Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 143 + 144

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 143

Từ trên máy bay bước xuống, đứng trên địa phận thành phố X, Thương Mặc nhìn lên bầu trời một chút, hít sâu một hơi, đi về phía chiếc xe đã chờ ở cách đó không xa .
Nàng đã mua vé máy bay chuyến sớm nhất để trở về rồi, chỉ không biết, Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung bây giờ thế nào .
Uông Minh giúp Thương Mặc mở cửa xe, đợi nàng ngồi vào rồi mới đóng cửa, trở lại vị trí điều khiển lái xe đi, hướng tới bệnh viện lái đi.
"Huyên tỷ sao rồi?" Thương Mặc cau mày, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm kính chiếu hậu, Uông Minh chuyên chú lái xe, giọng nói lại khó nén thống khổ,"Làm phẫu thuật, trước khi tôi đi cô ấy còn chưa có tỉnh.".
"Như vậy..." Thương Mặc nhàn nhạt gật đầu, như có điều suy nghĩ quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, lại nói," Hai người bọn họ xảy ra chuyện gì?".
Uông Minh chần chờ vài giây,"Ngày hôm qua Linh Lung nói lão sư của Thiếu chủ tìm Thiếu chủ, liền đi gặp ông ta, Lệnh Hồ đi cùng em ấy.".
Trừng lớn mắt, Thương Mặc bất khả tư nghị thất thanh nói,"Lão sư? Khúc lão sư?".
"... Vâng".
Bởi vì kinh ngạc mà ngồi thẳng thân mình, Thương Mặc sau khi kinh ngạc lập tức khôi phục bình tĩnh, thả lỏng người dựa vào lưng ghế dựa,"Có phái người đi tới chỗ Khúc lão sư xem xét chưa?".
"Đi rồi, vẫn không tìm thấy Linh Lung." Uông Minh nắm tay lái bàn tay có chút trắng bệch, cắn răng,"Không ai biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, trừ phi Lệnh Hồ Huyên nhanh chóng tỉnh lại.".
Rũ mắt xuống, Thương Mặc vén lên mái tóc che trước trán trên, không nói một lời, trong đầu bắt đầu nhanh chóng phân tích tình huống.
Linh Lung là lúc đi gặp Khúc lão sư mới bị bắt , Lệnh Hồ Huyên cũng là bởi vì như vậy mới bị thương nặng. Nhưng chuyện này cũng không có nghĩa là Khúc lão sư là đầu sỏ gây nên, huống chi, ông ta có cái gì lý do phải làm như vậy?
Nhớ tới nam nhân trung niên kia đồng dạng có một thân chính khí, Thương Mặc vô lực tựa lưng vào ghế ngồi, chợt có chút mờ mịt.
Bằng trực giác của nàng, luôn cảm thấy chuyện này cùng Khúc Lưu Thông có liên quan, nhưng trong tình cảm, nàng vô luận như thế nào cũng không nguyện ý cùng Khúc Lưu Thông đối địch.
Nếu là địch, Triệu Mạt Thương cũng sẽ cảm thấy thống khổ đi?
Sau khi đỗ xe ở bãi đỗ xe của bệnh viện, Thương Mặc vội vã theo Uông Minh đi vào trong bệnh viện, cho đến khi đến cửa phòng bệnh, dừng bước lại, đẩy cửa ra bước vào .
Lệnh Hồ Huyên nhắm hai mắt nằm ở trên giường, trên đầu còn quấn lấy băng gạc, trên người đang đắp cái chăn trắng noãn, vẻ mặt an tường, lại làm cho Thương Mặc cảm thấy chói mắt.
"Minh......" Cô gái đứng bên cạnh giường bệnh, sợi tóc mềm mại phủ trên vai, dáng người Linh Lung hấp dẫn, khí chất có vẻ hết sức thanh thuần, lúc này thấy Thương Mặc và Uông Minh tiến vào, có chút sợ hãi gọi Uông Minh.
Uông Minh đối nàng làm động tác chớ có lên tiếng, đứng ở phía sau Thương Mặc, vẻ mặt nghiêm túc.
Cô gái lúc này mới đem tầm mắt rơi xuống Thương Mặc, vẻ mặt tò mò đánh giá Thương Mặc.
"Cô là ai?" Thương Mặc lạnh lùng hỏi, ánh mắt không rời Lệnh Hồ Huyên, thong thả đi đến bên giường, trong lòng tuy rằng áy náy lo lắng, trên mặt vẫn như trước thản nhiên .
"Tôi..." Cô gái giống như bị giật mình, bất lực nhìn Uông Minh, Uông Minh âm thầm hít hai tiếng,"Thiếu chủ, Tằng Manh là tôi gọi tới hỗ trợ chăm sóc Lệnh Hồ .".
"Tằng Manh?" Thương Mặc nâng cao âm điệu, lúc này rốt cục quay đầu liếc mắt quét nhìn Tằng Manh một cái, gật gật đầu,"Làm phiền cô rồi.".
"Không phiền toái ..." Tằng Manh lập tức lộ ra nụ cười miễn cưỡng , nhìn chằm chằm Thương Mặc một lúc, miệng còn nhỏ giọng nói thầm "Thì ra đây là Thiếu chủ".
Sờ sờ cái mũi, Thương Mặc mở miệng sai người gọi bác sĩ tới, hỏi thăm một chút tình huống, chân mày nhăn càng chặt hơn.
Trừ bỏ trên người có vết thương đạn bắn, đầu lại còn bị đánh quá mạnh mà có máu tụ.
"Chị ấy khi nào có thể tỉnh lại?" Tay đút vào túi, giọng nói của Thương Mặc như trước bình tĩnh hỏi bác sĩ.
"Cái này..." Bác sĩ đeo gọng kính màu vàng đẩy đẩy kính,"Khó mà nói, khả năng buổi tối có thể tỉnh, cũng có thể phải một tháng sau, thậm chí một năm sau, mười năm sau......".
Tay đột nhiên nắm chặt thành quyền, trong mắt Thương Mặc xẹt qua một chút thống khổ, môi mấp máy, hơn nửa ngày, gian nan nói,"Vậy...... Làm phiền ngài Bác sĩ, hy vọng có thể sớm một chút làm cho chị ấy tỉnh lại.".
"Tốt." Bác sĩ gật gật đầu, đang muốn rời đi, nghĩ nghĩ lại nói,"Bệnh nhân ý chí rất mạnh, cùng cô ấy trò chuyện, có lợi cho việc làm cho cô ấy tỉnh lại nhanh hơn.".
"Được, cám ơn bác sĩ." Thương Mặc đối với bác sĩ nói lời cảm tạ, sau đó liền đi tới bên giường bệnh ngồi xuống, yên lặng nhìn người đang nhắm hai mắt, Lệnh Hồ Huyên, ngực một hồi đau nhức.
Tựa hồ, từ sau khi Lệnh Hồ Huyên được ba ba nàng nhận nuôi, Lệnh Hồ Huyên vẫn luôn đảm đương hai vai trò tỷ tỷ và thủ hạ đắc lực.
Lần này là nàng sơ sót, chỉ lo ở kinh đô chiếu cố Triệu Mạt Thương, không nghĩ tới cư nhiên sẽ ở địa bàn của nàng xảy ra chuyện như vậy.
"Các người đi ra ngoài trước đi." Thương Mặc mở miệng nói xong, tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng,"Tôi cùng Huyên tỷ nói chuyện một lát .".
"Dạ!" Uông Minh cúi đầu lên tiếng, lôi kéo Tằng Manh đi ra khỏi phòng bệnh.
"Minh, Thiếu chủ thật tuổi trẻ."Sau khi Tằng Manh từ phòng bệnh lý đi ra, nắm tay Uông Minh,"Bất quá rất có khí thế.".
Uông Minh mạnh mẽ xả ra một bộ dạng tươi cười, tay mơn trớn sợi tóc của Tằng Manh ,"Tôi đưa em trở về nhé.".
"Không được, không phải anh nhờ em chăm sóc Lệnh Hồ Đường chủ sao?" Tằng Manh cố chấp lắc đầu, con ngươi xinh đẹp mở thật to ,"Thiếu chủ cũng sẽ không liên tục lưu lại chăm sóc cô ấy.".
Trầm mặc vài giây, cũng hiểu được có đạo lý, Uông Minh gật gật đầu,"Vậy chờ một chút đi, xem Thiếu chủ xử lý như thế nào.".
"Ừ!" Tằng Manh dùng sức gật đầu, tay ôm lấy cánh tay Uông Minh ,"Anh cùng Lệnh Hồ Đường chủ là cùng Thiếu chủ cùng nhau lớn lên sao?".
"Ừ, còn có Linh Lung." Tâm tư sớm đã bay xa, Uông Minh vô ý thức đáp .
"Nha...... Vậy Thiếu chủ nhất định rất lo lắng cho Lệnh Hồ Đường chủ và Linh Lung." Tằng Manh giống như nói với Uông Minh, lại dường như thì thào tự nói một mình.
"Huyên tỷ......" Thương Mặc ngồi ở bên giường, tay chống cằm, ngữ khí thản nhiên, thật giống như Lệnh Hồ Huyên vẫn đang tỉnh táo,"Em không biết Linh Lung ở đâu, chị nhanh lên một chút nói cho em biết đi. Còn có, tên khốn kiếp nào dám đánh vào đầu chị như vậy, quấn băng gạc rất xấu, chúng ta cùng nhau báo thù đi nha.".
Hai mắt Lệnh Hồ Huyên vẫn cứ nhắm lại, chân mày lại bắt đầu nhíu chặt, Thương Mặc yên lặng nhìn vài giây, lại tiếp tục nói,"Khó có được, chị cùng Linh Lung cùng một chỗ, ngủ cái gì mà ngủ, mau đứng lên, tìm Linh Lung về, sau đó đem những người đó diệt trừ, em liền cho hai người làm một hôn lễ, thế nào?".
Cứ như vậy, Thương Mặc ngồi ở bên cạnh giường bệnh của Lệnh Hồ Huyên, lải nhải lẩm bẩm hết một buổi chiều, trừ bỏ việc giao việc cho thuộc hạ xử lý, một bước cũng không từng rời khỏi phòng bệnh.
Cho đến khi màn đêm buông xuống, Uông Minh rốt cục không nhìn được nữa, gọi điện thoại cho Triệu Mạt Thương, nói cho cô biết tất cả mọi chuyện.
Vốn đã trở về phòng mình, Triệu Mạt Thương tâm phiền ý loạn nghĩ một số việc, vừa nghe Uông Minh nói như vậy, lập tức ngây ngẩn cả người, phục hồi tinh thần lại, treo điện thoại gọi cho Thương Mặc, nghe bên đầu điện thoại kia truyền tới âm thanh "Đô đô", cảm thấy một trận sốt ruột.
"Alo......" Giọng nói của Thương Mặc nghe có chút khàn khàn, có lẽ là bởi vì nguyên nhân nói cả một buổi, làm cho Triệu Mạt Thương cảm thấy ngực đau một chút,"Tiểu Đản......".
"Ừ......" Thương Mặc lên tiếng, ánh mắt rơi vào trên mặt Lệnh Hồ Huyên còn đang nhắm hai mắt, bên tai nghe tiếng hít thở của Triệu Mạt Thương, rốt cục không có biện pháp tiếp tục bình tĩnh, mà nắm chặt quyền, hốc mắt dần dần ướt át,"Huyên tỷ... Huyên tỷ chị ấy......".
"Tôi biết tôi biết." Triệu Mạt Thương đau lòng trấn an Thương Mặc,"Tiểu Đản, Lệnh Hồ Huyên sẽ tỉnh lại, cô ấy là người quật cường như vậy, nhất định sẽ tỉnh lại.".
"Em biết......" Giọng nói của Thương Mặc thật thấp,"Em chẳng qua là cảm thấy hổ thẹn, đều là em quá mức sơ sót.".
Ngồi dựa vào đầu giường, Triệu Mạt Thương cúi đầu, một hồi lâu mới nói,"Không phải là lỗi của em, muốn nói sai, cũng là tôi......".
"Lại là chị! Chị lại nghĩ như vậy!" Thương Mặc bỗng nhiên kích động lên, có chút nghẹn ngào,"Chị...... Chị như thế nào cái gì đều có thể ôm đến trên người chính mình ...... Rõ ràng không liên quan gì đến chị......".
"Tôi......" Nghe lời nói kích động của em ấy, Triệu Mạt Thương hạ mí mắt, lông mi rung động, bỗng cười cười nói,"Được, không phải lỗi của tôi, cũng không phải lỗi của em, được không?".
Thương Mặc nhất thời trầm mặc .
"Tiểu Đản, Uông Minh nói từ sau khi em xuốn máy bay cũng chưa ăn một chút nào, đi ăn chút gì đi." Giọng nói ôn nhu hống Thương Mặc, vẻ mặt Triệu Mạt Thương ôn nhu,"Ngoan, liền ăn chút, có được không?".
"......".
"Tiểu Đản, em còn muốn cứu Linh Lung , nhanh đi ăn cơm." Mắt thấy lấy mềm không được, Triệu Mạt Thương dứt khoát thay đổi ngữ khí, có chút giống như mệnh lệnh nói, "Nhanh!"
"Ăn không vô......" Thương Mặc có chút ủ rũ,"Thật sự ăn không vô......".
"Ăn không vô cũng muốn miễn cưỡng ăn một chút." Triệu Mạt Thương nhíu mày thật chặt,"Nghe lời.".
"Em......".
"Nếu em không nghe lời, ngày mai tôi sẽ không ăn cơm." Chân mày nhướng lên, giọng nói của Triệu Mạt Thương khôi phục bình thản," Một ngày em không ăn cơm, một ngày đó tôi cũng không ăn cơm.".
"Chị ...... em......" Thương Mặc nhất thời có chút hoảng, hơn nữa ngày, không biết làm thế nào,"Em sẽ đi ăn ngay bây giờ. "
"Thực ngoan." Triệu Mạt Thương lại hống Thương Mặc vài câu, thẳng đến khi xác định nàng thật sự đi ra ngoài ăn cái gì đó, lúc này mới thả lỏng thân mình ngã xuống trên giường, nhìn trần nhà ngẩn người.
Lúc đầu cô...... Còn muốn hỏi Thương Mặc một số chuyện, nhưng hiện tại Thương Mặc mệt mỏi như vậy, khó chịu như vậy, vẫn là không nên làm phiền nàng .
Hôm nay, ban ngày sau khi tiễn Thương Mặc lên máy bay, cô đã bị Chu Nghiên mời đi, lại gặp được cái người làm cho người ta kính ngưỡng Chu gia lão gia tử - Chu Chiến Quốc.
Mới bước vào gian thư phòng kia, cô lại có một loại cảm giác giống như đã từng quen biết, mà cảm giác như vậy, đến từ chính trong trí nhớ đó là thư phòng của Thương Thần Nho .
"Triệu gia nữ oa oa." Chu Chiến Quốc thấy cô tiến vào, chậm rãi gật đầu, đánh giá cô,"Nghe đại danh đã lâu ...".
"Chu Tư lệnh nói đùa." Tuy rằng không biết ông ta mời chính mình đến có mục đích gì, nhưng cũng biết mình tuyệt đối an toàn, Triệu Mạt Thương tự trấn an mình, cho dù khẩn trương, cũng là bởi vì người trước mặt này có lẽ là ông nội của Thương Mặc.
Chu Chiến Quốc mỉm cười nhìn cô,"Không cần khách khí như vậy, nếu như con nguyện ý, có thể gọi ta một tiếng ông nội.".
Triệu Mạt Thương sửng sốt vài giây, mặt hơi hơi đỏ hồng, nhỏ giọng nói,"Ông nội......".
"Ha ha......" Chu Chiến Quốc nhất thời cười to, thật lâu sau, nghiêm nghị nhìn Triệu Mạt Thương,"Ta hy vọng, cháu dâu của ta cùng bà bà* của nàng giống nhau, đều là kiểm sát trưởng tốt."
*bà bà: mẹ chồng
********************

Chương 144

Bà bà...... Cháu dâu......
Mặt Triệu Mạt Thương trong nháy mắt đỏ như bị hỏa thiêu.
Cô đương nhiên biết bà bà của cô trong miệng Chu Chiến Quốc là ai, Sở Chiêu cũng là kiểm sát trưởng, chuyện này lúc trước Thương Thần Nho từng nói cho cô biết.
"Ta nghe nói con muốn buông bỏ sự nghiệp kiểm sát trưởng?" Chu Chiến Quốc nhấp một ngụm trà sau đó chậm rãi nói,"Tại sao lại có ý tưởng ngu xuẩn như vậy?".
"Tôi......" Nghe được Chu Chiến Quốc nói như vậy, tâm tình của Triệu Mạt Thương nhất thời thấp xuống, đôi môi khẽ mở, giống như muốn nói gì đó, lại nói không nên lời.
"Ông biết quan hệ giữa tôi với Mặc Nhi sao?" Thấy vẻ mặt cô rối rắm, Chu Chiến Quốc cũng không tiếp tục làm khó dễ cô nữa, lời nói xoay chuyển, ánh mắt sắc bén nhìn cô, khí thế không giận tự uy trên người làm cho Triệu Mạt Thương âm thầm kinh hãi,"Đứa nhỏ kia thông minh như vậy, hẳn là đã muốn đoán được rồi.".
Chần chờ vài giây, Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu.
"Tốt lắm." Chu Chiến Quốc vừa lòng gật đầu, đứng dậy, chắp tay sau lưng cất bước đến trước mặt Triệu Mạt Thương, trầm giọng nói,"Con phải biết rằng, Chu gia ta so với Triệu gia cùng Đan gia cũng không kém".
Lời này, cũng có chút khiêm tốn .
Chu gia ở thời Chu Chiến Quốc nắm quyền, có thượng tướng Chu Chiến Quốc, đến thời Thương Thần Nho, có Uỷ viên quốc hội và lão đại hắc đạo phía nam, rồi đến đời Thương Mặc, hai người Chu Hào Chu Nghiên cùng ở quân đội đảm đương vị trí trọng yếu, mà Thương Mặc đã sớm trở thành bá chủ hắc đạo một phương.
Lịch đại mỗi người của Chu gia, đều không phải là người bình thường.
Mà trái lại Triệu gia Đan gia, cho dù gia nghiệp lớn, nhưng năng lực cũng không nhiều, nếu không như thế, Triệu Mạt Thương sẽ không bị buộc làm người thừa kế .
Huống chi, Chu gia gia nghiệp thế lực, vốn lớn hơn rất nhiều so với Triệu gia và Đan gia .
Triệu Mạt Thương càng cảm thấy ảm đạm, rũ đôi mắt xuống thật lâu, âm thanh nhẹ nhàng ,"Mạt Thương biết.".
Thở dài, Chu Chiến Quốc thấy Triệu Mạt Thương như vậy, khoát khoát tay,"Con cũng không cần như vậy, ta nói với con những chuyện này, chính là muốn nói cho con biết, Mặc Nhi nhà chúng ta xứng đôi với con, con không cần ủy khuất.".
"Tôi cho tới bây giờ chưa từng cảm thấy ủy khuất." Cho dù bởi vì lời nói kiêu ngạo của Chu Chiến Quốc mà ảm đạm hồi lâu, Triệu Mạt Thương sau khi nghe đến ông ta nói như vậy, vẫn lập tức ngẩng đầu phản bác.
"Ta biết." Trong mắt Chu Chiến Quốc xẹt qua một chút ý cười,"Đừng khẩn trương như vậy.".
"Tôi vẫn cảm thấy là tôi liên lụy em ấy." Triệu Mạt Thương lại cúi đầu, trong giọng nói tràn đầy áy náy,"Em ấy...... Kỳ thực có thể tốt hơn ......".
"Chuyện này thì con sai lầm rồi.".
Triệu Mạt Thương lại lần nữa ngẩng đầu, sững sờ nhìn Chu Chiến Quốc .
Cô không rõ vị lão nhân này đã là cấp bậc Thượng tướng này rốt cuộc muốn làm cái gì, nhưng trong lòng lại hiện lên một cái ý tưởng.
Người của Chu gia, luôn luôn như vậy quanh co lòng vòng làm cho người ta xem không hiểu, Thương Mặc quả nhiên là đứa nhỏ của Chu gia.
"Nếu như vậy, ta sẽ không để cho con bé cùng một chỗ với con......" Chu Chiến Quốc tỏ ra rất uy nghiêm nói xong, dừng một chút, lại nói,"Chí ít sẽ không chỉ đơn giản như vậy để cho các con cùng một chỗ.".
Lắc đầu, Chu Chiến Quốc lại tiếp tục chậm rãi nói,"Đứa bé kia, cùng ba ba nó giống nhau, đều cứng đầu như vậy".
Tuy là nói như vậy, ngữ khí của Chu Chiến Quốc lại càng ngày càng tự hào,"Bất quá, ta đã sớm biết năng lực mạnh mẽ của Mặc Nhi.".
"Năng lực của em ấy quả thật rất mạnh." Triệu Mạt Thương cũng rất tự hào, đột nhiên , nhớ đến một giờ trước mới tiễn bảo bối ra sân bay, không khỏi có chút thất thần .
Liếc mắt quét nhìn cô một cái, Chu Chiến Quốc hít một hơi,"Nhưng Thần Nho cùng Sở Chiêu, lại muốn để cho sinh hoạt của Mặc Nhi giống như người bình thường. Đứa nhỏ của Chu gia, như thế nào có thể bình thường. Mặc Nhi nên bị ép buộc ".
Thân mình nhẹ run rẩy, sắc mặt Triệu Mạt Thương hơi có chút tái nhợt, dường như nghĩ tới chuyện gì đó đáng sợ .
Làm cho Thương Mặc từ một người bình thường, bước trên con đường làm một Thiếu chủ hắc bang, không phải là...
"Năm đó ta đã biết rõ Thương Lang Bang đang làm chuyện mờ ám, bất quá, chuyện này ta không quản được, Thần Nho, con của chính mình, đương nhiên cần chính mình bảo vệ tốt, đây ước định trước khi hắn rời khỏi nhà nói với ta." Chu Chiến Quốc kỳ thật rất ít nói chuyện , nhưng hôm nay phá lệ, giống như muốn đem lời nói những năm gần đây tích góp từng tí một đều trong hôm nay nói xong,"Huống chi, Mặc Nhi đứa nhỏ kia, cũng nên là thời điểm chịu một cái kích thích nhận rõ sự thật. Cho nên, ta không để cho người cứu con bé.".
Triệu Mạt Thương nhất thời ngây ngẩn cả người, thân mình cứng ngắc đứng ngẩn ngơ tại chỗ, vẻ mặt không thể tin được.
Vô luận như thế nào, Thương Mặc cũng là cháu gái của lão nhân trước mặt này, nhưng lão nhân này, cư nhiên ở tình huống cháu gái thiếu chút nữa mất mạng, khoanh tay đứng nhìn.
"Con bé và nữ nhân kia...... Chuyện này ta cũng biết." Chu Chiến Quốc trầm mặt, bất mãn nói,"Nữ nhân như vậy làm sao có thể xứng đôi với con bé, cho dù các nàng không chia tay, ta cũng sẽ nghĩ biện pháp làm cho các nàng tách ra, huống hồ con bé còn là một nữ nhân.".
Nhíu mày lại, Triệu Mạt Thương càng cảm thấy không hiểu nổi Chu Chiến Quốc .
Từ nãy tới giờ, Chu Chiến Quốc trong chốc lát biểu hiện thật sự vừa lòng chuyện của cô và Thương Mặc, trong chốc lát lại biểu hiện rất bất mãn, hiện tại còn nói không đồng ý Thương Mặc cùng nữ nhân ở cùng nhau.
Cô không hiểu.
Nhưng mà, không rõ thì như thế nào, nếu như Chu Chiến Quốc bức cô rời xa Thương Mặc, chuyện này tuyệt đối không có khả năng, cô sẽ không rời đi .
"Con đang nghĩ, có phải ta muốn làm cho con rời xa Mặc Nhi phải không?" Đối với ý nghĩ của Triệu Mạt Thương đã tính sẵn trong lòng, Chu Chiến Quốc giống như cười mà không phải cười, tầm mắt rơi vào trên cổ tay của Triệu Mạt Thương ,"Nếu như muốn làm cho con rời xa Mặc Nhi, vòng ngọc gia truyền của Chu gia ta như thế nào sẽ ở chõ của con chứ.".
Vòng ngọc gia truyền ?
Triệu Mạt Thương cúi đầu liếc nhìn vòng tay nằm trên cổ tay mình, lại ngẩng đầu nhìn Chu Chiến Quốc, càng cảm thấy khó hiểu .
"Cái vòng ngọc này, là Chu gia chúng ta truyền cho con dâu trưởng mỗi đời ." Chu Chiến Quốc xoay người, đứng ở cạnh cửa sổ giữ nhìn phong cảnh ở ngoài cửa sổ, tiếp tục nói,"Vòng tay vốn là ở chỗ mẹ của Hào Nhi và Nghiên nhi, sau khi mẹ bọn hắn qua đời, Thần Đạo liền đem vòng tay này giao cho ta ."
"Nhưng......" Triệu Mạt Thương nhíu mày, muốn nói lại thôi.
Vòng ngọc này, tính thế nào, cũng không nên truyền tới tay cô phải không?
"Ta vốn muốn chờ Hào Nhi cưới vợ liền đem này vòng tay giao cho vợ hắn, không nghĩ tới......" Chu Chiến Quốc lắc đầu, xoay người,"Đứa nhỏ Mặc Nhi kia, mặc dù là bé gái, so với hai ca ca của nó lại có tiền đồ hơn, ngay cả chuyện cưới vợ cũng thế.".
Triệu Mạt Thương lại đỏ mặt, mím môi, vẻ mặt ngượng ngùng.
"Mặc Nhi không thể trở về nhận Chu gia, lại chịu tổn thương quá nặng, vòng tay này coi như là bồi thường." Chu Chiến Quốc hơi có thâm ý nhìn Triệu Mạt Thương,"Con hiểu được ý của ta không?".
Đối mặt với áp lực từ trên người ông truyền tới, Triệu Mạt Thương nhìn thẳng vào mắt ông, thấy được ánh mắt không có một gợn sóng, tâm niệm vừa động, rốt cục hoàn toàn hiểu rõ .
Ý của Chu Chiến Quốc là, không ngăn cản Thương Mặc cùng cô hai cô gái mến nhau gần nhau cả đời, thậm chí thừa nhận cô là vợ Thương Mặc, là cháu dâu của ông, chỉ là vì bồi thường Thương Mặc, bồi thường Thương Mặc không thể nhận tổ quy tông, bồi thường năm đó vì sai lầm của ông mà khiến tính mạng Thương Mặc gặp nguy hiểm.
Triệu Mạt Thương vào thời khắc này có chút giận, làm mặt lạnh, nhìn lão nhân có vẻ rất nguy nghiêm này một lúc lâu, không nói được một lời.
"Là cảm thấy ta như vậy đối Mặc Nhi rất không công bằng sao?" Chu Chiến Quốc đối với phản ứng của Triệu Mạt Thương trong lòng biết rõ ràng, nhưng lại vẫn duy trì thái độ cao cao tại thượng kia,"Phải biết rằng, hai cô gái cùng một chỗ, đối với Chu gia mà nói là không thể .".
Gắt gao nhìn chằm chằm lão nhân, mặt Triệu Mạt Thương không chút thay đổi, từng chữ một nói ,"Đối với Tiểu Đản mà nói, các ngươi có lẽ chỉ mang quấy nhiễu đến cho nàng.".
Cho dù lão nhân trước mặt này là một trong mấy vị thượng tướng ít ỏi của cộng hoà, cho dù lão nhân này là ông nội của Thương Mặc, cô cũng không cho phép ông ta hạ thấp tình cảm giữa cô và Thương Mặc. Bởi vì Thương Mặc từng bởi vì ý niệm ích kỷ trong đầu của ông mà bản thân bị trọng thương thậm chí mất đi thính giác, cho nên không phản đối tình cảm của cô và Thương Mặc chỉ là bồi thường, đây đối với Triệu Mạt Thương mà nói quả thực là trào phúng trắng trợn.
Trời biết cô đã khống chế cảm xúc của chính mình bao lâu, mới khắc chế việc kích động đem vòng tay tháo xuống ném trả lại Chu Chiến Quốc. 
Chu Chiến Quốc nghe được lời nói không chút lưu tình của cô, biến sắc, tựa hồ hơi tức giận, trong giây lát lại khôi phục bình tĩnh,"Hôm nay ta gọi con đến, không phải muốn thảo luận với con loại vấn đề không có ý nghĩa này.".
"Xin mời ngài nói." Triệu Mạt Thương thẳng người, không kiêu ngạo không siểm nịnh, trái ngược với thái độ lúc mới đến, khí chất trên người càng phát ra trong trẻo nhưng lạnh lùng .
Chu Chiến Quốc liếc mắt tán thưởng cô, mở miệng nói,"Con cho rằng, bộ dáng gì mới tính là cường đại?".
Không dự đoán được ông sẽ hỏi loại vấn đề này, Triệu Mạt Thương nhất thời liền ngây dại, một lúc lâu sau, mới nhẹ giọng nói,"Yêu cầu của tôi không cao, không cầu quyền khuynh triều dã, không cầu đệ nhất thiên hạ, thầm nghĩ chỉ dùng hết khả năng tôi có bảo vệ Tiểu Đản......".
"Con và con bé vốn là bất đồng, tại sao con lại nói bảo vệ con bé?" Chu Chiến Quốc trực tiếp đánh gãy lời nói của Triệu Mạt Thương, vẻ mặt nghiêm túc,"Mặc Nhi bắt đầu từ sinh ra, liền nhất định phải làm bang chủ hắc bang, con đường đi cùng con là không cùng một dạng, con làm sao bảo hộ con bé?"
"Tôi biết tôi không bảo vệ được em ấy." Vốn bởi vì lời nói trước đó của Chu Chiến Quốc phấn chấn một chút, Triệu Mạt Thương lại lần nữa tiếp tục uể oải, khổ sở nói,"Vẫn là em ấy luôn bảo vệ tôi, tôi vẫn luôn làm liên lụy đến em ấy.".
"Vô cùng ngu xuẩn!" Giọng nói của Chu Chiến Quốc nâng lên, trợn mắt, tuy rằng tóc trắng xoá, lại càng làm cho làm cho lòng người thấy sợ hãi,"Nghe nói ba mẹ con lúc trước muốn con rời xa Mặc Nhi, con đã nói người yêu nhau phải giúp đỡ lẫn nhau, phải không?".
"Tôi......".
Chu Chiến Quốc hừ một tiếng,"Con cho rằng giúp đỡ lẫn nhau là cái dạng gì, chính là bảo hộ đến bảo hộ đi sao? Năm đó, bởi vì trận kích thích kia, tuy rằng làm cho Mặc Nhi bước trên con đường này, nhưng vẫn còn chưa đủ. Thân là thượng cấp, thời điểm đó Mặc Nhi vẫn còn chưa đủ tư cách, là con làm cho con bé đạt được yếu tố quan trọng để trở thành thượng cấp...... Đây cũng là một trong những nguyên nhân vì sao ta không ngăn cản các con ".
Triệu Mạt Thương lẳng lặng nghe, đôi mắt lóe ra, trong lòng hình như có hiểu ra, rồi lại không bắt được ý niệm trong đầu.
"Ngươi vì Mặc Nhi buông tha cho lý tưởng, thân là ông nội của Mặc Nhi, ta cũng không nên nói cái gì phê bình con, dù sao con chịu vì cháu gái ta mà hy sinh, cũng không uổng ta coi trọng con." Chu Chiến Quốc nói xong, giọng điệu lại vòng vo,"Nhưng con rời đi lĩnh vực chính mình quen thuộc nhất, chạy tới một thế giới lạ lẫm, nỗ lực muốn đạt đến tới đỉnh phong...... Con cho rằng như vậy có thể bảo vệ Mặc Nhi? Một người cường đại, là đến từ nội tâm, nội tâm của con đối với những gì con tiếp xúc chán ghét và sợ hãi, còn nói gì đến nắm trong tay?".
Cúi đầu, trong đầu Triệu Mạt Thương trong lúc nhất thời thiên đầu vạn tự, thật lâu sau, ngẩng đầu nhìn Chu Chiến Quốc tựa hồ là muốn nói gì, đã thấy hắn vung tay lên ngăn trở chính mình,"Ta ở viện kiểm sát kinh đô an bài cho con một vị trí, phòng công tố, thứ hai đi qua báo tin, còn có thời gian hai ngày, chính con suy nghĩ một chút.".
Khiếp sợ nhìn lão nhân đang nói giọng nói hời hợt, trong đầu Triệu Mạt Thương càng rối loạn, không biết như thế nào cho phải.
"Được rồi, con đi đi, tự mình nghĩ rõ ràng." Chu Chiến Quốc có chút không kiên nhẫn phất tay, ý bảo Triệu Mạt Thương có thể rời đi.
Cùng ông nhìn nhau vài giây, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu, Triệu Mạt Thương xoay người rời đi.

Chu Chiến Quốc nhìn cánh của kia nhẹ nhàng khép lại, thở dài.
Đây cũng coi như là bồi thường cho Thương Mặc đi.
***********
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Chu gia gia cái gì.... Khụ, bày tỏ Tiểu Mặc Mặc cùng thương tỷ tỷ, bị những lão hồ ly này hoàn toàn đùa bỡn trong lòng bàn tay a, thật đáng thương. . .


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna