Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 167 + 168 (Chính văn hoàn)

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 167

"Tiểu Đản, bác sĩ nói em khôi phục rất tốt đó." ánh mặt trời rực rỡ, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc tay nắm tay ở phụ cận một hoa viên trong bệnh viện tản bộ, Triệu Mạt Thương nghiêng mặt qua nhìn xem sườn mặt thanh tú dễ nhìn Thương Mặc, khóe môi hiện lên nhẹ nhàng nhàn nhạt vui vẻ, giọng nói nhu hòa.
Trong lỗ tai sớm đã không có máy trợ thính, tuy âm thanh nghe được còn hơi có chút mờ nhạt, nhưng bác sĩ nói qua lại tiến hành dược vật trị liệu một đoạn thời gian có thể hoàn toàn khôi phục. Thương Mặc quay đầu, ngưng mắt nhìn Triệu Mạt Thương, nụ cười cố định ở trên mặt, tay nắm thật chặt bàn tay mềm mại của Triệu Mạt Thương, thoạt nhìn có chút ngu xuẩn, trong mắt lại lóe ra quang mang khiến người tâm động, "Ừ."
"Tiểu Đản thật ngoan, phối hợp trị liệu như vậy." Triệu Mạt Thương giơ tay lên vuốt ve sợi tóc của Thương Mặc, trong mắt tiếu ý dạt dào, "Chị nghe Lệnh Hồ Huyên nói trước đây em thường xuyên không chịu uống thuốc. "
"A........" Thương Mặc sững sờ mà trừng mắt nhìn, một hồi lâu, tay kia gãi đầu, có chút ngượng ngùng, "Này..... Tiểu Linh Lung cũng không dám uống thuốc chị ấy tại sao không nói. "
"Phốc xì....." Triệu Mạt Thương bị nét mặt của nàng cùng giọng nói chọc cho bật cười, "Thì ra không phải là không bằng lòng, mà là không dám a. "
"Ách...... Khụ khụ......" Ho khan hai tiếng, Thương Mặc sờ sờ cái mũi, quay đầu nhìn thẳng phía trước ra vẻ đứng đắn, khi nhìn đến người đứng ở cách đó không xa dừng bước. Triệu Mạt Thương theo tầm mắt của nàng nhìn lại, chỉ thấy ở lối ra vườn hoa có một người đàn ông ước chừng ngoài bốn mươi đang đứng đó, không che giấu chút nào mà đánh giá mình và Thương Mặc.
"Tiểu Đản?" Biết người này nhất định là người Thương Mặc quen biết, Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng lôi kéo Thương Mặc dường như rơi vào trầm tư, bởi vì Thương Mặc hơi nhíu chân mày mà lo lắng, "Làm sao vậy?"
Không rõ hắn đến nơi đây làm cái gì, Thương Mặc cảnh giác nhìn chung quanh một chút, tay nắm chặt tay Triệu Mạt Thương, khẽ lắc đầu, nhìn nam tử kia đi về phía mình, cho đến khi đến trước mặt mình, ánh mắt phức tạp, lúc này mới lên tiếng, "Cậu. "
Người đàn ông ngoài bốn mươi này chính là em trai ruột của Sở Chiêu, vốn nên ở E quốc chỗ của công tước Lư Tạp Tư đợi, Sở Sâm. Thương Mặc nhìn cậu mình, nghĩ đến Triệu Mạt Thương đã từng đối với mình nói qua mẹ của mình là ở cô nhi viện lớn lên, không khỏi có từng tia nghi hoặc. Nếu như nói mẹ của nàng là cô nhi, như vậy người em trai này là từ đâu tới?
Ánh mắt rơi vào trên hai bàn tay giao nhau của Thương Mặc và Triệu Mạt Thương, Sở Sâm trầm mặc một hồi, ngẩng đầu, đôi mắt thâm trầm nhìn chằm chằm Triệu Mạt Thương hồi lâu, giọng nói nghe không ra tâm tình, "Cô chính là Triệu Mạt Thương?"
Triệu Mạt Thương là nghe qua Thương Mặc nói đến người cậu này, dù sao ban đầu ở E Quốc và trên biên cảnh gặp phải nguy hiểm, một bộ phận trách nhiệm phải quy tội cho Sở Sâm. Trong lòng mơ hồ đối với người cậu này của Thương Mặc có chút bất mãn, có chút bất đắc dĩ, lúc này cũng chỉ duy trì bình tĩnh ngày thường nói, "Đúng vậy. "
Nhíu nhíu mày lại, Thương Mặc thoáng hướng bước tới trước nửa bước, đem Triệu Mạt Thương hộ tống ở sau người, "Cậu tới nơi này là....... ?"
Sở Sâm thấy Thương Mặc như vậy phòng bị chính mình, thở dài, "Chuyện cho tới bây giờ, ta có thể làm gì?"
Hắc đạo trong nước đã xảy ra rung chuyển lớn như vậy, ngay cả E quốc bên kia, hắc đạo đều chịu ảnh hưởng. Hắn chỉ là nhận được tin tức biết Thương Mặc bị trọng thương liền vội vã trở về, cũng không có suy nghĩ nhiều cái khác. Kỳ thực lần trước thời điểm biết Thương Mặc từ biên cảnh E quốc trở lại lọt vào ám sát, hắn cũng có chút hối hận. Thông minh như hắn, lại được Công tước Lư Tạp Tư tín nhiệm, nắm trong tay quyền lực không coi là nhỏ, tự nhiên đoán được mình bị người lợi dụng, thiếu chút nữa hại chết cháu ngoại chính mình thương yêu nhất, trong lòng dĩ nhiên có hổ thẹn. Thế nhưng, lúc đó trong E Quốc đã xảy ra một sự tình, hắn không phân thân ra được, vì vậy mới không có đi thăm Thương Mặc thụ thương phải vào bệnh viện. Lúc này biết Thương Mặc bị thương, liền đem sự tình thu xếp ổn thỏa sau đó chạy về nước nhìn nàng một cái.
Chỉ là, không nghĩ tới Thương Mặc cư nhiên đề phòng hắn như vậy.
Ánh mắt vẫn có vẻ vô cùng cảnh giác, Thương Mặc không chắc cậu của mình có thể cũng bởi vì cố chấp ý niệm trong đầu mà lòng mang ý nghĩ chia rẽ nàng và Triệu Mạt Thương hay không, nhìn thẳng Sở Sâm một lúc lâu, rũ mắt xuống, "Mặc Nhi hy vọng cậu không cần lo chuyện tình cảm cho Mặc Nhi, nếu không....."
Mới muốn tiếp tục nói cái gì đó, Triệu Mạt Thương chợt nhẹ nhéo nhéo tay Thương Mặc, ngăn lại lời nàng còn muốn nói ra.
Dù sao cũng là cậu của Thương Mặc, cô không muốn Thương Mặc bởi vì nguyên nhân là mình mà cùng cậu vạch mặt. Lấy trình độ yêu mẫu thân của Thương Mặc đến xem, đối với người cậu này nhất định cũng rất có cảm tình.
Thương Mặc liếc mắt nhìn Triệu Mạt Thương, sờ cái mũi, ngoan ngoãn cúi đầu không nói.
Nhìn cháu gái ngoại của mình nghe lời như vậy, Sở Sâm thở dài, nhìn thẳng Triệu Mạt Thương, "Có thể cùng Triệu tiểu thư nói vài câu không?"
Chợt ngẩng đầu, Thương Mặc đang muốn nói gì, Triệu Mạt Thương đã gật đầu, "Có thể. "
Vì vậy ở trong ánh mắt lo lắng của Thương Mặc, Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng đưa tay từ trong tay nàng rút ra, đối với nàng lộ ra một nụ cười trấn an, theo Sở Sâm đi tới bên cạnh, "Sở tiên sinh, có chuyện mời nói. "
"Nó không thể rời bỏ cô." Sở Sâm cũng không có nhìn Triệu Mạt Thương, mà nhìn cách đó không xa đang nhìn mình cùng Triệu Mạt Thương, Thương Mặc, như có điều suy nghĩ nói. Triệu Mạt Thương hướng về phía Thương Mặc nhìn mình chằm chằm một bộ dáng khẩn trương mỉm cười, "Vâng."
"Như vậy..... Cô thì sao?" Sở Sâm quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương, ánh mắt sắc bén, "Con bé không thể rời bỏ cô, cô có thể sẽ rời đi nó sao?"
"Sẽ không. " mặc dù không hiểu ý tứ của Sở Sâm, Triệu Mạt Thương vẫn thuận theo tâm ý của mình, không chần chờ chút nào mà nói, "Cháu cũng giống vậy không thể rời bỏ em ấy."
Nhìn cô gái không chút nào khiếp đảm vẻ mặt lạnh nhạt này, Sở Sâm chợt nhớ tới tỷ tỷ của mình, người kia ở năm đó đã làm trước mặt Trung tướng Chu Chiến Quốc, cô gái này thái độ cũng giống như thế. Ở trước mặt Chu Chiến Quốc áp lực cường thế, không chút do dự nào nói ra sẽ không trốn tránh, sẽ một mực cùng một chỗ với Chu Thần Nho. Đồng dạng ánh mắt, đồng dạng giọng nói, hai mươi mấy năm trước người kia nữ tử ôn uyển khó được thần sắc kiên nghị cùng thần sắc ngày nay của Triệu Mạt Thương chồng chéo lên nhau, Sở Sâm đột nhiên cảm giác được ánh mắt có chút mờ nhạt, trầm mặc hồi lâu, gật đầu, "Ta hiểu được. "
Cho nên, đây chính nguyên nhân Thương Thần Nho không ngăn cản Thương Mặc và Triệu Mạt Thương cùng một chỗ sao?
Nếu vậy, hắn thật sự đã hiểu rõ.
Triệu Mạt Thương khí định thần nhàn nhìn Sở Sâm nói qua những lời này tiếp tục dáng dấp trầm tư, ánh mắt rơi vào trên người thường thường nhìn quét chung quanh, Thương Mặc, trong lòng ấm áp, một mạch ở trong lòng không ngừng mà âm thầm nhớ tới đứa ngốc kia, đôi mắt nhu tình như nước. Khoảng cách quá xa, Thương Mặc thấy không rõ vẻ mặt Triệu Mạt Thương, lại dựa vào trực giác biết Triệu Mạt Thương đang nhìn chính mình, dắt khóe miệng miễn cưỡng cười cười, trong lòng vô cùng khẩn trương.
Từ sau khi mẹ nàng qua đời Sở Sâm liền mất tích, theo lời giải thích của ba ba nàng là bởi vì hiểu lầm nguyên nhân cái chết của mẹ nàng mà oán hận ba ba nàng, hơn mười năm không thấy, duy nhất một lần gặp mặt liền xảy ra xung đột kịch liệt như vậy. Nàng căn bản sờ không rõ ràng lắm ý nghĩ bây giờ của Sở Sâm, nhưng mà ý tứ trong mắt Triệu Mạt Thương rõ ràng chính là không cho phép nàng xằng bậy. Lúc này nàng chỉ có thể đứng ở xa xa bọn họ chăm chú nhìn, một khi xảy ra bất cứ chuyện gì, liền tiến lên.
Nghĩ đến, cậu của nàng cũng còn sẽ cố kỵ tánh mạng của nàng, nếu dùng tính mệnh lẫn nhau uy hiếp, Sở Sâm chắc là sẽ không đối với Triệu Mạt Thương thế nào mới đúng.
Nghĩ tới đây, Thương Mặc nhớ lại trước đó ở trong kho hàng, dáng vẻ Triệu Mạt Thương cầm dao găm từ trong lòng ngực mình lấy đi gác ở trên cổ uy hiếp Cận Phi Hàn, khóe miệng hơi hơi cong lên, ánh mắt ấm áp. Nàng hiểu rõ cảm giác lúc đó của Triệu Mạt Thương, thì ra người yêu nhau quả nhiên chính là tâm ý tương thông như vậy nha.
"Như vậy, ta cũng yên lòng. " Sở Sâm tâm tư hỗn độn, ngẫu nhiên vừa nhấc mắt nhìn thấy lúc Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc khóe môi độ cung ngọt ngào, rốt cục quyết định, "Ta chính là nghe nói tiểu Mặc bị thương, trở lại thăm con bé trở lại thăm một chút."
Tuy nói nét mặt bình tĩnh, trong lòng vẫn có chút bận tâm Sở Sâm sẽ tiếp tục làm khó mình cùng Thương Mặc, lúc này nghe được câu nói của Sở Sâm, sau khi Triệu Mạt Thương thoáng kinh ngạc rất nhanh nở nụ cười, "Cảm ơn ngài. "
"Ta nghe nói,trước khi cô cùng với con bé cùng một chỗ, chính là yêu thích nam nhân. " Sở Sâm vẫn có chút không yên lòng, ngưng mắt nhìn Triệu Mạt Thương vài giây, mang theo vài phần thăm dò, "Cùng tiểu Mặc cùng một chỗ, liền không thể kết hôn, cũng không thể sinh con, sẽ không cảm thấy tiếc nuối sao?"
"Em ấy là quan trọng nhất, cháu yêu em ấy, giới tính không quan trọng, chỉ yêu em ấy. " Triệu Mạt Thương thu hồi cười, nhàn nhạt dùng âm lượng bình thường mở miệng nói, "Kết hôn chỉ là một hình thức mà thôi, hiện tại thân nhân của cháu, thân nhân của em ấy......"
Liếc nhìn Sở Sâm, lúc Triệu Mạt Thương nói đến đây, dừng một chút, lại tiếp tục nói, "Hầu như đều đã tiếp nhận quan hệ của hai người chúng cháu, thuộc hạ của em ấy cũng là như vậy, cháu cùng với em ấy, đồng dạng có thể được người nhiều như vậy chúc phúc, có kết hôn có hay không có cái gì khác nhau chứ. "
Sở sâm như trước vẻ mặt bình tĩnh lãnh đạm, nghe xong Triệu Mạt Thương nói những lời này, đang muốn mở miệng, đã thấy Triệu Mạt Thương lại tiếp tục nói, "Huống chi, bác trai nói qua trở về sẽ làm hôn lễ cho cháu và em ấy..... Về phần hài tử, cháu nói rồi cháu sẽ vì em ấy sinh."
"Hử?" Sở Sâm nghe vậy thiêu mi, "Vì Mặc Nhi sinh con?"
Lúc này Thương Mặc sớm đã chờ rất là bất an rồi, nhiều lần nhấc chân muốn hướng bọn họ nơi đó đi tới, do dự một chút, lại đem chân lùi về, đơn giản cái ánh mắt kia lúc Triệu Mạt Thương vừa mới theo Sở Sâm đi ra, lại làm cho nàng dám hành động thiếu suy nghĩ.

Gần đây Thương Mặc, thế nhưng bị Triệu Mạt Thương dạy dỗ. Dạy dỗ được vô cùng nghe lời rồi. (thê nô a, haha =)))
Triệu Mạt Thương hai tay ôm lấy cánh tay của mình, mỉm cười, "Dạ, muốn một đứa con của em ấy, một hài tử giống em ấy, làm cho hài tử kia từ trong bụng cháu đi ra, cùng em ấy cùng nhau đem hài tử nuôi lớn trưởng thành. "
Lần nữa trầm mặc, Sở Sâm đã tìm không ra bất kỳ lý do để phản đối rồi. Một lát, lộ ra một cái nụ cười ấm áp, "Để cho hài tử kia đến đây đi, đừng làm cho nó lo lắng đến hỏng mất. "
Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, đối với đôi mắt Thương Mặc trông mong đang nhìn mình ngoắc ngón tay, Thương Mặc lập tức đã chạy tới, kéo tay cô, vẻ mặt ngốc nghếch.
"Ngoan, cùng cậu nói tiếng xin lỗi, vừa rồi thái độ không đúng ah. " Triệu Mạt Thương giơ tay lên sờ sờ đầu Thương Mặc, giọng nói có chút cưng chiều, "Ân?"
Nháy mắt mấy cái, từ trong mắt cô hiểu được gì đó, Thương Mặc nhất thời mừng rỡ như điên, xoay người hướng về phía Sở Sâm nói, "Xin lỗi cậu, cảm ơn cậu. "
"Phốc........" Mặc nàng lôi kéo tay Triệu Mạt Thương nhẹ giọng bật cười, mà Sở Sâm cũng là như thế, nhìn Thương Mặc ánh mắt rất là sủng ái, "Thời điểm kết hôn, nhớ mời cậu. "
"Dạ!" Dùng sức gật đầu, Thương Mặc nhìn Sở Sâm, lại nhìn Triệu Mạt Thương, nụ cười ngu ngơ trên mặt, ngây ngốc lại hết sức hạnh phúc.
********

Chương 168 (Chính văn hoàn)

"Phải đi về rồi hả?" Trong phòng khách nhà Đan Trác, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc ngồi một bên, Đan Trác ngồi ở đối diện hai người, nhấp một ngụm trà, giọng nói có chút mất mát, "Cũng được."

"Mẹ...." Đối với mẹ của mình đã không có xa cách như lúc trước, Triệu Mạt Thương tay cầm tay Thương Mặc có chút hổ thẹn, "Xin lỗi. "
"Ah, con không sai. " buông chén xuống, Đan Trác cười nói xong câu đó, nhìn Thương Mặc, "Như vậy...... Tiểu Mặc, có thể gọi con như vậy không?"
"Có thể!" Thương Mặc liền vội vàng gật đầu, chờ lời Đan Trác còn muốn tiếp tục nói.
"Ta đem con gái của ta giao cho con." tuy Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương cùng một chỗ đã là sự thật, Đan Trác lại chưa từng có đối với Thương Mặc nói qua như vậy, lúc này mang theo một chút thương cảm, thở dài, "Ta tin tưởng con sẽ chiếu cố tốt Mạt Thương."
"Dạ!" Dùng sức gật đầu, Thương Mặc nghiêng đầu liếc nhìn Triệu Mạt Thương, lại quay đầu nhìn thẳng Đan Trác, "Con sẽ làm tốt."
"Ừ." khẽ gật gật đầu, Đan Trác nhu hòa cười, "Được rồi, các con có thời gian thì cứ tới kinh đô ở vài ngày, tuyệt đối không ai uy hiếp được các con."
Bang chủ Thương Lang Bang đã là Triệu Đình Hành rồi, Tào thị nhất mạch bị triệt để diệt, Lệ bí thư bị song quy (*nhà nước điều tra) rồi, cận gia đem Cận Phi Hàn buông tha chủ động đối với bọn họ lấy lòng rồi, hết thảy tất cả, đều đã đi qua, sinh hoạt khôi phục lại bình thường.
Trở về căn phòng của Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương chỉ là ôm cánh tay Thương Mặc, dựa vào bả vai của nàng, vẫn luôn không nói gì. Thương Mặc vừa thở dài vừa hôn một cái trán của cô, đem cô kéo vào trong lòng ngực mình, "Chúng ta có thể thường xuyên đến thăm a di mà. "
"Chị biết." Hai cánh tay Triệu Mạt Thương siết chặt lấy, giữ lấy hông của Thương Mặc, giọng nói yếu ớt, "Chỉ là đột nhiên cảm giác được chị rất không hiếu thuận. "
"Đợi a di về hưu rồi, chúng ta sẽ đón bà ấy đến chỗ chúng ta dưỡng lão nhé." Thương Mặc cọ xát cổ của cô, giọng nói ấm áp, "Còn có Triệu thúc thúc, chúng ta mua một căn nhà lớn, người một nhà ở bên trong, có được hay không?"
"Ha ha...." Trên mặt Triệu Mạt Thương rốt cục có nụ cười, giơ tay lên, nhẹ nhàng nắm mũi Thương Mặc, "Tiểu Đản thật tốt. "
"Hắc hắc......" Thương Mặc ngây ngốc cười, "Còn có hài tử, không phải chị nói muốn hài tử sao, như vậy nhà chúng ta có thể rất náo nhiệt...... Còn có Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung, làm cho các nàng cũng sinh đứa bé, có thể cùng hài tử nhà chúng ta chơi...."
"Ừm......" Đầu dán lồng ngực của nàng, nghe chỗ đó từng cái tiếng tim đập, trong lòng Triệu Mạt Thương một hồi thỏa mãn, nhắm mắt lại, khóe môi gợi lên độ cong ấm áp.
Mấy ngày kế tiếp, Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương, đem trưởng bối trong kinh đô tất cả đều bái phóng một lần, bao gồm cả ba của Triệu Mạt Thương Triệu Đình Vĩ, ông nội của Thương Mặc Chu Chiến Quốc, còn gặp được anh trai của Thương Thần Nho, Chu Thần Đạo.
Triệu Đình Vĩ đã tiếp nhận quan hệ của hai người các nàng, Thương Lang rung chuyển tựa hồ cũng để cho trong quan trường đã xảy ra một sự tình. Trước đây kinh đô trong quan trường liền mơ hồ có cái gì không đúng, vì vậy ông mới để cho Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương rời đi, ông cũng vì vậy chính thức mà tiến nhập phái thuộc Chu gia. Mà nay, trải qua lần này rung chuyển, ông lại có thể mơ hồ lại có xu thế được thăng chức. Trong khoảng thời gian này quá bận rộn xã giao, qua loa cùng hai người gặp mặt một lần, liền lại bận rộn đi, làm Thương Mặc không khỏi không cảm khái Triệu Đình Vĩ đối với quyền thế mưu cầu danh lợi.
Triệu Mạt Thương bất kể nhiều như vậy, từ nhỏ đến lớn, cô đối với người cha này vốn không có cảm tình gì. Lại nói tiếp, cho tới nay trong lòng cô người chiếm giữ địa vị ba ba ngược lại là Triệu Đình Hành chú của cô.
"Tiểu Đản, em nói xem mẹ chị cùng chú có khả năng ở một chỗ sao?" Một lần cơ hội tình cờ, làm cho Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương phát hiện thì ra người Đan Trác thích cư nhiên lại là Triệu Đình Hành, cũng để cho Triệu Mạt Thương vừa vui vừa buồn, mấy ngày kế tiếp một mực suy nghĩ chuyện này.
"Không biết đâu. " Thương Mặc nắm thật chặt bàn tay mềm mại trong tay, "Hy vọng Triệu thúc thúc có thể nghĩ thoáng một chút. "
Vô luận như thế nào, mẹ của mình..... Vẫn nên để cho ba của mình tới niệm tưởng a. Huống chi, nàng cũng hi vọng Triệu thúc thúc có thể thoải mái một ít.
"Ừ." Ánh mắt Triệu Mạt Thương hơi ảm đạm, "Hy vọng như vậy. "
Xe cách biệt thự Chu gia càng ngày càng gần, Thương Mặc vẫn là lần đầu tiên tới đây, hơi có chút khẩn trương, Triệu Mạt Thương hướng về phía nàng cười cười, "Chớ khẩn trương, nha?"
"Ừm."
Từ trên xe bước xuống lúc, Chu gia quản gia đã chờ ở nơi đó, Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương theo hắn cùng nhau vào Chu gia.
Ngày hôm nay người đến Chu gia rất đủ, Chu Chiến Quốc, Chu Thần Đạo, hai huynh đệ Chu Hào Chu Nghiễn, , đều đều ngồi ở trong phòng khách chờ các nàng. Thương Mặc có chút nhăn nhíu mày, nghiêng đầu xem Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương đối với nàng trấn an cười cười, để cho nàng thoáng an tâm chút, đi tới trước mặt mọi người, lại không biết nên nói cái gì.
"Ngồi đi. " Chu Chiến Quốc nhìn hai người, trên mặt là trước sau như một vẻ mặt nghiêm túc, "Nghe nói các con phải trở về?"

"Vâng. " Thương Mặc cưỡng chế trong lòng khẩn trương, không kiêu ngạo không siểm nịnh mà nhìn ông nội của mình, "Cho nên đặc biệt tới cùng ngài nói lời từ biệt. "
"Ừ, trở về tính toán thế nào?" Chu Chiến Quốc vị nhất gia chi chủ này vừa mở miệng, ba người khác đều không dám lên tiếng, chỉ là dùng nhãn đánh giá Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương. Thương Mặc hít sâu một hơi, nắm lấy tay Triệu Mạt Thương lại để cho nàng càng phát ra an tâm, nhìn thẳng Chu Chiến Quốc, "Định thi nhân viên công vụ. "
"Hử?" Chu Chiến quốc hơi có chút kinh ngạc, lông mi giơ lên, "Nhân viên công vụ?"
"Dạ!" Không chần chờ chút nào mà nặng nề gật đầu, ánh mắt Thương Mặc kiên định, "Làm kiểm sát trưởng. "
"Như vậy....." Chu Chiến Quốc từ trên bàn cầm lấy một ly trà từ từ uống, ánh mắt như có điều suy nghĩ liếc mắt nhìn Triệu Mạt Thương, trong lúc nhất thời trong phòng khách một mảnh trầm mặc. Thương Mặc không biết người lão nhân này trên thực tế là ông nội của mình sẽ như thế nào đối đãi quyết định của chính mình, lại không có chút nào thấp thỏm không yên. Nàng là nàng, từ nay về sau nàng muốn sống theo nguyện vọng của chính mình, nàng muốn cùng Triệu Mạt Thương cùng một chỗ. Về phần Thanh Long bang, sự tình nên xử lý nàng vẫn sẽ xử lý.
"Cũng tốt. " suy nghĩ hồi lâu, Chu Chiến Quốc để ly xuống nhẹ nhàng gật đầu, "Hảo hảo sinh hoạt. "
Sự lựa chọn này của Thương Mặc mặc dù không thể nói là rất có chí hướng, nhưng lấy thân phận của nàng bây giờ, ngược lại là an toàn nhất. Chí ít, bên trên sẽ nhờ đó đối với Chu gia ngờ vực vô căn cứ mà thiếu rất nhiều.
"Mặc Nhi hiểu rõ."
Sau khi từ Chu gia đi ra, Thương Mặc chỉ là cảm thấy trước nay chưa có toàn thân nhẹ nhõm, ngay cả bước chân đều nhẹ nhàng, bộ dáng hưng phấn trêu chọc Triệu Mạt Thương không ngừng mà cười khẽ, "Giống như đứa bé vậy...."
"Về sau có thể sống cuộc sống mà em mơ ước rồi." Thương Mặc đối mặt với Triệu Mạt Thương, ngược lại ánh mắt sáng quắc, "Chúng ta có thể mỗi thời mỗi khắc đều cùng một chỗ rồi. "
"Không sợ thị giác mệt nhọc?" Triệu Mạt Thương ức chế không được ý cười bên môi, nhưng lại muốn giả vờ đứng đắn nói câu này, Thương Mặc biết rõ cô trêu chọc chính mình, vẫn là rất nghiêm túc nói, "Sẽ không, cả đời cũng sẽ không. "
"Ha hả..... Tiểu Đản ngốc......"
Thương Thần Nho đã trước các nàng một bước trở về thành phố X, Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương ở vài ngày sau cũng đến sân bay kinh đô, chờ máy bay.
"Mạt Thương......" Chỉ là, ngay tại lúc hai người tính cả Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung dự định vào cửa kiểm tra an ninh, một giọng nam Thương Mặc chưa từng nghe qua vang lên, đoàn người dừng bước lại, xoay người, chỉ thấy một người đàn ông mặc âu phục không để ý chật vật dáng vẻ hướng bọn họ chạy tới, thẳng đến khi dến trước mặt Triệu Mạt Thương mới dừng lại, trong mắt Thương Mặc xẹt qua vẻ bất mãn.
Khoảng cách kia, có chút gần.
Giống như là đoán được suy nghĩ trong lòng Thương Mặc, Triệu Mạt Thương không che giấu chút nào mà lùi lại một bước, đối người tới gật đầu, "Chào anh. "
"Nghĩa phụ đem tôi phái đi bên ngoài làm chút chuyện, đến hôm qua tôi mới trở về, vừa mới biết em phải đi. " người tới rõ ràng là Triệu Niệm Chiêu, lúc này vẻ mặt thâm tình nhìn Triệu Mạt Thương có chút lo lắng nói, "Không ở thêm vài ngày sao?"
Rõ ràng cảm giác được người kia cầm lấy tay của mình nắm thật chặt, đối với Thương Mặc khẩn trương âm thầm buồn cười, Triệu Mạt Thương nghiêng đầu oán trách mà trắng mắt liếc nàng, lúc hướng về phía Triệu Niệm Chiêu nói chuyện giọng nói rất là xa cách, "Không được, tôi muốn trở về nhà của tôi. "
"Thế nhưng nghĩa phụ cùng cha mẹ của em đều ở chỗ này....." Biết rõ trong lòng Triệu Mạt Thương chỉ có một mình Thương Mặc, Triệu Niệm Chiêu vẫn rất không cam tâm, ngoan cường nhìn Triệu Mạt Thương, "Lưu lại không tốt sao?"
"Lại nói tiếp, con gái của anh vẫn còn ở thành phố X, đến lúc đó tôi sẽ nhờ người đưa tới. " Triệu Mạt Thương đã lười để ý Triệu Niệm Chiêu tự mình đa tình, hướng về phía hắn từ tốn nói một câu, sau đó giọng nói càng thêm lạnh lùng, "Hi vọng anh có thể hảo hảo đối với con gái của chính mình, cô bé rất để ý anh."
"Tôi......" Triệu Niệm Chiêu còn muốn nói gì nữa, Triệu Mạt Thương trực tiếp ngắt lời hắn, "Chúng tôi phải lên máy bay, cám ơn anh đã đến tiễn chúng tôi."
"Mạt Thương......"
"Gặp lại. " Triệu Mạt Thương một chút đường sống cũng không lưu lại nói, tiếp theo trực tiếp xoay người hướng phía kiểm tra anh ninh đi tới, Thương Mặc mơ hồ đoán được người đàn ông này chính là Triệu Niệm Chiêu, trong lòng một hồi khó chịu, trong mắt xẹt qua vẻ hàn quang, bước chân cũng có vẻ hơi kéo dài, bởi vì trong lòng nghĩ đến làm sao thu thập Triệu Niệm Chiêu.
"Anh ta là con nuôi của chú chị." Triệu Mạt Thương đối với ý nghĩ của Thương Mặc trong lòng biết rõ, nhàn nhạt liếc nhìn nàng, giọng nói nghe không ra vui giận, "Không cho phép hồ đồ. "
"A......" Thương Mặc lập tức như đưa đám, vẻ mặt ủ rũ.
Thảo nào gọi Triệu Niệm Chiêu đâu, hóa ra là con trai nuôi của Triệu thúc thúc.....
(Giải thích một chút nếu ai không biết: Niệm Chiêu có nghĩa là tưởng niệm S Chiêu nhé, cho nên Thương Mặc mới nói như vậy)
A, thiệt là, Triệu thúc thúc thích mẹ của nàng, Triệu Niệm Chiêu lại thích vợ của nàng...... (cười chết ta =)))
"Đang suy nghĩ gì?" Đã ngồi ở máy bay, Triệu Mạt Thương thấy Thương Mặc vẫn là bộ dạng xuất thần, nhịn không được đưa tay vuốt ve trán của nàng, giọng nói êm dịu, "Vẫn còn đang không vui?"
"Ô, em chán ghét Triệu Niệm Chiêu. " Thương Mặc rất thành thật nói, "Trước đây thời điểm ở thành phố X, em đã nghĩ đến, nhìn thấy hắn nhất định phải đánh hắn một trận. "
"Không cho phép. " Triệu Mạt Thương buồn cười nhìn bộ dạng trẻ con tức giận của nàng, vốn là đỡ cái trán của nàng tay sờ sờ sống mũi của nàng, "Về sau em cũng là làm kiểm sát trưởng, không cho phép xằng bậy. "
"Hở?" Thương Mặc nháy mắt mấy cái, nhìn dáng vẻ Triệu Mạt Thương ôn nhu cười yếu ớt, có chút quấn quýt, "Không thể làm chuyện phạm pháp sao?"
"Ách... Em..." Bản năng cảm giác được nguy hiểm, Thương Mặc nuốt ngụm nước miếng, ngoan ngoãn đáp, "Không thích. "
"Ừ, ngoan. " hài lòng gật đầu, Triệu Mạt Thương lôi kéo tay nàng, nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, "Hai cái thân phận, nên chính mình phân rõ. "
Ồ?
Thương Mặc ngẩn ra, tiếp theo lập tức vô cùng nhạy bén hiểu ý tứ trong lời nói của Triệu Mạt Thương, ra nụ cười sáng lạn, vô cùng chói mắt, "Vâng, kiểm sát trưởng đại nhân!"
"Tiểu Đản ngốc......" Triệu Mạt Thương quay đầu, cưng chiều nói.
"Hắc hắc......"
--------
Nửa năm sau, trong phòng làm việc của trưởng phòng công tố Viện kiểm sát thành phố X, Triệu Mạt Thương mặc trên người chế phục kiểm sát trưởng, đang rất nghiêm túc xem hồ sơ trong tay.
Cửa phòng làm việc bị gõ, Triệu Mạt Thương thả tay xuống bên trong hồ sơ, giọng nói nhàn nhạt, "Mời vào."


Đẩy cửa mà vào, trên người vừa tới đồng dạng mặc chế phục kiểm sát trưởng, lộ ra tư thế cực kỳ hiên ngang, đóng lại cửa phòng làm việc, đi tới trước bàn làm việc của Triệu Mạt Thương, "Trưởng phòng Triệu, tôi tới báo cáo. "
Khẽ gật đầu, Triệu Mạt Thương nhìn người đến, ý cười trong mắt làm sao che đậy cũng đều không che giấu được.
"Tôi sẽ cố gắng nỗ lực." Người đến sống lưng thẳng tắp, nghiêm, một bộ dáng vẻ vô cùng chính khí, "Vì nhân dân phục vụ!"
"Ừ, tốt, như vậy em trước đi làm quen công việc đi, phòng làm việc của em ở gian cách vách với chị." Triệu Mạt Thương nín cười, như trước giọng nói bình thản.
"A....." Người đến giọng nói có chút mất mát, xoay người hướng cửa phòng đi tới, mới đi một bước, liền nghe được phía sau "Phốc xuy" một tiếng, tiếp theo là giọng nói ôn nhuận như nước, "Tiểu Đản ngốc." 
Lập tức xoay người, mặc trên người chế phục kiểm sát trưởng Thương Mặc, hai mắt sáng lóng lánh mà nhìn xem Triệu Mạt Thương. Triệu Mạt Thương đưa tay, đối với nàng duỗi ra một ngón trỏ, ngoéo ... một cái, Thương Mặc lập tức ngoan ngoãn đi qua, đần độn cười.
Nàng biết bảo bối nhà nàng sẽ không nhẫn tâm như thế mà.
Sờ sờ đầu của nàng, Triệu Mạt Thương nhếch miệng nhàn nhạt cười, "Về sau, xin nhiều chỉ giáo, Thương kiểm sát trưởng. "
"Xin nhiều chỉ giáo, trưởng phòng Triệu." Thương Mặc nhìn cô, trong đôi mắt một mảnh ôn nhu, "Cả đời nha."
"Được, cả đời."

------------CHÍNH VĂN HOÀN--------------- 
Cuối cùng yêu hận tình thù gì cũng kết thúc rồi nhé, đôi này là đôi làm tui quắn quéo nhiều nhất trong tất cả những truyện mà tui đã đọc đó ahihi. 
Chính văn kết thúc còn 4 phiên ngoại nữa nhé mong đại gia tiếp tục chờ đợi là hạnh phúc nha. Chuẩn bị đón bấy bì của 2 bạn trẻ thôi
hahahahaha.......


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna