Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 7 + 8

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 7

Triệu Mạt Thương vẫn tiếp tục đi về phía trước, không có quay đầu lại, cũng không có nghe được tiếng bước chân ở phía sau lưng, nhưng lại biết được Thương Mặc đang đi tới.
Di động lại bắt đầu reo, màn hình hiển thị tên người gọi là cấp trên trực tiếp của cô, trưởng phòng kiểm sát Vạn Quyền.
Thở dài, Triệu Mạt Thương tiếp điện thoại, “Alo, Trưởng Phòng?”
“Mạt Thương, vụ án của Hồ Tưởng ngày mai cô chuyển qua cho Chương Vận, tôi ở nơi này có một vụ án khác, cô sẽ theo vụ này.” Thanh âm từ đầu điện thoại bên kia là tiếng của người đàn ông, nói với chất giọng bình thản như không có chuyện gì xảy ra,Triệu Mạt Thương đối với mệnh lệnh trong lòng hiểu rõ ràng chuyện gì đang xảy ra “Trưởng phòng,vụ án này tôi phụ trách, tôi sẽ theo đến cùng, chẳng lẽ có chuyện gì làm tôi không thể theo đến cùng sao? Tôi cần lảng tránh chuyện gì sao?”
Vạn Quyền không kiên nhẫn nói “Chuyện gì không có nguyên nhân của nó. Ngày mai đem vụ án đó đưa cho Chương Vận, cứ vậy đi.”
Triệu Mạt Thương nhăn lại mi, đang muốn mở miệng phản bác, Vạn Quyền đã cúp điện thoại.
Kinh ngạc nhìn điện thoại hồi lâu, Triệu Mạt Thương đứng lại, lấy điện thoại di động để vào trong túi quần, ôm ngực nhìn chung quanh cảnh vật bốn phía, ánh mắt có chút nghi hoặc nhìn trên người Thương Mặc “Em học pháp luật, vì cái gì?”
Thương Mặc chính là ở phía sau Triệu Mạt Thương đi tới, thấy cô đang tiếp điện thoại, liền dừng lại cước bộ, mặc dù có chút nghi hoặc, vẫn là tiếp tục đi tới, ngay tại lúc đang đứng tại chỗ nhìn Triệu Mạt Thương thì Triệu Mạt Thương cư nhiên mở miệng, nói với nàng một câu không đầu không đuôi.
Ngực bởi vì câu hỏi này làm như bị cái gì hung hăng đánh vào một cái thật mạnh, Thương Mặc lông mi run lẩy bẩy, dừng lại cước bộ “A…”
Bởi vì, có một người nói với nàng rằng người đó muốn học luật, cho nên, nàng yêu người kia, cho nên mới cùng học pháp luật.
Triệu Mạt Thương không nghe được câu trả lời, cũng không có hỏi tiếp, chính là cúi đầu nhìn ánh đèn đường phản chiếu lại cái bóng của chính mình, tựa hồ đang hỏi chính mình “Vậy còn em? Vì cái gì em học pháp luật?”
Thương Mặc nhẹ nhàng nhíu lại mi, nhìn học tỷ của mình, một mình nói chuyện với cái bóng ánh đèn đường chiếu mà có chút giật mình.
“Học pháp luật, sau đó vào làm tại viện kiểm sát, không nên vì người bị hại bị xâm phạm đòi lại công bằng hay sao?” Triệu Mạt Thương thì thào nói xong, “Vậy thì vì cái gì, chuyện như vậy, lại một lần nữa lại xảy ra?”
Quả nhiên….
Thương Mặc lắc đầu, thân mình dựa vào một cái cây bên đường, nhìn người kia vì sự thật của đồng tiền, của quyền lực làm cho bị thương, bỗng nhiên có một tia đồng tình.
Làm cho chính nghĩa, thứ mà mình vẫn luôn thờ phụng, và bảo hộ bị đánh nát, cảm thấy bất lực.
Không biết làm sao, lại không biết làm gì cho tốt, chỉ có thể một mình một người đi nhấm nháp sự việc không thể nói nên lời này.
“Học tỷ làm sao vậy?” Thương Mặc đột nhiên cảm thấy phải giúp đỡ học tỷ này một lần.
Có phải vì bộ dáng mất mát này quá giống với chính bản thân mình đi?
Là vì quá cố chấp sao?
Thương Mặc ngay cả bản thân mình cũng không hiểu rõ nữa, chính là cảm thấy mình ở trong mắt của mọi người là một người vui vẻ như ánh mặt trời sẵn sàng giúp đỡ mọi người, Thương Mặc giúp học tỷ một việc cũng không có gì.
“Thương Mặc, tội cố ý giết người, hình phạt như thế nào?” Triệu Mặt Thương thở dài một cái hỏi
“Tử hình, ở tù chung thân, hoặc là ở tù từ bảy đến mười lăm năm” Thương Mặc không có gì tạm dừng nói tiếp.
“Nếu có tình tiết nghiêm trọng?”
“Tử hình hoặc ở tù chung thân.” Thương Mặc đứng thẳng, đi đến trước mặt Triệu Mạt Thương “Học tỷ, có vụ án gì hay sao?”
Triệu Mạt Thương nở nụ cười khổ sở, tránh đi ánh mắt của Thương Mặc, “Mình thật sự điên rồi, như thế nào lại cùng một đứa nhỏ nói những cái này?”
Thương Mặc giơ lên mi “Vậy chị có thể một mình lẩm bẩm để phát tiết, em cái gì cũng không biết, có muốn em tháo xuống máy trợ thính không?”
Triệu Mạt Thương sửng sốt, bởi vì những lời này của Thương Mặc làm trong lòng Triệu Mạt Thương dễ chịu không ít, miễn cưỡng xả ra một nụ cười “Không có việc gì.”
Nhún nhún vai, Thương Mặc nhìn thẳng Triệu Mạt Thương, “Học tỷ, nếu thật sự là chuyện mà chính mình muốn làm, liền dốc hết toàn lực mà làm cho tốt, sự thật chính là sự thật, tuy rằng không có gì thay đổi, nhưng là chị cũng là chị, chị phải làm như thế nào? Có thể không vì sự thật mà thay đổi, tuy rằng như vậy chị sẽ chịu khổ sở.”
Một câu nói xong, Thương Mặc lễ phép cười “Đã khuya, học tỷ chạy nhanh trở về nhà khách đi.”
Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc hồi lâu, sau đó gật đầu “Ừ”
Thương Mặc mỉm cười, không hề nhiều lời, sờ sờ bên tai trái máy trợ thính, sau đó tự mình hướng tới ký túc xá mà đi về.
Triệu Mạt Thương nhìn người kia bóng dáng càng ngày càng xa, nguyên bản đối với Thương Mặc có hảo cảm nhiều hơn một ít.
Xem ra lúc cô mới gặp Thương Mặc lần đầu tiên có chút lo lắng là không cần thiết, người như vậy, vẫn là thích hợp đến cơ quan kiểm sát công tác.
Chính là, chỉ sợ đứa nhỏ này không chịu nổi áp lực.
Triệu Mạt Thương thở dài, xoay người nhìn trong đêm tối tòa lầu dạy học vẫn đứng vững, đối với chuyện mình do dự mấy ngày nay cuối cùng cũng có kết quả.
“Thiếu chủ!” Thương Mặc đi đến ký túc xá, liền nhìn thấy Linh Lung đang chuẩn bị rời đi ký túc xá, làm cho nàng hơi hơi kinh ngạc một chút “Nhanh như vậy sao?”
Linh Lung làm cho nàng đi vào bên trong, sau đó đóng lại cửa phòng “Vẫn còn chậm nha, Linh Lung lo lắng Thiếu chủ.”
“Không có việc gì.” Thương Mặc đối với Linh Lung như thế khẩn trương, làm cho mình có chút bất đắc dĩ, vỗ vỗ của nàng đầu “Thiếu chủ của em nếu dễ dàng chết như vậy, thì ba năm trước đã chết rồi….”
“Thiếu chủ!” Linh Lung vội vàng đánh gãy lời của cô, “Thiếu chủ đừng có nói bậy, cái gì có chết hay không, tất cả đều không có khả năng!”
“Ha ha……” Thương Mặc nghe những lời này bỗng nở nụ cười “Linh Lung, cái gì không có khả năng nha, cho dù sau này cũng sẽ chết vì già thôi….”
“Dù sao…..Dù sao Thiếu chủ cũng không được trù ẻo chính mình chết đi….” Linh Lung mặc đỏ lên “Thiếu chủ muốn dẫn dắt các huynh đệ, đem bang của chúng ta trở thành hắc bang lớn mạnh như nước chưa thực hiện được đâu?”
“Ha ha….” Thương Mặc lắc lắc đầu, đi đến bên giường ngồi xuống, cầm di động gọi một cuộc điện thoại “Có Triệu Mạt Thương tư liệu hay không?…………. Ừ, gửi đến hòm thư của tôi đi……….Còn có tư liệu về vụ án gần đây nhất mà cô ấy đang phụ trách…..Được rồi, được rồi, cứ như vậy đi.”
Thương Mặc cúp điện thoại, đứng dậy đến bên cạnh bàn, lấy sách vở của mình mở ra, bỗng nhiên có chút kỳ quái, quay đầu lại nhìn Linh Lung
“Làm sao vậy Linh Lung?”
“Không……..” Linh Lung lắc lắc đầu, trong lòng lại âm thầm kỳ quái Thiếu chủ vì cái gì cần tư liệu của Triệu Mạt Thương?
“Có phải là kỳ quái vì sao chị lấy tư liệu của Triệu Mạt Thương đúng không?” Lấy tâm trí của Thương Mặc, lại như thế nào không biết trong lòng Linh Lung đang nghĩ cái gì, dực vào lưng ghế lười biếng nói “Chị chỉ cảm thấy rằng vị học tỷ kia chơi rất vui a.”
Vì quyền lợi của người bị hại lấy lại công đạo, có ý nghĩa như vậy, Triệu Mạt Thương phỏng chừng làm cho nhiều người giận nghiến răng nghiến lợi đây.
Vị học tỷ kia………..
Linh Lung nhẹ nhàng ở trong lòng lặp lại, càng cảm thấy kỳ quái, chính là Thương Mặc đang đưa lưng về phía của cô nên không có chú ý tới điểm ấy, tiếp tục nói “Dù sao, gần nhất cũng không có việc gì, về sau chị tính tiến tới nơi này chơi một chút, dù sao kiến thức lâu ngày cũng không dùng đến…..”
Nhưng là Thiếu chủ không phải cho tới bây giờ đều là ở trước mặt mới kêu những người đó là học trưởng, học tỷ sao? Khi nào thì ở sau lưng cũng kêu học tỷ?
Linh Lung không dám hỏi Thương Mặc nữa, sợ Thương Mặc bởi vì mình quan tâm dư thừa mà mất hứng.
Thiếu chủ đã nói qua, làm thủ hạ không cần biết vì cái gì, chỉ cần chiếu theo mệnh lệnh mà làm việc cho tốt.
Ngồi ở trước máy tính, Thương Mặc không hề biết Linh Lung đang suy nghĩ cái gì, mà đang thực chuyên tâm nhìn tư liệu của Triệu Mạt Thương.
Triệu Mạt Thương, hai mươi bảy tuổi, đến từ thành phố X, hai mươi tuổi tốt nghiệp đại học luật chính quy, hai mươi hai tuổi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, sau đó vào công tác tại viện kiểm sát nhân dân của thành phố X, hai mươi tư tuổi từ trợ lý kiểm sát viên thăng chức thành kiểm sát viên cấp năm…..
Chậc chậc, thật là dễ sợ….
Thương Mặc tay chống cằm, có chút đăm chiêu nhìn tư liệu trên máy tính.
Xem tội ác như kẻ thù, một người tràn đầy sự chính khí?
Từ sau khi công tố viên kiêm phó phòng kiểm sát Cung Tụng Vân bị điều xuống một cái tiểu thị trấn thuộc thành phố X làm kiểm sát trưởng, liền tiếp nhận một ít tiểu án kiện…..
Trước mắt trong tay chỉ có một án kiện- Hồ Tưởng cố ý giết người.
Cố ý giết người……
Xem ra cái làm cho Triệu Mạt Thương đau đầu chính là án kiện này.
Thương Mặc tiếp tục kéo xuống, đang nhìn đến những tư liệu liên quan đến án kiện, hưng trí lộ ra nét tươi cười.
Thì ra là con trai của Hồ Vĩ….
Án này của Triệu Mạt Thương, cô nhất định giúp rồi….

Chương 8

Ngón trỏ tay trái của Thương Mặc gõ gõ cái bàn, nhìn màn hình máy tính hồi lâu, nghĩ nghĩ, tay phải nắm lấy cằm, có chút đăm chiêu nhìn ba chữ Triệu Mạt Thương.
Linh Lung vẫn đứng ở phía sau lưng Thương Mặc, tay vẫn như trước nắm chặt thanh đao võ sĩ, nhìn bóng dáng Thương Mặc, vẻ mặt mê hoặc.
“Linh Lung, giúp chị tra tư liệu của lớp bên cạnh tên Phó Quân?”
“……”
“Linh Lung, Phó Quân này chơi có vẻ vui…ôi chao…”
“……”
“Linh Lung, em nói Phó Quân với người nam nhân kia có quan hệ gì nhỉ?”
“……”
“Linh Lung, Phó Quân có thích chị đưa lễ vật cho cô ấy không?”
“……”
“Linh Lung, nhà của Phó Quân dường như xảy ra chuyện gì, em đi điều tra một chút.”
“…..”
“Linh Lung, chị cùng với Quân….”
“…..”
“Linh Lung,……..”
“……”
Cuộc đối thoại giữa cô với Thương Mặc trong quá khứ bởi vì hành động của Thương Mặc tối nay mà ký ức ào ào quay trở về, Linh Lung lắc lắc đầu, muốn làm cho bản thân mình quên đi cái phỏng đoán ở trong lòng.
“A, Linh Lung, em làm sao vậy?” Thương Mặc cân nhắc một phen, sau khi xác định được ý nghĩ của chính mình, đem máy tính đóng lại chuẩn bị đi ngủ, vừa lúc quay đầu lại nhìn thấy Linh Lung.
Nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Linh Lung, không khỏi nghi hoặc nhìn cô.
“Không…..” Linh Lung vội vàng lắc đầu, có chút bối rối nói.
Thương Mặc nguyên bản sắc mặt bình tĩnh, nghe đến lời nói của Linh Lung, sắc mặt Thương Mặc bỗng dưng trầm xuống, con ngươi thâm thúy nhìn chằm chằm Linh Lung “Em dám gạt chị?”
“Không….” Linh Lung lập tức nói, lắp bắp nói tiếp “Linh Lung chính là cảm thấy Thiếu chủ đối với Triệu Mạt Thương giống với………Linh Lung sợ Thiếu chủ nói Linh Lung suy nghĩ miên man………Linh Lung không……..”
Thương Mặc như trước lạnh lùng nhìn cô, thẳng đến thời điểm nhìn thấy Linh Lung cắn môi cơ hồ sắp khóc, mới thở dài, “Thực xin lỗi…..”
Nàng….lại đa nghi.
Linh Lung như thế nào có thể làm chuyện bất lợi cho mình, nàng điên rồi sao?
“Thật có lỗi, Linh Lung, chị không nên như vậy đối với em.” Thương Mặc có chút mệt mỏi nằm lên giường, “Chị hôm nay khả năng…..Thật có lỗi”
“Thiếu chủ, là Linh Lung suy nghĩ lung tung còn gạt Thiếu chủ, không phải lỗi của Thiếu chủ, thỉnh Thiếu chủ trách phạt” Linh Lung đi đến bên giường cúi đầu nói.
“Nha đầu ngốc, buông đao, đổi áo ngủ đi ngủ đi”Thương Mặc từ từ nhắm hai mắt, thở dài nói.
“Thiếu chủ…” Linh Lung chần chờ trong chốc lát, “Dạ.”
Chính là Thương Mặc vẫn không nhúc nhích, tựa hồ đã ngủ, mi lại nhăn một cách chặt chẽ.
Ngày kế tiếp, kỷ niệm ngày thành lập trường, Thương Mặc cùng Linh Lung dậy thật sớm, tắm rửa xong vội vàng xuống lầu, đi thẳng đến Học viện Luật.
Cái gọi là kỷ niệm thành lập trường, trong trường các sinh viên không có nhiều chúc mừng, ngược lại vì các hoạt động mệt khổ không nói nổi.
“Thương Mặt, dựa theo phía trước an bài, cậu cùng với Linh Lung phụ trách ở trong này tiếp dẫn khách mới, có thể chứ?” Chủ tịch hội sinh viên của trường nhìn thấy Thương Mặc đi tới, liền đi qua nói.
Thương Mặc mỉm cười gật đầu, cùng với Linh Lung mang theo vài học đệ, học muội, chờ các bạn sinh viên trường khác tới.
Phó Quân từ thật xa nhìn thấy Thương Mặc cùng với một nữ sinh nói chuyện cười nói ấm áp, trong lòng nhịn không được một trận ê ẩm cảm giác.
Khương Cẩm Hoàng cho tới bây giờ đều dính ở bên người Phó Quân, Phó Quân nhìn đến Thương Mặc, cô cư nhiên cũng thấy được, thấp giọng mắng “Chó ngáp phải ruồi” [editor: thành ngữ Trung Quốc dịch ra có vẻ kỳ kỳ….nên mình thay một câu tương tự ở bên Việt Nam. Nếu sai mong các bạn bỏ qua T.T]
Phó Quân liếc mắt nhìn một cái, không nói lời nào.
“Học tỷ, giữa trưa chúng ta phải ăn cơm công tác sao?” Nữ sinh kia cùng Thương Mặc nói chuyện có chút buồn bực hỏi Thương Mặc.
Thương Mặc cười cười, ngữ khí bất đắc dĩ “Không có biện pháp, chịu khó nhẫn nhịn đi.”
“Haizzzzzzz……” Chung quanh vài sinh viên nghe thấy hai người nói chuyện xong đồng loạt thở dài.
“Uy uy….Các em đừng vô tình như vậy nha!” Thương Mặc cố ý trong giọng nói có chút vui nói “Cơm công tác thật phong phú nha, có chân gà nè, trứng chần nước sôi nữa, còn có rau xanh, còn có thịt nữa…”
“Học tỷ….” Nữ sinh kia ai oán nhìn nàng “Nhưng mà ngồi xổm ở nơi này ăn cơm thật không có chút hình tượng gì cả…..”
“Ha ha….” Thương Mặc cười vỗ vỗ bả vai của nữ sinh kia “Chị cũng không có biện pháp gì cả, chị còn muốn nói nếu em hy vọng có đồ ăn ngon hơn thì chị có thể đem chân gà tặng cho em nha!”
“Oa…” Mấy người chung quanh đang muốn nháo lên, Thương Mặc nhìn thấy Phó Quân đang lại đây, vội vàng vỗ vỗ tay “Không náo loạn, tiếp khách tiếp khách……”
“Phốc………..”
“Ha ha ha………”
Linh Lung mỉm cười nhìn Thương Mặc giống như là thực, cũng giống như là giả, cùng với cái học muội đùa giỡn, ánh mắt nhu hòa.
Thiếu chủ kỳ thực nguyên bản rất giống tiểu hài tử, nếu không phải ba năm trước đây xảy ra chuyện kia, hiện tại chắc giống như trước kia luôn luôn vui vẻ….
Tầm mắt chạm vào Phó Quân, Linh Lung nhịn không được lại nắm chặt quyền, miệng nâng lên không có chút thay đổi nhìn Thương Mặc mỉm cười đem mấy người Phó Quân đến tòa án bắt chước sau đó trở ra.
[editor: thường mấy trường luật sẽ có khu vực được bắt chước giống như tòa án để các sinh viên thực tập.]
“Tiểu Linh Lung, như thế nào mặt vẫn không có chút thay đổi nha” Một cái giọng nữ dễ nghe vang lên, Linh Lung nhăn lại mi, trừng mắt nhìn nữ nhân đang gần trước mắt mình, “Chị như thế nào lại ở đây?”
“Em đoán đi ~~~~~~” Nữ nhân khiêu khích nhìn cô, thân thủ muốn sờ mặt cô, Linh Lung lại lui xuống một bước, sinh khí nhìn cô, đang định mở miệng, thanh âm của Thương Mặc vang lên “Huyên tỷ, chị lại khi dễ Linh Lung!”
Nữ nhân cười tủm tỉm quay đầu, nhìn Thương Mặc, sau đó đi qua nắm cả cổ của cô, “Tiểu Mặc Mặc, đã lâu không thấy, có nhớ nhà em Huyên tỷ tỷ không ta?”
Thương Mặc như trước nhã nhặn cười, “Huyên tỷ đại mỹ nữ, Thương Mặc tự nhiên là tưởng niệm”
“Thật đáng yêu ~~” Nữ nhân nựng hai má của Thương Mặc “Tiểu Mặc Mặc ngoan, Huyên tỷ tỷ giữa trưa mời em ăn cơm nha!”
“A, Huyên tỷ, giữa trưa trường sẽ mời chị đi khách sạn dùng cơm nha!” Thương Mặc không chút nào tránh né nói xong, hai tay đút túi quần, mặc kệ nữ nhân kia đang khinh bạc mình.
“Đi khách sạn ăn nào có bằng cùng em đi ăn mới vui vẻ nha……” Nữ nhân có chút ai oán nói xong, tiếp theo quét mắt nhìn chung quanh, mọi người ai cũng trợn mắt há mồm nhìn nàng với Thương Mặc, lộ ra nụ cười dụ dỗ “Tiểu Mặc Mặc, lời nói đã định rồi nha, buổi tối cùng tỷ tỷ ăn cơm”
“Tốt.” Thương Mặc gật gật đầu, nhìn nữ nhân đem nàng buông ra, đang muốn mang theo nữ nhân đi đến tòa án bắt chước, nữ nhân lại dừng cước bộ.
Thương Mặc xoay người, vừa lúc nhìn thấy ánh mắt Triệu Mạt Thương đánh giá nữ nhân kia “Học tỷ…”
Triệu Mạt Thương đối với nàng gật đầu, quay đầu tiếp tục nhìn nữ nhân đối diện.
“Triệu kiểm, đã lâu không thấy.” Nữ nhân cười tủm tỉm nói, “Thật lâu không cùng ngài đứng chung một phiên tòa, thật là tưởng niệm”
Triệu Mạt Thương nâng lên mi “Lệnh Hồ luật sư, đã lâu không thấy.”
Thương Mặt nhìn nữ nhân kia, sau lại nhìn Triệu Mạt Thương, bởi vì ánh mắt của hai người nhìn nhau đối chọi gay gắt, có chút bất đắc dĩ nói “Huyên tỷ, học tỷ, hai người có muốn vào trong không?”
“Muốn” Hai người nhìn chằm chằm đối phương đồng loạt lên tiếng.
Nhún nhún vai, Thương Mặc đi ở phía trước, thẳng đến khi đến trước cửa tòa án bắt chước “Hai vị,mời vào.”
Nữ nhân thân thủ vuốt hai má của Thương Mặc một chút “Tiểu Mặc Mặc, thật đáng yêu.”
Thương Mặc thở dài, đối với Triệu Mạt Thương mỉm cười “Học tỷ, ngày hôm nay so với hôm qua, chị có vẻ vui vẻ hơn.”
Triệu Mạt Thương đối với nữ nhân kia cùng Thương Mặc có hành vi thân mật, có chút nghi hoặc một chút, nghe được lời nói của Thương Mặc, khó được lộ ra nét tươi cười, “Tối hôm qua, cảm ơn em.”
Thương Mặc lắc đầu “Không có gì, học tỷ nhanh đi vào đi, Giáo sư Khúc hôm nay cũng tới.”
“Được.” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, cùng nữ nhân kia vào tòa án bắt chước.
Thương Mặc nhìn hai người đi vào, sau đó mới đi ra chỗ Linh Lung cùng mấy người kia đang đứng.
“Linh Lung, như thế nào nhìn em có vẻ không vui vậy?” Vừa đi lại đây thấy bộ dáng Linh Lung đang thở phì phì, Thương Mặc vỗ nhẹ nhẹ đầu của nàng nói.
“Thiếu chủ!” Linh Lung hạ giọng, oán hận nói “Lệnh Hồ Huyên kia hơi quá đáng! Lại ăn đậu hủ Thiếu chủ!”
“Ha ha…..”Thương Mặc trấn an cười cười, “Chỉ là thói quen thôi.”
“Thiếu chủ!” Linh Lung nghe được nàng nói như vậy, mặt lặp tức đỏ lên, “Chị…..Chị ta….Như thế nào có thể…..”
“Được rồi, Huyên tỷ hay nói giỡn mà thôi.” Thương Mặc thản nhiên nói một câu, hướng tới bạn học đang từ xa đi tới, Linh Lung nhẹ nhàng chà chà chân, cũng đi theo qua.
Bên trong tòa án bắt chước, Triệu Mạt Thương cùng Lệnh Hồ Huyên như trước cùng nhau lời nói tranh đấu gay gắt, mà cách đó không xa, Phó Quân nhìn Lệnh Hồ Huyên, mày nhăn lại.
“Quân! Cậu nhìn đi!” Khương Cẩm Hoàng dùng ngữ khí trào phúng nói, “Ta đã nói rồi, Thương Mặc cái loại người này không đáng để cậu yêu, quả thật chính là một con chó cái động dục”
“Không nói nữa” Phó Quân thấp giọng quát, “Tôi đã nói với cậu rồi, chú ý hình tượng.”
Khương Cẩm Hoàng sắc mặt trầm xuống, không nói gì nữa.
Thương Mặc, vì cái gì mày không chết đi!!!

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna