Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 89 + 90

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 89

"Ha ha........" Chua xót cười, Thương Mặc ngồi xổm xuống nhặt khẩu súng lục kia lên, một tay xoa xoa nước mắt, "Thật sự để cho tôi đi? Tôi là thủ lĩnh hắc bang lớn nhất cả nước, để cho tôi đi, nếu muốn bắt tôi......có thể sẽ rất khó."
"Tôi cho cô đi!" Triệu Mạt Thương bỗng nhiên lớn tiếng quát lên, "Để cho cô đi, cô không nghe được sao?"
". . ." Thương Mặc yên lặng nhìn cô, đau thương ưu tư làm sao cũng không che giấu được, "Em thật sự muốn tôi đi?"
"Đúng vậy." Triệu Mạt Thương không dám nhìn nàng, quay đầu đi tới cạnh giường của mình, nhìn trên giường bừa bãi, nắm chặt quyền, không để cho mình khóc ra thành tiếng.
"Nhưng là. . . Em đã nói sẽ không rời khỏi tôi." Thương Mặc rất không cam lòng đi tới sau lưng cô ôm lấy cô, mặt chôn ở cổ Triệu Mạt Thương nghẹn ngào, "Em nói em sẽ không rời tôi đi ........."
Nước mắt từng giọt rơi trên cánh tay Thương Mặc, Triệu Mạt Thương cảm nhận được cổ áo mình bị từng điểm ẩm ướt, nghe tiếng khóc của Thương Mặc, nhiều lần muốn xoay người ôm lấy Thương Mặc, nhưng cô vẫn cứng rắn nhịn xuống.
Cô thật không biết nên đối mặt Thương Mặc như thế nào.
Người bên gối mình lại là một phần tử hắc bang tay nhuộm máu tươi của rất nhiều người, mà mình lại còn kiên trì giữ vững những thứ chính nghĩa kia, thật sự buồn cười biết bao.
Triệu Mạt Thương ẩn nhẫn tiếng khóc, thật lâu mới lại miễn cưỡng nói, "Thương Mặc, cô đi đi, tôi xin cô đi đi."
Cô không muốn Thương Mặc xảy ra chuyện gì, nhưng là, cô lại không biết phải dùng thái độ gì để đối mặt Thương Mặc, cô phải lấy thân phận kiểm sát trưởng đem tội phạm giết người đưa vào ngục, thời điểm đưa lên pháp trường, nghĩ đến Thương Mặc, có thể giống như trước ngẩng mặt không thẹn với trời, cúi đầu không thẹn với đất.
Thân thể Thương Mặc lập tức cứng lại, tay ôm ở bên hông Triệu Mạt Thương rõ ràng có thể cảm nhận được từng giọt nước mắt rơi xuống tay mình, cũng có thể cảm giác được Triệu Mạt Thương đang run rẩy, làm thế nào cũng không dám ôm chặt thêm.
Cô ấy lại có thể dùng chữ 'xin' này.
Là..........Thật sự hy vọng nàng rời đi sao?

Tình cảnh của ba năm trước kia, hình ảnh Phó Quân quăng nàng một cái tát sau đó rời đi lại lần nữa hiện lên trong đầu, vết thương thật lớn trong lòng chưa khép lại hoàn toàn hôm nay một lần nữa lại bị xé ra, chảy máu giống như muốn đem nàng cắn nuốt hết vậy. Thương Mặc run rẩy kịch liệt, từ từ thu hồi tay lại, mang theo một tia quyết tuyệt, "Được, tôi đi."
Ba nói, thân là Thiếu chủ Thanh Long Bang không thể hèn yếu.
"Đem tất cả đồ đạc mang đi." Triệu Mạt Thương cảm giác cái ôm vốn ấm áp trong ngực dần dần biến mất, thân thể dần dần lạnh như băng, suýt nữa mở miệng giữ Thương Mặc lại, miệng hơi giương ra, nói ra lời quả thật làm cho Thương Mặc càng tuyệt vọng.
Thương Mặc không có trả lời, mà là đem khẩu súng và đạn trong rương hành lý cầm lên, kể cả khẩu súng vừa mới bị Triệu Mạt Thương ném xuống đất, nàng nhặt lên bỏ vào trong người, đi về phía cửa phòng ngủ, dừng lại, giọng điệu khôi phục tĩnh táo, "Những thứ đồ khác trực tiếp vứt bỏ đi."
Dứt lời, Thương Mặc vội vã đi ra phòng ngủ, mở cửa rời đi.
Chờ nghe được âm thanh đóng cửa truyền tới, Triệu Mạt Thương mới yếu đuối ngã xuống giường, che miệng khóc ra thành tiếng, mang theo tiếng nức nở, từng lần từng lần lẩm bẩm gọi tên Thương Mặc, "Tiểu Đản, Tiểu Đản, Tiểu Đản .........."
Tiểu Đản của cô thật sự rời đi, là bị chính cô buộc rời đi.
Nhưng là........Nhưng là........Có thể làm sao.........Có thể.......Làm sao........
Sau khi Thương Mặc đóng cửa lại, cũng không có lập tức rời đi, mà dựa vào cửa nhà Triệu Mạt Thương, từ từ trượt ngồi dưới đất, ôm đầu gối thất thanh khóc rống.
Triệu Mạt Thương không cần nàng nữa, thật sự không cần nàng nữa.
Sớm biết như vậy, ban đầu không nên đến gần, mà nay, để cho nàng làm sao lại đi đối mặt với cuộc sống tương lai.
Rõ ràng nói sẽ không bao giờ không muốn nàng, Triệu Mạt Thương tại sao có thể không giữ lời hứa như vậy.......
"Thiếu chủ. . ." Uông Minh sau khi nhận được báo cáo của người bảo vệ Thương Mặc, lập tức chạy tới cửa nhà Triệu Mạt Thương, ngồi xuống nhìn Thương Mặc bất lực ngồi khóc, đau lòng khó có thể dùng lời diễn tả được.
Nhiều lần đưa tay muốn đem Thương Mặc ôm vào trong ngực mình, nhưng lại không dám, Uông Minh chân sau qùy xuống đất, run rẩy kêu Thương Mặc, "Thiếu chủ, chúng ta về nhà có được không?"
Thương Mặc ngẩng đầu ngây ngẩn nhìn Uông Minh, ánh mắt đã sớm sưng đỏ, hồi lâu, giọng nói lạnh xuống, "Anh tới nơi này làm gì, cút!"
". . ." Uông Minh trầm mặc, tay rũ xuống, lại không có nghe lời đứng dậy, mà như cũ duy trì tư thế chân sau quỳ, mặc cho Thương Mặc lấy súng trên tay chỉ vào trán của hắn.
Sau khi Lệnh Hồ Huyên nhận được tin tức cũng cùng Linh Lung lập tức chạy tới, vừa đến liền nhìn thấy hình ảnh Thương Mặc cầm súng chỉ vào trán Uông Minh, nhất thời cả kinh, liền vội vàng đi tới, "Thiếu chủ. . ."
Nặng nề đem khẩu súng lục kia vứt qua một bên, Thương Mặc từ dưới đất bò dậy, hướng về phía ba người hô to, "Các người tới đây làm gì? ? ? Đến xem chê cười tôi sao? ? ?"
"Thiếu chủ. . ." Đôi mắt Linh Lung sưng đỏ, đi tới trước mặt Thương Mặc, "Thiếu chủ, Linh Lung vẫn sẽ bảo vệ thiếu chủ."
Thương Mặc nhìn Linh Lung mấy giây, ôm lấy Linh Lung lại một lần nữa khóc, "Linh Lung, làm thế nào, cô ấy cũng không cần chị.........Làm thế nào bây giờ........."
Linh Lung chỉ cảm thấy lỗ mũi một trận ê ẩm, nước mắt cũng đi theo rơi xuống, hai tay ôm chặt Thương Mặc, "Thiếu chủ, Thiếu chủ còn có Linh Lung............"
Cảnh tượng cùng ba năm trước giống nhau như đúc, Linh Lung giờ khắc này hận không thể vọt vào giết Triệu Mạt Thương.
Cô thà rằng Thiếu chủ vẫn lạnh như băng giống như lúc trước khi chưa gặp Triệu Mạt Thương, cũng không muốn Thiếu chủ sau khi có được ấm áp lại bị đẩy ra, một lần nữa rơi vào trong hầm băng.
Phảng phất giống như dã thú bị thương ô ô khóc, Thương Mặc ôm chặt Linh Lung, giống như ôm lấy một cọng rơm cứu mạng cuối cùng, "Linh Lung, Linh Lung. . . Tại sao. . ."
Tại sao phải như vậy, nàng còn tưởng rằng Triệu Mạt Thương sẽ không giống như Phó Quân cũng rời nàng đi........
Lệnh Hồ Huyên đứng ở một bên, nhìn hai người ôm nhau khóc, cắn môi dưới, nghiêng đầu không dám nhìn nữa, sợ rằng nhìn nhiều thêm mình cũng sẽ khóc ra thành tiếng.
Thiếu chủ với Linh Lung, từ lúc Linh Lung bốn tuổi năm ấy bắt đầu, đã quyết định sẽ không tách ra.
Nàng chỉ bất quá so với Thiếu chủ gặp được Linh Lung sớm hơn thôi, người chân chính cùng Linh Lung không thể tách rời........là Thiếu chủ.
Uông Minh nắm quyền, nhìn chằm chằm cửa nhà Triệu Mạt Thương, trong tròng mắt thoáng qua một chút tàn nhẫn.
Thương Mặc ở trong ngực Linh Lung ngất đi, vết thương trên người vốn còn chưa khỏe, mặc dù chỉ là ngoại thương, nhưng cộng thêm hôm nay chịu đả kích như vậy, Thương Mặc không chịu nổi phun ra một ngụm máu sau đó ngất đi ở trong ngực Linh Lung, cũng ở ngay đêm đó bắt đầu sốt cao.
Linh Lung bị dọa sợ lập tức ôm Thương Mặc chạy xuống lầu, Lệnh Hồ Huyên theo sát phía sau, mà Uông Minh chính là đứng ở cửa nhà Triệu Mạt Thương mấy giây, nắm chặt quyền, vốn định vọt vào nói với người phụ nữ kia bắt đến trong bang bức bách cô ta lần nữa cùng Thương Mặc ở chung một chỗ, nhưng nghĩ đến vẻ mặt Thương Mặc, nắm đấm lại từ từ buông lỏng ra.
Nếu như chuyện có thể dễ dàng giải quyết như vậy, thì tốt biết bao.
Thương Thần Nho so với ba người Uông Minh, Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung đã sớm nhận được tin tức Thương Mặc khóc lóc đi ra khỏi nhà Triệu Mạt Thương, do dự một hồi, vẫn là không có lên đường đi tìm Thương Mặc, mà là để cho người đem tin tức truyền cho ba người Uông Minh.
Sau khi nhận được tin Thương Mặc đã hôn mê bị đưa đến bệnh viện, Thương Thần Nho đang trong thư phòng lau chùi ảnh vợ quá cố, tay nắm thật chặt khung ảnh, nhìn khuôn mặt ái thê trong ảnh, có chút khổ sở, "Chiêu, Mặc Nhi lại bị thương, là bị thương thật. . . Bà nói xem, có phải báo ứng của tôi đều rơi xuống trên người Mặc Nhi?”
Nhắm hai mắt lại thở dài một tiếng, Thương Thần Nho đem ảnh để lại trên bàn, đứng dậy mang theo Liên Ám cùng nhau đi tới Bệnh viện đa khoa thuộc Thanh Long Bang.
Sau khi Thương Mặc được đưa đến bệnh viện không lâu đã giảm sốt, nhưng Thương Mặc vẫn chưa tỉnh lại, nằm ở trên giường bệnh, trong miệng vẫn gọi tên Triệu Mạt Thương, chân mày nhíu lại thật chặt.
Linh Lung vẫn canh giữ ở bên giường Thương Mặc, nước mắt vẫn từ trong hốc mắt trượt ra ngoài không có dừng lại.
Lệnh Hồ Huyên dựa vào cửa, nhìn trong phòng bệnh, Thương Mặc nằm ở trên giường bệnh cho dù trong giấc mộng giọng khàn khàn vẫn gọi tên Triệu Mạt Thương, không ngừng khóc, Lệnh Hồ Huyên bắt đầu nổi lên hận ý với người phụ nữ mình rất thưởng thức kia.
Ban đầu, nàng rõ ràng nói với cô ta, Thương Mặc đã từng bị tổn thương, không phải cô ta có khả năng biết được, mà cô ta cũng đáp ứng nàng sẽ chiếu cố Thương Mặc thật tốt.
Nhưng tại sao hôm nay, lại muốn tổn thương Thương Mặc như vậy.
Mấy giờ trước, rõ ràng Triệu Mạt Thương vẫn còn đau lòng vết thương trên người Thương Mặc, rõ ràng còn đang dụ dỗ Thương Mặc, rõ ràng........rõ ràng ánh mắt nhìn Thương Mặc tràn đầy yêu thương say đắm, tại sao có thể quyết tuyệt như vậy, sau mấy giờ làm cho Thương Mặc khóc thành như vậy, thậm chí hộc máu đến hôn mê bất tỉnh.
Thương Thần Nho ở lại đến lúc Thương Mặc giảm sốt, sau đó liền rời khỏi bệnh viện, làm như có chuyện gì gấp phải làm, kể cả Uông Minh cũng cùng rời đi.
"Ô ô ô. . ." Cho đến cuối cùng, Thương Mặc ngay cả tên Triệu Mạt Thương cũng không gọi nữa, chỉ mạnh mẽ giãy dụa, khóc lóc, nước mắt từ khóe mắt đóng chặt trượt xuống, rơi vào trên gối, ở trên gối để lại một mảng ướt lớn.
Mà Triệu Mạt Thương ở trong nhà, không biết chút nào tình hình của Thương Mặc, ôm áo ngủ màu đen ban ngày Thương Mặc còn mặc nằm ở trên giường thân thể co ro, đôi mắt cũng sưng đỏ, nước mắt cũng như Thương Mặc vậy, làm sao cũng không ngừng lại được.
Tiểu Đản chắc là rất thương tâm đi.
Cô cho tới bây giờ chưa từng thấy qua Tiểu Đản của cô sẽ khóc thành như vậy, mà lúc trước cô rõ ràng đã nói qua sẽ chiếu cố thật tốt Tiểu Đản của cô, nhưng vào hôm nay đem nàng làm cho thương tâm như vậy, bị thương triệt để như vậy.
"Tiểu Đản......" Bộ quần áo ngủ màu đen sớm bị nước mắt dính ướt, mà máu trên quần áo ngủ Thương Mặc bởi vì nước mắt của Triệu Mạt Thương, lại hơi nhiễm đỏ tay Triệu Mạt Thương.
"Em đã nói em sẽ không rời tôi đi. . ." Cúi đầu nhìn tay mình không còn màu máu đỏ tươi, lời nói mang theo một chút tuyệt vọng ở bên tai vọng về, Triệu Mạt Thương nghẹn ngào chảy nước mắt, dường như muốn đem tất cả nước mắt của ngày hôm nay, thậm chí là những năm gần đây cất giấu toàn bộ khóc lên vậy.
Cô và Thương Mặc, không có khả năng ở cùng một chỗ nữa.
***********************
Tác giả có lời muốn nói: Còn chưa ngược đúng không........Khụ, ta biết các ngươi muốn làm gì, cầm cục gạch đập ta?
Nhưng ta thật không cảm thấy ngược a, từ vừa mới bắt đầu cũng biết sẽ có chuyện tình như vậy phát sinh. . . Ngô, tiểu Mặc rất thảm, Thương tỷ cũng là như vậy. . . Thật ra thì chuyện tình cảm , vốn cũng không có ai đúng ai sai. . .
(╯﹏╰) ta ngại không đủ ngược, sưng rồi sao làm?
Editor: Ờ ta cũng thấy nó ngược còn chưa đủ nha 😂😂😂
Beta: Ta không có quan hệ với tác giả và editor nha, gạch đá xin gửi về 2 người bọn họ, ta không tiếp cũng tiếp không nổi *chạy trước*

Chương 90

Khi ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào mặt Thương Mặc, cái người trong giấc mộng vẫn khóc không ngừng cuối cùng cũng tỉnh lại, cặp mắt sưng đỏ.

"Tỉnh?" Thương Thần Nho đem máy trợ thính đưa cho Thương Mặc, sau đó đem một ly nước đưa cho Thương Mặc, "Uống nước đi."
Ánh mắt đau xót cùng sưng đỏ làm cho Thương Mặc ngay cả mở mắt đều cảm thấy có chút khó khăn, miễn cưỡng ngồi dậy, cầm máy trợ thính đeo lên, nhận lấy ly nước uống một hớp, cổ họng sau khi được uống nước đã dễ chịu cũng không ngứa ngáy khó chịu nữa, giọng nói Thương Mặc khàn khàn, mắt híp căn bản không biện pháp mở mắt ra nhìn Thương Thần Nho, "Ba, con xin lỗi."
Nàng nhất định là ở bên người Triệu Mạt Thương quá lâu, mới có thể đem chính mình biến thành mềm yếu như vậy.
Lúc trước ý nghĩ của Thương Mặc là có người quan tâm sẽ có nhược điểm, nàng vốn lo lắng Lệnh Hồ Huyên và mấy người Uông Minh sẽ vì vậy bị địch nhân tìm được nhược điểm tiến hành đả kích, sau đó không hiểu vì sao lại bị tình yêu làm mờ đầu óc, lại để cho nhiều người như vậy biết Triệu Mạt Thương là nhược điểm của nàng, là người nàng muốn bảo vệ.
"Mặc Nhi, lúc mẹ con qua đời, ba cũng như con vậy, khó chịu rất lâu." Thương Thần Nho đứng ở cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài, giọng nói trầm thấp, để cho người nghe không phân rõ ưu tư.
Ngoài cửa sổ, một nữ nhân trẻ tuổi ôm đứa bé, đang cùng một người đàn ông mặc đồng phục bệnh nhân bên cạnh nói cái gì, người đàn ông nghiêng tai nghiêm túc nghe, nắm tay đứa trẻ trêu chọc.
Thương Mặc ngây ngẩn nhìn bóng lưng ba mình, lần đầu cảm thấy ba mình thật ra thì cũng có một mặt mềm yếu.
"Con còn nhớ chứ? Khi mẹ con qua đời, có mấy tháng con không nhìn thấy ba." Thương Thần Nho ho khan mấy tiếng nói.
"Nhớ rõ. . ." Thương Mặc cau mày lại, "Nhớ. . ." Thương Mặc cau lại cau mày, cầm ly nước lại uống một hớp, cho đến khi ly nước uống cạn sạch mới đặt lên bàn, "Liên Ám thúc nói ba có việc, đến E Quốc."
Nàng còn nhớ lúc nghe được tin tức này, nàng từng trong lòng oán trách ba mình vô tình, lại ở ngay ngày hôm sau tang lễ mẹ liền đi E Quốc.
"Đúng vậy." Thương Thần Nho thở dài một tiếng, xoay người đi tới cầm ly rót đầy nước, lần nữa đưa cho Thương Mặc, "Thật ra thì khi đó, ta cũng không có đi E Quốc, chẳng qua là ở trong thư phòng đợi mấy ngày thôi.
"Sao?" Thương Mặc ngẩn ngơ, cố gắng nhớ lại tất cả mọi chuyện phát sinh vào năm mười tuổi ấy, bừng tỉnh hiểu ra, "Khó trách Liên Ám thúc còn ở nhà, hơn nữa còn không cho phép mấy người bọn con đến gần thư phòng."
"Mặc nhi, mỗi người đều sẽ có người muốn lưu tâm." Thương Thần Nho sờ sờ đầu của nàng, "Không cần ảo não."
"Con........" Nhớ tới hôm qua Triệu Mạt Thương quyết tuyệt, Thương Mặc đột nhiên nắm chặt ga giường, cúi đầu không nói lời nào.
"Con nói xem tại sao ba có thể đi đến ngày này hôm nay?"
Thương Mặc nghe vậy ngẩng đầu lên, nhìn Thương Thần Nho, có chút không hiểu, "Bởi vì ba rất cố gắng."
"A......... Trên đời này có bao nhiêu người rất cố gắng, được bao nhiêu người có thể giống như ta như vậy, đứng đầu hắc đạo ở một nước lớn." Thương Thần Nho lắc đầu một cái, từ trong túi móc ra một cái bùa hộ mệnh xin ở trong chùa, đưa túi kia cho Thương Mặc, "Ta có ngày hôm nay, cũng đều bởi vì mẹ con."
Đem ly nước để qua một bên, nhận lấy túi vải linh lung xinh xắn, Thương Mặc suy nghĩ một chút, mở ra, bên trong một tấm bùa hộ mệnh lẳng lặng nằm đó.
"Đây là mẹ con giúp ba cầu, túi là mẹ con tự mình làm." Khóe miệng Thương Thần Nho ngậm cười hạnh phúc, ngồi vào bên giường bệnh của Thương Mặc, "Ba đi lên con đường này, là bởi vì phải làm như vậy mới có thể cùng mẹ con chung một chỗ. Cũng là vì bảo vệ mẹ con, ba mới có thể làm cho mình càng ngày càng lớn mạnh."
"Mẹ. . ." Thương Mặc cúi đầu nhìn cái túi nhỏ kia và bùa hộ mệnh, trong trí nhớ người phụ nữ luôn nhìn mình ôn nhu cười yếu ớt, bởi vì làm thứ đồ xinh xắn này, hình tượng càng thêm đầy đặn.
Thương Thần Nho đưa tay cầm lấy tay nàng bên trong là thứ đồ mà mình đã mang theo bên mình ba mươi năm, đem miệng túi dây thừng buộc chặt, lần nữa thả lại trên người, "Trước đây trên người con không phải cũng có một khối ngọc mẹ con vì con cầu hay sao?"
Kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Thương Thần Nho, Thương Mặc nhớ tới khối ngọc ba năm trước giúp mình cản một phát súng, có chút không dám tin tưởng, "Nhưng là. . . con vẫn cho là. . . cho là. . ."
"Cho là Liên Ám cho con." Thương Thần Nho lãnh đạm nói, "Là ba để cho Liên Ám đưa cho con, khi đó con còn nhỏ. . ."
Còn nhỏ. . . Cùng để cho Liên Ám thúc đưa cho nàng có quan hệ gì?
Nhíu lông mày lại, vẫn không giải thích được, Thương Mặc đang định đặt câu hỏi, Thương Thần Nho đã chuyển đề tài nói, "Mặc nhi, sau khi mẹ con qua đời ba thật lâu không thể gượng dậy, có thời điểm rất đau, thậm chí nghĩ tới cái chết."
Thương Mặc kinh ngạc ngơ ngác gật đầu một cái.
Ngày hôm qua, thời điểm ngồi ở cửa nhà Triệu Mạt Thương khóc, nàng thật hận không thể chết đi.
"Nhưng ba vẫn còn có con, con là người mà đời này ba và mẹ lưu tâm nhất, mẹ con đến trước khi chết còn dặn ta phải chiếu cố con thật tốt, đem con nuôi dưỡng thành người, tùy ý con muốn làm cái gì miễn là vui vẻ, cả đời khoái khoái lạc lạc ."
Mẹ. . .
Thương Mặc nghe Thương Thần Nho nói, người phụ nữ trong trí nhớ kia hình dáng dịu dàng càng ngày càng rõ ràng, hai tay nắm chăn, trong mũi ê ẩm.

Nàng chỉ nhớ, người phụ nữ đó luôn đối với mình rất sủng ái, bỗng nhiên một ngày nào đó rời khỏi thế gian, hoàn toàn rời khỏi đi nàng.
Nàng chỉ nhớ, nàng vẫn là Tiểu công chúa trong bang, tất cả mọi người đều vây xung quanh nàng, sẽ pha trò dỗ nàng làm cho nàng vui vẻ, chẳng qua thời điểm mỗi lần nàng cười dị thường rực rỡ, nhìn lại rốt cuộc cũng không gặp lại người phụ nữ Giang Nam tinh tế và dịu dàng, đứng ở cách đó không xa cười với mình.
Người phụ nữ kia từ lúc Thương Mặc mười tuổi đã chôn thật sâu ở trong lòng, là mẹ nàng, nàng đối với mẹ nhớ nhung mười mấy năm nay chưa từng giảm bớt phân nào, cũng chưa bao giờ để cho người khác biết được.
"Ba năm trước, ta nhất thời kích động, gây ra sai lầm lớn, làm cho con cơ hồ không gượng dậy nổi." Thương Thần Nho thở dài, nhìn con gái hai mắt sưng đỏ, "Mặc Nhi, làm cha mẹ, tóm lại là hy vọng con của mình vui vẻ, hạnh phúc. Ba năm trước là ta không đúng, sau đó ta luôn muốn tìm con nói chuyện, nhưng là......"
Lại thở dài một tiếng, Thương Thần Nho không nói gì nữa.
Thương Mặc biết ba muốn nói cái gì, bởi vì ba năm trước, sau một đêm làm cho nàng đau đớn, lúc nàng tỉnh lại, đồng dạng là ánh mặt trời chiếu khắp trong phòng bệnh, nhưng lại phát hiện cái gì mình cũng không nghe được.
Một khắc kia hốt hoảng, một khắc kia cảm thấy mình không có lỗi, làm cho Thương Mặc đối với ba mình có oán hận.
Nàng thậm chí không muốn nhìn thấy ba nàng dù chỉ cái liếc mắt.
Rồi sau đó, Thương Mặc hoàn toàn đem mình phong bế, không tín nhiệm người nào, hơn nữa từ đó về sau bắt đầu điên cuồng làm cho mình trở nên mạnh mẽ.
Nhưng là. . . Tựa hồ từ sau khi gặp Triệu Mạt Thương, nàng lại thay đổi, không hề phong bế, cũng sẽ không đối với người nào cũng không tín nhiệm, đối với ba nàng......... dường như cũng không còn oán hận.
Ba năm trước ai cũng có lỗi không phải sao?
"Nói nhiều như vậy, đơn giản là muốn nói cho con biết, yêu một người, để ý một người, chính là trên đường đi đến cái đích cuối cùng của mình sẽ có ràng buộc." Thương Thần Nho nhìn nàng trầm tư, một lát sau mới nói, "Ba đối với Triệu Mạt Thương, so với Phó Quân vừa lòng hơn. Ba nói qua, ba và mẹ con cũng chỉ hy vọng con vui vẻ."
Thương Mặc cắn cắn môi dưới, giọng nói khổ sở, "Nhưng là. . . Cô ấy không cần con."
"Cho nên, đường đường là Thiếu chủ Thanh Long Bang, tới bây giờ đều chờ bị lựa chọn sao?" Thương Thần Nho mở miệng, lạnh mắt nhìn Thương Mặc, "Trước ở thành phố N, thời điểm con mạo hiểm lưu lại kềm chế chủ lực của đối phương, cũng không có lòng tin như vậy?"
Ở thời điểm tối tăm nhất, bởi vì có lời nói này của Thương Thần Nho, bỗng nhiên lóe lên một chút ánh sáng ở tâm điểm cuối đường, Thương Mặc có chút khao khát nhìn Thương Thần Nho, há hốc mồm muốn nói gì, nhưng lại chợt nhớ tới Triệu Mạt Thương lại đối với nàng dùng chữ " xin" kia, nhất thời lại thất vọng cúi đầu, "Nhưng là.........Cô ấy không thể tiếp nhận a, lý tưởng của cô ấy, cùng một chỗ với con, thì không cách nào dung hòa."
"Triệu Mạt Thương cũng không phải là người bảo thủ." Thương Thần Nho đem chăn trên người Thương Mặc kéo lên, "Huống chi, lý tưởng của con bé, con bé rất nhanh sẽ phát hiện, cũng không phải là như con bé đã suy nghĩ."
"Sao?" Thương Mặc không hiểu nhìn ông, nhưng Thương Thần Nho chỉ cười nhạt, đứng lên, "Mặc Nhi, không muốn đứng một chỗ chờ bị lựa chọn, thì đuổi theo đi."
"Ba. . ."
"Hiện tại toàn bang từ trên xuống dưới cũng đều biết bọn họ còn có một Thiếu chủ phu nhân." Thương Thần Nho ngậm cười nói, "Con cũng không muốn bởi vì điểm thất bại này sẽ mất mặt với những người đi theo con sao."
"Con...."
"Được rồi, con nghỉ ngơi một chút đi, hoặc là an ủi Linh Lung thật tốt." Thương Thần Nho đi mấy bước, quay đầu lại, rất ý vị thâm trường nói, "Khóc cái gì, ba không ngăn cản con. Bất quá, con khỏe lại ở trước mặt thủ hạ chú ý một chút hình tượng, ánh mắt kia, chậc chậc. . ."
Dứt lời, Thương Thần Nho bước ra khỏi phòng bệnh, Thương Mặc ngồi ở trên giường, mặt tái nhợt đã phồng thành màu gan heo.
Đoạt Triệu Mạt Thương về sao?
Thương Mặc ngồi ở trên giường ngơ ngác suy nghĩ, nhớ tới mỗi cái nhăn mày mỗi tiếng cười của Triệu Mạt Thương, không ngừng được ngây ngốc cười, lại bởi vì chuyện phát sinh ngày hôm qua, nhíu mày bĩu môi rất ủy khuất.
Người phụ nữ kia quá nhẫn tâm.
Trước một ngày các nàng vẫn còn còn đang tiểu biệt thắng tân hôn làm chuyện kia, ngày hôm qua cô cũng vẫn còn nói với nàng phải đem đứa bé kia đưa đi, trong nháy mắt liền đem nàng đuổi ra khỏi nhà.
"Thiếu chủ. . ." Linh Lung một đêm không ngủ, sau khi Thương Thần Nho rời đi liền chạy vào phòng bệnh, rất lo âu đi đến bên giường bệnh gọi Thương Mặc.
Thương Mặc như cũ cúi đầu suy tính, cho đến khi nhớ đến hôm qua trong tròng mắt Triệu Mạt Thương sau cùng biểu thị một tia không đành lòng, rốt cục hạ quyết tâm.
Ngẩng đầu nhìn Linh Lung, còn có Lệnh Hồ Huyên theo cô đi vào đứng ở một bên, trên mặt khó nén mệt mỏi, Thương Mặc bỗng nhiên nở nụ cười.

Linh Lung nhất thời ngẩn ngơ ở nơi đó, mà Lệnh Hồ Huyên cũng là mặt đầy kinh ngạc.
"Tôi quyết định, tôi muốn theo đuổi đoạt Triệu Mạt Thương về." Thương Mặc cố gắng mở cặp mắt sưng đỏ hết sức khó coi, rất là hung hăng, "Tôi đã nói rồi muốn rời xa, cô ấy còn tới trêu chọc tôi, bây giờ lại muốn chạy, đùa gì thế!"
***********************
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna