Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 93 + 94

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 93

"Bây giờ còn cảm thấy chị nói bậy không?" Thương Mặc cười hì hì nói, sau đó đưa tay đến trước mặt Linh Lung, "Đưa điện thoại di động của em cho chị."
Linh Lung còn bị vây trong kinh ngạc, chỉ ngơ ngác mà đem điện thoại di động của mình đưa cho Thương Mặc.
Thương Mặc loay hoay điện thoại di động một hồi cuối cùng cũng đưa trả cho Linh Lung, đang muốn nói chuyện, ngoài cửa bỗng nhiên tiến đến một người, "Thiếu chủ, bắt đầu từ hơn một giờ trước, tất cả bệnh viện lớn ở bên trong thành phố đều nhận được điện thoại của một cô gái, điều tra Thiếu chủ tối hôm qua có nằm viện hay không."
"Ah?" Thương Mặc nhẹ nhàng nhíu mi, suy nghĩ một lúc mới hỏi, "Có biết số điện thoại của người đó không?"
"Dạ biết!" Người đó cầm một trang giấy đem dãy số đọc một lần, Thương Mặc nhất thời nở nụ cười, "Để cho người khác nói cho cô ấy biết tôi ở bệnh viện nào phòng bệnh nào, đừng để cho cô ấy biết chúng ta đã biết."
"Vâng!" Người nọ cung kính khom lưng chào, rời khỏi phòng bệnh.
Duỗi người nằm lại trên giường, Thương Mặc thở phào một cái.
Triệu Mạt Thương quả nhiên vẫn rất quan tâm nàng.
Linh Lung vẫn còn đứng tại chỗ ngơ ngác, Thương Mặc liếc mắt nhìn cô, ho hai tiếng, "Cái kia. . . Linh Lung a, tâm ý của Huyên tỷ, em. . ."
"Thiếu chủ, Linh Lung giúp người lấy túi chườm nước đá mới." Linh Lung bỗng nhiên cắt đứt lời nói của Thương Mặc, vội vã chạy ra khỏi phòng bệnh . 
Thương Mặc nhìn bóng lưng hốt hoảng của Linh Lung, thở dài.
Chuyện của Linh Lung, hãy để cho Lệnh Hồ Huyên tự mình xử lý a! Ngược lại thì chính mình......... Cô gái Triệu Mạt Thương kia, cố chấp muốn chết, thực sự có thể theo đuổi được sao?
Rất không tự tin mà nghĩ đến, Thương Mặc từ từ nhắm hai mắt, trên đôi mắt còn đắp lấy túi chườm nước đá.
Lúc âm thanh "đát đát đát" từ xa truyền đến, Thương Mặc gần như đã sắp ngủ, nhưng lúc nghe được âm thanh quen thuộc đó, chợt ý thức được cái gì tỉnh táo lại, đem túi chườm nước đá cầm qua một bên cất kỹ, rất nhanh chóng nằm xuống nhắm mắt lại.
Triệu Mạt Thương sau khi biết Thương Mặc ở bệnh viện nào, thì dặn dò Triệu Nam một mình đợi ở nhà, bản thân dự định qua đây vụng trộm xem Thương Mặc.
Bởi vì đôi mắt sưng húp thực sự không thể gặp người, Triệu Mạt Thương tìm kính râm râm đeo lên mới dám đi ra ngoài, một đường thẳng đến bệnh viện, lại cẩn thận từng li từng tí hỏi phòng bệnh của Thương Mặc đi như thế nào.
Dọc đường rất lo lắng nhìn xem chung quanh sợ bị người phát hiện ra mình đến thăm Thương Mặc, trên đường đi Triệu Mạt Thương vô cùng sốt ruột, đến lúc tới cửa phòng bệnh Thương Mặc rồi, dừng bước lại, nhìn bốn phía, lại xuyên thấu qua cửa thủy tinh nhìn bên trong, mở cửa phòng, thả nhẹ cước bộ đi vào.
Trên giường bệnh, Thương Mặc từ từ nhắm hai mắt, sắc mặt tái nhợt đôi mắt cũng sưng đỏ giống cô.
Đau lòng như muốn rơi lệ, Triệu Mạt Thương nhịn không được đưa tay nhẹ vỗ về gương mặt chỉ mới qua một đêm đã tiều tụy hơn rất nhiều, trong lòng thiên hồi bách chuyển*, hận không thể đánh thức Thương Mặc nói cho nàng biết sẽ không xa rời nhau nữa, lại nghĩ đến mâu thuẫn giữa hai người không thể thỏa hiệp mà do dự.
*thiên hồi bách chuyển: tâm tư rối bời, thay đổi liên tục
"Tiểu Đản. . ." Ngồi vào bên cạnh Thương Mặc, thì thào gọi tên Thương Mặc, Triệu Mạt Thương muốn đưa tay ra nắm lấy tay Thương Mặc, lại lo lắng mình sẽ đánh thức nàng, tay ngừng giữa không trung vài giây, lại thu trở lại.
Không tiếng động thở dài một tiếng, Triệu Mạt Thương đứng lên, cúi đầu nhẹ nhàng hôn thoáng qua môi nhợt nhạt của Thương Mặc một cái, âm thanh thấp đến ngay cả cô cũng không nghe rõ, "Tiểu Đản ngốc, chiếu cố thật tốt chính mình, không được lại bệnh hoặc là bị thương........."
Hôn xong, ngồi thẳng lên xoay người dự định rời khỏi, không ngờ tay bỗng nhiên bị kéo lại, Triệu Mạt Thương có chút kinh ngạc xoay người, Thương Mặc đang nỗ lực trợn mắt nhìn cô, "Vậy chăm sóc tôi đi, như vậy em có thể yên tâm."
Bị lời nói mang tính trẻ con như thế khiến cho cô suýt chút nữa bật cười, Triệu Mạt Thương vẫn là mạnh mẽ nhịn xuống tâm tình của mình, vẻ mặt lãnh đạm, "Không có khả năng."
"Hừ! Tôi đây liền sinh bệnh, liền bị thương!" Thương Mặc cố lên giọng, tay mạnh mẽ cùng Triệu Mạt Thương mười ngón tay tương khấu, "Em chờ làm người góa phụ đi !."
"Thương Mặc!" Triệu Mạt Thương nhất thời làm mặt lạnh, âm thanh cũng hạ xuống dưới 0 độ, đem tay từ trong tay Thương Mặc rút ra, "Không phải mỗi người đều chịu được cô nói như vậy, cô luôn dùng tính mạng của mình uy hiếp người khác như vậy sao?"
"Tôi......." Thương Mặc nhìn ra cô giận thật, cúi đầu, giọng nói thật thấp, có chút ủy khuất, có chút sợ hãi, "Em không cần tôi nữa. . ."
Bởi vì những lời này lập tức liền mềm lòng, Triệu Mạt Thương trong tròng mắt hiện lên một chút ôn nhu, cũng rất nhanh lại biến mất, có chút bất đắc dĩ, "Em không biết nên làm sao bây giờ."
"Vậy không cần suy nghĩ." Thương Mặc đáng thương mà nhìn cô, tay lại nắm lấy tay cô, "Không cần nghĩ có được hay không?"
". . ." Yên lặng nhìn nàng vài giây, trong mắt Triệu Mạt Thương lấp loé không yên, ý niệm trong đầu lắc lư bất định.
Cô thực sự không muốn cùng Thương Mặc tách ra, nhưng cô thực sự không thể nào tiếp thu được cũng không cách nào tưởng tượng, một Kiểm sát trưởng và Thiếu chủ hắc bang, muốn  cùng một chỗ như thế nào.
Từ xưa đến nay câu luôn có câu nói nghiệp quan cấu kết, mà cô một kiểm sát trưởng vốn nên bảo vệ chính nghĩa lại cùng người của xã hội đen cùng một chỗ, thậm chí yêu nhau.......
Mỗi lần nghĩ như vậy, cô sẽ cảm giác mình là trợ Trụ vi ngược*, cho dù Thương Mặc chưa từng có ở trước mặt cô làm qua chuyện ác gì, thậm chí giúp đỡ cô giải quyết vài cái đại án tử rồi.
*trợ Trụ vi ngược: nối giáo cho giặc; giúp người xấu làm điều ác; giúp vua Trụ làm điều ác.
Cái loại này nói không rõ cảm giác mâu thuẫn ở trong lòng bồi hồi rất lâu sau đó, cho đến cuối cùng, Triệu Mạt Thương vẫn đem tay từ trong tay Thương Mặc rút ra, "Xin lỗi."
"Em......." Thương Mặc có chút minh bạch vì sao Lệnh Hồ Huyên bất đắc dĩ như vậy, có chút tức giận nhìn Triệu Mạt Thương, nhưng lại cảm thấy có thể lý giải, lập tức cả người như quả bóng xì hơi, giọng nói vô cùng thấp, "Tôi còn tưởng rằng em sẽ đáp ứng tôi..........Tôi........."
"Em đi trước." Triệu Mạt Thương không dám lại nghe tiếp, cắt đứt lời nói của Thương Mặc xoay người vội vã rời khỏi.
Thương Mặc nhìn bóng lưng hoảng loạn của cô và Linh Lung lúc nãy giống nhau như đúc, nắm chặt quyền, nói lớn tiếng, "Tôi mặc kệ, ngược lại tôi muốn dây dưa với em đến cùng."
Triệu Mạt Thương đã ra khỏi phòng bệnh nghe thấy Thương Mặc nói vậy càng đi nhanh hơn, trong lòng không rõ lại có chút ý nghĩ ngọt ngào.
Bên này, lẽ ra Linh Lung một lần nữa cầm túi chườm nước đá vào, mới đi đến cửa phòng bệnh của Thương Mặc, lại phát hiện Triệu Mạt Thương ở bên trong, chần chờ vài giây, vẫn lựa chọn quay người tránh đi trong chốc lát.
Ở trong vườn hoa bệnh viện tùy ý đi lại, nhưng trong đầu vẫn vang lên đoạn ghi âm Thương Mặc đặc biệt để cho mình nghe.
Vẫn cùng. . .
Nhớ tới một cái nhăn mày, một tiếng cười của nữ nhân giống yêu nghiệt kia, Linh Lung bỗng nhiên phát hiện, không biết từ khi nào, chính mình lại có thể nhớ rõ nhiều thần tình của Lệnh Hồ Huyên như vậy.
Mà nhiều nhất, chính là vẻ mặt lúc nàng nhìn mình cưng chiều, giống như Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc.
Thì ra là thế này phải không, quả nhiên cô quá trì độn rồi, ngày hôm nay nếu không phải Thiếu chủ bỗng nhiên vạch trần chuyện này, sợ rằng cả đời cô cũng sẽ không phát hiện ra.
Khó trách gần đây thái độ của Lệnh Hồ Huyên đối với cô kỳ quái như vậy.
"Huyên tỷ, chị còn muốn theo đuổi Linh Lung sao?"
"Thiếu chủ, tôi không phải vẫn cùng một chỗ với em ấy sao?"
Đoạn ghi âm kia lại một lần nữa vang lên ở bên tai, Linh Lung ngơ ngác nghe, khóe môi nhịn không được lộ ra ý cười ngay cả chính cô cũng không có chú ý đến.
"Huyên tỷ, chị còn muốn theo đuổi Linh Lung sao?"
"Thiếu chủ, tôi không phải vẫn cùng một chỗ với em ấy sao?"
Đoạn ghi âm kia vang lên chừng bốn, năm lần, Linh Lung bỗng nhiên ý thức được không đúng.
Âm thanh này, tựa hồ là chân thực tồn tại?
Có chút bị hù dọa nhìn xung quanh, quay người lại liền đối mặt với đôi mắt ướt át gần trong gang tấc của Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung nhất thời ngẩn người ra đó.
Trên tay Lệnh Hồ Huyên cầm điện thoại di động, màn hình điện thoại sáng lên, mà điện thoại trong túi của Linh Lung không ngừng rung động, đem ghi âm từng lần một mà lặp lại.
"Ah. . ." Lệnh Hồ Huyên kịp thời phản ứng, trước hết nhấn tắt điện thoại, có chút tự giễu, "Chúng ta lại bị Thiếu chủ tính kế."
Thiếu chủ nhà nàng, quả nhiên là tiểu hồ ly, cho dù dưới tình huống như vậy, còn nhớ rõ tính kế mình và Linh Lung
Ghi âm không lặp lại nữa, Linh Lung nhìn Lệnh Hồ Huyên hồi lâu, quay mặt đi, "Ừ, chị bị Thiếu chủ tính kế, về sau đừng nói lời mập mờ như thế, sẽ bị Thiếu chủ hiểu lầm."
"Không phải Thiếu chủ hiểu lầm." Sớm đã nhìn ra gì đó từ thần sắc của Linh Lung, Lệnh Hồ Huyên dứt khoát không giấu diếm nữa, nhìn thẳng Linh Lung, "Đó là sự thật."
"Được rồi." Linh Lung không dám quay đầu nhìn nàng, đi mấy bước cùng nàng kéo dài khoảng cách, cố ý thả lỏng chính mình, "Tôi và chị khẳng định đều phải ở cùng Thiếu chủ cả đời, câu nói kia đúng là sự thực."
"Tiểu Linh Lung. . ." Lệnh Hồ Huyên có chút buồn cười mà nhìn cô gái vẫn còn mạnh miệng, đến gần mấy bước, hai tay vòng lên cổ của cô, "Em không được tự nhiên như vậy làm cái gì? Là tôi thổ lộ với em, cũng không phải em thổ lộ với tôi."
"Tôi......" Linh Lung mặt đỏ lên, không hiểu vì sao mà trừng mắt nhìn nàng.
"Tôi thổ lộ, là chuyện của tôi, em có chấp nhận hay không, là chuyện của em, không cần không được tự nhiên như vậy." Lệnh Hồ Huyên gần sát cô, mang theo một chút vui vẻ, nhiệt khí phả vào trên vành tai Linh Lung, đem vành tai mềm mại nhuộm trở thành phấn nộn màu đỏ.
Linh Lung lập tức từ trong ngực nàng tránh ra, lui về phía sau mấy bước, mang theo một tia trong trẻo nhưng lạnh lùng, "Chị thổ lộ, là chuyện của chị, thế nhưng mời chị không cần luôn làm phiền tôi như vậy."
Lệnh Hồ Huyên là có ý gì?
Cái gì gọi là thổ lộ là chuyện của nàng, có chấp nhận hay không là chuyện của mình.
Lẽ nào nàng không cảm thấy hai chuyện này thật ra là liên quan đến hai người sao?
Luôn luôn tùy tiện như vậy, tựa như những bữa tiệc xã giao, có người gọi điện thoại nàng phải đi.
Lệnh Hồ Huyên đến cùng xem cô là cái gì!
Không được tự nhiên mà nghĩ đến, Linh Lung trừng mắt liếc Lệnh Hồ Huyên, "Tóm lại, không muốn lại mập mờ như vậy."
Mặc dù không hoàn toàn hiểu được Linh Lung xảy ra chuyện gì, Lệnh Hồ Huyên vẫn mỉm cười gật đầu, lại đến gần cô một chút, "Về sau không mập mờ nữa."
"Hừ. . ." Khẽ hừ một tiếng, Linh Lung giả vờ ngắm phong cảnh tựa như không nhìn Lệnh Hồ Huyên, càng không nhìn kỹ trong lòng mình bởi vì nghe được câu này mà thất lạc.
Lệnh Hồ Huyên bước về trước một bước, vòng tay lên eo Linh Lung, vóc dáng Lệnh Hồ Huyên cao lại mang giày cao gót, tay kia nâng cằm Linh Lung lên, cúi đầu hôn lên.
Linh Lung lập tức trừng lớn mắt, nhìn đôi mắt gần trong gang tấc của nàng, từ trong con ngươi xinh đẹp nhìn thấy bóng dáng của mình, cũng nhìn thấy thâm tình bên trong, bất tri bất giác, hai mắt nhắm nghiền.
Trong tròng mắt xẹt qua một nụ cười cùng ôn nhu, Lệnh Hồ Huyên êm ái hôn Linh Lung, đầu lưỡi vụng về chen vào trong miệng Linh Lung trêu chọc cái lưỡi cũng vụng về như vậy, cho đến khi hai người đều có chút không thể thở nổi, lúc này mới buông cánh môi Linh Lung ra.
Ôm chặt Linh Lung, Lệnh Hồ Huyên cúi đầu, ở bên tai Linh nhẹ nhàng nói, "Về sau không phải mập mờ, mà là. . . yêu đương a !."
***************************
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tiểu Linh lung cùng Huyên tỷ tỷ ah, chậc chậc chậc. . .
Các ngươi sao lại chán ghét hài tử kia như vậy. Kỳ thực đứa bé kia miễn cưỡng, coi như thông minh a. . .
A..., cầu nhắn lại, cầu không Bá Vương, cảm mạo đâu lầu nhỏ chủ các loại khó chịu. . .
**************
Beta: Sao có cảm giác Huyên tỷ có chuẩn “thê nô” nhỉ ^^

Chương 94

"Thiếu chủ, có người muốn gây bất lợi cho Triệu Mạt Thương." Thương Mặc ở trong bệnh viện nằm vài ngày thì xuất viện, bất quá cũng không ở nhà Triệu Mạt Thương nữa, đương nhiên cũng không trở về trường học, mà trở về biệt thự lớn Thương gia.
Đang ở trong thư phòng của chính mình đọc sách Thương Mặc nghe vậy ngẩng đầu, nhìn thuộc hạ của mình đang báo cáo tình hình, trong tròng mắt hiện lên một tia tinh quang, "Tra rõ là ai chưa?"
"Vẫn còn đang điều tra." Nam nhân đứng ở trước bàn Thương Mặc, cúi đầu, "Sơ bộ kết luận cùng đứa bé kia có quan hệ."
Trên tay nắm bút một tiếng răng rắc bẻ gãy, Thương Mặc giận tái mặt, "Tôi cho các cậu tra lai lịch đứa bé kia, các cậu tra được như thế nào rồi?"
"Thiếu chủ, đây là tư liệu của đứa bé kia và ba của cô bé." Nam nhân cầm trong tay một phần tư liệu đặt lên trên bàn Thương Mặc, "Triệu Nam, năm nay năm tuổi, là con nuôi của Triệu Niệm Chiêu, Đại đội trưởng hình cảnh Cục công an hạ hạt thành phố Y"
"Con nuôi của Đại đội trưởng Cục công an hạ hạt thành phố Y." Thương Mặc nhíu mi, đưa tay cầm phần tài liệu kia mở ra, rút tư liệu ra nhìn lại.
Triệu Niệm Chiêu.....
Nhìn tên này, chân mày Thương Mặc nhíu càng chặt hơn.
Cái tên này......
Lắc đầu, loại bỏ cảm giác quái dị đột nhiên xuất hiện, Thương Mặc lật xem phần tài liệu kia, lâm vào trầm tư.
Triệu Niệm Chiêu, nguyên đại đội trưởng Cục công an một thị trấn trong thành phố Y, nửa năm trước bởi vì tội cưỡng gian làm chết người mà bị bắt, sau đó thừa dịp người canh gác không chú ý chạy trốn, mang theo con gái trốn khỏi thị trấn.
Trên đường chạy trốn, không chỉ Cục công an đang truy tìm tin tức của hắn, còn có một số người không rõ lai lịch cũng điều tra, thậm chí truy sát hắn.
Thương Mặc xoa xoa huyệt Thái Dương, đem tổng cộng ba trang tư liệu xem qua một lần, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nhìn ra người nọ đến cùng khi nào thì cùng Triệu Mạt Thương từng có quan hệ.
Nếu như không có quan hệ, tại sao muốn nói cho tiểu quỷ phiền chết người kia Triệu Mạt Thương chính là mẹ cô bé?
Rất là khó hiểu mà nghĩ đến, lại nghĩ không ra nửa điểm đầu mối, Thương Mặc ngồi dựa vào trên ghế hồi lâu, thấy thủ hạ còn đứng ở đó chờ mệnh lệnh của mình, sau đó mở miệng nói, "Trước bảo vệ tốt cô ấy, chú ý đứa bé kia một chút........Được rồi, lần trước các cậu truy đuổi tung tích Triệu Niệm Chiêu, sao lại thất thủ?"
Lấy thế lực Thanh Long Bang ở nơi này mà xem, thất thủ thật sự là một việc rất không thể tưởng tượng nổi.
"Báo cáo Thiếu chủ, chúng thuộc hạ một đường truy tìm tung tích những người đó, mãi cho đến khu Thành Đông, những người đó vào một ngôi biệt thự, chúng tôi không dám hành động thiếu suy nghĩ, liền lưu lại ở bên ngoài theo dõi. Vào lúc ban đêm, chúng tôi thay phiên nhau giám sát. Mấy ngày sau đó đều là như thế, chính là trong ngôi biệt thự kia vẫn không có người ra vào qua, ngay cả người đưa cơm cũng không có. Vì vậy mấy người chúng tôi liền lén lút lẻn vào, không nghĩ tới trong biệt thự không có một bóng người."
"Như vậy..." Tay từng cái gõ nhịp lên tay vịn của chiếc ghế, Thương Mặc suy tư một chút, lại ngẩng đầu hỏi, "Có tra ra ngôi biệt thự kia là sản nghiệp của ai không?"
"Là một nhà kinh doanh bất động sản." Nam nhân vẻ mặt nghiêm túc, "Chúng tôi điều tra bối cảnh của người kinh doanh bất động sản kia, không có bất kỳ khả nghi nào."
"Ừm." Thương Mặc nhàn nhạt gật đầu, "Vậy cứ như vậy đi, bảo vệ cô ấy thật tốt."
"Dạ!"
Đợi sau khi người kia lui ra ngoài, Thương Mặc vừa cẩn thận mở ra phần tài liệu kia, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên ba chữ Triệu Niệm Chiêu, đôi mắt thâm thúy không biết đang suy nghĩ cái gì.
Linh Lung đẩy cửa thư phòng ra tiến đến, đem một chậu hoa quả đặt trước mặt Thương Mặc, "Thiếu chủ, Bang chủ bảo người ăn."
"Ách..." Thương Mặc vẻ mặt 囧 mà nhìn chậu hoa quả kia, ngẩng đầu hướng về phía Linh Lung lộ ra mỉm cười, "Linh Lung, gọi Huyên tỷ đến, chúng ta cùng nhau ăn."
Nói là chậu, thật sự là chậu. . .
Cũng không biết bác sĩ cùng Thương Thần Nho nói gì đó, từ sau khi Thương Mặc trở về thì mỗi ngày Thương Thần Nho lại để cho người đưa hoa quả đem qua cho Thương Mặc, bắt Thương Mặc đem chỗ hoa quả này ăn sạch mới được.
Hơn nữa cái chậu kia, chính là cái loại chậu rửa mặt thật to, bên trong đặt các loại hoa quả, mỗi lần Thương Mặc ăn xong chậu hoa quả này, đều muốn chống đỡ ăn không vô.
Linh Lung nghiêm mặt, thanh âm băng lãnh, "Muốn gọi Thiếu chủ tự mình gọi đi."
Thương Mặc trên trán nhất thời trượt xuống một giọt mồ hôi lạnh, cố ý làm mặt lạnh, "Linh Lung, đối với Thiếu chủ nên nói như vậy sao? Còn có, mệnh lệnh của chị, cũng không nghe rồi hả?"
"Thiếu chủ có thể trừng phạt em." Linh Lung như trước nghiêm mặt, không có một gợn sóng nói, "Cho dù đem em điều đến địa phương khác đều không sao."
"..." Thương Mặc thoáng cái bó tay rồi, trầm mặc thật lâu, vẻ mặt bị đánh bại mà cầm điện thoại di động lên, "Huyên tỷ cứu mạng, đến thư phòng giúp em ăn trái cây."
Bên đầu điện thoại kia Lệnh Hồ Huyên vừa nghe Thương Mặc nói, cười duyên ra tiếng, "Thiếu chủ ngoan, đem hoa quả ăn sạch mới là đứa bé ngoan. "
Ồ?
Thương Mặc lúc này mới ý thức được có chỗ nào không đúng.
Làm sao cả Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung gần đây đối với mình càng ngày càng không biết lớn nhỏ, trước đây không phải luôn rất mực cung kính sao?
"Cắt, chị không đến, em và Linh Lung liền đem hoa quả ăn sạch." Thương Mặc toan tính nói, trong giọng nói tràn đầy khinh thường, "Không có chị chúng em vẫn có thể đem hoa quả ăn hết."
"Thiếu chủ, Bang chủ nói hoa quả phải tự mình ăn hết, còn có, Linh Lung có việc phải đi ra ngoài rồi." Linh Lung đứng ở một bên rất nhanh chóng hiểu ý tứ trong lời nói của Thương Mặc, trực tiếp nói một câu, sau đó cung kính khom lưng chào Thương Mặc đi ra khỏi thư phòng.
Thương Mặc trợn mắt há hốc miệng mà nhìn toàn bộ động tác của Linh Lung, thật lâu, mới đối với người trong điện thoại nói, "Huyên tỷ, chị làm thế nào đem Linh Lung làm phát bực, em ấy ngay cả em cũng không để ý tới."
Lệnh Hồ Huyên đang ngồi trong văn phòng luật sư, nghe vậy thở dài, không trả lời.
"Em mặc kệ, chị tự mình giải quyết, mệt cho em còn giúp hai người tạo cơ hội." Thương Mặc bĩu môi, rất không tình nguyện nói, "Kết quả em còn xui xẻo theo, chị đem tiểu Linh Lung đáng yêu nghe lời nhà em trả lại đây."
Lệnh Hồ Huyên đem một tay kia nắm bút bỏ lên trên bàn, có chút bất đắc dĩ nói, "Thiếu chủ, em có phát hiện hay không gần đây em có cái gì rất không đúng?"
"Hửm?" Thương Mặc hai chân bắt chéo, tiện tay cầm lấy quả táo gặm một miếng lớn, miệng nhét đầy nói, "Cái gì?"
"Gần đây em, so với trước đây còn......." Lệnh Hồ Huyên thực sự không biết phải hình dung như thế nào, hành vi cử chỉ của Thương Mặc gần đây, "Ngược lại, so với trước kia, quả thực biến thành người khác."
"Ah....." Khóe môi Thương Mặc nhếch lên, cười đến vô cùng tà mị, "Huyên tỷ, mọi người còn không có thói quen em đổi tới đổi lui?"
"..." Lệnh Hồ Huyên bó tay hết chỗ nói vài giây, lắc đầu, "Thiếu chủ, em bận rộn, tôi cũng phải bận rộn."
"Được rồi, lúc rảnh rỗi giúp em xem cô gái ngốc kia một chút." Thương Mặc đem quả táo vài miếng gặm hết, hột táo cũng ném chuẩn vào trong thùng rác, rất nhanh chóng đáp câu kia sau đó cúp điện thoại.
Thay đổi sao?
Thay đổi a !. . .
Ngón tay Thương Mặc vuốt ve túi tài liệu kia, có chút ảm đạm mà cười khổ.
Đã hơn nửa tháng đi qua, nàng đi tìm Triệu Mạt Thương nhiều lần, mỗi lần Triệu Mạt Thương đều xem nàng như người trong suốt.
Nàng nói muốn theo đuổi Triệu Mạt Thương, nhưng nàng chưa từng theo đuổi qua người nào, không biết nên làm sao theo đuổi, bị phớt lờ nhiều lần như vậy, nàng cũng cảm thấy trong lòng có chút nguội lạnh.
Cô gái cố chấp kia, nhất định là quyết định chủ ý không cần nàng nữa.
Mỗi một lần bị coi nhẹ, mỗi một lần bị đả kích, Thương Mặc đều sẽ cảm giác được ngực bị đao đâm một nhát, so với bất kỳ lần bị thương nào trước đây đều đau đớn hơn, nhưng nét mặt vẫn mang theo nụ cười.
Nàng muốn cho Triệu Mạt Thương biết cho dù nàng bị đả kích như vậy, nàng vẫn rất vui vẻ.
Giống như Lệnh Hồ Huyên, rõ ràng gần đây Linh Lung một mực trốn tránh nàng, nhưng vẫn xem như chưa có chuyện gì từng phát sinh, vừa thấy Linh Lung thì liền dính đến trên người Linh Lung.
Thế nhưng mà... Thật là khó ah.
Nàng chịu không nổi Triệu Mạt Thương dùng thái độ đối đãi với người khác đối đãi nàng.
Nghe nói mặt đối lập của yêu không phải hận, mà là triệt để lạnh lùng.
Nếu như Triệu Mạt Thương thực sự có thể làm được ngày qua ngày mà đối với nàng thờ ơ, có phải một ngày nào đó sẽ thực sự không yêu nàng nữa hay không?
Mỗi một lần nghĩ như vậy, Thương Mặc đều cảm giác mình như sắp chết, sau đó nghĩ đến lời ba ba nói tự an ủi mình, dùng cách thức Lệnh Hồ Huyên đối đãi Linh Lung kiên trì bền bỉ cổ vũ chính mình, sau đó lộ ra nụ cười, lần nữa đứng lên, như mọi ngày đi theo phía sau Triệu Mạt Thương.
Thở thật dài, Thương Mặc dựa vào lưng ghế dựa hai mắt nhắm nghiền, mệt mỏi dần dần ngủ thiếp đi.
Hơn nữa tháng nay, vết thương trên người nàng đều đang khép lại, thường sẽ làm nàng có cảm giác ngứa khắp người.
Hơn nữa, chẳng biết tại sao, các tỉnh phía Nam có một số bang phái nhỏ cư nhiên rục rịch ngóc đầu dậy, nàng thường xử lý sự tình đến đêm khuya, sáng lại muốn mặt dày đến dưới lầu nhà Triệu Mạt Thương, nhìn mỹ nhân sau khi xuống lầu, hấp tấp đi qua mà nói với cô mình sẽ đưa cô đi làm, lại bị cự tuyệt, lái xe đi theo sau Triệu Mạt Thương, nhìn thấy Triệu Mạt Thương vào viện kiểm sát, lại lái xe trở về, buổi trưa lại qua chờ cô tan tầm........
Cả một ngày tuần hoàn những bước này, mỗi lần đều bị Triệu Mạt Thương coi nhẹ, trở về lại phải xử lý những chuyện phiền lòng, Thương Mặc cảm giác mình chưa từng có mệt như vậy qua.
Vốn là dựa vào lưng ghế dựa muốn nhắm mắt trong chốc lát, nhưng không ngờ một giấc này, lại ngủ đến hơn chín giờ đêm, mà một số người trong nhà biết rõ nàng muốn đi đón Triệu Mạt Thương tan làm, cũng tận lực không đi nhắc nhở Thương Mặc.
Nửa tháng này Thương Mặc mỏi mệt tất cả mọi người đều nhìn ở trong mắt, mấy người đi theo bảo vệ Triệu Mạt Thương biết Thiếu chủ của bọn họ mỗi lần đều bị không để ý tới, trong lòng tự nhiên có cảm xúc tức giận bất bình.
Ngày hôm nay thấy Thương Mặc cư nhiên không có đúng giờ đi ra cửa đợi Triệu Mạt Thương tan tầm, một đám người cũng liền cố ý không đi nhắc nhở Thương Mặc chuyện này.
Mà lúc này, Triệu Mạt Thương ngồi trong phòng khách nhà mình, hai chân co lại ở trên ghế sa lon, ôm lấy đầu gối, chân mày xinh đẹp nhăn lại thặt chặt.
Thương Mặc ngày hôm nay cư nhiên không có đi đợi cô tan tầm, là. . . lại có chuyện gì xảy ra sao?
Nghĩ đến Thương Mặc bởi vì có việc không thể tới đón cô, Triệu Mạt Thương một điểm ý tứ quở trách cũng không có, ngược lại là từng đợt hãi hùng khiếp vía.
Từ khi cô và Thương Mặc bắt đầu quen biết, đến biến cố hơn nửa tháng trước, Thương Mặc chỉ rời cô hai lần, một lần là buổi tối đi ra ngoài đêm khuya trở về, sau khi trở về cả người tinh thần đều trở nên hết sức mệt mỏi, một lần khác. . . thì mang theo bất an sâu đậm cùng vết thương khắp người.
Nghĩ tới đây, chân mày Triệu Mạt Thương nhíu chặt hơn.
Tiểu Đản lại đi làm chuyện nguy hiểm gì rồi?
-----------------
Editor: Rõ ràng là yêu nhau vậy mà còn vờn nhau chi vậy hai đứa, rõ khổ mà haizzzzzzzzz
Beta: Dạo này bơ được mùa nên thôi tiểu Mặc ráng ăn nhiều cho đẹp da nha hem ^^! Cơ mà thật khó để dán cái mặt nóng vào cái "lưng" lạnh 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna