Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 49 + 50

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 49

Ngày hôm sau, Thương Mặc rốt cuộc lấy thân phận chính thức để xuất hiện ở bên trong văn phòng công tố của viện kiểm sát.
“Tiểu Trương, tiểu Vương, kế tiếp phỏng chừng có hai tháng, tiểu….tiểu Mặc sẽ ở chỗ này của chúng ta thực tập, các cô cậu có chuyện gì cần phải làm thì cứ gọi em ấy.” Triệu Mạt Thương chính thức giới thiệu đối với hai kiểm sát trưởng khác trong văn phòng.
“Xin chào Trương ca, xin chào Vương tỷ.” Thương Mặc thật lễ phép nói với hai người, “Phiền toái hai anh chị rồi.”
Buổi sáng thời điểm trước khi xuất môn Triệu Mạt Thương còn nói riêng với nàng, khi ở viện kiểm sát cô nhất định sẽ khiêm khắc với nàng.
Hai người kia trong văn phòng liếc nhau, cả hai đều lộ ra chút nụ cười dối trá, “Không có.”
Triệu Mạt Thương nhìn thấy Thương Mặc vẫn là vẻ mặt khiêm tốn, mặt không chút thay đổi, nhưng đôi mắt lại lộ ra ý cười.
“Cốc cốc………” Cửa ban công bị xao vang, tiếp theo bị mở ra, Vạn Quyền đứng ở cửa, mà phía sau hắn, rõ ràng là……….
Phó Quân.
Thương Mặc nhìn thấy Phó Quân thì sửng sốt một chút, tiếp theo theo bản năng quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương, vẻ mặt của Triệu Mạt Thương vẫn như trước vô cùng bình tĩnh, ngữ khí thản nhiên, “Trưởng phòng có chuyện gì sao?”
“Ah, đây là thực tập sinh mới, an bài đến văn phòng của các người đi.” Vạn Quyền mang theo Phó Quân tiến vào sau nói.
Thương Mặc bỗng nhiên trừng lớn mắt, tiếp theo sờ sờ máy trợ thính bên tai trái, đôi mắt hạ xuống.
Phó Quân tới đây thực tập ư?
Là trùng hợp hay là cố ý đây?
Nếu là cố ý…lại vì cái gì?
Trong đầu nhanh chóng tự hỏi mấy vấn đề này, Thương Mặc không có chú ý tới Triệu Mạt Thương đang cố tỏ ra vô ý liếc nhìn ánh mắt của cô.
Triệu Mạt Thương nhìn thấy phản ứng của Thương Mặc ở trong mắt, không khỏi khó chịu, lại vẫn là duy trì vẻ mặt không chút thay đổi lạnh lùng, “Văn phòng của chúng tôi đã có thực tập sinh, trưởng phòng vẫn là an bài đến văn phòng khác đi."
Dựa vào trực giác của nữ nhân cùng với trực giác nghề nghiệp, Triệu Mạt Thương cảm giác được giữa Thương Mặc cùng với Phó Quân có mối quan hệ không đơn giản.
“Ừ. Vậy quyết định vậy đi.” Vạn Quyền đối với việc Triệu Mạt Thương uyển chuyển cự tuyệt không có chút để ý tới, nói một câu xong đi ra khỏi văn phòng. Hàng năm việc kiểm sát cũng có một vài sinh viên đến thực tập, nhưng cũng không có nghĩa là viện kiểm sát sẽ có nhiều người tình nguyện miễn phí sức lao động của mình. 
Đến viện kiểm sát thực tập, thường thường có một số người không phải con quan thì cũng là con cháu của những doanh nhân giàu có bật nhất, mà những người này đến nơi này, thì cũng giống như đại gia bình thường, cái gì cũng không làm.
Ở trong mắt của hắn, Phó Quân đại tiểu thư của tập đoàn Phó thị cũng chẳng khác là bao.
Triệu Mạt Thương nhíu mi nhìn Vạn Quyền rời đi, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu, nói với vị nữ kiểm sát trưởng kia “Tiểu Vương, em gái này……Ah….Em tên gì?”
Tuy rằng vẫn nhớ rõ cô tên là Phó Quân, nhưng Triệu Mạt Thương vẫn làm bộ dường như không nhớ tên của Phó Quân.
“Phó Quân.” Phó Quân cố kìm nén xúc động trong lòng nói.
“Được rồi. Tiểu Vương, mang em ấy đi đi.” Triệu Mạt Thương mặt không chút thay đổi nói, “Thương Mặc, đến đây.”
Thương Mặc nghe vậy liếc mắt nhìn Triệu Mạt Thương một cái, vừa lúc nhìn thấy đôi mắt Triệu Mạt Thương nhìn không ra một cảm xúc gì, trong lòng có chút vui sướng, thiếu chút nữa là cười đi ra.
Dường như kiểm sát trưởng đại nhân nhà nàng lại ghen tị rồi, bất quá mỗi lần ghen đều như vậy bình tĩnh, dường như không có việc gì, thật sự là đáng yêu muốn chết.
Ở trong lòng lo lắng giữa trưa làm như thế nào an ủi người yêu của nàng, Thương Mặc cúi đầu, khóe môi nhếch lên.
Triệu Mạt Thương trong lòng vẫn có chút bất an, Thương Mặc kỳ thực vẫn là không có cảm giác an toàn, cô còn muốn chậm rãi để cho Thương Mặc đối với cô có chút niềm tin, thì nữ nhân tên Phó Quân này bỗng dưng lại xuất hiện.
Ra vẻ lơ đãng quét mắt liếc Thương Mặc một cái, vừa mới nhìn thấy khóe môi của Thương Mặc mỉm cười, trong lòng không khỏi có chút phẫn hận.
Chẳng lẽ bởi vì có thể cùng với Phó Quân kia sáng tối ở chung nên vui vẻ sao?
“Tiểu…………Tiểu Mặc, đến văn phòng sát bên lấy cho tôi con dấu bản chính.” Triệu Mạt Thương vẻ mặt bình tĩnh ngồi vào vị trí của chính mình lật lật hồ sơ, thật tự nhiên phân phó Thương Mặc.
Cái gì……….Bản chính…….con dấu ư?
Đó là giỡn cái gì đây?
Thương Mặc nhức đầu, tuy rằng khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn chạy ra ngoài lấy con dấu.
Triệu Mạt Thương nhìn bóng dáng của nàng, đôi mắt hiện lên ý cười.
Phó Quân đứng ở một bên, lúc đầu là vô cùng kinh hỉ, sau lại vô thố không hiểu chuyện gì xảy ra, phục hồi tinh thần lại, liền nhìn đến Thương Mặc bị Triệu Mạt Thương kêu đi lấy con dấu, xem Thương Mặc chạy đi mới quay lại đầu nhìn về phía sau, nhìn Triệu Mạt Thương, hơi hơi nhíu mi.
Nếu cô nhớ không lầm, lúc trước trường đại học X, cô đã từng gặp qua.
Hơn một tháng trước, thời điểm cô đến viện kiểm sát nhìn thấy Thương Mặc, Thương Mặc cũng đang chờ nữ nhân này.
Thương Mặc……..cùng với Triệu phó phòng rất thân thiết sao?
Ý nghĩ như vậy làm cho Phó Quân có chút khó chịu.
Thương Mặc chạy đến văn phòng kế bên gõ gõ cửa sau đó mở cửa ra, đối với người ở bên trong lễ phép nói “Triệu tỷ kêu em tới đây lấy con dấu bản chính?”
“À, ở trong ngăn tủ.” Trong văn phòng chỉ có một nữ nhân, nữ nhân nghe nàng nói như vậy, chỉ chỉ ngăn tủ cách đó không xa nói.
“Cảm ơn.” Thương Mặc chạy tới cầm con dấu, đối với nữ nhân kia nói lời cảm ơn, ra khỏi gian phòng này rồi đóng cửa lại, sau đó chạy về văn phòng của Triệu Mạt Thương, đem con dấu kia cho Triệu Mạt Thương. 
“Rất nhanh nha………….” Triệu Mạt Thương ngẩng đầu, theo trong tay Thương Mặc tiếp nhận con dấu, “Tôi dạy cho em những con dấu này.”
“Vâng, được.” Thương Mặc đi qua, không có chút nửa điểm do dự.
“Con dấu có khắc hai chữ bản chính, chỉ cần đóng vô một phần, đó là bản đưa đi pháp viện….Sau đó còn lại này đó đơn khởi tố, toàn bộ cùng một vị trí dùng con dấu bản sao…….” Triệu Mạt Thương dùng âm lượng bình thương, cùng ngữ khí dạy dỗ nói với Thương Mặc, Thương Mặc vừa nghe vừa gật đầu, tầm mắt nhịn không được nhìn về phía Triệu Mạt Thương.
Về phía bên kia, nữ kiểm sát trưởng họ Vương cũng không dám để cho Phó Quân làm việc gì.
Trưởng phòng tự mình đưa cô ta tới, quỷ mới biết có phải hay không người một nhà, hay là tiểu thư của vị quan lớn, công ty lớn nào đó, vạn nhất không chú ý đắc tội thì làm sao bây giờ?
Cô cũng không phải Triệu Mạt Thương, có bối cảnh có chỗ dựa.
“Xin hỏi…..Có chuyện gì em có thể phụ giúp không?” Phó Quân tới nơi này thật tâm là muốn thực tập, gặp được Thương Mặc chính là chuyện ngoài ý muốn, cô rất nhanh liền làm cho tâm tình của cô bình tĩnh trở lại, liền cũng nhìn ra tâm tình của vị kiểm sát trưởng kia, nên cố tình mở miệng hỏi.
“A……….Vậy em liền………” Vương kiểm sát trưởng thấy cô chủ động hỏi tìm chuyện để làm, cũng không dám chậm trễ, tìm vài việc để cho cô làm, sau đó cúi đầu làm việc của mình.
Thương Mặc quét mắt nhìn những người trong phòng, nhìn thấy mọi người đều tập trung làm việc không để ý nàng cùng với Triệu Mạt Thương, tròng mắt xoay xoay, tay lặng lẽ nắm lấy bàn tay của Triệu Mạt Thương.
Triệu Mạt Thương nheo mắt lại, vẻ mặt cảnh cáo nhìn nàng, tay nhưng không có rút khỏi tay nàng.
Được một tấc lại tiến thêm một bước, tay với tay của Triệu Mạt Thương, mười ngón nắm chặt với nhau, Thương Mặc lấy lòng nhìn nữ nhân lúc này vẫn là vẻ mặt lạnh lùng, không tiếng động nói, “Chỉ trong chốc lát thôi.”
Liếc nàng một cái tựa như thập phần bất mãn, Triệu Mạt Thương lạnh như băng nói, “Được rồi, tốt lắm, qua ấn dấu đi.”
Thương Mặc suy sụp hạ mặt xuống, nàng bỉu môi nhìn Triệu Mạt Thương, nhưng ở góc độ của nàng mọi người không nhìn thấy, tay vẫn là nắm chặt tay cô không buông ra.
Bất đắc dĩ trắng mắt liếc nàng một cái, Triệu Mạt Thương lại mở miệng, “Đi lấy ghế dựa ngồi bên cạnh tôi đi.”
“Được………….” Thập phần không tình nguyện lên tiếng, Thương Mặc kéo bước chân cầm ghế dựa để bên cạnh Triệu Mạt Thương, ngồi xuống xong tay phải bắt đầu cầm con dấu ấn ấn, tay trái vừa mới tính để trên mặt bàn, lại bị một bàn tay nhẹ nhàng nắm.
Đôi mắt hiện lên có chút kinh ngạc, Thương Mặc nghiêng đầu nhìn Triệu Mạt Thương, lại phát hiện cô đã cúi đầu xuống nhìn tập hồ sơ, vẫn là cái bộ dạng vô cùng nghiêm túc.
Tâm tình lập tức từ từ vui trở lại, tuy rằng tay trái bị tay của Triệu Mạt Thương cầm, tay phải Thương Mặc lại không gặp trở ngại gì, nắm lấy con dấu hướng đơn khởi tố bên phải ấn xuống.
Vương kiểm sát trưởng giao việc cho Phó Quân thập phần đơn giản, Phó Quân rất nhanh liền làm xong, lại rãnh rỗi ngồi xuống một bên ngẩn người, tầm mắt lại nhìn không được hướng về phía của Thương Mặc nhìn tới.
Tổng cảm thấy lần này nhìn thấy Thương Mặc so với lúc trước có điểm không giống với.
Phó Quân liễm mi nhìn Thương Mặc bộ dáng nghiêm túc ngồi ấn con dấu, không nói lời nào có chút cảm thấy kỳ quái.
Tổng cảm thấy có cái gì đó là lạ, lại không biết kỳ lạ ở điểm nào.
Chính là quan sát Thương Mặc nhằm tìm ra cái gì kỳ quái, di động Phó Quân bỗng nhiên vang lên, từ trong túi lấy ra di động đi ra văn phòng, bắt máy, thanh âm lạnh lùng, “Tôi đã nói trong thời gian thực tập không được gọi điện thoại cho tôi.”
Điện thoại đầu bên kia vang lên một giọng nữ, “Quân, giữa trưa tôi đế chỗ cậu mình đi ăn cơm.”
Phó Quân vẫn là thanh âm lạnh lùng, “Không cần, giữa trưa lái xe nhà tôi xe qua đón tôi. Còn nữa, Khương Cẩm Hoàng, tôi cuối cùng nói với cậu một lần, trong thời gian thực tập, không được gọi điện thoại cho tôi.”
Nói xong, cũng không chờ người bên kia điện thoại trả lời, lập tức tắt điện thoại.
Xoay người tính trở lại văn phòng, lại không dự đoán được nhìn thấy Thương Mặc đang đi ra, Phó Quân bỗng có chút chột dạ.
Thương Mặc ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn liếc mắt một cái, cầm con dấu đến văn phòng bên cạnh, như trước lễ phép gõ cửa rồi mở cửa đi vào, để lại con dấu trở về chỗ cũ xong đi ra, Phó Quân như trước vẫn đang đứng nơi đó.
“Thương Mặc, cậu……….” Trong lòng có một sự xúc động mạnh muốn cùng Thương Mặc nói chuyện, Phó Quân dừng ở Thương Mặc trước mặt, đang muốn mở miệng, Thương Mặc lại đánh gãy lời của cô, “Có việc?”
“Tớ…….”
“Không có việc gì muốn nói, trở lại văn phòng đi, tôi còn phải giúp Triệu tỷ sửa chữa đơn khởi tố này nữa.” Thương Mặc bỏ lại một câu xong dứt khoác đi về văn phòng.
Ba năm trước đây trong đêm mưa bão vẫn là sẽ phát tác, vẫn là tâm lạnh như băng, nhưng bởi vì sự tồn tại của Triệu Mạt Thương mà trở nên ấm áp.
Triệu Mạt Thương đối với nàng mà nói đã là người rất quan trọng, nàng không nghĩ cũng không muốn cùng Triệu Mạt Thương bởi vì một tia sai lầm nhỏ mà chia lìa.
Phó Quân thật sự là một người rất mẫn cảm, tuy rằng Triệu Mạt Thương cũng không biết sự tình này, nhưng là chính cô cảm thấy, nữ nhân thông minh kia khẳng định đã đoán được cái gì rồi, cho nên, nhất định phải cùng Phó Quân bảo trì khoảng cách, không được để Triệu Mạt Thương thương tâm.
Triệu Mạt Thương kêu Thương Mặc đi đem con dấu trả lại bỗng nhiên có chút hối hận.
Kia Phó Quân ở bên ngoài cửa, quỷ mới biết được hai người có hay không nói chuyện tâm sự với nhau.
Đang nhìn chằm chằm thời gian lo lắng xem Thương Mặc đi từ văn phòng này đến văn phòng kia cần bao nhiêu thời gian, cửa lại bị đẩy ra, Thương Mặc từ bên ngoài đi vào, nhìn không chớp mắt đến chỗ cô.
Nhanh như vậy sao?
Triệu Mạt Thương có chút kinh ngạc nhìn Thương Mặc lại đây, Thương Mặc bị cô nhìn có chút buồn bực, cúi đầu nhìn trên người mình một cái, vẻ mặt nghi hoặc.
Triệu Mạt Thương nhợt nhạt cười, mắt hạ xuống, chỉ chỉ ghế dựa bên cạnh mình ý bảo Thương Mặc qua đó ngồi.
Thương Mặc rất nghe lời, đi qua, ngồi xuống, đang muốn mở miệng thấp giọng hỏi, tay lại bị cầm, tiếp theo lòng bàn tay có chút ngứa, Triệu Mạt Thương dùng đầu ngón tay vẽ lên.
Tuy rằng nét chữ phức tạp, Thương Mặc vẫn thực nhẹ nhàng cảm giác được, lòng bản tay của chính mình có chút ngứa đại biểu cho những chữ gì, không khỏi mỉm cười.
Tiểu Đản ngốc, em yêu Đản.

Chương 50

Đến thời điểm tan tầm, Vương kiểm sát trưởng cùng Trương kiểm sát trưởng đúng giờ rời đi.
Vương kiểm sát trưởng trước khi đi nói với Phó Quân có thể tan tầm về nhà.
Phó Quân gật gật đầu, nhìn về phía Triệu Mạt Thương thấy thân ảnh hai người bận rộn, tâm đau xót, do dự vài giây, tại lúc hai vị kiểm sát trưởng kia rời đi, cô mới tiến đến trước bàn Triệu Mạt Thương, ra vẻ bình tĩnh, “Triệu tỷ, có chuyện gì cần em hỗ trợ không?”
Triệu Mạt Thương động tác trên tay dừng lại, ngẩng đầu, cố gắng lộ ra nụ cười, “Không có việc gì, em mau về nhà đi.”
“Nhưng là……….” Phó Quân mắt nhìn đến Thương Mặc còn thật sự cúi đầu nhìn hồ sơ đánh số trang, há mồm muốn nói cái gì, nhìn thấy đôi mắt Triệu Mạt Thương bình tĩnh như nước bỗng nhiên không biết nói gì.
“Xong rồi.” Thương Mặc khép lại hồ sơ, đưa cho Triệu Mạt Thương, “Còn có không?”
Triệu Mạt Thương cố gắng nhịn cười nói, “Được rồi, không có. Tôi còn chỉnh sửa lại một vài ghi chép sau đó tan làm.”
“Tốt.” Trong văn phòng hiện tại chỉ còn lại chính mình, Triệu Mạt Thương cùng với Phó Quân, Thương Mặc cũng lười giả dạng nghiêm chỉnh, ghé vào trên bàn Triệu Mạt Thương ngẩn người.
“Phó tiểu thư còn có chuyện gì sao?” Triệu Mạt Thương đem phần hồ sơ kia chỉnh lý lại tốt sau đó nghi hoặc nhìn Phó Quân.
“Sao……Không có việc gì…….” Phó Quân có chút bối rối nói, nhìn Thương Mặc từ từ nhắm hai mắt không thèm nhìn mình, trong mắt có chút ảm đạm.
Triệu Mạt Thương ngồi thẳng thân mình gõ thêm vài cái, “Vậy em nhanh về nhà ăn cơm đi.”
“Vậy em đi trước.” Phó Quân thực miễn cưỡng nói lời từ biệt với cô, lại nhìn mắt Thương Mặc, có chút chần chờ, xoay người rời đi.
Thương Mặc mắt khép nửa mắt lại nhìn Phó Quân rời đi, cảm xúc không có chút dao động.
“Xong rồi.” Phó Quân rời khỏi văn phòng, Triệu Mạt Thương liền đem chữ cuối cùng gõ lên, mang theo vẻ mặt giảo hoạt của tiểu nữ nhân nói với Thương Mặc.
Mở mặt ra buồn cười nhìn Triệu Mạt Thương, Thương Mặc nhìn cửa, đem ghế đẩy ra, nắm lấy tay của Triệu Mạt Thương hôn lên một cái, “Cố ý?”
“Sao? Cái gì?” Triệu Mạt Thương vẻ mặt khó hiểu, trong mắt lại tràn đầy ý cười.
“A………” Thương Mặc nhẹ nhàng cười, sau đó thu hồi, nhìn Triệu Mạt Thương “Em không có gì muốn hỏi sao?”
Nhẹ nhàng vỗ về hai má của Thương Mặc, vẻ mặt nghiêm túc, “Em muốn tự Mặc nói với em.”
Thương Mặc sợ run vài giây, tựa đầu trên vai của Triệu Mạt Thương, hai tay ôm lại thắt lưng của cô không nói thêm lời nào.
“Tốt lắm, chúng ta đi ăn cơm đi, em đói bụng rồi.” Triệu Mạt Thương mặc dù có chút thất vọng, nhưng vẫn gượng mỉm cười một tiếng, “Đi thôi.”
“Được rồi.” Một thanh âm buồn bã lên tiếng, Thương Mặc đứng lên, nhìn ngoài cửa sổ ngẩn người.
Chuyện của nàng cùng với Phó Quân nàng có thể cùng Triệu Mạt Thương nói rõ ràng, nhưng là trong đó có đề cập đến chuyện của Thanh Long Bang, nàng phải nói như thế nào đây?
Chuyện của Phó Quân thì Triệu Mạt Thương có thể rộng lượng bỏ qua, nhưng mà nàng là Thiếu chủ của Thanh Long Bang, Triệu Mạt Thương có thể chấp nhận được sao?
Vấn đề thân phận vẫn đặt ở trong lòng, càng yêu thì càng sợ hãi mất đi, Thương Mặc ngay cả ý nghĩ để chậm rãi nói cho Triệu Mạt Thương biết nàng cũng không dám.
Ba ba của nàng nói rất đúng, vấn đề tình cảm nàng rất là yếu đuối.
Dọn dẹp trên bàn đồ đạc để vô trong túi sách, Triệu Mạt Thương nhìn bộ dáng thất thần của Thương Mặc, thực bất đắc dĩ ở trong lòng thở dài hai tiếng.
Đúng là mỗi một người đều có một bí mật của riêng mình, nhưng là cái dạng gì bí mật mới khiến cho Thương Mặc luôn u buồn như vậy?
Tuy rằng thời gian Thương Mặc cùng một chỗ với cô đa số thời điểm đều nở nụ cười, có đôi khi giống như một đứa trẻ cùng cô hồ nháo, nhưng là cô cảm thấy, trên người của Thương Mặc tựa hồ có cái gì đè nặng, làm cho khi Thương Mặc khi không làm gì không tự kìm hãm được đều có chút u buồn.
“Đi thôi.” Mở miệng thản nhiên nói xong, Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc, “Không nghĩ nhiều nữa, được không?”
“Ừ.” Gật gật đầu, cùng Triệu Mạt Thương sóng vai ra khỏi văn phòng, đợi cho khóa kỹ cửa phòng đi đến trước cổng viện kiểm sát trưởng, Lương kiểm sát trưởng bỗng nhiên gọi lại Triệu Mạt Thương.
“Lương kiểm.” Triệu Mạt Thương thực tôn trọng kêu một tiếng.
“Mạt Thương, tôi có chút chuyện muốn nói với cô.” Lương kiểm sát trưởng nở nụ cười nói.
“Được” Triệu Mạt Thương đi cùng với Lương kiểm sát trưởng đến trong góc phòng nói chuyện, lúc gần đi còn không quên dùng ánh mắt trấn an Thương Mặc. Thương Mặc cười với cô làm như mình không có vấn đến gì, bỏ hai tay vô túi quần, đứng chỗ cầu thang đợi Triệu Mạt Thương.
“Thương Mặc!” Một giọng nữ âm cao vang lên, Thương Mặc dựa theo thanh âm nhìn lại, Phó Quân cùng với một nữ nhân đứng trước xe thể thao, sắc mặt có chút khó coi, mà thanh âm phát ra, là từ nữ nhân kia.
Nhún nhún vai, Thương Mặc đối với nữ nhân kia nói: “Đã lâu không gặp”
Nữ nhân phẫn nộ nhìn nàng, tiếp theo quay đầu nhìn Phó Quân: “Cậu không đi Pháp viện thực tập mà chạy tới viện kiểm sát là vì cô ta???”
Phó Quân mặt lạnh xuống: “Khương Cẩm Hoàng!!! Chuyện của tôi không cần cậu xen vào”
Khương Cẩm Hoàng tức giận, hổn hển nói: “Tôi lúc trước hỏi cậu muốn đi đâu thực tập? Cậu nói Pháp viện, đến khi tôi tới Pháp viện, cậu lại chạy tới viện kiểm sát. Phó Quân, cậu…….”
Dường như thấy được tâm sự của mình bị nói ra, Phó Quân tức giận nói, “Khương Cẩm Hoàng, đủ rồi! Tôi muốn đi đâu thực tập là chuyện của tôi! Không cần cậu quản!”
Thương Mặc mặt lạnh nhìn một màn này đang diễn ra, một chút cảm xúc cũng không có.
“Cậu…..” Khương Cẩm Hoàng bị Phó Quân chọc giận không nói nên lời, chỉ vào Phó Quân nửa ngày, thật vất vả điều chỉnh cảm xúc xem nên nói gì tiếp theo, xe của nhà Phó gia đến, Phó Quân nhìn cũng không thèm nhì một cái, lập tức đi lên xe.
Tức giận chà chà chân, Khương Cẩm Hoàng đi đến trước mặt Thương Mặc “Rốt cuộc cô muốn như thế nào?”
“Chuyện gì???” Thương Mặc vẻ mặt buồn cười “Tôi nghĩ như thế nào?”
“Tôi nói cho cô biết, cậu ấy là của tôi, cô đừng hòng cướp đi.” Khương Cẩm Hoàng khắc chế lại cảm xúc, vẻ mặt bình tĩnh nói “Cô bây giờ như thế này, làm sao xứng đôi với cô ấy, gia cảnh bình thường, lại là kẻ điếc.”
“Xin lỗi!!!” Triệu Mạt Thương cùng Lương kiểm sát trưởng nói chuyện xong vừa lúc đi ra, nghe được những lời này, đáy lòng bốc hoả, sắc mặt trầm lại nhìn Khương Cẩm Hoàng.
Nhìn nhìn Triệu Mạt Thương cảm thấy có chút quen mặt, lại không nhớ gặp ở đâu, đang tính bỏ đi.
Thương Mặc không hề có phản ứng gì, Triệu Mạt Thương liền đi vội vài bước ngăn lại tên lỗ mãng kia, toàn thân lộ ra hơi thở lạnh như băng “Tôi nói cô mau xin lỗi.”
Nhếch môi một cái, Khương Cẩm Hoàng khinh miệt nói “Tại sao phải xin lỗi?”
“Nói những lời đả thương người” Triệu Mạt Thương lạnh lùng nói một câu, “Xin lỗi”
Thương Mặc ôn nhu nhìn hành động của Triệu Mạt Thương, đi xuống cầu thang, trong lòng như có ánh mặt trời sưởi ấm, ấm áp lạ thường.
Khương Cẩm Hoàng bị khí thế của Triệu Mạt Thương làm cho sửng sốt, trừng mắt nửa ngày sau đó xoay người rời đi. Triệu Mạt Thương cắn môi dưới, vừa tính tiếp tục ngăn lại cô, Thương Mặc nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Khởi động xe, Khương Cẩm Hoàng lái xe chạy đi. Triệu Mạt Thương có chút tức giận nói với Thương Mặc “Mặc cản em làm gì? Cô ta cư nhiên dám nói Mặc như vậy!”
Trong lòng yên tĩnh bị thái độ của Triệu Mạt Thương bỗng đập mạnh, Thương Mặc hận không thể ngay lập tức ôm Triệu Mạt Thương vào lòng sau nó hôn cô thắm thiết, nhưng nàng e ngại đây là đang ở trên đường, ở trước cửa viện kiểm sát, Thương Mặc vẫn là dùng đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương không thể nói lời nào.
Bị nàng nhìn có chút ngượng ngùng, Triệu Mạt Thương quay đầu, “Có gì đẹp đâu mà nhìn, đi thôi, đi ăn cơm.”
Ăn cơm xong thì về nhà, Triệu Mạt Thương vừa mới mở cửa nhà, Thương Mặc liền nằm tay cô kéo đóng cửa lại, đặt cô trên cửa rồi hôn lên môi.
“Tiểu Đản……….” Triệu Mạt Thương đâu biết Thương Mặc bỗng nhiên cư xử như vậy, hoảng sợ kêu lên một tiếng, tiếp theo môi có cảm giác mềm mại truyền đến.
Đầu lưỡi liếm xung quanh môi của Triệu Mạt Thương, sau đó cạy ra khớp hàm, tiến nhập vào trong, Thương Mặc không biết rằng mình cũng có thời điểm kiềm lòng không đậu.
Nhịn không được liền cảm động, nhịn không được liền muốn ôm nữ nhân này, nhịn không được liền muốn hôn cô, thậm chí…….nhịn không được, muốn làm chuyện đó.
Tay Triệu Mạt Thương không còn chút sức lực nào đem khoác trên vai Thương Mặc, môi thì một lần lại một lần bị chà đạp đến sưng đỏ.
Ánh mắt Thương Mặc có chút đỏ nhìn chằm chằm đôi môi có chút sưng đỏ nhưng lại rất mê người, cúi đầu đang muốn tiếp tục, Triệu Mạt Thương nâng tay che lại môi của cô không cho nàng tiếp tục xằng bậy.
Môi đều có cảm giác cay nồng, Triệu Mạt Thương không cần nhìn cũng biết hiện tại mình có bao nhiêu chật vật, đôi mắt long lanh liếc Thương Mặc một cái, dịu dàng nói, “Mặc còn hôn nữa em làm sao dám ra ngoài gặp ai…”
Trong lòng như có con mãnh thú đang kêu gào, cánh tay Thương Mặc dùng chút lực đem Triệu Mạt Thương ôm đến phòng ngủ, vừa đem Triệu Mạt Thương đặt lên giường cái mũi liền bị nắm, “Không được hồ nháo nữa, buổi chiều còn muốn đi làm.”
“Ô…………..” Thương Mặc giống như bong bóng cao su bị xì hơi, bộ dáng đáng thương nhìn Triệu Mạt Thương, “Tôi nhẫn đã lâu, không biết vì cái gì, luôn nghĩ như vậy….”
Lời còn chưa dứt, Triệu Mạt Thương liền chủ động hôn lên môi nàng, thập phần ôn nhu hôn, nói tiếp, “Chờ Mặc thi khảo tư pháp có kết quả, em cho Mặc, được không?”
Thương Mặc đôi mắt xẹt qua một tia ánh sáng, nhìn Triệu Mạt Thương bằng vẻ mặt hưng phấn, “Thật không?”
Triệu Mạt Thương kéo nàng nằm ở bên cạnh mình, kéo cái chăn lên đắp lên người mình cùng nàng, sau đó chui vào trong lòng Thương Mặc “Thật.”
“Tốt quá.” Thương Mặc kêu lên một tiếng, “Đến lúc đó tôi sẽ chuẩn bị thật tốt.”
Triệu Mạt Thương chôn ở trong lòng Thương Mặc mặt lập tức đỏ lên.
Không để ý tới cái người nói năng hồ nháo, Triệu Mạt Thương nhắm mắt lại ngủ trưa.
Thời gian buổi chiều, Triệu Mạt Thương vừa nhìn thấy Thương Mặc liền tức giận.
Không nhìn thấy thì thôi, nhìn thấy là đều dùng ánh mắt đó nhìn cô.
Lại còn bỏ không được đối với cô phát hỏa.
Thừa dịp những người trong văn phòng không chú ý đến liền dùng mắt bảo Thương Mặc dừng lại nhưng không có hiệu quả, Triệu Mạt Thương có chút nổi giận, cô dùng tay nhéo vào bên hông của Thương Mặc.
“A……….” Thương Mặc đau không dám la lên, vội vàng chỉnh lại thái độ không dám trêu chọc Triệu Mạt Thương nữa.
Triệu Mạt Thương lúc này mới vừa lòng, tiếp tục giải quyết công việc.
Kỳ thật chỉ cần có Thương Mặc ở bên cạnh, tâm tình của cô sẽ rất thoải mái, không lưu lại một tia lo lắng nào.
“Trần mụ mụ, là tôi.” Bên này, Thương Mặc viện cớ đi vào nhà vệ sinh gọi điện thoại cho Trần mụ mụ ở câu lạc bộ đêm của mình.
“Thiếu chủ, đã lâu không thấy người gọi điện cho ta.”
“Ha ha…” Thương Mặc cười cười, có chút ngượng ngùng nói, “Trần mụ mụ……bà ở nơi đó….có cái…tư liệu….về cái kia…không?”
“Cái kia?” Trần mụ mụ đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo bừng tỉnh đại ngộ, “Có, có, Thiếu chủ muốn???”
“Ngạch…Ừ…Khụ….Ừ…” Thương Mặc xấu hổ ho khan vài tiếng, mặt bỗng chốc đỏ lên, “Là……Là nữ với nữ….”
“Không thành vấn đề, không thành vấn đề, cứ để tôi lo…” Trần mụ mụ hận không ở trước mặt Thương Mặc vỗ ngực nói, vẻ mặt tươi cười không đồng dạng với khi đối đãi với khách.
Thiếu chủ nhà mình thực sự biết yêu rồi….

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna