Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tiểu phiên ngoại (H)

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Tiểu phiên ngoại: Sự kiện ở câu lạc bộ đêm [Thượng]

Ngày hôm đó, lại là cuối tuần, hai người sau khi ở nhà ngọt ngọt ngào ngào cho tới trưa, Triệu Mạt Thương như nhớ tới cái gì đó, híp mắt nhìn Thương Mặc, rồi lại không nói được một lời.
Bị nhìn đến sống lưng có chút lạnh, Thương Mặc cẩn thận từng li từng tí nuốt ngụm nước miếng, nhìn Triệu Mạt Thương thăm dò nói,"A..., làm gì mà nhìn em như vậy?".
"Tiểu Đản, bỗng nhiên tôi nhớ đến, thật lâu trước kia, có phải em nói em muốn chuẩn bị hay không, sau đó lại còn nói với tôi là đã chuẩn bị xong?" sắc mặt Triệu Mạt Thương ửng đỏ, ngọc thủ nhẹ nhàng nắm kéo cổ áo Thương Mặc, đầu ngón tay ở phía trên nhẹ nhàng vuốt ve,"Là chuẩn bị cái gì? Chuẩn bị như thế nào?".
"Hả?" Không hiểu mà nhìn chị ấy, mà cái tay ở trên cổ áo của nàng vuốt ve làm cho khuôn mặt của Thương Mặc hơi nóng, "Chuẩn bị cái gì?"
"Chính là...... Chính là......" Triệu Mạt Thương ấp úng một hồi lâu, khuôn mặt ngày càng ửng hồng, nhanh chóng rút tay về, đứng lên, vẻ mặt lãnh đạm,"Không có gì.".
Hử?
Hoàn toàn không hiểu nội tình, Thương Mặc nhìn hướng Triệu Mạt Thương vội vã đi ra khỏi thư phòng, sửng sốt hồi lâu, tầm mắt rơi vào phần báo biểu trên bàn đọc sách, dừng ở tiêu đề của báo biểu vài giây, chợt bừng tỉnh đại ngộ, lập tức đứng lên, chạy về hướng phòng ngủ .
Trong phòng ngủ, Triệu Mạt Thương nằm nghiêng ở trên giường, đưa lưng về phía cửa phòng ngủ, Thương Mặc gãi đầu, đi qua ngồi bên cạnh cô,"A..., em đã biết.".
Người đang nằm nghiêng trên giường vẫn không hề nhúc nhích, hai mắt nhắm lại, nhìn giống như đã ngủ vậy.
Thương Mặc thật cẩn thận thăm dò, nhìn thấy Triệu Mạt Thương tuy làm như đang ngủ say, nhưng hai má lại đỏ bừng, lộp bộp một hồi sau, "Em...... Em khi đó...... Còn không hiểu mấy chuyện này, cho nên phải đi hỏi Trần mụ mụ......".
Triệu Mạt Thương đang giả bộ ngủ lại càng xấu hổ hơn, mặt càng đỏ hơn, một hồi lâu, đột nhiên mở mắt ra, xoay người nhìn Thương Mặc,"Trần mụ mụ là ai?".
"A...... Trần mụ mụ...... Trần mụ mụ là mụ mụ tang* câu lạc bộ đêm của em......".
*giống mấy tú bà trong thanh lâu á.
Vừa nghe ba chữ "Câu lạc bộ đêm", Triệu Mạt Thương lập tức nhớ tới một thứ nào đó gọi là "Trừng phạt", khuôn mặt nghẹn thành màu đỏ sậm, trừng mắt nhìn Thương Mặc, trong âm thanh mang theo một chút uy hiếp,"Chính là lần em nói với tôi em đi câu lạc bộ đêm?".
"Ách, vậy cũng không phải......" Thương Mặc mặc dù cảm thấy ngữ khí của Triệu Mạt Thương nghe có chút nguy hiểm, nhưng vẫn thành thật nói,"Em thường xuyên phải đi đến đó, bởi vì phải kiểm toán , xử lý một số việc gì gì đó".
Đương nhiên, còn có thu được những người giàu có kia quan lớn ở nơi nào lưu lại một ít video ghi hình các loại đồ đạc không thể lộ ra ánh sáng.
Tay nhẹ nhàng nhéo nhéo thắt lưng Thương Mặc, ngón cái cùng ngón trỏ ngón giữa bóp lấy một khối thịt nhuyễn, Triệu Mạt Thương nhướng mày nhìn Thương Mặc,"Vậy thì đã xem qua rất nhiều thứ không nên thấy rồi. "
"......" Lúc này Thương Mặc không dám trả lời, bởi vì bàn tay đang đặt bên hông nàng hình như đang chậm rãi dùng sức.
Rút tay lại, ngồi dậy, Triệu Mạt Thương nhìn thẳng vào mắt Thương Mặc, khóe miệng khẽ mỉm cười,"Tiểu Đản, yêu cầu của tôi, em đều sẽ đáp ứng phải không?".
"Ừm..... Đúng vậy" Chần chờ vài giây, Thương Mặc ngoan ngoãn gật đầu.
"Vậy...... Cho tới bây giờ tôi vẫn chưa từng đến câu lạc bộ đêm, dẫn tôi đi nhìn xem một chút đi." Triệu Mạt Thương vân đạm phong khinh nói, giống như lời vừa nói ra khỏi miệng đơn giản giống như là muốn đi công viên vậy.
"Ách......" Trên trán Thương Mặc bỗng nhiên chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh, ngưng mắt nhìn Triệu Mạt Thương hồi lâu, xác định kiên quyết trong mắt Triệu Mạt Thương, sau đó bất đắc dĩ thở dài,"Được.".
"Ngoan." Nâng tay nhẹ nhàng sờ tai nàng, Triệu Mạt Thương rất hài lòng cười khẽ.
Buổi chiều, lúc Thương Mặc nắm tay Triệu Mạt Thương xuất hiện ở câu lạc bộ đêm, Trần mụ mụ đã sớm biết tin tức hai mắt sang lên đánh giá Triệu Mạt Thương, thuận tiện còn rất hài lòng mà gật đầu.
Trái ngược với sự xấu hổ cùng lo lắng không yên của Thương Mặc, Triệu Mạt Thương vẻ mặt lạnh nhạt, nhẹ nhàng gật đầu,"Trần mụ mụ hảo.".
"Yêu, bang chủ phu nhân hảo." khăn tay trên tay Trần mụ mụ giơ lên, lại nhìn Thương Mặc cười tủm tỉm nói, "Bang chủ, có thể đến đây một chút không, mụ mụ có việc cần nói.".
"A...... Được." Thương Mặc nhức đầu, hướng về phía cười ngốc nghếch Triệu Mạt Thương, đi đến một bên, lại nghe Trần mụ mụ nói,"Bang chủ, Tuyết Nhi nói lúc trước ngài đến đây học tư thế không được đầy đủ, thế nào, có muốn thừa dịp có mặt phu nhân ở đây cùng nhau học hay không?".
Thương Mặc trong nháy mắt ngây dại, tiếp theo nhanh chóng len lén liếc mắt nhìn Triệu Mạt Thương, thấy lực chú ý của Triệu Mạt Thương không ở chỗ của nàng, do dự vài giây, trong lòng bắt đầu rục rịch chộn rộn.
"Bang chủ là người đứng đầu một bang, đến đây đi, thử xem." Trần mụ mụ cười híp mắt nhìn Thương Mặc, sau đó hạ giọng, "Ôi chao, tiểu Bang chủ của ta, ngài dẫu sao cũng là Bang chủ, đừng luôn yếu thế như vậy a".
Chuyện Thương Mặc là 'thụ', toàn bộ Thanh Long Bang trên dưới đều đã truyền khắp nơi, điều này làm cho bà là một mụ mụ tang của câu lạc bộ đêm làm sao chịu nổi a.
Hao hết tâm tư dạy Thiếu chủ nhiều như vậy, cư nhiên không thể dạy Thiếu chủ thành 'công'.
Nghe không hiểu ý tứ trong lời nói của Trần mụ mụ, trong đầu Thương Mặc hiện lên cảnh lần đầu tiên mà Tuyết Nhi cô nương kia truyền thụ kinh nghiệm cho nàng, lại nghĩ tới gian phòng tràn đầy không khí ái muội kia, nhịn không được lại đem tầm mắt đặt trên người Triệu Mạt Thương.
Đối với việc Trần mụ mụ nói với Thương Mặc cái gì tự nhiên cảm thấy rất hứng thú, thế nhưng khoảng cách hai người khá xa, thực sự không nghe rõ, Triệu Mạt Thương chỉ có thể tùy ý nhìn trang trí xung quanh, nhưng mà lúc ánh mắt lơ đãng chống lại ánh mắt Thương Mặc, lại thấy em ấy có chút chột dạ cười cười, sau đó liền rời ánh mắt đi, lập tức trong lòng báo động.
"Kia...... Mụ mụ, làm phiền người......" Thương Mặc nhỏ giọng nói, "Cần căn phòng tuyệt mật nhất, không cho phép bất kì ai đến gần".
"Yên tâm đi Bang chủ, mụ mụ làm việc, ngài yên tâm." Trần mụ mụ cười tựa như một đóa hoa, lắc lắc thân thể vẫn còn thuỳ mị đi an bài.
Thương Mặc đi trở về bên cạnh Triệu Mạt Thương, chống lại ánh mắt của chị ấy, thấy chị ấy có chút đăm chiêu nhìn mình, có chút yếu ớt hỏi,"Sao lại nhìn em như vậy?".
"Có phải em có âm mưu gì đúng không?" Đôi mắt Triệu Mạt Thương sáng quắc nhìn chằm chằm Thương Mặc, môi mỏng khẽ mở,"Luôn cảm thấy có gì đó không thích hợp.".
"Em..... em nào có âm mưu gì a......" Thương Mặc cảm thấy chột dạ, âm thầm ở trong lòng an ủi chính mình đó không coi là âm mưu, nắm tay Triệu Mạt Thương,"Có âm mưu cũng sẽ không sử dụng với chị.".
Nhìn thẳng Thương Mặc hồi lâu, đến khi Thương Mặc mất tự nhiên dời mắt đi chỗ khác, Triệu Mạt Thương mới hừ nhẹ một tiếng,"Tốt nhất là không có.".
Rất nhanh, Trần mụ mụ liền trở lại, vẻ mặt đầy ý cười mà dẫn hai người đến gian phòng lần trước Thương Mặc học tập, mở cửa ra,"Bang chủ, Bang chủ phu nhân, toàn bộ đều sắp xếp xong xuôi rồi".
"Sắp xếp?" Triệu Mạt Thương nghi hoặc lập lại một tiếng, Thương Mặc đang nắm tay cô bỗng càng nắm chặt hơn, "Ừ, không có gì, vào xem một chút đi, phòng này là nơi xa hoa nhất ở đây.".
"A..., như vậy." Mặc dù trong lòng khó hiểu, nhưng vẫn theo Thương Mặc đi vào, mà Trần mụ mụ lại gian xảo nở nụ cười khép cửa phòng lại.
Đèn trong phòng ngày càng mờ, sau đó màn hình TV siêu lớn bỗng nhiên bật lên, từ trong loa lại truyền ra một trận âm thanh khiến người ta mặt đỏ tim đập, khuôn mặt Triệu Mạt Thương nhất thời như bị thiêu đốt, tầm mắt rơi vào trên TV, bị hình ảnh trên TV làm sợ ngây người.
Trên màn hình là hình ảnh hai cô nàng tóc vàng mắt xanh quấn quýt lấy nhau day dưa cùng một chỗ, trong đó một người nằm úp sấp, mà một người còn lại thì ở phía sau liếm nơi nào đó đã sớm ướt át, trên tay liên tục xoa nắn khỏa đầy đặn....
"Thương Mặc!" Triệu Mạt Thương tức giận, giậm chân,"Em...... em sao lại hư hỏng như vậy!".
Khó trách vừa rồi chột dạ như vậy, nguyên do là bởi vì cái này!
Sờ sờ cái mũi, tay Thương Mặc vẫn nắm tay Triệu Mạt Thương, hai mắt sáng lên, ngữ khí lại nghiêm trang, "Trần mụ mụ nói lần trước em vẫn chưa học xong, muốn em lần này học xong luôn".
"Em...... em......" tim Triệu Mạt Thương đập ngày càng nhanh, muốn rút tay khỏi tay Thương Mặc, nhưng làm sao cũng rút không ra, hàm răng khẽ cắn môi dưới,"Em buông ra!".
Bị một âm thanh kiều mỵ khiến cho thân thể một hồi tê tê, trên tay Thương Mặc dùng một chút lực đem Triệu Mạt Thương ôm vào trong lòng, môi dán lên cổ của cô,"Bảo bối, chúng ta thử cái tư thế kia có được không?".
"Không muốn......" tay Triệu Mạt Thương đẩy Thương Mặc ra, nhưng hơi thở ngay trên cần cổ của chính mình làm cho cô toàn thân một hồi vô lực, chỉ có thể nhẹ nhàng đánh bả vai Thương Mặc,"Không cho phép......".
"Liền thử một chút a......" hai má Thương Mặc ở bên ngoài trên da thịt nhẹ nhàng liếm Triệu Mạt Thương , âm thanh khàn khàn,"Không có ai nhìn thấy ......".
"Không muốn......" Triệu Mạt Thương vẫn như trước cự tuyệt, hàm răng hơi dùng sức cắn môi, rốt cục thanh tỉnh hơn một chút, vội vàng nâng tay nắm mũi Thương Mặc, "Muốn cũng phải về nhà!".
"Nhưng mà......" Vẻ mặt Thương Mặc gắp gáp, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mắt Triệu Mạt Thương "Lần trước em đến học...... vẫn luôn nghĩ đến chị......".
Lần trước Triệu Mạt Thương không ở bên cạnh, nàng đã muốn cùng Triệu Mạt Thương làm cái gì đó rồi, hôm nay Triệu Mạt Thương ở ngay bên người, nàng làm sao có thể nhịn được.
"Ai bảo em hư hỏng như vậy ......" Triệu Mạt Thương đã hoàn toàn thanh tỉnh, kéo ra khoảng cách với em ấy, tay hơi hơi dùng sức, "Tiểu Đản không có ý tốt, hư hỏng.".
"Ô......" Mắt nhìn ánh mắt trong suốt của Triệu Mạt Thương, Thương Mặc chỉ có thể ô ô hai tiếng, đáng thương mà ôm lấy cô,"Tốt mà tốt nha...... Chúng ta đây về nhà đi......".
"Không được." Triệu Mạt Thương ngược lại cự tuyệt đề nghị này của Thương Mặc, ý vị thâm trường nhìn Thương Mặc,"Tâm ý của Trần mụ mụ, không nên lãng phí a.".
"Hở?" Thương Mặc nhìn ánh mắt của Triệu Mạt Thương, đột nhiên cảm thấy giống như bị sói để mắt tới, trên lưng một mảnh lạnh lẽo đều là mồ hôi lạnh.
Triệu Mạt Thương không để ý đến nàng nữa, vẫn ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt bình tĩnh nhìn màn hình lớn, trong lòng lại bắt đầu suy nghĩ đến vấn đề nào đó.
Dường như.......Một số chuyện nào đó, cô vẫn muốn làm, nhưng vẫn làm không được......
Xem ra hôm nay nên hảo hảo học hỏi một chút, miễn cho cô luôn bị người xấu xa bên cạnh làm cho ngất xỉu đi!
***********

Tiểu phiên ngoại : Sự kiện ở câu lạc bộ đêm (Hạ) (H)

Ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Triệu Mạt Thương, ánh mắt từ đầu đến cuối rời rạc không dám nhìn tới màn hình lớn, bên tai không ngừng vang vọng âm thanh triền miên làm cho trong lòng Thương Mặc từng trận lửa nóng, tay nhịn không được liền cầm lấy tay Triệu Mạt Thương.
Nghiêng đầu nhìn nàng một cái, ánh mắt Triệu Mạt Thương bình tĩnh, giống như hình ảnh đang phát trong TV là động tác bình thường, tay cũng không có hất tay của Thương Mặc ra, mà còn cầm ngược lại, quay về phía nàng nhẹ nhàng cười, nhưng trong lòng vẫn còn có chút tâm thần bất định, rất sợ Thương Mặc trực tiếp "Thú tính tính đại phát" ở chỗ này làm ra một số chuyện nào đó.
"Chúng ta.... Chúng ta vẫn nên về nhà đi...." Ở trên bất cứ chuyện gì đều có thể lãnh đạm như thường Thương bang chủ lúc này tuyệt không bình tĩnh, nhẹ chân nhẹ tay lay động tay Triệu Mạt Thương, đè nén dục vọng của mình, "Cái này.... Em có thể nói với Trần mụ mụ lấy đĩa phim về, chúng ta về nhà xem...."
Cho dù Triệu Mạt Thương như thế nào cố bình tĩnh, cũng bởi vì những lời này của Thương Mặc mà mặt, liếc nàng một cái, đứng lên, tay giật nhẹ tay nàng, oán trách nói, "Em...."
Hiểu rõ thái độ như vậy của Triệu Mạt Thương đại biểu cái gì, Thương Mặc cao hứng đi theo tới, tiếp lấy ôm lấy cô, hôn một cái lên đôi môi của cô, "Em đi nói với Trần mụ mụ lấy phim."
"Không cần!" Mặt Triệu Mạt Thương càng đỏ hơn, "Lời nói như vậy, mệt cho em chính là một Bang chủ."
"Ách.... Trần mụ mụ từ nhỏ nhìn em lớn lên đấy, không có sao...." Thương Mặc nháy mắt mấy cái, còn muốn nói gì nữa, đã thấy Triệu Mạt Thương trừng mắt, giọng nói băng lãnh, "Em cứ như vậy muốn xem sao?"
"Không có...." Thương Mặc lập tức yếu ớt mà phủ nhận, tiếp theo lại lấy lòng nhìn Triệu Mạt Thương, "Nhìn cái đó có làm được cái gì, nhìn chị mới tốt, hắc hắc...."
Duỗi một ngón tay đâm đâm trán Thương Mặc, vẻ mặt Triệu Mạt Thương như trước lãnh đạm, chỉ là trong tròng mắt lại mang theo tiếu ý, giọng nói cũng không thấp nữa mà trở lại ôn hòa, "Nói năng ngọt xớt. "
"Ở đâu.... Các nàng nào có vóc người đẹp như vợ của em chứ, người nào đáng yêu như vợ của em, tiếng kêu nào có như vợ của em.... Ư...." Lời còn chưa dứt, thịt mềm bên hông Thương Mặc đã bị nắm xoay một vòng, Triệu Mạt Thương híp mắt, "Em còn nói lung tung, đi phòng tắm nằm ngủ một tháng. "
Lập tức ngậm miệng không dám lại nói lung tung, con mắt Thương Mặc xoay tròn nhìn Triệu Mạt Thương, vẻ mặt đáng thương.
Thấy nàng rốt cục đàng hoàng lại, Triệu Mạt Thương lúc này mới buông tay ra, mở cửa kéo nàng đi ra ngoài, ngoài cửa Trần mụ mụ vừa thấy hai người đi ra, lập tức hai mắt tỏa ánh sáng đánh giá các nàng, thế nhưng Thương Mặc một bộ tiểu tức phụ đi theo phía sau Triệu Mạt Thương, làm cho Trần mụ mụ nhất thời một hồi thở dài.
Tiểu Bang chủ nhà nàng quả thật là bị khinh bỉ ngất trời.
Tuy là đi theo phía sau Triệu Mạt Thương, tay còn bị nắm, đôi mắt Thương Mặc vẫn chuyển động quay tròn, suy tính phải làm sao mở miệng tìm Trần mụ mụ muốn vài bộ phim.
Học thêm chút tư thế gì gì đó, nàng đúng là rất muốn a.
Hai người đi ra khỏi hộp đêm, lúc về đến nhà cũng không tính muộn, Triệu Mạt Thương đi vào trong phòng bếp làm cơm, Thương Mặc vẫn còn trong thư phòng làm bộ xử lý sự tình các loại, trên thực tế lại cầm điện thoại gọi cho Trần mụ mụ, "Trần mụ mụ, cái kia.... Bộ phim kia, mấy ngày nữa tôi đến chỗ bà lấy...."
Đầu này, Trần mụ mụ đối với Thương Mặc là hết sức thất vọng rồi, bất đắc dĩ thở dài, "Tốt, Thiếu chủ. "
Cúp điện thoại, Thương Mặc gục xuống bàn hồi lâu, yếu ớt thở dài.
Kỳ thực nàng về nhà liền muốn cùng Triệu Mạt Thương làm cái gì đó, nhưng mà bị đẩy ra.
Trong phòng bếp, Triệu Mạt Thương nắm dao phay vừa thái thịt vừa có chút thần bất thủ xá (*tâm hồn đi đâu mất).
Kỳ thực lúc ấy về nhà, mắt thấy bộ dạng vội vàng của Thương Mặc, cô vẫn không nhịn được mà nghĩ muốn cho em ấy, nhưng mà vừa nghĩ tới hai người cùng một chỗ lâu như vậy, cô chưa từng 'muốn' Thương Mặc lần nào, lại cảm thấy có chút không cam lòng, vì vậy mới đẩy Thương Mặc ra.
Bằng không, lấy tính tình của Thương Mặc, để cho nàng đắc thủ, không phải đem cô mệt mỏi ngất đi không thể làm gì, mỗi lần cuối tuần đều là như thế.
Nghĩ tới đây, vẻ mặt Triệu Mạt Thương một hồi nóng bỏng, nghĩ đến tháng này tất cùng đồ lót đã rách vài cái, người đang xắc thức ăn nhịn không được một hồi tức giận, động tác xắc thức ăn cũng không khỏi hơi lớn, dao phay cắt ở trên tấm thớt phát sinh âm thanh vô cùng vang vọng, làm cho Thương Mặc đang đi tới cửa phòng bếp muốn từ phía sau ôm lấy cô trong lòng một hồi phát lạnh.
Sờ sờ cái mũi, Thương Mặc cẩn thận từng li từng tí mà đi qua, nhưng cũng không dám bỗng nhiên ôm lấy Triệu Mạt Thương rồi, rất sợ hại Triệu Mạt Thương không cẩn thận cắt tới ngón tay, không thể làm gì khác hơn là ở một bên trì độn mà nhìn xem, đến lúc Triệu Mạt Thương xoay người muốn cầm đồ ăn, lúc này mới nhìn thấy nàng đứng ở một bên, một tay còn nắm dao phay, một tay kia nhẹ vỗ ngực, trừng nàng liếc mắt, "Làm gì mà im hơi lặng tiếng như vậy?"
"Em lúc đầu muốn ôm chị nha...." Thương Mặc gãi đầu, "Thấy chị đang cắt đồ ăn, không dám..."
Lại liếc mắt trừng nàng, ánh mắt Triệu Mạt Thương rơi vào dao phay trên tay mình, chợt nhếch miệng, tới gần Thương Mặc, "Tiểu Đản cũng sẽ sợ?"
"Mới không phải đâu...." Thương Mặc liếc nhìn dao phay lóe hàn mang, bĩu môi, "Em là lo lắng chị cắt phải ngón tay. "
Trong lòng ấm áp, đối với câu nói căn bản không xem như là lời ngon tiếng ngọt ngược lại rất là hưởng thụ, Triệu Mạt Thương buông thái đao, lau lau tay, tiến lên nhẹ nhàng sờ sờ mũi Thương Mặc, "Em đó, càng ngày càng không có dãng vẻ của Bang chủ."
"Ha ha..." Thương Mặc ngốc nghếch cười cười, mặc cô đối với mình làm ra động tác vạn phần cưng chiều, trong tròng mắt tràn đầy vui vẻ.
Chỉ là đầu ngón tay ở trên chóp mũi Thương Mặc nhẹ nhàng xẹt qua, thẳng đến khi bao phủ lên cánh môi, Triệu Mạt Thương không hề nở nụ cười, ngưng mắt nhìn Thương Mặc một lúc lâu, chợt nhẹ giọng nói, "Tiểu Đản, đêm nay 'cho' tôi có được hay không?"
"Hả?" Thương Mặc nhất thời liền ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau, không được tự nhiên mà quay mặt đi, lại không có cự tuyệt, "Ừ. "
"Không muốn sao?" Thấy phản ứng này của em ấy, Triệu Mạt Thương có chút hiểu lầm, trong bụng có chút mất mát, tay như trước khẽ vuốt cánh môi Thương Mặc, giọng nói ôn nhu, "Không việc gì đâu...."
"Không phải...." Thương Mặc lập tức quay đầu trở lại, nhìn thẳng Triệu Mạt Thương, gương mặt đỏ như bị hỏa thiêu, làm cho Triệu Mạt Thương cũng sửng sờ, sau đó linh quang lóe lên, hiểu được, tự nhiên cười nói, "Tiểu Đản ngốc, xấu hổ?"
"Đâu có đâu...." Thương Mặc ấp úng nói một câu, chợt nói, "Em... Còn có chút sự tình, đi ra ngoài trước. "
Tiếng nói vừa dứt, giống như chạy trối chết vội vã ra khỏi phòng bếp.
Triệu Mạt Thương nhìn bóng lưng Thương Mặc, cười đến càng trở nên khuynh quốc khuynh thành.
Ăn xong cơm tối, Triệu Mạt Thương ở trong phòng bếp rửa chén đũa, Thương Mặc ở trong phòng tắm tắm, sau khi tắm xong liền ngồi ở trên giường, nằm cũng không phải, ngồi cũng không xong, luôn cảm thấy thế nào cũng đều không đúng.
Tuy thật lâu trước kia Triệu Mạt Thương cũng đã nói muốn nàng, mà nàng cũng rất hào khí mà tại chỗ liền cởi quần áo muốn cho, nhưng mà trên thực tế nàng vẫn rất xấu hổ a, cùng Triệu Mạt Thương làm nhiều lần lắm, cũng đều là nàng ở trên, đều là nàng xem tất cả của Triệu Mạt Thương, mà Triệu Mạt Thương, trên thực tế là chưa từng chăm chú xem qua thân thể của nàng, mà đêm nay.....
Sau khi Triệu Mạt Thương vào trong phòng, thì nhìn thấy Thương Mặc ngồi bên giường, giống như tiểu tức phụ kéo nhẹ ga trải giường, hai má ửng đỏ bộ dạng đứng ngồi không yên, làm cho trong mắt cô xẹt qua tiếu ý, đáy lòng mềm nhũn, rồi lại nhịn không được dâng lên một chút ý nghĩ muốn trêu chọc em ấy, nện bước chân ưu nhã trước sau như một đi qua, nhẹ tay nâng cằm của Thương Mặc, nhìn tiểu Bang chủ trong ngày thường uy phong lẫm lẫm, cố ý cười đến tà ác, "Tiểu Đản, là đang chờ tôi sủng hạnh em sao?"
Nháy mắt mấy cái, nhìn dáng vẻ Triệu Mạt Thương một bộ cười xấu xa, trên mặt Thương Mặc lại đỏ lên, chỉ là sau một khắc, chợt cảm thấy bị động như vậy thực sự không phải là phong cách của mình, nhướng mày, trực tiếp đem Triệu Mạt Thương kéo đến trong lòng ngực mình, nghiêng người đem cô đặt ở dưới người mình, "Bảo bối ngày hôm nay rất kiêu ngạo nha...."
Địa vị nhất thời thay đổi, Triệu Mạt Thương có chút thất kinh mà thúc vai của nàng, "Em.... Không cho phép...."
Rõ ràng đã nói đêm nay cô ở phía trên, nếu như hiện tại đê cho Thương Mặc chiếm được tiên cơ, cô nhất định một cơ hội nhỏ nhoi cũng không có.
"Thật sự muốn à?" Trán Thương Mặc dán lên trán của cô, môi dán môi của cô nỉ non, "Nghĩ muốn em như vậy sao?"
"Ừ." Triệu Mạt Thương nhìn tròng mắt trong suốt gần trong gang tấc, giọng nói tuy nhẹ lại kiên định, "Tôi nghĩ muốn toàn bộ của em. "
Không chỉ là tâm, còn có thân thể.
"Ha ha.... " Nhẹ giọng cười cười, Thương Mặc quỵ ngồi xuống, tay trực tiếp kéo ra đai lưng áo ngủ, thân thể có lồi có lõm lập tức bại lộ ở trong không khí, toàn thân cao thấp chỉ được che đậy bởi một cái quần lót màu trắng.
Triệu Mạt Thương bị đặt ở dưới ngơ ngác nhìn một màn này, một lúc lâu, mới kịp phản ứng, ngồi xuống, đem nàng đẩy ngã áp lên, bất mãn hôn nàng một cái, lẩm bẩm, "Không cho phép em chủ động như vậy, đêm nay tôi muốn chủ động. "
"Tốt...." Thương Mặc ôn nhu nhìn cô, "Chỉ cần chị muốn, em liền cho. "
"Tiểu Đản thực ngoan...." Triệu Mạt Thương ở gò má nàng lại khẽ hôn một cái, nhớ lại hình ảnh buổi chiều nhìn thấy ở hộp đêm, tay xoa lên bộ ngực lớn nhỏ vừa phải của Thương Mặc, chẳng biết tại sao trong đầu ngược lại lóe lên hình ảnh Thương Mặc mỗi lần đem cô đặt ở trên giường tùy ý chơi đùa, bụng dưới co lại, lại so với loại cảm giác nào đó trước đó Thương Mặc đem lại.
Ngượng ngùng nhìn vẻ mặt Thương Mặc vẫn ôn nhu như trước mà nhìn thân thể mình lại bắt đầu nổi lên đỏ, Triệu Mạt Thương tự nhiên không dám nói cho nàng biết chính mình đã có phản ứng, Vì vậy che giấu tính cúi đầu ngậm vào nụ hoa trên ngực có chút sưng lên, Thương Mặc vẫn nỗ lực bảo trì bình tĩnh thân thể nhẹ run rẩy, cắn chặt răng, không muốn kêu thành tiếng.
Hàm răng nhẹ nhàng tại nơi đã sưng lên nhô cao kia ra sức ma sát, hơn nửa ngày đều không có nghe được âm thanh của Thương Mặc, ngẩng đầu một cái liền thấy nàng cắn chặc hàm răng vẻ mặt ẩn nhẫn, Triệu Mạt Thương nhất thời có chút bất mãn, trực tiếp hôn lên, tay cũng chụp lên bao vây lấy chỗ bí ẩn nhất dưới quần lót Thương Mặc, nhẹ nhàng khẽ động, "Tiểu Đản, em không nghe lời. "
"Ưm... Ư?" Đã nhắm mắt, Thương Mặc hơi hơi mở mắt ra, hơi nghi hoặc một chút mà nhìn cô, chung quy nhịn không được từ trong miệng tràn ra một tia ngâm khẽ, "Hử.... Cái gì....."
"Mỗi lần em ăn hiếp tôi, em đều cố ý làm cho tôi gọi to hơn một chút...." Triệu Mạt Thương bĩu môi nhìn nàng, "Kết quả em còn muốn cắn chặt răng không cho tôi nghe âm thanh của em...."
Từ nơi vải vóc không ngừng bị ma sát không ngừng truyền đến khoái cảm làm cho ánh mắt Thương Mặc dần dần mơ mơ màng màng, bên tai nghe lời nói của Triệu Mạt Thương, lại vừa khó chịu lại vừa bất đắc dĩ, đơn giản trực tiếp hôn lên môi Triệu Mạt Thương, đầu lưỡi câu quấn quít lấy lưỡi của cô, làm cho chị ấy nói không nên lời những lời này, cũng làm cho chính mình không cần phát ra những âm thanh xấu hổ kia.
Chợt cảm thấy bộ dạng Thương Mặc như vậy rất là khả ái, tay phải Triệu Mạt Thương động tác càng phát ra lớn mật lên, trực tiếp từ khe hở quần lót chui vào, ngón tay lập tức chạm đến một mảnh ẩm ướt.
Thương Mặc vẫn còn chịu đựng lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, trừng mắt to nhìn Triệu Mạt Thương, thấy chị ấy ôn nhu cười với mình, trong lòng thầm than một tiếng, nhắm mắt lại, tay sờ xoạng đi xuống vô cùng tự giác cởi quần lót của mình, tiếp theo cầm cái tay còn tại đằng kia làm mấy chuyện xấu của Triệu Mạt Thương, khắc chế dục vọng muốn rên rỉ, "Chị.... Không phải không biết làm sao.... Làm a !...."
Mị nhãn như tơ mà trắng mắt liếc nàng, trong lòng Triệu Mạt Thương khẽ động, trực tiếp lôi kéo tay Thương Mặc chạm vào nơi nào đó đang tràn lan dịch thể, "Đúng vậy, không hẳn sẽ.... Tiểu Đản dạy tôi a!....."
Kỳ thực, dù sao cũng là người làm 'thụ' lâu như vậy, buổi chiều lại nhìn thấy hình ảnh khiến cho người sáng tỏ, Triệu Mạt Thương nơi nào sẽ không hiểu, chỉ là... Chợt muốn cho Thương Mặc dưới tình huống như vậy cũng chủ động một chút.
Nhẹ thở phì phò, gần như sắp muốn ngất đi Thương Mặc không nhìn thấy trong mắt Triệu Mạt Thương trôi qua tức thì giảo hoạt, mở mắt ra nhìn xem Triệu Mạt Thương, thấy vẻ mặt vô tội của chị ấy, tay run rẩy, lôi kéo tay Triệu Mạt Thương, chậm rãi tiến nhập thân thể của chính mình, cho đến khi cảm giác được điểm phòng ngự cuối cùng bị chạm đến, mới dừng động tác lại, buông tay Triệu Mạt Thương ra, thở hổn hển, ánh mắt nóng rực mà nhìn chị ấy, âm thanh ôn nhu, "Chỉ cần.... Đỉnh phá.... Là được rồi...."
Không ngờ tới Thương Mặc lại có thể làm đến trình độ như vậy, Triệu Mạt Thương ngốc trệ hồi lâu, đột nhiên cảm giác được đáy lòng ê ẩm, có loại cảm động không ngừng tràn lan khắp lồng ngực, cúi đầu không ngừng hôn gò má của Thương Mặc, "Tiểu Đản.... Tiểu Đản.... Em thật là ngốc...."
"Không ngốc a...." Thương Mặc mỉm cười nhìn cô, "Vốn dĩ em thuộc về chị mà..."
" Tiểu Đản ngốc...." Triệu Mạt Thương than khẽ, ngưng mắt nhìn nàng, ngón tay ở trong cơ thể Thương Mặc cảm thụ được cảm giác ấm áp cùng chật hẹp bị đè ép, nhích từng bước, "Tôi đây...."
Sớm bởi vì đầu ngón tay ở bên trong động một cái mà lại một lần nữa có khoái cảm Thương Mặc như có như không gật gật đầu, bàn tay vốn ôm tay Triệu Mạt Thương buông ra nắm chặt sàng đan, nhắm mắt lại đợi chờ mình triệt để trở thành người của Triệu Mạt Thương.
Cô không muốn tay của mình ở trên người cô gái mà cô bằng mọi cách thương yêu làm em ấy bị thương.
" Tiểu Đản đần...." Đối với cử động của nàng trong lòng biết rõ, Triệu Mạt Thương hít một tiếng, đầu ngón tay dùng sức, đột phá bình phong che chắn cuối cùng, Thương Mặc kêu lên một tiếng đau đớn cắn chặt răng, mày nhíu lại thật chặt chẽ.
Ngón tay của Triệu Mạt Thương từ sau khi tiến nhập địa phương càng thêm lửa nóng sau đó liền không dám lại hành động thiếu suy nghĩ rồi, lúc này thấy Thương Mặc đau đến vẻ mặt vặn vẹo, tâm càng phát đau, chẳng qua là chính mình đã từng từng trải để cho cô biết lúc này tuyệt không thể ngừng, cảm giác được chất lỏng trong tay dần dần tăng nhiều, lúc mới chậm rãi bắt đầu chuyển động.
"Ưm..." Sau khi đau đớn qua đi khoái cảm ập đến làm cho nàng khó có thể hình dung, Thương Mặc lúc này rốt cục nhịn không được khẽ rên ra tiếng, đợi phát hiện sau đó muốn nhịn xuống, lại cũng không nhịn được nữa, "A.... Bảo.... Bối...."
"Tiểu Đản...." Triệu Mạt Thương nằm ở trên người Thương Mặc, động tác trên tay không ngừng, "Hiện tại em không nên gọi tôi là bảo bối...." 


Dừng một chút, đầu ngón tay tựa hồ chạm được tiểu đạo ấm áp mẫn cảm, cảm giác được Thương Mặc càng thêm kịch liệt run rẩy, Triệu Mạt Thương cố ý càng thêm thường xuyên kích thích chỗ kia, nghe Thương Mặc càng ngày càng thở hào hển cùng âm thanh rên khẽ, chỉ cảm thấy thân thể tê tê, chỗ tư mật được quần lót che đậy của chính mình dường như cũng theo ướt đẫm.
"Ách.... A.... Đừng...." Thương Mặc bị cô bỗng chốc kích thích khiến cho lý trí triệt để ẩm ướt, tay cuốn chặt cổ Triệu Mạt Thương, tiếng kêu càng lúc càng lớn, ngửa đầu, mồ hôi từ hai má không ngừng trượt xuống, "Ô.... A.... Muốn.... Muốn tới... Ách...."
Một tiếng thét chói tai cùng nàng trong ngày thường rất không tương xứng vang lên, thân thể Thương Mặc một hồi kịch liệt run rẩy, thở hổn hển xụi lơ ở tại trên giường.
Học bộ dạng Thương Mặc bình thời an ủi nàng, Triệu Mạt Thương hôn mồ hôi trên trán Thương Mặc, nghiêng người nằm bên cạnh Thương Mặc, nhìn khuôn mặt vẫn như trước hiện lên đỏ ửng, trong lòng không ngăn được một trận ngọt ngào.
Nghỉ ngơi một lúc lâu, Thương Mặc chợt ngồi dậy, kéo cô qua chỗ mình, Triệu Mạt Thương nhất thời sửng sốt, "Tiểu Đản...."
Động tác gấp rút nhấc lên váy ngủ của Triệu Mạt Thương, kéo quần lót, Thương Mặc đỡ hông của cô để cho cô ngồi vào trên người mình, giơ lên một chân làm cho chân Triệu Mạt Thương cùng chân mình lồng vào nhau, cúi đầu ngậm lấy khỏa đầy đặn bởi vì váy ngủ trượt qua một bên mà lộ ra, vừa mút vào vừa nói, "Vừa vặn..."
Cái tư thế này, nàng đã sớm muốn thử xem rồi.
"Ách.... Tiểu Đản.... " Chỗ tư mật bị chạm vào không ngừng quấn quít lấy nhau, Triệu Mạt Thương chịu đựng không nổi loại kích thích này mà thét lên thành tiếng, tay cũng ôm lấy đầu Thương Mặc, "Không cần...."
"Chị quả nhiên cũng ướt...." Buông viên đậu hồng phấn kia ra, Thương Mặc thở hổn hển, càng thêm kịch liệt ma sát va chạm.
"A... A... Không muốn.... Thật kỳ quái...." giữa hai đùi hai người đã bị dịch thể thấm ướt khắp nơi ẩm ướt, Triệu Mạt Thương không chịu nổi mà cuồng loạn rên lên, mà Thương Mặc vẫn còn không ngừng dây dưa, mãi đến khi Triệu Mạt Thương một lần lại một lần trong tiếng rên khóc đạt đến đỉnh phong, mà chính mình tựa hồ triệt để không còn sức lực, lúc này mới tách rời ôm ấp giống như Triệu Mạt Thương ngã lên giường.
"Em hư lắm em...." Dù sao tối nay cũng không phải lần thứ nhất bị giày vò, so với trước đó Thương Mặc chịu đựng một lần đau đớn đã sớm hoàn hồn, Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng đánh lên bả vai của nàng, "Không thành thật...."
"Ah...." Nhẹ nhàng cười, Thương Mặc ôm chặt Triệu Mạt Thương, buồn ngủ mà nhắm mắt lại, "Thật mệt mỏi..."
"Mệt thì ngủ đi..." Đồng dạng một hồi mệt mỏi rã rời, Triệu Mạt Thương ôm chặt Thương Mặc, ở bên tai nàng hôn một cái, lấy xuống máy trợ thính, "Ngủ ngon, tôi yêu em, Tiểu Đản ngốc. "
"Em cũng yêu chị." lúc này là triệt để nghe không được, lại biết Triệu Mạt Thương đang nói cái gì, Thương Mặc hướng trong ngực cô chui vào, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Đồng dạng vẻ mặt mệt mỏi Triệu Mạt Thương nhìn dáng vẻ ngủ say của Thương Mặc, thương yêu mà vuốt ve gương mặt của nàng, cho đến khi buồn ngủ hoàn toàn kéo tới, mới ôm Thương Mặc ngủ thật say.
Đèn bàn không có đóng, trong sáng lờ mờ mà ấm áp, trên giường một mảnh hỗn độn, ngủ ở trên giường bộ dạng lại hết sức hương vị ngọt ngào, khóe miệng cũng mang theo mỉm cười hạnh phúc.
*****************
Mặc dù Thương tỷ công không có được mạnh mẽ cho lắm nhưng mà rốt cuộc thì đã được công rồi, cũng không uổng công mong chờ bấy lâu nay, ahihi.
Chúc mọi người ăn Tết vui vẻ nhé, thứ lỗi cho mình vì ngâm hơi lâu Tết nay bận bịu quá.



========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna