Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 107 + 108

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 107

"Cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ?" Lúc ăn cơm, Triệu Mạt Thương dùng giọng nói vô cùng lạnh nhạt nói với Thương Mặc chuyện hôm nay Đan Trác đến gặp cô, Thương Mặc như có điều suy nghĩ lặp lại một lần, đôi mắt thâm trầm.
Triệu Mạt Thương đưa tay nhẹ nhàng để lên bàn tay Thương Mặc, "Tiểu Đản. . . "
"Tôi không sao." Thương Mặc cười nhạt, sau đó kéo tay Triệu Mạt Thương về phía mình hôn lên đó một cái, "Mẹ em cũng không tính là khiêu khích, ngoan."
Oán trách mà nhìn nàng một cái, Triệu Mạt Thương rút tay về, giọng vẫn giống như thường ngày, "Đã như vậy, ăn cơm đi. "
"A......" Thương Mặc nghe lời cầm chiếc đũa ngoan ngoãn ăn, trong đầu lại đang suy nghĩ về ý tứ câu nói kia của Đan Trác.
Là khiêu khích? Cảnh cáo? Uy hiếp? Hay là.... Nhắc nhở đây?
Tâm niệm bách chuyển lại không có bất cứ manh mối nào, Thương Mặc nhìn xem Triệu Mạt Thương đang gắp đồ ăn vào trong bát của mình, mỉm cười, không suy nghĩ thêm nữa.
Tết âm lịch dưới sự chờ đợi của tất cả mọi người cũng đã đến, đêm Trừ tịch - đêm 30, Triệu Mạt Thương lần đầu tiên đến Biệt thự lớn của Thương gia.
Từ trên xe bước xuống, cùng Thương Mặc tay trong tay bước vào cửa lớn thoạt nhìn vô cùng trang nghiêm, còn chưa có lấy lại tinh thần, nam tử áo đen phụ trách bảo hộ tòa nhà liền ngay ngắn khom lưng cúi đầu, "Thiếu chủ! Thiếu chủ phu nhân!" 
Ngẩn người, trên mặt cô lập tức giống như bị lửa thiêu cháy, Triệu Mạt Thương chân tay luống cuống mà quay đầu xem Thương Mặc, Thương Mặc nín cười, tay hơi dùng sức đem tay Triệu Mạt Thương cầm thật chặt hơn nữa, trấn an mà nhìn cô.
Lấy lại bình tĩnh, Triệu Mạt Thương hạ giọng nói với Thương Mặc, "Vì sao Mặc lại đem nhà mình làm giống như giai cấp địa chủ phong kiến vậy?"
"Ách.... Ừ.... Ừ...." Dở khóc dở cười nhìn xem Triệu Mạt Thương, Thương Mặc ho khan, ứng phó làm như ậm ừ vài tiếng, không dám ở trước mặt thủ hạ lộ ra vẻ mặt 囧. (bất đắc dĩ)
Trong con ngươi thoáng qua một chút giảo hoạt tức thời, Triệu Mạt Thương nắm lấy tay Thương Mặc âm thầm buồn cười, lại nhìn những khôi võ đại hán một thân tây trang màu đen, sớm đã không có kinh ngạc như lúc ban đầu mới bước vào.
"Triệu kiểm, đã lâu không gặp." Hai người mới tiến vào phòng khách, Lệnh Hồ Huyên mỉm cười đi tới, ý vị thâm trường nhìn Triệu Mạt Thương, "Hoặc là, tôi có phải nên gọi cô là Thiếu chủ phu nhân hay không? "
Trên mặt Triệu Mạt Thương thật vất vả hạ xuống nhiệt độ lại lên cao, nhẹ nhàng bấm một cái vào cái tay đang nắm tay mình kia, đối mặt Lệnh Hồ Huyên như trước bảo trì bình tĩnh, "Mỗi người giao một vật."
"Thiếu chủ sẽ nổi giận ~" Lệnh Hồ Huyên quyến rũ đối với Thương Mặc liếc mắt đưa tình, đang muốn mở miệng, ân thanh Linh Lung đứng bên cạnh lạnh lùng vang lên, "Ánh mắt chị bị rút gân sao?" =))
"Haha....." Thương Mặc nhất thời nhịn không được cười phun ra, nhìn xem Lệnh Hồ Huyên thần sắc khó xử, ôm lấy eo Triệu Mạt Thương, "Một thù trả một thù. "
Lệnh Hồ Huyên rất nhanh liền lại khôi phục bộ dạng bình thường vốn có của mình, mỉm cười, đi tới bên cạnh Linh Lung, nắm lấy tay Linh Lung, vẻ mặt ôn nhu, "Lại ghen tị?"
"Ai ghen tị?" Linh Lung nhíu lông mi lại, muốn đem tay từ trong tay Lệnh Hồ Huyên rút đi, lại phát hiện người nắm lấy tay mình vô cùng mạnh mẽ, ngẩn người, ngừng động tác giãy ra của mình.
Hài lòng nhìn xem cái tay không còn giãy dụa nữa, Lệnh Hồ Huyên tiến đến bên tai Linh Lung, nhẹ nhàng thổi nhiệt khí, "Tiểu Linh Lung của tôi đừng thẹn thùng nha, nơi đây đều là huynh đệ nhà mình ~"
Linh Lung lại liếc mắt trừng nàng, quét mắt nhìn bốn phía, khẽ hừ một tiếng, mặc cho Lệnh Hồ Huyên được một tấc lại muốn tiến một thước mà ôm hông của mình.
Khóe miệng hơi câu lên, Thương Mặc nhìn xem hai người có vẻ hài hòa, trên mặt vui vẻ, Triệu Mạt Thương dùng khuỷu tay nhẹ nhàng đụng đụng bên hông Thương Mặc, "Tiểu Đản, hai người kia ở cùng một chỗ sao?"
"Ừm..... Chắc là vậy." Thương Mặc đáp, ánh mắt liếc qua liếc đến Uông Minh tiến đến, mở miệng nói, "Sao không đưa Tằng Manh đến cùng?"
Hình như Uông Minh đối với Tằng Manh kia thật sự có tình ý? Xem ra tìm chút thời gian nàng muốn cùng Trần mụ mụ thương lượng một chút.
Vẻ mặt Uông Minh thần tình bị kiềm hãm, rất mất tự nhiên hướng về phía Thương Mặc lộ ra nụ cười, liếc nhìn Triệu Mạt Thương nói, "Trường hợp này, không thích hợp để cô ấy tới."
Trong lúc lơ đãng nhìn vào đôi mắt của Uông Minh, Triệu Mạt Thương như có điều suy nghi, nghiêng đầu liếc nhìn Thương Mặc, lại quay lại, lông mi run rẩy không biết đang suy nghĩ điều gì.
Thương Mặc vừa cười cười, "Lần sau tôi giúp anh cùng Trần mụ mụ nói chuyện, cho phép Tằng Manh gả cho anh, nhìn hai người lưỡng tình tương duyệt*......" 
* cả hai đều yêu nhau.
"......" Uông Minh trầm mặc vài giây, cúi đầu xuống, "Cảm ơn Thiếu chủ."
Ở trong lòng thở dài, Triệu Mạt Thương nghe tiếng cười nhẹ của Thương Mặc, bất đắc dĩ lắc đầu.
"Mặc nhi mang theo con dâu trở về rồi hả?" Thương Thần Nho từ trên lầu đi xuống, mang theo tiếu ý đi tới trước mặt Triệu Mạt Thương, cao thấp đánh giá Triệu Mạt Thương hồi lâu, nhàn nhạt gật đầu, "Triệu kiểm sát trưởng, nghe đại danh đã lâu. "
Triệu Mạt Thương sớm đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, tại lúc đối mặt Thương Thần Nho, vẫn không nhịn được có một chút khẩn trương hoảng hốt, trên mặt như trước ra vẻ trấn định, "Cháu chào bác trai"
"Phòng bếp đã chuẩn bị cơm nước rồi, tối nay có thể bắt đầu rồi." Thương Thần Nho không có nói tiếp, mà nhìn Thương Mặc nói, "Mặc nhi, lát nữa có mấy thúc thúc của con muốn tới nhà ta, cũng rất lâu rồi con không có cùng bọn họ tán gẫu, trò chuyện cùng bọn họ nhiều một chút."
"A..... Dạ." biết rõ ba ba của mình đã tiếp nhận Triệu Mạt Thương, vào thời khắc này Thương Mặc cũng đang có chút thấp thỏm liền vội vàng gật đầu, lại sau đó một khắc nghe được Thương Thần Nho lại nói, "Triệu kiểm sát trưởng cùng ta đến thư phòng, ta muốn cùng cô tâm sự."
"Ba...." cánh tay Thương Mặc lại nắm thật chặt bên hông Triệu Mạt Thương, hốt hoảng nhìn Thương Thần Nho, nhìn thấy vẻ mặt Thương Thần Nho mỉm cười nhìn xem Triệu Mạt Thương, càng căng thẳng hơn.
Triệu Mạt Thương gật đầu, "Vâng, bác trai." Dứt lời, Triệu Mạt Thương trấn an nhẹ nhàng sờ sờ đầu Thương Mặc, vẻ mặt ôn nhu, "Ngoan ngoãn nghe lời ba Mặc nói nhé."
"Nha." Thương Mặc ngoan ngoãn đáp, nhìn xem Triệu Mạt Thương đi theo Thương Thần Nho lên lầu, hít một hơi thật sâu, ngồi vào trên ghế sa lon chờ các thúc thúc thế hệ trước của Thanh Long Bang tới.
Lệnh Hồ Huyên và Uông Minh liếc nhau, đều có chút lo lắng.
Hướng về phía Lệnh Hồ Huyên nháy mắt, Uông Minh lặng lẽ chỉ chỉ Thương Mặc, ý bảo nàng đi qua trấn an, Lệnh Hồ Huyên bất đắc dĩ thở dài, đi tới bên người Thương Mặc ngồi xuống, "Thiếu chủ."
Thương Mặc miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, "Huyên tỷ, tôi không sao. "
Nàng nên có lòng tin đối với ba ba của mình, rõ ràng trước đó ba ba nói qua đối với Triệu Mạt Thương rất hài lòng, chắc chắn sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn.
Từ trước tới nay thư phòng đều dùng để thương thảo những chuyện cơ mật, Thương Thần Nho nhìn Triệu Mạt Thương một lúc lâu, mới mở miệng nói, "Triệu kiểm sát trưởng, hôm nay tới nơi đây, có cảm giác như thế nào về nơi này?"
"Bác trai gọi cháu là Mạt Thương là được rồi." Tuy Triệu Mạt Thương khẩn trương, nhưng vẫn cố làm ra vẻ mặt bình tĩnh nhìn lại Thương Thần Nho, mang theo lễ phép và tôn trọng nên có đối với trưởng bối.
"Ta biết rõ." Thương Thần Nho chắp tay sau lưng xoay người, đi đến trước bàn đọc sách của mình trong thư phòng, nhìn ảnh chụp của Sở Chiêu được đặt trên bàn, "Tạm thời.... Ta sẽ không gọi cô là Mạt Thương."
"Vì sao ạ?" Triệu Mạt Thương nghe vậy nhất thời có chút khó hiểu, lấy lại bình tĩnh, mở miệng hỏi.
"Ta còn muốn hỏi cô mấy vấn đề."
Triệu Mạt Thương ngẩn ngơ, tiếp theo mỉm cười, tâm tình thấp thỏm lúc này ngược lại trở nên bình tĩnh, "Bác trai cứ hỏi đi ạ."
"Ta hỏi cô, cô thực sự không để ý thân phận Thiếu chủ của Mặc nhi sao?" Thương Thần Nho xoay người thẳng tắp nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương, cảm giác áp bách làm cho Triệu Mạt Thương mơ hồ cảm thấy có chút thở không nổi.
Vén tóc lên, Triệu Mạt Thương nỗ lực để cho mình tỉnh táo lại, khéo léo trả lời, "Nếu vẫn còn để ý, có lẽ hôm nay cháu sẽ không tới nơi này."
Dừng một chút, Triệu Mạt Thương nghĩ đến ý nghĩ của Thương Mặc lúc trước, trong con ngươi xẹt qua cưng chìu, lại nói, "Cháu muốn nhìn một chút nơi mà em ấy lớn lên là như thế nào, càng thêm hiểu rõ em ấy."
"Vậy sao?" Thương Thần Nho nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương, giọng nói sắc bén, "Cô có thể bảo đảm chuyện lúc trước sẽ không phát sinh một lần nữa?"
"Chuyện lúc trước?" Hơi nghi hoặc một chút mà lặp lại một lần, sau một khắc lập tức hiểu được, Triệu Mạt Thương không có bất kỳ do dự nào trả lời, "Sẽ không, lại để cho nàng thương tâm một lần nữa, cháu không làm được."
Chậm rãi gật đầu, Thương Thần Nho không có lập tức mở miệng, mà lại trầm ngâm hồi lâu.
Triệu Mạt Thương vẫn lẳng lặng chờ ông nói chuyện, tay có chút không được tự nhiên không biết đặt ở vị trí nào mới tốt.
"Mặc nhi và ta rất giống nhau." Một đoạn thời gian qua đi, Thương Thần Nho bỗng nhiên giống như thở dài nói lên, "Rất cố chấp cũng quá. . . thiên vị."
Không biết nên như thế nào nói tiếp, Triệu Mạt Thương không thể suy đoán, nhíu nhíu mày lại, suy nghĩ trả lời thế nào, Thương Thần Nho lại nói tiếp, "Lỗ tai của Mặc nhi, là ta làm điếc."
Tay lập tức nắm chặc quyền, ngực cảm giác đau đớn lại làm cho cảm giác căng thẳng quên đi chỉ cảm thấy đau lòng, Triệu Mạt Thương không thể tin được nhìn Thương Thần Nho, "Vì sao?"
"Ta và mẹ của Mặc nhi, cho tới bây giờ đều cho rằng, Mặc nhi nên sinh hoạt giống như con cái nhà bình thường." Thương Thần Nho thở dài, không nhìn tới Triệu Mạt Thương, "Người bảo vệ con bé không nhiều lắm, con bé giống như đứa nhỏ bình thường, ăn mặc quần áo bình thường, không có xe con đặc biệt đến cửa trường học đưa đón, vẫn luôn tự do tự tại khoái khoái lạc lạc."
Lẳng lặng nghe, Triệu Mạt Thương nghĩ tới dáng vẻ khi đó của Thương Mặc, càng nghe càng cảm thấy đau lòng hơn.
"Ta vẫn luôn mải xử lý chuyện tình trong bang phái, chỉ muốn làm hết sức để Mặc nhi có thể vui vẻ, lại đã quên, đứa nhỏ 17, 18 tuổi, rất dễ dàng gặp chuyện yêu đương."
Thương Thần Nho giống như hối hận, bất đắc dĩ nói, nắm tay để lên trên bàn, lại là một trận trầm mặc, một lát, quay đầu xem Triệu Mạt Thương, "Cô có hiểu được không, chân chính vùi đầu vào yêu đương trong Mặc nhi có bao nhiêu cố chấp, đem người trong lòng đặt ở vị trí quan trọng nhất."
Trong lòng run lên, tay Triệu Mạt Thương nhịn được vò lấy vạt áo của mình, thong thả lại nghiêm túc, gật đầu, "Em ấy.... rất ngốc."
"Đúng." Thương Thần Nho không có bất kỳ phản bác, gần như sau khi Triệu Mạt Thương mới vừa nói xong liền nói tiếp, sau đó cười khổ, "Thời điểm đó Mặc nhi, càng muốn như vậy."
Lắc đầu, Thương Thần nho nhìn xem Triệu Mạt Thương, "Mới tốt nghiệp trung học liền dám nói với ta nó thích một cô gái, muốn cả đời cùng với cô ta, cô nói xem, con bé không phải ngốc thì là cái gì?"
Nghe lời này của Thương Thần Nho, Mạt Thương trước mắt đột nhiên thoảng qua khuôn mặt Thương Mặc năm 18 tuổi còn hơi có vẻ non nớt, cùng với vẻ mặt kiên định và lời nói như vậy.
Trong lòng đau xót, một cỗ ghen tuông bắt đầu lan tràn, cùng thương tiếc đau lòng đối với Thương Mặc hòa lẫn, nắm kéo cảm xúc của Triệu Mạt Thương lúc này.
Khi đó, người làm cho Thương Mặc kiên quyết như vậy....
Là Phó Quân sao?

Chương 108

Không có bỏ lỡ cảm xúc trong đôi mắt Triệu Mạt Thương, giọng nói của Thương Thần Nho mang theo khổ sở, "Lúc đó ta đã bắt nó và cô gái kia tách ra, nghĩ rằng tiểu hài tử làm sao hiểu được những thứ này, chỉ là cảm thấy chơi vui vẻ mà thôi. Lại không nghĩ rằng Mặc nhi lại có thể kiên quyết đến không tiếc cùng ta trở mặt."
Mấy năm qua Thương Thần Nho vẫn bị đoạn chuyện cũ này quẩn quanh cả ngày lẫn đêm đều cảm thấy áy náy, cúi đầu nhìn tay mình cả đời đều dùng để cầm súng, cầm đao, cười khổ một tiếng,"Ta nhất thời xúc động, đã đánh đứa bé kia một cái tát."
"Nhưng.... Sau đó thì sao?" Hít sâu một hơi khắc chế chính mình run rẩy, Triệu Mạt Thương đã đỏ cả vành mắt.
"Khí lực của ta, ta tự mình biết rõ, lại tại lúc lên cơn thịnh nộ, nhất thời không khống chế được một cái tát ..." Hít một tiếng, Thương Thần Nho dừng một chút, lúc mở miệng một lần nữa đã rất hối hận, "Nhưng cho dù bị ta đánh một bạt tai rồi, khóe miệng đều đang chảy máu rồi, Mặc nhi vẫn cố chấp như vậy, ngay cả cầu xin tha thứ cũng không có. Ta không khống chế được lại đánh con bé, sau đó đuổi con bé ra ngoài, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ. Ai biết ..."
Tay Triệu Mạt Thương vịn vào cái ghế bên cạnh, nghĩ đến bộ dạng Thương Mặc khóe miệng máu chảy vẻ mặt vẫn kiên quyết, hận không thể ngay lập tức liền đi ra ngoài ôm lấy người nọ.
Rót chén nước uống một ngụm làm cho mình có thể khôi phục lạnh lùng như lúc bình thường, Thương Thần Nho thở hổn hển nói, "Mặc Nhi đi tìm cô gái kia, lại bị đánh một cái tát."
Bàn tay vẫn vịn thành ghế lập tức nắm chặt lấy thành gỗ, Triệu Mạt Thương vừa sợ hãi vừa tức giận, nhìn Thương Thần Nho, mím chặt môi một câu cũng nói không nên lời.
"Chuyện này, Linh Lung là người biết rõ ràng nhất." Thương Thần Nho lắc đầu, ngồi vào trên ghế, nhớ lại đoạn ký ức ngay cả hắn cũng không dám đi hỏi Thương Mặc, "Huyên Nhi hỏi Linh Lung, ta cũng từ chỗ Huyên Nhi biết được chuyện đó. Mặc Nhi vì cô gái kia, ở chỗ này của ta kiên quyết nói muốn cả đời cùng nhau một chỗ như vậy, bất ly bất khí, bị ta đánh một chút cũng không có ý hối hận... Vừa quay người, bỏ nhà ra đi đi tìm cô gái kia, ngược lại bị quăng một cái tát, rơi vào kết cục bị ném bỏ...."
Đã không còn cách nào dùng hai chữ đau nhức đi hình dung cảm giác của mình, giống như đặt mình vào đoạn trí nhớ làm cho Thương Mặc không muốn nhớ lại kia, nhìn Thương Mặc chịu được những thống khổ này, Triệu Mạt Thương cắn môi dưới, mặc cho mùi máu tươi ở trong miệng lan tràn, nắm lấy lưng ghế dựa ngón tay của cô sớm đã bởi vì dùng sức quá mức mà trắng bệch.
"Thời điểm Mặc Nhi chạy ra khỏi nhà, chỉ có Linh Lung và ba người ám vệ bình thường vẫn luôn đi theo con bé bảo vệ." Mệt mỏi nhắm mắt lại, tay Thương Thần Nho có chút khẽ run, "Ta sơ suất quá ... Cư nhiên, có người nhân cơ hội ám sát Mặc nhi. Ba ám vệ toàn bộ đều chết hết, Mặc nhi và Linh Lung đều bị trọng thương ... Liên tiếp bị đả kích, bị đánh hai bạt tai, lại mắc mưa to, còn bị trọng thương ... Đêm đó, Mặc Nhi trong phòng phẫu thuật cứu chữa suốt đêm ..."
Người cha thương yêu nhất không chấp nhận tình yêu của nàng, người yêu vẫn cho là sẽ bất ly bất khí ở cùng một ngày nói chia tay, chịu khổ ám sát, nhìn những người bảo hộ mình chết ở trước mặt mình ...
Không cách nào đi trải nghiệm lại thống khổ đêm hôm đó Thương Mặc phải chịu, Triệu Mạt Thương sớm đã mặt đầy nước mắt, cổ họng giống như bị cái gì chặn lại tắc nghẹn, không phát ra được dù chỉ một âm thanh.
"Cuối cùng giải phẫu cũng thành công, lỗ tai của Mặc Nhi lại không nghe được nữa rồi." Thương Thần Nho đồng dạng vẻ mặt thống khổ, "Ta mời rất nhiều chuyên gia, nhưng Mặc nhi vẫn phải dùng máy trợ thính. Sau đó tính cách của Mặc nhi đại biến, không còn có vui vẻ như trước nữa."
Đến lúc này, Thương Thần Nho không còn nói bất kỳ nội dung hồi ức gì nữa, mà nhìn thẳng Triệu Mạt Thương, thần sắc có vẻ càng thêm già, "Nếu như không có con, Mặc Nhi sẽ không một lần nữa trở nên vui vẻ. Cho nên, ta dùng thân phận cha của Mặc Nhi nhờ con, vô luận như thế nào, đừng để cho con bé thương tâm tuyệt vọng."
"Bác trai!" Triệu Mạt Thương thấy Thương Thần Nho lại có chiều hướng muốn hướng chính mình cúi đầu, liền vội vàng tiến lên đỡ lấy, "Bác trai, người yên tâm."
Trên môi còn lưu lại nhè nhẹ vết máu, Triệu Mạt Thương không thèm để ý chút nào, giúp đỡ ông ngồi vào trên ghế, vẻ mặt thận trọng, "Cháu nhất định sẽ không để cho em ấy có cơ hội kia đâu."
Cô và Phó Quân, là không cùng một dạng.
"Ta tin tưởng con." Thương Thần Nho ho hai tiếng, Triệu Mạt Thương vội vã lấy nước cho ông, ông tiếp nhận ly nước uống một hớp nước, thở dài, "Mạt Thương, con chỉ cần sống cùng Mặc nhi thật tốt, sống cuộc sống mà mình mong muốn thật tốt, chuyện khác không cần suy nghĩ, có ta ở đây chống đỡ phía sau."
"..." Minh bạch ý tứ khác bên trong câu nói của ông, Triệu Mạt Thương vừa cảm động vừa áy náy, "Xin lỗi, là tại cháu gây quá nhiều phiền toái ."
"Ôi chao...." Khoát khoát tay, Thương Thần Nho làm như nghĩ đến cái gì đó, lộ ra tươi cười, "Nói cho con biết một việc, ngay cả Mặc Nhi cũng không biết."
Nghi ngờ mà nhìn xem Thương Thần Nho, Triệu Mạt Thương khẽ gật đầu một cái.
Thương Thần Nho đứng lên, mang theo tiếu ý đi tới phía sau bàn đọc sách của chính mình, mở ra ngăn kéo lấy ra một xấp ảnh chụp lật một cái, rút từ trong đó ra một tấm ảnh đưa cho Triệu Mạt Thương.
Tiếp nhận ảnh chụp, ánh mắt rơi vào trên người nữ nhân ở trong hình, Triệu Mạt Thương nhất thời ngây ngẩn cả người, ngẩng đầu nhìn Thương Thần Nho vẻ mặt vô cùng kinh ngạc .
"Đó là mẹ của Mặc nhi." Thương Thần Nho cười sang sảng, lại ho khan vài tiếng đưa tấm hình kia qua, lẳng lặng nhìn hồi lâu, giọng nói có chút hoài niệm, có chút kiêu ngạo, "Bà ấy mặc chế phục Kiểm sát trưởng, cũng nhìn rất đẹp a."
Nặng nề mà nhẹ nhàng gật đầu, chậm rãi tiêu hóa những sự tình biết được hôm nay, Triệu Mạt Thương nhìn xem bộ dạng Thương Thần Nho vuốt nhẹ ảnh chụp vẻ mặt hoài niệm, lén lút thối lui ra khỏi thư phòng.
Thời điểm này, nên thuộc về hồi ức của một mình Thương Thần Nho mà thôi.
Ra khỏi thư phòng, nhịn không được bước nhanh hơn xuống lầu, Triệu Mạt Thương mới bước xuống một bậc thang cuối cùng, liền nhìn thấy Thương Mặc từ ngoài cửa chạy vào.
Nhìn xem dáng dấp của nàng hướng chính mình chạy tới, nhớ tới từ chỗ Thương Thần Nho biết những chuyện kia, cưng chiều và thương yêu trong tròng mắt Triệu Mạt Thương càng phát ra dày đặc.
"Môi em bị làm sao vậy?" Thương Mặc luôn luôn quan sát tỉ mỉ liếc mắt liền nhìn thấy vết thương trên môi và đôi mắt hồng hồng chưa hết của Triệu Mạt Thương, có chút nóng nảy hỏi, "Vì sao mắt em lại hồng như vậy, có phải khóc hay không? Làm sao vậy? "
Nàng không nỡ để cho cô gái này chịu thương tổn dù chỉ là một chút.
Triệu Mạt Thương ngưng mắt nhìn bộ dáng lo lắng kia của Thương Mặc, tâm niệm vừa động, ở thời điểm Thương Mặc còn chưa kịp phản ứng hôn lên môi Thương Mặc.
Trừng lớn mắt, nhìn xem cô gái gần trong gang tấc đã nhắm mắt lại, vẻ mặt của Thương Mặc không thể tin tưởng, lưỡi lại tự động mà bắt đầu đáp lại lưỡi của Triệu Mạt Thương đang tiến vào.
Trong phòng khách so với trước đã nhiều hơn rất nhiều người, không chỉ có mấy người Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung cùng với Uông Minh, những người thân cận với Thương Mặc ở đó, còn có một số thủ hạ, vài trưởng bối vừa tới ở phía sau, một đám người nhìn xem một màn sôi động, cứng họng.
Dần dần mất đi lý trí, Thương Mặc thở hổn hển, ngược lại từ bị động chuyển thành chủ động hôn Triệu Mạt Thương, cho đến khi hai người đều không thể thở nổi mới buông ra.
Dựa vào trong lòng Thương Mặc mặc nàng ôm mình, Triệu Mạt Thương dĩ nhiên ý thức được nơi đây không chỉ có hai người các nàng, khuôn mặt hơi đỏ lên, nhưng vẫn bảo trì dáng vẻ bình tĩnh như bình thường, giúp Thương Mặc sửa lại cổ áo vừa mới bị chính mình làm cho loạn lên.
Sắc mặt Thương Mặc sớm đã đỏ bừng lên, chống lại ánh mắt tràn ngập tiếu ý của Lệnh Hồ Huyên, nhiệt độ trên mặt vẫn không ngừng lên cao.
"Khụ, người tuổi trẻ bây giờ ... Ừm, đủ nhiệt tình." Đại thúc nào đó giống như là vì để cho không khí không còn lúng túng như vậy lên tiếng nói, lại làm cho Thương Mặc càng thêm không biết làm sao.
Tuy là những nguyên lão trong bang này rất lâu trước đây đã biết rõ tính hướng của nàng, cũng từ lúc mới bắt đầu thái độ không muốn đến chậm rãi cam chịu, Thương Mặc vẫn cảm thấy trường hợp như vậy quá khó để ứng phó rồi.
Khó có được một lần nhìn thấy bộ dạng Thương Mặc tay chân luống cuống Triệu Mạt Thương khẽ cười một tiếng, giơ tay lên sờ sờ hai má bóng loáng của Thương Mặc, "Không muốn giới thiệu các thúc thúc của Mặc cho em biết sao?"
"A.... Tốt!" Thương Mặc lấy lại tinh thần, nắm tay Triệu Mạt Thương giới thiệu chú bác của mình cho Triệu Mạt Thương..... Mấy chú bác này đều đối với cha nàng trung thành và tận tâm, hơn nữa đều nhìn nàng từ nhỏ đến khi lớn lên, đối với xu hướng tính hướng của nàng cũng đã sớm tiếp nhận rồi, thái độ đối với Triệu Mạt Thương đều hài lòng gật đầu, có mấy người còn chế giễu hai người vài câu.
Dù sao biến hóa của Thương Mặc gần đây bọn họ đều thấy ở trong mắt, từ chỗ của Thương Thần Nho cũng biết một số sự tình, đối với Triệu Mạt Thương ấn tượng tự nhiên cũng rất tốt.
Đến khi giới thiệu xong, hai người vừa mới đi đến bên cạnh Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung, Lệnh Hồ Huyên ý vị thâm trường nhìn Triệu Mạt Thương, "Triệu kiểm, thì ra cũng có một mặt nhiệt tình như lửa như vậy nha."
Triệu Mạt Thương cười nhạt, tay nắm tay Thương Mặc, nghiêng đầu cưng chìu mà liếc nhìn khuôn mặt còn hiện lên ửng đỏ của Thương Mặc nói, "Thỉnh thoảng nhiệt tình một lần cũng không tệ."
Quay về phía cô cười ngốc nghếch, Thương Mặc nhẹ nhàng lắc lắc tay cô, vẻ mặt quan tâm, "Có đói bụng hay không? Có muốn tôi tìm một chút đồ ăn cho em không?"
"Cũng được, Mặc thì sao?" Triệu Mạt Thương mỉm cười, đem tóc dài che đi mắt của Thương Mặc gạt qua một bên, "Mặc gần đây không phải rất tham ăn sao?"
" A..., đó là có điều kiện tiên quyết." Thương Mặc nghiêm trang, "Nếu như đó là đồ ăn do em làm."
"Ah ... Hai người các ngươi thanh tú ngọt ngào đi qua một bên nha!" Lệnh Hồ Huyên ở một bên đã bị hai người thì thầm với nhau khiến cho buồn nôn nổi da gà rơi đầy đất, nhịn không được chen vào nói, "Thiếu chủ, còn có rất nhiều người ở đây nha."
Gần đây toàn bộ trong nội bộ bang phái đều đang nghị luận Thương Mặc là công hay thụ, bộ dạng Thương Mặc lại còn dám ở đây làm ra vẻ mặt thụ như vậy.
"Khụ khụ....." Ho khan hai tiếng, Thương Mặc híp mắt quét trên dưới xung quanh mình, những người nhìn lén này lập tức làm bộ đang làm việc của mình.
Cười yếu ớt nhìn xem bộ dáng đáng yêu của Thương Mặc, Triệu Mạt Thương chỉ cảm thấy chính mình hận không thể đem Thương Mặc ôm thật chặt vào trong ngực, hảo hảo yêu thương một phen.
"Đúng rồi, ba Mặc không phải bảo Mặc chiêu đãi thật tốt các chú, các bác sao?" Triệu Mạt Thương bỗng nhiên nhíu mày, tay ôn nhu xoa xoa bên tai Thương Mặc, "Đi nhanh."
"A...." Liếc nhìn mấy vị một trưởng bối đang cùng một chỗ đàm luận, Thương Mặc do dự liếc mắt nhìn Triệu Mạt Thương, tay nắm thật chặt eo của Triệu Mạt Thương, không nỡ buông ra.
"Ngoan, nghe lời...." Triệu Mạt Thương tự nhiên cười nói, dựa vào sát bên tai Thương Mặc, giọng nói ôn nhu, mang theo một chút quyến rũ, "Đi nhanh, buổi tối sẽ có thưởng cho Mặc."
Nháy mắt mấy cái, dùng sức gật đầu, Thương Mặc buông lỏng tay đi tới một bên gia nhập vào trò chuyện cùng mọi người, thần tình cũng biến thành nghiêm túc.
Hai tay ôm ngực đứng ở một bên nhìn xem bộ dáng rất nghiêm túc của Thương Mặc, trong mắt Triệu Mạt Thương càng phát ôn nhu như nước.
"Có phải Bang chủ đã nói cái gì với cô phải không?" Linh Lung sớm đã bởi vì thói quen không muốn nói chuyện cùng nhiều người trở về phòng, Lệnh Hồ Huyên đi tới bên cạnh Triệu Mạt Thương, cùng cô cùng nhau nhìn Thương Mặc, giọng nói mang theo một tia hiểu rõ.
"Ừ." Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, giọng nói vẫn vân đạm phong khinh như vậy, "Tiểu Đản đã từng nói tôi là hiện tại và tương lai của em ấy."
Cho nên, quá khứ đã qua này mặc dù trọng yếu, sẽ bởi vì hiện tại và tương lai không hề thống khổ nữa.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna