Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 165 + 166

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 165

Triệu Đình Hành thấy nàng một bộ dáng dấp suy nghĩ sâu xa, cũng không nói gì nữa, mặc cho chính nàng đi suy nghĩ.
Thương Mặc cúi đầu, có chút khó có thể tiếp thu sự thực như vậy. Mẹ của nàng là bởi vì muốn cứu Triệu thúc thúc mới chết, Triệu thúc thúc vì báo thù không tiếc hủy dung lẻn vào Thương Lang, sau đó cùng ba ba liên thủ tiêu diệt Thương Lang..... Nói cách khác.......
"Trước khi tổng bộ Thanh Long bang bị tấn công, là các người cố ý?" Nghĩ thông suốt việc này, Thương Mặc nỗ lực vẫn duy trì lãnh tĩnh, từng chữ từng câu hỏi Triệu Đình Hành, "Là vì để cho bọn họ mất cảnh giác, phải không?" 
"Ừ, không chỉ như vậy......" Chuyện Triệu Đình Hành từng trải qua nhiều hơn Thương Mặc rất nhiều, lúc này lại cũng có chút ít sờ không rõ ý nghĩ của Thương Mặc, muốn nói cái gì, muốn nói lại thôi.
"Còn có vì để cho bọn họ đem lực chú ý đều phóng tới trên người cháu, phải không?" Sắc mặt Thương Mặc dần dần đạm mạc, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve ga giường, con mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm chăn, "Lần này..... Vụ án này cũng vậy, ngày đó các phương diện lực chú ý đều đặt vào cháu và Mạt Thương, các người nhân cơ hội đem Thương Lang dọn sạch, phải không?"
Vẫn biết Thương Mặc thông minh, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới nàng thông minh đến có thể một điểm liền rõ ràng, Triệu Đình Hành kinh dị nhìn Thương Mặc, một lúc lâu, thở dài, "Đúng. "
"Các người chỉ là vì thay mẹ tôi báo thù, đúng không?" Thương Mặc quay mặt đi không nhìn ông, nhìn qua ngoài cửa sổ, trong giọng nói mang theo từng tia run rẩy, mũi đã chua xót. Nàng không biết nên lấy dạng tâm tình gì đi đối mặt Triệu Đình Hành, còn có ba của nàng. Thì ra đây hết thảy tất cả, từ lúc trước đã thiết kế xong, mà nàng và Triệu Mạt Thương vẫn bị coi là mồi nhử trên mặt nổi hấp dẫn lực chú ý của đối phương.
Nếu.... Nếu như mọi thứ đều chỉ là vì báo thù cho mẹ của nàng, nàng có thể cố gắng không đi chú ý việc này. Nhưng là, nếu như bọn họ là vì quyền thế, như vậy nàng.... Nàng nên làm thế nào cho phải?
"Đúng!" Lúc này, Triệu Đình Hành không có bất kỳ do dự nào, ánh mắt kiên định, "Ta và ba con, đều chỉ là vì thay mẹ con báo thù. "
Nếu không phải là bởi vì Sở Chiêu gặp chuyện không may, Thương Thần Nho chỉ muốn đem phía nam kinh doanh tốt, ông cũng sẽ chỉ muốn ở nông thôn làm một kiểm sát trưởng bình thường, vì này tiểu dân chúng giải oan. Chính là bởi vì chuyện của Sở Chiêu, mới có thể làm cho hai hảo huynh đệ từng ăn ý một lần nữa đứng chung một chỗ, kế hoạch hơn mười năm, chính là vì cục diện như ngày hôm nay. Tuy một lần cảm thấy như vậy đối với Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương có chút tàn nhẫn, nhưng, vừa nghĩ tới người kia cho tới bây giờ đều ôn nhu cười yếu ớt - người phụ nữ chết ở trong tay những tên khốn kiếp kia, lửa giận trong lòng sẽ liều mạng thiêu đốt.
Quay đầu, nhìn thẳng vào mắt Triệu Đình Hành, không có chút nào bất an giống như lúc đầu đối mặt trưởng bối, có chỉ là tìm kiếm. Một lúc lâu, dùng sức gật đầu, "Con tin tưởng người. "
"Thương Mặc, ta và ba ba của con đều không phải là loại người vì quyền thế mà không chừa thủ đoạn nào." Triệu Đình Hành rất nghiêm túc nhìn Thương Mặc, một điểm thái độ đối với vãn bối nói chuyện cũng không có, mà lúc này, cửa bỗng nhiên bị đẩy ra, đi tới rõ ràng là Thương Thần Nho, còn có Triệu Mạt Thương viền mắt đã phiếm hồng.
Ánh mắt rơi vào trên người Thương Thần Nho, yên lặng nhìn vài giây, Thương Mặc chẳng qua là cảm thấy một hồi ủy khuất, rồi lại nói không nên lời, tay nắm thật chặt ga giường. Trong lòng Triệu Mạt Thương rầu rĩ một hồi khó chịu, đi tới ngồi bên cạnh Thương Mặc, nhẹ nhàng kéo nàng ôm lấy, giọng nói thật thấp, "Ngoan, muốn khóc thì khóc đi."
Cô biết Thương Mặc cho tới bây giờ đều rất khắc chế, có thể không khóc đều tận lực không khóc, nhưng mà hôm nay, vừa mới đứng ở cửa nghe chú của mình cùng Thương Mặc một phen đối thoại, cô đều cảm thấy khó chịu, càng chưa nói Thương Mặc cái này bởi vậy ăn hết rất nhiều khổ rất nhiều tổn thương. Làm cho Thương Mặc dựa vào ở trong lòng ngực mình, cảm giác người trong lòng ẩn nhẫn, Triệu Mạt Thương càng khó chịu, "Tiểu Đản nghe lời, khóc lên, có được hay không?"
Môi khẽ run, một giọt nước mắt rơi vào trên vai Triệu Mạt Thương, tiếp theo là liên tếp hai giọt ba giọt liên tiếp mà từng giọt rơi xuống, Thương Mặc đưa tay lau lau nước mắt, âm thanh nghẹn ngào, "Chỉ cần là vì mẹ báo thù, chịu bao nhiêu khổ cũng không quan hệ. "
Thương Thần Nho thấy Thương Mặc như vậy, vốn là hổ thẹn, lúc này càng không biết nói cái gì cho phải, đi tới bên cạnh nàng, bàn tay to lớn xoa xoa đầu Thương Mặc, "Mặc Nhi, ba biết, con chịu rất nhiều khổ, chịu rất nhiều ủy khuất. "
Dừng một chút, lại xem Triệu Mạt Thương, "Còn có Mạt Thương, cũng bị làm phiền hà không ít. "
Triệu Mạt Thương khẽ gật đầu một cái, một tay ôm sát Thương Mặc ở sau lưng nàng vỗ nhẹ, một tay kia thương tiếc giúp nàng lau đi nước mắt trên mặt. Cô căn bản không có bị liên lụy, những vụ án kia, những vụ ám sát kia, đều do cô tự rước lấy, cũng không tính là chịu liên lụy, ngược lại thì Thương Mặc..... Một mực bảo vệ cô, bởi vì cô chịu đựng tất cả nguy hiểm, rõ ràng trên người còn đeo âm mưu lớn như vậy, chẳng hay biết gì, bị xem như mồi nhử trên mặt nổi tới hấp dẫn địch nhân ám sát, đối mặt nhiều nguy hiểm như vậy. Tuy nói là vì thay mẹ Thương Mặc báo thù, thế nhưng mà như vậy, đối với Thương Mặc là không công bằng chút nào.
Cửa phòng bệnh cũng không có khóa, thời điểm tất cả mọi người đang ở trong phòng trầm mặc, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một hồi tiếng động lớn, tiếp theo là một giọng nam Triệu Mạt Thương cảm thấy có chút quen thuộc vang lên, "Ngài không thể đi vào. "
"Tôi tới xem bạn của con gái mình vì sao lại không thể đi vào?" Giọng nói lạnh như băng vang lên, tiếp theo là một hồi âm thanh 
giày cao gót va chạm với mặt sàn vang lên, Triệu Mạt Thương nghe được âm thanh, ngẩn người, "Mẹ?"
Triệu Đình Hành nghe được giọng nói kia chân mày liền nhíu lại, làm như nghĩ tới điều gì, mà Thương Mặc thì ngồi thẳng người, nước mắt đã ngừng, con mắt ửng đỏ, thần sắc đã bình tĩnh, nhẹ nhàng đụng một cái Triệu Mạt Thương, "Mời a di vào đi, tại sao có thể có người ngăn đón dì ấy...."
"Ừ." Triệu Mạt Thương cẩn thận quan sát sắc mặt của Thương Mặc, xác định nàng đã khá hơn một chút, sau đó đứng lên đi ra ngoài. Triệu Đình Hành thấy cô đi tới, chợt lấy lại tinh thần, mới muốn ngăn cản, Triệu Mạt Thương đã đi ra, đồng thời phát sinh một tiếng kêu sợ hãi, "Ngô thúc!"
"Mạt Thương, con quen biết ông ấy?" Đan Trác khắp khuôn mặt là băng hàn, vừa lúc nghe được Triệu Mạt Thương kêu sợ hãi, hơi nhíu nhíu mày.
Chân mày Triệu Mạt Thương có chút sờ không rõ Ngô thúc tại sao lại xuất hiện ở chỗ này. Mà lúc này, Thương Thần Nho đã đi tới, vỗ vỗ vai Triệu Mạt Thương, "Mạt Thương, con đi vào trước bồi Mặc Nhi đi !. "
Do dự vài giây, nhìn dáng vẻ Thương Thần Nho không cho cự tuyệt, nhẹ nhàng gật đầu, "Dạ."
Dứt lời, quay đầu nhìn Đan Trác, "Mẹ, mẹ đến thăm Tiểu Đản sao?"
"Ừ, trong khoảng thời gian này....." Đan Trác liếc nhìn Thương Thần Nho, lại nhìn Triệu Mạt Thương, "Sự tình tương đối nhiều, cho nên vội vàng đến bây giờ mới đến nhìn nàng. "
"Kia...." Triệu Mạt Thương mới vừa tránh ra để cho mẹ mình đi vào, Thương Thần Nho chợt mở miệng nói, "Tôi muốn cùng Đan tổng nói chuyện, có thể chứ?"
Không đợi Triệu Mạt Thương phản ứng, Đan Trác đã gật đầu, "Cũng tốt. "
"Ân, Đan tổng mời....." Thương Thần Nho rất có phong độ mà lui qua một bên làm cái tư thế mời, Đan Trác liền theo ông đi về phía trước, không biết hai người nói chuyện với nhau mấy thứ gì đó.
Đứng ở nơi đó hồi lâu đều không có phản ứng kịp, Triệu Mạt Thương nhìn thân ảnh hai người càng đi càng xa, chợt cảm thấy có chút quái dị, đang muốn trở về phòng bệnh, đã thấy Triệu Đình Hành cũng đi ra, thoạt nhìn có chút vội vàng, "Tiểu Thương, ta đi trước, con hảo hảo cùng Thương Mặc. " 
Cũng không đợi Triệu Mạt Thương phản ứng, Triệu Đình Hành liền vẫy tay đối với Ngô thúc đứng ở một bên, vội vội vàng vàng đi.
Quái dị mà nhìn bóng dáng của mấy người kia, đầu óc Triệu Mạt Thương có chút mơ mơ màng màng mà đi trở về phòng. Mà Thương Mặc ngồi dựa vào giường bệnh, hai tay ôm đầu gối đang ngẩn người, nghe được âm thanh xoay đầu lại, hai người ánh mắt giao nhau, Triệu Mạt Thương lại một hồi đau lòng. Thương Mặc nhìn cô, nháy mắt mấy cái, chợt vươn tay, giọng nói mềm nhũn, "Ôm ~~~ "
Trong mắt nhu tình như nước, Triệu Mạt Thương đi tới, theo ý của nàng ôm lấy nàng, hôn một cái lên trán của nàng, "Còn đang khó chịu?"
"Khá hơn một chút. " Thương Mặc hướng trong ngực cô chui vào, hai tay vòng lấy hông của cô, đầu cọ xát bộ ngực đầy đặn, giọng nói buồn buồn, "Kỳ thực em thật sự không có trách ba ba cùng Triệu thúc thúc, em hiểu cái loại cảm giác này. "
"Ừ....." Triệu Mạt Thương mặc nàng ở trong lòng ngực mình làm nũng, tay cưng chiều vỗ về sau gáy của nàng.
"Nếu như.... Nếu như đổi lại là chị, em cũng có thể như vậy. " ngẩng đầu, Thương Mặc nhìn dáng vẻ ôn nhu của Triệu Mạt Thương, có chút ngu xuẩn nói, "Em cũng sẽ liều mạng.... Không từ thủ đoạn nào......"
" Tiểu Đản ngốc, chị hiểu mà." Lấy trán mình đụng vào trán Thương Mặc, gương mặt Triệu Mạt Thương cùng thân thiết, "Chị biết Tiểu Đản rất yêu chị. "
"Ừ. " Tay Thương Mặc lượn quanh cổ Triệu Mạt Thương, hai mắt hiện lên quang mang, "Cho nên em hiểu cảm thụ của ba ba và Triệu thúc thúc."
Nói đến đây, dừng một chút, Thương Mặc lại tiếp tục nói, "Hơn nữa, em cũng muốn vì mẹ báo thù. "
"Ừ." nếu là lúc trước, Triệu Mạt Thương nhất định là không thích cái gì báo thù đến báo thù đi như vậy, nhưng mà đã trải qua nhiều chuyện như vậy, tựa hồ đối với những thứ này ân oán tình cừu càng hiểu hơn rồi. Những thứ kia pháp luật không có biện pháp trừng phạt, tóm lại cũng phải cần có cái kết quả, một thù trả một thù, không phải sao?
Nghĩ đến đây, hai người không nói gì nữa, ở trong phòng bệnh ôm nhau, cảm thụ được giờ khắc này tâm linh giao hòa.
"Đúng rồi, Tiểu Đản. " Triệu Mạt Thương chợt nhớ tới Ngô thúc, mở miệng phá vỡ yên lặng, "Chị vừa mới nhìn thấy Ngô thúc"
"Ngô thúc? Thương Lang?" Chân mày Thương Mặc nhất thời nhăn lại, trong mắt xẹt qua tia hàn quang.
"Bất quá, thoạt nhìn tựa hồ đối với thúc thúc rất cung kính. " Tay Triệu Mạt Thương vuốt vuốt chân mày Thương Mặc, "Không cho phép lại cau mày, rất dễ già. "
Nghe lời giãn ra chân mày, Thương Mặc đối với cô lấy lòng tựa như ngây ngốc ngây ngô cười, cằm khoát lên trên vai cô, "Nói như vậy, có thể giải thích nguyên nhân lúc trước rồi?"
"Hử?"
"Ngô thúc chắc là người Triệu thúc thúc phái đi bảo vệ chị." Thương Mặc thả mềm thân thể, hưởng thụ cảm giác được Triệu Mạt Thương ôm, ngữ điệu cũng chậm lại chút, "Bất quá bởi vì Triệu thúc thúc là nằm vùng ở Thương Lang, Ngô thúc cũng không thể bại lộ mục đích, cho nên thời điểm Tào Minh Nghĩa yêu cầu ông ấy bắt giữ chị ông ấy mới không thể không làm. Khi đó không phải chị nói có người đưa súng cho chị sao? Xem ra chính là Ngô thúc sai người làm."
Theo lời nói của Thương Mặc tỉ mỉ suy xét từ trên xuống dưới, cũng hiểu được rất có đạo lý, Triệu Mạt Thương thở dài, tay vỗ nhè nhẹ lưng Thương Mặc, trong chốc lát không nói gì.
Mà nay chân tướng toàn bộ bại lộ, cô mới phát hiện cô và Thương Mặc thực sự rất giống quân cờ, cảm giác như vậy, so với lúc trước đối mặt Chu Chiến Quốc, chỉ có hơn chứ không kém.
************** 

Chương 166

"Đã lâu không gặp. " Bên ngoài bệnh viện một mảnh xanh biếc, Thương Thần Nho hướng về phía Đan Trác nói ra, "Có hai mươi mấy năm không gặp a. "
"Đúng vậy." Đan Trác đánh giá ông, "Không nghĩ tới năm đó danh mãn kinh đô Chu Thần Nho Chu công tử sẽ là một Bang chủ hắc bang. "
Lắc đầu, bởi vì ánh mặt trời chói mắt mà hơi hơi híp mắt lại, Thương Thần Nho trầm mặc, một lúc lâu, "Chu Thần Nho đã chết. "
Đan Trác không nói lời nào, ôm ngực, lung tung không có mục đích mà nhìn xa xa, chân mày hơi cau lại. Mà Thương Thần Nho cũng không quấy nhiễu bà, chỉ đứng ở một bên, chắp tay sau lưng, thật sâu thở dài, "Chúng ta đều già rồi. "
Mười mấy năm qua, ông ngoại trừ nghĩ muốn cho Thương Mặc vui sướng mà lớn lên ở ngoài, dù cho muốn thay Sở Chiêu báo thù. Nhưng mà theo Thương Mặc lớn lên, sự tình bắt đầu đi theo hướng ông không có cách nào nắm giữ được, cuối cùng Thương Mặc lớn lên trở thành Thiếu chủ có thể một mình đảm đương một phía, cũng làm cho ông cải biến một ít kế hoạch. Mà nay, mục đích kế hoạch thực hiện được, Thương Lang tuy nói cũng không tính bị diệt, nhưng bang chủ đã do Triệu Đình Hành đảm nhiệm, năm đó người thiết kế hại chết Sở Chiêu đều được quả báo trừng phạt, ông chợt ảm thấy hư không.
Thương Mặc đã có Triệu Mạt Thương, đồng thời, mặc dù đó không phải ý tứ của ông, nhưng mà ông đúng là lợi dụng Thương Mặc - con gái duy nhất của ông. Kỳ thực nếu như Sở Chiêu biết ông lợi dụng Thương Mặc như vậy, nhất định sẽ không tha thứ cho ông. Thế nhưng, đối với Sở Chiêu tưởng niệm cùng đối với Thương Lang cừu hận mỗi thời mỗi khắc đều ở đây gặm nhấm lý trí cùng trái tim của ông, ông không cách nào để cho chính mình đình chỉ hành động điên cuồng báo thù này. Kế hoạch của ông và Triệu Đình Hành là ở sau khi Sở Chiêu chết không lâu liền lập ra, từ đó về sau Triệu Đình Hành liền hủy dung nghĩ hết biện pháp trà trộn vào Thương Lang thu được tín nhiệm trở thành thân tín của Bang chủ Thương Lang, hơn mười năm như một ngày mà ngụy trang ẩn núp, mà ông thì không ngừng mà làm cho Thanh Long lớn mạnh, vốn chưa từng nghĩ muốn cho Thương Mặc liên lụy trong đó, lại không nghĩ rằng phía sau sẽ phát sinh công việc bề bộn như vậy, Thương Mặc đương nhiên trở thành mồi nhử.
"Vừa rồi hắn ở bên trong." Đan Trác không có tiếp lời, trầm mặc một hồi, bỗng nhiên mở miệng, "Cho nên ông mới có thể bỗng nhiên mời tôi đi ra nói chuyện. "
Vẻ mặt Thương Thần Nho trì trệ, tiếp theo cười khổ, "Đan Trác, bà vẫn thông minh giống như năm đó."
Nhếch miệng lên vẻ tự giễu cười, giọng điệu của Đan Trác đắng chát, "Vậy sao? Tôi ngược lại thật ra cảm thấy tôi rất ngu, hắn quả nhiên không có chết. "
"Năm đó, tôi vẫn luôn xem bà là em gái, cũng rất ủng hộ bà cùng hắn, ngược lại chưa từng nghĩ, hắn cư nhiên sẽ thích....." Thương Thần Nho không có đem nói cho hết lời, liếc nhìn Đan Trác, thở dài, "Quên đi, chúng ta cũng già rồi. "
"Nếu như không phải phát hiện có thể hắn chưa chết, cũng đoán được chuyện hắn đồng ý chuyện của Thương Mặc và Mạt Thương, ông nghĩ rằng thái độ của tôi sẽ trước sau chuyển biến lớn như vậy sao?" Đan Trác nhướng mày, nhìn thẳng Thương Thần Nho, "Hào hiệp xuất trần như ông, đều sẽ bởi vì Thương Mặc thích phụ nữ mà nổi trận lôi đình, ông nghĩ rằng tôi biết Mạt Thương thích phụ nữ, liền dễ dàng tiếp thu như vậy sao?"
"Khó trách....." Thương Thần Nho lắc đầu, "Tiểu Trác, có một số việc, đừng có quá cố chấp. "
"Ông có tư cách nói tôi sao?" Đan Trác trào phúng cười, "Ngay cả con gái của tôi cũng bị ông lợi dụng. "
Nghe xong lời này, sắc mặt Thương Thần Nho nhất thời thay đổi, trầm mặc hồi lâu, thở dài nói, "Tôi rất xin lỗi hai đứa bé kia. "
Đan Trác từ chối cho ý kiến liếc nhìn ông, xoay người đi vào trong bệnh viện, vừa đi vừa nói, "Hắn hẳn là đi rồi, tôi đi xem Thương Mặc. "
Thương Thần Nho đứng ở sau lưng bà nhìn thân ảnh của bà ấy, cuối cùng không thể làm gì khác hơn thở dài, đi theo.
Thời điểm hai người đến trong phòng bệnh, Triệu Mạt Thương dĩ nhiên đã vuốt lưng Thương Mặc hống nàng ngủ rồi, gặp bọn họ tiến đến, không có chút nào chần chờ, dựng lên động tác chớ lên tiếng, giúp Thương Mặc đắp kín chăn, lúc này mới rón rén đi tới, nhỏ giọng gọi Đan Trác, "Mẹ...."
"Ngủ?" Đan Trác liếc nhìn Thương Mặc trên giường bệnh, thu liễm cảm xúc có chút chấn động, "Thương thế của con bé khá hơn chút nào không?"
Nghe nói Thương Mặc vì xem xong con gái nhà mình ở toà án thẩm vấn, dĩ nhiên ở toà án chống đỡ hai giờ. Có đôi khi bà thực sự rất hâm mộ con gái của mình, có thể gặp được Thương Mặc yêu nó như thế, đồng thời cũng rất yêu Thương Mặc, thực sự là rất hạnh phúc. Tuy nói ngay từ đầu bà quả thực bởi vì Thương Mặc là nữ mà có bất mãn, nhưng theo những chuyện kia từng chút một mà phát sinh, Thương Mặc đối với Triệu Mạt Thương tốt như thế nào bà đều thấy ở trong mắt, cũng sẽ không lại vì giới tính mà quấn quýt. Cảm tình giữa nữ nữ, từ trên bản chất xem, cùng cảm tình giữa nam nữ cũng không có khác nhau chút nào. Tựa như trước, nếu như cưỡng bức Triệu Mạt Thương gả cho Cận Phi Hàn, chỉ sợ sẽ là lại một lần nữa xuất hiện một Triệu Đình Vĩ cùng Đan Trác mà thôi, ngược lại là cùng Thương Mặc cùng một chỗ, tuy đều là nữ nhân, lại rất hạnh phúc.
"Dạ." Triệu Mạt Thương khẽ gật đầu một cái, nhỏ giọng nói, "Có thể có chút mệt mỏi..... Tổn thương gần như khỏi hẳn rồi, bất quá hai ngày nữa phải ph phẫu thuật ẫu thuật?"
" Phẫu thuật cái gì?" Đan Trác có chút không hiểu lại nhìn Thương Mặc đang ngủ trên giường bệnh.
"Chữa lỗ tai. " Thương Thần Nho ở bên cạnh nhàn nhạt nói xong, đi đến bên giường bệnh, nhìn Thương Mặc đang ngủ say, thở dài, bỗng nhiên có chút bận tâm Thương Mặc từ đó đối với ông có thành kiến.
"Bác trai, có chuyện con muốn thương lượng với ngài." Trên mặt Triệu Mạt Thương gợn sóng không sợ hãi, Thương Thần Nho nghe vậy quay đầu nhìn cô chống lại con ngươi bình tĩnh kia, đi tới, "Chuyện gì?"
"Con đã từ chức ở viện kiểm sát tối cao." Biểu hiện trên mặt Triệu Mạt Thương trong trẻo nhưng lạnh lùng bình tĩnh, giọng nói trước sau như một lãnh đạm, "Con sẽ trở về viện kiểm sát thành phố X tiếp tục công việc..... Tiểu Đản đến lúc đó thi nhân viên công vụ toàn quốc."
Đan Trác nghe vậy sửng sốt, liếc nhìn Triệu Mạt Thương, ánh mắt phức tạp lại nhìn Thương Thần Nho, điều chỉnh tâm tư, cân nhắc trường hợp trước mắt là như thế nào.
"Ừm, ta đối với Mặc Nhi nói qua, nó muốn làm cái gì đều được. " không biết qua bao lâu, Thương Thần Nho mở miệng nói chuyện, giọng nói nghe không ra bất kỳ tâm tình, "Muốn làm kiểm sát trưởng thì làm kiểm sát trưởng đi."
"Cảm ơn bác trai. "
"Ừ.... Ta có việc đi trước, Mặc Nhi liền làm phiền con." Thương Thần Nho vốn định nói cái gì, chần chờ một chút, vẫn là không có nói, lãnh đạm nói xong những lời này, hướng về phía Đan Trác gật đầu, liền xoay người đi. Đợi sau khi Thương Thần Nho đi, Triệu Mạt Thương ngưng mắt nhìn Đan Trác, giọng điệu nghe có chút hổ thẹn, "Xin lỗi, mẹ."
Cô hiểu rõ Đan Trác thật ra là vì muốn tốt cho cô, nhưng cô đúng là vẫn không thích hợp kế thừa tập đoàn Trường Vĩnh, vả lại cuối cùng vẫn là muốn cùng Thương Mặc cùng nhau trở về thành phố X. Không thể ở lại bên cạnh mẫu thân, có lẽ thật là có chút bất hiếu.
Đan Trác dắt khóe miệng mỉm cười một cái, vỗ vỗ bả vai của cô, "Ta hiểu rõ."
"Cảm ơn mẹ. " Triệu Mạt Thương rủ mắt xuống, "Cảm ơn ngài lý giải. "
"A...... Hảo hảo bồi Thương Mặc, ta cũng đi nha. " Đan Trác giúp cô sửa sang cổ áo, yêu thương nói xong sau đó cũng rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương.
Hai người này cũng chịu rất nhiều khổ, quả thực không nên lại làm khó các nàng, liền làm cho các nàng qua cuộc sống yên tĩnh đi.
Triệu Mạt Thương đóng kỹ cửa phòng, đi tới bên giường, ngồi xuống, ngưng mắt nhìn mặt của Thương Mặc. Một lúc lâu, buồn ngủ kéo tới, liền cũng ghé vào bên cạnh ngủ Thương Mặc, tay vẫn không quên vói vào trong chăn cầm tay Thương Mặc, mười ngón tay giao nhau.
-------
"Ân. " Linh Lung theo cước bộ của nàng, cảm thụ được nắm tay của mình ôn hòa, giống như là không đếm xỉa tới, "Ân, trở lại khách sạn a. "
"Hả? Không phải đi một chút sao?" Lệnh Hồ Huyên nghiêng đầu, hướng về phía cô ôn nhu cười, "Kinh đô thật nhiều địa phương em chưa từng đi qua đâu. "
"Trở về khách sạn, em mệt mỏi. " Linh Lung vẫn không có bất kỳ biểu tình gì nói, ánh mắt dường như lơ đãng đảo qua ngực Lệnh Hồ Huyên. Lệnh Hồ Huyên không có bỏ sót động tác của cô, đáy lòng chảy qua một dòng nước ấm, ôm lấy cánh tay mảnh khảnh của Linh Lung, nụ cười dị thường xán lạn. Linh Lung không phải mệt mỏi, là lo lắng nàng mệt mỏi, nàng biết rõ.
Tiểu Linh Lung không được tự nhiên thật sự rất đáng yêu nha.
Hai ngày sau, Thương Mặc bị đẩy tới phòng phẫu thuật, Triệu Mạt Thương khẩn trương thủ ở bên ngoài phòng phẫu thuật, lo lắng nhìn đèn đỏ sáng, lòng bàn tay sớm bị mồ hôi thấm ướt. Tuy nói bác sĩ Khang Bá bảo đảm đi bảo đảm lại không có bất kỳ nguy hiểm nào, cô vẫn cảm thấy hết sức lo lắng. Nếu không phải nghĩ đến Thương Mặc mặt ngoài che giấu tốt như vậy, trên thực tế đáy lòng vẫn là rất lưu ý vấn đề lỗ tai không thể nghe được, cô nhất định sẽ không đồng ý để cho Thương Mặc phẫu thuật.
Cùng nhau thủ ở bên ngoài phòng phẫu thuật, ngoại trừ Triệu Mạt Thương, còn có Thương Thần Nho cùng Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung ba người. Triệu Đình Hành vốn muốn tới, nhưng Thương Lang vừa mới trải qua qua rung chuyển lớn, bây giờ bên trong bang thế cục còn có chút bất an định, Triệu Đình Hành thực sự bận quá không có thời gian qua đây. Sau mấy tiếng, Đan Trác cũng tới, lại không nghĩ rằng cư nhiên đụng phải Triệu Đình Hành vừa xong việc liền chạy tới, hai người ở bên ngoài phòng phẫu thuật gặp nhau, biểu tình đều có chút xấu hổ.
Vẫn trong lo lắng và khẩn trương Triệu Mạt Thương không có chú ý tới mẹ mình và chú mình trong lúc đó thần tình dị dạng, canh giữ ở phòng phẫu thuật, mấy giờ tới thần kinh căng thẳng làm cho cô thoạt nhìn mỏi mệt dị thường.
"Mạt Thương, cô yên tâm đi. " Lệnh Hồ Huyên đã không nhìn nổi, đi tới bên người cô an ủi, "Thiếu chủ em ấy nhất định không có việc gì, đợi em ấy đi ra, cô liền sẽ thấy một Thiếu chủ hoàn toàn khoẻ mạnh rồi."
"Ừ." Triệu Mạt Thương dùng sức gật đầu, chân mày như trước nhíu chặt.
Lại là hai giờ đi qua, ngọn đèn màu đỏ rốt cục tắt, cửa phòng phẫu thuật mở ra, Thương Mặc bị đẩy ra ngoài, tiếp theo bác sĩ Khang Bá cũng đi ra. Triệu Mạt Thương liền vội vàng đi tới, bác sĩ Khang Bá mỉm cười gật đầu, "Rất thành công. "
Ngực một tảng đá lớn hạ xuống, nói tiếng cám ơn, không để ý chính mình còn mang giày cao gót, gần như chạy chậm đuổi kịp Thương Mặc bị đẩy đi, nhìn Thương Mặc bởi vì thuốc mê rơi vào trạng thái ngủ say, tay khẽ run, Triệu Mạt Thương gần như không kịp chờ đợi muốn ôm chặt Thương Mặc. Cái này đi qua mấy giờ quả là nhanh để cho cô hỏng mất, mỗi thời mỗi khắc cô đều sợ hãi Thương Mặc xảy ra chuyện gì rời xa cô, nhưng lại muốn liều mạng an ủi mình tuyệt đối sẽ không có việc gì.
Bất quá, tất cả đều đi qua, từ nay về sau, cô có thể mỗi ngày đều thấy thuần túy nhất Thương Mặc cười ngây ngô, cũng sẽ không bao giờ tự ti chôn ở chỗ sâu nhất trong đáy mắt.
*************
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: quýnh :-( 囧, phần cuối, ngược lại tạp văn rồi...... Biểu thị rất lo lắng bị các ngươi nói ta đầu voi đuôi chuột qua loa kết thúc văn..... Các loại nước mắt giàn giụa....
Sau đó sau đó, be be, Đan mẹ thích người nào các ngươi nhìn ra rồi đi.... chứng tỏ, làm kiểm sát trưởng lại không chỉ Thương mẹ, oa ha ha ha ha ha hắc. . . ╭(╯ 3╰)╮ ta mới không có nói dối các ngươi đây này....
************** 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna