứng kiến.
Nghĩ tới đây, hơi có chút tức giận, chợt nhớ tới Thương Mặc giấu giếm cô chuyện máy trợ thính, Triệu Mạt Thương bất mãn càng nhiều hơn, vui vẻ cũng càng ngày càng ít.
Trở về trong phòng, Thương Mặc đem cô thả lên giường, giúp cô cởi giày, nhìn tiếp áo cưới trên người cô, lông mày liền nhíu lại.
"Em đứng lên thay quần áo." Triệu Mạt Thương giơ tay lên khẽ vuốt sườn mặt Thương Mặc, "Tiểu Đản, xin lỗi, em vốn kiên quyết không mặc bộ áo cưới này, nhưng bọn họ thừa dịp em đang tắm cầm đi tất cả quần áo...."
"Không có quan hệ." Thương Mặc nhàn nhạt cười, đỡ cô ngồi dậy, sau đó xuống giường cầm váy ngủ đưa cho cô, "Thay ra rồi ngủ tiếp, vừa rồi ở trên xe không phải em nói mệt sao?"
Tuy trước đó bởi vì bị đánh thuốc mê ngủ mê man hồi lâu, nhưng dù sao cũng là thuốc mê đối với thân thể nhất định rất không tốt.
Tiếp nhận váy ngủ, đem áo cưới thay ra, Triệu Mạt Thương tựa ở bên giường, nhìn dáng vẻ Thương Mặc ở trước giường thay quần áo con ngươi thoảng qua thâm trầm, dứt khoát xuống giường ôm lấy nàng.
Nội y sớm đã cởi ra, Thương Mặc cầm đồ ngủ đang muốn mặc vào, hai cái tay đột nhiên từ sau ôm phần eo của nàng, tiếp theo là gương mặt ấm áp dán lên tấm lưng bóng loáng của nàng.
Vẫn là lần đầu tiên dưới tình huống như vậy bị ôm lấy, khuôn mặt Thương Mặc hơi ửng đỏ không có giãy dụa, tựa ở trong lòng Triệu Mạt Thương, "Làm sao vậy?"
Triệu Mạt Thương rút ra một tay xoa lưng Thương Mặc trong đầu vẫn đang suy nghĩ nhưng lời Lệnh Hồ Huyên đã từng nói.
Trên người Thương Mặc thế nhưng thật ra là có rất nhiều vết thương, chẳng qua là làm giải phẫu đem vết sẹo xóa hết đi mà thôi, trên người bây giờ còn dư lại ba đường vết sẹo, là lúc trước bị Cận Phi Hàn ám toán mà lưu lại.
Bị Cận Phi Hàn ám toán, đó chính là bởi vì cô mới bị thụ thương thế kia, mới có vết thương như vậy.
Càng nghĩ càng đau lòng liền càng áy náy, tay vốn vỗ về phần lưng nhẵn bóng của Thương Mặc, lại đặt lên vết sẹo hình một vòng tròn dưới vai trái Thương Mặc, môi thì dán lên vết đạn cũng hình tròn ở giữa, nhịn không được đưa ra đầu lưỡi khẽ liếm lên.
"Ách. . ." Thở dài giống như phát ra một tiếng rên rỉ, chân Thương Mặc mềm nhũn, suýt chút nữa té quỵ dưới đất. Ổn định thân thể, một tay Thương Mặc chống tường, áp chế run rẩy trong giọng nói , "Thương. . ."
Hai chữ 'tỷ tỷ' như thế nào cũng không nói ra miệng được, bởi vì phạm vi Triệu Mạt Thương hôn nhẹ càng lúc càng lớn, một tay lại chẳng biết từ lúc nào đi lên trên, một tay đi xuống dưới đặt lên hai khối thịt mềm của Thương Mặc đang bại lộ trong không khí.
Hít vào một ngụm khí lạnh, Thương Mặc giơ tay vội vã ngăn chặn cái tay kia của Triệu Mạt Thương xoay người ôm lấy cô, "Ngoan, đừng nháo."
"Không phải nháo mà." Tuy bị Thương Mặc ôm thật chặc, Triệu Mạt Thương vẫn rất bất mãn nhẹ nhàng giãy dụa, "Em nghĩ muốn Mặc."
Sững sờ vài giây, nhìn bộ dạng phồng lên miệng đáng yêu của Triệu Mạt Thương, đáy lòng Thương Mặc mềm nhũn, cũng không có ý định mặc đồ ngủ nữa buông tay cô ra, "Tốt."
Thương thiếu chủ luôn luôn nhất ngôn cửu đỉnh, nếu nói chữ "hảo", quay người lại, liền trực tiếp cởi quần, dáng vẻ hào phóng ngược lại làm cho Triệu Mạt Thương đỏ mặt.
Chỉ là Thương thiếu chủ như thế nào hào phóng đi nữa cũng vẫn là một cô gái, lúc để tay ở trên quần lót làm thế nào cũng đều ngượng ngùng khi kéo xuống, khuôn mặt sung huyết đỏ bừng.
Buồn cười nhìn bộ dáng như vậy của nàng, Triệu Mạt Thương đứng một bên cầm lấy áo ngủ của Thương Mặc, giúp nàng mặc vào, Thương Mặc nháy mắt mấy cái, nhìn Triệu Mạt Thương vẻ mặt khó hiểu, "Không muốn sao?"
Triệu Mạt Thương muốn nàng, nàng sẽ đương nhiên cho cô.
Các nàng là yêu nhau, ai muốn ai cũng là phải, trong ngày thường thỉnh thoảng nghe đến đôi lời thuộc hạ suy đoán ai là công ai là thụ, cũng xem như lời nói vui đùa mà thôi, vấn đề công thụ ở trong tình yêu, căn bản chính là phù vân.
"Muốn." Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, sau đó tự nhiên cười nói, "Tiểu Đản gấp gáp muốn cho em như vậy sao?"
"Ách..." Thương Mặc bị nói như vậy, mặt càng đỏ hơn, gãi đầu, ấp úng, đáp phải cũng không đúng, đáp không phải lại càng không đúng.
"A...." Lôi kéo nàng cùng nhau nằm dài trên giường, Triệu Mạt Thương ôm chặt nàng, cảm thụ được nhiệt độ trên người nàng, "Hôm nay Mặc quá mệt mỏi rồi, em sẽ không khi dễ Mặc nữa."
Ô....
Thương Mặc kỳ thực rất muốn nói cho Triệu Mạt Thương chính mình thể lực rất tốt không có sao, bất quá nói lời này tựa hồ nghe vào liền giống như vội vã muốn. Vì vậy miệng giật giật, vẫn là không có nói ra.
"Chuyện đứng đắn cũng còn chưa nói, Mặc lại luôn hại em như vậy." Nói đến chuyện Thương Mặc rất mệt mỏi, Triệu Mạt Thương chợt nhớ tới tối hôm qua, không khỏi oán trách mà trắng mắt liếc Thương Mặc, sau đó bắt đầu nhàn nhạt tự thuật chuyện đã xảy ra đêm qua.
Nói cũng kỳ quái, từ sau khi bắt cô, Ngô thúc vẫn luôn một tấc cũng không rời mà coi chừng cô, sợ cô vì không muốn liên lụy Thương Mặc mà tự sát.
Mà Tào Minh Nghĩa vào cái ngày cô mới vừa bị bắt, liền muốn 'làm' chuyện bất chính với cô, cũng là Ngô thúc vẫn coi chừng, không cho phép Tào Minh Nghĩa dính vào, mới không có thành công.
"Ý em là Tào Minh Nghĩa muốn có ý đồ bất chính đối với em?" Lúc Thương Mặc nghe đến đó, trên người đã bắt đầu tán phát khí tức âm lãnh, giọng nói cũng trầm xuống.
Sớm biết như vậy lúc đó sẽ không nên cố ý thả Tào Minh Nghĩa trở về, coi như là vì chỉnh thể sách lược, cũng muốn trực tiếp giết Tào Minh Nghĩa.
"Ừm, nhưng mà đã bị Ngô thúc ngăn trở." Nói đến tận đây, Triệu Mạt Thương dừng một chút, sau đó ngửa đầu xem Thương Mặc, trong mắt tràn đầy khẩn cầu, "Tiểu Đản, nếu có một ngày Mặc bắt được Ngô thúc, đừng giết chú ấy có được hay không?"
Trầm mặc hồi lâu, Thương Mặc nhìn thẳng vào mắt Triệu Mạt Thương, cuối cùng khẽ gật đầu một cái, "Được."
"Cám ơn Mặc." Triệu Mạt Thương không cười, mà rất đứng đắn nhìn Thương Mặc nói lời cảm tạ.
"Tôi nói, giữa hai chúng ta không cần nói cảm ơn." Thương Mặc nhíu mày lại, có chút bất mãn, "Còn có xin lỗi cũng vậy."
"Được rồi..." Triệu Mạt Thương nhìn người tính tình trẻ con kia, chìa tay đánh đánh cái mũi của nàng dụ dỗ, "Mặc đối với địch nhân của Mặc hạ thủ lưu tình là bởi vì em, như vậy là rất phá hư nguyên tắc, em biết làm khó dễ Mặc rồi, tự nhiên cũng...."
"Vậy em nói rồi nha, tôi liền nghe theo a." Thương Mặc có chút ngượng ngùng quay mặt đi, lẩm bẩm, "Không phải nói lời của lão bà đại nhân là mệnh lệnh tối cao sao?"
Tim đập hơi nhanh lên, Triệu Mạt Thương không dám lại lần nữa nói lại những lời này, rất sợ Thương Mặc lại nói ra lời gì làm cho cô cảm động, liền không nghĩ qua mà nhịn không được muốn Thương Mặc, sau đó lại quay lại chính đề nói, "Mãi cho đến trước đêm qua, Ngô thúc vẫn luôn canh chừng em, nhưng về sau, cũng không biết xảy ra chuyện gì, Ngô thúc bỗng nhiên đi ra ngoài. Sau đó bỗng nhiên có người tiến đến nói cho em biết hắn là Mặc phái tới, còn đem cây súng lục kia cho em."
"Vậy sao?" Thương Mặc gãi gãi đôi má, vẻ mặt không rõ ràng cho lắm, "Tôi rõ ràng không có phái người cầm súng đưa cho em, chẳng lẽ là bọn họ tự ý hành động?"
Nhìn xem dáng vẻ nghi hoặc của nàng, Triệu Mạt Thương cũng không nói nhiều, chỉ là tay chống cằm, nhìn Thương Mặc ngẩn người.
Dáng vẻ Tiểu Đản chăm chú suy tư thật là đẹp mắt. (Ặc, Triệu Kiểm mê gái kìa, haha...)
Nhưng nghĩ đến chuyện chính mình tối hôm qua cầm khẩu súng kia một đêm, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên nhăn lại đôi lông mày xinh đẹp.
Cái này. . . Xem như tàng trữ súng ống phi pháp sao? (Bó tay, haha)
********
“Không có nháo mà” chính là không có nháo nha hahahaha

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna