Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 119 + 120

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 119

Thời gian như nước chảy đi qua, phía nam thời tiết càng ngày càng nóng, Thương Mặc đã phải bận rộn chuyện của Thanh Long Bang, lại phải bắt đầu bắt tay chuẩn bị viết luận văn, càng thêm mệt mỏi hơn.
Cũng may lúc trước nàng không ngừng dùng phương pháp khắc nghiệt, hắc bạch lưỡng đạo đều biết Bang chủ tuổi còn quá trẻ của Thanh Long Bang là tuyệt đối không thể tùy tiện khi dễ. Vì vậy cũng bắt đầu yên tĩnh lại, hắc đạo ở phía nam dần dần khôi phục yên bình.
"Tiểu Đản, Mặc là đem theo luận văn làm cho Khúc lão sư xem sao?" Vào ngày thứ bảy nào đó, Thương Mặc nhíu lại lông mày ngồi ở trước máy tính không ngừng gõ bàn phím, có vẻ hơi có chút lực bất tòng tâm.
Đoạn thời gian này tới nay, nàng ở phương diện pháp học quả thực hời hợt rất nhiều.
"Đúng vậy." Thương Mặc bất đắc dĩ nhìn luận trả về, "Lão sư rất nghiêm khắc."
"Lão sư là vì muốn tốt cho Mặc thôi mà." Triệu Mạt Thương từ phía sau ôm lấy cổ Thương Mặc, đầu dựa ở trên vai của nàng nhìn xem màn hình máy vi tính, "Tiểu Đản, Mặc xem chỗ này, Mặc câu này....."
Nghiêm túc chỉ ra khuyết điểm nhỏ nhặt rõ ràng trong luận văn, khí tức của Triệu Mạt Thương thở ra ở trên mặt Thương Mặc, làm cho Thương Mặc nhịn không được đỏ mặt.
Tựa hồ đã thật lâu không cùng Triệu Mạt Thương làm chuyện nào đó rồi.
Từ khi ba ba của nàng gặp chuyện không may, về sau vẫn đều chưa từng có.
"Còn có tại đây, Mặc xem quan điểm bên trong đoạn này, thời điểm trước khi Mặc muốn giao cho lão sư, em không phải đã nói cho Mặc phải đổi cái này rồi sao, sau đó em lại suy nghĩ một chút, vẫn nên đổi thành một loại cách nói khác tương đối tốt hơn." Triệu Mạt Thương nắm tay Thương Mặc cùng con chuột kéo xuống, thời điểm đợi con trỏ trên màn hình chỉ vào đoạn nào đó vừa nói, lúc này mới vừa tiếp tục nói, "Ngày đó em thấy một quyển luật Hình sự, chỉ ra rằng...."
Đang nói phân nửa, Triệu Mạt Thương đột nhiên cảm giác được tựa hồ thái độ có cái gì không đúng, không khỏi nghiêng đầu nhìn Thương Mặc một chút, thấy nàng mặt đỏ tới mang tai mà nhìn mình, không khỏi sửng sốt, tiếp đó khuôn mặt cũng đỏ theo.
Đã thật lâu không có ở trong mắt nhìn thấy cảm xúc của Thương Mặc như vậy rồi, cái loại phảng phất muốn đem nàng nuốt vào ánh mắt.
"Mặc.... Mặc không có nghiêm túc nghe…." Triệu Mạt Thương bất mãn hờn dỗi, đưa tay đánh đánh cái mũi của nàng, "Không cho phép nghĩ lung tung."
"Được.... Ừ, tốt...." Thương Mặc quay đầu lại, nhìn văn tự trên màn hình, lại một cái cũng xem không vào.
Mà Triệu Mạt Thương cũng như thế, rõ ràng trước đó nghĩ kỹ muốn giúp Thương Mặc sửa chữa như thế nào, lúc này lại chỉ cảm thấy đầy đầu đều là chút chuyện loạn thất bát tao.
Hai người trầm mặc hồi lâu, thẳng đến cuối cùng điện thoại di động của Thương Mặc reo, lúc này mới phục hồi tinh thần lại.
Mặt đỏ hồng liếc mắt nhìn Triệu Mạt Thương, Thương Mặc nhận điện thoại, "Uy? Lão sư.... Đúng vậy, dạ, em vẫn còn đang sửa chữa.... Không hiểu hỏi học tỷ? Dạ... Tốt.... Như vậy ạ..... Tốt, em nói với chị ấy..... Vâng vâng, lão sư vậy đến lúc đó gặp."
Cúp điện thoại, Thương Mặc gãi đầu, nhìn xem Triệu Mạt Thương, vẻ mặt ngu ngơ, "Lão sư bảo tôi, nếu chỗ nào ở luận văn không hiểu thì hỏi em, tận lực buổi chiều sửa đổi xong cầm đi cho ông ấy, gọi em cùng nhau, vừa vặn buổi tối cùng nhau ăn cơm, nói đã lâu rồi không gặp em."
Gật đầu, Triệu Mạt Thương làm như phòng bị cái gì đó nhìn Thương Mặc, "Ở trước mặt lão sư không cho phép hồ đồ, đừng làm cho lão sư đã nhìn ra."
Lại nói tiếp, kể từ khi cùng Thương Mặc cùng một chỗ, sau đó hình như cô cũng liền chưa từng thấy qua lão sư, khó trách lão sư nói như vậy.
"Biết rõ." Thương Mặc gật đầu, sau đó xoay người lại nhìn luận văn, có chút kỳ quái lẩm bẩm nói, "Kỳ quái, luận văn mà nói, tôi gửi vào hòm thư của lão sư không phải là được rồi sao?"
"Ah, lão sư luôn luôn thích nhìn luận văn bằng giấy." Triệu Mạt Thương nhẹ khẽ cười, tay ôm lấy eo Thương Mặc, "Mặc viết trên giấy, càng tốt hơn nha."
"Hử?" Thương Mặc trợn to mắt, sau đó bĩu môi, "Vậy em lần trước không nói. . ."
"Ai bảo Mặc tốc độ nhanh như vậy gửi vào trong email, em cũng không kịp nói." Triệu Mạt Thương điểm một cái của nàng, cười đến cưng chiều, "Còn không thấy ngại mà còn nói em."
"Hắc. . ." Sờ đầu cười ngượng, Thương Mặc ngồi vào trên ghế, lôi kéo Triệu Mạt Thương đến bên cạnh mình, "Ở đâu, học tỷ, Tiểu Đản lần nữa thành tâm thành ý mà thỉnh giáo vấn đề sửa chữa luận văn."
"Mặc đã như thế thành tâm thành ý, học tỷ ta cũng giúp em xem một chút." Rốt cục nhìn thấy Thương Mặc sẽ cùng chính mình hay nói giỡn, gần đây cũng xác thực cảm thấy Thương Mặc so với đoạn thời gian trước không có khó chịu như vậy nữa, Triệu Mạt Thương yên tâm lại, theo Thương Mặc cùng nhau nói đùa, tiếp đó sờ sờ đầu của nàng, "Học tỷ là rất nghiêm nghị, nếu như em lại không để ý nghe, hừ hừ. . ."
"Lại không để ý nghe học tỷ liền dùng cách xử phạt về thể xác nha." Thương Mặc ngửa đầu nhìn cô, cười đến có chút xấu xa, "Phạt em đêm nay thể lực dùng hết sạch."
"Thương Mặc ~~~" vừa nghe liền minh bạch ý của nàng, sắc mặt Triệu Mạt Thương giống như bị hỏa thiêu vọt lên cao mà nóng bỏng, thò tay muốn nhéo lỗ tai nàng, rồi lại không nỡ dùng sức, chỉ có thể hờn dỗi trắng mắt liếc nàng, "Nếu như không để ý nghe, đêm nay Mặc nhất định phải ngủ trên sàn nhà."
"À?" Thương Mặc suy sụp hạ mặt, sau đó nịnh nọt mà nhìn xem cô, "Tôi đây chăm chú nghe."
"Ừm, có thể ngủ ghế sô pha." Triệu Mạt Thương nén cười nói.
"Tôi biết lỗi rồi, lão bà đại nhân." Thương Mặc lôi kéo cô ngồi lên trên đùi của mình, nhẹ nhàng hôn hôn sườn mặt cô, "Nếu như chăm chú nghe, lão bà đại nhân liền như lần trước thưởng cho tôi như vậy đi."
Nói đến lần trước liền nghĩ muốn đến chuyện chính mình bị giày vò đến ngất đi, trên mặt Triệu Mạt Thương càng nóng, lại chợt cảm thấy tâm tình Thương Mặc hạ xuống, chỉ tinh tế suy nghĩ một chút, liền hiểu rõ ràng.
Một lần kia, bọn họ hoang đường suốt đêm, về sau lại qua một ngày cô và Thương Mặc liền khởi hành đi Paris, cũng chính là tại ngày hôm đó, Thương Thần Nho. . .
"Tiểu Đản, không cho phép không vui." Đưa tay khẽ vuốt gương mặt của nàng, Triệu Mạt Thương nhíu lại lông mày trấn an mà nhẹ nhàng hôn sườn mặt của nàng, lẩm bẩm, "Tiểu Đản phải nhanh chóng vui vẻ lên."
"Được, tôi đáp ứng em." Thương Mặc nặn ra một nụ cười, trán để lên trán Triệu Mạt Thương,  "Ba ba cũng không hy vọng tôi như vậy, tôi biết rõ."
"Ừ."
Hai người ăn cơm trưa, lại đem luận văn sửa đổi một lần, xác định không có bất cứ vấn đề gì, rồi mới in ra, để vào trong túi tư liệu.
"Yên tâm đi, lần này lão sư chắc chắn sẽ không trả về." Triệu Mạt Thương nhìn xem dáng dấp Thương Mặc có chút lo lắng mà nhìn xem túi tư liệu, nhẹ giọng an ủi, "Lão sư cũng nói Mặc rất thông minh, bài luận văn này của Mặc vốn cũng viết rất khá, chỉ là lão sư đối với Mặc yêu cầu cao mà thôi."
"Ừm." Thương Mặc đem túi tư liệu đặt lên bàn, sau đó ôm lấy Triệu Mạt Thương, chân mày vẫn như cũ nhăn quá chặt chẽ.
"Như thế nào còn cau mày." Triệu Mạt Thương đưa tây vuốt lông mày của Thương Mặc, cố gắng đem chân mày nhíu chung một chỗ giãn ra.
"Tôi chỉ là đang nghĩ, phải an bài nhân thủ thế nào." Cằm gác lên trên vai Triệu Mạt Thương, tay ôm lấy eo của Triệu Mạt Thương, "Hoàn cảnh xung quanh Đại học Luật, không thích hợp quá nhiều người bảo hộ."
"Hửm?" Triệu Mạt Thương ngẩn người, tiếp đó nhẹ giọng cười, "Tiểu Đản ngốc, trong trường học làm sao có thể có nguy hiểm a. . ."
"Sẽ, chỉ cần đối phương có tâm." Ánh mắt Thương Mặc có vẻ vô cùng thâm thúy, trong miệng bình tĩnh nói, "Phía đông Đại học Luật là sân bóng rỗ, phía tây là cao ốc của học viện kinh tế, đằng trước là mảng lớn bậc thang cùng đất trống. . . Nếu như người của chúng ta sớm đi qua che dấu bảo hộ, đằng trước không có biện pháp giấu, mà phía tây cao ốc của học viện kinh tế tuy rất thích hợp giấu người, nhưng khoảng cách quá xa. . . Còn như bên trong Đại học Luật.... Tựa hồ cũng chỉ có bên trong có thể giấu người thôi. . ."
Thế nhưng.... Luôn cảm thấy lo lắng.
Triệu Mạt Thương lẳng lặng bộ dáng Thương Mặc suy tư, trong con ngươi hiện lên một tia không nỡ.
Hiện tại Thương Mặc, vô luận làm cái gì, đều sớm an bài tốt biện pháp bảo hộ, rất sợ xảy ra phát sinh tình huống gì liền để cho nàng thống khổ.
Tiểu Đản cẩn thận như vậy, tuy khiến người ta rất an tâm, nhưng cũng làm cho người khác rất đau lòng.
Vô luận đi đâu đều cần phải cẩn thận, sống như thế có bao nhiêu mệt mỏi đây.
"Nếu như những xe thường xuyên bảo vệ chúng ta đi vào bên trong, tựa hồ có chút quá mức phô trương." Thương Mặc vẫn còn đang suy tư biện pháp bảo hộ, vẻ mặt quấn quýt, "Phô trương lớn mà nói. . ."
"Phô trương lớn mà nói Tiểu Đản sẽ bị nói kiêu ngạo đó." Triệu Mạt Thương nhớ tới đã từng có người nói Thương Mặc dựa vào quan hệ, lắc đầu, "Tiểu Đản, không cần để ý đến ý nghĩ của người khác."
Quả thực người bảo vệ nhiều một chút tương đối an toàn, bây giờ Tiểu Đản của cô đang ở trong giai đoạn nguy hiểm, cô cũng không muốn bởi vì loại chuyện này lại để cho Thương Mặc gặp nguy hiểm.
"Ừ." Thương Mặc gật đầu, "Vậy hay là tiếp tục để cho bọn họ theo được rồi."
Suy nghĩ kỹ, sau đó Thương Mặc cầm điện thoại di động lên bắt đầu an bài công việc bảo hộ.
Đãi hết thảy sẵn sàng, hai người nghỉ ngơi trong chốc lát, liền ngồi xe đi X Đại.
Mà những chiếc xe bình thường luôn đi theo sau xe hai người sáu bảy chiếc xe cũng theo chân, ở trước bọn họ, còn có một vài người đến X Đại ẩn dấu bảo hộ trước.
"Tiểu Mặc, Mặc cái này phô trương cũng quá. . ." Khi mấy chiếc xe lái vào trường học, sau đó trong lúc nhất thời hết thảy học sinh đều có chút ngây dại, thẳng đến lúc từng chiếc xe một đứng ở dưới lầu Đại học Luật X, Thương Mặc và Triệu Mạt Thương từ trong xe đi ra, trùng hợp đụng phải Khúc Lưu Thông, vẻ mặt Khúc Lưu Thông cũng rất kinh ngạc.
"Thật có lỗi a lão sư." Thương Mặc có chút bất đắc dĩ nói, "Nhà học trò làm kinh doanh, gần đây sinh ý đối thủ cạnh tranh tựa hồ mua hung muốn giết trò, không thể làm gì khác hơn là cả ngày mang theo bảo an."
Triệu Mạt Thương ở một bên nhìn Thương Mặc thoải mái mà nói dối, trong mắt xẹt qua một nụ cười, trong miệng cũng đứng đắn nói với Khúc Lưu Thông, "Trước đó Tiểu Mặc đã gặp được một lần nguy hiểm."
"Là như thế sao." Khúc Lưu Thông đối với chuyện những phú hào này cũng là có chút hiểu rõ, hiểu rõ gật đầu, tiếp đó vỗ vỗ bả vai Thương Mặc, "Lão sư còn tưởng rằng đại nhân vật gì tới."
"Ách, lão sư chê cười rồi." Thương Mặc gãi đầu cười khúc khích, tiếp đó lấy túi tư liệu trên tay đưa cho hắn, "Lão sư, đây là luận văn."
"Sửa đổi xong rồi?" Khúc Lưu Thông tiếp nhận tư liệu túi hỏi.
"Dạ, thỉnh giáo học tỷ." Thương Mặc nghiêm túc gật đầu, liếc nhìn Triệu Mạt Thương ở bên cạnh, "Học tỷ thật là lợi hại."
"Haha, Mạt Thương xác thực là môn sinh đắc ý của ta." Khúc Lưu Thông tự hào nói, sau đó nói với hai người, "Tới phòng làm việc của ta a, ta xem luận văn một chút."
"Dạ được." Hai người gật đầu, đuổi kịp, phía sau Liên Ám mấy người cũng lập tức đi theo, Khúc Lưu Thông không khỏi nhíu mày một cái, "Tiểu Mặc, ở trong trường học. . . Không được tốt a!"
"Dạ." Có chút ngượng ngùng liếc nhìn một đám thủ hạ phía sau cũng lập tức đuổi kịp, Thương Mặc suy tư một chút, đi tới Liên Ám bên kia, hạ giọng, "Liên Ám Thúc, bố trí xong rồi hả?"
"Vâng." Liên Ám cúi đầu, "Thiếu chủ yên tâm."
"Vậy các ngươi cũng không cần đi theo, ở trong xe đợi được rồi, vạn nhất xảy ra chuyện gì cũng có thể ở bên ngoài có thể chiếu ứng lẫn nhau." Thương Mặc vẻ mặt nghiêm nghị nói.
"Vâng."
Theo Khúc Lưu Thông lên lầu bảy, vào bên trong phòng làm việc của hắn, Thương Mặc và Triệu Mạt Thương lẳng lặng ngồi, mà Khúc Lưu Thông còn lại là liếc nhìn luận văn của Thương Mặc, vẻ mặt tán thưởng, "Tốt, Tiểu Mặc lần này luận văn viết rất tốt."
"Đều là công lao của học tỷ ạ." Thương Mặc rất khiêm tốn nói, nhìn Triệu Mạt Thương trong tròng mắt tràn đầy ôn nhu.
Triệu Mạt Thương đồng dạng ôn nhu quay lại cười, "Tiểu. . . Mặc rất thông minh."
"Hai người các ngươi đều là môn sinh đắc ý của ta." Vẻ mặt Khúc Lưu Thông đắc ý nhìn hai người, tiếp đó quay đầu đối với Thương Mặc nói, "Tiểu Mặc a, qua tới nơi này, còn có mấy vấn đề lão sư muốn nói với trò."
"Ah, tốt." Thương Mặc gật đầu đi tới, mà Triệu Mạt Thương thì bởi vì trước khi ra cửa uống nước xong bỗng nhiên có chút muốn đi phòng vệ sinh, vì vậy đối với Thương Mặc dùng khẩu hình, thấy Thương Mặc gật đầu, lúc này mới đi ra ngoài.
Cô biết rõ tầm quan trọng của mình đối với Thương Mặc, không thể có bất kỳ sơ suất nào.
Mới bước ra cửa, Triệu Mạt Thương liền thấy Ngô thúc đang đứng ở cách đó không xa tưới sân thượng chỗ trồng hoa, liền vội vàng đi tới, có chút mừng rỡ kêu lên, "Ngô thúc."
"A, Mạt Thương a." Ngô thúc nhìn thấy Triệu Mạt Thương, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười hòa ái, thả tay xuống bên trong dụng cụ tưới hoa, "Làm sao có thời gian rảnh rỗi qua đây?"
"Đến tìm Khúc lão sư a." Triệu Mạt Thương giải thích, tiếp tục mở miệng hỏi, "Ngô thúc gần đây có khỏe không?"
"Ừ, cũng không tệ lắm. . ." Ngô thúc chậm rãi gật đầu, sau đó hơi có chút bất đắc dĩ nói, "Chính là chỗ này chân. . . Ai. . ."
"Ngô thúc chân làm sao vậy?" Triệu Mạt Thương có chút lo âu tới gần hơn một chút, theo bản năng cúi đầu nhìn phía chân Ngô thúc, lại đột nhiên cảm giác được trên mặt có cái gì phun tới, trong lòng căng thẳng, còn chưa kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào, cứ như vậy hôn mê bất tỉnh.

Chương 120

Tuy đang nghe lão sư nhắc tới vấn đề phương diện sưa chữa, lực chú ý của Thương Mặc vẫn là đặt ở trên thời gian.
Đã mười lăm phút trôi qua, Triệu Mạt Thương đi ra ngoài thời gian quá lâu.
Thật có lỗi mà đối với hướng về phía Khúc Lưu Thông cười cười, Thương Mặc cầm điện thoại di động gọi cho Triệu Mạt Thương, chỉ là bên đầu điện thoại kia truyền tới thanh âm nhưng vẫn là, "Đô -- đô -- đô. . . Điện thoại của bạn tạm thời không có người nghe. . ."
Không cam lòng lại gọi lại mấy lần, thần sắc trên mặt Thương Mặc càng ngày càng âm trầm xuống, tim đập tần suất dần dần nhanh hơn, từ khi bắt đầu rời khỏi nhà mơ hồ cảm thấy được cảm giác bất an lúc này lại càng thêm mãnh liệt.
Cơ hồ không có chút gì do dự mà đi ra văn phòng, thẳng hướng buồng vệ sinh chạy tới, sau khi đi vào lại phát hiện, mỗi một gian phòng đều trống không.
Tay bắt đầu khẽ run lên, trong lòng Thương Mặc tràn đầy sợ hãi, nhưng vẫn nỗ lực làm cho mình có thể trấn định lại, cầm điện thoại di động gọi điện thoại, "Lục soát cả tòa nhà."
Mọi người nhận được mệnh lệnh đều cả kinh, tiếp theo nguyên một đám bắt đầu ở mỗi tầng lầu điên cuồng lục soát, nhưng ngay cả nửa cái bóng người của Triệu Mạt Thương cũng không phát hiện ra.
Nhưng ở khúc quanh lầu bảy phát hiện vài thủ hạ bị đánh ngất đi.
"Tiểu Mặc, sao rồi?" Khúc Lưu Thông từ trong phòng làm việc đi tới, gặp bộ dạng Thương Mặc đứng tại cửa ra vào toàn thân run rẩy, hơi kinh ngạc mà mở miệng hỏi, "Mạt Thương đâu?"
"Chị ấy...." Thương Mặc cúi đầu, một tay cầm điện thoại di động giống như muốn đem điện thoại bóp nát mà dùng sức, một tay kia nắm chặt nắm tay, hơn nữa ngày, không nói câu nào.
"Tiểu Mặc?" Khúc lưu thông khó hiểu mà nhìn xem nàng, "Làm sao vậy?"
"Lão sư, học tỷ vừa mới nói nàng công tác bên kia có chút việc." Thương Mặc chợt ngẩng đầu nhìn hắn, rõ ràng nước mắt sắp chảy xuống, nhưng vẫn gắt gao chịu đựng. "Nhà của trò cũng có chút việc, cho nên.....  Xin lỗi a lão sư, lần sau tiểu Mặc và học tỷ cùng nhau mời ngài ăn cơm nhé."
"Ôi chao. . ." Khúc Lưu Thông vẫn hết sức khó hiểu, nhìn xem bộ dáng này của Thương Mặc, không có hỏi nhiều, "Tốt lắm, chờ các em có thời gian hẹn lại lão sư, luận văn mà nói, vừa mới sửa chữa được cũng gần xong rồi, trò yên tâm trở về chuẩn bị bảo vệ cho tốt là được."
"Dạ, tốt, cảm ơn lão sư." Thương Mặc gật đầu, rất nhanh chóng chạy đến bên kia thang máy, chạy ra khỏi cao ốc của Đại học Luật ngồi lên xe.
Thanh Long Bang ở thành phố X tất cả mọi người lấy Đại học Luật X làm trung tâm bắt đầu tiến hành tìm kiếm quy mô rất lớn, Thương Mặc ngồi ở trong xe, tay nắm thật chặt, nhiều lần nước mắt muốn trượt xuống, đều bị nàng cố kiềm nén lại.
Xung quanh sân bay rất nhiều người của Thanh Long Bang ở đó trông coi, dù sao người bắt đi Triệu Mạt Thương có thể là ba mẹ cô hay hoặc là Cận Phi Hàn.
Mệnh lệnh tất cả mọi người tiến hành lục soát, sau đó, Thương Mặc lại không biết phải làm gì cho đúng.
Là nàng không có bảo vệ tốt Triệu Mạt Thương, nàng hẳn là cùng Triệu Mạt Thương đi phòng vệ sinh, biết rõ nguy hiểm như vậy, vì sao vẫn để cho Triệu Mạt Thương một thân một mình đi ra ngoài.
Xe chạy đến biệt thự, Thương Mặc từ trên xe bước xuống, sắc mặt trắng bệch.
Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung nghe tin chạy đến, gặp Thương Mặc như thế, lo lắng mà nhìn nhau, đi qua muốn đỡ nàng, Thương Mặc lại thối lui một bước, có vẻ như thập phần tỉnh táo mà nói, "Tôi không sao."
Thế nhưng mà ai cũng biết nàng nhất định là có chuyện, đoạn này thời gian tới nay, Triệu Mạt Thương đối với nàng trọng yếu bao nhiêu, mỗi người đều thấy hết sức rõ ràng.
Thương Mặc không để ý đến Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung, tự nhiên hướng phía trong biệt thự mà đi, đem chính mình một người một mình nhốt ở trong phòng, một ngày một đêm, ngoại trừ cách mỗi hai giờ đều sẽ ra lệnh cho người đi báo cáo tình huống bên ngoài, chưa từng bước ra ngoài cửa, cũng không từng ăn bất kỳ thứ gì.
"Thiếu chủ, người đừng như vậy, thân thể sẽ sụp đổ mất." Lệnh Hồ Huyên gấp gáp gõ cửa, nỗ lực làm cho Thương Mặc có thể đi ra ăn cơm, "Thiếu chủ, bộ dáng của người như vậy, Mạt Thương trở về sẽ khổ sở đó."
Thương Mặc dựa vào giường ngồi dưới đất, cúi đầu, không có chút nào đem lời nói của Lệnh Hồ Huyên nghe vào tai.
Chỉ là, nàng cũng không phải là như Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung nghĩ như vậy, một thân một mình ở trong phòng chán chường, mà là liều mạng đè xuống cảm giác sắp nổi điên lên, tận lực làm cho mình có thể thanh tỉnh, để phân tích tìm ra hành tung của Triệu Mạt Thương.
Hiện nay toàn bộ thành phố X tìm khắp đều không thấy bóng dáng của Triệu Mạt Thương, vậy thì chỉ có hai trường hợp: Một, bị đưa đi, hai, bị giam ở một nơi mà nàng không biết, chưa bị tìm được.
Nếu như bị đưa đi, như vậy người mang đi nhất định là Triệu Đình Vĩ, Đan Trác, hoặc là Cận Phi Hàn. Nhưng từ khi nàng phát hiện Triệu Mạt Thương mất tích một khắc kia trở đi, liền lập tức mệnh lệnh cho thủ hạ canh giữ ở các nơi có thể ra khỏi thành phố tiến hành kiểm soát, một ngày một đêm tới nay, tựa hồ cũng không có người khả nghi rời khỏi thành phố X.
Còn nếu Triệu Mạt Thương bị giam ở một nơi nàng không biết, như vậy có thể. . . Liền không chỉ là ba người kia rồi.
Có lẽ. . .
Ánh mắt lạnh lẽo, Thương Mặc cúi đầu, tay cầm điện thoại di động để bên cạnh lẳng lặng nằm trên mặt đất, không có bất cứ động tĩnh gì.
Đáng giận!
Nghĩ không ra manh mối, Thương Mặc không nhịn được lại bắt đầu phiền não, đứng lên hung hăng đạp giường một cước, trong phòng bắt đầu đi tới đi lui.
Chuông điện thoại di động chợt vang lên, ở nơi này chỉ một mình nàng trong phòng, có vẻ hết sức đột ngột.
Ngồi dậy cầm điện thoại di động lên, chuyển được, giọng nói của Thương Mặc lạnh lùng, mơ hồ còn lộ ra một chút sốt ruột, "Chuyện gì."
"Thương thiếu chủ." Bên đầu điện thoại kia một giọng nam đắc ý vang lên, làm cho Thương Mặc nhịn không được giương lên lông mi, "Không phải, hiện tại nên gọi ngươi là Thương bang chủ rồi."
"Ngươi là ai?" Thương Mặc nghe hơi có vẻ trầm thấp rồi lại mang theo xuân phong đắc ý* giọng nói ý vị, trong lòng hơi động, không có cúp điện thoại.
*hớn hở; vui sướng
"Ah. . ." Nam tử nhẹ giọng cười, hơn nữa ngày mới mười phân tự tin nói, "Ta là chồng tương lai của Mạt Thương."
Thương Mặc xụ mặt xuống, giọng nói càng lạnh lẽo hơn, "Mày rốt cuộc là người nào?"
Giọng nói kia kia rõ ràng không phải giọng của Cận Phi Hàn.
"Tao à…." Nam tử kéo dài âm điệu nói, ở thời điểm Mặc càng thêm không kiên nhẫn mới nói, "Mày muốn gặp tao?"
"Mạt Thương có phải ở chỗ mày đúng không?" Thương Mặc cũng không có trả lời vấn đề của hắn, mà rất gấp gáp mà hỏi thăm.
"Vợ tương lai của tao, đương nhiên ở chỗ này của tao." Nam tử giương cao âm thanh nói, càng phát ra hừng hực khí thế, "Mày tính toán cái gì."
Cắn răng, Thương Mặc nhịn xuống xung động muốn mắng người, tận lực lý trí mà tiếp tục hỏi, "Chứng minh như thế nào?"
"Hừ. . ." Nam tử hừ lạnh một tiếng, tiếp theo đầu bên kia giống như truyền đến âm thanh đánh máy, nam tử nói tiếp, "Trong email của Thương thiếu chủ để đó thứ tốt đó."
Rất nhanh mở máy vi tính ra, kết nối mạng mở ra hòm thư của mình, hộp thư đến có một bưu kiện chưa đọc, Thương Mặc vừa mở ra, đầy màn hình đều là hình ảnh chụp Triệu Mạt Thương đang ngủ say, mà hoàn cảnh chung quanh lại có vẻ vô cùng xa lạ, cái này khiến nàng cũng không nhịn được nữa, "Mày đã làm gì cô ấy?! ! !"
"Không có làm gì...." Giọng nói của nam tử trầm xuống, từng chữ từng câu nói, "Thương bang chủ không nghĩ đến nhìn một chút hôn lễ của ta và Mạt Thương sao?"
Hôn lễ. . .
Thở hổn hển, Thương Mặc nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương trong hình hồi lâu, từ trong hình thấy sắc mặt Triệu Mạt Thương có thể nhìn ra cô rất an toàn, một tay kia sớm đã nắm thành quyền, "Đi, tự nhiên là phải đi, thế nhưng là vì đem vợ của tao mang về."
"Vợ của mày?" Nam tử giễu cợt lặp lại một lần, tiếp theo dường như giống như mất khống chế đối với nàng rống giận. "Mày, một nữ nhân dám nói cô ấy là vợ của mày, mày tính là gì a? Mày xứng đôi với cô ấy sao? Thương Mặc, tao cho mày biết, tao chính là muốn ở trước mặt mày cưới cô ấy."
"Thử xem." Ngữ khí của Thương Mặc bình tĩnh khiêu khích nói, "Tao không xứng với cô ấy? Như vậy, mày càng không xứng với cô ấy!" 
Bên đầu điện thoại kia truyền đến tiếng thở dồn dập giống như Thương Mặc, nam tử hồi lâu đều không nói gì, chỉ là Thương Mặc rất rõ ràng mà từ trong điện thoại nghe được âm thanh giống như bình hoa hoặc là thủy tinh bị nghiền nát.
"Mày đã tự tin như vậy, vậy thử xem a!" Một lúc lâu, nam tử rốt cục mở miệng chậm rãi nói lần nữa, "Đạo Danh Sơn."
Đạo Danh Sơn?
Thương Mặc nghe được mấy chữ này, nheo mắt lại, tay kia không cầm điện thoại di động theo thói quen xoa chủy thủ bên hông.
"Sáng sớm ngày mai chín giờ, tao sẽ ở giáo đường trên Đạo Danh Sơn cùng Mạt Thương kết hôn." Nam tử tựa hồ cũng khôi phục tĩnh táo, trong giọng nói nghe không ra bất kỳ tâm tình, "Đương nhiên, mày muốn dẫn người đến cũng được, bất quá một khi bị tao phát hiện, tao sẽ cho mày biết, nữ nhân kỳ thực không trọng yếu."
Trong đôi mắt một vòng hàn khí hiện lên, Thương Mặc tinh tường minh bạch ý tứ trong lời nói của nam tử kia, cũng lạnh lùng nói, "Tao sẽ không mang bất luận kẻ nào đi, hy vọng mày có thể hết lòng tuân thủ hứa hẹn."
"Yên tâm, hắc đạo coi trọng nhất là giữ chữ tín." Nam tử nhàn nhạt nói, "Huống hồ, ta vẫn rất yêu Mạt Thương."
"Tốt." Thương Mặc lên tiếng, bên kia cúp điện thoại.
Tay cầm điện thoại di động rũ xuống, Thương Mặc đứng bình tĩnh ở bên giường hồi lâu, thả điện thoại di động vào trong túi, mở cửa phòng đi ra ngoài.
"Tôi đói bụng rồi." Ngoài cửa Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung vẫn rất lo lắng mà đứng đấy chờ, vừa thấy nàng đi tới lập tức nghênh đón, mà Thương Mặc thì lại nhàn nhạt nói.
"Trong phòng ăn có cơm." Lệnh Hồ Huyên vội vàng đáp.
"Ừ." Gật đầu, Thương Mặc hướng phía dưới lầu đi tới, chỉ là đi tới phân nửa, bỗng nhiên ngừng lại, "Huyên tỷ, Linh Lung, Uông Minh, còn có Triển Dương, chờ một lát đến thư phòng gặp tôi, tôi có việc cần nói."
"Vâng!"
Một ngày một đêm không có ăn cái gì, lại không có cảm giác được bất kỳ cảm giác đói bụng nào, chỉ là vì ngày mai có thể đầy đủ thể lực đi cứu Triệu Mạt Thương, Thương Mặc vẫn cưỡng bức chính mình ăn hết hơn một chén cơm.
Sau khi ăn no, hai người Uông Minh và Triển Dương đã trở về, đang cùng hai người Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung ngồi ở trong phòng khách cùng nhau chờ nàng.
"Đến trong thư phòng tôi." Thương Mặc nhìn bốn người một cái nói.
Bốn người liếc mắt nhìn nhau, theo cước bộ của nàng cùng nhau vào thư phòng, chỉ là sau khi nghe Thương Mặc nói, nhất thời kích động.
"Không được!" Nghe được Thương Mặc ngày mai muốn một mình đi Đạo Danh Sơn, Uông Minh lập tức hết sức lớn tiếng mở miệng phản đối, "Thiếu chủ không thể một mình đi mạo hiểm!"
"Tôi càng không thể lại để cho Mạt Thương gặp nguy hiểm." Thương Mặc liếc mắt nhìn anh ta, lại quét mắt nhìn ba người kia như có gì muốn nói, tiếp tục nói, "Tôi gọi mọi người tới, không phải hỏi các ngươi ý kiến, mà là bàn giao công việc cho mọi người."
"Thiếu chủ, Linh Lung muốn cùng đi với người." Linh Lung không có phản đối lời nói của Thương Mặc, mà mở miệng nói, "Lần này Linh Lung nhất định phải đi theo người."
"Đối phương nói chỉ cho phép một mình tôi đi đến đó." Thương Mặc như trước nhàn nhạt, mặt không chút biểu tình, "Nói ngắn lại, bốn người các ngươi, dựa theo ta vừa mới giao phó, phụ trách tốt chuyện của riêng mình, chuyện của ngày mai các ngươi cũng không cần phải để ý đến."
Nhìn dáng vẻ Thương Mặc kiên định không cho phép bất luận kẻ nào ý kiến phản đối, trong bụng Lệnh Hồ Huyên một hồi lo lắng.
Thương Mặc vừa mới đối với bọn họ nói, ngoại trừ báo cho biết ngày mai muốn một thân một mình đi ra ngoài cứu Triệu Mạt Thương, mặt khác an bài sự tình. . ..
Cùng giao phó hậu sự cũng không có bất kỳ khác biệt gì.
Cho nên, Thương Mặc là ôm ý tưởng có thể sẽ chết ở nơi đó, Lệnh Hồ Huyên lại làm sao có thể yên tâm được.
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna