Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 71 + 72

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 71

"Tốt lắm, em cùng Huyên tỷ trở về đi thôi." Thương Mặc nhìn Linh Lung thần tình kia cảm thấy không đúng, nhíu mày phất tay một cái, "Chị không muốn nói thêm lần thứ hai."
Linh Lung suy sụp hạ mặt, cúi đầu, buồn buồn đáp, " Dạ."
" Ừ." Thương Mặc nhìn Lệnh Hồ Huyên một cái nói, "Huyên tỷ, những chuyện kia, giao cho chị."
"Yên tâm, Thiếu chủ."
Mấy người vào phòng chờ, Thương Mặc nhìn thời gian một chút, chắc chắn Triệu Mạt Thương đã rời giường, liền gọi điện thoại cho cô.
"Tiểu Đản. . ." Triệu Mạt Thương mới vừa tỉnh ngủ, có chút lười biếng kêu tên Thương Mặc, ngồi dậy vén mái tóc dài rơi vào trước ngực.
Giữa trưa không có ôm Thương Mặc ngủ, cô ở trên giường lăn qua lộn lại rất lâu mới ngủ.
" Ừ. . . Tôi hiện tại phải bay qua thành phố N, có chút việc, có thể phải bận bịu mấy ngày. . ." Thương Mặc đi qua một bên, chắc chắn người bảo vệ mình không nghe được mình nói chuyện, có chút lo lắng nói, "Thời gian còn không xác định. . ."
Kể từ lúc cùng Triệu Mạt Thương chung một chỗ, nàng tựa hồ không có rời đi Triệu Mạt Thương lâu như vậy qua.
" Ừm, chính sự quan trọng hơn." Triệu Mạt Thương mặc dù không muốn, nhưng vẫn lý trí nói, "Thành phố N bên kia so với chúng ta nơi này lạnh hơn nhiều, mặc nhiều quần áo hơn biết không?"
"Biết." Thương Mặc ngoan ngoãn đáp, "Em. . . Chăm sóc kỹ mình."
" Ừm." Điện thoại đầu này Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng nhàn nhạt cười, "Luyến tiếc em?"
Không nghĩ tới Triệu Mạt Thương sẽ hỏi mình như vậy, Thương Mặc gãi đầu, hơi có chút cảm giác luống cuống, một lúc lâu mới đáp, " Ừm."
"Ha ha. . ." Lấy được câu trả lời, Triệu Mạt Thương hài lòng cười cười, "Tốt lắm, vậy em dậy đi làm, Mặc. .. Ừm, đến bên kia, gửi tin nhắn cho em, hửm?"
" Được."
Cúp điện thoại, tắt máy, tiếp theo đăng ký, Thương Mặc một đường suy nghĩ chuyện này, lúc đến thành phố N, cả người có vẻ có chút mệt mỏi.
Gần đây quả thật nghỉ ngơi quá lâu.
Vốn nàng đối với cái gì cũng đều thân lực thân vi*, Uông Minh cũng tốt, Lệnh Hồ Huyên cũng tốt, Triển Dương cũng tốt, thậm chí là Linh Lung, nàng cho tới bây giờ cũng sẽ không chân chính đi tín nhiệm, cho dù mấy người này đều cùng nàng cùng nhau lớn lên, Linh Lung thậm chí từ sáu tuổi bắt đầu liền ăn ở đều cùng nàng chung một chỗ.
thân lực thân vi*: tự mình làm lấy không dựa vào người khác
Nhưng . . . Từ sau ba năm trước, nàng đã không có biện pháp đi chân chính tín nhiệm một người.
Triệu Mạt Thương không thể nghi ngờ làm cho nàng đối với người khác phòng bị giảm rất nhiều.
Hơn nữa, thật ra thì nàng quả thật không thích lắm đả đả sát sát*, cho nên cho tới bây giờ chỉ làm ông chủ phất tay, ở sau lưng ra lệnh, để cho Uông Minh mấy người bọn hắn đánh vào đằng trước, gần đây lại như vậy.
đả đả sát sát*: đánh đánh giết giết

Nàng chỉ quyết định những chuyện trọng yếu , những chuyện khác đều giao cho mấy người Uông Minh bọn họ xử lý, mà nàng thì mỗi ngày đi theo Triệu Mạt Thương thực tập.
Quả nhiên ôn nhu hương là mộ anh hùng sao?
Thương Mặc suy nghĩ, nhưng lại vì ý nghĩ này của mình cảm thấy buồn cười
Anh hùng? Ha ha, nàng cho tới bây giờ đều không phải đi.
Bên kia, Triệu Mạt Thương thay quần áo xong rửa mặt, nhưng ngoài ý muốn phát hiện mình trong gương, khóe mắt cư nhiên lại có nếp nhăn.
Nheo lại mắt, đến gần nhìn mấy giây, Triệu Mạt Thương nhíu lên đôi mắt đẹp, tay chống lên bồn rửa tay, rất nghiêm túc suy tư một hồi, lấy điện thoại di động ra, gọi cho một người cô trước kia quyết không có thể nào chủ động gọi điện thoại.
"Là gọi nhầm rồi sao?" Khi bên đầu điện thoại kia vang lên thanh âm dịu dàng đáng yêu, Triệu Mạt Thương thoáng chớp mắt, rất bình tĩnh nói, "Tối nay có rãnh không?"
"Đương nhiên." Thanh âm dịu dàng đáng yêu càng ngọt, "Chẳng lẽ Triệu Trưởng phòng muốn hẹn tôi?"
" Ừm." Triệu Mạt Thương nâng cổ tay nhìn thời gian một chút, ra phòng tắm, mặc vào áo choàng dài ra cửa, "Tôi muốn mua ít đồ, tựa hồ cô tương đối hiểu."
". . ." Bên đầu điện thoại kia an tĩnh ước chừng một phút đồng hồ, sau đó thanh âm kia vang lên, nhưng nghiêm chỉnh rất nhiều, " Được, sáu giờ, ở Hoa nguyên bách hóa."
"OK." Triệu Mạt Thương ngắn gọn đáp một tiếng, "Đến lúc đó gặp."
" Ừm." Cúp điện thoại, chủ nhân thanh âm nhu mì kia, rất là ủy khuất nhìn thiếu nữ đứng bên cạnh mặt lạnh buộc tóc đuôi ngựa, "Người ta biết lỗi rồi ~~ "
"Lệnh Hồ Huyên, chị không thể bình thường một chút sao?" Thiếu nữ tức giận trợn mắt nhìn cô, "Chị đây là biểu tình gì a, thật giống như tôi khi dễ chị vậy."
Lệnh Hồ Huyên khẽ mỉm cười, dáng người duyên dáng lượn lờ lay động đi tới, hai tay câu lấy cổ thiếu nữ, ánh mắt quyến rũ như tơ, "Tôi biết tiểu Linh Lung luyến tiếc khi dễ tôi ~~ "
Linh Lung mặt soạt lập tức đỏ bừng, trợn mắt, ngay cả cổ cũng hiện ra màu đỏ, từ trong ngực Lệnh Hồ Huyên tránh ra, xấu hổ dậm chân một cái, "Lệnh Hồ Huyên, tôi cảnh cáo chị, không được chiếm tiện nghi* của tôi nữa!"
chiếm tiện nghi* : ăn đậu hũ, sàm sỡ 
"Tiểu Linh Lung, tôi làm sao biết chiếm tiện nghi em chứ ?" Lệnh Hồ Huyên vẻ mặt vô tội, trong đôi mắt nhưng tràn đầy giảo hoạt, lần nữa tới gần, ôm cánh tay Linh Lung, sóng lớn mãnh liệt nơi nào đó trực tiếp đè ở trên cánh tay Linh Lung chỉ cách một lớp vải, "Nếu không, em tới chiếm tiện nghi tôi?"
"Chị. . . Chị. . ." Trên cánh tay xúc cảm mềm mại làm cho Linh Lung toàn thân cứng ngắc, không dám nhúc nhích, lại là thẹn thùng lại là hận, "Chị buông ra!"
( em cũng muốn sờ (⊙.⊙)=)) )
"Ồ? Tiểu Linh Lung tại sao bất động?" Lệnh Hồ Huyên cười dị thường hồ mị, dựa vào bên tai Linh Lung, thổi ra một ngụm hơi nóng, "Xấu hổ sao?"
Trên mặt vẻ mặt bị kiềm hãm, Linh Lung tức giận đem cánh tay mình rút ra, trên mặt đỏ đã không đủ để dùng trư can sắc* để hình dung, "Không giải thích được! ! !"
trư can sắc* : màu gan heo
Dứt lời, cũng không quay đầu lại vọt ra khỏi văn phòng của Lệnh Hồ Huyên.
Lệnh Hồ Huyên ôm ngực nhìn bộ dáng Linh Lung dường như hốt hoảng mà chạy, khóe môi câu khởi, có vẻ tự tin mà mị nhân.
--------em là phân cách tuyến-----------
Thời điểm Thương Mặc xuống máy bay, phân đà Thanh long bang ở thành phố N lập tức cảnh giới lên, xung quanh sân bay không dưới mười chiếc xe con làm bộ như chờ đợi nhận điện thoại, đợi sau khi Thương Mặc lên một chiếc xe, có xe ở phía trước Thương Mặc, có ở phía sau, vô hình trung hình thành thế cục bảo vệ chiếc xe của Thương Mặc.
Xuyên thấu qua cửa kính xe thấy một màn này, Thương Mặc lắc đầu một cái, đối với người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh nói, "Làm phiền Vũ thúc."
Vũ thúc cởi mở cười một tiếng, "Cháu là Tiểu công chúa trong bang, ta không thể để cho cháu gặp nguy hiểm."
Phía bắc cũng không phải thế lực của Thanh Long Bang, đương nhiên trong mỗi thành phố vẫn sẽ có phân đà của Thanh Long Bang, ở một số thành phố lớn trọng yếu, mà người đứng đầu thường thường là anh em theo chân Thương Thần Nho một đường đốc sức, giảng nghĩa khí, lại đáng giá tín nhiệm nhất.
Chưởng phân đà ở thành phố N, chính là lúc còn trẻ liền đi theo bên người Thương Thần Nho, theo ông một tay sáng lập nên Thanh Long Bang, hơn nữa vào sinh ra tử, huynh đệ nặng nhất nghĩa khí, Thương Mặc từ nhỏ liền gọi ông Vũ thúc.
Sờ sờ cái mũi, đối với mình đến bây giờ còn bị huynh đệ của ba ba gọi là Tiểu công chúa có chút ngượng ngùng, Thương Mặc kéo miệng cười một tiếng, có chút không biết làm sao.
Vũ thúc mỉm cười nhìn Thương Mặc, có chút cảm khái nói, "Tiểu công chúa trưởng thành, biến thành thiếu chủ , ta cũng già rồi."
"Vũ thúc, đàn ông ba mươi mốt chi hoa, bốn mươi mị lực lớn nhất, chú còn rất có mị lực a." Thương Mặc lão luyện cùng trưởng bối nhìn mình từ nhỏ tới lớn trao đổi, trên mặt là nụ cười thản nhiên.
Vũ thúc nhìn nàng bộ dáng như vậy, càng cảm khái, "Thật trưởng thành. . . Nhắc tới, ta đã năm năm không gặp cháu, lần trước thấy cháu là thời điểm sinh nhật mười sáu tuổi của cháu."
Tầm mắt rơi vào trên tai trái Thương Mặc, Vũ thúc hồi phục lại liễm khởi mi, thở dài, không nói thêm nữa.
Thương Mặc tựa hồ có thể đoán được ông đang suy nghĩ gì, sờ sờ máy trợ thính bên tai trái, thờ ơ nói, "Chẳng qua là chuyện nhỏ, Vũ thúc không cần lo lắng."
Vũ thúc chỉ khẽ gật đầu một cái, liền chuyển đổi đề tài, "Lần này cháu muốn tự mình đi E Quốc?"
" Dạ." Thương Mặc thu hồi cười, nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, "Vũ thúc hiểu biết Lô Tạp Tư người này sao?"
"Lô Tạp Tư, được gọi là Công tước bởi vì tổ tiên hắn ở thời kì Sa hoàng từng được trao tặng vinh dự Công tước, huân hào này vẫn được duy trì đến nay, Vũ thúc trầm giọng, "Lô Tạp Tư người này, cũng coi là một kiêu hùng, ở hắc đạo E Quốc xếp hàng thứ 3, cùng chúng ta giống nhau, không buôn bán người và thuốc phiện."
Thương Mặc yên lặng nghe, vào lúc này chen miệng hỏi, "Người như vậy, thật ra thì có thể hợp tác, tại sao. . ."
"Lô Tạp Tư coi như là một người rất kiêu ngạo, rất ít cùng người hợp tác, cùng hai đại hắc bang ở E Quốc hình thành cục diện "thế chân vạc". Thiếu chủ nên biết hai hắc bang khác ở E Quốc, một người là chúng ta đồng minh, một người khác chính là xích lang đồng minh."
Xích lang, Thương Mặc tự nhiên biết rõ, là hắc bang trong nước cùng Thanh Long Bang tạo thành cục diện đối lập.
Ngón tay gõ nhẹ cửa sổ, Thương Mặc suy tư một hồi, "Vũ thúc, ngươi biết lần này Lô Tạp Tư tại sao cướp hàng của chúng ta không?"
"Là tên Sở Sâm kia đi." Vũ thúc có chút bất đắc dĩ nói, "Ta nghe nói thời điểm Sở Sâm bên ngoài dạo chơi, đúng dịp cứu Lô Tạp Tư một mạng, từ đó liền bị Lô Tạp Tư tôn sùng là thượng khách."
Thoại phong nhất chuyển, Vũ thúc cau mày, có chút không hiểu, "Hắn nhằm vào Thanh Long Bang, ta quả thật còn có thể biết, chẳng qua là. . . Rõ ràng hắn hai năm trước được Lô Tạp Tư chỗ ngồi mới kiêm quân sư, tại sao đến hôm nay mới làm khó dễ?"
Thương Mặc cũng cau mày.
Nếu là như vậy, như vậy chuyện tình lần này, quả thật có chút quái dị.
Buổi chiều sau khi tan việc, Triệu Mạt Thương về đến nhà đem chế phục viện kiểm sát thay ra, liền chạy thẳng tới Hoa Nguyên bách hóa đợi Lệnh Hồ Huyên.
Lệnh Hồ Huyên vội vã tới, một tay còn kéo theo Linh Lung thối nghiêm mặt, vừa thấy Triệu Mạt Thương liền mỉm cười, "Đúng giờ như vậy sao?"
Triệu Mạt Thương không tỏ ý kiến cười một tiếng, liếc nhìn một bên Linh Lung, gật đầu một cái, trong con ngươi thoáng qua một nụ cười giễu cợt.
Lệnh Hồ Huyên là người phụ nữ giảo hoạt như vậy, lại sẽ yêu Linh Lung, thật là kỳ quái. 
Tay giùng giằng muốn rút ra, lại bị Lệnh Hồ Huyên gắt gao nắm, Linh Lung rất là tức giận trợn mắt nhìn Lệnh Hồ Huyên, người bị trừng vẻ mặt vân đạm phong khinh, hướng về phía Triệu Mạt Thương nói, "Cô muốn mua cái gì?"
"Hử, một ít đồ bảo dưỡng." Triệu Mạt Thương đồng dạng vẻ mặt vân đạm phong khinh, giọng bình thản, "Tôi cũng không muốn lớn tuổi sắc suy bị tên ngu ngốc kia vứt bỏ."
"Phốc. . ." Lệnh Hồ Huyên nhất thời cười vang lên.
-------------
Edit : Mạt Thương của tui dễ cưng quá, cưng hết chỗ nói :v

Chương 72

Thương Mặc ở biên giới thành phố N đợi mấy ngày, cùng Vũ thúc thương lượng xong một số chuyện, lúc này mới mang người lên đường đi E Quốc.
Đã ba ngày trôi qua, nàng mỗi ngày buổi tối đều gọi điện thoại cho Triệu Mạt Thương, mỗi lần nghe xong thanh âm của Triệu Mạt Thương, liền cảm giác phá lệ an tâm.
Hơn nữa. . .
Nghĩ đến đêm hôm đó vừa mới tới E Quốc Lệnh Hồ Huyên gọi điện thoại cho nàng, Thương Mặc liền không nhịn được ngây ngô cười lên.
"Thiếu chủ, buổi tối tôi cùng Triệu Mạt Thương cùng nhau đi dạo phố." Thanh âm Lệnh Hồ Huyên kiêu ngạo mang nụ cười, thậm chí có chút nhạo báng nói, "Hơn nữa còn là Triệu Mạt Thương hẹn tôi trước."
"Sao?" Mới vừa tắm xong từ trong phòng tắm đi ra ngoài Thương Mặc lau tóc, hơi có chút kinh ngạc.
Nữ nhân đều thích đi dạo phố, Triệu Mạt Thương cũng như thế.
Triệu Mạt Thương thích nắm tay Thương Mặc, sau khi ăn cơm tối xong ở trên đường tản bộ, tán gẫu một chút, nhìn xem mọi người lui tới, thậm chí hội đàm nói chuyện.
Về phần mua quần áo, Triệu Mạt Thương cho tới bây giờ cũng sẽ không giống như những người khác vậy, yêu thích đi dạo phố, yêu thích thấy quần áo liền mua, Triệu Mạt Thương quần áo treo trong tủ cho tới bây giờ đều là mấy bộ như vậy, thời điểm vận động có hai bộ đồ thể thao, lúc làm việc có bộ váy cùng chế phục, trong ngày thường có mấy bộ quần áo thường, ở nhà chính là mặc quần áo ngủ rộng thùng thình, một năm bốn mùa cũng không thay đổi.
Nhưng là ngày đó lại tìm Lệnh Hồ Huyên cùng nhau đi dạo phố, đây là chuyện cỡ nào kỳ quái.
Thương Mặc buông xuống khăn lông, rất kỳ quái nói, "Đi dạo phố, mua cái gì?"
"Thiếu chủ muốn đoán một chút không?" Lệnh Hồ Huyên cười duyên, hiếm thấy một lần nghe được giọng Thương Mặc khả ái như vậy, trêu chọc nói.
"A, không biết." Thầm suy nghĩ Triệu Mạt Thương tại sao đi dạo phố, Thương Mặc rất là đàng hoàng nói.
"Phốc xuy. . . Dù sao em khẳng định không đoán được, Thiếu chủ chúng ta anh minh thần vũ cũng có chuyện không đoán được nha." Lệnh Hồ Huyên cười dị thường quyến rũ, "Thiếu chủ, em bình thường có nhìn thấy Triệu Mạt Thương dùng qua mỹ phẩm dưỡng da không?"
Tinh tế suy tư một phen, Thương Mặc tiếp tục đàng hoàng trả lời, "Cô ấy rất ít dùng, trên căn bản chỉ dùng sữa rửa mặt, còn có kem chống nắng mùa hè, mùa đông bảo vệ mặt. . . Ngô, thật giống như không có."
"Tối nay bồi cô ấy mua rất nhiều mỹ phẩm dưỡng da." Lệnh Hồ Huyên nín cười, bắt chước giọng Triệu Mạt Thương, "Tôi cũng không muốn lớn tuổi sắc suy bị tên ngu ngốc kia vứt bỏ."
Thương Mặc sửng sốt một chút, tiếp đó ngây ngốc bật cười, "Cô ấy. . . Nói như vậy?"
"Đúng vậy." Lệnh Hồ Huyên cũng không nhịn được nữa, "Tôi vẫn là lần đầu tiên thấy cô ấy như vậy, cười chết tôi."
"Khụ khụ......." Thương Mặc trên mặt cười ngây ngô không ngừng, nhưng cố gắng giữ ngữ khí đứng đắn, "Ngô, lại không có gì hay cười."
" Ừm, không có gì hay cười." Rất sợ bị Thiếu chủ nhà nàng xù lông ám toán, Lệnh Hồ Huyên cũng không dám lại đi cười nhạo Triệu Mạt Thương nữa, chỉ mang nhàn nhạt ý cười, "Thiếu chủ, nữ nhân Triệu Mạt Thương kia, rất tốt."
Mặc dù các nàng từ thời điểm đại học bắt đầu đối lập, nhưng cô quả thật cảm thấy Triệu Mạt Thương là một cô gái rất tốt, vô luận là ở phương diện sinh hoạt hay là trong công tác, thậm chí là trong tình yêu, nhìn hôm nay, liền có thể biết Thương Mặc bình thường có bao nhiêu hạnh phúc.
"Em biết." Thương Mặc thu hồi cười, trong đầu tưởng tượng bộ dángTriệu Mạt Thương lãnh đạm nói câu kia, trong lòng một trận ngọt ngào.
" Ừm, báo cáo công việc kết thúc, Thiếu chủ đi ngủ sớm một chút đi." Lệnh Hồ Huyên ý vị thâm trường nói.
"Huyên tỷ cũng vậy, cùng Linh Lung đi ngủ sớm một chút." Thương Mặc trong mắt thoáng qua một nụ cười xấu xa, "Đừng quá mệt mỏi."
Không ngờ tới Thương Mặc sẽ bỗng nhiên nói như vậy, Lệnh Hồ Huyên sửng sốt một chút, cười duyên ra tiếng, "Yên tâm đi Thiếu chủ, sẽ không ảnh hưởng công tác."
"Ha Ha......."
"Tôi cũng không muốn lớn tuổi sắc suy bị tên ngu ngốc kia vứt bỏ." Trong đầu hồi tưởng những lời này, Thương Mặc lòng đều bị hạnh phúc lấp đầy, hận không thể sớm một chút đem chuyện giải quyết, chạy về thành phố X ôm chặt Triệu Mạt Thương.
Ngày đó đến E Quốc thành phố E, Thương Mặc đến khách sạn ngủ lại, an bài nhân thủ, liền dẫn người tới cửa viếng thăm Lô Tạp Tư Công tước kia.
"Thanh Long Bang Thương Mặc đặc biệt tới thăm Lô Tạp Tư Công tước." Đứng ở trước cửa nhà Lô Tạp Tư Công tước, Thương Mặc để cho Lâm Vũ Đồng nhấn chuông cửa, mình thì đánh giá ngôi nhà còn lớn hơn so với biệt thự Thương gia.
"Lô Tạp Tư Công tước không có ở đây." Cửa cũng chưa mở, Lâm Vũ Đồng lui về trước mặt Thương Mặc, đối với Thương Mặc nói lại lời cái máy ở trước cửa vừa nói.
Lâm Vũ Đồng đã từng học qua ngôn ngữ E Quốc, cho nên Thương Mặc lần này chỉ đích danh mang hắn tới.
"Hử, phải không?" Thương Mặc nheo lại mắt, liếc mắt máy theo dõi phía trên cửa, hướng về phía máy theo dõi lộ ra một nụ cười lễ phép, "Trễ như vậy vãn bối lần sau lại tới quấy rầy."
Mang Lâm Vũ Đồng cùng nhau trở lại khách sạn, Thương Mặc sờ cằm, cúi đầu nhìn bên ngoài khách sạn người E Quốc lui tới, suy tính như thế nào mới có thể thấy Lô Tạp Tư Công tước kia.
Cho dù Lô Tạp Tư thật không có ở đây, trong nhà không khả năng không có một bóng người đi, sẽ có người đi ra hỏi thăm một chút là chuyện gì, ước định lần sau tới cửa bái phỏng thời gian các loại.
Rõ ràng Lô Tạp Tư chính là không muốn thấy bọn họ.
Cố gắng áp chế xung động muốn trở về thành phố X tìm Triệu Mạt Thương , Thương Mặc xoa huyệt Thái dương suy tính, không để cho mình bị mãnh liệt nhớ nhung làm choáng váng đầu óc.
Mà ở thành phố X, Triệu Mạt Thương đồng dạng tưởng niệm Thương Mặc.
Cho dù mỗi ngày buổi tối Thương Mặc cũng gọi điện thoại cho cô, mà cô cũng không phải loại phụ nữ dính người, đoạn thời gian chia lìa vẫn làm cho cô cảm thấy có chút khó nhịn.
Mặc dù chưa tới 4 ngày, nhưng cô cảm thấy đã rất lâu.
Buổi chiều sau khi tan việc, Triệu Mạt Thương tùy tiện ở ven đường tìm một quán ăn nhỏ ăn chút gì, xong liền ở ven đường nhàn tản đi bộ.
Nếu là lúc trước, cô nàng nhất định sẽ ăn xong đồ liền về nhà đọc sách, hoặc là lên mạng xem vụ án gần nhất xảy ra.
Chẳng qua là bây giờ, Thương Mặc không có ở đây, trong nhà có vẻ phá lệ lạnh lẽo, cô bắt đầu không quen.
Nguyên lai thói quen một người tồn tại, có thể nhanh chóng như vậy.
Thương Mặc lại cứ như vậy sáp nhập vào cuộc sống của cô, sinh mạng của cô, cô thậm chí bắt đầu lo lắng mình cùng Thương Mặc chênh lệch tuổi tác vài năm.
Thời điểm đi ngang qua một cái công viên, một bé gái bỗng nhiên chạy tới đụng phải người Triệu Mạt Thương, ngẩng đầu nhìn đến Triệu Mạt Thương, lập tức khóc lớn lên.
Cho tới bây giờ không có dỗ trẻ con qua Triệu Mạt Thương lập tức bối rối, ngồi xổm dỗ cô bé, "Người bạn nhỏ có bị thương không nha?"
"Mẹ. . ." Cô bé ôm Triệu Mạt Thương, khóc tê tâm liệt phế, "Mẹ không cần đi. . . Nam Nam sẽ rất ngoan. . . Mẹ không cần không cần Nam Nam. . ."
Triệu Mạt Thương ngồi xổm lập tức trợn to mắt, tay chân luống cuống nhìn cô bé còn ôm cô từng tiếng gọi mẹ, lắp bắp nói, "Ta. . . Người bạn nhỏ, cháu nhận lầm người, ta không phải mẹ cháu. . ."
"Mẹ mẹ, không cần đi. . ." Cô bé vẫn liều mạng khóc, nước mắt nước mũi toàn bộ dính vào trên quần áo Triệu Mạt Thương,  "Nam Nam sẽ ngoan, Nam Nam muốn mẹ. . ."
Da đầu một trận run lên, Triệu Mạt Thương không dám đẩy đứa trẻ ra, vẫn hảo nói an ủi, "Người bạn nhỏ là cùng mẹ cháu thất lạc sao? Dì mang cháu đi tìm mẹ được không?"
"Mẹ, Nam Nam muốn người, Nam Nam không muốn dì. . ." Cô bé như là hoàn toàn nghe không hiểu lời nói của Triệu Mạt Thương vậy, khóc càng thêm lớn tiếng.
Lúc này đèn đã lên, thành phố X tháng 12 cũng không lạnh đến để cho người không muốn ra cửa, chung quanh công viên vẫn có rất nhiều người tản bộ hoặc là rèn luyện thân thể.
Quốc nhân cho tới bây giờ thích xem náo nhiệt, vừa nghe bên này có động tĩnh, liền dần dần vây quanh Triệu Mạt Thương cùng cô bé một vòng. Mà theo người vây xem càng ngày càng nhiều, vốn là xì xào bàn tán cũng biến thành trắng trợn mắng.
"Người đàn bà này lòng độc ác a. . ."
"Đúng vậy, đứa trẻ như thế nào đi nữa không ngoan, cũng không thể không muốn đứa trẻ a. . ."
"Có phải hay không là tìm đàn ông khác. . ."
"Ôi chao, xinh đẹp quá a. . ."
Các loại các dạng lời khó nghe rối rít bay vào trong lỗ tai Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương trên mặt lúc xanh lúc trắng, cho tới bây giờ bộ dáng bình tĩnh tự nhiên cơ hồ biến mất không còn một mống, chỉ cố gắng duy trì tỉnh táo, vẫn dỗ cô bé, "Người bạn nhỏ, dì mang cháu đi cục công an được không? Chú cảnh sát sẽ giúp cháu tìm được mẹ. . ."
"Không nên không nên, con không muốn đi cảnh sát nơi đó, bọn họ cũng là người xấu! ! !" Cô bé nghẹn ngào, người run lên một cái, tay chặt chẽ nắm vạt áo Triệu Mạt Thương, "Mẹ cứu con. . ."
Không nên đi cảnh sát nơi đó, bọn họ cũng là người xấu?
Dựa vào chức nghiệp nhạy cảm, Triệu Mạt Thương lập tức liền ý thức được chỗ không đúng, nhíu mày, quét mắt xung quanh, vừa vặn thấy một người đàn ông mắt lộ ra hung quang nhìn cô bé, khí thế lập tức lạnh xuống.
Trên tay dùng sức ôm lấy cô bé, Triệu Mạt Thương hướng về phía người vây xem nói câu xin lỗi, lại nói, " Xin lỗi, đứa nhỏ này quá tùy hứng, tôi mang nó trở về."
Người chung quanh thấy vậy, liền cũng cho là chẳng qua là trẻ con cáu kỉnh, rối rít tản đi.
Ôm đứa trẻ đi mấy bước, Triệu Mạt Thương chợt nghe sau lưng truyền tới tiếng bước chân, cảnh giác nhìn phía sau, người đàn ông vừa rồi mắt lộ hung quang đuổi theo cô, rất là xin lỗi nói, "Xin lỗi vị tiểu thư này, đứa nhỏ này chính là thích náo loạn , phiền toái cô."
Cô bé vừa thấy người đàn ông, lập tức ôm chặt cổ Triệu Mạt Thương, vùi đầu ở trên vai của cô.
Ôm chặc đứa trẻ, Triệu Mạt Thương lạnh lùng quan sát đàn ông một cái, "Anh là......"
"Tôi là ba của đứa nhỏ này." Người đàn ông thật xin lỗi nói, "Mới vừa đi mua đường cho con bé, kết quả chỉ chớp mắt liền không tìm được nó, sau đó nghe người ta nói mới vừa tìm cô náo loạn, thật xin lỗi thật xin lỗi."
"Hử?" Triệu Mạt Thương nâng âm điệu, cảm giác được trên người đứa bé kia liều mạng kéo áo trên vai mình, mặt không thay đổi đối với người đàn ông nói, "Tôi nghĩ anh nhận lầm người rồi, Nam Nam là con gái tôi."
"Cái gì, cô. . ." Người đàn ông vừa nghe, nhất thời ngây ngẩn, liếc nhìn cô bé, lại nhìn Triệu Mạt Thương, có chút chột dạ nói, "Ngài chớ có nói đùa, này. . ."
"Nam Nam, con biết chú này sao?" Triệu Mạt Thương sờ sờ đầu cô bé, trên mặt là thần tình nghi hoặc.
" Không quen biết."  Cô bé đầu chuyển cũng không chuyển nói.
"Tiên sinh, tôi nghĩ anh nhận lầm người." Triệu Mạt Thương hướng về phía người đàn ông gật đầu một cái, "Báo cảnh sát đi."
"Cô.......này......." Người đàn ông hiển nhiên là không ngờ tới sẽ có tình huống như vậy xuất hiện, trợn mắt thật lâu, trong mắt thoáng qua một đạo hung quang, " Xin lỗi, quả thật nhận lầm người, quấy rầy ngài."
Dứt lời, người đàn ông liền vội vã rời đi.
Triệu Mạt Thương nhìn bóng lưng vội vã của người đàn ông, nhẹ nhàng thiêu mi, ôm đứa bé đặc biệt hướng một cái đường nhỏ tĩnh lặng đi tới.
"Mẹ, ba nói đi đường nhỏ không an toàn." Cô bé túm lấy quần áo Triệu Mạt Thương khẩn trương hô.
"Không có sao." Triệu Mạt Thương khẽ mỉm cười, sờ sờ đầu của đứa bé, "Cháu còn rất nghe lời."
Con đường nhỏ này quả thật người ở thưa thớt, Triệu Mạt Thương mới đi một đoạn, liền bị mấy người ngăn lại, "Tiểu thư, giao ra đứa trẻ trong tay cô đi, không cần xen vào việc của người khác." Người đàn ông lúc nãy cầm trong tay một cây chủy thủ nói.
"Các người muốn cô bé làm gì?" Triệu Mạt Thương ôm cô bé lui một bước, giọng lạnh lùng nói, "Các người như vậy là phạm pháp."
"Thiết. . ." Người đàn ông rất khinh thường xoạt một tiếng, nói tiếp, "Nếu cô như vậy không biết phải trái, cũng đừng trách chúng tôi không khách khí."
Hướng về phía mấy người bên cạnh nháy mắt, mấy người hướng Triệu Mạt Thương vây tới.
Người đàn ông vốn tưởng rằng đối phó một cô gái và một đứa nhỏ hết sức đơn giản, nhưng không ngờ tới, bỗng nhiên có mấy người đàn ông áo đen chạy tới, đem mấy người bọn họ đánh cho một trận.
Triệu Mạt Thương gọi điện thoại báo cảnh sát, " Alô, 110 sao. . ."
"Cạch" một thanh âm vang lên, cô bé đem điện thoại của cô đập xuống đất, mặt đầy kinh hoàng, "Mẹ, đừng tìm 110, người xấu!"
-----------------
Edit: Bóng đèn đã xuất hiện, chuẩn bị có sóng gió rồi 😱

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna