Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 105 + 106

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 105

"Sử dụng ngày sinh nhật thử xem." Thương Mặc suy nghĩ cả buổi, có chút không tình nguyện nói, "Sinh nhật của em có lẽ là khả năng lớn nhất đi."
Chung quy luôn có cảm giác cái tên  gia hỏa Triệu Niệm Chiêu kia thầm mến lão bà đại nhân nhà mình . . .
Thầm mến thì không có gì, nhưng mà đừng làm ra nhiều chuyện tình đáng khinh như vậy chứ, chẳng hạn chụp ảnh, đem tấm ảnh đặt trong dây chuyền gì đó, còn có lén lút tra tư liệu gì gì đó, thật sự làm cho người ta có cảm giác không dễ chịu gì.
Triệu Mạt Thương trấn an sờ sờ hai má của nàng, quay về phía két sắt bảo đảm, nhập mật khẩu là sinh nhật chính mình vào, "Tích" một tiếng vang lên, két sắt đảm bảo mở ra.
Thương Mặc bĩu môi, nhìn Triệu Mạt Thương lấy những đồ đạc từ trong ra, hận không thể lập tức tìm Triệu Niệm Chiêu đánh cho hắn một trận nhừ tử.
"Tiểu Đản thông minh nhất. . . ", Triệu Mạt Thương cầm lấy những chứng cứ thu được đó bỏ vào túi xách mang bên mình, quay lại thấy Thương Mặc trưng ra bộ mặt bí xị, nhất thời cười khẽ một tiếng, "Tiểu gia hỏa, lòng dạ hẹp hòi. . . "  
"Em đang khen tôi, hay là đang mắng tôi à. . . ", Thương Mặc bĩu môi nắm lấy tay Triệu Mạt Thương, hai người ra khỏi ngân hàng, lên xe, Thương Mặc lập tức không nghe lời mà ôm lấy Triệu Mạt Thương, "Nói, cái tên Triệu Niệm Chiêu kia rốt cuộc sao lại thế này!"
Buồn cười nhìn người làm ra vẻ mặt trẻ con kia, Triệu Mạt Thương liếc mắt nhìn tài xế, thấp giọng nói, "Mặc a, chú ý hình tượng một chút đi."
Bất mãn bĩu bĩu môi, Thương Mặc ôm Triệu Mạt Thương, đầu gối lên vai cô không nói một lời nào.
Hình tượng bên ngoài của nàng gần như đã không còn.
Trước kia, toàn bộ Thanh Long bang đều biết rõ Thiếu chủ rất lạnh lùng, Thiếu chủ rất nghiêm túc, Thiếu chủ rất có uy tín, hiện tại đi đâu mất?
Ngày đó, nàng rõ ràng nghe được có mấy người đang thảo luận nàng rốt cuộc là công hay là thụ, thật sự là. . .
Rất muốn bất chợt xuất hiện đem mấy người kia đánh cho một trận ah, lại dám nói nàng có tướng làm thụ. =))
"Em không biết Triệu Niệm Chiêu kia." Triệu Mạt Thương thấy nàng như thế, nhẹ vỗ về sau gáy của nàng, "Tiểu Đản không tin em sao?" 
"Không. . . " Thương Mặc cọ cọ vào bả vai cô, trầm ngâm thật lâu, "Tôi tin tưởng em, nhưng chính là cái tên Triệu Niệm Chiêu rất kỳ lạ." Làm cho người ta không thoải mái.
"Ừ, chờ chuyện này giải quyết xong, đem Nam Nam trả lại cho hắn, chúng ta không liên quan gì đến anh ta nữa." Triệu Mạt Thương kéo ra khoảng cách với Thương Mặc, sủng nịnh nhìn tiểu gia hỏa nhà mình ăn giấm chua còn thêm lòng dạ hẹp hòi, "Sau đó, Mặc liền đe dọa hắn, có được không?"
Hở?
Thương Mặc có chút kinh ngạc nhìn Triệu Mạt Thương, thấy cô vẫn như cũ nhẹ nhàng cười mà nhìn mình, không khỏi có chút ngây ngốc.
Vợ mình chính là một Kiểm sát trưởng đại nhân chính nghĩa lẫm nhiên, đây là bao che khuyết điểm cho mình sao?
"Sao lại trưng ra vẻ mặt này, chẳng lẽ đường đường là Thiếu chủ Hắc đạo sẽ không đe dọa người khác?" Triệu Mạt Thương thích nhất nhìn nàng si ngốc ngắm mình, đưa tay vặn vẹo cái mũi của nàng, "Hay là sợ hình phạt điều 42 Luật xử lý vi phạm hành chính về an ninh trật tự? Sợ bị chú cảnh sát bắt đi?" =))
"Ách. . . " Thương Mặc nhìn bộ dáng Triệu Mạt Thương cười đùa chính mình, ngoài ngạc nhiên cũng chỉ có ngạc nhiên, hơn nửa ngày mới khôi phục tinh thần, cười ngây ngô một tiếng, ôm lấy Triệu Mạt Thương, "Đúng vậy, sợ chú cảnh sát bắt đi, buổi tối không thể cùng em ngủ được."
"Thương Mặc!" Liếc nhìn tài xế, khuôn mặt Triệu Mạt Thương đỏ bừng, đưa tay nắm lấy eo Thương Mặc dùng lực nhéo, mang theo một chút xấu hổ nói, "Mặc, . . . bại hoại!"
Trong nháy mắt, Thương Mặc nhìn Triệu Mạt Thương thật lâu, ngây ngô cười ra tiếng.
Mỹ nhân hờn dỗi thật sự làm cho người ta ưa thích mà.
Liếc nhìn nàng một cái, Triệu Mạt Thương nhích qua bên cạnh một chút, híp mắt cảnh cáo nàng, "Không cho phép dựa lại gần đây."
"Khụ. . . " Thương Mặc ho khan một tiếng, không dám lại gần, nhưng vẫn lấy tay lén lút gãi trên tay Triệu Mạt Thương, cứ như vậy.
Triệu Mạt Thương lại liếc nhìn nàng một cái, tay bị nắm cũng không rút ra, ngược lại còn đổi từ bị nắm trở thành mười ngón đan xen nhau. 
Nét mặt tươi cười mà nhìn quang cảnh ngoài cửa sổ, ngọt ngào trong mắt Thương Mặc thế nào cũng không thể che dấu được, lại không để ý đến tài xế ngồi phía trước như có điều suy nghĩ, gật đầu suy tư.
Công thụ cái gì, Thương Mặc chính là đã được thủ hạ định từ trước cho nàng rồi – nhất định là thụ, không thể nghi ngờ. =))))))))
Cả ngày đều bận rộn chú ý đến những tài liệu bí mật, chưa kịp ăn cơm, hai người đã đói bụng đến kêu thành tiếng, đi đến khách sạn ăn cơm xong, lúc này mới về đến nhà, Triệu Mạt Thương liền đứng dậy mở phần tài liệu kia ra đọc.
Mãi đến khi xem hết toàn bộ bằng chứng, Triệu Mạt Thương mới thở dài, đem tài liệu đưa cho Thương Mặc, "Tiểu Đản, Mặc nói xem em phải làm thế nào?"
Thương Mặc cúi đầu, đem tài liệu xem qua một lần, trầm ngâm suy nghĩ một lúc, đối với Triệu Mạt Thương nói, "Em tin tôi sao?"
"Đương nhiên." Triệu Mạt Thương tiến đến ngồi lên đùi nàng, nhẹ nhàng nói, "Em không tin Mặc thì tin ai?"
"Vậy, đem tất cả đồ đạc đưa cho tôi, không lâu sau tôi sẽ cho em một cái công đạo." Thương Mặc đem tài liệu để sang một bên, đưa tay ôm lấy thắt lưng Triệu Mạt Thương, "Tôi sẽ xử lý chuyện tình kế tiếp, em chỉ cần chờ đến lúc khởi tố là được."
Chăm chú nhìn Thương Mặc thật lâu, Triệu Mạt Thương khẽ gật đầu, "Được."
"Ừ." Hôn nhẹ lên tóc mai Triệu Mạt Thương, Thương Mặc thở dài một tiếng, không nói gì nữa.
Mấy ngày sau, Thương Mặc phái thuộc hạ đem tài liệu đưa đến Ủy ban kiểm tra kỷ luật Tỉnh ủy.
Phó bí thư Ủy ban kiểm tra kỷ luật tỉnh cùng Thanh Long bang cũng coi như có chút giao tình, cho nên khi nhìn đến phần tài liệu này có mặc dù bị hù dọa, vẫn mang tài liệu giao cho Bí thư Ủy ban kỷ luật.
Đêm hôm đó, Bí thư Ủy ban kỷ luật liền thừa lúc lên máy bay đến Trung ương, Lệ Bí thư tuy rằng muốn ngăn cản, nhưng bị phía Thương Mặc phá rối không thể thành công.
Vài ngày sau, Trung ương thành lập tổ chuyên án, bí mật xuống điều tra, cứ như vậy triển khai.
"Tiển Đản, Mặc nói tổ chuyên án có bắt Lệ Bí thư không?" Đối với phương diện chính trị từ trước đến nay Triệu Mạt Thương đều không quan tâm, lúc này dựa vào trong lòng Thương Mặc, có chút lo lắng nói, "Có thể  lại xuất hiện tình huống quan lại bao che cho nhau hay không?"
"Không biết nữa." Mặc dù Thương Mặc ở bạch đạo cũng đã sắp xếp rất nhiều người, đối với phương diện Trung ương cũng quan tâm đến nhiều, đối với loại chuyện tình tuyệt mật này vẫn là lực bất tòng tâm.
Hai tay ôm cổ Thương Mặc, Triệu Mạt Thương thở một tiếng, không nói thêm nữa.
Lúc trước, còn muốn dựa vào một thân nhiệt huyết đem vụ án này trực tiếp lập thành án khởi tố, thế nhưng trình tự thủ tục không quá quan tâm, mới giao cho Thương Mặc.
Nhưng giao cho Thương Mặc, dựa theo đúng trình tự đem án kiện đệ trình lên, rồi lại bắt đầu lo lắng xuất hiện tình huống quan lại bao che cho nhau.
Đây là hiện thực làm cho người ta bất đắc dĩ , hiện thực không thể tránh được.
"Ô, đừng nghĩ nhiều như vậy, nếu như thật sự không được, chúng ta còn lại biện pháp khác, hừ?" Trán Thương Mặc để ở trán Triệu Mạt Thương ôn nhu nói, "Kiểm sát trưởng đại nhân còn muốn thay nhiều người biểu dương chính nghĩa mà."
"Em chính là nghĩ đến những hương dân vẫn còn bởi vì cái nhà máy kia mà chịu khổ, đã cảm thấy. . ." Triệu Mạt Thương yếu ớt thở dài, "Tiểu Đản, có đôi khi em thật sự cảm thấy, xã hội đen so với những quan chức kia còn tốt hơn."
"A. . . " Thương Mặc cười ảm đạm, cúi đầu hôn lên môi Triệu Mạt Thương, không muốn cô lại suy nghĩ nhiều nữa, lẩm bẩm, "Người yêu của em là xã hội đen, đương nhiên so với những quan chức kia phải tốt hơn rồi."
"Tiểu Đản ngốc. . ."
********

Chương 106

Thời điểm Tết Âm lịch đã cận kề, tổ chuyên án vẫn đang bí mật điều tra, mà người dân thì không mảy may biết đến trận phong ba này, đang nhộn nhịp chuẩn bị bắt đầu làm lễ mừng năm mới.
"Ừm, năm nay em cùng tôi đến nhà của tôi đón lễ mừng năm mới?" Thương Mặc hai tay ôm lấy thắt lưng Triệu Mạt Thương, cảm thụ hương thơm ở trên tóc Triệu Mạt Thương, bên tai cô nhẹ giọng nói.
Trầm mặc một lúc, tay Triệu Mạt Thương đặt trên tay Thương Mặc, cảm thụ được độ ấm kia ở mùa đông càng làm mình thêm thoải mái, có chút lưỡng lự nói, "Có thể hay không. . . không được tốt?"
Dù sao cũng là lễ mừng năm mới, cô là ngoại nhân, cứ như vậy đến cùng một đám người chưa từng gặp mặt, hơn nữa chưa từng có quen biết gì với nhau...
"Không được tốt?" Thương Mặc nhẹ nhíu mày, mang theo chút bất mãn, nhưng vẫn mạnh mẽ áp chế xuống nói, "Em. . . vẫn là chưa có tiếp nhận được sao?"
Nếu là như vậy. . . Nếu là như vậy . . .
Có chút thất vọng ở trong lòng mà hít một hơi, Thương Mặc siết thật chặt tay ôm lấy Triệu Mạt Thương, trong đôi mắt xẹt qua bất đẵc dĩ cùng mệt mỏi.
Mấy ngày gần đây thật sự quá mệt mỏi, công việc bộn bề cùng hỗn loạn như vậy, nàng vừa phải bảo hộ Triệu Mạt Thương, vừa phải giải quyết những bang phái nhỏ đang rục rịch muốn gây rối, còn phải chú ý đến động tĩnh của Lệ bí thư và Cận Phi Hàn bên kia...
Mà nay Triệu Mạt Thương vẫn còn để ý đến việc Thanh Long bang là Hắc đạo, trong lòng nàng bỗng nhiên có chút nguội lạnh.
"Mặc nói loạn đi đâu vậy. . ." Triệu Mạt Thương vừa nghe lời lẽ của nàng liền biết nàng đang suy nghĩ gì, xoay người từ đưa lưng vào nhau thành quay mặt về phía nàng, hai tay quấn lên trên cổ nàng, mang theo nhè nhẹ ý oán trách, " Em nói không chấp nhận lúc nào chứ, chẳng qua là cảm thấy rằng tất cả mọi người đều không quen biết, em đến có lẽ sẽ làm mọi người không được tự nhiên."
Tuy từ trước đến nay cũng không biết Hắc bang là cái dạng gì, bất quá chỉ là giang hồ nghĩa sĩ phóng khoáng đi, nên chính là có đến, cô cũng không muốn phá hư bầu không khí này.
Nghĩ đến Tiểu Đản đáng yêu của cô cầm chén lớn uống rượu, uống xong đem chén ném xuống mặt đất, bộ dáng kêu gào sảng khoái. . .
Triệu Mạt Thương nhất thời có chút nhịn không được phì cười.
"A, sẽ không đâu, bọn họ đều là một đám không cần mặt mũi." Thương Mặc biết mình hiểu lầm, có chút ngượng ngùng nói, đã thấy Triệu Mạt Thương bỗng nhiên cười khẽ ra tiếng, không khỏi ngơ ngơ ngác ngác, không biết phải làm sao.
Mình có nói gì sai không?
Ngẩng đầu nhìn thấy nàng đang ngơ ngơ ngác ngác, lại nhớ đến tình cảnh mình mới tưởng tượng, Triệu Mạt Thương cười đến mức run rẩy hết cả người, cuối cùng dựa vào trong lòng Thương Mặc, lấy lại hơi thở một chút mới nói tiếp, "Tiểu Đản, . . . Em quyết định vẫn nên đi cùng Mặc. . ."
Cô thật sự muốn biết bộ dạng của Thương Mặc ở trường hợp kia thế nào, vẫn dễ thương như vậy, hay là giống như lúc các nàng vừa mới quen nhau nho nhã lịch sự như vậy, hay là có một bộ dáng khác.
"Ừ." Tuy là không biết chuyện gì có thể khiến Triệu Mạt Thương như vậy, Thương Mặc nghe được lời nói của cô vẫn rất vui vẻ mà dùng sức gật đầu, "Tốt."
Trong dịp Tết Âm lịch, kỳ nghỉ theo luật định nhà nước là bảy ngày, nghĩ đến Triệu Mạt Thương khó có thời gian rảnh rỗi đến vậy, Thương Mặc lại bắt đầu chộn rộn mà dụ dỗ cô, "Kia . . . Bảy ngày, chúng ta có thể đi đâu chơi không?"
Triệu Mạt Thương ngẩng đầu nhìn nàng, còn thật sự chăm chú suy nghĩ mà tự hỏi thật lâu, cuối cùng khẩu khí tò mò nói, "Tiểu Đản, Hắc bang cũng được nghỉ phép sao?"
"Hửm. . . " Thương Mặc chợt cảm giác được trên trán mình có giọt mồ hôi xuất hiện ở mùa đông chảy xuống, đối với vấn đề này cảm thấy buồn cười, rồi lại không biết trả lời như thế nào, trầm ngâm một hồi lâu sau, gãi gãi đầu, "Không biết, hình như không có nghỉ. . . "
Kết sổ, thu phí bảo kê, buôn lậu súng ống đạn dược, vân vân, chẳng lẽ còn muốn chọn thời gian sao?
"Vậy làm sao Mặc đi chơi với em được." Triệu Mạt Thương buồn cười điểm lên cái mũi của nàng, "Chẳng lẽ Mặc muốn trốn việc?"
Trốn. . . Trốn việc?
Lông mi quỷ dị rung động vài cái, Thương Mặc nhìn thấy bộ dạng cười đắc ý của Triệu Mạt Thương, miệt giật giật, cuối cùng cũng không nói gì.
Quả nhiên, công tác của Hắc bang và công tác bên ngoài không giống nhau, bị nói như vậy, nàng cảm thấy kỳ lạ làm sao.
Trước đây cho đến tận bây giờ, nàng còn chưa nghĩ đến cái gì mà kỳ nghỉ Tết âm lịch. . . Chẳng lẽ muốn nàng ở đây tạo tiền lệ, chuẩn bị một kỳ nghỉ Tết?
"Kỳ thực. . . Không cần phải đi đâu đó vui chơi." Triệu Mạt Thương ôm chặt Thương Mặc, dường như thở dài nói, "Trước kia Tết âm lịch cũng đều là em một mình ở nhà, . . . Năm nay có Mặc ở đây, thật tốt."
Thương Mặc cúi nhìn cô dựa dẫm vào trong lòng mình nhắm mắt lại, thương tiếc trong lòng lại càng tăng thêm.
Trước kia đều là một mình em ở nhà sao. . .
Những lời này thật sự làm cho nàng rất khó chịu.
Hôn hôn lên trán Triệu Mạt Thương, giọng nói của Thương Mặc ôn nhu, cúi đầu thấp xuống lại mang theo phần kiên định, "Tết Âm lịch tôi cũng không đi, liền ở cùng em."
"Không cần đâu. . ." Tay Triệu Mạt Thương ở bên hông Thương Mặc nhẹ nhàng đùa bỡn, nắm lấy quần áo, "Mới không cần Mặc bởi vì em từ nay về sau Quân vương không còn sớm thượng triều, em cũng không phải hồng nhan họa thủy."
"Tôi làm một hôn quân không tốt sao?" Thương Mặc ôm lấy Triệu Mạt Thương, ngồi vào giường, vô cùng thân thiết mà chạm mũi mình vào mũi cô, "Ba ngàn mỹ nữ chỉ sủng ái một người." 
Sắc mặt Triệu Mạt Thương biến đổi, nhưng một khắc sau lại lộ ra nụ cười quyến rũ, tay ôm lấy cổ Thương Mặc, giọng nói có chút mê hoặc, "Ý Tiểu Đản là. . . muốn có ba ngàn hậu cung phục vụ?"
Thân thể cứng đờ, Thương Mặc nháy mắt mấy cái, rất vô tội mà nhìn Triệu Mạt Thương, "Việc đó. . . tôi không một chút hứng thú đi."
"Không có hậu cung ba ngàn người, vậy làm sao Tiểu Đản có thể hậu cung ba ngàn chỉ sủng ái một người đây." Triệu Mạt Thương tiếp tục nói, bộ dáng tươi cười càng thêm quyến rũ, mà thanh âm cũng phát ra ngày càng nguy hiểm.
"Thì. . . Chính là. . . Chính là trong lòng dạt dào đều là em mà." Thương Mặc nuốt nước bọt, trong lòng run sợ mà nhìn bộ dáng Triệu Mạt Thương, lau giọt mồ hôi trên trán, "Cái đó. . . Em đừng học theo Huyên tỷ a, như vậy, thực sự rất dọa người đó."
"Cái gì?" Nheo mắt lại nhìn nàng, vẻ mặt Triệu Mạt Thương cảnh cáo, "Em có học Lệnh Hồ Huyên sao?"
"Không có. . . Không có. . ." Thương Mặc ngượng ngùng nói, nịnh hót mà hôn lên mặt Triệu Mạt Thương, "Lão bà đại nhân, nên ngủ thôi, đêm xuân ngắn ngủi a."
Nhéo nhéo hai má Thương Mặc, thấy nàng vẫn cứ như vậy lấy lòng mà nhìn mình, Triệu Mạt Thương lúc này mới thỏa mãn gật đầu, "Ngủ đi."
"A. . ." Thương Mặc xấu xa cười, tay trực tiếp kéo đai lưng áo ngủ ra, cúi đầu hướng đến điểm đầy đặn tráng nõn không hề che giấu mà hôn tới. . .
Triệu Mạt Thương yêu kiều khẽ rên một tiếng, tay để trên bờ vai của Thương Mặc cũng không đẩy ra, mặc cho nàng ở trên người mình phóng hỏa, chỉ trước khi mất đi lý trí mới nói, "Không được phép làm càn, ngày mai còn phải đi làm. . ." 
"Được. . ."
Ngày kế tiếp, Triệu Mạt Thương đang ở trong phòng làm việc xử lý công việc, cửa bị đập vang.
"Vào đi." Nhàn nhạt nói một câu, Triệu Mạt Thương bỏ bút xuống, ngẩng đầu nhìn cửa bị mở ra, người gõ cửa đi vào, đột nhiên cau mày.
" Đây là phản ứng nên có khi nhìn thấy mẹ mình của con sao?" Đan Trác tràn đầy hứng thú mà nhìn con gái, đóng cửa lại, "Quả nhiên con gái gả đi như bát nước hất ra ngoài sao?"
Đối với mẹ mình mức độ phản cảm ít hơn cha mình nhiều, Triệu Mạt Thương thở dài, hai tay chống cằm, "Có chuyện gì không?"
"Ta và ba con ngày mai sẽ trở về Kinh đô." Đối với thái độ đối nghịch của cô, Đan Trác rất tự nhiên mà ngồi vào ghế salon, "Hôm nay tới không có tính toán gì, con không cần đề phòng như vậy."
Dừng một chút, Đan Trác cười khổ mà nhìn con gái một cái, "Hơn nữa, đối với mẹ, con thật sự phải đề phòng đến mức này sao?"
Triệu Mạt Thương nhìn thẳng bà hồi lâu, ánh mắt vẫn lãnh đạm như cũ, "Thật xin lỗi, các người làm cho người khác không thể không đề phòng."
"Thôi được." Thở dài một tiếng, Đan Trác không né tránh thêm mà nhìn thẳng con gái, thấy cô đồng dạng cũng không tránh né chút nào, chợt nở nụ cười, "Con và ta lúc còn trẻ rất giống nhau nha, Thương Nhi."
"Có chuyện gì cứ nói thẳng đi." Vẻ mặt Triệu Mạt Thương vân đạm phong khinh như cũ, "Không cần phải giả bộ như vậy."
"Thương Mặc đối với con tốt lắm sao?" có ý riêng mà liếc nhìn chỗ cổ Triệu Mạt Thương đã bị áo lông cao cổ che kín, "Các phương diện đều rất tốt a !?"
Giơ lên lông mày, nhìn mẹ của mình, Triệu Mạt Thương vẫn là bộ dạng làm cho người khác không thể nhìn thấu cảm xúc của cô, "Tóm lại mẹ muốn nói cái gì?"
"Thương Nhi. . ." Đi tới trước bàn làm việc của Triệu Mạt Thương, chống tay lên bàn làm việc, cúi đầu nhìn thẳng Triệu Mạt Thương, "Làm một người mẹ, vĩnh viễn sẽ không hại con gái của mình."
Thần sắc thoáng qua liền trở lại bình thường, Triệu Mạt Thương thở dài, "Người là muốn khuyên con trở về đúng không?"
"A. . ." Đan Trác ảm đạm cười, nụ cười kia so với nụ cười bình thường của Triệu Mạt Thương cũng không khác nhau lắm, "Ta chỉ tới thăm con một chút, thuận tiện nói cho con biết, ta và cha con ngày mai khởi hành, còn có Cận Phi Hàn."
"Ừm, thuận buồm xuôi gió." Triệu Mạt Thương gật đầu tỏ vẻ mình đã biết mà nói, cúi đầu cầm lấy bút, lật tài liệu xem tiếp, không muốn lại nhìn thấy ánh mắt của mẹ mình, cảm xúc nơi đó của bà thật sự nhìn không thấu.
"Nếu Thương Mặc là con rể của ta, ta sẽ rất vừa lòng." Đan Trác đứng thẳng dậy, tựa tiếu phi tiếu* mà nói, "Như vậy. . . Thương Mặc là con rể của ta sao?"
*cười như không cười
Cầm bút đang muốn bổ sung thêm ý kiến vào phần điều tra phía trên phần chữ ký, Triệu Mạt Thương dừng động tác lại, khí tức trên người lạnh đi, đầu ngay cả ngẩng lên cũng không ngẩng, "Nếu như mẹ vẫn coi con là con gái của mình, như vậy...Tiểu...Thương Mặc cũng là con rể, cũng là con dâu."
"Hả?" Giọng nói của Đan Trác cao lên, lời nói cũng tỏ ra thập phần ý vị thâm trường, "Ta còn tưởng rằng. . . Thương Nhi hôm nay mặc áo lông cao cổ đi làm, là bởi vì Thương Mặc là con rể chứ." =))))
"Rầm" một âm thanh vang lên, bút trong tay Triệu Mạt Thương bị ném đến trên bàn vốn vô cùng yên tĩnh, Triệu Mạt Thương nhìn chằm chằm Đan Trác, "Ngày hôm nay mẹ đến đây suy cho cùng là muốn nói gì?"
"A. . ." Đan Trác vẫn bình tĩnh tự nhiên như cũ, ánh mắt sâu không thấy đáy, đưa tay nhẹ vén sợi tóc Triệu Mạt Thương, "Ta nói, chẳng qua là đến nói lời tạm biệt thôi."
Nhíu nhíu đôi mi xinh đẹp, Triệu Mạt Thương khó hiểu nhìn bà, trong đôi mắt ẩn ẩn tia tức giận.
Mẹ của nàng vĩnh viễn đều như vậy làm cho người khác khó mà hiểu được.
"Bây giờ là giờ làm việc." Triệu Mạt Thương bất mãn nhìn bà, "Muốn khiêu khích cũng tốt, muốn con trở về cũng tốt, xin đừng trong giờ làm việc mà nói chuyện riêng tư."
Lắc đầu, Đan Trác ôm ngực, nhàn nhã nói, "Như vậy ta trở về, chào con, làm việc tốt nhé con gái."
"Không tiễn." Triệu Mạt Thương lạnh lùng nói.
"Đúng rồi, nói với Thương Mặc, mộc tú vu lâm phong tất tồi chi*." Đan Trác tao nhã thả bước đi đến cửa, thời điểm mở cửa ngữ khí nhàn nhạt không rõ.
*Nguyên văn: Mộc tú vu lâm phong tất tồi chi, điểu thái xuất đầu thương tất đả nghĩa là Cây cao vượt rừng gió sẽ dập, chim bay vượt đàn chịu súng săn.
Triệu Mạt Thương nheo mắt, nhìn mẹ mình đóng cửa lại, toàn thân tản ra áp lực lạnh như băng. 
Quả nhiên là đến để khiêu khích?
------
Ta nói, Team Hóng Hố chuẩn bị đón chào thành viên mới nha =)))))) queo com queo com

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna