Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 53 + 54

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 53

Vừa mới lên đèn, Triệu Mạt Thương không có lựa chọn mua thức ăn về nhà nấu cơm cho Thương Mặc, mà cùng Thương Mặc tìm gian nhà ăn ăn cơm, sau khi ăn cơm xong, hai người giống như bình thường tay trong tay ở trên đường phố tản bộ.
"Tiểu Đản, thời đểm em bị mang đi, Mặc rất trấn định." Triệu Mạt Thương câu khóe miệng nhàn nhạt cười, mặc dù nhìn thẳng phía trước, nhưng tay nắm thật chặt tay của Thương Mặc.
"Bởi vì tôi biết em nhất định sẽ không có chuyện gì a." Thương Mặc thân mật kéo gần khoảng cách của nàng và Triệu Mạt Thương, trong tròng mắt viết đầy ôn nhu, "Nhận hối lộ, phát sinh ở trên người em, đơn giản là thiên phương dạ đàm."
"Mặc tin tưởng em như vậy sao a?" Triệu Mạt Thương nhanh nhẹn xoay người nhìn Thương Mặc, cười một cách tự nhiên.
"Dĩ nhiên." Thương Mặc không chút do dự nói.
"Về nhà đi." Triệu Mạt Thương ngưng mắt nhìn Thương Mặc mấy giây, kéo tay nàng bước nhanh hơn.
"Ông nói Đàm Văn tự mình tới sao?" Viện kiểm sát thành phố X trong nhà kiểm sát trưởng Lương Đào Thành,Lương Đào Thành trong tay cầm điện thoại di động có chút không tưởng tượng nổi nói, "Đàm Văn không phải là không quan tâm những chuyện này sao?"
Bên đầu điện thoại kia người kia không biết nói cái gì, Lương Đào Thành nhíu mày lại, ở trong thư phòng đi tới lui mấy chuyến, " Được rồi, trước chớ hành động thiếu suy nghĩ, nhìn xem Đàm Văn bước kế tiếp có không có hành động gì , ừ, phiền toái ông. . ."
Cúp điện thoại, Lương Đào Thành vẫn như cũ cau mày, thở dài, lại cầm điện thoại di động lên gọi một cú điện thoại khác.
"Kiều kiểm, hôm nay Mạt Thương bị mang đi thành phố Z, tôi lập tức gọi điện thoại để cho Cao Lan hỗ trợ, kết quả Cao Lan bị cản ở bên ngoài." Lương Đào Thành rất không hiểu nói, "Kết quả ngược lại là Đàm Văn cứu Mạt Thương."
Kiều Lâm Cử mới vừa ăn xong cơm tối, nghe Lương Đào Thành nói như vậy, cũng sửng sốt một chút.
Đàm Văn này luôn luôn trung lập, làm sao lần này lại giúp bọn họ như vậy?
"Tôi có chút lo lắng. . ." Lương Đào Thành lo lắng nói, "Cũng không biết hắn làm như vậy là vì cái gì."
Kiều Lâm Cử cũng nhíu mày lại, suy tư một hồi, trong đầu linh quang chợt lóe, bỗng nhiên ý thức được một chuyện, mỉm cười nói, "Tôi nghe nói Mạt Thương mang theo một tiểu thực tập sinh ở bên người?"
"A. . . Đúng." Lương Đào Thành không hiểu ông ta tại sao muốn nói cái này, sửng sốt một chút nói, "Là em họ của một nhà có công ty gia đình của thành phố chúng ta, quan hệ cùng Mạt Thương hình như không tệ."
Em họ của một nhà có công ty gia đình?
Kiều Lâm Cử lắc đầu một cái, lòng cũng để xuống, "Không sao, không cần lo lắng chuyện của Đàm Văn ."
Nếu như ông đoán không lầm, Đàm Văn hẳn là Thương Mặc mời đến.
Thanh Long Bang coi như nam phương đệ nhất Hắc bang, ở bạch đạo cũng thâm nhập vào rất nhiều người, mà H tỉnh là đại bản doanh của Thanh Long Bang , lại càng là như vậy.
Mấy năm qua sau khi Thương Mặc từ trong tay Thương Thần Nho nhận lấy một số quyền lực, đã đề bạt rất nhiều người trẻ ưu tú đi lên, Tỉnh H bao gồm rất nhiều thành phố lớn bao gồm thành phố X và thành phố Z, lập tức bị nàng kinh doanh tựa như khối sắt, ai muốn ở mấy nơi này tìm nàng, cùng tự tìm cái chết là không có khác biệt.
Lương Đào Thành không hiểu Kiều Lâm Cử tại sao biết chuyện này, chẳng qua là nghe giọng nói tự tin của ông ta, mặc dù còn có chút hồ nghi, nhưng lại không thể không tin.
Kiều Lâm Cử tuổi tác chỉ so với hắn lớn hơn một tuổi, cũng đã làm Phó kiểm sát trưởng ở Viện kiểm sát tỉnh ,chưa tới mấy năm nói không chừng liền có thể lên tới Viện kiểm sát tối cao, thủ đoạn của hắn luôn luôn cao minh.
"Lão Lương a, không chỉ chuyện của Mạt Thương chúng ta không cần sốt ruột, vụ án kia chỉ sợ cũng không thành vấn đề rồi." Kiều Lâm Cử thở phào một cáí nói, Thủ hạ của ông ở phản tham cục tra được ra sao, xong hết rồi liền có thể dẫn độ nhân viên liên quan đưa đến chỗ Mạt Thương thẩm lý."
Lương Đào Thành nghe giọng tự tin nói, "Chúng ta viện phản tham cục cùng thành phố Z có thể không giống nhau, vụ án tra được xong hết rồi, phỏng chừng thời điểm đưa đến chỗ Mạt Thương, Mạt Thương chỉ cần thẩm tra truy tố là được."
"Ha ha, vậy thì tốt."
***********
"Di?" Mới vừa vào cửa liền bị Triệu Mạt Thương ôm lấy, Thương Mặc có chút kinh ngạc nhìn Triệu Mạt Thương, vẻ mặt buồn bực.
"Tiểu Đản, em đêm nay bỗng nhiê hiểu được cảm giác của Mặc mấy ngày hôm trước."Triệu Mạt Thương ánh mắt lóe lên nhìn Thương Mặc, tay ôm chặt eo Thương Mặc, "Thật là cảm giác kỳ lạ."
"A?" Thương Mặc ngẩn ngơ, không rõ cho nên nhìn cô, "Cảm giác gì?"
"Chính là. . ." Triệu Mạt Thương mang giày cao gót, nhẹ nhàng đem Thương Mặc áp trên cửa, tay vuốt ve gò má trắng nõn bóng loáng củaThương Mặc, "Muốn ôm Mặc. . . Hôn Mặc. . . Còn có. . ."
Nỉ non nói những lời này, Triệu Mạt Thương từ từ đem môi đến trên môi Thương Mặc, ôn nhu mà triền miên cùng Thương Mặc hôn môi , cho đến khi nụ hôn này kết thúc, mới hô hấp bất ổn nói, "Muốn. . . Giống như Mặc ngày đó như vậy. . ."
Thương Mặc mặt soát một cái lập tức đỏ, ấp úng hồi lâu mới nói, "Em. . . Không phải em nói chờ có kết quả thi khảo tư pháp sao?"
Bắt đầu. . .Đùa gì thế, nàng còn chưa tìm Trần mụ mụ học tập đây, tại sao có thể vội vàng làm chuyện đó như vậy.
Triệu Mạt Thương không ngờ tới Thương Mặc lại sẽ nhắc tới chuyện này, rủ xuống tròng mắt, khóe miệng vi câu nhàn nhạt cười, "Mặc còn không nghĩ đến sao?"
"Không phải không phải. . ." Thương Mặc vội vàng mở miệng chối bỏ, sau đó ngượng ngùng nói, "Tôi. . . Còn chưa chuẩn bị sẵn sàng. . ."
Nàng thật giống như có một chút biết nên làm như thế nào, nhưng cụ thể, thật có chút choáng váng.
Nhẹ cười ra tiếng, tựa vào trong ngực nàng, Triệu Mạt Thương thân mật hôn gò má nàng một chút, "Được rồi, chờ có kết quả thi khảo tư pháp đi."
"Ách. . . Cũng. . . Không cần lâu như vậy. . ." Thương Mặc có chút nói không suy nghĩ, mặt nguyên lai màu đỏ tươi căng thành màu đỏ nhạt, " Chờ. . . Chờ tôi chuẩn bị xong là được rồi. . ."
Nàng quyết định, ngày mai sẽ đi tìm Trần mụ mụ.
Triệu Mạt Thương vẻ mặt nghi ngờ nhìn nàng, "Mặc rốt cuộc muốn chuẩn bị cái gì vậy?"
Nghe Thương Mặc nói giống như thật sự có chuẩn bị gì đó, cùng nàng nghĩ chuẩn bị tâm tư không giống nhau.
"Tôi. . . Tôi. . ." Cho tới bây giờ lúc nào cũng rất bình tĩnh lạnh nhạt Thương Thiếu chủ lúc này mặt lại hồng hồng tựa đầu chôn trong ngực Triệu Mạt Thương, "Dù sao. . . Dù sao chính là chuẩn bị. . ."
Vốn nên là không khí rất ái muội mà lửa nóng ở lúc hai nói xong không còn sót lại chút gì, Triệu Mạt Thương đối với Thương Mặc khi thì thông minh khi thì ngốc có chút đáng yêu cũng rất không biết làm sao, bóp bóp cái mũi của nàng cái, "Tốt lắm, em đi tắm, Mặc ngoan ngoãn nhé."
"Ừm" Thương Mặc dùng sức gật đầu, tay lặng lẽ sờ lên điện thoại di động cân nhắc gọi cho điện thoại cho Trần mụ mụ.
"Trần mụ mụ, cái đó. . ." Triệu Mạt Thương cầm quần áo đi tắm, Thương Mặc lén lén lút lút cầm điện thoại di động chạy ra sân thượng gọi điện thoại, đợi điện thoại thông lại có cảm giác ngượng ngùng.
Bên đầu điện thoại kia Trần Mụ Mụ vừa nghe giọng Thương Mặc ấp úng, lập tức biết ý đồ của nàng, nhất thời hai mắt sáng lên, "Chao ôi, tiểu Thiếu chủ của tôi ơi, cái này có gì mà mắc cỡ, trưởng thành làm loại chuyện này rất bình thường a. . ."
Thương Mặc trên mặt đã rút đi đỏ lại đỏ bừng trở lại, ngay cả bên tai đều là đỏ bừng lên.
Trần Mụ Mụ thấy nàng không có động tĩnh, cười càng vui vẻ hơn, "Thiếu chủ cũng đừng xấu hổ, Trần Mụ Mụ tôi đã toàn bộ giúp ngài chuẩn bị xong, ngài có thời gian tới là được."
"A. . . Ừm. . ." Chuyện ở phương diện này Thương Mặc trước kia luôn có thể rất bình tĩnh đối mặt, lần này đến trên người mình, nàng lại không biết làm sao, "Kia. . . Vậy tôi. . . Ngày mai có thời gian sẽ đi qua đó. . ."
"Được rồi. . ." Trần Mụ Mụ rất sảng khoái đáp lời, nói tiếp, "Là con gái nhà nào làm cho Thiếu chủ của chúng ta xấu hổ như vậy? Lúc nào mang đến cho Trần Mụ Mụ nhìn một chút. . ."
"Tôi. . . A. . . Bỗng nhiên có chuyện, Trần Mụ Mụ, trước cứ như vậy nhé, tôi cúp." Vội vã cúp điện thoại, hai gò má Thương Mặc đỏ bừng chạy vào phòng ngủ, điện thoại di động cũng bị vứt xuống một bên, phảng phất có cảm giác như khoai lang nóng phỏng tay vậy.
Trần Mụ Mụ quả nhiên vẫn trước sau như một vẫn lộ liễu như vậy. . . 
Thương Mặc ngơ ngác ngồi ở bên giường nhìn phòng tắm, nghĩ đến Triệu Mạt Thương đang tắm ở bên trong, nghĩ đến từng giọt từng giọt nước tại nơi lồi lõm trắng nõn trên thân thể thích thú trượt xuống, cảm thấy miệng khô lưỡi khô.
Triệu Mạt Thương lúc này đang nhắm hai mắt hưởng thụ cảm giác tắm vòi hoa sen .
Chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay quả thực quá nhiều lại quá nhanh, làm cho cô đều có chút ứng phó không kịp.
Cô hôm nay thật sự có chút cảm thấy nản lòng .
Không giải thích được tại sao bị phản tham cục bắt đi tra hỏi, thiếu chút nữa vận dụng tư hình, nếu không phải lúc đó Đàm kiểm bỗng nhiên xuất hiện, sợ rằng cô đã sớm. . .
Nghĩ đến đây, Triệu Mạt Thương vốn là nhắm mắt bỗng nhiên mở ra, lòng cũng lộp bộp một chút.
Hôm nay chuyện này rõ ràng chính là có người muốn hại cô, lúc đó ở phản tham cục thành phố Z xem thái độ của hai người kia, chứng cứ rõ ràng chưa đủ còn muốn ép cô nhận tội, sợ rằng sau lưng còn có người sai khiến , dẫu sao cô cùng hai người kia vô duyên không thù.
Nhưng là, nếu Cao kiểm xuất hiện cứu cô, dù sao Cao kiểm cùng Lương kiểm quan hệ tốt mọi người đều biết, nhưng Đàm kiểm tại sao cũng xuất hiện?
Là Cao kiểm mời tới? Nhưng xem ra cũng không giống a.
Triệu Mạt Thương nắm vòi hoa sen suy nghĩ, không để ý thời gian trôi qua.
Tại sao Tiểu Đản lại xuất hiện ở nơi đó, còn lái một chiếc xe tới?
Triệu Mạt Thương không phải ngu ngốc, Thương Mặc cái gọi là đi đón cô chỉ sợ không phải xuất hiện ở nơi đó lý do đơn thuần như vậy .
Liên tiếp chuyện tới quá mức đột nhiên, Triệu Mạt Thương trước liền muốn ôm Thương Mặc mới có thể làm ấm áp đáy lòng lạnh như băng, lúc này khôi phục lý trí, bắt đầu cảm thấy không được thích hợp.
Chẳng lẽ. . . Đàm kiểm là Thương Mặc tìm tới?
Cũng đúng, Kiều Lâm Cử là cậu của Thương Mặc, lúc cô bị mang đi Thương Mặc hẳn là liền gọi điện thoại tới cầu cứu Kiều Lâm Cử đi.
Sau khi nghĩ thông suốt,  khóe miệng Triệu Mạt Thương cong lên cười, đóng nước lại lau khô nước trên người mặc quần áo tử tế đi ra ngoài.
Thương Mặc vẫn như cũ ngồi ở mép giường, ánh mắt lơ lửng không biết đang suy nghĩ gì.
"Tiểu Đản, Mặc biết điều nói cho em biết, Đàm Kiểm có phải Mặc tìm tới hay không?" Trên người mặc váy ngủ,sợi tóc ướt át khoác lên trên vai, Triệu Mạt Thương ngồi vào bên người Thương Mặc lôi kéo tay nàng hỏi.
"A?" Thương Mặc còn đang suy nghĩ những chuyện linh tinh kia, chợt nhìn thấy hình dáng hấp dẫn của Triệu Mạt Thương, đầu óc lại một tiếng nổ vang toàn bộ rối loạn, thật lâu mới ý thức tới Triệu Mạt Thương đang cùng nàng nói chuyện, bối rối đáp.
"Măc làm sao bỗng nhiên ngơ ngác như vậy ?" Tay Triệu Mạt Thương hơi lạnh xoa gò má Thương Mặc, có chút khó hiểu hỏi.
Lúc trước trên mặt Thương Mặc luôn lộ vẻ mặt làm cho người ta hiểu không thấu, đối với cái gì cũng nhàn nhạt, lễ độ mà lãnh tĩnh.
Thương Mặc của hiện tại đối với người khác vẫn như vậy, đối với cô lại có bất đồng.
Sẽ xấu hổ, sẽ giống như đứa con nít bình thường như vậy chơi xấu nũng nịu, sẽ ngây ngốc giống như một tên ngốc tử.
Triệu Mạt Thương càng nghĩ càng ngọt ngào, đem mấy lọn tóc rơi xuống vén lại sau tai, ngưng mắt nhìn Thương Mặc cười yếu ớt.
"Không. . ." Thương Mặc nào dám nói cho cô chính nàng đang nghĩ đến mấy thứ chuyện loạn thất bát tao, đưa tay muốn ôm Triệu Mạt Thương nhưng chạm được sợi tóc ướt sũng kia, vội vàng đứng dậy muốn lấy máy sấy tóc giúp cô thổi tóc.
"Mặc vẫn chưa trả lời em." Triệu Mạt Thương ở lúc nàng đứng lên từ phía sau ôm lấy nàng, sườn mặt dán ở sau lưng nàng, lẩm bẩm nói, "Là Mặc tìm Đàm Kiểm đến cứu em, có đúng hay không?"
Đàm Kiểm?
Thương Mặc ngẩn người, tiếp đó nhớ tới ban ngày Triển Dương gọi điện thoại an bài mọi chuyện, do dự một chút, không biết nên giải thích thế nào.
"Em biết chắc chắn là Mặc." Triệu Mạt Thương tay ở trên thắt lưng Thương Mặc nhẹ nhàng vuốt ve, "Trước kia. . . khẳng định Mặc cũng có giúp em cái gì nữa."
"Tôi. . ."Thương Mặc nhất thời cảm thấy thân mình có chút cứng ngắc, tim đập nhanh hơn, suy nghĩ hồi lâu vẫn không biết nên làm sao cùng Triệu Mạt Thương giải thích, dứt khoát trầm mặc không nói.
"Tiểu Đản, em có chuyện muốn cùng Mặc nói." Chỉ có ở trước mặt Thương Mặc mới xuất hiện ngắn ngủi yếu đuối rất nhanh liền biến mất, Triệu Mạt Thương lại ôm một hồi, buông Thương Mặc nghiêm nét mặt nói.
" Ừ, trước thổi tóc." Thương Mặc kéo tay cô ngồi vào trước bàn trang điểm, cầm lên máy sấy tóc giúp Triệu Mạt Thương thổi tóc.
Mặc dù rất muốn biết Triệu Mạt Thương muốn cùng nàng nói gì, bất quá trước mắt thổi khô tóc trọng yếu nhất, bị cảm sẽ không tốt.
Thương Mặc an tĩnh giúp cô thổi tóc, Triệu Mạt Thương xuyên thấu qua gương nhìn bộ dạng nghiêm túc của Thương Mặc, thật biết điều dựa vào trong ngực nàng nhắm mắt lại.
Đợi đến lúc tóc được thổi khô, Thương Mặc đem Triệu Mạt Thương chặn ngang ôm lấy, đi mấy bước thả lên giường, định đứng dậy, Triệu Mạt Thương ôm lấy cổ nàng tay lại không có buông ra.
"Làm sao vậy?" Theo động tác của cô cúi đầu hôn cô một cái, Thương Mặc ôn nhu hỏi.
"Em. . . Em muốn cùng Mặc nói một số chuyện, có liên quan đến gia thế của em. . ." Triệu Mạt Thương mở mắt ra, hai mắt nóng bỏng nhìn Thương Mặc, "Từ lúc em học đại học bắt đầu liền không có ai biết chuyện."

Chương 54

Thương Mặc đưa mắt nhìn Triệu Mạt Thương hồi lâu, ánh mắt có chút lóe lên, " Ừm. . . bí mật của em?"
" Ừ." Triệu Mạt Thương cùng nàng nhìn thẳng, không có chút nào trốn tránh, giọng cũng hết sức kiên định, "Em muốn nói cho Mặc biết."
Rủ xuống tròng mắt, lông mi Thương Mặc rung động, một lúc lâu sau, khổ sở nói, " Ừ, em nói đi, tôi nghe."
Bí mật. . .
Nàng cũng muốn nói cho Triệu Mạt Thương biết bí mật của nàng , nhưng là..........
Thương Mặc nằm đến bên cạnh Triệu Mạt Thương, đem cô ôm vào trong ngực mình, chờ nghe cô nói chuyện mình không biết.

"Mặc có từng nghe qua tập đoàn Trường Vĩnh chưa?" Giọng nói của Triệu Mạt Thương nghe không có chút nào phập phồng, "Có nghe qua. . . Người nào tên Đan Trác chưa ?"
"Đan Trác?" Thương Mặc nghe vậy nhíu mày lại, thoáng suy tư một hồi, cẩn thận nói, "chủ tịch tập đoàn Trường Vĩnh ?"
" Ừ." Triệu Mạt Thương cúi đầu, giọng nói bình thản như cũ, nghe không ra bất kỳ cảm xúc gì, "Đó là mẹ của em."
Thương Mặc mặc dù trong lòng mơ hồ đã đoán được, nhưng sau khi nghe được Triệu Mạt Thương nói như vậy , vẫn ngây ngẩn cả người.
Đó là tập đoàn số một quốc gia, tập đoànTrường Vĩnh trụ sở chính ở thành phố B, nếu như Triệu Mạt Thương thật sự là Đại tiểu thư của tập đoàn Trường Vĩnh, vậy tại sao phải chạy tới thành phố X làm kiểm sát trưởng?
Huống chi. . . Nàng nhớ rõ ràng chồng của Đan Trác chủ tịch tập đoàn Trường Vĩnh là ủy viên Quốc vụ viện.
Nếu như Triệu Mạt Thương thật sự là con gái của hai người kia, vậy tại sao......
Triệu Mạt Thương nhìn vẻ mặt Thương Mặc khiếp sợ thêm bộ dạng không thể tưởng tượng nổi, có chút ảm đạm.
"Em. . . Khụ. . ." Thương Mặc xoa một chút mồ hôi chẳng biết lúc nào thấm ra trên trán, trầm ngâm mấy giây, thăm dò hỏi, "Vậy. . . Ba em là Triệu Đình Vĩ?"
"Mặc làm sao biết?" Lần này đổi lại là Triệu Mạt Thương ngây ngẩn, nhìn Thương Mặc vẻ mặt nghi ngờ, "Chuyện này rất ít người biết ."
"Ách. . ." Thương Mặc gãi đầu một cái, suy nghĩ một chút nói, "Ba tôi đã từng nói qua."
Thanh Long Bang có rất nhiều tài liệu, mặc dù Thương Thần Nho chưa bao giờ nói cho Thương Mặc những thứ khác,nhưng căn cứ vào những tư liệu kia, Thương Mặc vẫn có thể suy đoán ra Thương Thần Nho cùng một số người ở trung ương có liên hệ.
Nàng có thể tiếp cận đến những tư liệu kia, thì tin tức Triệu Đình Vĩ và Đan Trác là vợ chồng cũng không có gì lạ.
"Phải không. . ." Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc, như có điều suy nghĩ nói, "Tiểu Đản, nhà Mặc thật sự chỉ là có một công ty nhỏ đơn giản thật sao?"
"Ách. . . Tại sao em lại hỏi như vậy?" Thương Mặc có chút chột dạ hỏi.
"Chuyên của ba mẹ em, rất ít người biết đến, bởi vì sau khi em sinh ra không bao lâu thì bọn họ ly dị." Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng bâng quơ nói, nhìn Thương Mặc trong đôi mắt lộ ra sắc bén.
"Tôi. . ." Thương Mặc cúi đầu xuống, trầm mặc một lúc lâu, lo lắng có nên nói thật với Triệu Mạt Thương hay tiếp tục gạt cô chuyện nàng là Thiếu chủ Thanh Long Bang.
"Em biết Mặc khẳng định không phải là đứa nhỏ nhà bình thường."Triệu Mạt Thương thở dài, ở trong ngực Thương Mặc điều chỉnh tư thế hạ xuống, "Mặc có khí chất như vậy, không phải nhà giàu bình thường có thể dạy dỗ."
Suy nghĩ bị cắt đứt, Thương Mặc xiết chặt tay chính mình, đem Triệu Mạt Thương ôm càng chặt hơn một chút.
Bây giờ nàng đối với tin tức Triệu Mạt Thương là con gái của Triệu Đình Vĩ và Đan Trác đã bình tĩnh lại, chỉ là không thể quên được, nhưng ngoài ra một số chuyện.
Vô luận là Triệu Đình Vĩ hay là Đan Trác, trưởng thành từ gia tộc nào, đều là gia tộc có nhiều năm lịch sử, hơn nữa đều là gia tộc hết sức phức tạp, mà bất kỳ một người nào trong gia tộc, ở vấn đề hôn nhân, luôn không có quyền tự lựa chọn.
Hít một hơi thật sâu, Thương Mặc trở mình nằm trên người Triệu Mạt Thương, nhìn thẳng cô, "Biết điều nói cho tôi biết, có phải em có vị hôn phu hay không?"
" Ừ." Nếu Thương Mặc có thể thông qua một câu nói đã đoán được thân thế Thương Mặc cũng không đơn giản, tự nhiên cũng biết Thương Mặc nhất định sẽ nghĩ tới chuyện này,Triệu Mạt Thương chẳng qua là nhẹ nhàng gật đầu một cái, tiện đà nói, "Người kia ba mẹ, cũng. . ."
"Tôi mới mặc kệ nhiều như vậy."Thương Mặc gần sát cô, tròng mắt thâm trầm," Em là của tôi."
"Mặc....." Vẻ mặt trên mặt Triệu Mạt Thương không biết là là vui hay buồn, chỉ ngơ ngác nhìn nàng hồi lâu, tròng mắt dần dần ướt át, khóe môi lại nổi lên ý cười" Tiểu Đản ngốc........"
"Tôi mặc kệ, tuy rằng người thổ lộ trước là tôi, nhưng sau đó là em chủ động đùa giỡn tôi, bây giờ không cho phép em lại muốn chạy!" Thương Mặc hiếm thấy một lần ở trước mặt Triệu Mạt Thương rất có phong độ Thiếu chủ bá đạo nói, "Đó là người nào, tôi quản hắn đi chết."
Thương Mặc nói như vậy, trong con ngươi xẹt qua một chút quang mang tàn nhẫn.
Cùng lắm thì, giết người kia cũng được.
Vô luận người kia sau lưng là thế lực khổng lồ như thế nào, nàng cũng nguyện ý vì Triệu Mạt Thương bí quá hóa liều.
"A, không cần phải để ý đến người kia a." Triệu Mạt Thương thân mật vuốt gò má Thương Mặc, trên mặt mang theo không biết là bất đắc dĩ hay là giải thoát cười, " Bắt đầu từ lúc em tốt nghiệp trung học từ ngày đó đã cùng trong nhà không còn quan hệ."
"Sao?" Tối nay nhiều tin tức như vậy đánh úp tới, làm cho Thương Mặc có chút luống cuống, lúc này vừa nghe Triệu Mạt Thương nói như vậy, lại ngây dại ra.
Triệu Mạt Thương nhìn nàng lắc đầu một cái, ngồi dậy co chân ôm đầu gối ánh mắt mơ hồ, "Em không biết nhà Mặc làm gì, nhưng là. . . Mặc phải biết quyền lực càng cao, càng cần nhiều hơn âm mưu dương mưu."
Đi theo cô ngồi dậy, Thương Mặc nhìn bóng dáng của cô, một trận đau lòng vô hình, từ sau lưng ôm lấy cô , " Ừ."
"Em còn có một người chú." Triệu Mạt Thương điều chỉnh lại tư thế, dựa ở trong ngực nàng, "Chú ấy cũng tốt nghiệp Đại học luật X, rất chán ghét những chuyện loạn thất bát tao trong nhà.....Ừm, lí tưởng của chú ấy, chính là lý tưởng của em, làm một người kiểm sát trưởng, vì dân khuếch trương chính nghĩa....... Có thể ở trong xã hội bây giờ có thật nhiều người đối với cái lý tưởng này khịt mũi coi thường, nhưng năm đó chú chính là như vậy. . . Mà lúc ấy người nắm quyền trong nhà, cũng chính là ông nội em, đối với chú ấy trong chính trị lặp đi lặp lại nhiều lần đắc tội đồng minh Triệu gia, hoặc giúp đỡ địch nhân của Triệu gia trong chính trị hết sức bất mãn. . . Vì vậy vận dụng quyền lực trong tay, đem chú từ Viện kiểm sát tối cao cách chức điều đến một thị trấn nhỏ, hơn nữa nói cho chú nếu như không buông tha hành vi ông cho là ngu xuẩn, cả đời của chú chỉ có thể ở trong thị trấn nhỏ đó........"
Thương Mặc lẳng lặng nghe Triệu Mạt Thương tự thuật gia sự Triệu gia không muốn người biết, từ trong lời nói nghe ra Triệu Mạt Thương đối với chú của mình rất tôn trọng, âm thầm thở dài.
Bị chính ba mình đả kích như vậy, sợ rằng chú của Triệu Mạt Thương rất uất ức đi.
"Em mới sinh ra không bao lâu, ba mẹ liền ly dị. . . Thật ra thì bọn họ kết hôn vốn cũng bởi vì lợi ích gia tộc, đối với bọn họ mà nói, có một đứa bé chính là bảo đảm liên hệ của hai gia tộc ,cho nên em vừa sinh ra bọn họ liền ly dị. . ." Giọng nói của Triệu Mạt Thương nhàn nhạt như cũ, tựa như đứa bé từ nhỏ bị vứt bỏ trong lời nói không phải cô vậy,"Bọn họ đều bận rộn rất nhiều việc. . . Mà khi đó, chú vẫn còn ở thành phố B, là kiểm sát trưởng của Viện kiểm sát tối cao, còn ở tại đại trạch Triệu gia......Là chú vẫn luôn chăm sóc em, cùng em chơi, dạy em rất nhiều rất rất nhiều thứ......Từ nhỏ, em chỉ hy vọng mình giống như chú vậy, có thể làm một kiểm sát trưởng tốt.......Cho tới sau này, chú bị cách chức chuyển đến thị trấn nhỏ, khi đó, em mới trung học sơ cấp, em ngay cả đi thăm chú cũng bị hạn chế."
Thương Mặc cắn răng, ôm chặt Triệu Mạt Thương, rất sợ buông lỏng tay một cái Triệu Mạt Thương sẽ biến mất, ngực từng trận quặn đau, trong mũi ê ẩm, cổ họng tựa như bị nghẹn cái gì vậy.
Nàng cho tới bây giờ không biết. . . Hóa ra Triệu Mạt Thương như vậy. . .
Tựa đầu chôn ở trên vai Triệu Mạt Thương, Thương Mặc hấp hấp cái mũi, cố gắng không để cho nước mắt chảy ra ngoài.
"Thời điểm đầu tháng ba, ông nội qua đời, ba em trở thành người nắm quyền ở Triệu gia. Có lẽ là bởi vì cùng mẹ ly dị, hơn nữa bởi vì nguyên nhân không làm sao chăm sóc được em, ba vẫn muốn bồi thường cho em. . . Cho nên mỗi lần em yêu cầu đi thăm chú, ba cũng sẽ đồng ý. . ." Vải vóc trên vai dần dần ướt, Triệu Mạt Thương sửng sốt một chút, ngưng nói chuyện, nghiêng đầu nhìn Thương Mặc còn tựa đầu vào bả vai mình, đưa tay khẽ vuốt ve mặt nàng, " Tiểu Đản ngốc, em rất tốt, đừng khóc. . ."
"Tôi không khóc." Thương Mặc ở trên vai cô cọ vài cái sau đó bĩu môi nói, "Tôi chính là rất đau lòng rất đau lòng."
Thật muốn từ khi vừa sinh ra liền nhận biết Triệu Mạt Thương, như vậy nàng có thể từ lúc đó liền bắt đầu chăm sóc Triệu Mạt Thương.
"Ngoan, không đau lòng." Ngón cái nhẹ nhàng lau đi một giọt nước mắt trong khóe mắt Thương Mặc, Triệu Mạt Thương vỗ vỗ cái mũi của nàng, lộ ra ôn nhu cười, "Nếu Mặc đau lòng, em cũng sẽ đau lòng Mặc, Mặc nhẫn tâm để cho em đau lòng sao?"
"Không đành lòng." Giọng nói Thương Mặc nghẹn ngào, vẻ mặt quật cường, "Sau này tôi sẽ không để cho em chịu ủy khuất nữa." 
"A, từ lúc quen biết Mặc, em đã được Mặc bảo vệ rất tốt." Hai má dán vào gò má Thương Mặc, Triệu Mạt Thương ôn nhu nói, tay cùng tay của Thương Mặc đặt ở bên hông đan vào nhau, " Tiểu Đản của em đối với em tốt nhất."
"Ừm, tôi sẽ làm cho em trở thành người con gái hạnh phúc thứ hai trên thế giới." Thương Mặc rất nghiêm túc nói, tay của Triệu Mạt Thương đặt ở eo Thương Mặc lại thắt chặt hơn một phần.
"A, vậy người con gái hạnh phúc nhất là ai, Mặc sao?" Triệu Mạt Thương khẽ cười, vốn bởi vì những thứ kia tới lui liên quan đến mình mà tâm tình trở nên nặng nề bởi vì Thương Mặc mà sáng lên.
"Đúng vậy." Vẻ mặt Thương Mặc thành thật như cũ, rất kiên định nói, "Tôi là của em, em là của tôi, có được hay không?"
" Ừ." Triệu Mạt Thương nghiêng đầu hôn nàng một cái, "Hiếm thấy Tiểu Đản nhà chúng ta bỗng nhiên nói lời ngon tiếng ngọt như vậy , thưởng cho một chút."
"Ha ha. . ." Thương Mặc ngốc ngốc cười, cằm ở trên vai Triệu Mạt Thương cọ cọ, "Vậy tôi về sau học nhiều thêm một chút, mỗi ngày nói cho em nghe."
" Được. . ." Triệu Mạt Thương hôn hôn sườn mặt của nàng, "Thật ngoan."
"Không đủ. . ." Bỗng nhiên mở miệng nói ra hai chữ, ở thời điểm Triệu Mạt Thương không hiểu phong bế môi của cô, ôn nhu mà thương tiếc nhàn nhạt hôn, vào giờ khắc này, Thương Mặc giống như một giáo đồ thành kính, đối với người con gái trong lòng mình làm cho người ta đau lòng, không mang theo chút dục vọng nào, chỉ có tràn đầy yêu thương.
Hồi lâu sau, môi rời ra, mà ánh mắt hai người nhưng lại giằng co chung một chỗ, khó bỏ khó phân.
"Còn có một câu lời ngon tiếng ngọt." Thương Mặc môi dán môi Triệu Mạt Thương tựa như nỉ non nói.
"Cái gì?" Bởi vì bầu không khí như vậy và đôi mắt tràn ngập tình ý của Thương Mặc, Triệu Mạt Thương sớm đã có chút thần hồn điên đảo giống như nỉ non hỏi.
"Được em yêu khiến cho tôi giàu có như vậy, cùng đế vương đổi vị trí tôi cũng chẳng thèm chịu thiệt."
********************************
Tác giả có lời muốn nói: "Được ngươi yêu khiến cho ta giàu có như vậy, cùng đế vương đổi vị trí ta cũng chẳng thèm chịu thiệt." Xuất từ Toa Sĩ Bỉ Á ( SA Sa Xa (tên huyện ở Tân Cương, Trung Quốc) thập tứ hành thi, ta rất thích nói, hắc hắc, còn tiếng Anh nguyên bản nhé, mọi người có thể cầm đi dỗ vợ vui vẻ, tiểu thụ cửa có thể cầm đi đặt ở nhà mình thân ái thấy được vị trí để cho nàng dỗ mình vui vẻ. . . ha ha ha, kèm thêm tiếng Anh nguyên bản: For thy sweet love remembered such wealth brings,That then I scorn to change my state with kings.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna