Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 23 + 24

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 23

Từ nhà Kiều Lâm Cử đi ra, bởi vì Khúc Lưu Thông có việc nên đi trước, để lại Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương.
“Thương Mặc, em thật dễ dàng làm cho mọi người ngạc nhiên.” Triệu Mạt Thương có chút cảm khái nói.
“Kỳ thật cũng không có gì…” Thương Mặc vẻ mặt như không có gì, hay tay đút túi quần, cước bộ trầm ổn, “Đều là cha mẹ cấp cho.”
Triệu Mạt Thương nghe vậy sửng sốt, tiếp theo lắc đầu, “Thương Mặc a, em không nên lúc nào cũng là bộ dáng thành thục được không? Nữ hài tử mà thôi, giống như tối hôm qua như vậy đáng yêu, thật tốt.”
Thương Mặc nghiêng đầu nhìn cô, cười như không cười, “Tối hôm qua……..Học tỷ ý là có phải tùy lúc để cho em ôm không?”
“Thương Mặc!” Triệu Mạt Thương thật bất mãn nhìn nàng, “Không lớn không nhỏ!”
“Hắc hắc…..” Thương Mặc cười không dừng, làm cho Triệu Mạt Thương càng phát ra bất mãn, tiện tay nắm lấy mũi của Thương Mặc, “Thương Mặc!”
Thương Mặc sửng sốt, đôi mắt hiện lên tia kinh ngạc lúng túng lướt qua, theo bản năng lui lại mấy bước, rồi dừng lại.
Hiển nhiên Triệu Mạt Thương cũng ý thức được hành động này quá mức thân mật, đầu tiên là sửng sốt, tiện đà đưa tay trở về “Tiểu hài tử.”
Nhức đầu, Thương Mặc mất tự nhiên nhìn nhìn xung quanh, nhấc chân đá bay một cục đá nhỏ, ừ một tiếng như trả lời.
“Kỳ thực hôm nay mang em đến nhà của Kiều kiểm, là muốn cho em yên tâm, em có thể làm kiểm sát trưởng.” Không khí trong lúc nhất thời có chút nặng nề, Triệu Mạt Thương lẳng lặng đi, bỗng nhiên mở miệng nói.
“Ừhm………Ừhm.” Thương Mặc trong lòng ấm áp, gật gật đầu, cúi đầu nói, “Cảm ơn.”
“Không cần tiếp tục tự ti, chị muốn em trở thành đồng nghiệp của chị.” Triệu Mạt Thương đem sợi tóc rũ trước mặt vén ra sau tai, nghiêng đầu đối với Thương Mặc lộ ra nét tươi cười.
Thương Mặc đột nhiên dừng lại cước bộ, Triệu Mạt Thương có chút không rõ nguyên nhân, nhưng cũng ngừng lại, “Làm sao vậy?”
Trái tim tự nhiên đập mạnh vài cái, Thương Mặc yên lặng nhìn Triệu Mạt Thương, trong đầu bỗng nhiên có chút hỗn loạn.
Triệu Mạt Thương……….
Ở trong lòng gọi thầm tên này một lần, cái loại tim đập này lại tiếp tục đập mãnh liệt, Thương Mặc theo bản năng lùi lại từng bước, nắm chặt tay thành quyền với ý đồ làm cho mình bình tĩnh trở lại.
Triệu Mạt Thương nghi hoặc nhìn vẻ mặt rối rắm của Thương Mặc, đang muốn mở miệng hỏi, Thương Mặc rốt cuộc cũng nói chuyện, “Học tỷ, em bỗng nhiên nhớ ra em có chút việc phải làm. Đi trước.”
“A?” Triệu Mạt Thương còn chưa kịp phản ứng lại, Thương Mặc đã ngăn lại một chiếc taxi nhảy vào trong, hướng Triệu Mạt Thương phất phất tay, đóng cửa xe, xe rất nhanh liền rời khỏi tầm mắt của cô.
Triệu Mạt Thương nhìn chiếc xe đi xa, bỗng nhiên cảm thấy có chút mất mát.
Thương Mặc là làm sao vậy?
Như cái gì bỗng dưng giống như bị kinh hách chạy chối chết?
Xe ở trước cửa trung tâm tập thể hình thì dừng lại, Thương Mặc cũng lười tìm Uông Minh cùng Lâm Vũ Đồng, thẳng đến phòng luyện công, tiến tới bao cát đánh tới tấp.
Thời điểm lúc Uông Minh đi tới, bao cát trong phòng luyện công sớm bị Thương Mặc cường độ cao đánh nát, Thương Mặc nằm ở một bên nặng nề thở phì phò.
Uông Minh chính là không dám tới lại gần cô, lẳng lặng đứng ở một bên, luôn mang theo vẻ mặt bất cần đời lúc này trên mặt chút biểu tình cũng không có.
“Thương Mặc…………”
“Thương Mặc…………”
“Thương Mặc…………”
Dùng bất đồng ngữ khí mà kêu tên của chính mình, không ngừng vang lên trong đầu, Thương Mặc thống khổ rên lên một tiếng, ôm đầu ngồi xuống, tay nắm chặt trên đầu giống như một dã thú bị thương.
“Thiếu chủ………..” Uông Minh hô hấp bị kiềm hãm, hướng về chỗ của Thương Mặc bước lên từng bước.
“Không cần lại đây..!!!” Thương Mặc thở phì phò, thanh âm lạnh như băng, “Đi ra ngoài……!!!”
Uông Minh trầm mặt trong chốc lát, rời khỏi phòng luyện công, “Dạ!”
Thương Mặc ở trong đó cho tới chiều tối mới đi ra, sắc mặt khi đi ra đã khôi phục được vẻ bình tĩnh.
Từ trong tay Uông Minh lấy khăn mặt lau mồ hôi, Thương Mặc ý vị thâm thường nhìn hắn một cái, “Uông Minh, còn chưa đủ bình tĩnh.”
“Thuộc hạ biết sai.” Uông Minh cúi đầu nói.
“Vô luật tôi làm sao, cho dù bị thương hoặc đã chết, anh là Đường chủ, trước hết phải làm là chính mình khống chế cục diện, mà không phải vấn đề của tôi mà bối rối.” Thương Mặc ngữ khí lãnh đạm nói, “Tôi xảy ra chuyện gì, còn có ba của tôi.”
Uông Minh thủy chung cúi đầu nghe Thương Mặc nói, ở thời điểm Thương Mặc dừng lại, có chút do dự, khẽ cắn môi nói, “Thiếu chủ, hôm nay người của chúng ta bảo vệ Triệu kiểm sát trưởng thời điểm phát hiện………”
Thương Mặc vẻ mặt bị kiềm hãm, rất nhanh liền khôi phục bộ dáng bình tĩnh, “Phát hiện cái gì?”
“Phát hiện có một nhóm người khác đi theo bên người Triệu kiểm sát trưởng, rốt cuộc mục đích là gì chúng ta vẫn đang điều tra.” Uông Minh vừa bẩm báo vừa nhìn lén sắc mặt của Thương Mặc.
Khăn lông bị ướt trên tay tiện tay đưa cho Uông Minh, Thương Mặc đi vài bước, trên mặt không nhìn ra vui hay giận, “Được rồi, như vậy đi, cứ tiếp tục bảo vệ đi.”
“Dạ!” Uông Minh lên tiếng, lại nói, “Thiếu chủ, Bang chủ nói tối này mời ngài trở về ăn cơm!”
“Được, tôi đi về trước tắm rửa một cái.” Thương Mặc như trước vẻ mặt không chút thay đổi, tựa hồ đối với những việc này đã sớm tính toán trước kỹ bình thường, vuốt vuốt tóc, cầm lấy áo khoác đi khỏi trung tâm tập thể hình.
“Tiểu Linh Lung đang suy nghĩ cái gì?” Ở sở luật sư sự vụ lớn nhất X thị, bên trong văn phòng Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung ngồi ở trên sô pha nhìn ngoài cửa sổ ngẩn người, Lệnh Hồ Huyên đi đến trước mặt cô, sở trường là ở trước mặt cô quơ quơ tay, ý cười dạt dào.
Linh Lung trắng mắt liếc cô một cái, “Liên quan gì đến chị!”
Lệnh Hồ Huyên khóe miệng nhếch lên, ngồi yên nhìn cũng không thèm nhìn tới cô liếc mắt Linh Lung một cái, “Em không nói tôi cũng biết em đang suy nghĩ cái gì, em khẳng định là đang nhớ tới Thiếu chủ.”
“Hừ!” Linh Lung mắt phiêu đến cô liếc mắt một cái, lại quay đầu trở lại, “Liên quan gì đến chị!”
“Ha ha…..” Lệnh Hồ Huyên đứng lên, đi đến bên cạnh bàn cầm lấy tách cà phê của mình uống lên một ngụm, “Từ nhỏ em đã rất để ý Thiếu chủ, Thiếu chủ đi đâu em phải đi theo đó, Thiếu chủ nói cái gì em phải làm cái đó……”
“Đương nhiên.” Linh Lung không chút do dự nói, “Thiếu chủ là người rất quan trọng.”
Lệnh Hồ Huyên nhìn ra ngoài cửa sổ ánh hoàng hôn, thở dài nói, “Đúng vậy………..Thiếu chủ là người rất quan trọng.”
Linh Lung có chút kỳ quái nhìn nữ nhân đang đưa lưng về phía mình, “Chị như thế nào bỗng nhiên nói như thế!”
“Không có gì, bỗng nhiên nghĩ đến tình trạng của Thiếu chủ trong hai năm nay, có chút lo lắng.” Lệnh Hồ Huyên thở dài, “Không biết khúc mắt của Thiếu chủ khi nào thì gỡ bỏ được.”
“Chị cư nhiên cũng lo lắng Thiếu chủ sao?” Linh Lung bộ dáng kinh ngạc nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Còn tưởng rằng chị sẽ thích cũng mấy nam nhân kia xã giao chứ!”
Lệnh Hồ Huyên bất đắc dĩ quay người lại, “Tiểu Linh Lung, cái đó cũng là bất đắc dĩ thôi.”
“Xí………….” Linh Lung quay đầu không thèm nhìn tới cô.
Cái gì mà bất đắc dĩ, đường đường là Đường chủ của Ám Nguyệt còn không biết xấu hổ nói những lời này.
Lệnh Hồ Huyên lắc đầu, ở trong lòng thở dài, đôi mắt tràn đầy tia bất đắc dĩ cùng sủng nịch.
“Ba.” Thương Mặc tắm rửa xong xuống lầu ngồi vào trong xe nhà đã phái tới sẵn trở lại căn biệt thự lớn kia, Thương Thần Nho đã sớm ngồi ở trong phòng khách chờ cô.
“Đã về rồi, đi đi, vào ăn cơm.” Thương Thần Nho gật đầu, từ ái nhìn Thương Mặc, cùng nàng đến nhà ăn ngồi xuống, “Như thế nào mà đem Linh Lung phái đi chỗ của Huyên nhi?”
“Dạ……………” Thương Mặc cầm đôi đũa trầm tư trong chốc lát, “Vấn đề của Linh Lung nếu không giải quyết, con lo lắng sẽ xảy ra chuyện.”
“Sao?” Thương Thần Nho kỳ quái nói, “Vấn đề gì?”
Thương Mặc buông đôi đũa, thở dài, “Từ…………..Từ ba năm trước kia xảy ra chuyện ngoài ý muốn kia, Linh Lung căn bản không có biện pháp cùng con tách nhau ra khỏi em ấy vượt quá bốn mươi tám giờ, hơn nữa lúc nào cũng lo lắng cơ thể của con xảy ra vấn đề.”
Thương Thần Nho vừa nghe thấy Thương Mặc nhắc tới ba năm trước đây, trên mặt lại lộ ra thần sắt áy náy, “Mặc nhi, năm đó là ba………”
“Đã qua rồi.” Thương Mặc đánh gãy lời nói của Thương Thần Nho, thản nhiên nói, “Con thầm nghĩ, hiện tại nên đem vấn đề của Linh Lung giải quyết.”
Thở dài, Thương Thần Nho gắp đồ ăn để vào trong bát của Thương Mặc, “Nhanh ăn cơm đi, ba tin tưởng con.”
“Dạ.” Thương Mặc cầm lấy đôi đũa tiếp tục ăn cơm, vẻ mặt lạnh lùng, không nhìn ra cảm xúc gì.
Thương Thần Nho ăn cơm, bỗng nhiên nói, “Nghe nói con gần nhất nhúng ta vào một vụ án.”
“Dạ.”
“Con tính bắt công ty của Hồ Vĩ?” Thương Thần Nho bình tĩnh nói, xong lại gắp đồ ăn đến trong bát của Thương Mặc, “Vừa ăn vừa nói.”
“Dạ.” Thương Mặc lên tiếng, cúi đầu ăn cơm, cũng không có giải thích vì sao muốn bắt công ty của Hồ Vĩ.
“Được rồi, buông tay làm đi.” Thương Thần Nho liếc mắt Thương Mặc một cái, chính là nói xong một câu, liền lại tiếp tục ăn cơm không nói nữa.
Vùi đầu ăn cơm, lúc này Thương Mặc mới ngẩng đầu nhìn Thương Thần Nho, âm thầm ở trong lòng nói thầm.
Chẳng lẽ ba của nàng đem nàng gọi trở về không phải bởi vì sáng nay nàng cùng Triệu Mạt Thương và Khúc Lưu Thông đến nhà của Kiều Lâm Cử sao?”

Chương 24

“Mặc Mặc, ba hiện tại đối với con không có yêu cầu gì, thầm nghĩ con có thể có cuộc sống khoái hoạt là được rồi.” Thương Mặc ăn cơm xong, liền cùng Thương Thần Nho tạm biệt trở về lại trường học, khi đi tới cửa Thương Thần Nho đột nhiên thở dài nói.
Thương Mặc cước bộ dừng lại, không có trả lời, tiếp tục đi khỏi.
Thương Thần Nho thở dài, xoay người, lên lầu trở lại thư phòng, “Liên Ám, tôi cho cậu làm việc, chuyện ra sao rồi?”
“Toàn bộ làm tốt.” Theo hắn vào thư phòng, nam nhân vẻ mặt nghiêm túc cung kính nói.
“Uông Minh ở bên kia không biết?” Thương Thần Nho đi đến bàn làm việc ngồi, cầm lấy một cây bút lông, ở trên tờ giấy viết chữ.
“Đúng vậy, Thiếu chủ tuyệt đối sẽ không biết.” Nam nhân bị gọi Liên Ám khom lưng cung kính nói, “Bang chủ yên tâm.”
“Được rồi.” Thương Thần Nho trên giấy viết một chữ to “Tĩnh”, trên mặt lạnh nhạt, “Phương bắc thế nào rồi?”
“Trước mắt không có hành động gì đáng lo.”
“Được rồi. Đi xuống đi.” Thương Thần Nho đem bút lông thả lại nghiêng mực, chắp tay sau lưng đi đến bức tranh mãnh hổ xuống núi kia, liền đứng như vậy, không nhúc nhích.
Liên Ám lại cung kính khom lưng, rời khỏi thư phòng.
Vài ngày sau, vụ án của Hồ Tưởng mở phiên tòa.
Vụ án này ở trong mắt một số người rất đơn giản, ngày đó lúc vụ án được mở, khiến cho mọi người trông chờ.
Bị cáo Hồ Tưởng, mười tám tuổi, công nhân của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Phạm tội cưỡng bức cùng cố ý giết người, bị phán tử hình.
Nguyên bản mọi người nghĩ đến vụ án như vậy đã xong, lại không dự đoán được, mấy ngày sau, viện kiểm soát khởi tố ba của Hồ Tưởng là Hồ Vĩ cùng với hai gã cảnh sát của cục công an.
Cuối cùng vụ án này nhân viên chấp pháp biết luật phạm luật nên bị trừng phạt.
Văn phòng của trưởng phòng kiểm sát của thị viện, Vạn Quyền ngồi sau bàn công tác, nhìn bản án của vụ án này, híp mắt dường như đang suy nghĩ cái gì.
“Không nghĩ tới Triệu Mạt Thương cư nhiên lại thành công.” Chương Vận một bên oán hận nói.
“Hừ………..” Vạn Quyền ngẩng đầu liếc hắn một cái, hừ lạnh một tiếng mang vẻ trào phúng, “Năng lực của Triệu Mạt Thương vốn cũng rất mạnh.”
Chương Vận hai tay nắm thành quyền, căm tức nói, “Hồ Vĩ cũng không may, Vương phó thị trưởng vừa lúc đến Y thị khảo sát………”
“Cậu cho rằng cái này là trùng hợp sao?” Thanh âm Vạn Quyền càng thêm trào phúng, chỉa chỉa đầu chính mình, “Dùng đầu của cậu mà nghĩ lại đi.”
Nhìn ra sự bất mãn của Vạn Quyền, Chương Vận khúm núm lên tiếng, tiếp theo giả bộ hỏi, “Trưởng phòng, hay là…………Vương phó thị trưởng chính là bị cố ý phái đi?”
“Hừ………” Vạn Quyền khẽ hừ một tiếng, híp mắt, “Không nghĩ tới Triệu Mạt Thương có người có thế lực như vậy ở sau lưng………”
“Ở sau lưng? Có phải là Kiều Lâm Cử kiểm sát trưởng sao?” Chương Vận tự cho là thông minh nói, “Sau lưng của trưởng phòng càng mạnh mẽ hơn mà.”
“Cậu thì biết cái gì?” Vạn Quyền bất mãn liếc hắn một cái, “Vương phó thị trưởng bị phái đi khảo sát, Lương kiểm sát trưởng đích thân nói với tôi không được động vào vụ án này, pháp viện bên kia Tào Minh Nghĩa vốn có thể tiếp nhận vụ án này kết quả lâm thời bị điều đi, cục công an bên kia lại càng không nói tới, hai cái kia tiến vào ngục giam chỉ là lính hầu mà thôi, kết quả không chút do dự bị bắt….”
Chương Vận nghe lời nói của Vạn Quyền, sắc mặt dần dần tái nhợt, “Trưởng phòng.”
“Kiều Lâm Cử muốn làm quả thật có thể, nhưng mà không có khả năng như vậy không một tiếng động.” Vạn Quyền nhắm mắt lại, tay nhu nhu nguyệt thái dương.
“Người ở sau lưng Triệu Mạt Thương kia, thực lực tuyệt đối chúng ta không thể đoán được.”
Triệu Mạt Thương cảm thấy gần nhất chính mình có điểm khác thường.
Hồ Tưởng bị phán án tử hình, Hồ Vĩ bị phán án ba năm tù……..Bản thân người bị hại bị trọng thương đã tỉnh lại, thân thể dần dần tốt lên, những người xúc phạm pháp luật bị đưa vào ngục giam, tất cả bị trừng phạt thích đáng………..
Nhưng là, vì cái gì cô không cảm thấy có cảm giác hãnh diện?
Thậm chí ngay cả trước kia đem phạm nhân cực hung ác đưa vào trong ngục giam, cái cảm giác chính nghĩa có thể dựa vào cũng không có.
Vào một buổi cuối tuần ánh nắng tươi sáng, Triệu Mạt Thương đến trường đại học X, bước vào trường học, do dự vài giây, vẫn là không có vào tìm Thương Mặc.
Từ ngày đi đến nhà của của Kiều kiểm sát trưởng, Thương Mặc chạy trốn xong, cô vốn không có gặp qua Thương Mặc.
Thương Mặc giống như lập tức thoát ly sinh mệnh của cô, như vậy vô thanh vô thức.
Cũng không tính là vô thanh vô thức.
Ngày đó vụ án của Hồ Tưởng mở phiên tòa, cô từng nhắn tin cho Thương Mặc nói em ấy đến pháp viện xem thẩm án, nhưng là Thương Mặc nói ngày đó có tiết học, cự tuyệt.
Ngày đó cô quả thật có chút thất vọng, thậm chí có chút bất mãn.
Nhưng là ở vài ngày sau án của Hồ Vĩ cũng được phán xét, cô lại cảm thấy có chút vui vẻ, cái loại này vui vẻ, cô muốn cùng với Thương Mặc chia sẻ, vì thế lại gọi điện thoại kêu Thương Mặc cùng nhau ra ngoài ăn cơm.
Kết quả Thương Mặc lại cự tuyệt, nói trong nhà có việc phải về nhà ăn.
Hai lần đều bị cự tuyệt, dù Triệu Mạt Thương có rộng lượng như thế nào, đều có chút không vui.
Vì thế không bao giờ nhắn tin hay gọi điện thoại cho Thương Mặc nữa.
Chính là lần này đến bên trong trường đại học X, ý niệm thứ nhất trong đầu cô chính là Thương Mặc, mà không phải giống như trước đây, trong đầu nhớ lại rất nhiều chuyện lúc cô còn học nghiên cứu sinh ở trường đại học.
Không biết Thương Mặc đang làm cái gì, có phải hay không lại bề bộn nhiều việc……..
Triệu Mạt Thương vừa nghĩ vừa thở dài, bất tri bất giác đi tới tòa lầu thứ nhất của Đại học luật.
Lắc đầu, ý đồ đem suy nghĩ lung tung về Thương Mặc bỏ đi, Triệu Mạt Thương bước từng bước từng bước đi lên lầu, đến địa phương của thúc thúc quản giáo.
“Ngô thúc…………” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gõ cửa, Triệu Mạt Thương mỉm cười đối với bên trong một cái nam tử đại khái khoảng năm mươi tuổi, “Con lại phiền toái đến bác.”
“Tiểu Thương lại tới đây sao……..” Nam tử nhìn thấy Triệu Mạt Thương thập phần cao hứng, từ ngăn kéo lấy ra một chiếc chìa khóa, “Đến đây, chìa khóa cho con.”
“Cảm ơn Ngô thúc.” Triệu Mạt Thương tiếp nhận cái chìa khóa, đánh giá phòng ở, “Ngô thúc gần nhất có tốt không?”
“Ôi chao, lão già này, cuộc sống không phải vẫn giống như trước đây sao?” Ngô thúc cố gắng hết sức đi vài bước, “Tiểu Thương a, khi nào thì tìm một người bạn trai, mang đến cho Ngô thúc nhìn xem.”
Trên mặt có một tia đỏ ửng hiện lên, Triệu Mạt Thương khẽ cắn môi dưới ngượng ngùng, “Ngô thúc như thế nào còn nói chuyện này……….”
“Ha ha, được rồi, không làm cho con buồn bực nữa, con đi lên lầu đi.” Ngô thúc lộ ra tươi cười nói.
“Dạ. Con lên đây.” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, đi đến trước thang máy đứng chờ, đến lầu tám sau đó đi thẳng tới phòng học kia.
Cái thời điểm chìa khóa cắm vào ổ khóa, Triệu Mạt Thương ở trong đầu có một ý niệm xẹt qua.
Thương Mặc có thể hay không ở trong đó?
Nghĩ đến đây, Triệu Mạt Thương có chút tự giễu lắc đầu.
Thật sự điên rồi, như thế nào lại muốn nhìn thấy Thương Mặc?
Chuyển động cái chìa khóa mở khóa, Triệu Mạt Thương đem cửa đẩy ra, đang muốn đi vào, lại nghe thấy thanh âm, “Xin chào, học tỷ.”
Đầu tiên là kinh ngạc một chút, tiếp theo là lòng tràn đầy mừng như điên, Triệu Mạt Thương nhìn người kia ngồi ở cửa sổ đối với mình mỉm cười, trong lúc nhất thời lại không thể nói nên lời.
Thương Mặc vào cuối tuần có thói quen đến gian phòng học này phơi nắng viết luận văn, chơi trò chơi, trừ bỏ có một vài thời điểm có chút chuyện cần xử lý mới không tới nơi này.
Mà Triệu Mạt Thương ở trong lòng tính đến nơi này, tần suất không có giống như Thương Mặc như vậy cao.
Vì thế, hai người trừ bỏ lần gặp đầu tiên đó, nhưng là không có ở trong này gặp lại lần nữa.
Thương Mặc hôm nay thời điểm mở cửa sổ tiến vào, cũng đã từng nghĩ có khi nào gặp Triệu Mạt Thương, lại bị nàng lấy ý nghĩ kỳ lại phủ quyết trong đầu.
Chính là trong lòng, kỳ thật vẫn giữ lại một chút chờ mong.
Tuy nói là cuối tuần, nhưng cũng chưa tới gần cuối kỳ, trong phòng tự học cũng rất ít người sắp xếp đi học, cho nên ở đây có vẻ yên tĩnh.
Thanh âm “Đát đát đát” vang lên, tim Thương Mặc bắt đầu đập mạnh.
Kỳ thực nguyên bản nàng không chú ý đến thanh âm gì, bởi vì mỗi lần tới đây, nàng đều lấy ra máy trợ thính bên tai trái, đắm chìm ở trong thế giới không có tiếng động.
Nhưng là lần này, bên tai phải cũng có một cái máy trợ thính, khi thanh âm kia vang lên, nàng liền lập tức chú ý đến.
Theo thanh âm ngày một tiến gần, tiếp theo cái chìa khóa tiến vào ổ khóa, Thương Mặc thật nhanh chóng đem máy trợ thính bên tai trái đeo vào, hít sâu, chờ đợi cánh cửa kia đẩy vào.
Lúc cửa đẩy ra nhìn thấy Triệu Mạt Thương, Thương Mặc bỗng nhiên cảm thấy tâm tình của mình sáng ngời lên, so với ánh nắng bên ngoài cửa còn sáng hơn.
“Thương Mặc, em thật sự ở trong này.” Triệu Mạt Thương trong ngắn ngủi rất nhanh liền lấy lại tinh thần, đóng cửa lại đi vài bước đến trước mặt Thương Mặc, vẻ mặt kinh hỉ.
Thương Mặc chậm rãi gật đầu, đứng lên nhìn thẳng Triệu Mạt Thương mỉm cười.
Trái tim đập nhanh mấy cái, Triệu Mạt Thương oán trách nhìn cô một cái, “Biểu tình như thế nào như vậy?”
Thương Mặc nhẹ nhàng lắc đầu, lôi kéo tay Triệu Mạt Thương ngồi xuống, “Học tỷ, em rất nhớ chị.”
Trong khoảng thời gian này nàng nghĩ tới, nàng giống như có chút thích vị học tỷ chính khí nghiêm nghị này.
Nhưng là thích thì thích, nàng cũng không dám để cho mình phóng túng không nghĩ tới gì.
Hạ quyết tâm không thể tiếp xúc, không nhìn tới tin tức gì liên quan đến Triệu Mạt Thương, cự tuyệt hai lần mời của Triệu Mạt Thương, nghĩ như vậy là có thể không thích nữa.
Sở hữu kiên định, nhưng khi nhìn thấy Triệu Mạt Thương lại nhất thời sụp đổ.
Triệu Mạt Thương tươi cười trên mặt chậm rãi biến mất, dừng ở Thương Mặc, có chút trầm mê trong đôi mắt ôn nhu kia, thanh âm nhẹ nhàng, “Nhớ chị………….Tại sao lại cự tuyệt chị?”
Ở trong giọng nói kia, rõ ràng nghe ra giống như tiểu nữ nhân thầm oán cộng với có chút làm nũng.
TBC
————–
Ôi zui qá xá là zui!!!
Hai chế iu nhau rùi…cưng quá….mấy chap nữa thôi là “Hai ta về chung một nhà” haha

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna