Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 17 + 18

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 17

“Lệnh Hồ Huyên, Triệu Mạt Thương kia rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Thời điểm ăn cơm, Linh Lung trái lo phải lo, vẫn là lo lắng, buông bát trừng mắt nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Thiếu chủ thật sự không có gì nguy hiểm sao?”
Lệnh Hồ Huyên vốn là ôn nhu nhìn Linh Lung cúi đầu ăn cơm, thấy Linh Lung ngẩng đầu, để che dấu giả vờ nhìn xem chung quanh, sau đó quay đầu lại trên mặt là vẻ dụ dỗ tươi cười, ngón trỏ tay phải đặt ở trên môi, làm ra hành động không được lên tiếng, Linh Lung trắng mắt liếc cô một cái, sau đó tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Lệnh Hồ Huyên một tay chống cằm, có chút hứng thú nhìn bộ dáng ăn cơm của Linh Lung, Linh Lung nhịn không được lại ngẩng đầu trừng mắt liếc cô một cái, “Nhìn cái gì đó!”
“A, em không nhìn tôi, sao biết được tôi đang nhìn em?” Lệnh Hồ Huyên khiêu khích nhìn cô, nháy máy mấy cái, Linh Lung chợt cảm thấy da đầu run lên, liếc mắt một cái tiếp tục ăn cơm không quan tâm cô.
“Đây không phải là Lệnh Hồ luật sư sao?” Thanh âm của một người nam vang lên, Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung hướng tới thanh âm vang lên nhìn lại, một người nam nhân tây trang chỉnh tề, trên mặt tràn đầy nụ cười tự cho là đúng, một nam nhân trẻ tuổi nhìn Lệnh Hồ Huyên, mắt kính nhã nhặn đeo trên mắt, nhưng vẫn dấu không được ánh mắt dục vọng cùng tham lam.
Lệnh Hồ Huyên khóe miệng mỉm cười, đứng lên vươn tay ra, “Đã lâu không gặp, Tiền tổng.”
Nam nhân bị gọi Tiền tổng vươn tay ra nắm tay của cô, cũng không buông ra, “Đúng vậy, nhưng là tôi rất nhớ Lệnh Hồ luật sư.”
Tay của Lệnh Hồ Huyên không có dấu vết liền thoát ra khỏi tay của hắn, ý cười không giảm, dường như vui đùa nói, “Nhớ tôi nhưng là chuyện xấu nha Tiền tổng, lên tòa án thì không phải chuyện tốt nha”
“Ha ha, có thể nhiều lần trông thấy Lệnh Hồ luật sư, có lên tòa án cũng không quan trọng….”Tiền tổng đồng dạng hay nói giỡn nói, ánh mắt nhìn Lệnh Hồ Huyên từ trên xuống dưới, “Lệnh Hồ luật sư sao bây giờ? Khi nào có thể nể mặt cùng tôi dùng một bữa cơm được đây?”
Lệnh Hồ Huyên dường như không có việc gì vuốt vuốt tóc “Tiền tổng là người bận rộn, tôi không dám quấy rầy.”
Lời này kỳ thực là đang uyển chuyển cự tuyệt, Tiền tổng tự nhiên có thể hiểu được, nhưng lại tỏ vẻ không biết, “Không có, có thể cùng với Lệnh Hồ luật sư ăn cơm là vinh hạnh của tôi, như thế nào mà quấy rầy?”
“Hừ!” Linh Lung vẫn đang mặc kệ mọi việc mà ăn cơm kỳ thật thỉnh thoảng cô cũng liếc nhìn Tiền tổng cùng Lệnh Hồ Huyên, thấy Tiền tổng vẫn như trước cắn chặt không buông, bỗng nhiên cảm thấy có một tia khó chịu, hừ lạnh một tiếng, làm cho hai người kia phải chú ý.
Tiền tổng quay sang nhìn Linh Lung hai mắt tỏa sáng, “Vị này là…”
Lệnh Hồ Huyên thấy thế, trong mắt hiện lên một tia lạnh, nháy mắt lại biến mất, cười nói, “Em gái của tôi.”
Linh Lung có chút bất mãn nhìn cô một cái, nhưng không có phản bác.
Em gái cái gì chứ!!! Nói bậy.
“Thì ra là thế……….” Tiền tổng nhìn người đẹp đang ngồi trên ghế rất thanh tú, vươn tay, “Không biết em gái của Lệnh Hồ luật sư tên gọi là gì?”
Linh Lung liếc nhìn hắn một cái, cúi đầu ăn cơm, cô không quan tâm người nam nhân này đang làm cái gì.
Tiền tổng là cái gì chứ? Cô không cần quan tâm.
Thật không rõ Lệnh Hồ Huyên vì cái gì giả bộ cười nói.
Chị ta là đường chủ Ám Nguyệt Đường của Thanh Long Bang, sao lại có thể sợ một thương nhân nho nhỏ như vậy?
Tiền tổng thấy Linh Lung không thèm để ý tới, sắc mặt hơi hơi trầm lại, lại ngại Lệnh Hồ Huyên ở bên cạnh nên không tiện nổi giận, người ngùng cười nói, “Em gái của Lệnh Hồ luật sư thật sự là………Dường như không thích nói chuyện.”
Lệnh Hồ Huyên nhẹ nhàng gật đầu, đi đến Linh Lung bên người, “Đứa em gái này của tôi, thật sự là không thích cùng người xa lạ nói chuyện, thật sự rất xin lỗi Tiền tổng.”
Nói xong, rút ra khăn giấy, tinh tế giúp Linh Lung lau đi chút nước tương dính trên khóe miệng, thanh âm thực ôn nhu “Ăn no chưa?”
Linh Lung bỗng dưng trừng lớn mắt, thẳng tắp nhìn vẻ mặt ôn nhu của Lệnh Hồ Huyên, muốn từ trên mặt cô nhìn ra điểm gì đó, chính là nhìn thấy đôi mắt thực ôn nhu như nước.
Không hiểu sao mặt đỏ lên, Linh Lung nhẹ nhàng tránh đi động tác của Lệnh Hồ Huyên, lấy tờ khăn giấy qua, thấp giọng nói, “Tự tôi làm được rồi.”
“Được rồi.” Lệnh Hồ Huyên đem khăn giấy đưa cho Linh Lung, “Có muốn tiếp tục ăn cái gì nữa không?”
“Không cần…” Linh Lung có chút căng thẳng khi nhìn mắt Lệnh Hồ Huyên, tiếp tục cúi đầu lau lau khóe miệng.
Tiền tổng thực hâm mộ nhìn Linh Lung, nửa ghen tị nửa nịnh hót nói, “Lệnh Hồ luật sư đối với em gái thật tốt.”
“Đúng vậy, đứa em gái này đối với tôi rất quan trọng.” Lệnh Hồ Huyên như trước cười đến quyến rũ, nửa thật nửa giả nói.
“Tôi ăn xong rồi, đi thôi.” Linh Lung có chút không quen khi nhìn thấy Lệnh Hồ Huyên nói chuyện với Tiền tổng kia, đem khăn giấy để ở trên bàn đứng lên, nhìn Lệnh Hồ Huyên nói.
“Tốt.” Lệnh Hồ Huyên nhẹ nhàng gật đầu, tiếp theo, nói với Tiền tổng, “Tiền tổng, tôi đi trước. Tạm biệt.”
“Lệnh Hồ luật sư, có thời gian cùng nhau ăn cơm đi.” Tiền tổng vẫn nhớ mãi không quên chuyện này, nhắc lại lần nữa, sau mới ga lăng nói, “Lệnh Hồ luật sư có lái xe tới không? Để tôi chở hai người về.”
“Không cần.” Linh Lung lạnh lùng thốt lên, “Chúng tôi có xe.”
Tiền tổng có chút xấu hổ nhìn cô một cái, “Vậy được, hai vị tiểu thư đi thong thả.”
“A, Tiền tổng, có cơ hội hợp tác” Lệnh Hồ Huyên trong mắt hiện lên tia giảo hoạt, mỉm cười đối với Tiền tổng gật gật đầu, lôi kéo Linh Lung rời khỏi.
Vừa ra khỏi quán ăn, Linh Lung lập tức buông ra tay của Lệnh Hồ Huyên, phụng phịu bước nhanh hơn.
“Làm sao vậy?” Lệnh Hồ Huyên không hiểu cái gì đang diễn ra, đuổi theo, cùng với cô đi song song, “Tôi không có trêu chọc em, tại sao lại tức giận?”
Linh Lung trắng mắt liền cô một cái, vốn định mắng cô không tiền đồ cùng nam nhân nói nói cười cười, nói đến bên miệng nhưng không tài nào phát ra tiếng, “Ai là em gái của chị?”
Lệnh Hồ Huyên âm thầm hít hai tiếng, không có nói tiếp.
Đi được vài bước, Linh Lung bỗng dưng dừng lại hung hăng dậm chân, xoay người nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Nam nhân kia tên gọi là gì? Lão tổng của công ty là ai?”
Lệnh Hồ Huyên ánh mắt lúc nào cũng sáng suốt nhưng lúc này ánh mắt tràn ngập hoang mang, “Cái gì?”
“Tiền tổng vừa rồi, tên gọi đầy đủ là gì? Làm ở công ty nào?” Linh Lung vừa nhấn mạnh, bất mãn nói, “Chị đang cố ý đúng không? Tôi hỏi thật rõ ràng.”
“Được rồi……….Tiền Vĩnh Thăng, công ty thực phẩm hữu hạn Tiền thị, làm sao vậy?” Lệnh Hồ Huyên vừa nói vừa kỳ quái nhìn Linh Lung đang lấy điện thoại di động ra, giật mình, có thể đoán được Linh Lung muốn làm gì.
“Tìm một người, Tiền Vĩnh Thăng của công ty thực phẩm hữu hạn Tiền thị, giáo huấn hắn một chút, làm cho hắn gặp phiền toái đến độ phải ra tòa.” Linh Lung lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại, đối với đầu bên kia điện thoại bỏ lại một câu, nghe được tiếp đáp ứng liền cúp điện thoại.
“Linh Lung……….” Lệnh Hồ Huyên dở khóc dở cười nhìn cô, “Em đây là……”
“Hừ, hắn không phải muốn gặp chị sao? Tôi cho hắn cơ hội thôi mà.” Linh Lung càng ở chung với Thương Mặc càng bị lây lan tính phúc hắc của cô, lạnh lùng không chút để ý bỏ lại một câu, không đợi Lệnh Hồ Huyên trả lời liền hướng bãi đỗ xe đi tới.
Lệnh Hồ Huyên nhìn theo bóng dáng của cô, đầu tiên là nao nao, tiếp theo lộ ra nét tươi cười ấm áp.
Linh Lung………Kỳ thực vẫn giống như trước rất quan tâm mình.
Sáng sớm hôm sau, Thương Mặc tỉnh dậy sau đó đánh răng rửa mặt, theo thói quen mở ra máy tính xử lý một ít chuyện tình, giải quyết xong sau đó nhìn nhìn thời gian, xoay người hướng ánh mắt đến Linh Lung đang ngồi bên cạnh, “Linh Lung, gần đây………ừm…., tối hôm qua chị nhận được tin tức, Huyên tỷ gần đây sẽ gặp nguy hiểm, chị lo lắng, em đi bảo vệ chị ấy đi.”
Linh Lung nghe vậy kinh ngạc nhìn Thương Mặc, “Thiếu chủ, chị ta có nguy hiểm sao?”
“Ừ, tập đoàn ám sát.” Thương Mặc nghiêm túc gật đầu, “Linh Lung, chị tin với thân thủ của em, nhất định có thể bảo hộ được Huyên tỷ.”
Linh Lung mày rối lại, cuối cùng giãn ra, “Thiếu chủ thì làm sao bây giờ?”
“Ha ha….” Thương Mặc cười khẽ hai tiếng, sờ sờ đầu của cô, “Linh Lung, chị có rất nhiều người bảo vệ, hơn nữa chị không có gì nguy hiểm…….Huyên tỷ so với chị thì gặp nguy hiểm hơn.”
“Nhưng là………” Linh Lung vẫn thực lo lắng, “Thiếu chủ, không thể để những người khác bảo vệ chị ta được hay sao?”
“Không thể.” Thương Mặc thận trọng nói, “Những nữ nhân trong Bang của chúng ta, em là lợi hại nhất, Linh Lung, bảo vệ bên người thì cùng là nữ sẽ tốt hơn.”
Linh Lung đối với tình trạng như vậy hết cách nhìn Thương Mặc hồi lâu, cuối cùng cắn môi dưới, “Thiếu chủ…….”
“Linh Lung, chị biết em cũng lo lắng cho Huyên tỷ không phải sao?” Thương Mặc khó có được một lần lộ ra vẻ mặt lo lắng, “Chị cho tới bây giờ cũng chưa từng xem Huyên tỷ là thuộc hạ, chị ấy đối với em cũng rất quan trọng đúng không?”
Linh Lung đã thật lâu không thấy vẻ mặt như vậy của Thương Mặc, nhịn không được kinh hãi một chút, cắn môi dưới, “Vậy Thiếu chủ, nhất định phải có người bảo vệ đó.”
“Được. Yên tâm đi Linh Lung, chị sẽ không lấy tính mạng của mình ra nói giỡn.” Thương Mặc mỉm cười, “Em phải bảo vệ tốt Huyên tỷ.”
“Dạ.” Linh Lung dùng sức gật đầu.

Chương 18

Thương Mặc gọi điện thoại kêu người lại đây đón Linh Lung qua chỗ của Lệnh Hồ Huyên, vỗ vỗ thắt lưng, sau đó lấy điện thoại di động ra nhìn thời gian, cũng không trở lại ký túc xá, trực tiếp đi ra trường học sau đó đi tới viện kiểm sát.
Đến trước cửa viện kiểm sát, Thương Mặc ngước đầu nhìn dòng chữ to sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, nheo lại mắt, cầm điện thoại gọi điện cho Triệu Mạt Thương, “Học tỷ, em đang ở dưới lầu.”
“A……………” Triệu Mạt Thương chính là đang luống cuống viết lại báo cáo thẩm tra, vừa phải xem xét mấy cái vụ án khác, Triệu Mạt Thương nhận được điện thoại của Thương Mặc, có một chút hoảng, nhưng rất nhanh tỉnh táo lại, “Em đi lên trước đi, văn phòng công tố ở lầu 4, từ thang máy đi ra, rẻ trái, văn phòng đầu tiên.”
“Tốt.” Thương Mặc cúp điện thoại, dựa theo chỉ dẫn của Triệu Mạt Thương tìm được văn phòng, nhìn thấy Triệu Mạt Thương một bên nghe điện thoại một bên đang cầm cây viết, viết cái gì đó trên giấy.
Thương Mặc không có kêu cô, chính là vẫn tiếp tục đứng đó nhìn Triệu Mạt Thương đang bận rộn, trên mặt mang theo nét tươi cười thản nhiên.
Trong văn phòng cũng không phải chỉ có một mình Triệu Mạt Thương, tổng cộng có ba cái bàn lớn, ba kiểm sát viên, Triệu Mạt Thương ở vị trí bên trong cùng, mặt khác còn một nam một nữ, thoạt nhìn cũng cỡ tuổi tác như Triệu Mạt Thương.
“Em là…..?” Nữ nhân ngồi ở gần vị trí cửa ra vào ngẩng đầu lên nhìn Thương Mặc, có chút nghi hoặc mở miệng hỏi.
Thương Mặc đang định trả lời, Triệu Mạt Thương cúp điện thoại xong liền thấy cô, “Em đến rồi à, vào đi.”
“Dạ.” Thương Mặc nhìn nữ nhân kia nở cụ cười, sau đó tiến lên chỗ của Triệu Mạt Thương, “Học tỷ.”
Học tỷ?
Hai người kia nghe được xưng hô thì nhìn nhau liếc mắt một cái, vẻ mặt có chút cổ quái.
Đây vẫn là lần đầu tiên có người không phải công sự đến tìm Triệu Mạt Thương.
“Em trước tiên chờ một lát, chờ chị một tý là xong rồi.” Triệu Mạt Thương chỉ chỉ sô pha bên cạnh, sắc mặt cũng không giống bình thường khi xử lý công sự, lúc bình thường thì mặt nghiêm túc không có biểu tình.
“Dạ.” Thương Mặc nghe lời ngồi vào sô pha, đánh giá văn phòng xung quanh, tầm mắt rơi xuống nữ nhân đang nhìn lén chính mình kia, theo lễ phép tính gật đầu, lại lộ ra nụ cười ấm áp.
Nữ nhân kia thấy nàng như thế, cũng lộ ra nụ cười lễ phép, lại cúi đầu tiếp tục làm cái gì đó.
Nam nhân bên kia từ đầu tới cuối đều chăm chăm gõ bàn phím, nhìn cũng không thèm nhìn Thương Mặc liếc mắt một cái.
Thương Mặc nhìn một hồi lâu, cuối cùng tầm mắt nhớ tới người đang bận rộn Triệu Mạt Thương, không tiếp tục nhìn xung quanh.
Triệu Mạt Thương cầm trên tay một chương đơn khởi tố vụ án , vừa muốn đóng chúng lại, Thương Mặc thở dài, đứng lên, từ trên tay cô lấy qua kim bấm, “Học tỷ, để em giúp chị.”
Bị cướp mất kim bấm trên tay động tác của Triệu Mạt Thương dừng lại một chút, tiếp theo đem mấy chương đơn khởi tố đã hoàn thành đưa cho Thương Mặc, “Bấm hai cái, trên một cái, dưới một cái, được chứ?”
“Ok” Thương Mặc cười cười, cúi đầu bắt đầu làm chuyện của mình, mà Triệu Mạt Thương tiếp tục hoàn chỉnh mấy cái còn lại.
Cứ như vậy, hai người một người đóng dấu, một người bấm tài liệu, rất nhanh liền đem tài liệu chuẩn bị rất tốt.
Triệu Mạt Thương thở phào nhẹ nhõm, đem kim bấm cùng với con dấu cất vô học tủ, cầm đơn khởi tố, “Thương Mặc, em ngồi chờ chút, chị đem đơn khởi tố này qua văn phòng bên kia một lát.”
“Được.” Thương Mặc gật gật đầu, nghĩ nghĩ, “Chị có chuyện gì nữa em có thể giúp đỡ không?”
Triệu Mạt Thương đang muốn rời đi, nghe vậy dừng lại cước bộ, chần chờ vài giây, ở trên bàn mình cầm lấy hai tập hồ sơ, “Giúp chị đánh số trang đi.”
“Được. Để em làm cho, chị mang đi đi.” Thương Mặc tiếp nhận hồ sơ, từ trên bàn lấy cây bút sau đó bắt đầu đánh số trang.
Triệu Mạt Thương nhìn nàng một cái, khóe miệng lộ ra nụ cười yếu ớt, lại rất nhanh thu hồi, cầm đơn khởi tố đem tới văn phòng của Trưởng phòng.
Cô vừa đi khỏi, nữ nhân kia khiếp sợ khí tràng của cô không dám nói lời nào mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, tò mò nhìn Thương Mặc, “Em là học muội của Triệu tỷ?”
Thương Mặc hơi hơi có chút buồn bực nhìn cô, “Triệu tỷ?”
Nghe ra có vẻ già.
“Đúng vậy, văn phòng của chúng ta Triệu tỷ là đến đây làm từ lâu rồi.” Nữ nhân đi đến bên cạnh Thương Mặt rót cho Thương Mặc ly nước, “Triệu tỷ cư nhiên cho em hỗ trợ làm việc nha.”
“Ha ha, không có việc gì, học tỷ sợ em làm phiền rồi làm lâu thôi.” Thương Mặc tiếp nhận ly nước, nói một tiếng cảm ơn, sau đó thản nhiên nói.
“Như vậy sao….?” Nữ nhân có chút đăm chiêu trở lại vị trí ngồi của mình, lại tiếp tục hỏi, “Vậy em hiện tại còn đang đi học sao?”
“Dạ. Đại học năm ba.” Thanh âm vang lên, Thương Mặc đang uống nước nhịn không được lộ ra một chút cười, sờ sờ cái mũi, đem ly nước bỏ xuống, nhìn cửa của văn phòng, quả nhiên Triệu Mạt Thương rất nhanh rất nhanh liền xuất hiện, “Thương Mặc, chị xong rồi, chúng ta đi thôi.”
“Được.” Thương Mặc đứng lên đi qua bên đó, đến cửa xoay người lại nói với nữ nhân kia, “Tỷ tỷ, em đi trước, tạm biệt.”
“Tạm biệt.” Nữ nhân kia mỉm cười hướng Thương Mặc phất tay, Thương Mặc mắt hướng về người nam nhân kia vẫn đang chăm chú màn hình máy tính, do dự nhìn thoáng qua, há mồm tính kêu, lại không biết nên gọi cái gì, cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Triệu Mạt Thương nhìn hành động của Thương Mặc đều để trong mắt, âm thầm buồn cười quả nhiên Thương Mặc vẫn là tiểu hài tử, sờ sờ đầu của cô, “Đi thôi.”
Thương Mặc không nghĩ tới Triệu Mạt Thương lại làm hành động thân mật với mình, ngẩn ngơ, rất nhanh phản ứng lại cầm tay của cô.
“Dạ.”
Ngồi xe đến cục công an, Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương đi đến tổ hình sự, vài người hình cảnh đang thảo luận cái gì đó, bên cạnh còn đang tra khảo hai người dường như là tội phạm, Thương Mặc lơ đãng nhìn thoáng qua, trừng lớn ánh mắt, “Học tỷ, hai người kia……..”
Triệu Mạt Thương theo tầm mắt của nàng nhìn lại, giật mình, trên mặt như trước bình tĩnh, “Làm sao vậy?”
“Ngày hôm qua hai người kia………” Thương Mặc như trước vẻ mặt kinh ngạc, tiếp theo cảm thán, “Cảnh sát công tác hiệu suất rất cao”
Triệu Mạt Thương nhíu nhíu mày, nhìn hai người kia, hơi hơi có chút nghi hoặc.
Hiệu suất công tác của cảnh sát khi nào thì cao như vậy?
Tối hôm qua mới phạm tội, phạm nhân bộ dáng dài ngắn thế nào còn không biết,hôm nay đã có thể bắt đến?
“Triệu kiểm.” Lúc này Trần đội trưởng vừa lúc đi ra, nhìn đến Triệu Mạt Thương, đi thêm vài bước lại đây “Hai người tới rồi.”
“Thật là lợi hại.” Triệu Mạt Thương nhìn Trần đội trưởng nói, “Chỉ mới một buổi tối, cư nhiên có thể bắt đến.”
Trần đội trưởng nghe vậy sửng sốt, nhìn Thương Mặc có vẻ không rõ hỏi, “Bắt đến cái gì?”
“Hai người kia đó…….” Thương Mặc chỉ chỉ phạm nhân đang ngồi bên kia, “Ngày hôm qua là bọn họ.”
“Cái gì?” Trần đội trưởng kinh ngạc nhìn hai người liếc mắt một cái, đi qua bên đó, kêu hai người hình cảnh lại đây, “Hai người kia phạm tội gì?”
“Đội trưởng.” Hình cảnh kia thực lễ phép gọi, hồi đáp, “Hai người kia là vừa bị Tiểu Từ bắt vô đây, thời điểm buôn lậu thuốc phiện bị cậu ta nhìn thấy được.”
Trần đội trưởng gật gật đầu, trầm giọng nói, “Tốt lắm, gọi hai phạm nhân kia đến chỗ của tôi, tôi có một án tử khác muốn hỏi chuyện.”
“Dạ.”
Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc theo Trần đội trưởng đến phòng thẩm vấn, mà ở trong đó, một người nam nhân cũng bị dẫn vào trong.
“Tôi hỏi cậu, đêm qua cậu đi đâu?” Trần đội trưởng mặt lạnh nghiêm túc hỏi nam nhân kia, “Có phải hay không ở bệnh viện thành phố?”
Nam tử khiếp đảm nhìn Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc một cái gật đầu, “Đúng vậy.”
“Đi nơi đó làm gì?”
“Đi vào trong đó………” Nam tử cúi đầu tựa hồ đang nghĩ đến cái gì, chậm chạp không nói tiếp.
“Cậu tốt nhất nên thẳng thắn khai ra hết.”
Nam tử ngẩng đầu liếc hắn một cái, lại nhìn đến Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương, khẽ cắn môi, “Là Hồ tổng thuê chúng tôi đi…….Diệt trừ hậu hoạn.”
Trần đội trưởng chấn động, quay đầu nhìn mắt Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc, tiếp tục hỏi, “Hồ tổng nào?”
“Công ty vật liệu xây dựng Hồ thị, Hồ Vĩ.” Nam tử cúi đầu thành thật đáp.
“……………” Trần đội trưởng trên mặt một mảnh ngưng trọng, vẫy tay gọi thủ hạ thân tín của mình lại đây, “Tiếp tục thẩm vấn, còn một người nữa.”
“Dạ.”
“Triệu kiểm, chúng ta đến văn phòng nói chuyện.” Trần đội trưởng xoay người nói với Triệu Mạt Thương, sau đó nhìn Thương Mặc, “Trợ lý của cháu…”
Triệu Mạt Thương tự nhiên là hiểu được ý tứ của hắn, không chút do dự nói, “Không có việc gì, cháu rất tín nhiệm em ấy.”
“Ừ.” Trần đội trưởng mang theo hai người đến văn phòng, thế này mới nhìn Triệu Mạt Thương, “Triệu kiểm, có phải hay không còn có việc không theo bác nói rõ ràng?”
Triệu Mạt Thương nghiêng đầu nhìn mắt Thương Mặc, mỉm cười một chút, “Không cần câu nệ, ngồi vào ghế trên đi.”
“Được, Tốt.” Thương Mặc kỳ thực bởi vì lời nói của Triệu Mạt Thương vừa nói tín nhiệm nàng mà ngây người, nghe lời ngồi vào ghế trên, nhìn Triệu Mạt Thương lại một trận ngẩn người.
Tín nhiệm nàng?
Hai người mới quen biết không bao lâu, nàng còn giấu diếm công việc bận rộn của mình như vậy, mà cô gái này còn nói tín nhiệm nàng?
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna